“Tôi vừa ký được một hợp đồng lớn trị giá hàng chục tỷ cho công ty. Hoa hồng 500 triệu là phần thưởng xứng đáng, kèm với đó là cho phép tôi nghỉ th/ai sả/n sớm. Cảm giác vừa tự hào vừa nhẹ nhõm, tôi trở về nhà, nằm dài trên sofa, tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi được thư giãn.
Chiều nay, mẹ chồng tôi – bà Hương bước vào, tay xách túi rau vừa mua ngoài chợ. Thấy tôi nằm đó, bà cau mày hỏi:
– Sao không đi làm? Lại nghỉ nữa à?”
Tôi cười, nửa đùa nửa thật:
– Công ty làm ăn không tốt, cho con nghỉ rồi. Chắc sau này chỉ ở nhà làm nội trợ thôi ạ
Bà nghe xong, sắc mặt tối sầm. Chưa kịp phản ứng, tôi nghe “bốp” một tiếng, lưng đau điếng. Bà vừa giáng một cái tát mạnh vào lưng tôi, giọng gay gắt:
– Vậy còn không mau dậy đi giặt đồ, nấu cơm đi! Mang bầu có mỗi đứa con gái mà định nằm không ăn bám nhà này à?
Tôi sững sờ ôm bụng, không tin nổi vào tai mình. Đứ//a b//é trong bụng là co//n gá/i, điều này tôi và chồng đã biết từ lần siêu âm gần đây. Nhưng mẹ chồng… sao bà lại biết? Chúng tôi chưa từng nói với bà!
Đúng lúc ấy chồng tôi bước vào nhà, liền vội vàng đỡ tôi dậy, rồi kéo mẹ vào phòng t/rẻ co/n ở cuối hành lang. Anh khép cửa, nhưng giọng nói vẫn vọng ra, đầy căng thẳng. Tôi ấm ức, không biết anh sẽ đứng về phía ai. Tôi liền mở điện thoại, bật ca//m//era gi:;;ám s;;át trong phòng trẻ mà chúng tôi mới lắp tuần trước, chồng chưa biết về chiếc camera này, và mẹ chồng càng không. Nhưng không ngờ, những gì tôi nhìn thấy lại khiến sống lưng lạnh buốt… 👇👇👇”
“Người kể chuyện vội vàng mở khóa điện thoại, ngón tay run rẩy lướt tìm ứng dụng camera. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Nhấn vào biểu tượng, màn hình lập tức kết nối với chiếc camera giấu kín trong phòng trẻ. Khung hình hiện lên, nhưng không phải là cảnh tượng cô lo sợ sẽ nhìn thấy. Căn phòng trống rỗng, ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ, chiếu xuống chiếc nôi vẫn còn mới tinh.
Không có hình ảnh gì bất thường, nhưng âm thanh lại khiến sống lưng người kể chuyện lạnh toát. Từ phía
cánh cửa khép hờ dẫn vào phòng, nơi chồng cô và bà Hương đang đứng, những tiếng nói lùng bùng vọng ra. Giống như đang nghe qua một lớp tường dày, âm thanh bị bóp méo, rời rạc, hoàn toàn không thể phân biệt được nội dung. Chỉ nghe thấy tông giọng lúc trầm lúc bổng, lúc căng thẳng lúc lại có vẻ xoa dịu, nhưng từ ngữ thì hoàn toàn biến mất trong thứ âm thanh nhiễu loạn ấy.
Người kể chuyện siết chặt điện thoại, căng tai lắng nghe, cố gắng chắp nối bất cứ manh mối nào. Có tiếng chồng cô nói, rồi tiếng mẹ chồng cô đáp lại. Giọng bà Hương có vẻ gay gắt, còn giọng chồng cô thì dường như đang cố gắng giải thích điều gì đó. Sự hồi hộp và lo sợ dâng lên tột cùng. Cái tát vừa rồi và thái độ của mẹ chồng về chuyện con gái, cùng với cuộc nói chuyện bí ẩn sau cánh cửa kia… Chắc chắn có điều gì đó uẩn khúc mà cô chưa biết. Điều gì khiến chồng cô phải kéo mẹ anh vào phòng trẻ con để nói chuyện riêng? Và họ đang bàn tán về cái gì? Cô chỉ nghe thấy tiếng gió lùa khe khẽ qua cửa sổ phòng khách, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, còn thứ âm thanh quan trọng nhất thì lại bị che giấu một cách đáng sợ. Cô cứ đứng lặng người, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại hiện lên căn phòng trống, chỉ nghe tiếng nói lùng bùng đầy bí ẩn vọng lại.”
“Cô siết chặt chiếc điện thoại, căng tai lắng nghe, cố gắng chắp nối bất cứ manh mối nào từ những âm thanh lùng bùng ấy. Tiếng chồng cô, rồi tiếng mẹ chồng cô đáp lại. Giọng bà Hương có vẻ gay gắt, còn giọng chồng cô thì dường như đang cố gắng giải thích điều gì đó. Sự hồi hộp và lo sợ dâng lên tột cùng. Cái tát vừa rồi và thái độ của mẹ chồng về chuyện con gái, cùng với cuộc nói chuyện bí ẩn sau cánh cửa kia… Chắc chắn có điều gì đó uẩn khúc mà cô chưa biết. Điều gì khiến chồng cô phải kéo mẹ anh vào phòng trẻ con để nói chuyện riêng? Và họ đang bàn tán về cái gì? Cô chỉ nghe thấy tiếng gió lùa khe khẽ qua cửa sổ phòng khách, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, còn thứ âm thanh quan trọng nhất thì lại bị che giấu một cách đáng sợ. Cô cứ đứng lặng người, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại hiện lên căn phòng trống, chỉ nghe tiếng nói lùng bùng đầy bí ẩn vọng lại.
Một tia sáng vụt qua trong đầu cô. Âm lượng! Cô có thể tăng âm lượng của chiếc camera. Tay cô lập tức lướt tìm nút điều chỉnh trên giao diện ứng dụng. Ngón cái miết mạnh vào biểu tượng loa, kéo thanh âm lượng lên mức tối đa.
Giống như một cánh cửa vô hình vừa bật mở, âm thanh từ căn phòng trẻ con lập tức tràn vào tai cô một cách rõ nét và tàn nhẫn. Tiếng nói không còn bị bóp méo hay lùng bùng nữa, mỗi từ ngữ đều như lưỡi dao sắc lẻm cứa vào tâm can.
Bà Hương đang nói, giọng bà đầy sự bực bội, thất vọng xen lẫn vẻ mỉa mai khó tả. Tiếng nói của bà như vọng ra từ một vực sâu lạnh lẽo.
“”Đấy, con xem! Tôi đã bảo rồi mà! Chửa gì mà ngén lên ngén xuống, mệt mỏi ủ rũ, cứ y như ngày xưa tôi chửa con bé út nhà tôi ấy! Cái vía nó nặng, không có phúc đẻ con trai được.””
Giọng chồng cô vang lên, có vẻ hơi hạ thấp, cố gắng xoa dịu: “”Mẹ, mẹ nói gì vậy? Con nào cũng là con mà mẹ…””
“”Con nào cũng là con là thế nào?”” Bà Hương gắt lên, ngắt lời anh ta ngay lập tức. “”Tao đầu tư vào mày, nuôi mày khôn lớn, cho mày lấy vợ, mong có đứa cháu đích tôn nối dõi tông đường. Thế mà…”” Bà Hương ngưng lại một chút, tiếng thở dài nặng nề phát ra. “”Mang tiếng là vợ mày, mang tiếng là con dâu nhà này… Đúng là số nó không đẻ được con trai mà!””
Câu nói cuối cùng của bà Hương vang vọng trong không gian yên tĩnh của phòng khách, rõ ràng đến từng chữ.
“”Đúng là số nó không đẻ được con trai mà!””
Cả thế giới trong mắt Người kể chuyện như ngừng lại. Máu trong huyết quản cô đông cứng. Hai bàn tay đang siết chặt điện thoại run lên bần bật. Hô hấp nghẹn lại nơi lồng ngực. Câu nói đó, giọng điệu đó, sự khinh miệt và tàn nhẫn trong từng âm tiết đó… Nó đập thẳng vào tai, vào tim, vào lý trí cô, xé toạc mọi hy vọng hay ảo tưởng còn sót lại. Không phải là cô nghe nhầm. Không phải là cô suy diễn quá xa. Sự thật tàn khốc đã được phơi bày. Họ đang nói về cô. Về giới tính của con gái cô. Và về cái “”số”” không thể sinh con trai của cô. Nước mắt đột nhiên trào ra, nóng hổi, làm nhòe đi hình ảnh căn phòng trẻ con trống rỗng trên màn hình. Cô chết sững tại chỗ, cơ thể hoàn toàn bất động, chỉ còn tiếng nói lạnh lùng của mẹ chồng và câu nói đau điếng ấy vang vọng mãi trong đầu.”
“””…Đúng là số nó không đẻ được con trai mà!””
Lời của bà Hương như một nhát dao đâm thẳng vào tim Người kể chuyện. Nhưng điều khiến cô đau đớn hơn cả là tiếng nói của chồng cô vang lên ngay sau đó. Giọng anh mệt mỏi, pha lẫn sự né tránh rõ rệt, không hề có một chút sức lực hay ý định bảo vệ cô.
“”Mẹ… mẹ đừng nói thế mà… Cái gì cũng có lý do của nó…”” Anh ấp úng.
“”Lý do gì?”” Bà Hương gay gắt. “”Lý do là cái số nó! Tao nuôi mày ăn học, tao tạo dựng sự nghiệp cho mày, tao mong một đứa cháu nối dõi. Giờ thì sao? Một con bé! Rồi sau này dòng họ nhà mình ai lo hương khói? Ai gánh vác cơ nghiệp?””
Chồng cô thở dài, tiếng thở nghe nặng nề đến đáng sợ. Thay vì tranh luận hay bảo vệ vợ, anh chỉ lặp lại một câu duy nhất, một cách vô hồn như một cái máy bị hỏng:
“”Dạ… bác sĩ bảo thế ạ… Bác sĩ bảo là…””
“”Bác sĩ bảo cái gì!”” Bà Hương gắt lên, tiếng động loảng xoảng như bà vừa đập mạnh vào thứ gì đó. “”Bác sĩ bảo thế nào thì kệ bác sĩ! Tao chỉ biết cái vía của nó nặng! Từ ngày nó về đây, nhà cửa lục đục, công việc của mày thì làm ăn thất bát, cái hợp đồng chục tỷ thì trượt vỏ chuối! Rồi giờ cái thai cũng y chang ngày xưa tao chửa con út, mệt mỏi vật vã, y như yết báo trước là con gái!””
“”Mẹ… chuyện hợp đồng… chuyện đó…”” Giọng chồng cô càng lúc càng nhỏ dần, chìm hẳn đi trong tiếng cằn nhằn đầy ác ý của bà Hương.
“”Tao biết mày thương vợ, nhưng mày phải nghĩ đến đại sự! Mày phải nghĩ đến cả dòng họ này!””
Vẫn chỉ là tiếng anh lặp đi lặp lại, yếu ớt và đầy cam chịu: “”Dạ… bác sĩ bảo thế ạ… Bác sĩ bảo là…””
Người kể chuyện chết lặng. Cái lạnh không phải từ nhiệt độ phòng, mà từ chính trái tim cô đang đóng băng. Không phải là cô nghe nhầm. Chồng cô, người mà cô yêu thương, tin tưởng, người đáng lẽ phải là chỗ dựa vững chắc nhất của cô, anh ta không hề phản bác một lời nào của mẹ. Anh không nói “”Con nào cũng là con, mẹ đừng nói thế!””. Anh không nói “”Vợ con vất vả mang bầu, mẹ đừng làm cô ấy buồn!””. Anh chỉ lặp lại cái câu nói vô nghĩa đó, như một lời xác nhận ngầm cho những lời cay độc của mẹ anh.
“”Dạ, bác sĩ bảo thế ạ.””
Câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu cô, đau hơn bất kỳ lời mắng nhiếc nào của mẹ chồng. Nó chứng tỏ anh biết. Anh biết mẹ anh nghĩ gì. Anh biết cô đang bị đối xử bất công. Nhưng anh chọn cách im lặng. Anh chọn cách né tránh. Anh không đứng về phía cô.
Nước mắt vẫn chảy dài, nhưng giờ đây không còn là sự tủi thân hay sợ hãi. Thay vào đó là một nỗi thất vọng sâu sắc, một cảm giác phản bội lạnh lẽo dâng lên. Hình ảnh căn phòng trẻ con trên màn hình điện thoại vẫn trống rỗng, chỉ có tiếng nói lọt vào đầy tàn nhẫn. Cô cảm thấy mình như đang chìm dần trong một vực sâu không đáy, xung quanh chỉ toàn bóng tối và sự cô độc. Cái thai trong bụng bỗng nhiên nặng trĩu, như một gánh nặng vô hình mà cả thế giới đang đặt lên vai cô.”
“…Cái thai trong bụng bỗng nhiên nặng trĩu, như một gánh nặng vô hình mà cả thế giới đang đặt lên vai cô. Tiếng bà Hương vẫn vọng tới, chua ngoa, đinh tai nhức óc.
“”Mày cứ lải nhải bác sĩ với chẳng bác sĩ! Tao đã bảo rồi, nhìn tướng tá, nhìn cái số nó là biết!”” Bà Hương gắt lên, giọng điệu đầy khinh miệt. “”Nhưng nói thật cho mày biết, tao không chỉ đoán suông đâu!””
Giọng bà chợt nhỏ lại một chút, pha lẫn sự đắc thắng đầy nham hiểm. “”Tao biết chắc mười mươi nó là con gái cơ!””
Chồng cô lại ấp úng gì đó, không rõ. Tiếng anh quá nhỏ, lạc hẳn đi trong sự hả hê của mẹ anh.
“”Biết chắc à?”” Bà Hương nhại lại giọng chồng, rồi cười khẩy. “”Thì lần trước thấy tờ giấy siêu âm con vợ mày để quên trên bàn, tao đọc rồi! Rành rành chữ ‘Thai nhi nữ’ đấy thôi!””
Câu nói cuối cùng của bà Hương như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Người kể chuyện, nhưng không phải để dập tắt ngọn lửa, mà là để châm thêm dầu. Cô chết sững. Tờ giấy siêu âm… cô nhớ rồi. Hôm đó cô đi khám về, vội vàng vào nhà vệ sinh, có lẽ đã để quên nó trên bàn trà. Thì ra, bà đã lén lút… khám xét đồ đạc của cô!
Sự tủi thân, thất vọng từ câu nói vô hồn của chồng bỗng chốc bị ném bay đi, thay vào đó là một cơn giận dữ ngùn ngụt bốc lên. Bà không chỉ cay nghiệt, bà còn là một kẻ xâm phạm quyền riêng tư, một kẻ trộm! Bà lén lút khám xét đồ đạc cá nhân của cô, đọc trộm thông tin y tế mật của cô, rồi dùng chính thông tin đó để sỉ vả, để coi thường đứa cháu chưa chào đời!
Hai bàn tay Người kể chuyện siết chặt lấy chiếc điện thoại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Nước mắt đã ngừng chảy. Thay vào đó là một ngọn lửa thiêu đốt trong lồng ngực, lan tỏa ra khắp cơ thể. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, vào căn phòng trống rỗng của đứa con gái bé bỏng, nghe tiếng cười đầy độc địa của bà Hương vang vọng.
Thì ra đây là cách bà biết. Bằng cách lén lút, hèn hạ, xâm phạm đời tư của con dâu mình.
Cơn giận dữ bùng lên, thiêu rụi mọi nỗi sợ hãi và yếu mềm còn sót lại. Cô không thể im lặng nữa. Cô không thể chịu đựng thêm nữa.”
“Tiếng bà Hương xuyên qua điện thoại, không còn vẻ đắc thắng nữa, mà thay vào đó là giọng điệu khinh khỉnh, coi thường.
“À mà này,” bà nói, như thể vừa nhớ ra điều gì đó cực kỳ quan trọng. “Nhân tiện nói luôn. Đẻ con gì thì đẻ, chứ đã con gái rồi thì… haiz, vô dụng lắm!”
Người kể chuyện nghe mà tim như bị bóp nghẹt. Hai bàn tay vẫn siết chặt chiếc điện thoại, móng tay cắm sâu hơn vào da thịt. Cơn giận dữ từ việc bà lén lút đọc trộm bỗng chốc bị lu mờ bởi nỗi đau sâu sắc hơn.
“Mày coi, đẻ con gái thì làm được cái gì? Có nối dõi tông đường được không? Hay sau này chỉ là gánh nặng cho nhà chồng?” Giọng bà Hương càng lúc càng lớn, đầy cay nghiệt. “Tao nói thật, có đẻ thì cũng phải đẻ thằng cu nối nghiệp chứ!”
Chồng Người kể chuyện lại cất lên tiếng nói lí nhí nào đó, cố gắng xoa dịu, nhưng hoàn toàn vô ích. Bà Hương mặc kệ, tiếp tục trút những lời tàn nhẫn nhất.
“Mày cứ thích làm ngược đời, giờ đẻ con gái rồi thì tự mà chịu!” bà gằn giọng. “Sau này có chuyện gì, đừng có mà về đây kêu than!”
Mỗi lời bà nói ra như một nhát dao cứa vào tim Người kể chuyện. Vô dụng? Gánh nặng? Đứa con gái bé bỏng chưa chào đời, mang dòng máu của cả cô và người chồng cô yêu thương, lại bị chính bà nội nó sỉ nhục tàn tệ như vậy? Tất cả những ước mơ, hy vọng, tình yêu cô dành cho con bỗng chốc như bị chà đạp không thương tiếc. Những lời nói ấy không chỉ xúc phạm đứa bé, mà còn là sự phủ nhận hoàn toàn thiên chức làm mẹ của cô.
Cô đứng lặng trong căn phòng trẻ con trống trải, tai vẫn ù đi vì những lời lẽ độc địa. Nỗi đau đớc, uất hận dâng trào, hòa quyện với ngọn lửa giận dữ âm ỉ từ trước. Bà Hương không chỉ khinh thường cô, khinh thường đứa cháu gái, mà còn dùng chính thứ thông tin riêng tư bà ăn cắp được để làm vũ khí tấn công. Cái cách bà nói, đầy hả hê và cay nghiệt, xát muối thẳng vào vết thương lòng của một người mẹ đang mang nặng đẻ đau.
Cô không còn nghe rõ chồng nói gì nữa. Tất cả chìm vào tiếng ù ù trong tai và tiếng trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nhìn quanh căn phòng, nhìn vào chiếc nôi trống, nhìn vào tương lai mờ mịt bà Hương vừa vẽ ra cho con gái mình. Không, cô sẽ không để điều đó xảy ra. Cô sẽ không để con gái cô bị coi thường, bị gọi là vô dụng hay gánh nặng. Nỗi đau này, sự sỉ nhục này, cô sẽ không bao giờ quên.”
“Cô vẫn đứng chết lặng trong căn phòng trẻ con, những lời nói cay độc của bà Hương vẫn còn văng vẳng trong tai. Chồng cô vẫn đang cố gắng nói gì đó, nhưng tiếng của anh lạc đi trong cơn bão cảm xúc của cô. Cô không biết mình đã đứng đó bao lâu, chỉ biết trái tim đang đập liên hồi, nỗi đau và sự uất hận cuộn trào.
Bỗng, tiếng nói của bà Hương lại vang lên, rõ mồn một từ ngoài hành lang, gần phòng khách. Có vẻ bà đã kết thúc cuộc gọi và đang nói chuyện trực tiếp với chồng cô. Cô nín thở, lắng nghe.
“Thôi thì,” giọng bà Hương vang lên, đầy vẻ tính toán, “đẻ ra cứ nuôi tạm bợ một thời gian đi đã.”
Người kể chuyện giật mình, tai cô dỏng lên. Nuôi tạm bợ? Họ đang nói về ai? Về đứa cháu gái chưa ra đời của bà sao?
Chồng cô nói gì đó rất nhỏ, cô không nghe rõ, nhưng giọng có vẻ lưỡng lự.
“Tạm bợ thôi con à,” bà Hương tiếp lời, giọng rành rọt từng chữ, “sau này lớn lên gả quách đi cho xong chuyện.”
Như có một gáo nước lạnh dội thẳng vào người Người kể chuyện. Gả quách đi? Họ đang lên kế hoạch cho tương lai của con gái cô như một món hàng? Một gánh nặng cần tống khứ? Cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự ghê tởm và căm phẫn dâng lên tột độ.
“Rồi bảo con vợ đẻ tiếp đứa nữa,” giọng bà Hương cao hơn, “lần này phải kiếm cho ra thằng cu!”
Tim Người kể chuyện thắt lại. Họ không yêu thương đứa bé này. Họ chỉ coi nó là một bước đệm, một vật hy sinh cho mục đích kiếm một đứa cháu trai. Cả một kế hoạch tàn nhẫn, lạnh lùng hiện ra rõ mồn một trước mắt cô chỉ qua vài câu nói. Họ định bỏ bê con cô, rồi sau đó đẩy nó đi, chỉ để ép cô đẻ một đứa con trai. Nụ cười cay nghiệt của bà Hương, sự thờ ơ của chồng cô… tất cả như những nhát dao cứa sâu hơn vào nỗi đau của người mẹ. Kế hoạch này, nó tàn nhẫn hơn bất cứ điều gì cô có thể tưởng tượng. Nó khiến cô lạnh toát sống lưng, và một ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong lồng ngực. Cô sẽ không bao giờ để điều này xảy ra.”
Chồng cô im lặng. Một khoảng im lặng dài dằng dặc tràn ngập hành lang. Người kể chuyện nín thở trong căn phòng trẻ con, lắng nghe. Anh sẽ nói gì? Anh sẽ phản đối? Anh sẽ bảo vệ mẹ con cô chứ? Nhưng chỉ có tiếng “Ưm…” rồi “À…” yếu ớt phát ra từ phía chồng cô. Không có một lời nào bảo vệ, không một tiếng phản kháng. Anh chấp nhận? Hay anh bất lực? Dù là gì, sự im lặng và những tiếng ậm ừ đó như những nhát dao cứa sâu vào tim Người kể chuyện. Đau đớn, thất vọng tột cùng. Người đàn ông cô yêu thương, người cha của đứa con cô đang mang trong bụng, lại có thể hèn nhát và thờ ơ đến vậy sao? Bà Hương tiếp tục nói, giọng có vẻ hài lòng hơn: “Thế nhé. Con cứ làm theo lời mẹ là được. Đừng để vướng bận linh tinh.” Cô không nghe rõ chồng cô đáp lại thế nào, nhưng vẫn là giọng yếu ớt, không có sự cương quyết. Toàn bộ câu chuyện hợp đồng hàng chục tỷ, hoa hồng 500 triệu, việc cô phải nghỉ thai sản sớm, và giờ là kế hoạch tàn nhẫn cho đứa con gái chưa chào đời… tất cả đều có sự đồng lõa của anh. Cơn giận trong Người kể chuyện càng bùng lên dữ dội. Họ đã lên kế hoạch xong xuôi, một mình cô và con bé là đối tượng bị thao túng, bị bỏ rơi. Và chồng cô, người đáng lẽ phải là chỗ dựa, lại đứng về phía họ, hoặc ít nhất là không đứng về phía cô.
“Bà Hương cười khẩy một tiếng nghe đầy mỉa mai qua cánh cửa, giọng bà ta như đinh đóng cột: “Thôi, đừng có ậm ừ nữa. Tôi biết thừa cậu nghĩ gì. Cái hợp đồng đó quan trọng thế nào, cậu biết. Hơn nữa, tôi đã lên kế hoạch hết rồi, đâu ra đấy cả.”
Người kể chuyện siết chặt bàn tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Cô không thể tin vào tai mình. Họ đang nói về đứa con của cô, về tương lai của nó, như thể nó là một món hàng, một chướng ngại vật cần được dọn dẹp.
“Còn con bé đấy…” Bà Hương hạ giọng, nhưng đủ lớn để Người kể chuyện nghe rõ mồn một. “Cậu cũng thấy rồi đấy. Tôi đã nói ngay từ đầu rồi. Tất cả là tại cái vía nó, cái mệnh nó. Đẻ con gái là điềm xấu! Vừa làm ăn thất bát, vừa ảnh hưởng đến cả nhà.”
Tim Người kể chuyện như ngừng đập. Cô nín thở, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cô nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của Bà Hương xa dần trong hành lang, rồi tiếng cánh cửa phòng nào đó khép lại. Chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ.
Nước mắt lưng tròng, Người kể chuyện ôm lấy bụng bầu. Cái vía? Cái mệnh? Điềm xấu? Chỉ vì cô mang trong mình một bé gái? Những lời nói tàn độc, vô lý và đầy mê tín ấy như xát muối vào vết thương lòng đã rỉ máu vì sự phản bội của chồng. Bà ta đổ hết tội lỗi lên đầu cô và đứa con chưa chào đời chỉ để biện minh cho kế hoạch tàn nhẫn của mình. Uất nghẹn! Cô chỉ cảm thấy uất nghẹn đến mức không thở nổi. Tức giận, đau đớn, và sự tủi nhục dâng trào. Cô không phải là điềm xấu. Con gái cô không phải là điềm xấu! Chính sự tham lam và độc ác của họ mới là thứ điềm xấu thực sự!”
“Người kể chuyện vẫn ngồi sụp xuống sàn, trái tim nhói đau và lồng ngực như muốn vỡ tung vì uất hận. Nhưng ngay lúc ấy, một âm thanh khác kéo cô trở lại hiện thực. Từ căn phòng bên cạnh, nơi Bà Hương và chồng cô vừa nói chuyện, có tiếng ghế lạch cạch xê dịch. Rồi tiếng bước chân sột soạt, có vẻ như họ đang chuẩn bị đứng dậy và rời khỏi đó.
Sự cảnh giác lập tức trỗi dậy, đè bẹp sự đau đớn. Họ sắp ra ngoài. Cô không thể để họ phát hiện ra mình đang rình nghe, càng không thể để họ thấy chiếc điện thoại có cài camera trong phòng trẻ. Người kể chuyện lập tức vớ lấy điện thoại, ngón tay run rẩy lướt trên màn hình cảm ứng. Cô nhấn nút thoát ứng dụng camera, rồi vội vàng tắt hẳn màn hình. Thời gian chỉ tính bằng giây.
Tiếng bước chân ở căn phòng kế ngày càng rõ hơn, dường như đang tiến về phía cửa. Cô nhét nhanh chiếc điện thoại vào sâu bên trong ống tay áo rộng, rồi cuộn tròn người lại, cố gắng giấu nó chặt dưới thân. Tim cô đập như trống bỏi, mỗi nhịp đập đều đinh tai nhức óc trong không gian tĩnh mịch. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô nhắm mắt lại, cố gắng điều chỉnh hơi thở đang gấp gáp, hít vào thật chậm, thở ra thật đều. Bình tĩnh lại, phải thật bình tĩnh. Tiếng bước chân đã ở ngay gần cánh cửa phòng bên cạnh, sắp sửa bước ra hành lang.”
Tiếng cửa phòng trẻ con bật mở. Người chồng bước nhanh ra ngoài hành lang, đôi mắt lập tức quét tới hình ảnh vợ đang ngồi sụp xuống sàn, một tay ôm lấy lưng. Vẻ mặt anh thoáng hiện sự lúng túng, pha lẫn chút bối rối. Anh lập tức sải bước dài, vội vàng chạy tới chỗ cô. Anh quỳ một chân xuống sàn, hơi cúi người, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Em có sao không? Sao lại ngồi đây? Em đau ở đâu à?” Anh nhìn quanh, như tìm kiếm nguyên nhân, rồi nói thêm, giọng hơi hạ xuống: “Mẹ nóng tính đấy thôi, em đừng để tâm.” Anh đưa tay nhẹ nhàng chạm vào cánh tay cô, vẻ thăm dò.
“Anh đưa tay nhẹ nhàng chạm vào cánh tay cô, vẻ thăm dò.
Ngay lúc ấy, từ phía cửa phòng trẻ con, một bóng người lừng lững bước ra. Là bà Hương, mẹ chồng cô. Bà không nói gì, chỉ đứng sau lưng con trai, đôi mắt sắc bén như dao quét một lượt từ đầu xuống chân người con dâu đang ngồi bệt dưới sàn. Ánh nhìn ấy chứa đầy vẻ dò xét, pha lẫn sự khinh thường không thể che giấu. Khuôn mặt bà vẫn giữ nguyên nét cau có, khó chịu, không hề có lấy một chút biểu cảm hối lỗi hay áy náy về cái tát vừa rồi. Cô cảm thấy ánh mắt bà xuyên thẳng qua lớp quần áo, như đang tìm kiếm thứ gì đó để tiếp tục chỉ trích. Cô chỉ biết lặng lẽ cúi đầu, cố gắng hít thở đều trong luồng không khí căng thẳng nghẹt thở. Người chồng vẫn đang quỳ đó, giữa hai luồng điện từ hai người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời anh ta.”
“Cô hít một hơi thật sâu, ép buộc cơ mặt giãn ra thành một nụ cười gượng gạo. Cái tát vẫn còn in dấu trên má, nhưng sự kinh hoàng và tức giận về những gì vừa nghe lén còn lớn hơn gấp bội. Tuyệt đối không được để lộ ra. Không một chút nào. Cô từ từ lắc đầu, giọng khẽ như thều thào, cố gắng hết sức để giữ cho nó thật bình thản.
“”Em… em không sao.”” Cô nói, mắt nhìn lướt qua chồng rồi dừng lại ở đôi giày của mình, tránh ánh mắt dò xét của bà Hương. “”Chỉ là… chỉ hơi bất ngờ thôi.””
Sự bất ngờ? Đó là từ duy nhất cô có thể nghĩ ra lúc này để che đậy cả một cơn địa chấn cảm xúc đang cào xé bên trong. Kinh hoàng vì âm mưu nham hiểm, tức giận vì sự phản bội, và một nỗi đau đớn chua chát khi nhận ra giá trị của mình trong mắt họ. Cô siết chặt tay lại, móng tay đâm vào lòng bàn tay, cảm giác đau nhói ấy giúp cô giữ được sự tỉnh táo cần thiết.
Người chồng vẫn quỳ đó, nhìn cô với ánh mắt đầy bối rối và chút gì đó lo sợ. Anh ta không hiểu tại sao cô lại phản ứng như vậy, sau một cái tát từ mẹ anh ta. Còn bà Hương, ánh mắt sắc lạnh của bà vẫn dán vào cô, như đang cố đọc xem cô đang nghĩ gì. Bà không tin vào sự bình thản giả tạo ấy. Khuôn mặt bà nhăn lại một chút, vẻ nghi ngờ hiện rõ. Căn phòng chìm trong sự im lặng chết chóc, chỉ có tiếng kim đồng hồ chạy đều đều như đang đếm ngược cho một điều gì đó sắp xảy ra. Cô biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Và cô, người vừa bị đánh đập và phản bội, sẽ không còn là con nai tơ nữa.”
“Sự im lặng chết chóc bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở. Người chồng vẫn quỳ dưới sàn, ánh mắt nhìn vợ đầy hoang mang và sợ hãi. Bà Hương nheo mắt nhìn cô con dâu, gương mặt in hằn sự ngờ vực. Cô cúi đầu, tránh né ánh nhìn sắc như dao của bà.
Bất chợt, người chồng phá tan bầu không khí căng thẳng. Anh quay người, hướng về phía mẹ, giọng nói cố gắng dịu xuống nhưng vẫn lộ rõ vẻ lo lắng và nài nỉ.
“”Mẹ ơi, con bé nó đang bầu bí mệt mỏi,”” anh nói, cố gắng dùng lý do sức khỏe để xoa dịu cơn giận của bà. “”Với lại… với lại nó vừa ký được hợp đồng lớn cho công ty… hợp đồng mấy chục tỷ ấy mẹ ạ. Nó làm việc căng thẳng lắm, có khi hơi thiếu suy nghĩ…””
Anh cố gắng nhắc đến thành tựu của cô, hy vọng chút tiền bạc và danh tiếng mà cô mang về có thể khiến bà Hương nguôi giận, hoặc ít nhất là giảm nhẹ tội cho cô trong mắt bà. Anh nghĩ rằng, bà là người thực dụng, tiền bạc sẽ là thứ bà quan tâm nhất lúc này. Hợp đồng mười mấy tỷ, hoa hồng 500 triệu, những con số ấy chắc chắn sẽ khiến bà động lòng.
Nhưng bà Hương vẫn không thay đổi sắc mặt. Ánh mắt bà vẫn lạnh lẽo, thậm chí còn hiện lên một tia khinh miệt. Thành tựu? Tiền bạc? Trong mắt bà, những thứ đó không là gì so với việc giữ gìn thể diện và uy quyền. Hơn nữa, số tiền ấy rồi cũng sẽ về tay bà mà thôi. Cái tát vừa rồi không phải chỉ là một cái tát bột phát. Đó là lời cảnh cáo.
Cô đứng đó, lắng nghe chồng bào chữa cho mình bằng những thứ mà chỉ vài phút trước, cô vừa nghe lén họ bàn bạc cách chiếm đoạt. Mệt mỏi vì bầu bí? Căng thẳng vì công việc? Tất cả chỉ là vỏ bọc. Cảm giác chua chát và phẫn nộ lại dâng lên. Anh vẫn còn ngây thơ lắm, không hề biết rằng những thứ anh đang dùng để bảo vệ cô, lại chính là động cơ cho kế hoạch hiểm độc của mẹ anh ta. Và có lẽ, cả kế hoạch của chính anh ta nữa.
Bà Hương không nói gì ngay lập tức. Bà chỉ nhìn người chồng quỳ dưới đất, rồi liếc sang cô con dâu đang đứng lặng lẽ. Nụ cười nhạt nhẽo thoáng qua trên môi bà, một nụ cười đầy ẩn ý và sự tính toán. Căn phòng vẫn chìm trong sự im lặng, nhưng lúc này, sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất cứ lời nói nào. Nó giống như sự tĩnh lặng trước một cơn bão lớn sắp ập đến.”
“Bà Hương hừ lạnh một tiếng, cắt ngang lời chồng đang cố gắng bào chữa. Ánh mắt sắc lạnh của bà vẫn găm chặt vào người chồng, rồi liếc nhanh sang người kể chuyện đang đứng đó.
“”Hợp đồng, hợp đồng!”” bà lặp lại một cách đầy khinh miệt. “”Tiền không mua được giống tốt! Tôi chỉ cần thằng cháu đích tôn!””
Giọng bà đanh lại, mỗi chữ như một viên đạn găm vào không khí căng như dây đàn. Thái độ của bà không hề thay đổi, vẫn chỉ coi trọng việc nối dõi tông đường hơn bất cứ thứ gì khác, kể cả thành công trong sự nghiệp của con dâu hay số tiền bạc khổng lồ mà cô mang về. Tiền, trong mắt bà lúc này, chỉ là thứ yếu, thậm chí còn không đáng nhắc đến khi bản thân cái thai trong bụng cô lại là con gái.
Người chồng vẫn quỳ dưới đất, nhìn mẹ mình nói những lời tàn nhẫn. Anh ta chết lặng. Cố gắng dùng tiền bạc và công việc để xoa dịu bà hoàn toàn thất bại. Anh ta đã nghĩ sai về bà, hoặc ít nhất là đánh giá thấp sự cố chấp của bà đối với việc có cháu trai. Sự tuyệt vọng thoáng hiện trong mắt anh ta.
Còn người kể chuyện, cô đứng đó, nghe chính mẹ chồng mình tuyên bố trắng trợn sự coi thường đối với mình và cái thai trong bụng. “”Giống tốt”” – bà gọi việc sinh con trai là “”giống tốt””, ngầm ám chỉ việc cô mang bầu con gái là “”giống không tốt””. Cô hít một hơi sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận đang sôi sục. Nghe những lời này từ bà, sự chua chát và phẫn nộ lại tăng thêm gấp bội. Kế hoạch của họ rõ ràng đến thế. Tiền bạc họ muốn, nhưng điều họ *thực sự* cần và thèm khát lại là một đứa cháu trai. Sự coi thường ấy vẫn còn nguyên đó, thậm chí còn cay nghiệt hơn.”
“Người kể chuyện đứng đó, nhìn chồng vẫn còn quỳ dưới đất, khuôn mặt thất thần sau khi mọi cố gắng xoa dịu mẹ đều đổ bể. Rồi cô nhìn sang Bà Hương, người phụ nữ đang đứng thẳng, ánh mắt sắc lạnh, kiên định với tư tưởng nối dõi tông đường đến tàn nhẫn. Cô chợt thấy một sự thật lạnh lẽo và trần trụi hiện ra.
Bà Hương, bất chấp số tiền bạc khổng lồ hay thành công của cô, chỉ coi trọng việc sinh con trai. “”Giống tốt”” – cái cách bà miệt thị đứa con gái còn chưa chào đời trong bụng cô như một thứ hàng hóa lỗi. Tiền bạc, thứ họ thèm khát bấy lâu, giờ lại bị vứt sang một bên khi đứng trước “”mục tiêu tối thượng”” là đứa cháu đích tôn. Sự coi thường không những còn nguyên, mà còn trở nên ghê tởm hơn khi nó gắn liền với máu mủ ruột rà của cô.
Nhìn người chồng chỉ biết quỳ đó, không thể bảo vệ cô một lời nào trước sự cay nghiệt của mẹ mình, cô nhận ra một cách đau đớn: Anh ta không phải là chỗ dựa. Anh ta bất lực, bị kẹp giữa mẹ và vợ, và cuối cùng, sự yếu đuối của anh ta chỉ khiến cô càng thêm đơn độc.
Cô hít một hơi thật sâu. Cơn giận không còn là cảm xúc chủ đạo nữa, thay vào đó là một cảm giác lạnh lẽo dâng lên từ tận đáy lòng – sự cô độc. Cô đang đứng một mình trong cuộc chiến này. Gia đình này, với Bà Hương là hiện thân của sự tàn nhẫn và cố chấp, không hề chào đón con gái cô. Và người chồng đứng bên cạnh, người lẽ ra phải là đồng minh, lại chỉ là một người xa lạ trong khoảnh khắc quyết định này. Cô thấy rõ nguy hiểm đang rình rập, không chỉ cho bản thân cô mà còn cho sinh linh bé bỏng trong bụng. Giờ đây, tiền bạc, sự nghiệp hay tình cảm đều không còn quan trọng bằng việc bảo vệ chính mình và con gái khỏi móng vuốt của họ. Cô đã hiểu. Cô hoàn toàn đơn độc.”
“Họ đã đi làm việc khác, để lại tôi một mình trong căn phòng khách rộng lớn. Ánh chiều tà hắt vào, phủ lên tấm sofa một màu buồn bã. Tôi nằm xuống, tấm lưng mỏi nhừ dựa vào đệm, tay nhẹ nhàng xoa lên chiếc bụng đã nhô cao. Cảm giác về sinh linh bé bỏng bên trong, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lẽo vừa trải qua.
Hình ảnh từ chiếc camera giám sát được giấu kín trong phòng trẻ con lại hiện lên trong tâm trí. Tiếng cười nói oang oang, những câu miệt thị về “”giống má””, về sự vô dụng của “”đứa con gái””. Rồi cả những hành động khó hiểu, lén lút chỉnh sửa đồ đạc, kiểm tra từng ngóc ngách căn phòng lẽ ra là nơi bình yên nhất cho con tôi. Mỗi chi tiết, mỗi âm thanh đó như những nhát dao cứa vào tâm can.
Nước mắt lặng lẽ lăn dài xuống thái dương, thấm vào lớp vải sofa. Nỗi sợ hãi, thứ cảm xúc tưởng chừng đã chai sạn sau bao ngày sống trong căng thẳng, giờ đây bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sợ cho chính mình, nhưng hơn hết là sợ cho đứa con gái còn chưa chào đời. Nó vô tội, thế mà đã bị ghét bỏ, bị coi thường chỉ vì không mang giới tính mà họ mong muốn.
Bàn tay tôi siết chặt hơn trên bụng. Qua lớp da thịt, tôi cảm nhận được một nhịp đập yếu ớt nhưng kiên cường. Đó là con tôi. Máu mủ của tôi. Và tôi sẽ không bao giờ để bất cứ ai, dù là mẹ chồng hay chồng mình, làm tổn hại đến nó. Nỗi sợ hãi không tan biến, nhưng nó đã được tôi tôi luyện thành một quyết tâm sắt đá. Bằng mọi giá. Tôi phải bảo vệ con mình khỏi gia đình này. Không còn là sự lưỡng lự hay hy vọng hão huyền vào tình cảm gia đình. Chỉ còn lại bản năng sinh tồn của một người mẹ và ý chí chiến đấu đến cùng.
Cuộc chiến này không có đồng minh. Tôi đơn độc. Nhưng tôi có con. Và đó là lý do duy nhất tôi cần để đứng lên.
Sau tất cả những giông bão, bỗng cảm thấy một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Không còn gào thét, không còn giận dữ, chỉ còn là một khoảng không bình yên nơi đáy tim. Có lẽ, khi đã chạm đến tận cùng của sự cô đơn và đối diện trực diện với nguy hiểm, con người ta sẽ tìm thấy sức mạnh và sự minh triết từ bên trong.
Nhìn lại chặng đường đã qua, những va vấp, những tổn thương, những nước mắt, tất cả đều là bài học đắt giá. Hiểu rằng, không phải cứ mang danh “”gia đình”” thì sẽ có tình yêu thương vô điều kiện. Hiểu rằng, giá trị của một con người, hay thậm chí là một sinh linh bé nhỏ, không nằm ở giới tính hay khối tài sản họ mang lại, mà ở chính sự tồn tại của họ.
Tôi không còn chờ đợi sự thấu hiểu từ người khác, không còn tìm kiếm sự chấp nhận trong một môi trường độc hại. Tôi chấp nhận sự thật, chấp nhận hoàn cảnh, và quan trọng nhất, tôi chấp nhận bản thân mình cùng với lựa chọn của mình. Sẽ có những con đường mới phải đi, những thử thách mới phải đối mặt. Nhưng giờ đây, bước chân đã vững vàng hơn, ánh mắt đã kiên định hơn.
Nắng chiều đã tắt hẳn, căn phòng chìm vào bóng tối. Tôi đứng dậy, bước về phía cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm. Không có ánh sao nào, chỉ có một vầng trăng khuyết lơ lửng. Nhưng trong lòng, lại thấy nhẹ nhàng đến lạ. Như thể, sau cơn bão, bầu trời đã trong xanh trở lại, dù vẫn còn những đám mây vụn vặt. Tôi đã mất nhiều, nhưng cũng đã tìm thấy điều quý giá nhất: sức mạnh nội tại và tình yêu vô điều kiện dành cho con gái mình. Đó là hành trang đủ để tôi bước tiếp. Dù con đường phía trước còn gian nan, tôi tin rằng, chỉ cần có con, tôi sẽ làm được tất cả.”

