Nữ Tù NҺȃп Maпg TҺaι Dù KҺȏпg Hḕ Tιếp Xúc Vớι Aι – Camera Tιết Lộ Sự TҺật KҺιếп Aι Cũпg Sữпg Sờ….
Bức tường bê tông dày gần nửa mét của khu biệt giam n/ữ tr/ại tạm gi/am tỉnh Q.N chưa từng chứng kiến một đêm nào nặng nề như đêm hôm ấy. Gần 2 giờ sáng, tiếng chuông báo động y tế vang lên dồn dập, x/é to/ạc sự tĩnh lặng vốn đã trở thành bản chất của nơi này. Trong phòng giam số 17, Nguyễn Thị Diễm nằm c/o quắ/p trên nền xi măng lạnh ng/ắt, hai tay ôm ch/ặt bụn/g, mồ hôi đầ/m đ/ìa, gương mặt t/ái m/ét như người sắp ngất.
Cán bộ trực đêm ban đầu nghĩ rằng đó chỉ là một cơn đau dạ dày hay tụt huyết áp – những chuyện không hiếm với t/ử t/ù chờ ngày th/i hành á/n. Nhưng khi Diễm gào lên trong cơn co thắt d/ữ d/ội, một tiếng khóc ng/hẹn đến mé/o mó, người quản giáo mới thực sự ho/ảng s/ợ. Cô được đưa thẳng vào phòng y tế trong tình trạng ki/ệt sứ/c, mạch đập lo/ạn x/ạ.
Khi bác sĩ trực đặt đầu dò siêu âm lên bụng Diễm, căn phòng bỗng im phăng phắc. Trên màn hình hiện lên hình ảnh rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn: một thai nhi đang phát triển, tim đập đều, kích thước tương đương khoảng 19–20 tuần tuổi.
Không ai nói nổi một lời.
Nguyễn Thị Diễm – tử tù b/ị b/iệt gi/am tuyệt đối gần một năm – đang m/ang th/ai.
Tin tức ấy như một nhát d/ao ché/m thẳng vào toàn bộ hệ thống kỷ luật của tr/ại gia/m. Không phải vì chuyện mang th/ai, mà vì nó không thể xảy ra. Diễm không được thăm gặp. Không tiếp xúc với phạm nhân nam. Mọi sinh hoạt đều diễn ra trong phòng giam đơn, camera giám sát 24/24, cửa khóa điện tử hai lớp. Ngay cả cán bộ nữ vào kiểm tra cũng phải ghi chép và xác nhận.
Một cuộc họp khẩn được triệu tập ngay trong đêm. Ban giám thị, tổ điều tra nội bộ, y tế, kỹ thuật, tất cả đều có mặt. Camera được trích xuất từng khung hình suốt gần một năm. Nhật ký trực được lật lại đến từng dòng. Không phát hiện dấu hiệu xâ/m nhập. Không có phút giây mất giám sát. Không có vi phạm quy trình.
Người ta bắt đầu thì thầm những giả thuyết đáng s/ợ: cư/ỡ/n/g h/i/ế/p? Lạ/m qu/yền? Móc nối nội bộ? Nhưng mọi giả thuyết đều sụ/p đ/ổ khi s/oi chiếu vào dữ liệu. Không một bằng chứng nào tồn tại.
Khi bị hỏi, Diễm chỉ bình thản ngồi trên giường bệnh, giọng yế/u ớ/t nhưng dứt khoát:
“Tôi biết mình mang th/ai. Tôi không cần ai chịu trách nhiệm. Tôi chỉ muốn sinh co/n.”
Không một giọt nước mắt. Không cầu xin. Không hoảng loạn.
Ít ai biết, trước khi khoác lên mình bộ quần áo phạm nhân màu xám ấy, Nguyễn Thị Diễm từng là một giảng viên dược học. Cô học giỏi, sống nguyên tắc, từng có một gia đình yên ấm. Nhưng một cuộc hôn nhân đ/ổ v/ỡ, cộng thêm khoản n/ợ khổng lồ do chồng cũ để lại, đã đẩy cô vào một quyết định sai lầm duy nhất trong đời: vận chuyển ma túy thuê để trả nợ.
Ngày bị bắt, Diễm không chống cự. Cô nhận tội, ký biên bản, đối diện với bản án tử hình bằng một sự bình thản đến lạnh người. Từ ngày vào biệt giam, cô chưa từng viết một đơn xin ân xá. Chưa từng khóc ló/c. Chưa từng oán trách.
Cho đến khi cái th//ai xuất hiện.
Cuộc điều tra tiếp tục trong im lặng căng thẳng. Cho đến một buổi chiều, tổ kỹ thuật phát hiện …………ĐỌC TIẾP PHẦN 2 DƯỚI PHẦN BÌNH LUẬN 👇👇👇 👇
…một tia hy vọng le lói trong màn sương mù của sự bế tắc. Suốt hàng trăm giờ đồng hồ, tổ kỹ thuật đã miệt mài ngồi trước hàng loạt màn hình, đôi mắt đỏ ngầu dõi theo từng khung hình camera giám sát phòng giam số 17 của Nguyễn Thị Diễm. Một năm dài đằng đẵng, không sót một giây phút nào, được tua đi tua lại, phóng to thu nhỏ, nhưng tất cả vẫn chỉ là sự lặp lại đáng sợ của một sự thật không thể giải thích: Nguyễn Thị Diễm luôn ở một mình.
Căn phòng điều tra chìm trong một sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của máy tính và tiếng lạch cạch của bàn phím. Các thành viên Ban điều tra, từ Ban giám thị đến tổ điều tra nội bộ, ngồi vây quanh, gương mặt ai nấy đều hằn lên sự mệt mỏi và thất vọng. Dường như họ đã chấp nhận một điều gì đó siêu nhiên, hoặc một kẽ hở không thể tìm thấy trong hệ thống an ninh vốn được coi là hoàn hảo.
Đột nhiên, một kỹ thuật viên trẻ tuổi, người đã ngồi lì hơn ba mươi tiếng đồng hồ liên tục, bất chợt nhổm người dậy, mắt dán chặt vào màn hình phụ. Anh ta vừa lầm bầm vừa tua ngược lại vài giây. “Chỗ này… lạ thật…”
Mấy đồng nghiệp và cán bộ đang ngủ gật lập tức giật mình tỉnh giấc, đổ dồn ánh mắt về phía màn hình của anh ta. Trên màn hình, đoạn video đang phát lại cảnh Nguyễn Thị Diễm đang đi lại trong phòng giam vào một đêm mưa bão dữ dội cách đây gần chín tháng. Mọi thứ bình thường cho đến khi…
“Dừng lại!” Anh ta run rẩy chỉ vào màn hình, giọng nói đứt quãng vì quá bất ngờ. “Chỗ này… hình ảnh bị lỗi trong khoảng 3 giây.”
Quả thật, vào khoảnh khắc đó, hình ảnh bỗng nhiễu hạt kịch liệt, mờ đi đột ngột như thể bị một luồng sóng điện từ cực mạnh quét qua. Nhưng điều kỳ lạ là, lỗi này chỉ xuất hiện ở một góc cụ thể trong phòng giam, ngay phía sau khu vực giường ngủ của Nguyễn Thị Diễm, nơi có bức tường bê tông dày gần nửa mét. Sau ba giây hỗn loạn, hình ảnh trở lại rõ ràng như chưa từng có gì xảy ra. Mọi thứ xung quanh, kể cả các góc camera khác trong phòng, đều hoàn toàn bình thường.
Cả phòng lặng phắc, trái tim mỗi người như bị bóp nghẹt. Ba giây. Chỉ ba giây. Liệu có phải là chìa khóa để giải mã bí ẩn động trời này? Ánh mắt mọi người đồng loạt dán chặt vào màn hình, chờ đợi một lời giải thích, một manh mối từ đoạn video bị “lỗi” ấy.
Ánh mắt mọi người đồng loạt dán chặt vào màn hình, chờ đợi một lời giải thích, một manh mối từ đoạn video bị “lỗi” ấy.
Cả căn phòng điều tra bỗng chốc sôi động trở lại. Tổ kỹ thuật lập tức hành động, phóng to khu vực bị nhiễu trên màn hình, chạy đủ loại phần mềm chuyên dụng để cố gắng phục hồi hoặc ít nhất là làm rõ hơn từng pixel nhỏ nhất. Tiếng lạch cạch của bàn phím dồn dập, ánh đèn xanh đỏ từ các thiết bị nhấp nháy liên tục, phản chiếu lên những gương mặt căng thẳng. Hàng chục giờ trôi qua, họ miệt mài với từng khung hình, lật đi lật lại dữ liệu, như thể đang tìm kiếm một hạt cát nhỏ nhất giữa sa mạc bao la. Nhưng kết quả vẫn chỉ là một mớ hỗn độn của những điểm ảnh mờ ảo, không thể xác định rõ bất cứ hình thù hay vật thể nào.
Sau gần hai ngày trời không ngừng nghỉ, Ban điều tra họp khẩn. Căn phòng họp chật kín người, từ Ban giám thị, tổ điều tra nội bộ, đến đại diện y tế và kỹ thuật. Khuôn mặt ai nấy đều hằn lên vẻ lo lắng đến tột độ. Không khí nặng nề đến mức khó thở.
Một điều tra viên trung niên, với mái tóc đã ngả màu muối tiêu, đẩy gọng kính lên, giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ. “Chúng ta đã phân tích đến từng tế bào của dữ liệu. Khả năng lớn nhất vẫn là lỗi kỹ thuật. Có thể do nhiễu sóng từ trận mưa bão đêm đó, hoặc lỗi phần cứng đột ngột của camera. Ba giây không phải là quá dài để có thể…”
“Nhưng tại sao lỗi chỉ xảy ra ở một góc duy nhất, ngay phía sau giường Nguyễn Thị Diễm, và chỉ kéo dài đúng ba giây rồi biến mất hoàn toàn mà không ảnh hưởng đến bất kỳ camera nào khác trong phòng hay hệ thống an ninh tổng thể?” Một điều tra viên khác, còn khá trẻ, lập tức cắt ngang, đặt ra nghi vấn. Ánh mắt anh ta sắc lạnh, đầy vẻ hoài nghi. “Liệu có khả năng đây không phải là lỗi ngẫu nhiên, mà là một sự can thiệp có chủ đích? Một loại thiết bị gây nhiễu sóng nào đó, được kích hoạt đúng lúc?”
Cả phòng im lặng. Giả thuyết này, dù điên rồ đến đâu, cũng khiến mọi người phải rùng mình. Nếu đúng như vậy, thì ai? Và bằng cách nào?
Giám thị trại giam, một người đàn ông trung niên với vóc dáng khắc khổ, khoanh tay trước ngực, ánh mắt trầm ngâm nhìn về phía màn hình lớn vẫn đang hiển thị những hình ảnh nhiễu hạt. Ông thở dài, giọng nói nặng trịch vang vọng trong căn phòng. “Chúng ta cần loại trừ mọi khả năng, dù là nhỏ nhất. Lỗi kỹ thuật hay can thiệp có chủ đích, đều phải được làm rõ.” Ông dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong phòng, dứt khoát nói thêm: “Yêu cầu kiểm tra lại toàn bộ hệ thống camera giám sát của trại, đặc biệt là những chiếc camera cùng lô sản xuất với thiết bị ở phòng giam số 17. Đồng thời, cử người rà soát mọi lịch sử ra vào, mọi sự tiếp xúc của Nguyễn Thị Diễm trong suốt gần một năm qua, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.”
TRẠI TẠM GIAM TỈNH Q.N – PHÒNG THẨM VẤN
Không khí trong phòng thẩm vấn đặc quánh sự căng thẳng. Bốn bức tường sơn màu xám lạnh lẽo như nuốt chửng mọi âm thanh. Một bàn sắt nặng nề đặt giữa phòng, hai chiếc ghế đối diện. Điều tra viên LÂM (một thành viên của Ban điều tra) ngồi thẳng lưng, ánh mắt găm thẳng vào cửa.
Tiếng khóa cửa điện tử hai lớp “tách… cạch” vang lên. NGUYỄN THỊ DIỄM bước vào, hai tay bị còng nhẹ phía trước. Dáng người cô vẫn thanh mảnh, gương mặt không một chút sợ hãi hay lo lắng nào, trái ngược hoàn toàn với tình trạng bị biệt giam và bản án tử hình đang treo lơ lửng. Người quản giáo đưa cô đến ghế rồi lui ra.
Điều tra viên LÂM gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt sắc lạnh.
ĐIỀU TRA VIÊN LÂM
Nguyễn Thị Diễm, cô có nhớ điều gì bất thường về đêm camera bị nhiễu không?
NGUYỄN THỊ DIỄM
(Nhẹ nhàng, giọng nói bình thản)
Đêm camera bị nhiễu? Ý các anh là đêm mưa bão đó sao?
ĐIỀU TRA VIÊN LÂM
Chính xác. Cô có nhận thấy bất cứ điều gì kỳ lạ trong phòng giam mình vào khoảng thời gian đó không? Dù chỉ là một tiếng động nhỏ, một cảm giác lạ?
Nguyễn Thị Diễm khẽ lắc đầu, đôi mắt nhìn vào khoảng không. Cô không hề nao núng trước ánh mắt dò xét của Điều tra viên Lâm.
NGUYỄN THỊ DIỄM
Đêm đó tôi mơ thấy một cơn mưa lớn, và có ai đó đã đến bên cạnh tôi, nhưng tôi cứ nghĩ là ảo giác. Giấc mơ thật đến mức tôi cảm giác như có ai đó chạm vào mình. Nhưng sau đó, tôi nghĩ có lẽ do tôi ngủ mê quá, hoặc là ảo giác mà thôi.
Điều tra viên Lâm nhíu mày, ánh mắt đầy hoài nghi. Một giấc mơ? “Ai đó đã đến bên cạnh tôi”? Giọng điệu của Nguyễn Thị Diễm quá đỗi bình thản, đến mức khó tin. Anh ta liếc nhìn hồ sơ đặt trên bàn. Bức tường bê tông dày gần nửa mét, cửa khóa điện tử hai lớp, camera giám sát 24/24… Làm sao có thể có “ai đó” vào được?
TRẠI TẠM GIAM TỈNH Q.N – PHÒNG ĐIỀU KHIỂN KỸ THUẬT
Cùng lúc đó, tại phòng điều khiển kỹ thuật của Trại tạm giam tỉnh Q.N, không khí cũng căng như dây đàn. Một tổ kỹ thuật viên, dưới sự chỉ đạo của Ban điều tra, đang đào sâu vào mọi ngóc ngách hệ thống. Hai kỹ thuật viên trẻ, HÙNG và SƠN, ngồi trước màn hình máy tính chi chít sơ đồ dây điện, cáp mạng và biểu đồ hoạt động của server. Mồ hôi lấm tấm trên trán họ.
KỸ THUẬT VIÊN HÙNG
(Đôi mắt dán vào màn hình)
Báo cáo sếp, hệ thống điện khu biệt giam vẫn hoạt động ổn định trong đêm mưa bão. Không có dấu hiệu ngắt mạch hay chập chờn điện nào đáng kể ở các mạch chính.
KỸ THUẬT VIÊN SƠN
Server cũng vậy. Lưu lượng dữ liệu camera phòng 17 chỉ bị nhiễu cục bộ trong khoảng thời gian đó, nhưng hệ thống ghi nhận không có dấu hiệu bị tấn công mạng từ bên ngoài hay bên trong.
Một thành viên của Ban điều tra, ông PHƯƠNG, đứng phía sau, vẻ mặt thất vọng.
ÔNG PHƯƠNG
Vậy là không có gì bất thường? Một bức tường dày nửa mét, khóa điện tử hai lớp, camera 24/24… Không lẽ Nguyễn Thị Diễm thật sự bị ảo giác?
KỸ THUẬT VIÊN HÙNG
(Đột nhiên dừng lại, phóng to một vùng trên sơ đồ)
Khoan đã, sếp! Em thấy một điểm lạ.
Ông Phương và Kỹ thuật viên Sơn cúi xuống nhìn. Trên màn hình, một đường dây cáp ngầm chạy qua khu biệt giam, hiển thị dưới dạng chấm màu xanh lá, đột ngột nhấp nháy đỏ rất nhẹ, chỉ trong tích tắc, trùng khớp với thời điểm camera phòng 17 bị nhiễu.
KỸ THUẬT VIÊN SƠN
(Nhíu mày)
Một dao động nhỏ, hầu như không đáng kể. Nó không đủ để gây ngắt mạch hay ảnh hưởng toàn bộ hệ thống. Chỉ là một tín hiệu nhiễu cực kỳ yếu.
KỸ THUẬT VIÊN HÙNG
Nhưng nó lại trùng khớp với thời điểm video bị nhiễu. Và vị trí này… đây là đường cáp quang ngầm dẫn đến hệ thống điều khiển camera phụ trợ trong khu biệt giam, ngay dưới phòng giam số 17!
Ông Phương lập tức ra lệnh.
ÔNG PHƯƠNG
Lập tức cử người đào bới, kiểm tra trực tiếp đoạn dây cáp này! Từng centimet một!
Hai kỹ thuật viên và một nhóm bảo vệ nhanh chóng di chuyển đến khu vực biệt giam. Dưới ánh đèn pin mạnh mẽ, họ cẩn thận đào lớp đất đá xung quanh vị trí đã được đánh dấu trên sơ đồ. Một đường dây cáp quang dày được bảo vệ bởi lớp vỏ bọc cứng cáp dần lộ ra. Kỹ thuật viên Hùng đeo kính lúp, rọi đèn vào. Anh ta tỉ mỉ kiểm tra từng milimet.
KỸ THUẬT VIÊN HÙNG
(Giọng nói chợt thay đổi, đầy kinh ngạc)
Tìm thấy rồi!
Mọi ánh mắt đổ dồn vào. Trên bề mặt đường dây cáp, có một vết xước rất nhỏ, hầu như không thể nhận ra bằng mắt thường. Nó nông đến mức chỉ như một vết cào nhẹ, nhưng đủ để gây ra một sự nhiễu loạn vi mô trong tín hiệu.
KỸ THUẬT VIÊN HÙNG
(Chỉ vào vết xước)
Vết xước này… Nó không phải do hao mòn tự nhiên, cũng không phải do côn trùng gặm nhấm. Nó như thể… bị một vật sắc nhọn nào đó rạch qua. Rất mỏng, rất nhẹ, nhưng đủ để gây nhiễu loạn tín hiệu cục bộ.
Ông Phương nhìn vết xước, rồi ngước lên nhìn bức tường kiên cố của khu biệt giam, nơi Nguyễn Thị Diễm đang bị giam giữ. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Ai đó đã đến bên cạnh tôi…” Lời nói của Nguyễn Thị Diễm đột nhiên vang vọng lại, không còn là ảo giác nữa. Vết xước nhỏ bé này là bằng chứng cho điều gì?
TRẠI TẠM GIAM TỈNH Q.N – PHÒNG HỌP CỦA BAN ĐIỀU TRA
Ông Phương đặt chiếc túi niêm phong chứa đoạn cáp quang bị xước lên bàn họp. Khuôn mặt ông Phương vẫn còn sự kinh ngạc, xen lẫn căng thẳng. Trước mặt ông là các thành viên Ban điều tra, bao gồm Ban giám thị, đại diện y tế và tổ điều tra nội bộ. Không khí nặng nề đến nghẹt thở.
MỘT THÀNH VIÊN BAN ĐIỀU TRA
(Giọng không tin nổi)
Vậy là… vết xước này đã gây ra nhiễu loạn tín hiệu? Và cùng lúc đó Nguyễn Thị Diễm nói rằng có người đã ở bên cạnh cô ta? Chuyện này… không thể nào!
ÔNG PHƯƠNG
(Gật đầu nặng nề)
Toàn bộ hệ thống kiểm soát an ninh nội bộ, camera, khóa điện tử… đều không ghi nhận bất cứ sự xâm nhập nào. Bức tường bê tông dày gần nửa mét của khu biệt giam vẫn nguyên vẹn. Nhưng vết xước trên đường cáp quang ngầm này là có thật. Nó đủ nhỏ để không kích hoạt bất kỳ cảnh báo an ninh nào, nhưng đủ để tạo ra một lỗ hổng vi mô.
BAN GIÁM THỊ
(Nghiêm nghị)
Nếu không có ai đột nhập, làm sao Nguyễn Thị Diễm có thể mang thai được? Và tại sao lại có vết xước trùng khớp thời điểm camera bị nhiễu? Chắc chắn phải có một sự liên kết.
MỘT ĐIỀU TRA VIÊN
(Đánh ánh mắt sắc sảo về phía hồ sơ Nguyễn Thị Diễm)
Tôi e rằng chúng ta đang nhìn nhận vấn đề quá cục bộ. Liệu Nguyễn Thị Diễm có mối liên hệ nào với bên ngoài mà chúng ta chưa biết đến không? Với một người bị kết án tử hình, thời gian bị biệt giam gần một năm, việc có thai… không thể tự nhiên mà có.
Ban giám thị ra hiệu cho một cán bộ.
BAN GIÁM THỊ
Lấy toàn bộ hồ sơ của Nguyễn Thị Diễm ra đây. Kiểm tra kỹ lưỡng, đặc biệt là quá khứ trước khi vào trại. Mối quan hệ, bạn bè, đồng nghiệp… mọi thứ.
Cán bộ điều tra nhanh chóng mang đến một tập hồ sơ dày cộp. Họ bắt đầu lật giở từng trang. Nguyễn Thị Diễm, cựu giảng viên dược học, từng có cuộc sống khá ổn định trước khi bị dồn vào đường cùng vì khoản nợ khổng lồ của chồng cũ. Cuộc sống của cô xoay quanh công việc, giảng đường và vài mối quan hệ bạn bè thân thiết.
Một điều tra viên đột ngột dừng lại ở một trang trong hồ sơ. Anh ta chỉ vào một cái tên.
MỘT ĐIỀU TRA VIÊN
(Nhíu mày)
Nguyễn Thanh An. Bạn học cũ của Nguyễn Thị Diễm. Từng là một chuyên gia công nghệ thông tin có tiếng. Sau này dường như chuyển sang lĩnh vực bảo mật mạng, làm việc cho một tập đoàn nước ngoài. Anh ta từng có một vài vụ giải cứu dữ liệu đình đám.
ÔNG PHƯƠNG
(Tiến lại gần, nhìn vào cái tên)
Một chuyên gia công nghệ thông tin?
MỘT ĐIỀU TRA VIÊN
(Suy tư, nhìn chằm chằm vào cái tên trong hồ sơ)
Người này có đủ khả năng để làm được điều đó không?
TRẠI TẠM GIAM TỈNH Q.N – PHÒNG HỌP KÍN
Ban giám thị không để cuộc thảo luận về Nguyễn Thanh An kéo dài thêm nữa. Vấn đề đã vượt quá phạm vi của một buổi điều tra nội bộ thông thường. Ông nhận ra, đây là một vụ việc chưa từng có tiền lệ.
Ngay lập tức, ông triệu tập một cuộc họp khẩn cấp, chỉ bao gồm những cán bộ cấp cao nhất của trại và một nhóm chuyên gia kỹ thuật được điều động riêng từ cục. Không khí trong căn phòng họp kín, vốn đã được cách âm cẩn thận, nay càng thêm phần nặng nề. Ánh mắt Ban giám thị quét qua từng gương mặt căng thẳng. Ông Phương và các điều tra viên cũng có mặt, nét mặt lộ rõ sự lo lắng.
BAN GIÁM THỊ
(Giọng trầm trọng, chậm rãi)
Tôi đã yêu cầu tất cả quý vị có mặt ở đây ngày hôm nay vì một lý do đặc biệt nghiêm trọng. Những gì chúng ta sắp thảo luận cần được giữ bí mật tuyệt đối. Bất kỳ thông tin nào lọt ra ngoài đều có thể gây hoang mang dư luận và ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của ngành.
Một vài cán bộ cấp cao gật đầu, ánh mắt đầy vẻ tò mò pha lẫn dự cảm xấu. Họ chưa từng thấy Ban giám thị có vẻ mặt căng thẳng đến vậy.
BAN GIÁM THỊ
(Tiếp lời, nhấn mạnh từng chữ)
Khoảng 19–20 tuần tuổi… của thai nhi Nguyễn Thị Diễm. Sau gần một năm bị biệt giam tại phòng giam số 17, khu biệt giam với bức tường bê tông dày gần nửa mét, hệ thống camera giám sát 24/24 và cửa khóa điện tử hai lớp. Không có bất kỳ dấu hiệu xâm nhập nào được ghi nhận.
Cả phòng họp chìm vào im lặng. Các chuyên gia kỹ thuật nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu.
MỘT CHUYÊN GIA KỸ THUẬT
(Khẽ hỏi)
Không có lỗi hệ thống, thưa giám thị? Không có bất kỳ cảnh báo nào?
BAN GIÁM THỊ
(Lắc đầu nặng nề)
Có. Một vết xước trên đường cáp quang ngầm được phát hiện. Nó đủ nhỏ để không kích hoạt bất kỳ cảnh báo an ninh nào, nhưng đủ để tạo ra một lỗ hổng vi mô, trùng khớp thời điểm camera bị nhiễu. Và điều đó dẫn đến một sự thật không thể chối cãi: Nguyễn Thị Diễm đã mang thai. Vụ án này không chỉ là về Nguyễn Thị Diễm, mà còn ảnh hưởng đến uy tín và an ninh của toàn bộ ngành. Chúng ta phải tìm ra sự thật. Bằng mọi giá.
TRẠI TẠM GIAM TỈNH Q.N – PHÒNG PHÂN TÍCH DỮ LIỆU
Không khí trong phòng phân tích dữ liệu căng như dây đàn. Các chuyên gia kỹ thuật, được điều động riêng từ cục, ngồi trước những màn hình lớn, đôi mắt dán chặt vào các chuỗi số và biểu đồ phức tạp. Họ đang rà soát từng byte dữ liệu, từng giây ghi hình từ hệ thống giám sát của phòng giam số 17, cố gắng tìm ra bất kỳ manh mối nào bị bỏ sót sau lời khẳng định của Ban giám thị. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt họ, lộ rõ sự tập trung cao độ.
Một kỹ thuật viên khác, tóc tai bù xù sau nhiều giờ làm việc không ngừng nghỉ, khẽ thở dài. Anh ta vừa kiểm tra lại đường cáp quang ngầm một lần nữa, khớp với thời điểm camera bị nhiễu. Đúng là một vết xước rất nhỏ, hầu như không thể phát hiện, chỉ đủ để tạo ra một “lỗ hổng vi mô”. Anh lẩm bẩm, “Một lỗ hổng… nhưng điều gì đã xảy ra bên trong?”
Khi quay trở lại màn hình chính, kỹ thuật viên này bắt đầu đào sâu hơn vào các bản ghi dữ liệu điện tử. Anh ta tập trung vào các dữ liệu cảm biến môi trường của phòng giam 17, từng con số về nhiệt độ, độ ẩm được hiển thị dưới dạng biểu đồ dao động liên tục. Anh ta so sánh từng mốc thời gian, tìm kiếm sự trùng khớp với khoảnh khắc camera bị nhiễu đã được ghi nhận. Hầu hết đều bình thường, ổn định trong giới hạn cho phép của bức tường bê tông dày gần nửa mét.
Nhưng rồi, đôi mắt anh ta chợt dừng lại. Anh ta nheo mắt, phóng to một đoạn biểu đồ. Một dao động rất nhỏ, gần như không đáng kể, xuất hiện trong cả hai đường biểu diễn nhiệt độ và độ ẩm của phòng giam 17. Nó quá mờ nhạt để hệ thống tự động cảnh báo, nhưng khi anh ta chiếu vào đúng mốc thời gian camera bị nhiễu, một sự trùng khớp hoàn hảo đến rợn người hiện ra.
KỸ THUẬT VIÊN
(Chỉ vào màn hình, giọng nói đột ngột cao vút)
Các anh xem này! Đây rồi! Một dao động nhiệt độ và độ ẩm cực nhỏ trong phòng giam 17! Nó trùng khớp hoàn hảo với thời điểm camera bị nhiễu!
(Anh ta phóng to chi tiết hơn, khuôn mặt lộ rõ sự kinh ngạc tột độ)
Nó quá nhỏ để báo động tự động, nhưng… nhưng có thứ gì đó đã thay đổi trong phòng giam ngay lúc đó!
Các chuyên gia kỹ thuật khác lập tức đổ dồn về phía màn hình, ánh mắt đầy vẻ sửng sốt. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt của máy tính và tiếng thở dốc của những người đang cố gắng hình dung ra điều bất khả thi này. Điều này xác nhận rằng không chỉ có lỗi kỹ thuật bên ngoài, mà còn có một sự kiện thực sự đã xảy ra bên trong phòng giam Nguyễn Thị Diễm, đúng vào khoảnh khắc mấu chốt.
TRẠI TẠM GIAM TỈNH Q.N – PHÒNG PHÂN TÍCH DỮ LIỆU
Ban điều tra, với những gương mặt căng thẳng và đầy hoài nghi, lập tức đổ dồn về phía màn hình. Trưởng ban kỹ thuật, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc sớm, nheo mắt nhìn kỹ đoạn biểu đồ dao động.
TRƯỞNG BAN KỸ THUẬT
(Giọng trầm, đầy vẻ suy tư)
Một dao động cực nhỏ… đủ để thay đổi môi trường vi mô trong phòng giam, nhưng không đủ để kích hoạt cảnh báo. Một lỗ hổng, như cậu đã nói. Nhưng lỗ hổng này không phải trên hệ thống ghi hình. Nó là một sự kiện vật lý.
Một thành viên khác của Ban điều tra, người phụ trách mảng an ninh, đột nhiên lên tiếng, xua tan sự im lặng nặng nề.
THÀNH VIÊN AN NINH
(Ánh mắt sắc bén)
Nếu không phải cửa chính, không phải tường bị phá thủng rõ ràng, vậy thì chỉ có thể là những đường khác. Đường ống thoát nước? Hệ thống thông gió? Hay thậm chí là một vết nứt ẩn mà mắt thường không thấy được?
Câu hỏi của anh ta như một tia chớp xé toạc màn đêm u ám, khơi gợi một giả thuyết hoàn toàn mới, đầy rẫy sự bất khả thi nhưng lại là lời giải thích duy nhất cho những gì họ đang đối mặt. Một quản giáo lão làng, người đã làm việc hàng chục năm trong trại giam, lắc đầu khó tin.
QUẢN GIÁO LÃO LÀNG
(Giọng hoài nghi)
Phòng giam số 17 là khu biệt giam. Bức tường bê tông dày gần nửa mét, cửa khóa điện tử hai lớp. Hệ thống thông gió được thiết kế chống xâm nhập, đường thoát nước thì… làm sao có thể? Không có bất kỳ dấu hiệu cạy phá nào!
Trưởng Ban giám thị, người đã giữ im lặng từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng lên tiếng. Khuôn mặt ông lộ rõ sự bối rối, nhưng cũng ánh lên một tia quyết tâm.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Dứt khoát)
Chính vì nó bất khả thi mà chúng ta phải kiểm tra. Camera giám sát 24/24, vậy mà vẫn có “điểm mù”, dù chỉ là vài giây. Giờ đây lại có bằng chứng về sự thay đổi vật lý bên trong phòng. Chúng ta đã bỏ qua điều gì đó.
Ông quay sang nhóm kỹ thuật và tổ điều tra nội bộ.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
Tôi muốn một đội kiểm tra lại toàn bộ cấu trúc phòng giam số 17. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, dù là một vết nứt li ti trên tường, một mối nối ống nước, hay một lỗ thông hơi đã bị xem nhẹ. Đừng chỉ nhìn từ bên ngoài, phải kiểm tra cả từ bên trong, với thiết bị dò tìm chuyên dụng. Chúng ta phải tìm ra cái “lỗ hổng” đó, dù nó nằm ở đâu.
Cả căn phòng lại chìm vào sự im lặng. Mỗi thành viên đều biết rằng nhiệm vụ lần này sẽ khó khăn hơn bất kỳ cuộc điều tra nào họ từng thực hiện. Họ sẽ phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng: một tử tù đã mang thai trong khu biệt giam nghiêm ngặt nhất, và điều đó chỉ có thể xảy ra nếu có một cách thức xâm nhập mà không ai ngờ tới. Sự hoài nghi và bối rối vẫn còn đó, nhưng giờ đây đã pha lẫn một tia hy vọng mong manh: họ đã có hướng đi.
TRẠI TẠM GIAM TỈNH Q.N – PHÒNG PHÂN TÍCH DỮ LIỆU
Ban điều tra, sau lời chỉ đạo dứt khoát của Trưởng Ban giám thị, vẫn đang rà soát từng mảnh thông tin, từng bản báo cáo cũ. Sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng bàn phím lạch cạch và tiếng giấy tờ sột soạt.
NGƯỜI QUẢN GIÁO
(Người quản giáo trung niên ngồi trước màn hình máy tính, đột nhiên dừng lại, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không. Ông ta nhớ lại một điều gì đó mơ hồ, xa xăm.)
Tiếng nước… tiếng gió rít…
Một thành viên khác của Ban điều tra, đang dán mắt vào sơ đồ phòng giam, nghe thấy liền ngước lên nhìn người quản giáo với vẻ khó hiểu.
THÀNH VIÊN BAN ĐIỀU TRA
(Giọng nhỏ nhẹ)
Quản giáo vừa nói gì thế ạ?
Người quản giáo trung niên lắc đầu, như để xua đi một lớp bụi mờ khỏi ký ức. Ông ta quay sang phía Trưởng Ban giám thị và những người còn lại, gương mặt thoáng nét kinh ngạc pha lẫn chút hối lỗi.
NGƯỜI QUẢN GIÁO
(Giọng run run, như vừa khám phá ra một bí mật bị lãng quên)
Hồi đó… một bà cụ ở phòng giam số 18, ngay cạnh phòng của Nguyễn Thị Diễm. Bà ta cứ hay phàn nàn về những tiếng động lạ ban đêm. Tiếng nước chảy róc rách không ngớt, rồi tiếng gió rít qua khe cửa dù đã khóa chặt. Bà ta nói mơ hồ lắm, cứ bảo là “có cái gì đó không đúng”, nhưng rồi lại tự nhận là do mình già rồi ngủ mơ, lẩm cẩm. Tôi… tôi đã không để ý.
Ông ta ngừng lại, ánh mắt đầy sự tự trách. Toàn bộ ban điều tra đổ dồn sự chú ý vào ông. Tiếng ồn trong phòng dường như ngừng hẳn.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Nghiêm nghị, thúc giục)
Tiếng nước chảy? Tiếng gió rít? Anh chắc chứ?
NGƯỜI QUẢN GIÁO
(Gật đầu lia lịa, dường như đã tỉnh ngộ hoàn toàn)
Chắc chắn. Hồi đó tôi cứ nghĩ bà ta lẩm cẩm, nhưng giờ thì… có lẽ không phải. Có lẽ đó là những âm thanh của… của một thứ gì đó đang vận hành, đang dịch chuyển.
Câu nói của Người quản giáo như một mũi tên trúng đích, hướng suy nghĩ của cả ban điều tra về một khả năng kinh hoàng khác: không chỉ là một lỗ hổng tĩnh, mà có thể là một cơ chế ẩn, một con đường bí mật đã bị bỏ quên suốt bao năm.
TRẠI TẠM GIAM TỈNH Q.N – PHÒNG GIAM SỐ 17
Ngay sau phát hiện động trời về những tiếng động lạ, Ban điều tra, với quyết tâm sắt đá, lập tức triển khai. Trưởng Ban giám thị, ánh mắt chất chứa vẻ kiên quyết và lo lắng, cử một đội ngũ kỹ thuật và điều tra viên đến phòng giam số 17.
Hùng, một nhân viên kỹ thuật trẻ tuổi nhưng giàu kinh nghiệm, cúi mình xuống hệ thống thoát nước dưới sàn phòng giam. Ánh đèn pin chuyên dụng của anh quét tỉ mỉ từng rãnh nhỏ, từng mối nối đã cũ kỹ. Các thành viên Ban điều tra khác đứng xung quanh, nín thở theo dõi từng cử động của anh. Không khí trong phòng giam lạnh lẽo và đặc quánh sự chờ đợi.
HÙNG
(Giọng trầm, đột ngột)
Có gì đó…
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh. Hùng thận trọng dùng nhíp gắp một vật thể vô cùng mảnh ra khỏi lưới lọc kim loại đã ngả màu. Đó là một sợi tóc, mỏng manh như tơ, mắc kẹt một cách tinh vi giữa các kẽ hở.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Gấp gáp)
Là gì?
HÙNG
Một sợi tóc, thưa thủ trưởng. Rất mảnh.
Một cán bộ y tế, người có mặt trong đội, lập tức đưa túi niêm phong chuyên dụng ra. Hùng cẩn thận đặt sợi tóc vào bên trong.
THÀNH VIÊN BAN ĐIỀU TRA
(Nhíu mày, nhìn kỹ sợi tóc qua lớp nhựa)
Không phải của Nguyễn Thị Diễm. Tóc cô ta đen nhánh và dày hơn nhiều. Sợi này… mảnh hơn, màu nâu nhạt.
Cả phòng giam như ngừng lại. Một sợi tóc không thuộc về Nguyễn Thị Diễm, xuất hiện một cách khó hiểu trong một phòng biệt giam được canh gác nghiêm ngặt đến mức “ruồi bay không lọt”. Đây là bằng chứng không thể chối cãi về một sự hiện diện lạ.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Ra lệnh dứt khoát)
Gửi đi xét nghiệm ADN ngay lập tức. Cấp tốc! Đây có thể là manh mối then chốt.
Cả nhóm di chuyển nhanh chóng, mang theo sợi tóc bé nhỏ nhưng ẩn chứa một sức nặng ghê gớm. Trên hành lang dài và vắng lặng của trại giam, bước chân của họ dồn dập, nặng trĩu. Họ biết rằng, kết quả xét nghiệm ADN sắp tới sẽ không chỉ vén màn bí ẩn về nguồn gốc cái thai của Nguyễn Thị Diễm, mà còn có thể lật tẩy một âm mưu, một sự thật kinh hoàng hơn nhiều, đã bị chôn vùi sâu thẳm trong những bức tường bê tông lạnh lẽo này suốt bao năm qua.
TRẠI TẠM GIAM TỈNH Q.N – VĂN PHÒNG BAN ĐIỀU TRA
Không khí trong phòng điều tra đặc quánh sự căng thẳng. Trưởng Ban giám thị và Tổ trưởng điều tra, cùng với một vài thành viên chủ chốt, đứng vây quanh chiếc bàn làm việc, ánh mắt dán chặt vào chiếc phong bì niêm phong vừa được chuyển đến. Đó là kết quả xét nghiệm ADN của sợi tóc bí ẩn.
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Giọng trầm, gấp gáp)
Mở ra đi.
Một cán bộ kỹ thuật thận trọng bóc niêm phong, rút ra tập tài liệu và đưa cho Tổ trưởng điều tra. Ông lướt nhanh qua các dòng chữ, sắc mặt dần trở nên khó coi.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Nóng ruột)
Thế nào rồi? Có phải của Nguyễn Thị Diễm không? Hay là một trong số các cán bộ trực đêm?
Tổ trưởng điều tra nuốt khan, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được. Ông ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Trưởng Ban giám thị, giọng nói lắp bắp, run rẩy.
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
Không… không phải của Nguyễn Thị Diễm. Cũng không khớp với bất kỳ hồ sơ cán bộ nào của trại.
Cả phòng như nín thở. Một sự im lặng nặng nề bao trùm.
THÀNH VIÊN BAN ĐIỀU TRA
(Vẻ hoang mang tột độ)
Vậy là của ai? Làm sao có thể… trong khu biệt giam?
Tổ trưởng điều tra lật đến trang cuối cùng của báo cáo, ngón tay ông run run chỉ vào một dòng chữ in đậm. Khuôn mặt ông trắng bệch, ánh mắt lộ rõ sự kinh hoàng tột độ.
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Giọng khàn đặc, từng chữ như bị bóp nghẹt)
Nó… khớp với… hồ sơ một người… đã mất tích từ lâu. Một nhà nghiên cứu khoa học chuyên về công nghệ sinh học. Người từng có liên hệ với… các dự án bí mật của Bộ.
Mấy thành viên Ban điều tra trao đổi ánh mắt hoảng hốt. Cái tên được nhắc đến gợi lên những đồn đại, những câu chuyện thì thầm mà không ai dám nhắc đến công khai.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Sắc mặt tái mét, cố gắng giữ bình tĩnh)
Ai cơ? Anh nói rõ xem nào!
Tổ trưởng điều tra lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt như vừa nhìn thấy một bóng ma. Ông thở dốc, như không thể tin vào những gì mình đang đọc.
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Lắp bắp, tay vẫn run rẩy cầm tờ giấy)
Không thể nào… Người này… đã chết cách đây nhiều năm rồi!
TRẠI TẠM GIAM TỈNH Q.N – VĂN PHÒNG BAN ĐIỀU TRA
Trưởng Ban giám thị lảo đảo lùi lại một bước, ánh mắt thất thần. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của Tổ trưởng điều tra.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Sắc mặt tái nhợt, giọng thì thầm)
Anh… anh nói là… đã chết rồi? Làm sao có thể… DNA của người đã chết lại xuất hiện trong khu biệt giam được canh gác nghiêm ngặt nhất của chúng ta?
Tổ trưởng điều tra đưa tay vuốt mặt, cố gắng trấn tĩnh nhưng thất bại. Ông đặt mạnh tập tài liệu xuống bàn, âm thanh khô khốc vang vọng.
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Giọng khàn đặc, đầy tuyệt vọng)
Hồ sơ rất rõ ràng. Tiến sĩ Trần Việt, chuyên gia hàng đầu về công nghệ sinh học và vật lý lượng tử. Mất tích và được công bố đã chết cách đây gần bảy năm trong một vụ tai nạn bí ẩn. Ông ta từng là người phụ trách chính của một vài… dự án tuyệt mật của Bộ.
THÀNH VIÊN BAN ĐIỀU TRA
(Run rẩy)
Dự án tuyệt mật… có phải là những tin đồn về “Công nghệ Tàng hình” hay “Thí nghiệm biến đổi gen” mà chúng ta từng nghe không? Cái mà Bộ đã cấm tiệt từ lâu?
Một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tất cả mọi người. Họ đã từng coi những chuyện đó là hoang đường, là sản phẩm của trí tưởng tượng bệnh hoạn.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Trầm giọng, ánh mắt lóe lên sự nghi ngờ cực độ)
Tàng hình? Biến đổi gen? Chuyện này… thật sự quá phi lý! Nhưng… nếu không có ai đột nhập, nếu không có DNA của bất kỳ ai sống, thì bằng cách nào… bằng cách nào mà Nguyễn Thị Diễm lại mang thai được? Hay… có một cách nào đó mà chúng ta không hề biết?
Tổ trưởng điều tra nhìn thẳng vào Trưởng Ban giám thị, khuôn mặt ông ta trắng bệch như tờ giấy.
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Hít một hơi thật sâu, giọng run rẩy nhưng đầy kiên quyết)
Có lẽ… chúng ta đã sai lầm khi nghĩ về một kẻ đột nhập thông thường. Có lẽ… đây không phải là một vụ án hình sự đơn thuần nữa. Liệu có ai đó đã sử dụng công nghệ tiên tiến để “xâm nhập” mà không bị phát hiện? Hoặc tệ hơn… liệu có một thế lực nào đó đứng sau vụ việc này, thao túng mọi thứ ngay cả bên trong trại giam?
Cả phòng chìm vào sự sợ hãi tột độ. Khái niệm về một thế lực vô hình, một công nghệ vượt quá tầm hiểu biết của họ, đáng sợ hơn bất kỳ tên tội phạm nguy hiểm nào.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Quyết đoán, ánh mắt ánh lên vẻ lạnh lẽo)
Chúng ta không thể để chuyện này trôi qua. Sợ hãi cũng vô ích. Kích hoạt hồ sơ mật. Lục soát tất cả các văn bản lưu trữ, các tin đồn, mọi thứ liên quan đến những dự án khoa học bị cấm, liên quan đến tàng hình hoặc biến đổi gen. Dù là manh mối nhỏ nhất. Chúng ta phải tìm ra sự thật. Bằng mọi giá.
Các thành viên Ban điều tra gật đầu, nhưng nỗi sợ hãi vẫn hiện rõ trên khuôn mặt họ. Họ biết, mình đang đứng trước một vực thẳm của những điều bí ẩn, một thế giới mà không ai trong số họ muốn bước chân vào. Có một cảm giác ớn lạnh, rằng họ vừa mở ra một cánh cửa mà đáng lẽ ra nên vĩnh viễn bị đóng kín.
TRẠI TẠM GIAM TỈNH Q.N – PHÒNG THẨM VẤN ĐẶC BIỆT
Không khí trong phòng thẩm vấn đặc biệt nặng như chì. Nguyễn Thị Diễm ngồi đối diện với Ban điều tra, khuôn mặt cô ta không chút biểu cảm. Trưởng Ban giám thị, cùng Tổ trưởng điều tra và một số thành viên chủ chốt khác, ánh mắt đầy mệt mỏi nhưng kiên quyết. Họ đã trải qua một đêm dài tìm kiếm, và giờ đây, họ có những bằng chứng không thể chối cãi.
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Đặt một tập tài liệu dày cộp lên bàn, đẩy về phía Diễm)
Cô Diễm. Chúng tôi đã có kết quả xét nghiệm ADN. Của thai nhi trong bụng cô. Và chúng tôi cũng biết được cha của đứa bé… là ai.
Nguyễn Thị Diễm vẫn không động đậy, ánh mắt cô ta lướt qua tập tài liệu rồi dừng lại trên khuôn mặt từng người trong Ban điều tra. Một sự bình tĩnh đến đáng sợ, như thể cô ta đã biết trước mọi chuyện.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Giọng nói kiềm chế, cố gắng giữ bình tĩnh)
ADN trùng khớp với Tiến sĩ Trần Việt. Một người đàn ông đã chết cách đây gần bảy năm. Mất tích trong một vụ tai nạn bí ẩn, sau khi được công bố là đã tử vong. Chúng tôi đã kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ. Không có sơ suất, không có kẻ đột nhập. Bức tường bê tông dày gần nửa mét của khu biệt giam này, camera giám sát 24/24, cửa khóa điện tử hai lớp… không ai có thể vào đây. Cô Diễm, cô phải giải thích. Làm sao một người phụ nữ bị biệt giam gần một năm, không tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào, lại có thể mang thai gần hai mươi tuần tuổi? Và càng không thể là với một người đã chết!
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Các thành viên Ban điều tra nhìn chằm chằm vào Nguyễn Thị Diễm, chờ đợi một lời giải thích, dù là điên rồ nhất. Họ đã chuẩn bị cho mọi lời nói dối, mọi âm mưu. Nhưng không phải cho điều này.
NGUYỄN THỊ DIỄM
(Giọng nói vang lên, trầm và rõ, cắt xuyên qua sự căng thẳng)
Các người không hiểu đâu. Điều mà các người đang tìm kiếm… không nằm trong thế giới mà các người quen thuộc.
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Nhíu mày, khó chịu)
Cô Diễm, đừng cố gắng đánh lạc hướng. Hãy nói thẳng vào vấn đề! Chúng tôi đã biết về những dự án khoa học điên rồ, về “công nghệ tàng hình” hay “biến đổi gen” mà Tiến sĩ Trần Việt từng tham gia. Liệu có phải có ai đó đã sử dụng công nghệ để… thao túng mọi thứ? Hay cô đã được “hỗ trợ” bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo từ mẫu ADN lưu trữ của ông ta?
Nguyễn Thị Diễm khẽ cong môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến người đối diện rợn sống lưng.
NGUYỄN THỊ DIỄM
(Ánh mắt cô ta giờ đây sáng rực lên một cách kỳ lạ, như thể nhìn xuyên thấu vào những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của họ)
Thụ tinh nhân tạo? Công nghệ? Các người quá… hạn hẹp. Đó không phải là khoa học mà các người biết. Không phải là thứ con người có thể tạo ra.
Các điều tra viên nhìn nhau, bắt đầu cảm thấy bất an. Giọng điệu của Nguyễn Thị Diễm không phải của một kẻ nói dối hay một người điên loạn thông thường. Có điều gì đó sâu sắc và đáng sợ hơn.
NGUYỄN THỊ DIỄM
(Tiếp tục, giọng nói trở nên rùng rợn, như một lời thì thầm từ thế giới khác)
Tôi đã… cộng tác. Với một thực thể vô hình. Một thực thể mà các người gọi là hoang đường, nhưng lại vô cùng có thật. Họ đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi. Họ đã ban cho tôi món quà này.
Trưởng Ban giám thị và Tổ trưởng điều tra cứng đờ người. Họ đã từng nghĩ đến “thế lực vô hình”, nhưng theo nghĩa ẩn dụ của một tổ chức bí mật. Giờ đây, Nguyễn Thị Diễm đang nói về một điều hoàn toàn khác.
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Cố gắng giữ vẻ khách quan, dù giọng nói đã run rẩy)
Cộng tác? Cô Diễm, cô đang nói gì vậy? Cô đang ám chỉ một nghi thức… tâm linh? Hay một trò đùa bệnh hoạn nào đó?
NGUYỄN THỊ DIỄM
(Cười khẩy, ánh mắt nhìn thẳng vào từng người, khiến họ cảm thấy trần trụi)
Các người nghĩ đó là trò đùa sao? Tôi đã bị kết án tử hình. Tôi đã mất tất cả. Chồng cũ của tôi để lại khoản nợ khổng lồ. Tôi không còn gì để mất, không còn gì để hy vọng. Tôi đã cầu nguyện. Tôi đã cầu nguyện trong tuyệt vọng. Và họ đã nghe thấy lời thỉnh cầu của tôi. Họ đã giúp tôi thụ thai… trong một nghi thức. Một nghi thức mà các người sẽ không bao giờ hiểu.
Phòng thẩm vấn chìm vào sự im lặng kinh hoàng. Lời thú nhận của Nguyễn Thị Diễm không chỉ làm đảo lộn mọi quy luật khoa học mà họ biết, mà còn chạm đến một nỗi sợ hãi nguyên thủy, vô hình. Đây không còn là một vụ án hình sự. Đây là một thứ gì đó vượt ra ngoài giới hạn của thực tại. Các điều tra viên nhìn Diễm, và trong mắt họ, không còn là sự nghi ngờ, mà là nỗi kinh hoàng tột độ.
TRẠI TẠM GIAM TỈNH Q.N – PHÒNG THẨM VẤN ĐẶC BIỆT
Sự im lặng kinh hoàng vẫn còn đó, nhưng không kéo dài được bao lâu. Trưởng Ban giám thị là người đầu tiên bừng tỉnh, nhưng không phải bằng một câu nói kiên quyết mà bằng một tiếng thở dốc nặng nề. Ông nhìn Nguyễn Thị Diễm, rồi đảo mắt sang Tổ trưởng điều tra, ánh mắt đầy rẫy sự hoang mang. Những điều Nguyễn Thị Diễm vừa nói đã đánh sập mọi khung chuẩn mực mà họ từng biết.
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Giọng run rẩy, cố gắng lấy lại vẻ chuyên nghiệp)
Cô Diễm… cô đang nói về một… nghi thức? Một thực thể vô hình? Cô có biết mình đang nói gì không? Đây không phải là nơi để nói những chuyện… hoang đường!
Nguyễn Thị Diễm vẫn ngồi đó, bình thản đến đáng sợ. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi cô ta, khiến không khí càng thêm nặng nề. Các thành viên Ban điều tra nhìn nhau. Một số người cố gắng bấu víu vào khoa học.
THÀNH VIÊN Y TẾ (TRONG BAN ĐIỀU TRA)
(Cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý, dù nghe có vẻ gượng ép)
Có thể nào… đây là một dạng ảo giác do căng thẳng cực độ, hoặc… hoặc là một chiêu trò đánh lạc hướng tinh vi? Liệu có ai đó đã cung cấp chất gây ảo giác cho cô ta để cô ta nói ra những lời này? Hay… đây là một thí nghiệm xã hội được ngụy trang?
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Lắc đầu, vẻ mặt tái mét)
Chất gây ảo giác? Từ đâu ra? Trong khu biệt giam này? Và kết quả ADN thì sao? Tiến sĩ Trần Việt đã chết! Không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự can thiệp từ bên ngoài.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Giọng khàn đặc, đập mạnh tay xuống bàn một tiếng nhẹ, nhưng vang vọng như sét đánh trong căn phòng tĩnh mịch)
Nguyễn Thị Diễm không phải là kẻ điên. Cô ta là một giảng viên dược học, thông minh hơn bất kỳ ai trong chúng ta. Cô ta biết rõ mình đang nói gì. Vấn đề là… liệu chúng ta có đủ can đảm để chấp nhận nó hay không.
Lời nói của Trưởng Ban giám thị như một tiếng chuông cảnh báo, chia cắt rõ rệt không khí trong phòng. Một nửa Ban điều tra vẫn cố gắng bấu víu vào logic và khoa học, tìm kiếm mọi lỗ hổng, mọi âm mưu có thể giải thích được hiện tượng này. Họ đưa ra các giả thuyết về công nghệ thụ tinh nhân tạo tiên tiến, về việc mẫu vật ADN của Tiến sĩ Trần Việt bị đánh cắp và sử dụng một cách bí mật bởi một tổ chức ngầm, hoặc một phương pháp “đột nhập” tinh vi đến mức không để lại dấu vết.
Ngược lại, nửa còn lại, bao gồm cả Trưởng Ban giám thị, bắt đầu chìm vào một nỗi sợ hãi nguyên thủy hơn. Họ nhìn Nguyễn Thị Diễm bằng ánh mắt đầy nghi hoặc xen lẫn kinh hoàng. Đối với họ, lời thú nhận về “thực thể vô hình” và “nghi thức” không còn là lời nói của một kẻ điên mà là một khả năng đáng sợ, một mối đe dọa vượt xa những gì họ có thể hiểu. Họ thầm nghĩ đến những chuyện tâm linh, những lời nguyền rủa, hay thậm chí là một thế lực tăm tối nào đó đang thao túng mọi chuyện.
Một thành viên điều tra khác, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Nguyễn Thị Diễm, giọng nói lí nhí:
THÀNH VIÊN ĐIỀU TRA 2
(Thấp giọng, run rẩy)
Không lẽ… không lẽ lại có một âm mưu lớn hơn, một thế lực nào đó đang thử nghiệm chúng ta? Một điều gì đó… mà chúng ta không nên chạm vào?
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Tức giận)
Đừng nói vớ vẩn! Chúng ta là những người thi hành pháp luật, dựa trên bằng chứng và sự thật khoa học! Không có chuyện ma quỷ hay thế lực siêu nhiên nào ở đây cả! Chắc chắn phải có một lời giải thích hợp lý!
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Nhìn Tổ trưởng điều tra, rồi lại nhìn Nguyễn Thị Diễm, ánh mắt nặng trĩu)
Hợp lý ư? Tiến sĩ đã chết bảy năm. Cô Nguyễn Thị Diễm bị biệt giam gần một năm. Mang thai 20 tuần tuổi. Không một dấu vết xâm nhập. ADN trùng khớp với người đã khuất. Lời giải thích “hợp lý” của anh là gì?
Câu hỏi của Trưởng Ban giám thị khiến tất cả mọi người im lặng. Tổ trưởng điều tra cứng họng, không thể tìm ra lời phản bác. Nguyễn Thị Diễm lại nở một nụ cười gần như chiến thắng, ánh mắt cô ta lướt qua từng gương mặt đang tràn ngập sự hoang mang và sợ hãi. Cô ta biết, những hạt giống của sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi đã được gieo rắc. Nội bộ Ban điều tra đã bắt đầu rạn nứt. Cái ranh giới giữa thực tại và điều không tưởng đã bị xóa nhòa ngay trong căn phòng này.
Sự im lặng kinh hoàng vẫn còn đó, nhưng không kéo dài được bao lâu. Trưởng Ban giám thị là người đầu tiên bừng tỉnh, nhưng không phải bằng một câu nói kiên quyết mà bằng một tiếng thở dốc nặng nề. Ông nhìn Nguyễn Thị Diễm, rồi đảo mắt sang Tổ trưởng điều tra, ánh mắt đầy rẫy sự hoang mang. Những điều Nguyễn Thị Diễm vừa nói đã đánh sập mọi khung chuẩn mực mà họ từng biết.
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Giọng run rẩy, cố gắng lấy lại vẻ chuyên nghiệp)
Cô Diễm… cô đang nói về một… nghi thức? Một thực thể vô hình? Cô có biết mình đang nói gì không? Đây không phải là nơi để nói những chuyện… hoang đường!
Nguyễn Thị Diễm vẫn ngồi đó, bình thản đến đáng sợ. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi cô ta, khiến không khí càng thêm nặng nề. Các thành viên Ban điều tra nhìn nhau. Một số người cố gắng bấu víu vào khoa học.
THÀNH VIÊN Y TẾ (TRONG BAN ĐIỀU TRA)
(Cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý, dù nghe có vẻ gượng ép)
Có thể nào… đây là một dạng ảo giác do căng thẳng cực độ, hoặc… hoặc là một chiêu trò đánh lạc hướng tinh vi? Liệu có ai đó đã cung cấp chất gây ảo giác cho cô ta để cô ta nói ra những lời này? Hay… đây là một thí nghiệm xã hội được ngụy trang?
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Lắc đầu, vẻ mặt tái mét)
Chất gây ảo giác? Từ đâu ra? Trong khu biệt giam này? Và kết quả ADN thì sao? Tiến sĩ Trần Việt đã chết! Không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự can thiệp từ bên ngoài.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Giọng khàn đặc, đập mạnh tay xuống bàn một tiếng nhẹ, nhưng vang vọng như sét đánh trong căn phòng tĩnh mịch)
Nguyễn Thị Diễm không phải là kẻ điên. Cô ta là một giảng viên dược học, thông minh hơn bất kỳ ai trong chúng ta. Cô ta biết rõ mình đang nói gì. Vấn đề là… liệu chúng ta có đủ can đảm để chấp nhận nó hay không.
Lời nói của Trưởng Ban giám thị như một tiếng chuông cảnh báo, chia cắt rõ rệt không khí trong phòng. Một nửa Ban điều tra vẫn cố gắng bấu víu vào logic và khoa học, tìm kiếm mọi lỗ hổng, mọi âm mưu có thể giải thích được hiện tượng này. Họ đưa ra các giả thuyết về công nghệ thụ tinh nhân tạo tiên tiến, về việc mẫu vật ADN của Tiến sĩ Trần Việt bị đánh cắp và sử dụng một cách bí mật bởi một tổ chức ngầm, hoặc một phương pháp “đột nhập” tinh vi đến mức không để lại dấu vết.
Ngược lại, nửa còn lại, bao gồm cả Trưởng Ban giám thị, bắt đầu chìm vào một nỗi sợ hãi nguyên thủy hơn. Họ nhìn Nguyễn Thị Diễm bằng ánh mắt đầy nghi hoặc xen lẫn kinh hoàng. Đối với họ, lời thú nhận về “thực thể vô hình” và “nghi thức” không còn là lời nói của một kẻ điên mà là một khả năng đáng sợ, một mối đe dọa vượt xa những gì họ có thể hiểu. Họ thầm nghĩ đến những chuyện tâm linh, những lời nguyền rủa, hay thậm chí là một thế lực tăm tối nào đó đang thao túng mọi chuyện.
Một thành viên điều tra khác, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Nguyễn Thị Diễm, giọng nói lí nhí:
THÀNH VIÊN ĐIỀU TRA 2
(Thấp giọng, run rẩy)
Không lẽ… không lẽ lại có một âm mưu lớn hơn, một thế lực nào đó đang thử nghiệm chúng ta? Một điều gì đó… mà chúng ta không nên chạm vào?
TỔ TRƯỞNG ĐIỀU TRA
(Tức giận)
Đừng nói vớ vẩn! Chúng ta là những người thi hành pháp luật, dựa trên bằng chứng và sự thật khoa học! Không có chuyện ma quỷ hay thế lực siêu nhiên nào ở đây cả! Chắc chắn phải có một lời giải thích hợp lý!
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Nhìn Tổ trưởng điều tra, rồi lại nhìn Nguyễn Thị Diễm, ánh mắt nặng trĩu)
Hợp lý ư? Tiến sĩ đã chết bảy năm. Cô Nguyễn Thị Diễm bị biệt giam gần một năm. Mang thai 20 tuần tuổi. Không một dấu vết xâm nhập. ADN trùng khớp với người đã khuất. Lời giải thích “hợp lý” của anh là gì?
Câu hỏi của Trưởng Ban giám thị khiến tất cả mọi người im lặng. Tổ trưởng điều tra cứng họng, không thể tìm ra lời phản bác. Nguyễn Thị Diễm lại nở một nụ cười gần như chiến thắng, ánh mắt cô ta lướt qua từng gương mặt đang tràn ngập sự hoang mang và sợ hãi. Cô ta biết, những hạt giống của sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi đã được gieo rắc. Nội bộ Ban điều tra đã bắt đầu rạn nứt. Cái ranh giới giữa thực tại và điều không tưởng đã bị xóa nhòa ngay trong căn phòng này.
Sự im lặng kéo dài, nặng trĩu bởi những câu hỏi không lời đáp. Ban điều tra, từng là một khối thống nhất dựa trên bằng chứng và logic, giờ đã tan rã thành những mảnh ghép rời rạc của sự bối rối và hoang mang. Dù Nguyễn Thị Diễm đã thú nhận, dù kết quả ADN đã được xác thực đến không thể chối cãi, không một ai trong căn phòng đó có thể đưa ra một kết luận mà chính họ có thể tin tưởng hoàn toàn.
Trưởng Ban giám thị, với gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi và kiệt sức, cuối cùng cũng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
TRƯỞNG BAN GIÁM THỊ
(Giọng khàn đặc, nhìn từng người trong phòng, ánh mắt đầy thất vọng)
Vậy thì… chúng ta sẽ báo cáo thế nào? Báo cáo rằng một tử tù bị biệt giam đã mang thai con của một người đã chết bảy năm trước, mà không có bất kỳ dấu hiệu xâm nhập hay tác động từ bên ngoài nào? Báo cáo rằng chính cô ta nói đó là một “nghi thức” và “thực thể vô hình”?
Tổ trưởng điều tra cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Trưởng Ban giám thị. Những thành viên còn lại cũng không khác biệt, tất cả đều chìm trong sự bế tắc. Cuộc điều tra nội bộ kéo dài thêm vài ngày nữa, nhưng càng đào sâu, họ càng bị mắc kẹt trong mớ bòng bong của những điều vô lý. Mọi ngóc ngách của khu biệt giam tỉnh Q.N, từ bức tường bê tông dày gần nửa mét, hệ thống camera giám sát 24/24, đến cửa khóa điện tử hai lớp, đều được kiểm tra đi kiểm tra lại một cách tỉ mỉ. Không một lỗ hổng, không một dấu vết can thiệp nào được tìm thấy.
Tổ điều tra buộc phải thừa nhận một sự thật kinh hoàng: họ không thể tìm ra một lời giải thích khoa học, logic nào cho cái thai 19–20 tuần tuổi trong bụng Nguyễn Thị Diễm. Các báo cáo được soạn thảo, cẩn thận tránh né những chi tiết “hoang đường” mà Nguyễn Thị Diễm đã nói, nhưng cũng không thể đưa ra một kịch bản “hợp lý” nào. Bản kết luận cuối cùng chỉ là một tập hợp những câu hỏi không lời đáp, những dữ kiện trần trụi đối chọi nhau một cách phũ phàng, vượt xa mọi hiểu biết thông thường.
Tin tức về vụ án “kỳ lạ” này nhanh chóng lan truyền khắp Trại tạm giam tỉnh Q.N, không chỉ trong giới cán bộ mà còn qua những lời thì thầm, những cái nhìn đầy ám ảnh giữa các tù nhân. Phòng giam số 17, nơi Nguyễn Thị Diễm từng bị biệt giam, trở thành một địa điểm được nhắc đến với vẻ rùng rợn. Các quản giáo, Cán bộ trực đêm, và cả Bác sĩ trực từng tham gia vào vụ việc đều mang theo những ám ảnh riêng. Người Cán bộ trực đêm, người đầu tiên phát hiện tình trạng của Diễm, thường xuyên giật mình trong giấc ngủ, gương mặt tái mét mỗi khi nhắc đến đêm hôm đó. Người quản giáo từng đưa Nguyễn Thị Diễm đi cấp cứu thì mất ăn mất ngủ vì không thể lý giải được. Bác sĩ trực, người đã xác nhận cái thai bằng siêu âm, thề rằng chưa từng gặp một trường hợp nào lạ lùng đến vậy trong suốt sự nghiệp y khoa của mình.
Huyền thoại về “cái thai ma quái” bắt đầu hình thành và lan rộng. Nguyễn Thị Diễm, từ một tử tù mang án vận chuyển ma túy thuê vì khoản nợ khổng lồ của chồng cũ, bỗng chốc trở thành một biểu tượng của điều siêu nhiên, một bí ẩn sống không lời giải đáp. Cô ta vẫn ở đó, trong khu vực giam giữ đặc biệt, cái bụng ngày một lớn dần. Ánh mắt Nguyễn Thị Diễm đôi khi lướt qua những người đến thăm hỏi, kiểm tra, chứa đựng một sự thản nhiên đến lạnh người, như thể cô ta là người duy nhất nắm giữ chìa khóa của một bí mật mà không ai khác có thể chạm tới.
Câu hỏi “Vậy đứa bé là con của ai, và được tạo ra như thế nào?” treo lơ lửng trong không khí của trại giam, trong suy nghĩ của mỗi người, ám ảnh đến tận cùng. Nó vượt ra ngoài mọi logic, mọi quy tắc, trở thành một câu chuyện không đầu không cuối, một vết sẹo khó hiểu trên bức tranh của công lý và khoa học. Không một ai có thể cung cấp một câu trả lời thỏa đáng, và có lẽ, cũng không ai dám thực sự muốn biết. Vụ án trở thành một huyền thoại ám ảnh, một lời thì thầm lạnh lẽo trong những đêm dài của Trại tạm giam tỉnh Q.N.
Những tháng ngày cuối cùng của thai kỳ trôi qua trong một không khí căng thẳng nhưng đầy lạ lùng tại Trại tạm giam tỉnh Q.N. Nguyễn Thị Diễm, cái bụng ngày một lớn, vẫn giữ nguyên vẻ bình thản đến khó hiểu. Cô không than vãn, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Mỗi bước đi, mỗi hơi thở của cô đều được giám sát chặt chẽ bởi camera 24/24 và những người quản giáo thay ca. Căn phòng giam số 17, nơi cô từng bị biệt giam, giờ đã được trang bị thêm những thiết bị y tế cơ bản, biến thành một phòng chờ sinh đặc biệt. Ban điều tra, dù vẫn còn bế tắc với lời giải thích, đã buộc phải chấp nhận sự thật: một tử tù sắp sinh con.
Vào một đêm cuối tháng, gần tròn một năm kể từ ngày Nguyễn Thị Diễm bị biệt giam, cơn đau chuyển dạ bất ngờ ập đến. Cán bộ trực đêm, với ánh mắt cảnh giác xen lẫn sợ hãi mỗi khi nhìn Diễm, vội vã báo cáo tình hình. Người quản giáo cấp tốc điều động đội ngũ y tế của trại, gồm Bác sĩ trực và vài y tá, chuẩn bị cho ca sinh đặc biệt này. Không khí trong khu biệt giam trở nên căng như dây đàn. Những bức tường bê tông dày gần nửa mét, những cánh cửa khóa điện tử hai lớp, dường như cũng không thể che giấu được sự kiện khác thường đang diễn ra bên trong.
Dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của phòng y tế tạm thời, Nguyễn Thị Diễm đã sinh ra một bé gái. Ca sinh diễn ra nhanh chóng, và điều đáng kinh ngạc là Diễm không hề kêu la hay tỏ ra đau đớn dữ dội như những sản phụ khác. Cô đón nhận từng cơn co thắt một cách lạ lùng, gần như chấp nhận. Khi đứa bé cất tiếng khóc chào đời, một âm thanh trong trẻo đến bất ngờ giữa không gian im ắng của trại giam, Nguyễn Thị Diễm khẽ nở một nụ cười. Đó không phải nụ cười chiến thắng hay tự mãn, mà là một nụ cười bình yên, như thể mọi gánh nặng từ quá khứ, mọi nỗi sợ hãi về bản án tử hình, đã được gột rửa bằng khoảnh khắc này.
Cô bé có làn da hồng hào, đôi mắt nhắm nghiền, nhỏ xíu nằm gọn trong vòng tay của Nguyễn Thị Diễm. Chỉ vài phút ngắn ngủi đó, Nguyễn Thị Diễm được ôm con, đôi mắt cô ánh lên một thứ tình mẫu tử thiêng liêng, xóa nhòa đi hình ảnh của một tử tù. Rồi, theo quy định đã được thiết lập từ trước, đứa bé được tách rời khỏi mẹ. Các cán bộ y tế nhẹ nhàng bế đứa bé đi, đưa đến một nơi an toàn đã được sắp xếp bí mật, tránh xa khỏi những ánh mắt tò mò và những lời đồn thổi đáng sợ. Quyết định này là để bảo vệ đứa bé khỏi số phận gắn liền với người mẹ tử tù và câu chuyện không tưởng về nguồn gốc của nó.
Sau khi sinh, Nguyễn Thị Diễm được đưa trở lại phòng giam. Vết mổ còn đau, nhưng gương mặt cô vẫn tràn đầy sự bình thản. Bản án tử hình vẫn treo lơ lửng trên đầu cô, không một ai dám thay đổi, nhưng giờ đây, Nguyễn Thị Diễm dường như không còn bận tâm. Cô đã tìm thấy một sự chuộc lỗi cho quá khứ đầy sai lầm, cho quyết định vận chuyển ma túy thuê vì khoản nợ khổng lồ của chồng cũ, và cho những biến cố đã đẩy cô vào ngõ cụt. Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ song sắt, về phía bầu trời xanh thẳm, không còn sự tuyệt vọng mà thay vào đó là một vẻ thanh thản lạ thường. Đối với cô, sự sống mà cô mang đến đã vượt lên trên cả cái chết đang chờ đợi.
Vụ án của Nguyễn Thị Diễm chính thức khép lại với bản án tử hình được giữ nguyên. Tuy nhiên, câu chuyện về “đứa trẻ thần bí”, đứa bé được sinh ra từ một tử tù bị biệt giam, con của một người đã chết bảy năm trước, mà không một lời giải thích khoa học nào có thể làm sáng tỏ, đã mãi mãi trở thành một huyền thoại ám ảnh. Nó không chỉ là một lời đồn đại trong Trại tạm giam tỉnh Q.N, mà còn lan truyền một cách bí ẩn ra bên ngoài, trở thành một câu chuyện không thể giải thích được trong hồ sơ tư pháp của cả nước.
Thời gian trôi đi, những người từng trực tiếp chứng kiến vụ việc đều mang theo những ám ảnh riêng. Cán bộ trực đêm, Người quản giáo, Bác sĩ trực, và cả những thành viên Ban điều tra, mỗi khi nhắc đến vụ án Nguyễn Thị Diễm, đều chìm vào một khoảng lặng đầy suy tư. Họ không thể nào lý giải được những gì đã xảy ra, cũng không dám tìm kiếm một lời giải thích quá sâu sắc, bởi vì có những bí ẩn mà con người không nên chạm vào. Câu chuyện về đứa bé, nơi nó được đưa đến, và cuộc sống tương lai của nó, tất cả đều chìm vào màn sương mù của sự bí ẩn. Người ta chỉ biết rằng nó đã được đặt vào một nơi an toàn, cách xa ánh mắt phán xét của thế giới, một lời thầm thì về một phép màu kỳ lạ hay một lời nguyền rủa từ cõi vô hình, một lời nhắc nhở rằng đôi khi, sự thật nằm ngoài mọi logic và hiểu biết của con người. Và rằng, ngay cả trong những nơi tăm tối nhất, sự sống vẫn có thể nảy nở, mang theo một thông điệp không lời về sự tha thứ, hy vọng, và bí ẩn vĩnh cửu của vũ trụ.

