Vợ m::ất sớm vì u;/ng th;/ư, tôi 1 mình ‘gà trống nuôi con’ suốt 3 năm nay, đến ngày tôi dẫn vợ mới về cho có người bầu bạn thì con trai chỉ lên giường bảo “mẹ bảo cô không được nằm đây” và rồi đúng đêm đó cô bồ trẻ tá hỏa khi nhìn thấy…
Vợ tôi m-ất sớm vì u;/ng t;/hư, để lại tôi với đứa con trai mới 5 tu-ổi. Suốt 3 năm trời, tôi gà trống nuôi con, vừa làm cha vừa làm mẹ, bao nhiêu cực nhọc dồn lên vai. Tôi nghĩ, mình cũng cần một người bầu bạn, cũng để có người chăm sóc, quán xuyến gia đình.
Thế là tôi dẫn người phụ nữ mới về. Cô ấy trẻ trung, dịu dàng, tôi tin rằng dần dần con trai sẽ chấp nhận. Nhưng ngay buổi tối hôm ấy, khi cô ấy vừa bước vào phòng ngủ, con trai tôi từ trong chăn chồm dậy, chỉ tay lên giường, đôi mắt to tròn đầy sợ hãi mà nói:
“Mẹ bảo cô không được nằm ở đây!”
Cả phòng lặng ngắt. Cô bồ trẻ giật mình, quay sang nhìn tôi. Tôi cười gượng, cho rằng con nít hay nói linh tinh.
Nhưng đến nửa đêm, khi căn nhà đang chìm trong tĩnh lặng, cô ấy tái mét người, bật dậy hét thất thanh. Tôi lao đến thì thấy cô ngồi bệt ở góc giường, tay run bần bật, môi lắp bắp không thành tiếng.
Cô nghẹn giọng chỉ về phía tủ gương đặt cuối phòng nói…👇👇
Cô bồ trẻ giật mình, run rẩy, đôi mắt trợn ngược chỉ về phía tủ gương đặt cuối phòng ngủ.
“Một… một bóng trắng… mờ ảo… lướt qua đó… Tôi nghe thấy… tiếng thở dài… lạnh lẽo lắm!” Cô bồ trẻ thều thào, giọng đứt quãng vì sợ hãi, từng thớ thịt trên người co rúm lại.
Ông Hùng lập tức lao đến bên cô, vội vàng quỳ xuống, ôm chặt lấy tấm thân đang run bần bật của cô bồ trẻ. Ánh mắt ông đảo quanh căn phòng, cố gắng tìm kiếm bất cứ điều gì dị thường, nhưng chỉ thấy bóng tối và sự tĩnh mịch.
“Em chắc mệt mỏi quá thôi,” Ông Hùng cố gắng trấn an, giọng ông cố giữ vẻ bình tĩnh, “Ở đây làm gì có ai ngoài hai chúng ta chứ.” Ông Hùng siết chặt vòng tay, như muốn bảo vệ cô khỏi nỗi sợ vô hình, nhưng sâu trong ánh mắt ông, một nỗi hoài nghi thoáng qua. Chẳng lẽ những gì đứa con trai 5 tuổi của ông nói lại là sự thật?
Cô bồ trẻ gạt tay Ông Hùng ra, bật dậy khỏi giường, lùi sát vào tường như thể có một thứ vô hình đang đuổi theo mình. Cô thở hổn hển, mái tóc rối bời dính vào trán ướt đẫm mồ hôi. Đôi mắt cô vẫn dán chặt vào chiếc tủ gương, không một giây rời đi.
“Không, không phải mệt mỏi! Ông Hùng không tin tôi sao? Tôi thấy rõ ràng mà!” Cô bồ trẻ run rẩy, giọng nói pha lẫn sự tức giận và tuyệt vọng. “Tôi không thể nằm lại trên cái giường này, không thể ở trong căn phòng này dù chỉ một giây nữa! Mau kiểm tra đi! Kiểm tra chiếc tủ đó, và tất cả mọi ngóc ngách!”
Ông Hùng nhìn thái độ hoảng loạn cực độ của cô, một sự khó chịu len lỏi trong lòng ông. Ông miễn cưỡng đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía tủ gương. Ông không muốn làm, nhưng ánh mắt đầy cầu xin xen lẫn thách thức của cô bồ trẻ khiến ông không thể chối từ. Ông Hùng chộp lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, bật đèn pin, rồi chầm chậm mở cánh tủ gương.
Ánh sáng từ đèn pin quét qua từng ngăn tủ rỗng, qua những bộ quần áo treo ngay ngắn, phản chiếu lại hình ảnh Ông Hùng và căn phòng trống trải. Ông tỉ mỉ soi vào từng góc khuất, phía sau những chiếc túi xách, thậm chí cúi xuống nhìn gầm tủ. Không có gì cả. Chỉ có bóng tối và bụi bẩn. Ông nhíu mày, soi kỹ hơn vào bức tường phía sau tủ, rồi cả hai bên hông. Vô ích.
Ông Hùng tắt đèn pin, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra. Ông quay lại nhìn cô bồ trẻ đang co rúm ở góc phòng, giọng nói cố gắng tỏ vẻ trấn an nhưng pha chút bất lực.
“Em thấy đấy, không có gì cả.”
Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua ô cửa sổ, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng nề trong căn phòng. Ông Hùng ngồi bên mép giường, nhìn cô bồ trẻ vẫn còn co ro trong chiếc chăn, ánh mắt thất thần. Ông vươn tay chạm nhẹ vào vai cô.
“Em thấy không, chỉ là do em căng thẳng quá thôi. Dạo này công việc của em nhiều, áp lực, lại chuyển đến nhà mới, chưa quen. Chuyện tối qua, chắc chắn là ảo giác thôi, em đừng nghĩ ngợi nhiều.”
Cô bồ trẻ khẽ rùng mình, gạt tay Ông Hùng ra. Đôi mắt cô vẫn hằn quầng thâm và ánh lên vẻ sợ hãi tột độ, khuôn mặt tái mét như tờ giấy. Cô nhìn Ông Hùng, lắc đầu lia lịa.
“Không… không phải ảo giác. Em biết rõ những gì mình đã thấy. Em không thể ở đây được nữa, dù chỉ một đêm.”
Ông Hùng nhíu mày, giọng nói có phần bực bội. Ông thực sự không hiểu nổi sự hoảng loạn cố chấp của cô. “Em định làm gì? Em muốn đi đâu?”
“Em sẽ dọn ra phòng khách. Ít nhất… ít nhất là hôm nay. Em cần một không gian khác. Em không thể ngủ trong căn phòng này, không thể!” Cô bồ trẻ dứt khoát đẩy chăn ra, bật dậy, đi thẳng về phía tủ quần áo, bắt đầu thu dọn đồ đạc một cách vội vã. Cô lấy đại vài bộ quần áo, nhét vào chiếc túi vải lớn, không hề nhìn lại chiếc tủ gương một lần nào.
Đứa con trai đứng nép ở ngưỡng cửa phòng, đôi mắt to tròn ngước nhìn cảnh tượng đó. Thằng bé không nói một lời nào, nhưng vẻ mặt non nớt lộ rõ sự thắc mắc xen lẫn một nỗi buồn khó hiểu. Đôi mắt bé dán chặt vào cô bồ trẻ đang hớt hải dọn đồ, rồi lại nhìn sang Ông Hùng đang đứng đó với vẻ mặt bất lực, khó chịu. Thằng bé cắn môi dưới, dường như đang cố gắng giải mã điều gì đó đã xảy ra.
Mấy ngày sau, Cô bồ trẻ đã thực sự dọn xuống phòng khách, tránh xa căn phòng ngủ trên gác. Nhưng việc tách phòng không làm dịu đi không khí nặng nề trong Nhà của Ông Hùng, trái lại, nó càng trở nên căng thẳng hơn.
Đêm khuya, khi Ông Hùng vừa chìm vào giấc ngủ chập chờn trong Phòng ngủ, một tiếng “cộp… cộp…” rất nhẹ nhàng, như tiếng chân người đi lại chậm rãi trên sàn gỗ gác mái, lại vang lên. Ông Hùng giật mình mở mắt, lắng tai nghe. Tiếng động dừng lại một lát, rồi lại tiếp tục, ngay trên đầu giường của ông, như có ai đó đang lướt đi vô định. Ông Hùng thở dốc, cố trấn an mình rằng đó chỉ là tiếng chuột, nhưng sự đều đặn và chậm rãi của nó khiến ông rợn tóc gáy.
Sáng hôm sau, Ông Hùng xuống bếp pha cà phê thì nghe thấy một tiếng “choang!” giòn tan. Một chiếc cốc sứ đặt gọn gàng trên bàn bếp đột ngột rơi xuống sàn, vỡ tan tành thành từng mảnh. Không ai ở gần đó, không có gió, cánh cửa vẫn đóng. Ông Hùng đứng sững sờ, cố tìm một lời giải thích hợp lý nhưng vô vọng. Cùng lúc đó, Cô bồ trẻ từ phòng khách chạy ra, khuôn mặt tái mét vì tiếng động. “Cái gì thế anh?” cô hỏi, giọng run rẩy. Ông Hùng lắc đầu, ánh mắt ông cũng lộ rõ sự hoang mang.
Vài tối sau, khi Ông Hùng đang ngồi xem ti vi ở phòng khách cùng đứa con trai, bỗng một làn hương hoa sứ thoảng qua, rất nhẹ, nhưng rõ ràng. Đó là mùi hương nước hoa quen thuộc mà Người vợ đã mất của Ông Hùng vẫn thường dùng. Ông Hùng ngừng thở, khứu giác ông không thể nhầm lẫn. Ông ngẩng đầu nhìn quanh quẩn khắp phòng, không thấy gì khác lạ.
Đứa con trai đang mải mê với những khối xếp hình dưới sàn, bỗng dưng ngước lên. Thằng bé nhìn về phía chiếc ghế trống bên cạnh Ông Hùng, đôi mắt to tròn ngời sáng, rồi mỉm cười thì thầm: “Mẹ về rồi, mẹ ơi…”
Ông Hùng quay phắt sang nhìn con, trái tim ông như bị bóp nghẹt. Ông nắm chặt tay, cảm giác rợn người bắt đầu xâm chiếm toàn bộ tâm trí. Những tiếng động lạ, đồ vật rơi vỡ, mùi hương quen thuộc, và giờ là lời nói của đứa con trai. Mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng Ông Hùng. Ông không thể tiếp tục phớt lờ những gì đang xảy ra trong chính ngôi Nhà của mình nữa.
Mấy ngày sau đó, Ông Hùng nhận thấy Cô bồ trẻ ngày càng tiều tụy. Khuôn mặt cô hốc hác, xanh xao, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Mỗi đêm, dù đang ở phòng khách, cô vẫn thường xuyên giật mình bật dậy, ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh quẩn trong bóng tối. Những tiếng động nhỏ nhất cũng khiến cô giật nảy mình, nhịp thở dồn dập.
Một buổi tối, khi Ông Hùng đang cố làm việc trong phòng khách, Cô bồ trẻ từ góc sofa đứng dậy, từng bước chân nặng nề, run rẩy tiến về phía ông. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt vô hồn.
CÔ BỒ TRẺ
(Giọng nói thì thào, yếu ớt, như hơi thở)
Anh Hùng… Em… em không ổn chút nào. Em sắp phát điên mất.
ÔNG HÙNG
(Nhìn cô lo lắng, nhưng trong lòng nặng trĩu những điều đã xảy ra)
Em sao vậy? Có chuyện gì kể anh nghe.
CÔ BỒ TRẺ
(Đôi tay siết chặt vào nhau, run rẩy bần bật)
Mỗi đêm… khi em cố gắng chợp mắt một chút… em lại nghe thấy… tiếng ai đó thì thầm bên tai em…
Ông Hùng cố nuốt khan, sống lưng lạnh toát. Mấy ngày nay, ông đã quá quen với những hiện tượng siêu nhiên.
ÔNG HÙNG
(Cố giữ bình tĩnh, giọng khàn đặc)
Tiếng gì cơ? Em… em nghe nhầm không? Chắc là do em lo lắng quá thôi.
CÔ BỒ TRẺ
(Lắc đầu lia lịa, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác)
Không… không thể nhầm được. Rõ ràng lắm. Một giọng nói rất nhẹ, lạnh lẽo, như đang ở ngay cạnh em… Nó cứ lặp đi lặp lại: “Đừng… nằm đây… Đừng… nằm đây…”
Ông Hùng cứng người. Từ “nằm đây” ghim thẳng vào tâm trí ông, gợi nhớ đến căn Phòng ngủ trên gác, nơi Cô bồ trẻ đã từng nằm, và cũng là nơi Người vợ đã mất của ông đã trút hơi thở cuối cùng. Những lời bác bỏ vô nghĩa của ông trước đây giờ tan biến như làn khói. Một nỗi sợ hãi thực sự, lạnh lẽo hơn bao giờ hết, bao trùm lấy Ông Hùng. Ông nhìn Cô bồ trẻ, ánh mắt không còn vẻ hoài nghi hay muốn trấn an, mà là sự kinh hoàng tột độ. Ông biết, ông không thể tiếp tục lừa dối bản thân hay cô nữa. Những gì đang xảy ra trong ngôi Nhà của ông là thật. Hoàn toàn là thật.
Cô bồ trẻ bật khóc nức nở, cô gần như ngất lịm trong vòng tay Ông Hùng. Anh dìu cô về phòng riêng, cố gắng trấn an nhưng chính anh cũng thấy lòng mình dậy sóng, những lời bác bỏ vô nghĩa của anh tan biến hoàn toàn. Đêm đó, Ông Hùng không thể nào chợp mắt. Đến tận khuya, anh vẫn ngồi làm việc trong phòng làm việc, cố gắng dùng công việc để xua đi nỗi sợ hãi đang bủa vây.
Trên bàn làm việc của Ông Hùng, chiếc khung ảnh cưới của anh và Người vợ đã mất vẫn luôn ngự trị ở vị trí trang trọng nhất. Đó là bức ảnh chụp họ trong ngày cưới, nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc.
Bỗng, một âm thanh khô khốc xé toang sự tĩnh lặng của đêm. Ông Hùng giật nảy mình. Chiếc khung ảnh cưới, không một tác động nào từ bên ngoài, đột nhiên đổ sụp xuống bàn. Kính vỡ tan tành, những mảnh vụn sắc nhọn văng tung tóe.
Ông Hùng sững sờ. Anh run rẩy nhặt bức ảnh lên từ đống đổ nát. Khuôn mặt Người vợ đã mất trong ảnh, với nụ cười hiền hậu ngày nào, giờ đây như đang nhìn thẳng vào anh, ánh mắt sâu thẳm, lạnh lẽo. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng Ông Hùng, khiến anh rùng mình. Anh cảm thấy như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo mình trong bóng đêm. Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây, khiến hơi thở anh nghẹn lại.
Ông Hùng bước đi như người mất hồn. Đêm qua, sau khi chiếc khung ảnh cưới vỡ vụn, anh gần như không chợp mắt. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ Nhà của Ông Hùng cũng không đủ xua đi không khí lạnh lẽo đang bao trùm căn nhà và cả tâm trí anh. Ông Hùng quyết định ghé qua Phòng ngủ của con trai mình, xem đứa bé đã thức giấc hay chưa.
Khi Ông Hùng vừa đến gần cánh cửa Phòng ngủ, một tiếng thì thầm nhỏ nhưng rõ ràng lọt vào tai anh. Anh sững lại, tai dỏng lên. Đó là giọng của Đứa con trai. Anh biết đứa bé thường hay nói chuyện một mình, nhưng nỗi sợ hãi từ đêm qua khiến anh bất giác nín thở, áp sát tai vào cánh cửa gỗ, lắng nghe.
Từ bên trong, giọng nói non nớt của Đứa con trai vang lên, ngây thơ đến lạ.
“Mẹ ơi, mẹ có thích cô ấy không?”
Cả người Ông Hùng chết lặng. Anh cảm thấy máu trong huyết quản như đông lại. Mồ hôi lạnh toát ra trên sống lưng. Lại là những câu hỏi kỳ lạ mà Đứa con trai vẫn thường nói với Người vợ đã mất. Anh tự trấn an mình, đó chỉ là sự tưởng tượng của một đứa bé.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, như thể Đứa con trai đang chờ đợi một câu trả lời vô hình nào đó. Rồi, tiếng nói của nó lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, như đang lặp lại một mệnh lệnh.
“Mẹ bảo cô ấy không được nằm trên giường của mẹ đâu, đúng không ạ?”
Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Ông Hùng. Toàn thân anh cứng đờ, đôi mắt trợn trừng. Anh đứng sững sờ, không thể cử động, không thể hít thở. Những lời nói non nớt của Đứa con trai như những mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng Ông Hùng. Anh chết lặng, đứng như một pho tượng ngoài cánh cửa Phòng ngủ của con trai, hoàn toàn bất lực.
Ông Hùng chết lặng, đứng như một pho tượng ngoài cánh cửa Phòng ngủ của con trai, hoàn toàn bất lực. Những lời nói của Đứa con trai như chiếc đinh đóng sâu vào nỗi sợ hãi tăm tối nhất trong anh. Nhưng rồi, như một người mộng du, Ông Hùng khẽ đẩy cánh cửa, bước vào trong. Căn phòng tràn ngập ánh sáng ban mai nhưng vẫn không thể xua đi cái lạnh lẽo đang lan tỏa trong lồng ngực Ông Hùng. Anh thấy Đứa con trai đang ngồi trên giường, đôi mắt to tròn dán chặt vào khoảng không trước mặt, miệng lẩm bẩm.
Ông Hùng nặng nề ngồi xuống cạnh con, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.
“Con nói chuyện với ai thế?” Ông Hùng nhẹ nhàng hỏi, bàn tay run rẩy đặt lên vai nhỏ bé của con.
Đứa con trai quay lại nhìn bố, đôi mắt trong veo không một chút vẩn đục.
“Con nói chuyện với mẹ ạ.” Đứa bé hồn nhiên đáp, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời. “Mẹ bảo mẹ nhớ con lắm, và mẹ không muốn ai nằm trên giường của mẹ đâu, bố ạ.”
Câu nói của Đứa con trai như một nhát dao sắc lẹm cứa vào tim Ông Hùng. Nước mắt anh đột nhiên trào ra, lăn dài trên gò má. Anh ôm chặt lấy con, vừa thương Người vợ đã mất, vừa hoang mang tột độ trước những điều kỳ lạ đang xảy ra. Anh không hiểu, thực sự không hiểu điều gì đang diễn ra trong căn nhà này, trong chính tâm trí con trai anh. Nỗi đau và sự sợ hãi đan xen, tạo thành một gánh nặng đè nén lấy tâm can Ông Hùng.
Ông Hùng ôm chặt lấy con trai, nhưng tâm trí anh hoàn toàn trống rỗng, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Anh vẫn không thể tin vào những gì mình vừa nghe, rằng Người vợ đã mất của anh vẫn đang ở đây, vẫn trò chuyện với Đứa con trai, và không chấp nhận sự xuất hiện của Cô bồ trẻ. Sự hoài nghi và nỗi đau xé nát tâm can người đàn ông. Anh biết mình không thể tiếp tục lẩn tránh hay tự trấn an bản thân bằng những lời biện minh vô nghĩa nữa. Đã đến lúc phải đối mặt.
Với đôi mắt sưng húp và gương mặt phờ phạc, Ông Hùng lặng lẽ rời khỏi phòng con trai. Anh biết mình cần phải nói chuyện với một người, một người có thể hiểu hoặc ít nhất là lắng nghe anh mà không phán xét. Người duy nhất anh nghĩ đến lúc này là mẹ của Người vợ đã mất, bà ngoại của con trai anh.
Anh lái xe trong vô thức, lòng nặng trĩu. Con đường tới nhà mẹ vợ cũ như dài hơn gấp bội phần. Khi đến nơi, hình ảnh bà cụ già yếu, mái tóc bạc phơ, gương mặt khắc khổ vì tuổi già và nỗi đau mất con, hiện ra trước mắt. Bà cụ nhìn Ông Hùng, ánh mắt chứa đầy sự lo lắng khi thấy vẻ tiều tụy của con rể.
“Con đến có chuyện gì mà trông con mệt mỏi thế, Hùng?” Bà cụ hỏi, giọng run run, yếu ớt.
Ông Hùng ngồi xuống đối diện mẹ vợ, hít một hơi thật sâu để nén lại sự hỗn loạn trong lòng. Anh bắt đầu kể, kể từ ngày Cô bồ trẻ xuất hiện, về những chuyện lạ trong Phòng ngủ, về chiếc tủ gương, và đặc biệt là những lời nói của Đứa con trai hôm nay. Anh kể một cách run rẩy, đôi khi nghẹn ngào, kể cả những nghi ngờ, những nỗi sợ hãi tăm tối nhất đang gặm nhấm anh.
Bà cụ ngồi im lặng lắng nghe, đôi mắt đục mờ ngấn lệ. Nếp nhăn trên trán bà càng hằn sâu hơn khi câu chuyện dần hé lộ sự thật đau lòng. Từng lời của Ông Hùng như một nhát dao cứa vào trái tim người mẹ đã mất con. Khi Ông Hùng kết thúc, kể lại câu nói cuối cùng của Đứa con trai: “Mẹ bảo mẹ nhớ con lắm, và mẹ không muốn ai nằm trên giường của mẹ đâu, bố ạ”, bà cụ không giữ được nữa. Hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt khắc khổ, bà bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào như xé toang không gian tĩnh mịch.
“Con bé nó thương con… nó thương cháu… nó không yên lòng mà đi đâu con ơi!” Bà cụ vừa khóc vừa nói, giọng run rẩy, từng tiếng như vỡ vụn. Bà cụ ngước nhìn Ông Hùng, đôi mắt tràn ngập đau thương và xót xa, như đang xác nhận điều mà Ông Hùng sợ hãi nhất. Anh nhìn mẹ vợ, nỗi sợ hãi trong lòng bỗng hóa thành một sự thật lạnh buốt, cắt da cắt thịt.
Ông Hùng trở về Nhà của Ông Hùng, đôi chân nặng trĩu kéo lê từng bước. Cánh cửa vừa khép lại sau lưng, anh đã thấy Cô bồ trẻ đứng đó, gương mặt sưng húp và đôi mắt đỏ hoe. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt đầy căm phẫn và thất vọng, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Anh vừa cởi chiếc áo khoác, chưa kịp đặt xuống ghế, cô đã lao đến, giọng nói nghẹn ngào phá tan sự im lặng căng thẳng.
“Anh đi đâu cả đêm qua? Anh định để em ở nhà một mình chịu đựng những chuyện quỷ quái này sao?” Cô bồ trẻ rít lên, nước mắt giàn giụa. Ông Hùng chỉ nhìn cô, bất lực. Anh biết mình không thể giải thích, và cũng không còn gì để bao biện nữa.
“Em không thể chịu đựng thêm nữa, Hùng ạ!” Cô bồ trẻ nói, giọng đầy tuyệt vọng, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. “Em không thể sống mãi trong sự sợ hãi này được! Mỗi đêm em đều không dám nhắm mắt, em sợ hãi chính căn nhà này, em sợ hãi chính cô ấy! Anh phải chọn giữa em và… cô ấy!”
Cô bồ trẻ lùi lại, nhìn Ông Hùng với ánh mắt thách thức, đôi môi run rẩy. “Nếu anh không giải quyết dứt điểm mọi chuyện, em sẽ rời đi! Em sẽ không bao giờ quay lại nữa!” Câu nói cuối cùng như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Ông Hùng, giữa lúc anh đang chìm sâu trong nỗi sợ hãi và sự thật nghiệt ngã vừa được mẹ vợ xác nhận. Anh đứng đó, bất động, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Một bên là người phụ nữ đang đứng trước mặt anh, đòi hỏi một sự lựa chọn rõ ràng, một bên là bóng ma của quá khứ, của Người vợ đã mất, đang ám ảnh chính căn nhà này và cả Đứa con trai bé bỏng.
Ông Hùng đứng như trời trồng, lời đe dọa của Cô bồ trẻ cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, hòa lẫn với nỗi sợ hãi tột độ về sự thật mà mẹ vợ đã xác nhận. Anh không biết mình đã đứng bất động như vậy bao lâu, chỉ biết khi Cô bồ trẻ quay lưng bỏ đi, căn phòng chìm vào một sự im lặng đáng sợ hơn. Đêm đó, Ông Hùng lê bước vào Phòng ngủ, cảm giác mệt mỏi và rệu rã xâm chiếm toàn thân. Anh đóng sập cửa, không một tiếng động, như thể muốn tách mình khỏi thế giới bên ngoài, khỏi mọi sự ám ảnh đang bủa vây.
Ông Hùng ngồi phịch xuống mép giường, ánh mắt vô hồn dán chặt vào tấm tủ gương lớn đặt cuối Phòng ngủ. Anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức rời rạc, những lời nói khó hiểu của Đứa con trai, những nỗi sợ hãi của Cô bồ trẻ, và cả cái cảm giác rợn người khi nghĩ về Người vợ đã mất. Anh tự hỏi, rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra? Liệu có phải anh đang phát điên, hay đây thực sự là sự trừng phạt từ một thế giới khác? Căn phòng lạnh lẽo đến lạ lùng, dù trời không quá rét. Một luồng khí lạnh buốt xương sống chạy dọc sống lưng Ông Hùng.
Đột nhiên, từ tấm gương phản chiếu, một bóng hình mờ ảo hiện ra. Bóng người đó tóc dài, lướt thướt, đang đứng ngay phía sau Ông Hùng, cách anh một khoảng vừa đủ để nhận ra sự tồn tại đáng sợ đó. Trái tim Ông Hùng như ngừng đập. Anh cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy. Một luồng điện chạy khắp cơ thể, khiến anh cứng đờ. Toàn thân run rẩy, Ông Hùng gắng gượng quay phắt lại. Nhưng phía sau lưng anh, không có ai cả. Căn phòng trống rỗng, chỉ có bóng tối lờ mờ và sự im lặng đến ghê người.
Ông Hùng vội vã quay mặt về phía tấm gương lần nữa, hy vọng đó chỉ là ảo giác. Nhưng khi đôi mắt anh chạm vào mặt kính, bóng người tóc dài đã biến mất. Chỉ còn lại hình ảnh Ông Hùng với khuôn mặt tái mét, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn. Sự lạnh lẽo trong Phòng ngủ đột ngột tăng lên, như thể có một luồng gió băng giá vừa quét qua. Một cảm giác trống rỗng và rùng rợn đến tột cùng nuốt chửng lấy Ông Hùng. Anh không thể kìm nén được nữa. Một tiếng hét thất thanh, đầy kinh hãi, bật ra khỏi cổ họng Ông Hùng, vang vọng khắp căn nhà.
Tiếng hét thất thanh của Ông Hùng xé toạc màn đêm, nhưng không ai nghe thấy. Cả căn Nhà của Ông Hùng chìm trong tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn lại sự run rẩy vô tận của người đàn ông tội nghiệp. Ông Hùng đã trải qua một đêm không ngủ, tâm trí quay cuồng giữa nỗi sợ hãi tột độ và sự hối hận khôn nguôi. Ánh sáng bình minh len lỏi qua ô cửa sổ, nhưng không xua tan được bóng tối trong tâm hồn anh.
Sáng sớm hôm sau, Ông Hùng quyết định phải tìm kiếm sự giúp đỡ. Anh không thể tiếp tục chịu đựng những nỗi ám ảnh này, cũng không thể để Đứa con trai phải sống trong sự sợ hãi. Ông Hùng tìm đến một thầy cúng nổi tiếng trong vùng, người được đồn là có thể giao tiếp với thế giới tâm linh và hóa giải những oan nghiệt. Với vẻ mặt phờ phạc, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, Ông Hùng bước vào căn nhà nhỏ của thầy cúng, nơi hương trầm nghi ngút bay khắp không gian.
Thầy cúng, một ông lão tóc bạc phơ, ánh mắt tinh anh và khuôn mặt đầy nếp nhăn thể hiện sự từng trải, ngồi tĩnh lặng trên chiếu. Ông ra hiệu cho Ông Hùng ngồi đối diện. Ông Hùng hít một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy, kể lại toàn bộ câu chuyện một cách thành thật. Từ cái chết đột ngột của Người vợ đã mất ba năm về trước, đến những biểu hiện lạ lùng của Đứa con trai, những lời cảnh báo của mẹ vợ, và đặc biệt là nỗi sợ hãi kinh hoàng của Cô bồ trẻ cùng những gì anh đã chứng kiến đêm qua.
Ông Hùng không giấu giếm bất cứ điều gì, kể cả sự lạnh nhạt của mình đối với Người vợ đã mất khi cô còn sống, và sự vội vàng khi dẫn Cô bồ trẻ về Nhà của Ông Hùng. Giọng anh nghẹn lại, xen lẫn sự ân hận tột độ. “Thưa thầy, con chỉ mong tìm thấy sự bình yên cho gia đình con, và cho linh hồn vợ cũ con nữa. Con không biết phải làm gì nữa rồi,” Ông Hùng cầu khẩn, đôi bàn tay nắm chặt đến trắng bệch.
Thầy cúng trầm ngâm lắng nghe, đôi mắt khép hờ rồi lại mở ra, nhìn thẳng vào Ông Hùng. Ông lão không nói một lời, chỉ khẽ gật gù đầy thấu hiểu, như thể đã đọc được toàn bộ nỗi thống khổ trong lòng Ông Hùng. Một lúc lâu, thầy cúng mới khẽ thở dài, rồi chậm rãi mở miệng.
Thầy cúng chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa sự kiên định lạ thường: “Được rồi, tôi sẽ theo anh về nhà. Nỗi thống khổ của anh và oan khuất của người đã khuất, tôi sẽ cố gắng tìm cách hóa giải.”
Ông Hùng cảm thấy một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng, anh vội vàng đứng dậy, cúi đầu cảm ơn rối rít. Hai người nhanh chóng rời khỏi nhà thầy cúng. Trên đường về Nhà của Ông Hùng, không khí nặng trĩu, Ông Hùng liên tục nhìn gương chiếu hậu, tưởng như có ai đó đang dõi theo từ phía sau. Khi chiếc xe dừng trước cổng, một luồng khí lạnh lẽo dường như ập đến, khiến Ông Hùng rùng mình.
Ông Hùng dẫn thầy cúng vào nhà. Ngôi nhà vốn ấm cúng giờ đây như chìm trong một sự u ám khó tả. Thầy cúng không nói gì, chỉ đảo mắt quan sát khắp nơi. Đôi mắt tinh anh của thầy như xuyên thấu qua từng ngóc ngách, từng vật dụng. Ông Hùng rụt rè dẫn thầy lên tầng, chỉ thẳng vào Phòng ngủ – nơi mọi chuyện kinh hoàng đã xảy ra. Thầy cúng bước vào trước, Ông Hùng đứng nép mình ở ngưỡng cửa, lòng bàn tay vã mồ hôi.
Vừa đặt chân vào Phòng ngủ, thầy cúng lập tức đứng sững lại. Đôi mày bạc phơ của thầy cau chặt, ánh mắt trở nên sắc lạnh và đầy vẻ nghiêm nghị. Cả căn phòng dường như chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng Ông Hùng nuốt khan. Một lát sau, thầy cúng quay đầu lại, nhìn thẳng vào Ông Hùng, giọng nói trầm khàn vang vọng khắp căn phòng: “Có một linh hồn nữ rất mạnh đang ẩn náu ở đây, cô ấy còn nhiều vướng bận trần thế và sự ghen tuông.”
Ông Hùng tái mặt, những lời của thầy cúng như một đòn giáng mạnh vào sự nghi ngờ của anh, xác nhận mọi điều kinh hoàng mà anh đã trải qua. “Cô ấy… có phải là Người vợ đã mất của con không, thưa thầy?” Ông Hùng lắp bắp hỏi, giọng nói run rẩy. Thầy cúng không trả lời trực tiếp mà chỉ tiếp tục, ánh mắt quét qua chiếc tủ gương đặt cuối phòng: “Cô ấy không muốn ai thay thế vị trí của mình trong gia đình này. Cô ấy căm hận… và đau khổ.”
Mỗi lời thầy cúng nói ra như một mũi dao đâm thẳng vào tim Ông Hùng, khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh biết rõ “ai” mà Người vợ đã mất không muốn thay thế. Đó chính là Cô bồ trẻ. Sự thật nghiệt ngã phơi bày rõ ràng ngay trước mắt anh. Ông Hùng đứng bất động, nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy toàn bộ cơ thể anh. Anh biết, những gì đang chờ đợi anh và Cô bồ trẻ sẽ không chỉ dừng lại ở đây.
Nỗi sợ hãi tột độ vẫn đang siết chặt lấy Ông Hùng, khiến anh đứng bất động ở ngưỡng cửa. Ánh mắt anh không rời khỏi chiếc tủ gương cuối phòng, nơi thầy cúng vừa khẳng định linh hồn Người vợ đã mất đang ẩn náu. Thầy cúng chậm rãi lấy ra từ chiếc túi vải cũ kỹ của mình một bộ đồ nghề cúng bái đơn sơ nhưng đầy uy lực. Ông trải một tấm chiếu nhỏ xuống sàn, đặt lên đó vài nén nhang, một đĩa trái cây cùng một chén nước. Khói hương bắt đầu nghi ngút bay lên, quyện vào không khí nặng nề của căn Phòng ngủ.
“Cô vào đây đi,” Thầy cúng bất ngờ gọi, ánh mắt hướng về phía cửa. Ông Hùng giật mình quay lại, thấy Cô bồ trẻ đang rụt rè đứng nép mình bên ngoài. Gương mặt cô trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn. Cô bồ trẻ cắn môi, bước từng bước nặng nề vào trong. Cô không dám nhìn thẳng vào chiếc tủ gương, chỉ cố gắng bám sát Ông Hùng như tìm một điểm tựa.
Thầy cúng châm lửa vào những nén nhang, khói hương giờ đây bao trùm gần như toàn bộ căn phòng, tạo nên một màn sương mờ ảo, u ám. Giọng thầy cúng trầm khàn bắt đầu cất lên những câu chú tụng kinh cổ xưa, vang vọng khắp căn nhà. Từng tiếng một như gõ vào trái tim Ông Hùng và Cô bồ trẻ, khiến họ căng thẳng đến tột độ. Không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như có một thứ gì đó vô hình đang nén chặt lồng ngực cả hai.
Ông Hùng và Cô bồ trẻ đứng nép vào nhau, cố gắng hít thở. Tiếng tụng kinh của thầy cúng càng lúc càng dồn dập, mạnh mẽ hơn. Bỗng nhiên, một tiếng “RẦM!” khô khốc vang lên, khiến cả Ông Hùng và Cô bồ trẻ giật nảy mình. Đó là tiếng động phát ra từ chiếc tủ gương cuối phòng. Chiếc tủ bắt đầu rung lên bần bật, từng chấn động nhỏ ban đầu nhanh chóng biến thành những rung lắc mạnh mẽ, làm cho những vật trang trí trên đỉnh tủ rơi lộn xộn xuống đất.
“AAAAAAAAHHH!” Cô bồ trẻ không kìm được tiếng thét thất thanh. Cô sợ hãi ôm chặt lấy Ông Hùng, thân thể run rẩy như cành cây trước gió. Móng tay cô bấu chặt vào cánh tay anh, để lại những vết hằn sâu.
Giữa tiếng tủ gương va đập lạch cạch và tiếng tụng kinh của thầy cúng, một âm thanh khác xuất hiện. Một tiếng khóc nức nở yếu ớt nhưng rõ ràng, như tiếng trẻ con vừa bị bỏ rơi, vang vọng khắp căn phòng. Tiếng khóc ấy không đến từ một điểm cụ thể, mà như len lỏi, quấn quýt lấy từng ngóc ngách, từng kẽ hở, rít vào tai họ. Nó lạnh lẽo, ai oán và đầy bi thương. Cô bồ trẻ như hóa đá, đôi mắt trợn ngược nhìn chằm chằm vào khoảng không, không dám nhúc nhích. Ông Hùng cũng tái mét mặt mày, anh cảm thấy một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng, mồ hôi túa ra như tắm. Anh biết, Người vợ đã mất của mình đang thực sự hiện diện.
Tiếng khóc ai oán chợt tắt lịm, và chiếc tủ gương cũng ngừng rung lắc. Căn Phòng ngủ chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tụng kinh nhỏ dần của thầy cúng. Ông Hùng và Cô bồ trẻ vẫn đứng ôm chặt lấy nhau, hơi thở dồn dập, đôi mắt mở trừng trừng nhìn về phía chiếc tủ.
Thầy cúng từ từ đứng dậy, đôi mắt đục ngầu nhìn Ông Hùng. Ông chậm rãi cất giọng, phá tan sự im lặng ngột ngạt. “Linh hồn cô ấy đã dịu đi phần nào rồi, thưa ông.” Ông Hùng rùng mình, nhưng cũng cảm thấy một tia hy vọng len lỏi. “Thật sao thưa thầy?” Ông Hùng lắp bắp hỏi.
Thầy cúng gật đầu. “Nhưng ông Hùng cần phải thành tâm. Phải thắp hương, nói chuyện với cô ấy thường xuyên. Và quan trọng nhất,” thầy cúng nhấn mạnh, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Ông Hùng, “là phải giữ lời hứa chăm sóc con trai thật tốt. Đó là sợi dây duy nhất còn níu giữ cô ấy ở lại.”
Ông Hùng cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt. Những lời dặn của thầy cúng như gõ vào lương tâm anh. Anh biết mình đã sai. Cô bồ trẻ bên cạnh vẫn còn run rẩy, nhưng đã nới lỏng vòng tay.
Ông Hùng khẽ gật đầu, đưa tay lên dụi mắt. Anh tiến lại gần bàn thờ nhỏ mà thầy cúng đã lập. Anh cầm lấy nén hương còn lại, châm lửa. Khói hương mảnh mai bay lên, quyện vào không khí vẫn còn vương vấn sự nặng nề. Ông Hùng cúi đầu, đặt nén hương vào bát. Nước mắt anh bắt đầu lăn dài trên má. Anh thì thầm, giọng nghẹn ngào, “Anh hứa… anh sẽ chăm sóc con trai chúng ta thật tốt. Anh sẽ không bao giờ để con phải chịu khổ nữa. Em yên tâm nhé.”
Trong khoảnh khắc ấy, Ông Hùng cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng, như thể một tảng đá đè nặng trong lòng anh đã được gỡ bỏ đôi chút. Anh tin rằng, linh hồn Người vợ đã mất đã nghe thấy lời thề của mình. Nhưng sâu thẳm trong anh, vẫn còn một nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì đã xảy ra, và những gì có thể chờ đợi phía trước.
Ba tháng trôi qua kể từ đêm hôm ấy, sự tĩnh lặng ghê rợn của Phòng ngủ vẫn còn vương vấn trong tâm trí Ông Hùng, nhưng những ám ảnh kinh hoàng đã dần nhường chỗ cho một nhịp sống mới, chậm rãi và đầy chiêm nghiệm. Ông Hùng, đúng như lời hứa, mỗi chiều tối đều thắp một nén hương trên bàn thờ nhỏ. Anh không còn cúi đầu cầu xin hay run rẩy sợ hãi. Thay vào đó, Ông Hùng trầm ngâm, kể cho Người vợ đã mất nghe về một ngày của Đứa con trai, về những lo toan trong công việc, và cả những dự định nhỏ bé cho tương lai. Anh cảm thấy như đang nói chuyện với một tri kỷ cũ, một phần không thể thiếu của cuộc đời mình, người mà giờ đây chỉ có thể lắng nghe từ một thế giới khác. Mỗi khi làn khói hương uốn lượn bay lên, Ông Hùng lại cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng, như thể một lời tha thứ vô hình đã được trao đi, và một gánh nặng trong lòng anh đã được giải tỏa đôi chút.
Cô bồ trẻ vẫn còn sợ hãi mỗi khi đi ngang qua Phòng ngủ, đặc biệt là chiếc tủ gương cuối phòng, nhưng nỗi sợ ấy không còn đóng băng cô nữa. Cô đã chọn ở lại, không phải vì Ông Hùng níu kéo, mà vì cô cảm nhận được sự chân thành của anh và hơn hết, là vì Đứa con trai. Đứa bé ngây thơ, đáng yêu kia cần một người phụ nữ bên cạnh. Cô bắt đầu dành nhiều thời gian hơn với đứa trẻ. Ban đầu, có chút ngượng nghịu, những cuộc trò chuyện chỉ dừng lại ở những câu hỏi đơn giản về trường lớp hay đồ chơi. Nhưng dần dần, sự kiên nhẫn và lòng tốt của Cô bồ trẻ đã gỡ bỏ bức tường vô hình giữa họ.
Một buổi chiều nọ, Đứa con trai đang ngồi vẽ nguệch ngoạc trên sàn Nhà của Ông Hùng. Cô bồ trẻ cúi xuống, dịu dàng hướng dẫn bé cách pha màu. Đứa bé ngước nhìn lên, đôi mắt đen láy trong veo. “Dì ơi,” nó bỗng thốt lên, giọng non nớt. Cô bồ trẻ khựng lại, tim đập mạnh trong lồng ngực. Cô bé sững sờ, rồi khóe mắt cay cay. Đã bao lâu rồi, đứa bé này chỉ gọi “mẹ”, và giờ đây, một tiếng “dì” đầu tiên đã cất lên. Ông Hùng đứng tựa cửa nhìn cảnh tượng ấy, lồng ngực anh ấm áp lạ thường. Anh hiểu, đó là dấu hiệu cho một khởi đầu mới, một sự chấp nhận. Linh hồn Người vợ đã mất dường như cũng đang mỉm cười đâu đó. Đứa con trai không còn nhìn thấy mẹ mình nữa. Thay vào đó, bé đã tìm thấy một người dì, một người bạn mới để nương tựa.
Hành trình vượt qua nỗi đau và sự ám ảnh không bao giờ là dễ dàng, nhưng từng bước một, gia đình nhỏ này đã bắt đầu xây dựng lại những gì đã mất. Không có một kết thúc hoàn toàn viên mãn, bởi lẽ vết sẹo của quá khứ vẫn sẽ còn đó, nhắc nhở về những gì đã xảy ra. Song, điều quan trọng hơn cả là họ đã chọn đối mặt, tha thứ, và tìm cách hàn gắn. Ông Hùng học cách buông bỏ mặc cảm tội lỗi, chấp nhận rằng cuộc sống phải tiếp diễn. Cô bồ trẻ đã vượt qua nỗi sợ hãi để mở lòng mình, đón nhận một trách nhiệm không mong đợi, nhưng đầy ý nghĩa. Còn Đứa con trai, bằng sự hồn nhiên và khả năng thích nghi phi thường của trẻ thơ, đã dẫn lối cho những người lớn tìm thấy niềm hy vọng. Chiếc tủ gương trong Phòng ngủ vẫn ở đó, như một chứng nhân câm lặng của quá khứ, nhưng giờ đây, nó chỉ phản chiếu hình ảnh một gia đình đang chầm chậm bước về phía trước, tìm thấy sự bình yên không phải trong sự quên lãng, mà trong việc chấp nhận và yêu thương. Mỗi sáng mai thức dậy, tia nắng mới không chỉ chiếu rọi vào căn nhà, mà còn sưởi ấm những trái tim từng tổn thương, gieo mầm cho một tương lai khác, nơi tình yêu và sự tha thứ là những sợi dây bền chặt nhất.

