Trên bàn tiệc tất niên, ngay khi tôi vừa định báo với cả nhà một tin vui, mẹ tôi bỗng nhiên lên tiếng trước.
“Ăn xong thì lo dọn dẹp đi, rồi dắt Tiếu Tiếu dời đi ngay. Trời cũng không còn sớm nữa.”
Tôi sững người, ngẩng đầu nhìn bà.
“Mẹ, hôm nay là đêm giao thừa. Mẹ muốn con dời đi đâu?”
Bà đáp rất thản nhiên.
“Thuê tạm một phòng nào đó, hoặc sang chỗ chồng cũ của con mà ở.”
“Em trai con sắp kết hôn rồi. Bên nhà gái nói sống chung với bà chị dâu đã ly hôn thì xui xẻo lắm.”
“Con là chị cả, biết điều một chút đi.”
Đôi tay cầm đũa của tôi khẽ run lên.
Con gái tôi, Tiếu Tiếu, mới mười tuổi, ngồi bên cạnh khẽ cất tiếng.
“Bà ngoại, căn nhà này là bố đưa cho mẹ để bù đắp khi ly hôn mà.”
“Tại sao mẹ con cháu phải dời đi?”
…
Sắc mặt mẹ tôi lập tức tối sầm. Bà vung mạnh đôi đũa, quật vào mu bàn tay con bé.
“Người lớn nói chuyện, trẻ con xen mồm vào làm gì?”
“Huống hồ còn là đứa mang họ ngoại đáng ghét, cháu có tư cách gì mà lên tiếng trong nhà này?”
Mu bàn tay con bé lập tức nổi lên hai vết đỏ tươi. Tiếu Tiếu ngước mắt nhìn tôi, giọng run run.
“Mẹ, đây vốn dĩ là nhà của chúng ta đúng không mẹ?”
Mẹ tôi lại giơ tay lên, định tát thêm một cái. Tôi vội vàng đưa tay che trước mặt con.
“Mẹ, nó còn nhỏ, mẹ chấp nhặt với nó làm gì.”
Mẹ tôi vừa chửi bới vừa thu tay lại.
“Tao nhìn nó ngứa mắt từ lâu rồi.”
“Con xem con đi, còn trẻ như vậy, ly hôn thì thôi, lại còn nhất quyết đèo bòng theo cái của nợ này.”
“Bây giờ thì hay rồi, muốn lấy chồng lần hai cũng khó. Người đàn ông nào lại chịu nuôi con của kẻ khác chứ?”
Tiếu Tiếu nắm chặt tay tôi, cả người run bần bật.
Tôi vội đưa con bé về phòng. Cửa vừa khép lại, nước mắt con bé đã trào ra.
“Mẹ, con đúng là gánh nặng của mẹ phải không? Bà ngoại nói đúng, lẽ ra con nên đi theo bố.”
“Mẹ nuôi con một mình vất vả quá.”
Tôi cúi xuống, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của con, nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mắt.
“Đừng nói bậy.”
“Con là báu vật mẹ sinh ra, là em bé mẹ tự tay nuôi lớn.”
“Mẹ sao có thể giao con cho người khác.”
“Con cứ ở trong phòng xem tivi một lát. Mẹ sẽ xử lý ổn thỏa.”
Con bé vẫn lo lắng nhìn tôi.
“Nhà của chúng ta… mẹ ơi, chúng ta sẽ có chỗ ở chứ?”
Tôi mỉm cười, khẽ vỗ lên lưng con.
“Là của chúng ta thì mẹ sẽ không nhường cho ai cả.”
“Mẹ sẽ không để con chịu thiệt, cũng sẽ không để bản thân mình phải chịu nhục.”
Bữa cơm lúc nãy tôi còn chưa kịp ăn miếng nào.
Đêm giao thừa, tôi không thể để con gái mình bị đói.
Tôi đặt đồ ăn bên ngoài cho con qua điện thoại, rồi nhìn vào ngăn kéo, nơi cất cuốn sổ đỏ mà tôi vốn định tặng em trai làm quà cưới.
Tôi hít sâu một hơi, mang theo cảm giác thất vọng nặng nề, mở cửa bước ra ngoài.
Trên bàn ăn chỉ còn lại đống thức ăn thừa bừa bộn.
Mẹ tôi vừa chép miệng vừa ra lệnh.
“Mau dọn dẹp bát đũa cho sạch đi. Đừng chậm trễ, hai mẹ con còn phải tranh thủ dời đi.”
Tôi ngồi lại bàn, nhìn đống thức ăn mình đã bận rộn cả ngày chuẩn bị, nhưng đến một miếng cũng chưa kịp ăn, rồi hỏi bà.
“Mẹ, đêm giao thừa, mẹ định đuổi con đi đâu? Ngủ dưới gầm cầu sao?”
“Tầm giờ này thì ai còn cho thuê nhà nữa?”
Bà dửng dưng nói.
“Thì vào khách sạn ở tạm hai hôm.”
“Trời cao đất rộng, chẳng lẽ không có chỗ cho con trú chân?”
“Cùng lắm thì đến chỗ chồng cũ ở nhờ vài ngày. Tao không tin nó lại trơ mắt nhìn mẹ con mày ngủ ngoài đường.”
“Nhưng dựa vào cái gì chứ?”
Cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà hỏi.
“Đến Tiếu Tiếu còn biết đây là nhà của con. Dựa vào cái gì mà bắt con phải đi lang thang ngay trong đêm giao thừa? Mẹ cho con một lý do đi.”
“Cho dù Chí Viễn có kết hôn, nhà có bốn phòng, chẳng lẽ không đủ chỗ ở sao?”
Mẹ tôi lập tức ngồi thẳng lưng, nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi.
“Con dám không đồng ý?”
Đương nhiên là tôi không đồng ý. Một chuyện vô lý như vậy, tại sao tôi phải đồng ý?
Bà nhìn tôi thêm vài lần, rồi giọng nói bỗng hạ xuống, trở nên mềm mỏng hơn.
“Xú Xú à, mẹ cũng chẳng muốn như vậy đâu. Thực sự là em dâu con nói con đã ly hôn nên không cát lợi.”
“Nó bảo vợ chồng mới cưới không thể sống chung với người đàn bà ly hôn.”
“Mẹ nghĩ lời nó nói cũng có lý. Thật ra nó đã nói từ lâu rồi.”
“Nhưng mẹ là mẹ của con, mẹ cũng xót con.”
“Cho nên mới để hai mẹ con ở đến tận bây giờ. Con cũng nên hiểu cho nỗi khổ tâm của mẹ.”
Bà nói xong liền đứng dậy, đi thẳng vào phòng tôi rồi đẩy ra một chiếc vali.
“Nhân lúc con nấu cơm mẹ đã thu xếp hành lý xong hết rồi. Mau rửa bát đi, trước mười hai giờ nhất định phải đi.”
Nước mắt lập tức dâng lên, sống mũi tôi cay xè.
Thì ra buổi chiều bà không vào bếp giúp tôi là vì bận rộn thu dọn đồ đạc, chuẩn bị tống khứ mẹ con tôi ra ngoài.
Tôi mạnh tay lau nước mắt, đẩy ngược chiếc vali trở lại trong phòng.
“Mẹ, đây là nhà của con, con sẽ không đi đâu cả.”
“Nếu mọi người thấy con xui xẻo thì mọi người cứ dời đi. Con tuyệt đối không cản.”
Bà còn chưa kịp lên tiếng thì em trai tôi, Diệp Chí Viễn, cầm điện thoại bước vào.
“Mẹ, Giai Kỳ muốn gọi video với con. Cô ấy bảo muốn xem chị cả đã dọn đi chưa.”
“Cô ấy còn nói nếu trước mười hai giờ chị cả vẫn chưa dời đi thì cô ấy sẽ hủy hôn ngay.”
Sắc mặt mẹ tôi lập tức tối sầm. Bà lớn tiếng quát.
“Diệp Xú, con nghe thấy chưa? Mau đi đi, đừng để mẹ phải khó xử.”
“Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, mẹ đâu thể chỉ thương con mà mặc kệ Chí Viễn có lấy được vợ hay không.”
Bà thương tôi chỗ nào chứ?
Nước mắt khiến cảnh vật trước mắt trở nên nhòe đi. Tôi cố gắng nhìn rõ người mẹ trước mặt, nhưng lại không sao hiểu nổi.
“Mẹ, mọi người phải nói đạo lý một chút chứ.”
“Mẹ thừa biết đây là căn nhà duy nhất con có được sau khi ly hôn, là chỗ dựa của con và Tiếu Tiếu.”
“Dù là bất kỳ lý do gì, mọi người cũng không có tư cách đuổi con đi.”
“Con…”
Chát!
Một cái tát dữ dội cắt ngang lời tôi. Bên má lập tức nóng rát.
Tôi ôm mặt, nhìn người mẹ đang giận dữ đến méo mó.
“Mẹ, con cũng là con gái của mẹ, cũng là do mẹ sinh ra mà.”
“Con chỉ ly hôn chứ đâu có phạm pháp. Hơn nữa con ly hôn là vì gã tồi kia ngoại tình, con đã làm gì sai chứ?”
Bà lại giơ tay lên định đánh tiếp.
“Tao đánh cái loại con gái như mày đấy, mày còn mặt mũi nói mình là con gái tao sao?”
“Mày biết rõ vì chuyện cưới xin của Chí Viễn mà tao rầu thúi ruột, mày biết rõ yêu cầu của em dâu mày.”
“Vậy mà mày không biết nghĩ cho tao, không nghĩ cho em trai mày.”
“Mày còn xứng là con gái tao không?”
“Diệp Xú, nếu tối nay con không dời đi, tao sẽ vĩnh viễn không có đứa con gái như con!”
Tôi lùi lại hai bước, cái tát thứ hai của bà rơi vào khoảng không.
Diệp Chí Viễn ở bên cạnh thì liên tục lẩm bẩm.
“Làm sao bây giờ? Mẹ nhìn này, Giai Kỳ đang gọi video tới.”
“Chị cả, chị mau đi đi. Chị thật sự muốn phá hỏng đám cưới của em đúng không?”
Tôi đứng bất động.
Mẹ tôi cuống cuồng đẩy tôi vào trong bếp.
“Liệu hồn mà ở yên trong đó, đừng phát ra tiếng động gì.”
Diệp Chí Viễn nhận cuộc gọi video ngay trong phòng ngủ chính của tôi.
“Vợ yêu nhìn xem, phòng ngủ sạch sẽ lắm, quần áo của chị cả đã dọn đi hết rồi.”
“Chăn ga gối đệm cũng thay mới sạch tinh tươm. Anh hứa với em chị ấy tuyệt đối không ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng mình đâu.”
Giọng của Phó Giai Kỳ ở đầu bên kia nghe ra khá hài lòng.
“Coi như mọi người còn biết nghe lời.”
“Em hỏi anh, mấy bộ trang sức vàng bạc của chị ta mà em bảo anh giữ lại, vẫn còn đó chứ?”
“Còn, còn chứ, em xem đi.”
Diệp Chí Viễn kéo ngăn tủ đầu giường của tôi, mở chiếc hộp trang sức ra.
“Đều ở đây cả. Mấy món này của chị ta cũng đáng mấy chục vạn, sao anh có thể để chị ta mang đi được.”
“Em yên tâm, những thứ này đều là tài sản của nhà họ Diệp, sau này cũng là của em.”
Tôi không ngờ họ lại tham lam và vô sỉ đến mức đó.
Tôi định xông ra nói chuyện với Phó Giai Kỳ, nhưng Diệp Chí Viễn đã nhanh tay tắt video.
Anh ta hung hăng chỉ thẳng vào tôi.
“Chị có ý gì? Chị muốn hại chết tôi à?”
Tôi đẩy anh ta ra, ôm chặt chiếc hộp trang sức vào lòng.
“Ai cho anh động vào đồ của tôi?”
Anh ta còn chưa kịp lên tiếng thì mẹ tôi đã gào lên.
“Cái gì mà đồ của mày? Đây là đồ của nhà họ Diệp.”
“Sau này đều phải để cho Giai Kỳ, đỡ cho tao phải tốn tiền mua.”
“Mau đặt xuống rồi cút đi!”
Tôi thất vọng rồi.
Thất vọng hoàn toàn với họ.
Tôi mở toang cửa, nhìn thẳng vào mẹ và Diệp Chí Viễn.
“Nếu mọi người chướng mắt tôi và con gái tôi, vậy mời hai người ra ngoài ngay bây giờ.”
“Ra ngoài ngay lập tức.”
“Cái gì?”
Mẹ tôi trừng mắt, chỉ vào mặt mình.
“Mày bảo tao đi? Tao là mẹ mày!”
Tôi kiên quyết nói.
“Nhưng đây là nhà của con, mẹ.”
“Lúc trước con thương hai người ở căn nhà cũ không thoải mái nên mới đón qua đây.”
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
Diệp Chí Viễn và Mẹ của Diệp Xú sững sờ. Đôi mắt họ trừng lớn, môi há hốc, như thể vừa nghe phải chuyện động trời. Không ai trong số họ có thể tin được Diệp Xú, đứa con gái vốn nhu nhược, luôn nhẫn nhịn, lại có thể nói ra những lời đó. Ngôi nhà bỗng chìm vào một khoảng lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ như đang đếm ngược sự bùng nổ sắp tới. Mẹ của Diệp Xú là người đầu tiên thoát khỏi sự choáng váng. Gương mặt bà đỏ bừng vì tức giận, nhưng sâu trong ánh mắt lại là sự hoang mang tột độ. Bà lắp bắp, ngón tay run rẩy chỉ vào mặt Diệp Xú.
“Mày… mày nói cái gì? Mày… mày dám đuổi tao ra khỏi nhà?”
Mẹ Diệp Xú hít một hơi thật sâu, đôi mắt đảo nhanh tìm cách xoay chuyển tình thế. Bà ta biết, giọng điệu giận dữ ban nãy không còn hiệu quả. Cố nén cơn phẫn nộ đang sôi sục, gương mặt Mẹ Diệp Xú đột ngột chuyển sang vẻ đau khổ, van lơn. Khóe mắt bà ta chợt ướt át, vài giọt nước mắt chực trào ra, tạo nên vẻ tủi thân giả tạo.
MẸ DIỆP XÚ
(Giọng run run, cố nặn ra vẻ đau khổ)
Diệp Xú, con đừng nói những lời hồ đồ như vậy. Dù sao mẹ cũng là mẹ con, Chí Viễn là em con ruột của con. Con nỡ lòng nào đối xử với mẹ con ta như vậy trong đêm giao thừa? Cái đêm đoàn viên của gia đình, con lại… lại muốn đuổi chúng ta đi? Con còn có lương tâm không?
Diệp Xú nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của Mẹ, không chút dao động. Những chiêu bài tình cảm này đã quá quen thuộc, quá cũ kỹ để có thể lay động cô thêm một lần nào nữa. Diệp Xú thầm cười khẩy. Năm tháng bị bóc lột, bị coi thường đã khiến cô chai sạn.
Diệp Xú nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của Mẹ, không chút dao động. Những chiêu bài tình cảm này đã quá quen thuộc, quá cũ kỹ để có thể lay động cô thêm một lần nào nữa. Diệp Xú thầm cười khẩy. Năm tháng bị bóc lột, bị coi thường đã khiến cô chai sạn.
DIỆP XÚ
(Giọng nói rõ ràng, dứt khoát, không chút cảm xúc thừa thãi, đối lập hoàn toàn với vẻ ủy mị của Mẹ)
Mẹ đã nói con xui xẻo, là của nợ. Vậy thì con không muốn làm xui xẻo cuộc đời mẹ và em trai nữa. Mời mẹ và Chí Viễn rời khỏi nhà của con ngay lập tức.
Lời nói của Diệp Xú vang rõ trong căn nhà, cắt ngang không khí giả dối một cách lạnh lùng. Mẹ Diệp Xú như bị dội một gáo nước lạnh, khuôn mặt đang cố nặn ra vẻ đau khổ chợt cứng đờ. Diệp Chí Viễn, đang ngồi bên cạnh, cũng bật dậy, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn tức giận. Cả bàn tiệc tất niên chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập của những người trong cuộc.
Lời nói của Diệp Xú vang rõ trong căn nhà, cắt ngang không khí giả dối một cách lạnh lùng. Mẹ Diệp Xú như bị dội một gáo nước lạnh, khuôn mặt đang cố nặn ra vẻ đau khổ chợt cứng đờ. Diệp Chí Viễn, đang ngồi bên cạnh, cũng bật dậy, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn tức giận. Cả bàn tiệc tất niên chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập của những người trong cuộc.
Diệp Chí Viễn đập mạnh tay xuống bàn, khiến bát đĩa lạch cạch rung lên. Anh ta đứng phắt dậy, mặt đỏ gay, đôi mắt trừng trừng nhìn Diệp Xú.
DIỆP CHÍ VIỄN
(Giọng nói the thé, đầy sự phẫn nộ và khinh thường, gần như gào lên)
Chị cả, chị điên rồi à? Căn nhà này là của chị sao? Đây là nhà của cả nhà mà! Chị tưởng chị ly hôn, vớ được cái nhà này là ngon lắm à?
Anh ta sải bước nhanh như cắt về phía Diệp Xú, bàn tay vươn ra định giật phắt cuốn sổ đỏ mà Diệp Xú đang nắm chặt. Nhưng Diệp Xú đã quá quen với những trò giật giằng, cướp đoạt của em trai. Cô nhanh như chớp lùi lại một bước, giấu cuốn sổ đỏ ra sau lưng. Ánh mắt Diệp Chí Viễn rực lên vẻ khinh bỉ và tức tối, môi mím chặt, hằn học nhìn chị gái như thể cô vừa cướp đi thứ quý giá nhất của anh ta. Mẹ Diệp Xú ngồi thừ ra, khuôn mặt biến sắc, không nói được lời nào. Tiếng thở dốc của Diệp Chí Viễn vang lên nặng nề, lấp đầy không gian tĩnh mịch của đêm giao thừa đang dần đến.
Diệp Xú vẫn đứng đó, như một pho tượng lạnh lẽo giữa vòng xoáy cảm xúc hỗn độn của những người xung quanh. Cuốn sổ đỏ vẫn nằm gọn trong tay Diệp Xú, không một nếp gấp nào, như thể chưa từng bị Diệp Chí Viễn toan giật lấy. Anh ta sững sờ khi Diệp Xú đã nhanh hơn một bước, khuôn mặt đỏ gay vì tức giận giờ càng trở nên méo mó. Mẹ Diệp Xú chỉ còn biết hít thở nặng nhọc, đôi mắt dao động giữa Diệp Xú và Diệp Chí Viễn.
Với một động tác dứt khoát, Diệp Xú rút cuốn sổ đỏ từ sau lưng ra, không còn giấu giếm mà phô bày ra trước mắt hai người họ. Cô đặt mạnh cuốn sổ lên Bàn tiệc tất niên, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Sau đó, Diệp Xú dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ cuốn sổ đỏ, trượt trên mặt bàn trơn nhẵn, dừng lại ngay trước mặt Diệp Chí Viễn và Mẹ.
DIỆP XÚ
(Giọng nói lạnh như băng, không chút cảm xúc, nhưng ẩn chứa sự mỉa mai sâu sắc)
Đây, cuốn sổ đỏ mang tên Diệp Xú này. Mọi người có nhìn rõ không? Hay cần con đọc to từng chữ một?
Ánh mắt Diệp Xú sắc lạnh, không chút nhân nhượng, nhìn thẳng vào Diệp Chí Viễn rồi chuyển sang Mẹ. Trong ánh mắt đó là sự thách thức, là lời khẳng định quyền lực không thể lay chuyển, đánh tan mọi ảo vọng về sự chiếm đoạt. Diệp Chí Viễn lắp bắp, không nói nên lời, còn Mẹ Diệp Xú thì cúi gằm mặt xuống, như thể không dám đối diện với sự thật phũ phàng đang hiện hữu ngay trước mắt. Cả hai đều chìm trong sự câm nín, đối diện với bằng chứng thép mà Diệp Xú vừa ném ra.
Cuốn sổ đỏ nằm trơ trọi trên Bàn tiệc tất niên, đỏ chói và lạnh lẽo, như một lời phán quyết cuối cùng. Diệp Chí Viễn và Mẹ Diệp Xú đứng sững sờ, ánh mắt dán chặt vào nó, không thể tin vào những gì họ đang thấy. Từng đường nét, từng con chữ trên cuốn sổ như đang khắc sâu vào tâm trí họ, thiêu đốt mọi hy vọng mong manh.
Sắc mặt Mẹ Diệp Xú tái mét, bà lảo đảo lùi lại một bước, hai tay run rẩy vịn vào mép bàn. Miệng bà há hốc, muốn thốt ra lời nào đó nhưng chỉ có tiếng thở hổn hển nặng nề thoát ra. Cả cơ thể bà chao đảo, suýt ngã quỵ. Bà không dám nhìn thẳng vào Diệp Xú, cũng không dám đối diện với sự thật phũ phàng đang hiện hữu ngay trước mắt.
Diệp Chí Viễn cũng chết lặng. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào cuốn sổ. Mọi lời bao biện, mọi kế hoạch vừa nhen nhóm trong đầu đều tan biến như bong bóng xà phòng. Hai tay anh ta buông thõng bên hông, vô lực và bất động, như thể linh hồn đã bị rút khỏi cơ thể. Cả hai chìm vào sự câm nín, bị cuốn sổ đỏ nhấn chìm trong biển hoang mang và tuyệt vọng.
Diệp Xú nhìn thẳng vào đôi mắt sững sờ của Mẹ và Diệp Chí Viễn. Một nụ cười lạnh lùng khẽ nở trên môi cô.
“Giờ thì hai người đã hiểu ai là chủ căn nhà này rồi chứ?” Diệp Xú giọng rành rọt, “Vậy nên, tôi nghĩ đã đến lúc hai người thu dọn đồ đạc.”
Mẹ Diệp Xú choáng váng, bà thốt không nên lời. Diệp Chí Viễn giật mình, ý thức được tình hình. Anh ta loạng choạng rút điện thoại khỏi túi quần, ngón tay run rẩy lướt tìm số. Màn hình sáng lên, hiện tên “Giai Kỳ Yêu Dấu”. Anh ta nhấn gọi video, ánh mắt đầy cầu xin, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại như một phao cứu sinh. Tiếng chuông điện thoại đổ dồn dập, vang vọng trong không khí căng như dây đàn.
Phó Giai Kỳ xuất hiện trên màn hình, vẻ mặt ngái ngủ xen lẫn khó chịu. “Anh gọi gì vào giờ này thế? Em đang đắp mặt nạ.”
Diệp Chí Viễn không kìm được sự hoảng loạn, giọng anh ta lạc đi, lắp bắp: “Giai Kỳ à, có chuyện rồi! Chị ấy… chị ấy đang muốn đuổi mẹ con mình ra khỏi nhà!” Anh ta đưa điện thoại lia qua Diệp Xú và cuốn sổ đỏ trên bàn, như một bằng chứng cụ thể. Phó Giai Kỳ nheo mắt nhìn, vẻ mặt từ ngái ngủ biến thành cau có, rồi tức giận. “Cái gì? Đuổi ai ra khỏi nhà cơ?”
Phó Giai Kỳ, qua màn hình, trợn mắt nhìn Diệp Xú cùng cuốn sổ đỏ trên bàn. Cô ta không thèm đợi Diệp Chí Viễn nói thêm lời nào, lập tức tuôn ra một tràng mắng chửi như xối nước lạnh.
“Cái gì mà cái gì? Mấy người làm ăn kiểu gì vậy hả? Vẫn chưa giải quyết được à? Gọi điện cho tôi giờ này chỉ để báo cái tin vớ vẩn đấy à?” Giọng Phó Giai Kỳ the thé, xuyên qua loa điện thoại, làm cả căn nhà rung chuyển. “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, muốn cưới thì phải dọn dẹp cho sạch sẽ cái thứ xúi quẩy ấy đi! Để người đã ly hôn ở trong nhà, có mà rước họa vào thân!”
Diệp Chí Viễn và Mẹ Diệp Xú sững sờ. Mẹ Diệp Xú vội vàng tiến lại gần, khuôn mặt nhăn nhó lo lắng.
Phó Giai Kỳ không ngừng lại, cô ta gằn giọng, ánh mắt tóe lửa. “Thôi được rồi! Nếu không xong thì hủy hôn đi! Tôi nói cho anh biết, nếu cái của nợ kia vẫn còn ở đấy, tôi sẽ không cưới xin gì hết! Anh tự mà chọn đi!” Cô ta nhấn mạnh từng chữ, thái độ kiên quyết không khoan nhượng.
Mẹ Diệp Xú vội vã đưa tay về phía điện thoại, như muốn thanh minh, nhưng lời nói đã bị cắt ngang bởi sự giận dữ của Phó Giai Kỳ.
Diệp Chí Viễn tái mặt, đôi tay run rẩy siết chặt điện thoại. “Giai Kỳ, em bình tĩnh! Đừng nói những lời đó! Anh… anh sẽ giải quyết ngay!” Anh ta liếc nhìn Diệp Xú bằng ánh mắt vừa cầu xin, vừa căm phẫn. Cuộc hôn nhân này là tất cả những gì anh ta có thể bấu víu để thoát khỏi cảnh túng quẫn hiện tại.
Diệp Xú đứng tựa cửa phòng, khoanh tay nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi cô. Cuối cùng thì kịch hay cũng đến.
Mẹ Diệp Xú quay phắt lại, ánh mắt tràn đầy sự hoảng loạn xen lẫn trách móc, nhìn thẳng vào Diệp Xú. Bà ta không còn bận tâm đến chiếc điện thoại của Diệp Chí Viễn đang kêu rè rè nữa. Tất cả sự chú ý của bà dồn vào Diệp Xú, người đang đứng đó với nụ cười nhếch mép đầy thách thức.
“Diệp Xú à, con suy nghĩ lại đi. Đừng nóng giận làm gì. Mẹ xin con, đừng hủy hoại tương lai của em con,” Mẹ Diệp Xú run rẩy thốt lên. Giọng bà ta nghẹn lại, nhưng ẩn sâu trong đó là sự tức giận và uất ức.
Bà ta không chần chừ, lập tức quỳ sụp xuống, hai tay vươn ra nắm chặt lấy vạt áo ở chân Diệp Xú. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, tạo nên một cảnh tượng van nài đầy thảm thiết. Nhưng trong đôi mắt Mẹ Diệp Xú, sự giả tạo lộ rõ như ban ngày, chỉ là một vở kịch hòng lấy lòng, hòng đạt được mục đích của riêng bà.
Diệp Xú nhìn xuống bà mẹ đang quỳ dưới chân mình. Khuôn mặt cô vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, thậm chí nụ cười mỉa mai trên môi còn đậm hơn một chút. Cô chẳng buồn nhúc nhích, cứ để mặc Mẹ Diệp Xú níu lấy chân mình, như thể bà ta chỉ là một vật cản vô tri. Diệp Xú biết rõ bản chất của người phụ nữ này, biết rõ những giọt nước mắt ấy không hề có chút chân thành nào.
Diệp Xú nhìn thẳng vào mắt Mẹ, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một quá khứ đầy tổn thương. Giọng nói của Diệp Xú vang lên, lạnh lùng nhưng chất chứa sự chua chát không thể tả.
“Mẹ còn nhớ không?” Diệp Xú bắt đầu, từng chữ như mũi dao cứa vào không khí. “Mẹ đã từng gọi con là ‘của nợ’, là ‘đứa mang họ ngoại đáng ghét’.”
Mẹ co rúm người lại, những giọt nước mắt lăn dài trên má bỗng ngừng rơi. Một sự sợ hãi thực sự bắt đầu hiện lên trong đôi mắt đã chai sạn.
“Mẹ còn tát con, muốn đuổi con ra đường vào đúng đêm giao thừa.” Diệp Xú tiếp tục, giọng nói cao hơn một chút, chứa đựng sự hả hê khi thấy Mẹ run rẩy. “Vậy thì bây giờ, mẹ và Diệp Chí Viễn hãy tự cảm nhận đi.”
Diệp Xú lạnh lùng hất bàn tay của Mẹ đang bám chặt lấy vạt áo cô. Sức mạnh của Diệp Xú khiến Mẹ loạng choạng, suýt nữa ngã lăn ra sàn. Mẹ ngước nhìn Diệp Xú, khuôn mặt méo mó vì kinh hãi và sự sỉ nhục.
Diệp Xú lùi lại một bước, ánh mắt quét qua Diệp Chí Viễn, người đang đứng chết lặng bên cạnh bàn tiệc. Diệp Chí Viễn nhìn mẹ mình, rồi lại nhìn chị gái, nhận ra sự tuyệt vọng trong tình thế hiện tại. Không còn lời nào có thể nói ra, không còn chiêu trò nào có thể sử dụng. Diệp Xú đã giáng một đòn chí mạng.
Mẹ thở hổn hển, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng đôi mắt vẫn không che giấu được sự sợ hãi. Bà biết, Diệp Xú không hề đùa. Căn nhà này, quyền định đoạt nó nằm trong tay Diệp Xú. Không có sổ đỏ, không có bằng chứng, bà và Diệp Chí Viễn chỉ là những kẻ không hơn không kém gì “khách”.
Mẹ khẽ rên rỉ, giọng điệu đầy sự bất lực và cay đắng.
“Được! Được rồi! Con được lắm, Diệp Xú!” Mẹ vừa nói vừa đứng dậy một cách khó nhọc, từng khớp xương như kêu răng rắc vì tức tối. “Mày muốn đuổi mẹ, đuổi em trai mày ra đường chứ gì? Được thôi!”
Bà lảo đảo đi về phía những túi đồ đã bày ra từ trước, nơi chứa những món quà tất niên, những thực phẩm mà bà đã mang đến. Diệp Chí Viễn, sau một thoáng chần chừ, cũng nhận ra rằng cuộc chiến đã kết thúc. Anh ta nghiến răng, ánh mắt nảy lửa nhìn Diệp Xú, như muốn xuyên thủng cô bằng sự căm hờn.
Anh ta bước đến, cùng mẹ bắt đầu thu dọn đồ đạc. Cả hai đều hành động một cách vội vã, nhưng mỗi cử động đều chất chứa sự ấm ức và giận dữ không thể tả. Mẹ Diệp Xú vừa vơ vội mấy túi đồ, vừa lẩm bẩm chửi rủa, những lời lẽ cay độc nhắm vào Diệp Xú, dù bà cố tình nói nhỏ để không ai nghe thấy rõ, nhưng đủ để không khí thêm phần nặng nề.
“Đồ bất hiếu… Con ranh con… rồi mày sẽ thấy… Mày đừng hòng yên ổn…” Những câu chửi rủa đứt quãng, đầy oán hận thoát ra từ kẽ răng Mẹ.
Diệp Chí Viễn thì không nói một lời. Mặt mày anh ta xám xịt, tái mét vì tức tối và nhục nhã. Anh ta liên tục liếc nhìn về phía Diệp Xú, đôi mắt đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Mỗi khi ánh mắt hai chị em chạm nhau, Diệp Chí Viễn lại siết chặt tay hơn, hàm răng nghiến ken két. Anh ta vơ vét đồ đạc một cách thô bạo, ném vào túi mà không chút nể nang. Nỗi hậm hực, uất ức dâng trào trong lòng anh ta, khiến anh ta cảm thấy như bị dồn vào chân tường, không thể phản kháng.
Diệp Xú đứng đó, dõi theo từng hành động của họ, khuôn mặt vẫn lạnh lùng không một chút biểu cảm. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của sự trừng phạt.
Tiếng khóc nức nở của Tiếu Tiếu dần tắt lịm trong căn phòng tối, khi những âm thanh cãi vã, tiếng vơ vét đồ đạc đầy giận dữ và những lời lẩm bẩm nguyền rủa của bà ngoại bên ngoài chợt thưa thớt rồi hoàn toàn im bặt. Sự im lặng bất thường ập đến, nặng nề và đáng sợ hơn bất kỳ tiếng ồn ào nào. Tim con bé đập thình thịch, một cảm giác lo lắng len lỏi.
Tiếu Tiếu nín thở, chậm rãi trượt xuống khỏi giường. Con bé rón rén tiến về phía cánh cửa, đưa bàn tay nhỏ bé run rẩy chạm vào tay nắm lạnh ngắt. Từ từ, Tiếu Tiếu hé cánh cửa gỗ một khe nhỏ, đủ để nhìn ra ngoài.
Trong ánh đèn mờ ảo của phòng khách, một cảnh tượng đập vào mắt con bé. Bà ngoại và Diệp Chí Viễn đang đứng đó, những túi đồ vứt bừa bộn dưới chân, khuôn mặt vẫn còn đầy vẻ uất ức và tức tối nhưng ánh mắt đã chuyển sang sự bất lực. Chúng hướng về một bóng hình kiên cường.
Đó là Diệp Xú. Cô đứng thẳng lưng, vững chãi như một bức tường thành, đôi mắt không hề nao núng khi đối diện với mẹ và em trai. Không còn sự sợ hãi, không còn vẻ mệt mỏi. Chỉ còn lại sự kiên định, lạnh lùng và mạnh mẽ. Ánh mắt Diệp Xú như xuyên thấu qua mọi lời cay nghiệt, mọi sự đe dọa, khẳng định chủ quyền của mình một cách dứt khoát.
Nhìn thấy mẹ mình đứng vững chãi, không hề lùi bước hay yếu mềm trước những lời lẽ, ánh mắt giận dữ của bà ngoại và cậu, lồng ngực Tiếu Tiếu như được giải tỏa. Một nụ cười nhẹ nhõm, chứa đầy sự tin tưởng và tự hào, từ từ nở trên môi con bé. Diệp Xú đã thắng.
Diệp Xú quay đầu lại, ánh mắt dịu dàng hơn khi bắt gặp Tiếu Tiếu đang hé cửa nhìn ra. Con bé vẫn còn ngơ ngác nhưng nụ cười đã nở trên môi. Diệp Xú vẫy tay gọi, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự yêu thương và an ủi.
“Tiếu Tiếu, con gái, ra đây với mẹ.” Giọng Diệp Xú khẽ gọi, ấm áp và bình yên lạ thường, như thể mọi bão tố vừa qua chỉ là một cơn mơ.
Tiếu Tiếu rón rén bước ra khỏi phòng, ánh mắt vẫn còn dáo dác nhìn quanh phòng khách. Bà ngoại và Diệp Chí Viễn đã biến mất, chỉ còn lại sự trống trải và một vài dấu vết của cuộc giằng co vừa rồi. Con bé chạy nhanh đến bên Diệp Xú, nắm chặt lấy tay mẹ. Diệp Xú siết nhẹ bàn tay nhỏ bé của con, mỉm cười trấn an.
Hai mẹ con cùng bước về phía bàn ăn. Mọi thứ vẫn còn ngổn ngang một chút, những món ăn đã nguội lạnh. Diệp Xú bắt đầu thu dọn, nhẹ nhàng mang các món ăn vào bếp để hâm nóng lại. Tiếu Tiếu ngồi ngoan trên ghế, đôi mắt dõi theo từng cử động của mẹ, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lẫm mà ấm áp. Lần đầu tiên, trong chính ngôi nhà này, không có tiếng la mắng, không có sự giằng co, không có ánh mắt phán xét.
Chẳng mấy chốc, hương thơm của thức ăn nóng hổi bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng. Diệp Xú đặt từng món ăn lên bàn, dù chỉ là những món đơn sơ nhưng trong khoảnh khắc đó, chúng trở nên quý giá hơn bất cứ sơn hào hải vị nào. Ánh đèn vàng hắt hiu từ chiếc đèn trần chiếu xuống, tạo nên một quầng sáng ấm áp bao trùm lấy hai mẹ con. Bên ngoài, pháo hoa giao thừa đã bắt đầu lác đác nổ, mang theo không khí của một năm mới đang đến.
Diệp Xú ngồi xuống đối diện với con gái, nhìn Tiếu Tiếu bằng ánh mắt đầy yêu thương. Con bé cũng ngẩng lên nhìn mẹ, ánh mắt trong veo tràn đầy sự tin tưởng. Một nụ cười nhẹ nhõm, chứa đựng cả sự mệt mỏi và niềm hạnh phúc, nở trên môi Diệp Xú.
“Con gái, ăn đi,” Diệp Xú nói, giọng điệu kiên định và bình thản, “mẹ đã xử lý xong rồi.”
Trong khi Diệp Xú và Tiếu Tiếu tìm thấy sự bình yên hiếm hoi tại bàn ăn, ở một góc khác của căn nhà, sự giận dữ và tủi nhục đang sôi sục. Mẹ Diệp Xú, với khuôn mặt tái mét vì giận dữ và tủi hổ, vội vã kéo lê chiếc vali hành lý lỉnh kỉnh ra cửa chính. Những món đồ cá nhân, những bộ quần áo đã bị nhét vội vàng, tạo nên vẻ bề ngoài lôi thôi, xiêu vẹo cho hành lý của bà.
Diệp Chí Viễn lầm lũi đi bên cạnh, xách theo một chiếc túi vải. Ánh mắt anh ta tránh né mọi thứ, từ ánh đèn hắt hiu trong nhà đến bóng đêm đen đặc ngoài cửa. Từng bước chân nặng nề, dứt khoát của họ vang lên trên sàn nhà lạnh lẽo. Không một lời từ biệt, không một cái quay đầu nhìn lại ngôi nhà mà họ từng có ý định chiếm đoạt. Chỉ có tiếng kim loại từ bánh xe vali nghiến ken két trên nền gạch, và tiếng thở dài nặng nhọc của Mẹ.
Cánh cửa chính mở ra, đón lấy luồng gió lạnh buốt của đêm giao thừa. Pháo hoa vẫn lác đác nổ xa xa, như đang chế giễu sự thảm hại của họ. Mẹ Diệp Xú và Diệp Chí Viễn nhanh chóng bước ra ngoài, bóng tối lạnh lẽo lập tức nuốt chửng hai dáng người. Tiếng đóng cửa “rầm” một tiếng vang vọng, chát chúa trong đêm giao thừa, cắt đứt mọi mối liên hệ còn sót lại. Phía sau cánh cửa đóng kín, sự thất bại và tủi nhục đè nặng lên từng bước chân vội vã của họ, tan biến vào màn đêm.
Cánh cửa chính đóng sập, âm thanh chát chúa xé toạc không khí đêm giao thừa. Diệp Xú giật mình, rồi cơ thể cô thả lỏng, như trút được gánh nặng vô hình. Cô xoay người, bước đến bên cửa sổ, hé nhẹ tấm rèm. Ngoài kia, ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên hai bóng người đang khuất dần vào màn đêm. Mẹ cô bước đi loạng choạng, tấm lưng già nua gồng lên đầy uất ức. Diệp Chí Viễn lầm lũi đi bên cạnh, cúi gằm mặt, vai rũ xuống nặng nề. Hai dáng vẻ thất bại, nhỏ bé dần chìm vào bóng tối, tan biến cùng với tiếng pháo hoa lác đác còn sót lại phía xa.
Diệp Xú đứng đó, lặng nhìn theo cho đến khi không còn thấy gì nữa. Một cơn gió lạnh thổi qua, làm rung khẽ tấm rèm. Trong lòng Diệp Xú, hàng ngàn cảm xúc đan xen. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ, như thể một tảng đá đè nặng bao lâu nay cuối cùng cũng đã được cất đi. Tiếu Tiếu đã an toàn, đã được cô bảo vệ khỏi những toan tính, tham lam. Con bé sẽ không phải chịu đựng thêm bất cứ tổn thương nào từ những người thân mang danh “gia đình” nhưng chỉ mang lại đớn đau.
Nhưng đi kèm với sự nhẹ nhõm đó là một vết cắt sâu hoắm. Vết cắt của tình thân tan vỡ. Mẹ cô, người đã từng là tất cả, giờ đây chỉ còn là một ký ức nhạt nhòa của sự vị tha. Em trai cô, người đã cùng cô lớn lên, giờ chỉ còn là kẻ xa lạ, bị che mờ bởi lòng tham. Diệp Xú thấy đau, đau đến tận xương tủy, nhưng không có lấy một chút hối hận. Cô đã làm những gì cần làm, đã lựa chọn con đường bảo vệ chính nghĩa và hạnh phúc của con gái mình. Sự kiên định trong cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tựa như một bức tường thành vững chắc vừa được dựng lên giữa dòng đời bão táp.
Diệp Xú rời khỏi khung cửa sổ lạnh lẽo, những cảm xúc hỗn độn trong lòng dần lắng xuống. Cô bước về phía phòng của Tiếu Tiếu, nơi ánh đèn ngủ hắt ra một vầng sáng dịu nhẹ. Con bé đang cuộn mình trong chăn, hơi thở đều đều, khuôn mặt thanh tú đã thoát khỏi vẻ lo lắng thường thấy, thay vào đó là sự bình yên của một giấc ngủ sâu. Nhìn thấy Tiếu Tiếu an toàn, một dòng nước ấm chảy qua lồng ngực Diệp Xú, xoa dịu vết thương vừa mới rỉ máu. Cô nhẹ nhàng tiến lại gần, cúi người xuống, ôm chặt lấy Tiếu Tiếu. Mùi tóc non của con bé vương vấn trên đầu mũi, mang theo hương thơm của sự thơ ngây, của bình yên mà bấy lâu nay cô khao khát.
“Mẹ và con sẽ sống thật tốt ở đây, con nhé,” Diệp Xú thì thầm, giọng nói nghẹn lại vì xúc động nhưng ánh mắt lại ngời lên sự kiên định. Cô vùi mặt vào mái tóc con bé, hít hà thật sâu, như muốn ghi nhớ khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này. Căn nhà giờ đây không còn là nơi trú ẩn tạm bợ, cũng không phải là gánh nặng từ cuộc hôn nhân đổ vỡ. Nó đã trở thành một biểu tượng. Biểu tượng cho sự độc lập mà cô đã đấu tranh để giành lấy, cho sức mạnh mà cô đã tìm thấy trong chính mình, và cho một khởi đầu mới, đầy hy vọng, ngay trong đêm giao thừa đầy biến động này.
Diệp Xú vẫn ôm Tiếu Tiếu, cảm nhận nhịp đập nhỏ bé và ấm áp ấy. Ngoài kia, đêm giao thừa vẫn diễn ra, pháo hoa đã thưa dần, chỉ còn những âm thanh xa xăm vọng lại, như tiếng vang của một quá khứ đầy giông bão. Cô nhắm mắt lại, từng mảnh ký ức vụn vỡ từ những tháng ngày qua ùa về. Những lời nói cay nghiệt, ánh mắt tham lam, sự bội bạc của người thân… Tất cả như những mũi dao sắc lẹm, nhưng giờ đây, chúng chỉ còn là những vết sẹo mờ, nhắc nhở cô về giá trị của sự tự do và tình yêu thương vô điều kiện. Căn nhà yên tĩnh này, sau bao sóng gió, cuối cùng cũng tìm lại được sự tĩnh lặng của riêng nó, trở thành nơi trú ẩn an toàn, nơi cô và Tiếu Tiếu có thể nương tựa vào nhau mà không sợ hãi bất cứ điều gì. Cô biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng, nhưng trong vòng tay ôm chặt Tiếu Tiếu, Diệp Xú cảm thấy một sức mạnh vô biên. Sức mạnh của một người mẹ, của một người phụ nữ đã đứng lên bảo vệ hạnh phúc của mình và con gái. Cô không còn hận thù, không còn căm ghét. Thay vào đó là sự thanh thản, là niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn. Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, vẽ nên những vệt sáng bạc trên sàn nhà, như một lời hứa của đêm giao thừa, về những điều tốt đẹp đang chờ đợi. Ngày mai, khi bình minh thức giấc, sẽ là một khởi đầu thực sự, một chương mới trong cuộc đời hai mẹ con Diệp Xú, với căn nhà này là tổ ấm, là nền tảng vững chắc cho mọi ước mơ. Cô nhẹ nhàng đặt Tiếu Tiếu xuống, đắp lại chăn cho con, rồi ngồi bên cạnh, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt thiên thần của con gái, trong lòng tràn ngập bình yên.