Vợ m::ất sớm vì u;/ng th;/ư, tôi 1 mình ‘gà trống nuôi con’ suốt 3 năm nay, đến ngày tôi dẫn vợ mới về cho có người bầu bạn thì con trai chỉ lên giường bảo “mẹ bảo cô không được nằm đây” và rồi đúng đêm đó cô bồ trẻ tá hỏa khi nhìn thấy…
Vợ tôi m-ất sớm vì u;/ng t;/hư, để lại tôi với đứa con trai mới 5 tu-ổi. Suốt 3 năm trời, tôi gà trống nuôi con, vừa làm cha vừa làm mẹ, bao nhiêu cực nhọc dồn lên vai. Tôi nghĩ, mình cũng cần một người bầu bạn, cũng để có người chăm sóc, quán xuyến gia đình.
Thế là tôi dẫn người phụ nữ mới về. Cô ấy trẻ trung, dịu dàng, tôi tin rằng dần dần con trai sẽ chấp nhận. Nhưng ngay buổi tối hôm ấy, khi cô ấy vừa bước vào phòng ngủ, con trai tôi từ trong chăn chồm dậy, chỉ tay lên giường, đôi mắt to tròn đầy sợ hãi mà nói:
“Mẹ bảo cô không được nằm ở đây!”
Cả phòng lặng ngắt. Cô bồ trẻ giật mình, quay sang nhìn tôi. Tôi cười gượng, cho rằng con nít hay nói linh tinh.
Nhưng đến nửa đêm, khi căn nhà đang chìm trong tĩnh lặng, cô ấy tái mét người, bật dậy hét thất thanh. Tôi lao đến thì thấy cô ngồi bệt ở góc giường, tay run bần bật, môi lắp bắp không thành tiếng.
Cô nghẹn giọng chỉ về phía tủ gương đặt cuối phòng nói…👇👇
Cô Mai nghẹn giọng chỉ về phía tủ gương đặt cuối phòng, khuôn mặt cô trắng bệch, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Ngón tay cô run rẩy không ngừng, mỗi hơi thở thoát ra đều gấp gáp như muốn đứt đoạn.
“Em… em thấy…” Cô Mai lắp bắp, giọng nói lí nhí như sắp vỡ òa, “một bóng trắng lờ mờ… trong gương… nhìn chằm chằm vào em!”
Ông An nhìn theo hướng tay cô Mai. Chiếc tủ gương lớn đặt cuối phòng tối om, phản chiếu mờ ảo những vật thể lộn xộn trong căn phòng ngủ chính. Ông An không thấy gì khác ngoài ánh trăng yếu ớt hắt vào qua khung cửa sổ, tạo nên những bóng đổ kỳ dị. Lòng ông An dấy lên một sự khó chịu khó tả. Phải chăng cô Mai đang quá nhạy cảm, hay có điều gì đó thực sự đang diễn ra mà ông không nhìn thấy? Ông cố gắng trấn an bản thân, nhưng ánh mắt kinh hoàng tột độ của cô Mai khiến ông không khỏi rùng mình.
“Em… em chắc không, Mai?” Ông An hỏi, giọng nói cố giữ bình tĩnh nhưng trong lòng đã có chút hoang mang. “Ở đây có lẽ… chỉ là ánh sáng và bóng tối thôi.”
Cô Mai lắc đầu lia lịa, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. “Không! Em không nhầm! Em thấy rõ ràng! Nó cứ đứng đó… nhìn chằm chằm vào em… Nó không chớp mắt!”
Ông An nhìn vẻ mặt hoảng loạn tột độ của Cô Mai, trong lòng dâng lên sự lo lắng thực sự. Dù không nhìn thấy gì, nhưng sự sợ hãi của cô không thể nào là giả vờ. Anh vội vã bật tất cả các công tắc đèn trong phòng ngủ chính. Ánh sáng vàng vọt chợt bùng lên, xua tan đi bóng tối mờ ảo, khiến mọi vật thể trong phòng hiện rõ mồn một. Ông An bước nhanh về phía tủ gương lớn đặt cuối phòng. Anh nghiêng người nhìn kỹ vào bề mặt gương, rồi vòng ra phía sau, kiểm tra từng ngóc ngách nhỏ nhất, thậm chí còn kéo rèm cửa sổ để chắc chắn không có ánh sáng bên ngoài tạo ra ảo ảnh. Không một dấu vết lạ, không một bóng người, không một vật thể nào đáng ngờ. Căn phòng trống rỗng và im ắng đến lạ lùng.
Ông An quay lại, nhẹ nhàng đến bên giường, ôm lấy Cô Mai đang run rẩy. Hơi thở của cô vẫn còn gấp gáp. Anh siết nhẹ vòng tay, đặt cằm lên tóc cô.
“Em chắc là em mơ thấy thôi, làm gì có ai trong gương chứ.” Ông An trấn an, giọng anh cố gắng thật vững vàng, “Phòng này an toàn mà, em đừng lo lắng quá.”
Ông An siết nhẹ vòng tay, đặt cằm lên tóc Cô Mai. Hơi thở của cô vẫn còn gấp gáp.
“Em chắc là em mơ thấy thôi, làm gì có ai trong gương chứ.” Ông An trấn an, giọng anh cố gắng thật vững vàng, “Phòng này an toàn mà, em đừng lo lắng quá.”
Cô Mai đột ngột giật mình, đẩy nhẹ vòng tay của Ông An ra. Cả người cô vẫn còn run bần bật, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi lấm tấm. Cô Mai không thể nằm yên thêm một giây phút nào trên chiếc giường này nữa, như thể có một lực vô hình đang kéo cô ra khỏi đó.
“Không, em không thể ở lại đây được nữa!” Cô Mai khăng khăng, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi, “Có cái gì đó… nó nhìn em! Em sợ lắm, An à!”
Cô Mai dùng hết sức bình sinh để vùng vẫy thoát khỏi sự kìm giữ của Ông An. Cô loạng choạng ngồi dậy, hai chân vội vàng tìm kiếm dép dưới sàn. Đầu óc cô chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: phải ra khỏi căn phòng này, ra khỏi ngôi nhà này, ngay lập tức. Cô không thể hít thở được nữa.
Ông An vội vàng giữ chặt lấy vai Cô Mai khi cô định đứng dậy. “Mai, em bình tĩnh lại đi! Đêm hôm rồi, em muốn đi đâu chứ?” Anh cố gắng ghì cô xuống giường, nhưng Cô Mai phản kháng một cách yếu ớt, đầy tuyệt vọng.
“Em không biết! Em phải ra khỏi đây thôi! Em không thể ở lại thêm một phút nào nữa!” Cô Mai thét lên, nước mắt giàn giụa. “Làm ơn, An! Chúng ta phải ra khỏi đây!”
Ông An nhìn vẻ mặt của Cô Mai, biết rằng việc giữ cô lại lúc này là điều không thể. Nỗi sợ hãi đã chiếm trọn lấy lý trí của cô. Đêm khuya thanh vắng, tiếng thét của cô như xé toạc không gian tĩnh lặng, mang theo một sự hoảng loạn tột cùng.
Ông An nhìn vẻ mặt của Cô Mai, biết rằng việc giữ cô lại lúc này là điều không thể. Nỗi sợ hãi đã chiếm trọn lấy lý trí của cô. Đêm khuya thanh vắng, tiếng thét của cô như xé toạc không gian tĩnh lặng, mang theo một sự hoảng loạn tột cùng. Anh nuốt khan, bàn tay buông lỏng khỏi vai Cô Mai, rồi anh đứng dậy.
“Được rồi, được rồi, chúng ta xuống dưới.” Ông An thở dài, giọng nói xen lẫn sự bất lực và mệt mỏi. Anh biết mình không thể ép Cô Mai ở lại đây thêm nữa.
Cô Mai vội vã lảo đảo đứng dậy, không ngừng đưa mắt nhìn quanh căn phòng ngủ chính, đặc biệt là chiếc tủ gương, như thể sợ hãi một thứ gì đó vẫn đang ẩn mình trong bóng tối. Cô run rẩy, bám lấy cánh tay Ông An khi anh dẫn cô ra khỏi phòng. Mỗi bước chân của cô đều mang theo sự nặng nề của nỗi sợ hãi.
Họ chậm rãi bước xuống cầu thang, từng tiếng động nhỏ cũng đủ khiến Cô Mai giật mình thon thót. Không gian phòng khách rộng lớn chìm trong bóng đêm tĩnh mịch, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ hắt vào. Ông An kéo một tấm chăn mỏng từ ghế tựa, trải lên chiếc ghế sofa dài.
“Em nằm tạm ở đây đi. Anh lấy cho em cái gối.” Ông An nói khẽ, cố gắng không gây ra tiếng động lớn.
Cô Mai gật đầu lia lịa, gần như lao mình xuống chiếc ghế sofa. Cô cuộn tròn người lại, tấm chăn mỏng được kéo sát lên tận cằm, đôi mắt vẫn mở to, căng thẳng nhìn vào khoảng không. Hơi thở của cô vẫn còn gấp gáp, như thể vừa chạy thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng. Cô Mai không thể thoát khỏi cảm giác bị theo dõi, thậm chí cả ở phòng khách này. Căn nhà như đang bao vây cô trong một nỗi sợ vô hình.
Đúng lúc đó, một tiếng “cọt kẹt” khe khẽ từ cầu thang gỗ vang lên. Ông An và Cô Mai giật mình quay lại. Một bóng hình nhỏ nhắn, mơ màng bước xuống. Bé Tùng dụi mắt, mái tóc rối bù, đứng ngơ ngác nhìn hai người lớn dưới ánh đèn lờ mờ.
“Ba ơi…” Bé Tùng thều thào, giọng nói ngái ngủ xen lẫn tò mò. “Sao cô Mai lại ngủ ở dưới đó ạ?”
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt len qua khe cửa sổ, nhưng không đủ để xua đi không khí nặng nề bao trùm khắp ngôi nhà của Ông An. Cô Mai ngồi bên bàn ăn, ly cà phê nguội lạnh trước mặt. Đôi mắt cô thâm quầng, hõm sâu, khuôn mặt phờ phạc như vừa trải qua một trận ốm dài. Cô gần như không ngủ một phút nào kể từ đêm qua.
Ông An bước xuống bếp, thấy Cô Mai đã ngồi sẵn. Anh cố gắng bắt chuyện một cách bình thường nhất có thể.
“Em ăn sáng đi, anh làm bánh mì kẹp.” Ông An đặt đĩa bánh mì trước mặt cô.
Cô Mai chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt lảng tránh ánh nhìn của Ông An. Cô không dám nhìn thẳng vào anh, và tuyệt nhiên không dám liếc về phía cầu thang dẫn lên lầu – nơi có căn phòng ngủ chính và chiếc tủ gương ám ảnh. Nỗi sợ hãi đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi trong từng mạch máu của cô.
Bé Tùng vừa ngủ dậy, ngáp ngắn ngáp dài bước ra. Cậu bé ngây thơ không cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm.
“Cô Mai ơi, sáng nay cô ngủ ngon không ạ?” Bé Tùng hỏi với giọng trong veo.
Cô Mai giật mình thon thót, làm rơi chiếc dĩa nhỏ xuống bàn. Tiếng động loảng xoảng trong không gian tĩnh lặng khiến cô càng thêm hoảng loạn. Cô vội vàng cúi xuống nhặt, nhưng bàn tay run rẩy khiến mọi việc trở nên khó khăn.
Ông An vội đỡ lời, cố gắng xoa dịu tình hình. “Tùng vào rửa mặt đi con, rồi ra ăn sáng.”
Bé Tùng ngoan ngoãn chạy đi, để lại sự im lặng đến ngột ngạt. Cô Mai vẫn cúi gằm mặt, không nói một lời. Cả hai đều biết rằng chuyện đêm qua là một bức tường vô hình, dựng lên giữa họ. Không ai dám nhắc đến, nhưng sự hiện diện của nó thì rõ ràng hơn bao giờ hết, đè nặng lên từng hơi thở. Mỗi cử động nhỏ cũng trở nên thận trọng, sợ hãi như chạm vào một vết thương còn đang rỉ máu.
Buổi sáng nặng nề trôi qua. Cô Mai viện cớ mệt mỏi, xin phép lên phòng nghỉ ngơi, để lại Ông An và Bé Tùng một mình dưới bếp. Anh biết, cô cần thời gian để trấn tĩnh, và anh cũng cần không gian riêng để đối mặt với con trai. Ông An dọn dẹp bát đũa rồi tìm Bé Tùng đang ngồi chơi xếp hình trong phòng khách. Anh ngồi xuống cạnh con, nhẹ nhàng xoa đầu bé.
Ông An: “Tùng à, con trai của ba.”
Bé Tùng ngước lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ba.
Bé Tùng: “Dạ ba?”
Ông An kéo con lại gần hơn, ôm nhẹ lấy tấm thân bé nhỏ. Anh nhìn sâu vào mắt con, cố gắng tìm những lời lẽ dịu dàng nhất để giải thích điều anh biết sẽ là một bước ngoặt lớn trong cuộc sống của hai cha con.
Ông An: “Ba có chuyện muốn nói với con. Chuyện về cô Mai…”
Bé Tùng chớp mắt, dường như chưa hiểu hết sự nghiêm túc trong giọng nói của ba.
Bé Tùng: “Cô Mai sao ạ, ba?”
Ông An thở hắt ra một hơi thật khẽ, lòng anh nặng trĩu. Anh biết, quyết định này không chỉ là của riêng anh mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai của Bé Tùng. Anh phải làm cho con hiểu, phải làm cho con chấp nhận. Anh đã mất Bà Linh ba năm rồi, và anh cảm thấy mình không thể tiếp tục một mình mãi được.
Ông An: “Con trai của ba, con thấy cô Mai có hiền không? Cô ấy rất tốt bụng, đúng không?”
Bé Tùng gật đầu, vẻ ngây thơ. “Dạ, cô Mai hiền ạ. Cô còn hay mua kẹo cho con nữa.”
Ông An mỉm cười nhẹ, cố gắng giấu đi sự lo lắng. “Đúng rồi. Cô Mai rất yêu thương con. Và cô ấy… sẽ ở lại đây với ba con mình.”
Ánh mắt Bé Tùng hơi chững lại, một thoáng bối rối xuất hiện. Cậu bé nhìn ba, rồi lại nhìn ra cửa phòng khách, như thể đang cố gắng hình dung điều đó có nghĩa là gì.
Bé Tùng: “Ở lại đây… mãi mãi ạ?”
Ông An siết nhẹ vai con. Anh cúi xuống, giọng nói mềm mại và đầy yêu thương. Anh cần phải thuyết phục con, và cũng là thuyết phục chính bản thân mình rằng đây là điều đúng đắn.
Ông An: “Đúng vậy, con trai. Cô Mai sẽ là một phần của gia đình mình. Cô Mai sẽ chăm sóc ba con mình thật tốt, con nhé? Bé Tùng ngoan của ba, cô Mai sẽ chăm sóc ba con mình thật tốt, con nhé?”
Bé Tùng nhìn ba, đôi mắt vẫn còn đó sự khó hiểu. Cậu bé không nói gì, chỉ khẽ tựa đầu vào vai ba, như đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp trong vòng tay quen thuộc. Ông An ôm chặt con vào lòng, một cảm giác bất an len lỏi trong trái tim anh. Liệu Bé Tùng có thực sự chấp nhận? Hay đây chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những phức tạp mới?
Vài ngày sau, ngôi nhà của Ông An bắt đầu chìm trong một bầu không khí nặng nề, khó hiểu. Cô Mai đang cùng Ông An ngồi xem tivi ở phòng khách thì một tiếng CẠCH! khô khốc vang lên. Cả hai giật mình quay phắt lại. Bức ảnh cưới của Ông An và Bà Linh, vốn treo ngay ngắn trên tường hành lang dẫn vào phòng ngủ, bỗng nhiên rơi xuống, mảnh kính vỡ tan tành trên nền gạch hoa.
“Trời đất ơi!” Cô Mai thốt lên, tay ôm ngực. “Sao lại thế này?”
Ông An sững sờ nhìn chằm chằm vào khung ảnh nằm dưới đất, hình ảnh Bà Linh mỉm cười trong bộ váy cưới bị che mờ bởi những mảnh kính vỡ. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Ông An.
“Anh không biết,” Ông An thì thầm, giọng khàn đặc. “Anh đã treo nó rất chắc chắn.”
Cô Mai cúi xuống nhặt những mảnh kính vỡ. “Chắc do lâu ngày dây treo bị mục thôi anh ạ,” cô cố gắng trấn an, nhưng ánh mắt lo âu không thể che giấu.
Đêm đó, trong Phòng ngủ chính, sự việc còn đáng sợ hơn. Ông An và Cô Mai đang say giấc thì một tiếng cọt kẹt khe khẽ vang lên. Cô Mai giật mình mở mắt, nhìn về phía cánh cửa. Cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ, từ từ mở ra rồi lại khẽ khàng đóng vào, như có một bàn tay vô hình đang chơi đùa.
“Anh An…” Cô Mai lay nhẹ Ông An.
Ông An lơ mơ tỉnh dậy, mắt nhắm mắt mở. “Chuyện gì vậy em?”
“Cánh cửa… nó tự đóng mở,” Cô Mai thì thầm, giọng run rẩy.
Ông An nhíu mày, nhìn về phía cửa. Đúng lúc đó, cánh cửa lại một lần nữa hé mở ra một khoảng nhỏ, rồi tự động đóng lại. Ông An bật dậy, bước nhanh đến cửa, vặn chặt chốt. Ông kiểm tra kỹ càng, không có gió lùa, cũng không có dấu hiệu ai đó đang cố tình mở.
Khi Ông An quay lại giường, anh nhìn thấy Cô Mai đang co rúm người lại, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không.
“Anh có nghe thấy gì không?” Cô Mai hỏi, giọng gần như không ra tiếng.
Ông An lắng tai. Trong bóng đêm tĩnh mịch, một tiếng thì thầm rất nhỏ, rất khó phân biệt, nhưng chắc chắn là có, vang lên quanh quẩn đâu đó trong phòng. Tiếng thì thầm ấy như một lời ai oán, không rõ ngôn ngữ, chỉ mang lại cảm giác lạnh lẽo và đầy ám ảnh. Cả hai người nín thở, lắng nghe. Tiếng thì thầm kéo dài vài giây rồi biến mất hoàn toàn, để lại sự im lặng rợn người.
Ông An ôm chặt lấy Cô Mai, cảm giác bất an dâng lên tột độ. Anh không còn có thể lý giải những chuyện đang xảy ra bằng bất cứ điều gì nữa.
Sau đêm kinh hoàng đó, Cô Mai không tài nào chợp mắt được. Mỗi tiếng động nhỏ trong nhà đều khiến cô giật mình thon thót. Cô nhìn sang Ông An đang ngủ say bên cạnh, cảm giác cô đơn và sợ hãi dâng lên tột độ. Trong đầu cô, một ý nghĩ đáng sợ đã hình thành rõ ràng: đó chính là Bà Linh, người vợ cũ của Ông An, đang quấy phá. Cô Mai nhớ lại nụ cười của Bà Linh trong bức ảnh cưới vỡ tan, nhớ tiếng thì thầm ám ảnh, và tiếng cửa tự động đóng mở. Cô Mai bắt đầu nhìn thấy những điều mà cô nghĩ là dấu hiệu của Bà Linh, như bóng mờ lướt qua góc mắt hay cảm giác lạnh buốt đột ngột dù không khí trong phòng ấm áp.
“Anh An…” Cô Mai lay nhẹ Ông An một lần nữa vào buổi sáng, đôi mắt thâm quầng. “Em không chịu nổi nữa rồi. Em ngày càng tin rằng đó là… là Bà Linh.”
Ông An chau mày, nét mặt mệt mỏi. “Em đừng nghĩ lung tung nữa, Mai. Chắc là do chúng ta mệt mỏi quá thôi.”
“Không thể nào là do mệt mỏi được!” Cô Mai gắt lên, giọng run rẩy. “Những chuyện đang xảy ra… nó không bình thường. Em phải làm gì đó, nếu không em sẽ phát điên mất!”
Sự tuyệt vọng đẩy Cô Mai đến một quyết định liều lĩnh. Cô lén lút tìm đến một thầy bói có tiếng ở ngoại ô thành phố, người mà cô nghe nói có thể giúp cô giải quyết những vấn đề tâm linh. Bà thầy bói nhìn Cô Mai bằng ánh mắt dò xét, rồi phán những lời lẽ úp mở về một “linh hồn vương vấn” đang tìm cách bảo vệ những gì thuộc về mình. Cô Mai run rẩy lắng nghe, những lời đó như xác nhận nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng cô.
Ngay lập tức, Cô Mai mua những vật phẩm trừ tà mà bà thầy bói giới thiệu: một túi bùa chú nhỏ màu đỏ, một chuỗi hạt gỗ đã được “yểm phép”, và một lọ nước thánh nhỏ. Cô Mai cẩn thận giấu chúng vào chiếc túi xách, tim đập thình thịch. Cô biết Ông An sẽ không bao giờ tin vào những chuyện này.
Chiều hôm đó, khi Ông An đang dỗ Bé Tùng ngủ trưa trong phòng khách, Cô Mai lẻn vào Phòng ngủ chính. Căn phòng dường như lạnh hơn bình thường. Cô Mai hít một hơi thật sâu, đôi tay run rẩy lấy ra những vật phẩm từ chiếc túi. Cô lén đặt túi bùa nhỏ dưới gối của mình, giấu chuỗi hạt gỗ vào ngăn tủ đầu giường, và rắc vài giọt nước thánh quanh giường ngủ và trước tủ gương. Cô làm tất cả trong im lặng, cảm giác tội lỗi lẫn sợ hãi len lỏi trong từng động tác. Cô hy vọng những thứ này sẽ xua đuổi được linh hồn ám ảnh đó, mang lại sự bình yên cho ngôi nhà này, và cho chính bản thân cô.
Khi Ông An bước vào phòng, Cô Mai đang giả vờ thu dọn quần áo. Ông An nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của cô, lòng không khỏi xót xa.
“Em có ổn không, Mai?” Ông An hỏi, đặt tay lên vai cô.
Cô Mai giật bắn mình, quay phắt lại. Ánh mắt cô đầy hoảng loạn. “Em… em không ổn chút nào, anh An. Em phải làm gì đó, nếu không em sẽ phát điên mất!” Cô Mai gần như gào lên, đôi mắt ráo hoảnh, nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình đang ẩn nấp trong căn phòng.
Ông An nhìn Cô Mai với ánh mắt lo lắng, siết nhẹ vai cô. “Mai, em đừng như vậy. Anh ở đây mà.”
Cô Mai vẫn run rẩy, ánh mắt không rời khỏi khoảng không vô định.
Đêm đó, Ông An cố gắng trấn an Cô Mai, nhưng mọi lời nói đều vô hiệu. Cô Mai không thể chợp mắt. Rất lâu sau, khi Ông An đã chìm vào giấc ngủ, Cô Mai vẫn nằm trằn trọc trong Phòng ngủ chính. Căn phòng dường như ngột ngạt hơn bao giờ hết. Dù đã đặt các vật phẩm phong thủy khắp nơi – từ túi bùa nhỏ dưới gối, chuỗi hạt gỗ trong ngăn tủ đầu giường, đến những giọt nước thánh rắc quanh giường ngủ và trước tủ gương – cô vẫn không tìm thấy chút bình yên nào. Mỗi vật phẩm là một lời hứa hão huyền về sự an toàn, nhưng nỗi sợ hãi vẫn bám riết lấy cô.
Cô Mai cố gắng hít thở thật sâu, tự nhủ trong đầu. “Không có gì cả… tất cả chỉ là do mình tưởng tượng ra thôi…” Cô lặp đi lặp lại câu nói đó như một câu thần chú, nhưng từng nhịp đập của trái tim cô đều phản bội lại lý trí. Nó đập nhanh, mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhắm chặt mắt, cố gắng ép mình vào giấc ngủ, nhưng vô vọng. Mỗi tiếng kẽo kẹt nhỏ của sàn gỗ, mỗi tiếng gió rít ngoài cửa sổ đều hóa thành tiếng bước chân, tiếng thì thầm ám ảnh.
Cô Mai cảm thấy một luồng khí lạnh buốt đột ngột lướt qua chân giường, dù cửa sổ đã đóng kín và điều hòa không bật. Cô giật mình, mở bừng mắt. Trong bóng tối lờ mờ, mọi thứ trong phòng đều như biến dạng, trở nên đáng sợ. Chiếc tủ gương im lìm đối diện giường ngủ dường như đang dõi theo cô, phản chiếu một hình bóng mờ ảo không rõ ràng. Cô Mai nhìn chằm chằm vào đó, mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng. Cô cố gắng trấn tĩnh bản thân, nghĩ rằng đó chỉ là ảo ảnh do ánh trăng hắt vào, hoặc do nỗi sợ hãi đang biến mọi thứ trở nên méo mó.
“Không… không có gì thật…” Cô Mai thì thầm, giọng khản đặc. Cô quay lưng lại với tủ gương, vùi mặt vào gối, cố gắng co mình lại thành một khối nhỏ bé. Nước mắt không kìm được mà chảy ra. Cô Mai muốn hét lên, muốn đánh thức Ông An, nhưng một phần trong cô sợ hãi đến mức không thể cử động. Cô chỉ còn biết bám víu vào chiếc gối, vào túi bùa chú nhỏ nằm bên dưới, hy vọng chúng thực sự có tác dụng. Cô Mai nằm đó, chìm trong cơn ác mộng tỉnh táo của chính mình, cả đêm không sao ngủ được.
Cô Mai vẫn nằm trằn trọc, đôi mắt ráo hoảnh nhìn vào khoảng không, mỗi tiếng động nhỏ trong đêm đều khiến cô co rúm. Thời gian trôi qua nặng nề như chì. Đúng nửa đêm, một luồng khí lạnh buốt đột ngột ập đến, xuyên thấu qua lớp chăn mỏng, khiến sống lưng Cô Mai cứng đờ, buốt giá đến tận xương tủy. Cảm giác không phải của gió, mà là của một sự hiện diện ghê rợn, bất ngờ và lạnh lẽo tột cùng. Cô Mai giật bắn mình, hai mắt mở to nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Rồi, như có một lực vô hình thúc đẩy, ánh mắt cô run rẩy dịch chuyển đến chiếc tủ gương đối diện giường ngủ. Trong bóng tối mờ ảo của căn phòng, dưới ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ hắt vào, Cô Mai thấy một bóng người phụ nữ. Bóng hình ấy mờ ảo, lập lòe như không thật, nhưng đủ rõ để cô nhận ra mái tóc dài xõa rũ rượi, đen nhánh. Đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo đến tận cùng, như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng, đang nhìn chằm chằm vào Cô Mai. Không phải là cái nhìn trống rỗng, mà là một ánh nhìn đầy căm hờn, oán giận, như thiêu đốt tâm can. Vẻ mặt người phụ nữ ấy méo mó trong nỗi uất hận không thể diễn tả bằng lời.
Cô Mai cảm thấy toàn thân đông cứng lại, lồng ngực như bị bóp nghẹt. Không thể thốt ra một lời nào, cô chỉ có thể há hốc miệng, cố gắng hít thở nhưng không khí dường như đặc quánh. Nỗi sợ hãi tột độ bùng nổ, phá vỡ mọi sự kiềm chế. Một tiếng hét thất thanh, kinh hãi tột cùng xé toạc màn đêm yên tĩnh, vang vọng khắp Phòng ngủ chính.
Tiếng hét thất thanh của Cô Mai xé toạc màn đêm tĩnh mịch, vang vọng khắp Ngôi nhà của ông An. Nó chói tai, kinh hoàng đến mức Ông An, đang say giấc nồng trong căn phòng kế bên, giật bắn mình. Trái tim ông đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ông An bật dậy như lò xo, đôi mắt còn ngái ngủ chưa kịp định hình đã vội vã lao ra khỏi giường, chạy như bay về phía Phòng ngủ chính.
Cánh cửa phòng hé mở, ông đẩy mạnh. Cảnh tượng bên trong khiến Ông An sững sờ, nỗi hoảng loạn dâng lên tột độ. Cô Mai không còn nằm trên giường, mà nằm vật ra sàn nhà lạnh lẽo, nép mình co quắp trong góc phòng, gần chiếc tủ gương. Cả cơ thể cô run rẩy bần bật, đôi mắt trợn ngược, sủi bọt mép và hoàn toàn bất tỉnh. Khuôn mặt cô tái xanh, biểu cảm kinh hãi tột cùng vẫn còn hằn rõ.
Ông An lao đến bên cô, quỳ sụp xuống. Ông run rẩy lay gọi, bàn tay chạm vào làn da lạnh toát của Cô Mai.
“Mai! Mai ơi, em sao thế này? Tỉnh lại đi em!” Ông An hoảng hốt kêu gọi, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. Ông cố gắng đỡ cô dậy, nhưng cơ thể Cô Mai vẫn cứng đờ, co giật nhẹ. Ông An nhìn quanh căn phòng, không thấy bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, ngoài sự tĩnh lặng rợn người và ánh trăng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ.
Ông An không còn nghĩ được gì ngoài việc phải cứu Cô Mai. Ông cố gắng gồng sức, bế xốc cô gái đang co quắp và lạnh toát lên tay. Cô Mai nặng trĩu, nhưng nỗi sợ hãi đã biến Ông An thành một cỗ máy. Ông lao ra khỏi Ngôi nhà của ông An, đặt Cô Mai vào ghế sau của chiếc xe hơi đang đậu sẵn. Tiếng bánh xe ma sát trên đường cất lên chói tai khi ông nhấn ga phóng đi trong đêm tối.
Tại khoa cấp cứu, Cô Mai được các y tá và bác sĩ vội vã đưa vào. Ông An đứng bên ngoài, áo quần xộc xệch, trái tim vẫn đập mạnh như muốn vỡ tung. Ông chờ đợi trong lo âu, từng giây phút trôi qua như cả thế kỷ.
Mấy tiếng sau, một y tá ra báo rằng Cô Mai đã tỉnh. Ông An vội vã chạy vào phòng bệnh. Cô Mai nằm trên giường, nhưng đôi mắt cô vẫn mở trừng trừng nhìn trần nhà, vẻ sợ hãi tột cùng vẫn còn nguyên vẹn. Cô liên tục giật mình, từng cơn run rẩy chạy dọc cơ thể. Mồ hôi vã ra ướt đẫm trán.
“Mai… em ổn chứ?” Ông An cố gắng giữ bình tĩnh, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của cô. Cô Mai không đáp lại, chỉ thỉnh thoảng khẽ lẩm bẩm.
“Cái… cái bóng… trong gương… nó nhìn tôi…” Cô Mai nói, giọng khàn đặc, đôi mắt vô hồn nhìn xuyên qua Ông An. “Nó… nó sẽ đến…”
Ông An siết chặt tay Cô Mai, cảm nhận sự hoảng loạn tột độ của cô. Ông cố gắng trấn an nhưng những lời nói của ông dường như không thể lọt vào tâm trí cô.
Một bác sĩ bước vào, kiểm tra tình trạng của Cô Mai. Ông ấy nhíu mày, lắng nghe những lời lẩm bẩm đứt quãng của cô, sau đó quay sang Ông An với vẻ mặt ái ngại.
“Tình trạng của cô ấy có vẻ là do sốc tâm lý nghiêm trọng, thưa anh.” Bác sĩ trầm giọng nói, nhìn vào hồ sơ bệnh án. “Có thể cô ấy đã trải qua một cú sốc lớn, ảnh hưởng sâu sắc đến thần kinh. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và điều trị, nhưng quá trình này có thể cần thời gian.”
Ông An đứng sững người, nhìn Cô Mai đang co ro trên giường, đôi mắt vẫn in hằn nỗi sợ hãi vô định, lặp đi lặp lại những câu nói ám ảnh về cái bóng. Một cảm giác bất lực và lạnh lẽo bao trùm lấy Ông An, khi ông nhận ra rằng thứ đã xảy ra với Cô Mai không đơn thuần là một cơn ngất xỉu bình thường.
Ông An lặng lẽ rời bệnh viện khi đêm đã về khuya, để Cô Mai lại dưới sự chăm sóc của y tá. Trái tim Ông An nặng trĩu, từng bước chân trên đường vắng đều dội lên trong tâm trí ông những lời lẩm bẩm đầy hoảng loạn của Cô Mai. “Cái bóng… trong gương…”
Về đến `Ngôi nhà của ông An`, cả căn nhà chìm trong tĩnh lặng. `Bé Tùng` đã ngủ say trong phòng. Ông An bước vào phòng khách, ngồi phịch xuống ghế sofa, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không. Chiếc đồng hồ trên tường kêu tích tắc, từng giây trôi qua như một lời nhắc nhở về chuỗi sự kiện kỳ lạ vừa qua. Từ những lần `Bé Tùng` nói chuyện một mình, đến những tiếng động lạ, và giờ là Cô Mai… Tất cả không thể là ngẫu nhiên.
Ông An chậm rãi đứng dậy, bước đến chiếc bàn nhỏ đặt tấm ảnh cưới của ông và `Bà Linh`. Đôi mắt `Bà Linh` trong ảnh vẫn hiền từ, nhưng dưới ánh đèn lờ mờ, chúng dường như chứa đựng một nỗi buồn khó tả. Ông An khẽ chạm vào mặt kính lạnh lẽo. Những kỷ niệm về người vợ quá cố ùa về, và cùng với đó là một câu hỏi nhức nhối: liệu có phải `Bà Linh` đang muốn nói điều gì đó?
Ông An bước về phía `Phòng ngủ chính`, nơi mọi chuyện bắt đầu. Căn phòng vẫn còn nguyên dấu vết của sự xáo trộn. Ánh mắt ông dừng lại ở chiếc `tủ gương` lớn. Nó phản chiếu hình ảnh Ông An cô độc, nhưng dường như có một thứ gì đó vô hình đang ẩn chứa trong đó. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo luồn qua xương sống Ông An.
“Linh ơi, có phải em đang ở đây không?” Ông An khẽ lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. “Em muốn nói gì với anh?”
Sự im lặng đáp lại chỉ càng khiến Ông An thêm cồn cào. Ông không thể tiếp tục sống trong sự mơ hồ này nữa. Cô Mai đã phải chịu đựng điều khủng khiếp, và Ông An biết, bản thân ông cũng không còn tin vào những lời giải thích khoa học thông thường. Ông cần một câu trả lời, một sự thật khác.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Ông An, một giải pháp cuối cùng khi mọi lý lẽ đều trở nên vô nghĩa. Ông An quay người, bước nhanh ra khỏi `Phòng ngủ chính`. Ông sẽ tìm đến một thầy cúng có tiếng, người mà mẹ ông từng nhắc đến. Ông An phải tìm ra sự thật, dù nó có đáng sợ đến đâu.
Đúng như dự định, Ông An đã tìm đến một vị thầy cúng có tiếng. Giữa đêm khuya tĩnh mịch, vị thầy cúng già nua, râu tóc bạc phơ, bước vào `Ngôi nhà của ông An`. Ánh mắt ông thầy sáng quắc, quét một lượt khắp căn phòng khách rồi dừng lại nơi `Phòng ngủ chính` đang mở hé cửa. Ông An lặng lẽ dẫn thầy vào. Căn phòng vẫn còn nguyên sự lạnh lẽo khó tả, giờ đây lại càng thêm nặng nề.
Vị thầy cúng không nói nhiều. Ông chậm rãi lấy ra một bộ đồ nghề đơn giản: vài nén hương trầm, một bát nước trong, một ít giấy vàng mã. Ông đặt chúng lên chiếc bàn nhỏ cạnh `tủ gương`, thắp hương, khẽ lẩm bẩm những câu thần chú cổ xưa. Khói hương uốn lượn, lan tỏa trong không khí, mang theo mùi trầm hương nồng đậm. Ông thầy nhắm mắt, hai tay bắt ấn, miệng không ngừng niệm.
Không gian trong phòng dường như đặc quánh lại, từng hạt bụi cũng ngưng đọng. Ông An đứng nín thở, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Một luồng khí lạnh lẽo bất chợt lướt qua gáy ông, khiến Ông An rùng mình. Làn khói hương từ nén nhang đang cháy bỗng xoáy tròn một cách kỳ lạ, tạo thành một lốc xoáy nhỏ, như có một cơn gió vô hình thổi qua, dù cửa sổ đã đóng kín mít.
Vị thầy cúng đột ngột mở bừng mắt. Ánh mắt ông trở nên nghiêm nghị, kiên định, nhìn chằm chằm vào chiếc `tủ gương` phản chiếu ánh đèn lờ mờ. Gương mặt ông ta căng thẳng, dường như đang phải đối chọi với một áp lực vô hình cực lớn. Đôi mắt ông thầy sắc như dao, quét qua Ông An rồi lại tập trung vào `tủ gương`. Ông ta hít sâu một hơi, giọng nói trầm khàn vang lên, phá tan sự im lặng đáng sợ.
“Có một vong linh rất mạnh đang ngự tại căn phòng này, và cô ấy không muốn người lạ xâm phạm.”
Lời của vị thầy cúng như một luồng điện xẹt ngang qua Ông An, khiến mọi giác quan của ông tê liệt. Hơi thở ông nghẹn lại, lồng ngực đập thình thịch như muốn vỡ tung. Ông An nhìn chằm chằm vào chiếc tủ gương, nơi ánh mắt sắc lẹm của thầy cúng đang hướng tới, và rồi, tất cả những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí ông đột ngột kết nối lại một cách đáng sợ.
Ông An nhớ lại những lời nói non nớt nhưng đầy kiên định của Bé Tùng: “Mẹ không thích cô Mai ở đây đâu, bố An.” Ông nhớ lại ánh mắt sợ hãi mỗi khi con trai nhìn thấy Cô Mai, những cơn ác mộng tái diễn và lời khẳng định chắc nịch về “mẹ” đang bảo vệ con. Rồi ông lại nghĩ đến Cô Mai, về sự xuất hiện đầy bất ngờ của cô trong cuộc đời ông, về những ngày đầu hạnh phúc ngắn ngủi, và sau đó là chuỗi ngày ốm yếu, suy sụp không rõ nguyên nhân. Cô Mai như đang dần lụi tàn, từng ngày một, kể từ khi dọn vào căn nhà này, đặc biệt là khi bước vào căn phòng ngủ chính.
Sự lạnh lẽo kỳ lạ trong phòng, những cơn gió vô hình, và giờ đây là lời khẳng định của vị thầy cúng về một “vong linh rất mạnh” đang ngự trị. Tất cả không phải là ngẫu nhiên. Mắt Ông An hoe đỏ, một cảm giác tội lỗi và hối hận tràn ngập tâm can. Ông đã quá vội vàng, quá vô tâm, chỉ nghĩ đến hạnh phúc của bản thân mà quên mất một sự thật nghiệt ngã: Linh vẫn ở đây, vẫn đang bảo vệ con trai và ngôi nhà của họ. Bà Linh không chấp nhận sự xuất hiện của Cô Mai, không chấp nhận bất kỳ ai thay thế vị trí của mình trong gia đình này.
Ông An lặng người, quay đầu nhìn về phía tủ gương, nơi ông vẫn thường thấy hình bóng của Linh phản chiếu trong những giấc mơ hay ảo ảnh mong manh. Nỗi đau xé lòng khi nhận ra tình yêu và sự bảo vệ của vợ cũ lại trở thành rào cản nghiệt ngã cho cuộc sống hiện tại của ông. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Ông An, mang theo tất cả sự hối hận và chua xót. Ông khẽ lẩm bẩm, như một lời thì thầm gửi đến một linh hồn vô hình đang hiện diện: “Anh hiểu rồi, Linh. Anh hiểu rồi.” Giọng ông nghẹn lại, đôi mắt nhắm nghiền, nước mắt chảy dài. Quyết định khó khăn nhất cuộc đời ông đang chờ đợi, một quyết định sẽ định đoạt số phận của tất cả những người trong ngôi nhà này, cả sống và đã khuất.
Sau khi thầy cúng lặng lẽ rời đi, để lại căn phòng với mùi trầm hương thoang thoảng và bầu không khí lắng đọng đến khó thở, Ông An vẫn đứng đó, bất động. Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, vẽ nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo trên sàn nhà lạnh lẽo. Ông An cảm thấy một nỗi trống rỗng vô hạn, nhưng cũng đi kèm với đó là một sự minh mẫn đến đáng sợ. Màn sương mù của sự nghi hoặc và chối bỏ đã tan biến, để lại một sự thật trần trụi, đau đớn đến nhói lòng. Linh, người vợ đã khuất của ông, người mẹ của Bé Tùng, vẫn hiện hữu, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một bức tường thành kiên cố bảo vệ những gì bà coi là của mình. Ông An nhớ về Linh, về những năm tháng họ cùng nhau xây dựng tổ ấm, về tình yêu bà dành cho Bé Tùng, một tình yêu mãnh liệt đến mức có thể vượt qua cả ranh giới sinh tử. Ông hiểu rằng mình đã quá nông nổi, quá vội vàng trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc mới, mà quên đi sự tôn trọng và thấu hiểu dành cho quá khứ.
Sự hối hận gặm nhấm tâm can Ông An. Ông biết mình phải đưa ra một lựa chọn, một lựa chọn có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời ông và của Bé Tùng. Không phải là sự lựa chọn giữa yêu và không yêu, mà là lựa chọn giữa chấp nhận và buông bỏ, giữa quá khứ và hiện tại. Ánh mắt ông dừng lại trên chiếc tủ gương, nơi từng phản chiếu hình ảnh hạnh phúc của gia đình ông. Giờ đây, ông không còn thấy một linh hồn vất vưởng hay một nỗi sợ hãi, mà là hình ảnh một người phụ nữ đã dùng tất cả sức mạnh còn lại để bảo vệ con trai mình. Ông An biết rằng, dù bất kỳ quyết định nào, thì nỗi đau và sự mất mát vẫn sẽ hiện hữu. Nhưng hơn hết, ông đã học được một bài học quý giá về tình yêu vĩnh cửu, về sự thiêng liêng của gia đình và về trách nhiệm của một người đàn ông. Trăng vẫn sáng, ngôi nhà vẫn chìm trong im lặng, nhưng trong tâm hồn Ông An, một chương mới đã bắt đầu, một chương đầy khắc khoải nhưng cũng hứa hẹn sự bình yên sau giông bão. Ông sẽ phải học cách sống với cái bóng của quá khứ, không phải bằng sự sợ hãi, mà bằng lòng biết ơn và sự thấu hiểu.

