“Đi ăn cỗ đám cưới cả bàn 6 người tr-anh nhau mang phần về, ai cũng chuẩn bị sẵn túi lấy phần ngon, tôi cao tay để 1 thứ xuống bàn rồi về trước, 30 phút sau mâm đó khiến cả làng náo loạn gọi c;/ấp c;/ứu chỉ vì…
Ở làng tôi, ăn cỗ cưới không chỉ là đi chúc mừng mà còn là “cuộc chiến phần mang về”. Nhà nào cũng thủ sẵn túi nilon trong túi xách, chờ lúc cô dâu chú rể đi chụp ảnh là tranh thủ gắp phần ngon gói mang về.
Hôm đó, tôi đi ăn cưới người họ xa. Ngồi cùng mâm với 5 người “đồng hương chuyên nghiệp”, ai nấy vừa ngồi xuống đã thủ sẵn túi, canh từng món ra để gắp trước.
Chưa kịp dọn hết món thứ ba, cả bàn đã xì xào, nhẩm tính: đùi gà để ai? nem cua bể ai mang? canh xương có gói được không?. Một bác còn nhét cả thìa, đũa vào túi “để tiện bốc lẹ”.
Tôi ngồi im, chỉ cười cười, không động đũa. Ăn được nửa chừng, tôi lặng lẽ lấy trong túi xách một chiếc túi zip nhỏ, đặt giữa bàn, rồi xin phép về trước, nói khéo “mẹ gọi về sớm có việc”.
30 phút sau…
Cả hội trường cưới náo loạn. Người gục tại bàn, người ôm bụng, người thì mặt tím tái. Mâm số 12 – mâm của tôi – được gọi cấp cứu gấp. Hóa ra, họ đều bị… 👇👇”
“bị ngộ độc.
Tiếng kêu la chói tai đầu tiên vang lên từ mâm số 12. Một người đàn ông ôm chặt bụng, khuôn mặt nhăn nhó, gục xuống bàn. Gần như cùng lúc, một phụ nữ ngồi cạnh đó bất ngờ đứng bật dậy, loạng choạng chạy về phía nhà vệ sinh, miệng nôn thốc tháo ngay trên đường đi.
Không khí vui vẻ đang rộn ràng bỗng chốc chững lại. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Mâm số 12. Cảnh tượng trước mắt khiến tất cả kinh hoàng. Những người còn lại trên mâm, vốn chỉ vài phút trước còn đang hì hục gói ghém “phần ngon”, giờ đây đều đang vật vã. Bác ngồi cùng mâm, người vừa nhét cả thìa đũa vào túi, đang run rẩy, mặt mũi tái mét, ú ớ không thành lời. Một người khác co quắp trên ghế, mồ hôi vã ra như tắm.
Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng gọi tên nhau hoảng loạn nổi lên như một bản nhạc kinh hoàng. “”Trời ơi, sao thế này?””, “”Gọi
xe cấp cứu đi!””, “”Có ai biết chuyện gì xảy ra không?””.
Cô dâu chú rể đang đi vòng quanh chào khách cũng thất kinh, vội vàng chạy lại. Nhân viên phục vụ, khách khứa khác, tất cả đều xúm lại quanh Mâm số 12, tạo nên một đám đông hỗn loạn.
Một người khách trẻ tuổi, giữ được bình tĩnh hơn cả, vội rút điện thoại ra. “”Alo, cấp cứu 115 phải không ạ? Có vụ ngộ độc thực phẩm ở đám cưới tại hội trường X, làng Y! Nhiều người đang ngất xỉu!””.
Giữa sự hoảng loạn tột độ, không ai để ý rằng chiếc túi zip nhỏ xíu mà người kể chuyện đã để lại trên bàn trước khi rời đi, giờ đây đã biến mất một cách bí ẩn. Hoặc có lẽ, trong cơn nguy kịch, nó đã bị hất văng xuống đất và bị chà đạp bởi vô số bước chân hoảng loạn. Cái bẫy mà anh ta đã đặt, chỉ sau 30 phút ngắn ngủi, đã phát huy tác dụng một cách tàn khốc, biến một đám cưới vui vẻ thành một hiện trường cần cấp cứu.”
“Sự hoảng loạn bỗng chốc không còn giới hạn trong phạm vi Mâm số 12 nữa. Nó lan đi khắp cả *Hội trường cưới* như một đám cháy rừng. Tiếng la hét, tiếng khóc, tiếng giẫm chân lộn xộn vang vọng. Những người khách ban đầu còn tò mò xúm lại, giờ đây vội vàng lùi lại, né tránh như thể Mâm số 12 là tâm điểm của một trận dịch hạch. Họ đẩy nhau, chen lấn tìm lối thoát hoặc đơn giản là cố gắng tạo ra khoảng cách an toàn.
“”Tránh ra! Tránh xa cái mâm đó ra!”” Một giọng nói thất thanh vang lên, cắt qua tiếng ồn ào. Đó là một người phụ nữ đứng cách đó không xa, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi. Bà run rẩy chỉ tay về phía Mâm số 12 đang ngổn ngang những cơ thể vật vã.
“”Mâm này! Mâm này có vấn đề!”” Một người đàn ông khác cũng lớn tiếng phụ họa, giọng đanh lại vì kinh hoàng. “”Tất cả những người bị đều ngồi ở mâm này!””
Khung cảnh giờ đây thật hỗn loạn. Ở giữa, những người trên Mâm số 12 đang vật vã, nôn mửa, hoặc đã lịm đi. Xung quanh họ là một khoảng trống đột ngột được tạo ra khi những người khác vội vàng tháo chạy. Xa hơn nữa là đám đông khách khứa nhốn nháo, gương mặt ai cũng tái mét, mắt mở to bàng hoàng, sợ hãi tột độ. Họ nhìn chằm chằm vào cái mâm định mệnh, nơi niềm vui bỗng chốc biến thành cơn ác mộng, nơi ‘văn hóa lấy phần’ mang về đã trở thành một cái bẫy chết người. Cô dâu chú rể đứng chết trân, không thể tin vào những gì đang xảy ra trong chính ngày vui của mình. Tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại, ngày càng rõ hơn, như một lời xác nhận cho thảm kịch vừa ập đến.”
“Tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại, ngày càng rõ hơn, như một lời xác nhận cho thảm kịch vừa ập đến. Giữa lúc đám đông còn đang bàng hoàng lùi lại, tạo ra một khoảng trống đầy sợ hãi quanh Mâm số 12, một người khách, có vẻ là người còn giữ được chút bình tĩnh nhất trong cảnh hỗn loạn này, vội vàng rút điện thoại ra khỏi túi. Ngón tay run rẩy, lúng túng bấm từng số: 1… 1… 5.
Điện thoại vừa kết nối, giọng nói của anh ta đã trở nên gấp gáp, đứt quãng. Hơi thở dồn dập vì hoảng sợ.
“”Alo! Trung tâm cấp cứu 115 ạ?”” Giọng anh run lên bần bật.
Ở đầu dây bên kia có tiếng trả lời, nhưng anh ta dường như không nghe rõ hoặc không thể chờ đợi. Anh cố gắng gằn giọng, nhưng lời nói vẫn cứ lắp bắp.
“”Vâng! Vâng… ở… ở đây là… hội trường cưới… ở làng [Tên làng] ạ!””
Anh liếc nhìn về phía Mâm số 12, cảnh tượng kinh hoàng lại ập vào mắt khiến anh càng thêm hốt hoảng. Những tiếng rên rỉ, tiếng nôn mửa vẫn vọng lại.
“”Nhiều người lắm! Rất nhiều người tự nhiên bị… bị làm sao ấy ạ! Có vẻ là… ngộ độc! Ngộ độc hàng loạt!”” Anh nuốt khan. “”Họ đang… đang nôn mửa, co giật… có người còn ngất xỉu rồi!””
Anh nắm chặt điện thoại, bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Xung quanh, những người khách khác vẫn đang xôn xao bàn tán, chỉ trỏ, nhưng không ai dám đến gần.
“”Vâng! Vâng! Khoảng… khoảng hơn chục người ạ! Tất cả đều ngồi cùng một mâm! Mâm số 12!””
“”Cần xe cấp cứu gấp! Rất gấp ạ! Xin hãy đến ngay!”” Giọng anh như gào lên trong tuyệt vọng, cố gắng át đi tiếng ồn ào xung quanh.
Anh cố gắng trả lời thêm vài câu hỏi của người trực tổng đài về địa chỉ cụ thể, về số lượng người bị nạn ước tính. Mỗi từ thốt ra đều khó khăn, như thể phải vật lộn với chính cơn hoảng loạn của mình. Khuôn mặt anh tái mét, ánh mắt đầy cầu xin hướng ra phía cổng, như thể mong chiếc xe cấp cứu thần kỳ sẽ xuất hiện ngay lập tức để cứu lấy những sinh mạng đang vật vã trước mắt.”
“Xung quanh Mâm số 12, một vài người khách, sau giây phút bàng hoàng ban đầu, bắt đầu tiến lại gần hơn, khuôn mặt đầy lo lắng và bối rối. Họ quỳ xuống bên cạnh những người đang quằn quại trên sàn hoặc dựa vào ghế. Không ai biết chính xác phải làm gì, nhưng bản năng thôi thúc họ hành động.
Một phụ nữ trung niên vội vàng nới lỏng chiếc khuy áo sơ mi chật chội trên cổ một người đàn ông đang thở dốc. Bà dùng tay quạt nhẹ vào mặt ông, miệng lẩm bẩm những lời trấn an vô nghĩa. Gần đó, một thanh niên cố gắng kê cao chân cho một cô gái trẻ đang bất tỉnh, dùng tạm một chiếc túi xách làm gối. Anh lay nhẹ vai cô, gọi khẽ tên cô nhưng không thấy phản ứng.
Những người khác chỉ đứng nhìn. Ánh mắt họ dán chặt vào cảnh tượng kinh hoàng trước mắt – những cơ thể co giật, những khuôn mặt xanh lét, những tiếng nôn khan đầy ám ảnh. Sự sợ hãi và bất lực hằn rõ trên từng gương mặt. Họ muốn giúp, muốn làm điều gì đó, nhưng đầu óc trống rỗng. Tất cả những gì họ biết là tình hình đang xấu đi từng giây.
Một người đàn ông trung niên, tay run run sờ lên trán một nạn nhân, cảm nhận hơi lạnh toát ra. Ông rút tay lại như bị bỏng, quay sang nhìn những người xung quanh với ánh mắt cầu xin sự chỉ dẫn. Không ai có câu trả lời.
Tiếng rên rỉ ngày càng yếu dần ở một vài người. Màu da của họ trở nên nhợt nhạt đến đáng sợ. Mồ hôi tuôn ra như tắm, lẫn với nước mắt sợ hãi trên khuôn mặt của cả người bị nạn và những người đang cố gắng giúp đỡ.
Hội trường cưới giờ đây không còn là nơi của niềm vui, mà là một bệnh viện dã chiến tạm bợ, đầy rẫy sự tuyệt vọng. Những nỗ lực sơ cứu tại chỗ diễn ra trong vô vọng, chỉ càng làm nổi bật sự bất lực của con người trước thảm kịch ập đến bất ngờ. Họ chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi lực lượng y tế chuyên nghiệp đến, trong khi những sinh mạng đang vật vã giành giật hơi thở ngay trước mắt.”
“Giữa sự hỗn loạn và tiếng rên rỉ, một người khách trung niên, bà Tám, đang cúi xuống cạnh Bác ngồi cùng mâm, người đang thở hổn hển, bỗng dừng lại. Ánh mắt bà lướt qua mâm cỗ ngổn ngang, đầy thức ăn thừa và những gói phần vội vã được nhét vào túi ni lông. Khuôn mặt Bác ngồi cùng mâm xanh mét khiến bà bàng hoàng, nhưng rồi, một hình ảnh lóe lên trong tâm trí bà Tám.
Ba mươi phút trước. Cảnh tượng Nhân vật kể chuyện – “”tôi”” – đứng dậy, tay cầm chiếc điện thoại, vẫy chào mọi người vội vã như thế nào. Và rồi, hình ảnh chiếc túi zip nhỏ, trong suốt, được đặt xuống ngay trên mâm, lẫn vào đống bát đũa và thức ăn, trước khi người đó rời đi.
“”Cái… cái túi!”” bà Tám thốt lên khe khẽ, gần như không thành tiếng.
Những người xung quanh, đang cố gắng trấn an các nạn nhân hoặc đơn giản là hoảng sợ đứng nhìn, quay sang nhìn bà Tám với ánh mắt khó hiểu.
“”Cái túi gì cơ, bà Tám?”” một người hỏi gấp gáp.
Bà Tám không trả lời. Ánh mắt bà dán chặt vào Mâm số 12, nơi chỉ còn lại cảnh tượng tàn tích của một bữa tiệc. Bà lập tức bò lại gần mâm, tay lướt qua những đĩa thịt gà, xôi, canh. Cảnh tượng những miếng thịt thừa, những cọng rau rơi vãi, những gói phần đã được buộc túm lại chồng chất lên nhau, giờ đây trông thật ghê rợn dưới ánh đèn.
Bà Tám lục tìm. Tay bà bới nhẹ qua những đĩa thức ăn còn vương vãi, lật xem những chiếc bát úp ngược. Mọi người thấy hành động kỳ lạ của bà cũng bắt đầu chú ý.
“”Bà tìm gì thế?””
“”Cái túi… cái túi zip nhỏ… của cái cô vừa về ấy…”” bà Tám lắp bắp, tay vẫn không ngừng tìm kiếm trên mâm. “”Cô ấy để ở đây… ngay trước khi đi…””
Một vài người khác cũng cúi xuống nhìn, cố gắng hình dung ra thứ mà bà Tám đang nói. Chiếc mâm giờ đây là trung tâm của sự chú ý, không còn là những người đang quằn quại dưới đất nữa. Hy vọng mỏng manh về một manh mối bỗng xuất hiện.
Họ cùng nhau lật tung những chiếc gói phần, những đĩa thức ăn đã vơi. Tiếng sột soạt của túi ni lông, tiếng lạch cạch của bát đĩa xen lẫn với tiếng thở dốc và tiếng rên nhẹ từ những người bị nạn. Sự căng thẳng bao trùm.
Và rồi, dưới một đống giấy ăn dính bẩn và vụn thức ăn, bà Tám nhìn thấy. Không phải nguyên chiếc túi, mà là…
“”Đây rồi!”” bà Tám reo lên, giọng run rẩy. Bà dùng hai ngón tay nhặt lên một mẩu nhỏ, trong suốt, hơi cứng, dính đầy dầu mỡ. Đó là một mảnh của chiếc túi zip. Hoặc có thể là cả chiếc túi, nhàu nát và không còn nguyên vẹn, nằm lẫn trong rác rưởi của bữa ăn.
Bà Tám cẩn thận nhặt mảnh túi lên, tay vẫn còn run rẩy. Những người xung quanh lập tức xúm lại, mắt đổ dồn vào vật nhỏ bé, dường như vô hại đó.
Một người đàn ông, ông Sáu, nhìn kỹ hơn. “”Đúng là túi zip rồi… Cái loại nhỏ nhỏ người ta hay dùng ấy…””
Ánh mắt mọi người chuyển từ mảnh túi về phía Bác ngồi cùng mâm, người đã nhét thìa đũa vào túi ni lông để lấy phần. Rồi sang những người khác, những người đã ăn, đã chuẩn bị gói đồ ăn mang về.
Một câu hỏi lớn treo lơ lửng trong không khí ngột ngạt: Bên trong chiếc túi zip nhỏ bé đó có gì? Và nó có liên quan gì đến thảm cảnh đang diễn ra tại Mâm số 12 này?”
“Một vài người khác cũng cúi xuống nhìn, cố gắng hình dung ra thứ mà bà Tám đang nói. Chiếc mâm giờ đây là trung tâm của sự chú ý, không còn là những người đang quằn quại dưới đất nữa. Hy vọng mỏng manh về một manh mối bỗng xuất hiện.
Họ cùng nhau lật tung những chiếc gói phần, những đĩa thức ăn đã vơi. Tiếng sột soạt của túi ni lông, tiếng lạch cạch của bát đĩa xen lẫn với tiếng thở dốc và tiếng rên nhẹ từ những người bị nạn. Sự căng thẳng bao trùm.
Và rồi, dưới một đống giấy ăn dính bẩn và vụn thức ăn, bà Tám nhìn thấy. Không phải nguyên chiếc túi, mà là…
“”Đây rồi!”” bà Tám reo lên, giọng run rẩy. Bà dùng hai ngón tay nhặt lên một mẩu nhỏ, trong suốt, hơi cứng, dính đầy dầu mỡ. Đó là một mảnh của chiếc túi zip. Hoặc có thể là cả chiếc túi, nhàu nát và không còn nguyên vẹn, nằm lẫn trong rác rưởi của bữa ăn.
Bà Tám cẩn thận nhặt mảnh túi lên, tay vẫn còn run rẩy. Những người xung quanh lập tức xúm lại, mắt đổ dồn vào vật nhỏ bé, dường như vô hại đó.
Một người đàn ông, ông Sáu, nhìn kỹ hơn. “”Đúng là túi zip rồi… Cái loại nhỏ nhỏ người ta hay dùng ấy…””
Ánh mắt mọi người chuyển từ mảnh túi về phía Bác ngồi cùng mâm, người đã nhét thìa đũa vào túi ni lông để lấy phần. Rồi sang những người khác, những người đã ăn, đã chuẩn bị gói đồ ăn mang về.
Một câu hỏi lớn treo lơ lửng trong không khí ngột ngạt: Bên trong chiếc túi zip nhỏ bé đó có gì? Và nó có liên quan gì đến thảm cảnh đang diễn ra tại Mâm số 12 này?
Đúng lúc đó, tiếng còi xe cấp cứu và xe cảnh sát hú vang, xé tan bầu không khí hỗn loạn bên ngoài hội trường. Cánh cửa lớn bật mở, những chiếc cáng, túi dụng cụ y tế, và sắc phục cảnh sát tràn vào.
Nhân viên y tế nhanh chóng tiếp cận những người bị nạn, kiểm tra mạch, hô hấp, và sơ cứu ban đầu. Khuôn mặt họ lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Mâm số 12 và khu vực xung quanh lập tức trở thành trung tâm của sự chú ý.
Hai viên cảnh sát, một người mang theo sổ tay, người còn lại cầm một chiếc máy ảnh, tiến thẳng đến Mâm số 12. Ánh mắt họ lướt qua cảnh tượng tan hoang trên mâm, rồi dừng lại ở mảnh túi zip mà bà Tám vẫn đang run rẩy giữ trong tay.
“”Ai đã tìm thấy cái này?”” viên cảnh sát ghi chép hỏi, giọng dứt khoát.
Bà Tám giật mình, đưa mảnh túi ra. “”Tôi… tôi tìm thấy nó… trên mâm ạ… dưới đống giấy ăn…””
Viên cảnh sát cẩn thận nhận lấy mảnh túi từ bà Tám, dùng một chiếc kẹp chuyên dụng đặt nó vào một túi đựng bằng chứng. Ông ta quay sang đồng nghiệp: “”Chụp ảnh kỹ hiện trường, đặc biệt khu vực mâm này. Lấy mẫu tất cả các món ăn còn lại trên mâm 12. Chú ý tìm thêm mảnh vỡ hoặc vật lạ khác.””
Người cảnh sát còn lại bắt đầu chụp ảnh từ nhiều góc độ. Một dải băng vàng “”KHU VỰC PHONG TỎA”” nhanh chóng được căng ra, khoanh vùng Mâm số 12 và một phạm vi đủ rộng xung quanh nó.
“”Tất cả những người không bị ảnh hưởng, vui lòng ở lại vị trí của mình,”” một viên cảnh sát khác, có vẻ là chỉ huy, lớn tiếng thông báo. “”Chúng tôi cần lấy lời khai ban đầu từ tất cả mọi người có mặt tại đây.””
Không khí trong hội trường cưới vốn đã căng thẳng, giờ càng trở nên nặng nề hơn bởi sự hiện diện của lực lượng chức năng. Những người khách khác, đứng rải rác, nhìn cảnh tượng đang diễn ra với vẻ sợ hãi và bàng hoàng. Họ bị giữ lại, những ánh mắt đầy lo lắng dán chặt vào Mâm số 12 – nơi khởi nguồn của thảm kịch, và giờ đây là tâm điểm của cuộc điều tra ban đầu.”
“Viên cảnh sát có vẻ là chỉ huy, sau khi ra lệnh phong tỏa và thông báo về việc lấy lời khai, ánh mắt dò xét quét qua những người còn lại. Ông ta tiến lại gần khu vực Mâm số 12, nơi lực lượng y tế đang nỗ lực sơ cứu và di chuyển những người bị nạn. Một vài người khách, dường như ít bị ảnh hưởng hoặc đã kịp phản ứng, đang đứng nép vào một bên, vẻ mặt thất thần.
“”Những người ở mâm này, ai có thể cho chúng tôi biết chuyện gì đã xảy ra trước khi mọi người bắt đầu cảm thấy khó chịu không?”” viên cảnh sát hỏi, giọng điệu vừa dứt khoát vừa cố giữ bình tĩnh.
Những người từ nhóm 5 người cùng mâm nhìn nhau. Một người phụ nữ trung niên, mặt còn tái nhợt, khẽ lên tiếng. “”Chúng tôi… chúng tôi đang ăn uống… rồi mọi người bắt đầu lấy phần mang về ấy ạ…””
“”Có ai lạ mặt ở mâm này không? Người không phải là bà con hay bạn bè thân thiết của cô dâu chú rể mà các vị biết?”” viên cảnh sát hỏi tiếp, mắt dừng lại ở bà Tám đang được một nhân viên y tế kiểm tra sơ bộ.
“”Có… có một người,”” một người đàn ông trong nhóm đáp lời, giọng lắp bắp. “”Một người trẻ… ngồi ở phía bên kia mâm… Tôi không quen…””
“”Người đó trông thế nào? Còn ở đây không?””
“”Không… không còn ở đây ạ,”” người phụ nữ trung niên trả lời nhanh. “”Họ về rồi… Về lâu rồi…””
Viên cảnh sát nhíu mày. “”Về lúc nào? Có nhớ họ làm gì trước khi về không?””
Bác ngồi cùng mâm, dù còn hơi choáng váng, cũng gật gù xác nhận. “”Đúng rồi… có người lạ đó… Về sớm lắm…””
Một người khác trong nhóm 5 người cùng mâm, có vẻ tỉnh táo hơn, kể lại. “”Tôi có thấy… cái người đó… có đặt một cái túi nhỏ nhỏ xuống mâm… Cái túi nilông hay túi zip gì đấy… gần mấy đĩa thức ăn còn thừa…””
Viên cảnh sát quay sang nhìn mảnh túi zip đang nằm trong túi đựng bằng chứng. Ánh mắt ông ta trở nên sắc lạnh. “”Họ đặt túi xuống… rồi sao nữa?””
“”Rồi… rồi cô/anh ta về ngay sau đó!”” người đàn ông thứ hai khẳng định, giọng hơi cao lên. “”Về ngay sau khi đặt cái túi xuống! Tôi thấy mà!””
Người phụ nữ trung niên cũng thêm vào, giọng run rẩy. “”Đúng rồi! Về ngay sau khi đặt cái túi xuống mâm!””
Viên cảnh sát ghi chép lia lịa vào cuốn sổ tay. Sự nghi ngờ lập tức đổ dồn vào “”người lạ”” bí ẩn đã rời đi. Hành động đặt chiếc túi nhỏ xuống mâm và rời đi ngay lập tức, cộng với việc mảnh túi tương tự được tìm thấy tại hiện trường và những người cùng mâm bị ngộ độc, tạo thành một chuỗi liên kết đáng ngại.
“”Người đó tên gì? Các vị có biết tên không?”” viên cảnh sát hỏi, ánh mắt nghiêm nghị nhìn từng người một.
Tất cả lắc đầu. Không ai ở mâm đó biết tên thật của “”người lạ”” kia. Họ chỉ là những người ngồi cùng mâm cỗ, không quen biết từ trước.
“”Mô tả lại về người đó cho chúng tôi,”” viên cảnh sát nói. Vụ án, giờ đây, đã có một nghi phạm chính.”
“””…Cao khoảng mét sáu, mét bảy gì đó… Mặc áo sơ mi trắng… nhìn hơi gầy gầy…”” người đàn ông kia cố gắng nhớ lại.
“”Tóc ngắn hay dài? Có đặc điểm gì nhận dạng khác không?”” viên cảnh sát truy hỏi.
Người phụ nữ trung niên phụ họa, giọng vẫn còn run rẩy. “”Hình như tóc ngang vai… trông cũng bình thường thôi ạ… không có gì đặc biệt…””
Viên cảnh sát ghi chép xong, ngẩng lên nhìn về phía cô dâu chú rể và gia đình đang đứng thất thần ở một góc khác. “”Cảm ơn các vị. Chúng tôi sẽ làm rõ chuyện này.””
Ông ta nhanh chóng di chuyển đến chỗ chủ nhà. Cô dâu chú rể và bố mẹ hai bên đang cực kỳ hoang mang và lo lắng.
“”Xin lỗi đã làm phiền lúc này,”” viên cảnh sát nói, giọng nhẹ nhàng hơn một chút. “”Chúng tôi cần xác định danh tính của một người khách ngồi tại mâm số 12. Theo mô tả, người này… [viên cảnh sát lặp lại mô tả từ những người ngồi cùng mâm]… Họ đã rời đi ngay sau khi đặt một vật gì đó xuống mâm.””
Bố của chú rể, một người đàn ông khắc khổ, nhíu mày cố nhớ. Mẹ của cô dâu, nước mắt lưng tròng, nhìn về phía mâm số 12.
“”Người đó… người đó hình như là con bé… con bé [tên của người kể chuyện, tạm gọi là Linh chẳng hạn, nhưng trong kịch bản dùng từ chỉ định]… con bé Linh thì phải,”” bố chú rể cuối cùng cũng lên tiếng, giọng không chắc chắn lắm. “”Hình như là cháu đằng nhà ngoại… bà Sáu bên đồi Cà Phê giới thiệu cho con gái nhà chú Hai ở làng bên đến dự…””
“”Đúng rồi! Đúng rồi!”” mẹ chú rể vội vàng thêm vào. “”Là con bé Linh! Cháu bà Sáu giới thiệu! Tên đầy đủ là gì ấy nhỉ… hình như là Nguyễn Thị Linh… hay Trần Thị Linh gì đó… tôi cũng không nhớ rõ… Chú Hai có nhắc đến con bé học hành giỏi giang gì đó…””
Viên cảnh sát lập tức ghi lại thông tin, ánh mắt sáng lên. “”Nguyễn Thị/Trần Thị Linh… Cháu bà Sáu bên đồi Cà Phê… Con gái chú Hai làng bên… Các vị có số điện thoại hay địa chỉ cụ thể hơn không?””
Chủ nhà rối rít lục tìm trong danh sách khách mời hoặc cố nhớ lại thông tin từ chú Hai. Mấy phút căng thẳng trôi qua.
“”Đây rồi! Đây rồi!”” mẹ chú rể reo lên khi tìm được một mảnh giấy nhỏ. “”Chú Hai có ghi lại đây… Nguyễn Thị Linh… Số điện thoại là… và địa chỉ ở làng bên…””
Thông tin quan trọng đã được xác định. Viên cảnh sát nhanh chóng truyền đạt lại cho cấp dưới. Một lệnh truy tìm khẩn cấp được phát ra. Đối tượng cần tìm là Nguyễn Thị Linh, người đã ngồi ở mâm số 12, người đã rời đi ngay sau khi đặt thứ gì đó xuống bàn.
Tin tức về vụ ngộ độc tại đám cưới và việc cảnh sát đang truy tìm một người khách lạ mặt lan đi khắp làng nhanh như cháy rừng. Từ những người dự đám cưới thoát nạn, đến những người hàng xóm hóng chuyện, rồi lan ra cả những người đang ở nhà. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi.
“”Ôi giời ơi, đám cưới nhà ông Ba xóm trên bị bỏ độc!””
“”Nghe bảo có người chết rồi đấy!”” (Thông tin sai lệch bắt đầu lan truyền)
“”Không phải chết, nhưng ngất xỉu nhiều lắm, phải đi cấp cứu cả!””
“”Ai mà ác thế không biết? Bỏ cái gì vào đồ ăn cơ chứ?””
“”Nghe bảo cảnh sát đang tìm một con bé… ngồi cùng mâm với mấy người bị làm sao ấy…””
“”Con bé nào? Lạ mặt à?””
“”Ừ, nghe bảo không phải người làng, cũng không thân thích gì lắm… Về sớm lắm ngay sau khi đến…””
“”Ôi khiếp! Trông mặt mũi sáng sủa thế mà… Ai mà ngờ…””
Cả làng chìm trong không khí vừa sợ hãi, vừa hiếu kỳ. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hội trường cưới đang bị phong tỏa. Cái tên “”Nguyễn Thị Linh”” hoặc đơn giản là “”con bé lạ mặt”” trở thành chủ đề nóng hổi nhất, được thêu dệt đủ mọi câu chuyện xung quanh. Cảnh sát đang ráo riết truy tìm. Số phận của “”Người kể chuyện”” – cô gái tên Linh – đột nhiên bị đặt trong vòng nghi vấn cao độ.”
“Cô Ba hàng xóm chạy hớt hải sang, mặt cắt không còn giọt máu. “”Linh ơi! Linh! Có chuyện lớn rồi!””
Linh đang ngồi gấp quần áo trong nhà, ngẩng lên nhìn, vẻ mặt bình thản lạ thường. “”Có chuyện gì thế hả cô Ba?””
“”Trời đất ơi con ơi! Đám cưới nhà ông Ba trên xóm ấy! Có người bị bỏ độc! Ngất xỉu phải đi cấp cứu cả chục người!”” Cô Ba thở dốc, lắp bắp kể. “”Nghe bảo công an đang về tận nơi rồi! Rồi… rồi họ đang tìm… tìm một người con gái ngồi ở mâm số 12 ấy con! Mâm mà con… con ngồi đấy!””
Linh không lập tức hoảng loạn hay bất ngờ như Cô Ba mong đợi. Cô chỉ khẽ nhíu mày, đặt chiếc áo xuống. “”À, chuyện đó ạ?”” Giọng cô vẫn đều đều, không chút sợ hãi.
Cô Ba nhìn Linh chằm chằm, nét mặt từ sợ hãi chuyển sang nghi hoặc. “”Ơ… con biết rồi à? Mà sao… sao con lại bình tĩnh thế? Người ta đang đồn ầm lên rồi đấy! Ai mà độc ác thế không biết! Rồi còn bảo công an đang tìm người đó nữa!””
“”Chuyện gì đến rồi sẽ đến thôi ạ,”” Linh nói nhẹ nhàng, đứng dậy rót một cốc nước. “”Cứ cuống lên cũng chẳng giải quyết được gì.””
Đúng lúc đó, điện thoại của Linh reo. Là một số lạ. Cô Ba nín thở nhìn. Linh bắt máy, giọng nói lễ phép.
“”A lô?””
Phía bên kia là giọng một người đàn ông nghiêm nghị. “”Xin hỏi có phải cô Nguyễn Thị Linh không?””
“”Dạ vâng, tôi là Linh đây ạ,”” cô đáp.
“”Chúng tôi là Công an huyện. Chúng tôi muốn mời cô đến làm việc về vụ việc xảy ra tại đám cưới nhà ông Ba ở xóm trên trưa nay.””
Cô Ba tái mặt, tay ôm ngực. Nhưng Linh thì vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh.
“”Dạ vâng. Tôi đã nắm được thông tin sơ bộ. Tôi có thể đến ngay bây giờ được không ạ?”” Linh đáp lại, giọng điệu như đang nhận một lời mời thông thường chứ không phải một lệnh triệu tập khẩn cấp.
Viên công an có vẻ hơi bất ngờ trước sự hợp tác dễ dàng này. “”À… vâng. Nếu cô thu xếp được thì mời cô đến trụ sở Công an huyện ngay lập tức. Sẽ có người đón cô tại cổng.””
“”Dạ vâng, tôi sẽ đến ngay,”” Linh nói rồi cúp máy.
Cô Ba nhìn Linh như nhìn người ngoài hành tinh. “”Linh ơi! Sao… sao con lại đồng ý đi ngay thế? Người ta đang nghi ngờ con đấy! Con không sợ à?””
Linh mỉm cười nhẹ, một nụ cười khó tả. “”Sợ gì hả cô? Cháu có làm gì sai đâu mà sợ?””
Cô Ba vẫn chưa hết bàng hoàng. Sự bình tĩnh đáng sợ của Linh trước tin động trời này khiến Cô Ba cảm thấy lạnh gáy. Dường như có điều gì đó rất khác thường ở cô gái trẻ này. Thái độ đó không giống một người vô tội bị oan, cũng không giống một người hoảng sợ vì tội lỗi bị phát hiện. Nó giống… sự tự tin của một người đã lường trước mọi chuyện.
Linh đi vào trong thay bộ quần áo khác, chuẩn bị đi ra ngoài. Cô Ba đứng chôn chân tại chỗ, trong lòng đầy rẫy những câu hỏi và sự nghi ngờ ngày càng lớn. Cái tên “”Nguyễn Thị Linh”” giờ đây không chỉ là người bị tình nghi trong vụ ngộ độc, mà còn là một bí ẩn đầy khó hiểu trong mắt những người xung quanh.”
“Linh bước vào căn phòng nhỏ tại trụ sở Công an huyện. Căn phòng đơn giản, chỉ có một bàn làm việc và vài chiếc ghế. Một cán bộ công an tuổi trung niên, vẻ mặt nghiêm nghị, mời cô ngồi xuống. Anh ta mở một tập hồ sơ, lướt qua vài trang.
“”Cô Linh, chắc cô đã biết lý do vì sao chúng tôi mời cô đến đây làm việc rồi chứ?”” Viên cán bộ bắt đầu, giọng điệu dứt khoát.
Linh ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đùi. Cô gật đầu nhẹ. “”Dạ, tôi có nghe sơ qua về vụ việc tại đám cưới nhà ông Ba.””
“”Vụ việc ngộ độc hàng loạt tại mâm số 12,”” viên cán bộ nhấn mạnh. “”Và cô là một trong những người ngồi tại mâm đó, đồng thời là người rời đi sớm nhất ngay trước khi sự việc xảy ra.””
Ông nhìn thẳng vào mắt Linh. “”Chúng tôi có nhân chứng nhìn thấy cô đã đặt một chiếc túi nhỏ xuống bàn trước khi đứng dậy.””
Linh im lặng. Ánh mắt cô nhìn vào khoảng không trước mặt, không biểu lộ cảm xúc rõ rệt. Vẻ bình tĩnh đến khó hiểu của cô khiến viên cán bộ càng thêm nghi ngờ.
“”Cô Linh, sự im lặng lúc này không có lợi cho cô,”” ông nói tiếp, giọng hơi cao hơn. “”Hàng chục người đã phải đi cấp cứu, trong đó có nhiều người già và trẻ nhỏ. Đây là một vụ việc rất nghiêm trọng.””
Linh hít một hơi thật sâu. Đôi mắt cô giờ đây ánh lên một vẻ kiên quyết, pha lẫn chút day dứt. Giống như cô đã đấu tranh nội tâm rất nhiều trước khi đưa ra một quyết định.
“”Dạ… tôi xin phép được khai báo toàn bộ sự thật,”” Linh nói, giọng tuy nhỏ nhưng rõ ràng từng chữ.
Viên cán bộ gật đầu, cầm bút sẵn sàng ghi chép. “”Cô cứ nói đi.””
“”Chiếc túi zip đó… đúng là của tôi,”” Linh bắt đầu, ánh mắt nhìn xuống bàn. “”Và… thứ bên trong nó… cũng là do tôi chuẩn bị.””
Viên cán bộ nhíu mày. “”Thứ gì? Và cô chuẩn bị để làm gì?””
Linh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào viên cán bộ, không còn chút né tránh. Khuôn mặt cô gái trẻ bỗng trở nên lạnh lùng một cách đáng sợ.
“”Đó không phải là thuốc độc,”” Linh nói, giọng điệu chắc chắn. “”Đó là một loại… thuốc xổ liều cao, được pha loãng với một ít nước đường để dễ uống. Thứ đó không gây chết người, chỉ gây tiêu chảy dữ dội và các triệu chứng tương tự ngộ độc thực phẩm.””
Viên cán bộ hơi bất ngờ trước lời khai táo bạo này. “”Thuốc xổ? Tại sao cô lại làm như vậy? Cô muốn gây ra chuyện gì?””
Linh mím môi, dường như đang cố gắng kìm nén cảm xúc nào đó.
“”Họ… họ xứng đáng nhận lấy một bài học,”” Linh nói, giọng bắt đầu run lên một chút, nhưng vẫn giữ được sự kiên quyết. “”Cái văn hóa ‘hôi của’, cái sự tham lam, bất chấp tất cả chỉ để vơ vét ‘phần mang về’ ấy… Tôi đã quá chán ghét rồi.””
Cô kể, giọng đều đều nhưng ánh mắt chất chứa nỗi đau và sự phẫn nộ kìm nén. “”Mọi người lao vào tranh giành, không màn phép tắc, không màn chủ nhà, không màn đến những người khác. Họ nhét cả thìa, cả đũa dùng rồi vào túi đồ ăn. Họ cười cợt, họ chen lấn. Họ coi đó là hiển nhiên, là quyền lợi của mình.””
“”Tôi đã chứng kiến cảnh đó không chỉ một lần, không chỉ ở đám cưới này. Lần nào đi ăn cỗ, tôi cũng thấy cảnh tượng ấy lặp lại, ngày càng tệ hơn.”” Linh nói, bàn tay siết chặt vào nhau. “”Mâm cỗ là do chủ nhà dốc lòng chuẩn bị để mời khách. Khách đến ăn, chúc phúc, chia vui. Chứ không phải đến để cướp bóc, để vơ vét cho đầy túi mang về.””
“”Nhưng… việc cô làm là trái pháp luật!”” viên cán bộ ngắt lời. “”Cô đã gây ra sự hoảng loạn, gây nguy hiểm cho sức khỏe của nhiều người! Dù là thuốc xổ, nó vẫn có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng, đặc biệt với người già và trẻ nhỏ!””
“”Tôi biết,”” Linh đáp, giọng hơi chùng xuống. “”Và tôi… tôi đã lường trước điều đó. Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc này.””
“”Tại sao cô lại chọn cách cực đoan như vậy?””
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên ngọn lửa quyết tâm.
“”Bởi vì… những lời nói không có tác dụng,”” cô nói, giọng chắc nịch. “”Nói không ai nghe. Chỉ có khi ‘đau’ thì người ta mới nhớ lâu. Tôi muốn tạo ra một cú sốc, một sự kiện để mọi người phải dừng lại, phải suy nghĩ về cái hành vi xấu xí đó.””
“”Tôi muốn họ phải nhận ra rằng, sự tham lam của họ không chỉ làm xấu đi hình ảnh đám cưới, không chỉ thiếu tôn trọng chủ nhà và khách mời, mà còn có thể gây ra hậu quả khôn lường cho chính bản thân họ.””
“”Tôi đã rất đắn đo, rất day dứt,”” Linh nói, bàn tay cô nắm chặt đến trắng bệch. “”Tôi biết việc này là sai, là không nên làm. Nhưng… tôi không thấy cách nào khác. Tôi chỉ muốn… muốn cái văn hóa ấy nó thay đổi. Ít nhất là ở cái làng này, ở những người tôi quen biết.””
“”Tôi biết mình sẽ phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình,”” Linh nói, giọng cuối cùng trở nên bình thản một cách lạ lùng sau cơn bộc bạch. “”Tôi sẵn sàng đối diện với mọi thứ.””
Viên cán bộ nhìn Linh chằm chằm. Trước mặt ông là một cô gái còn rất trẻ, nhưng lại có một sự quyết tâm và lý lẽ đáng sợ đằng sau hành động của mình. Dù hành vi của cô là sai trái, nhưng lý do cô đưa ra lại chạm đến một vấn đề nhức nhối trong xã hội.
Ông khép tập hồ sơ lại, vẻ mặt đăm chiêu. “”Cô Linh, cô có biết rằng…”””
“””…việc cô làm, dù với lý do gì đi nữa, cũng cấu thành tội cố ý gây thương tích hoặc gây rối trật tự công cộng, thậm chí là hành vi đầu độc nếu loại thuốc đó gây ra hậu quả nghiêm trọng?”” Viên cán bộ nhìn thẳng vào Linh, giọng điệu nghiêm khắc. “”Cô đã gây ra cảnh tượng hỗn loạn, khiến cả trăm người hoảng sợ, và nhiều người phải nhập viện.””
Linh gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn giữ sự kiên định. “”Tôi biết ạ. Tôi đã lường trước mọi thứ. Tôi chỉ muốn họ ‘đau’ một chút để họ nhận ra lỗi sai của mình.””
“”Nhưng ‘đau một chút’ của cô suýt nữa đã khiến người già, trẻ nhỏ gặp nguy hiểm đến tính mạng đấy, cô Linh ạ!”” viên cán bộ nói, giọng hơi mất bình tĩnh. “”Cô có nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng hơn không?””
“”Tôi đã cân nhắc rất kỹ,”” Linh đáp, giọng hơi run nhưng vẫn rõ ràng. “”Tôi đã tìm hiểu. Loại… hỗn hợp đó, nó gây phản ứng nhanh, dữ dội, nhưng chủ yếu ảnh hưởng đến đường ruột. Với liều lượng tôi dùng, nó không đủ để gây tử vong cho người trưởng thành khỏe mạnh. Chỉ là khiến họ cực kỳ khó chịu, nôn ói, tiêu chảy nặng. Cái cảm giác… sắp chết đến nơi ấy… mới là thứ tôi muốn họ trải qua.””
Cô dừng lại một chút, hít một hơi. “”Tôi muốn họ kinh sợ cái hành vi của chính mình. Kinh sợ cái cảnh họ lao vào tranh giành miếng ăn như thể chưa bao giờ được ăn vậy. Kinh sợ cái cảnh họ thò tay, thò thìa, thò đũa bẩn vào mâm cỗ chỉ để vơ vét mang về, bất chấp tất cả. Tôi muốn họ phải nhận ra, cái ‘phần mang về’ ấy, nó không xứng đáng để họ đánh đổi bằng sự xấu hổ, và cả cái cảm giác kinh khủng khi nghĩ rằng mình vừa ăn phải thứ gì đó độc hại.””
Viên cán bộ im lặng nhìn Linh. Ông chưa từng gặp trường hợp nào như thế này. Một cô gái trẻ, có học thức, lại lên kế hoạch một cách bài bản chỉ để… dạy cho những người đi ăn cỗ một bài học về sự văn minh. Lý do nghe có vẻ “”cao cả””, nhưng hành động lại là trái pháp luật và tiềm ẩn nguy hiểm khôn lường.
“”Cô có biết rằng, hành động của cô đã đi quá xa ranh giới của sự ‘dạy dỗ’ và bước vào lĩnh vực phạm tội không?”” Ông hỏi, giọng trầm xuống.
“”Tôi biết,”” Linh lặp lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn ông. “”Và tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm. Tôi chỉ hy vọng… hy vọng bài học này đủ mạnh mẽ để thay đổi suy nghĩ, thay đổi hành động của những người đó. Ít nhất là ở cái làng này.””
Viên cán bộ dựa lưng vào ghế, thở dài. Vụ việc này phức tạp hơn ông nghĩ rất nhiều. Nó không chỉ là một vụ ngộ độc thông thường, mà còn chạm đến một vấn đề xã hội đang tồn tại. Nhưng dù lý do có là gì, thì hành động của Linh vẫn là sai.
“”Cô Linh,”” ông nói, giọng nghiêm túc trở lại. “”Việc của cô sẽ được xử lý theo quy định của pháp luật. Chúng tôi cần thêm lời khai chi tiết từ cô về loại ‘hỗn hợp’ đó, cô lấy nó ở đâu, pha chế như thế nào, và cô đã bỏ nó vào lúc nào.””
Linh gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh trở lại. Giống như cô đã trút bỏ được gánh nặng, sẵn sàng đối diện với mọi thứ sẽ đến.
“”Dạ vâng, tôi sẵn sàng khai báo hết ạ,”” cô nói. “”Tất cả những gì tôi làm, đều có lý do của nó. Và tôi không hối hận về việc đã tạo ra một ‘cú sốc’ để đánh thức sự ích kỷ và tham lam trong lòng người.””
Viên cán bộ nhìn Linh lần cuối, ánh mắt xen lẫn sự khó hiểu và chút cảm thông mơ hồ. Ông cầm bút lên, mở cuốn sổ ghi chép. Cuộc làm việc chính thức bắt đầu.”
“””Tôi đã quá mệt mỏi rồi,”” Linh nói, giọng đều đều, đôi mắt nhìn xa xăm như đang thấy lại khung cảnh cũ. “”Mệt mỏi với cảnh tranh giành, giành giật đến rách cả mẹt cỗ. Mệt mỏi với việc họ thò thìa đũa bẩn, thậm chí cả tay không, vào đĩa thức ăn chung để vơ vét. Họ không nghĩ đến người khác, không nghĩ đến việc đó là đồ ăn của cả mâm, của chủ nhà.””
Viên cán bộ ngồi yên lặng lắng nghe. Ông ghi chép nhanh trên cuốn sổ.
“”Tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần,”” Linh tiếp tục, giọng bắt đầu có chút cay đắng. “”Họ lấy về một đống, nhét đầy các loại túi ni lông, túi zip. Mang về rồi thì sao? Phần ăn thừa thãi bị vứt lăn lóc ngoài sân, đổ cho chó ăn, thậm chí là vứt vào thùng rác ngay hôm sau. Họ không coi trọng thức ăn. Họ chỉ coi trọng cái hành động ‘được mang về’, coi đó là quyền lợi, là thể hiện sự khôn ngoan.””
Cô siết chặt hai bàn tay vào nhau. “”Đám cưới là nơi chia sẻ niềm vui, chia sẻ lộc lá. Nhưng cái văn hóa ‘phần mang về’ ở quê tôi, nó biến tướng thành lòng tham vô đáy. Họ không quan tâm đến việc ăn ở đó có ngon không, có đủ no không. Cái đích cuối cùng của họ là làm sao vơ vét được nhiều nhất để mang về, như thể đó là một cuộc chiến.””
“”Và cô nghĩ hành động của mình sẽ giải quyết được vấn đề đó?”” Viên cán bộ hỏi, giọng điệu không biểu lộ cảm xúc.
“”Tôi không chắc nó có giải quyết được tận gốc không,”” Linh đáp, ánh mắt trở nên kiên định hơn. “”Nhưng tôi muốn cho họ một bài học. Một bài học nhớ đời về lòng tham và sự thiếu tôn trọng thức ăn. Cái cảm giác mà họ đã trải qua khi cái ‘phần mang về’ ấy khiến họ quằn quại, nôn ói… Tôi hy vọng nó sẽ ám ảnh họ mỗi khi họ định thò tay vào mâm cỗ chỉ để gói ghém.””
Linh hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào viên cán bộ. “”Tôi biết hành động của tôi là sai pháp luật. Nhưng đó là cách duy nhất tôi nghĩ ra để tạo ra một cú sốc đủ mạnh. Những lời nói, những bài viết về văn minh ăn uống đều vô nghĩa với họ. Họ chỉ nghe, rồi đâu lại vào đấy. Chỉ khi chính bản thân họ chịu đựng hậu quả trực tiếp, khi họ cảm thấy kinh sợ và xấu hổ vì hành động của mình… có lẽ lúc đó họ mới chịu suy nghĩ lại.””
“”Cô đã suy nghĩ thấu đáo về mọi khả năng? Cả việc có người gặp nguy hiểm thực sự?””
“”Tôi đã nói rồi, tôi đã tìm hiểu kỹ loại hỗn hợp đó,”” Linh nhắc lại, giọng mệt mỏi. “”Nó được bào chế để gây phản ứng mạnh, nhưng không gây tổn thương vĩnh viễn hoặc tử vong ở liều lượng tôi dùng. Mục đích của tôi không phải là giết người hay làm hại họ suốt đời. Mục đích của tôi là khiến họ ‘sợ’. Sợ cái cảm giác sắp chết, sợ cái suy nghĩ mình ăn phải đồ bẩn do chính lòng tham của mình mà ra.””
Viên cán bộ gật gù, ánh mắt vẫn nhìn Linh với sự pha trộn giữa thấu hiểu và khó tin. “”Cô Linh, dù động cơ của cô là gì, thì cô vẫn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về hậu quả đã gây ra.””
“”Tôi biết,”” Linh trả lời, giọng nói nhỏ lại, mang theo chút sự giải thoát. “”Và tôi sẵn sàng. Tôi chỉ hy vọng… hy vọng có người trong số họ, sau vụ việc này, sẽ thay đổi.””
Viên cán bộ khép cuốn sổ ghi chép, vẻ mặt trầm tư. Câu chuyện không đơn giản chỉ là một vụ án ngộ độc. Nó phơi bày một thực trạng xã hội, một góc khuất của văn hóa làng quê đang dần bị biến dạng bởi lòng ích kỷ và sự thiếu ý thức. Và người đứng ra phản ứng, dù bằng cách cực đoan và sai trái, lại chính là một người trẻ đã quá sức chịu đựng.”
“Viên cán bộ khép cuốn sổ ghi chép, vẻ mặt trầm tư. Câu chuyện không đơn giản chỉ là một vụ án ngộ độc. Nó phơi bày một thực trạng xã hội, một góc khuất của văn hóa làng quê đang dần bị biến dạng bởi lòng ích kỷ và sự thiếu ý thức. Và người đứng ra phản ứng, dù bằng cách cực đoan và sai trái, lại chính là một người trẻ đã quá sức chịu đựng.
Tin tức về vụ ngộ độc tại mâm 12 của đám cưới lan nhanh hơn cả cháy rừng trong làng. Ban đầu là sự hoang mang, lo lắng cho những người nhập viện. Nhưng khi sự thật về “”túi zip”” nhỏ và hành động có chủ đích của Linh được hé lộ, cả làng như bùng nổ.
Sự bàng hoàng nhanh chóng chuyển thành sự giận dữ. Họ không tin vào tai mình. Một cô gái trẻ lại có thể làm ra chuyện tày trời đến vậy? Đặt độc vào đồ ăn, dù là loại gì đi nữa, vẫn là một hành động tàn nhẫn, độc ác!
“”Trời đất ơi, con Linh! Sao nó dám làm cái chuyện thất đức thế?”” Một bà cụ trong xóm thốt lên, hai tay ôm ngực. “”Chỉ vì mấy gói đồ ăn thôi sao? Cái này là muốn giết người chứ đùa à!””
“”Vượt quá giới hạn rồi!”” Một người đàn ông ngồi quán nước bức xúc. “”Đúng là cái chuyện gói ghém hơi quá đáng, nhưng ai lại đi đầu độc người khác chỉ vì thế? Quá dã man!””
Những lời lên án, chỉ trích vang lên khắp các ngõ ngách. Linh trở thành tâm điểm của sự phẫn nộ. Họ gọi cô là kẻ máu lạnh, là mối nguy hiểm cho cả làng.
Tuy nhiên, giữa làn sóng chỉ trích ấy, đâu đó vẫn có những tiếng nói nhỏ nhẹ hơn, dù không dám công khai. Họ thầm thừa nhận vấn nạn “”phần mang về”” đã trở nên lố bịch như thế nào.
“”Cái chuyện giành giật đồ ăn thừa mang về đúng là chướng mắt thật,”” một người phụ nữ nói khẽ với người bên cạnh. “”Đám cưới của nhà ông trưởng thôn năm ngoái, tôi thấy rõ ràng có người lấy cả cái đầu cá chép hấp còn nguyên. Nhìn thật mất mỹ quan.””
“”Nhưng mà cái cách con Linh làm thì sai quá sai rồi,”” người kia tiếp lời, giọng trầm xuống. “”Cực đoan! Có vấn đề gì thì góp ý, nói chuyện đàng hoàng chứ. Làm thế này ảnh hưởng đến cả chủ nhà, rồi mang họa vào thân nữa.””
Họ hiểu được nguyên nhân, nhưng không chấp nhận được phương pháp. Đối với họ, hành động của Linh không phải là giải pháp, mà là một tội lỗi khác, thậm chí còn nghiêm trọng hơn cái “”tội”” giành đồ ăn thừa.
Trong khi dư luận vẫn đang xáo động, cơ quan chức năng bắt đầu vào cuộc. Sau khi lấy lời khai từ Linh và những người liên quan, vụ việc được phân loại. Dù hỗn hợp gây ngộ độc không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng hành động của Linh vẫn được coi là gây rối trật tự công cộng nghiêm trọng và có dấu hiệu cố ý gây thương tích (dù mức độ không nặng).
Viên cán bộ nhìn hồ sơ vụ án. Động cơ thì có thể hiểu, nhưng hậu quả và phương thức lại không thể chấp nhận được về mặt pháp lý. Cuộc điều tra tiếp tục, và rõ ràng, Linh sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt của pháp luật. Vấn đề “”phần mang về”” có thể được tranh luận, nhưng hành động gây hại người khác thì không.”
“Trong căn phòng bệnh trắng toát, mùi thuốc sát trùng vẫn còn vương vấn, vài người trong Nhóm 5 người cùng mâm nằm thều thào nói chuyện. Vụ việc kinh hoàng tại mâm 12 vẫn ám ảnh họ. Cái cảm giác chóng mặt, buồn nôn rồi lịm dần đi vẫn còn rõ nét như vừa xảy ra. Bác ngồi cùng mâm, dù đã tỉnh táo, nhưng vẻ mặt vẫn còn tái mét.
“”Thật là chết đi sống lại,”” một người phụ nữ trong nhóm rên khẽ. “”Chưa bao giờ tôi thấy sợ như thế.””
Người đàn ông bên cạnh gật gù đồng tình, ánh mắt xa xăm nhìn lên trần nhà. “”Cứ ngỡ… cứ ngỡ là không qua khỏi rồi.””
Những giây phút giành giật món bò lúc lắc, món tôm chiên, gói ghém vội vàng cái đùi gà hay miếng chả giò bỗng hiện về, trớ trêu và đầy cay đắng. Họ đã làm tất cả những điều đó vì mấy gói “”phần mang về””, thứ mà suýt chút nữa đã cướp đi mạng sống của họ.
Một người phụ nữ trẻ hơn, có vẻ đã bình phục hơn, ngồi dựa vào thành giường, giọng đầy chua chát. “”Nghĩ lại thật mất mặt. Chỉ vì mấy cái đồ ăn thừa… Suýt nữa thì bỏ mạng vì mấy cái thứ đó.”” Cô nhìn những người khác, ánh mắt vừa xấu hổ vừa giận dữ. “”Cái bà ngồi cạnh cứ thò thìa, thò đũa vào túi liên tục. Cả ông nữa, cố nhét cho bằng được. Giờ thì sao?””
Bác ngồi cùng mâm nghe vậy, khuôn mặt vốn đã tái càng thêm xám lại. Ông quay đi, lẩm bẩm: “”Ai mà biết được nó lại ra nông nỗi này… Cái con bé ấy… độc ác thật!””
“”Độc ác?”” Người phụ nữ trẻ cười khẩy. “”Ai độc ác hơn ai? Chỉ vì một cái túi đồ ăn thừa mà tranh giành như chưa từng được ăn, rồi suýt chết. Hay là vì nó đã cho chúng ta một bài học nhớ đời theo cách đau đớn nhất?”” Cô ngừng một chút, giọng nghèn nghẹn: “”Tôi… tôi thấy xấu hổ quá. Sau chuyện này, chắc không bao giờ tôi dám gói ghém gì nữa.””
“”Xấu hổ thì xấu hổ, nhưng không thể đổ lỗi cho chúng ta được!”” Một người đàn ông khác xen vào, giọng gắt gỏng. “”Nó mới là người đầu độc! Dù có thế nào thì hành động của nó là không thể chấp nhận được. Muốn dạy bài học thì nói thẳng, làm gì đến mức này?””
Mâu thuẫn nhỏ nhen lại bùng lên ngay trên giường bệnh. Người thấy hối hận, xấu hổ vì hành động của mình trước đây; người lại chỉ chăm chăm đổ hết tội lỗi lên đầu Linh, không hề nhìn lại chính mình. Trải nghiệm kinh hoàng đó đã chia họ ra làm hai nửa, một nửa nhìn thấy sự thật phũ phàng về lòng tham, nửa kia vẫn u mê trong sự oán giận, cho rằng mình là nạn nhân tuyệt đối. Dù thế nào đi nữa, đám cưới hôm đó, cái mâm số 12 định mệnh đó, và cái “”phần mang về”” nhiễm độc sẽ là nỗi ám ảnh không bao giờ quên.”
“Vụ việc tại tiệc cưới nhà chú rể, cô dâu lan truyền nhanh như cháy rừng khắp Làng. Mọi ngõ ngách, từ quán nước đầu làng đến chợ nhỏ cuối thôn, đều rộ lên những lời xì xào bàn tán. Câu chuyện về cái mâm số 12 định mệnh, về những người lăn đùng ra ngất sau khi chén chú chén anh, rồi tranh nhau gói “”phần mang về”” trở thành tâm điểm.
“”Thật không ngờ lại có chuyện như vậy,”” một bà hàng xóm rùng mình kể lại với nhóm người đang vây quanh. “”Nghe nói người ta xỉu hết, phải gọi cấp cứu ầm ĩ cả lên.””
“”Toàn tại cái thói tham lam đấy mà ra!”” một ông lão ngồi cạnh khoạc tay. “”Đi ăn cỗ người ta tử tế, bày biện đủ thứ, lại cứ chăm chăm vào cái gói mang về. Giờ thì ăn phải ‘phần’ độc!””
Quả thật, trong một thời gian ngắn, văn hóa “”phần mang về”” ở Làng có vẻ chững lại đáng kể. Trong các đám cưới hay giỗ chạp diễn ra sau đó, cảnh tượng người ta lao vào vét sạch thức ăn, nhét đầy túi nilon hay hộp xốp không còn phổ biến như trước. Nhiều người đi ăn cỗ về với túi không, hoặc chỉ lén lút cầm theo một vài thứ rất nhỏ, không còn vẻ mặt hăm hở, đầy chiến lợi phẩm như xưa. Sự ngại ngùng, sợ bị đánh giá, hoặc đơn giản là ám ảnh về mâm cỗ độc đó đã ăn sâu vào tâm trí.
Tuy nhiên, thói quen khó bỏ, và lòng tham lại càng khó diệt trừ. Chỉ sau vài tuần, khi vụ việc bớt nóng, những hành vi cũ bắt đầu xuất hiện trở lại, dù kín đáo hơn. Người ta vẫn liếc nhìn nhau, dò xét xem ai có gói ghém gì không. Cái túi zip, cái hộp nhựa lại lấp ló dưới gầm bàn hoặc trong túi xách.
Một người phụ nữ trẻ, trước đây từng là “”cao thủ”” trong việc thu gom đồ ăn thừa, giờ đi ăn cỗ về tay không, mặt mày có vẻ bứt rứt. Chồng bà ta càu nhàu: “”Sao không gói tý gì về cho lũ trẻ? Phí cả mâm cỗ.””
Bà gạt đi, giọng đầy ám ảnh: “”Còn nói! Ông không nhớ cái mâm số 12 à? Sợ đến già rồi!””
Nhưng bên cạnh đó, vẫn có những người không hề thay đổi. Họ coi vụ ngộ độc là “”tai nạn hy hữu””, là do “”con ranh đấy nó ác””, chứ không phải do thói tham của họ.
“”Có phải ai gói ghém cũng bị đâu,”” một người đàn ông từng suýt bị ngộ độc nhưng nay đã hồi phục hoàn toàn, nói chắc nịch. “”Chỉ tại cái con bé kia nó tâm địa độc ác, cố tình hạ độc thôi. Giờ nó bị pháp luật trừng trị là đúng rồi.””
Hắn không hề thấy xấu hổ về những gì đã xảy ra trên giường bệnh, về sự giành giật miếng ăn, về lòng tham suýt giết chết mình. Hắn chỉ thấy căm giận Người kể chuyện vì đã gây ra sự cố.
Cái bài học đắt giá ở mâm cỗ định mệnh ấy, đối với một số người, chỉ đơn giản là một sự kiện tồi tệ cần nhanh chóng quên đi, chứ không phải là lời cảnh tỉnh về thói quen xấu xí của chính họ. Làng quê vẫn vậy, bề ngoài có thể thay đổi, nhưng bản chất sâu thẳm của lòng tham, liệu có bao giờ biến mất hoàn toàn chỉ vì một lần suýt chết? Câu hỏi ấy lơ lửng trong không khí, nặng trĩu và đầy hoài nghi.”
“Người kể chuyện ngồi một mình trong căn nhà vắng. Tiếng xì xào bàn tán từ ngoài ngõ vọng vào nghe rõ mồn một. Không còn là những lời đồn đại xa xôi, giờ đây, mỗi ánh mắt Người kể chuyện bắt gặp trên đường đều chứa đựng sự xét nét, khinh miệt, hoặc tệ hơn, là nỗi căm ghét. Một vài người trong Nhóm 5 người cùng mâm, đặc biệt là Bác ngồi cùng mâm, sau khi hồi phục, đã làm đơn tố cáo. Họ không thấy hành động của mình là sai, chỉ thấy Người kể chuyện là kẻ ác tâm, cố tình hãm hại. Lệnh triệu tập từ công an đã đến tay Người kể chuyện cách đây vài ngày, lạnh lẽo và chính thức.
“”Đáng đời con ranh độc địa!”” Ai đó nói vọng vào từ ngoài sân, đủ lớn để Người kể chuyện nghe thấy. “”Tưởng làm thế là hay à? Giờ thì trả giá đi!””
Người kể chuyện siết chặt bàn tay. Họ biết cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ. Không chỉ là rắc rối pháp lý, mà còn là sự tẩy chay từ chính cộng đồng mà họ sinh sống. Những người hàng xóm từng thân thiết giờ quay mặt đi. Trẻ con bị cấm lại gần nhà. Không ai muốn dính dáng đến kẻ đã gây ra chuyện động trời tại tiệc cưới nhà Cô dâu chú rể.
“”Tôi chỉ muốn dạy họ một bài học,”” Người kể chuyện lẩm bẩm, giọng lạc đi trong căn phòng trống. “”Một bài học về sự tử tế, về lòng tự trọng. Họ đã biến một đám cưới vui thành cái chợ, chen lấn, giành giật…””
Nhưng liệu bài học đó có xứng đáng với cái giá phải trả? Cái giá không chỉ là án phạt, mà còn là sự cô lập hoàn toàn. Nỗi cô đơn vây lấy Người kể chuyện như một bóng ma. Họ đã thành công trong việc thay đổi chút ít cái thói xấu xí kia, ít nhất là tạm thời ở Làng này. Nhưng sự thay đổi đó được mua bằng chính sự bình yên, danh dự và vị trí của họ trong cộng đồng.
Người kể chuyện nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con đường quen thuộc trải dài dưới ánh nắng chiều. Đó là con đường họ đã đi qua bao năm, với bao kỷ niệm, bao khuôn mặt thân quen. Giờ đây, con đường ấy dường như xa lạ. Mỗi bước chân ra ngoài là một gánh nặng, là sự chuẩn bị cho những lời đàm tiếu và ánh mắt lạnh lùng.
Hành động của họ, dù có ý định tốt đẹp đến đâu trong mắt Người kể chuyện, đã gây ra đau đớn và sợ hãi cho người khác. Ranh giới giữa việc “”dạy một bài học”” và “”gây ra đau khổ”” mong manh đến vậy sao? Người kể chuyện đã bước qua ranh giới đó, và giờ đây phải gánh lấy hậu quả nặng nề nhất: sự cô độc.
Cái giá của bài học ấy, cuối cùng, không phải do những người tham lam kia trả bằng sự xấu hổ hay thay đổi bản thân sâu sắc, mà lại do chính Người kể chuyện gánh chịu bằng sự mất mát lớn lao nhất trong cuộc đời họ: mất đi mái nhà tinh thần, mất đi sự gắn kết với cộng đồng, và chìm sâu vào nỗi cô đơn tột cùng. Câu chuyện về mâm cỗ định mệnh sẽ còn được nhắc đến, nhưng Người kể chuyện sẽ chỉ còn là một cái tên được thì thầm với vẻ ác cảm, một bài học sống về cái giá của việc đi ngược lại đám đông, dù cho động cơ ban đầu có là gì đi chăng nữa. Và trong sự tĩnh lặng của nỗi cô đơn, Người kể chuyện nhận ra, có những bài học được dạy bằng cách khiến người khác đau khổ, nhưng cái giá cuối cùng lại là sự bình yên của chính người đi dạy bài học đó.”

