Đ𝐞̂́𝐧 𝐜𝐡𝐨̛𝐢 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐜𝐨𝐧 𝐫:𝐞̂̉ 𝐦𝐚̀ 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐛𝐚̀ 𝐭𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚 𝐥𝐚̀𝐦 𝐪𝐮:𝐚̂̀𝐧 𝐪𝐮:𝐚̣̂𝐭 𝐧𝐡𝐮̛ 𝐠𝐢𝐮́𝐩 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜, 𝐜𝐨𝐧 𝐠𝐚́𝐢 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐧𝐠𝐨̂̀𝐢 𝐦𝐚́𝐭, 𝐚̆𝐧 𝐯𝐚̣̆𝐭 đ𝐮̉ 𝐭𝐡𝐮̛́, 𝐜𝐨̀𝐧 𝐧𝐨́𝐢 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐭𝐨̂𝐢 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐜𝐚̂𝐮 𝐜𝐮̛̣𝐜 𝐤𝐲̀ 𝐱:𝐚̂́𝐮 𝐡:𝐨̂̉, 𝐭𝐨̂𝐢 𝐥:𝐚:𝐨 𝐭𝐡𝐚̆̉𝐧𝐠 𝐯𝐚̀𝐨 𝐦𝐚̂𝐦 𝐡𝐨̉𝐢 đ𝐚̂̀𝐮 đ𝐮𝐨̂𝐢 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐬𝐮̛̣ 𝐭𝐡𝐚̣̂𝐭 đ:𝐨̣̂𝐧𝐠 𝐭𝐫:𝐨̛̀:𝐢 đ𝐚̆̀𝐧𝐠 𝐬𝐚𝐮 𝐯𝐞̉ 𝐭𝐨̣̂𝐢 𝐧𝐠𝐡𝐢𝐞̣̂𝐩 𝐜𝐮̉𝐚 𝐛𝐚̀ 𝐭𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚, 𝐡𝐨́𝐚 𝐫𝐚…
Hôm đó, tôi lên thành phố thăm vợ chồng con gái. Trước khi đi, nó còn dặn:
“Mẹ cứ yên tâm nghỉ ngơi. Nhà chồng con ai cũng dễ chịu, mẹ chồng con đảm đang lắm, bà lo hết rồi.”
Nghe vậy, tôi nhẹ cả lòng. Mừng thầm cho con gái lấy được chồng tử tế, gia đình chồng lại chu đáo. Nhưng vừa đặt chân tới cửa, tôi khựng lại.
Một người phụ nữ luống tuổi, tóc tai rối bù, tay xách túi rác nặng trĩu, người nồng mùi dầu mỡ và thức ăn, đang lật đật bước ra từ căn bếp. Mãi đến khi bà ngẩng mặt lên, tôi mới nhận ra đó là bà thông gia – mẹ chồng con gái tôi.
Trong nhà, con gái tôi ngồi chễm chệ trên ghế salon, ăn vặt đủ thứ, chân gác lên bàn, cười khúc khích nói chuyện điện thoại với bạn bè, chẳng mảy may quan tâm đến xung quanh.
Tôi ngỡ mình vào nhầm nhà.
Tôi bước nhẹ vào, khẽ hỏi:
“Ủa, mẹ chồng con không có ở nhà hả?”
Nó quay lại, thản nhiên đáp:
“Có chứ. Đang dưới bếp nấu ăn đó. Mẹ hỏi gì lạ vậy? Mẹ chồng con lên đây ở mấy tháng rồi. Con rể mẹ năn nỉ bà lên trông nhà, trông cháu mà.”
Tôi chưng hửng:
“Ủa vậy là… bà nấu ăn, làm hết mọi việc? Còn con?”
Nó nhún vai:
“Thì con đi làm cả ngày, mệt lắm mẹ. Với lại con nấu ăn dở, mẹ chồng con đâu có cho đụng vô bếp. Bà quen làm rồi, cũng tiện cho con.”
Vừa lúc đó, bà thông gia từ bếp bước ra, tay bưng nồi canh nghi ngút khói, mồ hôi nhỏ giọt trên trán, nhưng vẫn cố nở nụ cười nhợt nhạt:
“Mời chị ngồi. Tui nấu xong rồi, ăn cơm luôn cho nóng.”
Tôi không chịu nổi nữa, vội bước xuống bếp, đẩy mâm cơm sang một bên rồi hỏi thẳng:
“Chị nói thật đi, chị sống ở đây là tự nguyện hay bị ép? Nhìn chị như người giúp việc vậy, chịu nổi không?”
Bà ấy lúng túng, chưa kịp trả lời thì điện thoại tôi reo. Là cô hàng xóm bên cạnh gọi.
“Chị ơi, chị đang ở nhà con Lan phải không? Tôi tính nói lâu rồi mà sợ chị buồn. Mẹ chồng nó…” Lúc này tôi mới t-á h-ỏa… 👇👇
“… Lúc này Bà Mai mới tá hỏa…
“Mẹ chồng nó bị con rể lừa, bắt lên đây làm trả nợ đó chị!” Cô hàng xóm nói vội vã, giọng đầy sự thương xót và phẫn nộ. “Thằng rể chị nó mê cờ bạc, nợ nần chồng chất. Nó biết mẹ chồng chị có chút tiền tiết kiệm dưỡng già, nó ngọt nhạt dụ dỗ bà cho nó mượn, hứa hẹn đủ điều. Rồi sau đó, nó ép bà lên thành phố làm osin không công để trả nợ cho nó đấy chị!”
Bà Mai như chết lặng. Tay Bà Mai run rẩy, chiếc điện thoại trượt khỏi những ngón tay bủn rủn, rơi xuống sàn nhà đá hoa lạnh lẽo. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, nhưng Bà Mai chẳng còn nghe thấy gì nữa. Tâm trí Bà Mai quay cuồng, những lời của cô hàng xóm vang vọng như sét đánh ngang tai. Bà Mai nhìn Bà Hòa, người thông gia đang đứng cạnh mâm cơm với vẻ mặt đầy cam chịu, rồi lại nhìn Lan, con gái Bà Mai, vẫn thản nhiên ngồi trong phòng khách, đôi chân vắt vẻo, vô tư cười đùa với bạn qua điện thoại.
Tất cả những gì Lan đã nói về sự “chu đáo” của gia đình chồng, về việc “mẹ chồng đảm đang tự nguyện lo hết”, đều là một lời dối trá trắng trợn. Bà Mai cảm thấy một cơn tức giận bốc lên tận não, xen lẫn nỗi kinh hoàng tột độ. Cái quái quỷ gì đang diễn ra trong cái gia đình này? Con rể Bà Mai đã lừa gạt, bóc lột mẹ ruột của nó, rồi ép buộc bà phải làm việc như một người ở để trả nợ cờ bạc? Và con gái Bà Mai, Lan, nó lại có thể thản nhiên chấp nhận chuyện này sao?
Bà Mai nhìn chằm chằm vào Bà Hòa, đôi mắt Bà Mai tràn ngập sự đau xót và căm phẫn. Bà Hòa tránh ánh mắt của Bà Mai, cố gắng múc canh ra bát, nhưng tay bà run lẩy bẩy, nước canh suýt đổ ra ngoài. Sự thật kinh hoàng đã bị phơi bày, trần trụi và đau đớn. Bà Mai không thể tin nổi những gì mình vừa nghe, và càng không thể tin nổi những gì mình đang chứng kiến. Bà Mai nhặt điện thoại lên, nhưng không biết phải nói gì, phải làm gì. Cả người Bà Mai cứng đờ, họng Bà Mai nghẹn lại.
Bà Mai nhặt điện thoại lên, nhưng không biết phải nói gì, phải làm gì. Cả người Bà Mai cứng đờ, họng Bà Mai nghẹn lại. Bà Mai đưa ngón tay run rẩy, khẽ chạm vào nút ngắt cuộc gọi. Màn hình điện thoại tối sầm, như chính tâm trí Bà Mai lúc này. Khuôn mặt Bà Mai biến sắc, từng đường nét co lại vì nỗi sốc và cơn phẫn nộ tột độ đang bùng lên dữ dội.
Bà Mai quay phắt người lại, ánh mắt rực lửa quét qua căn phòng khách. Lan vẫn đang ngồi thản nhiên trên ghế salon, đôi chân vắt vẻo, tay cầm gói bim bim nhồm nhoàm. Nụ cười vô tư vẫn vương trên môi Lan, hoàn toàn không hay biết gì về cơn bão đang sắp ập đến. Cạnh đó, Bà Hòa vẫn đứng lúng túng bên mâm cơm, đôi mắt bà cụ cụp xuống, chất chứa đầy sự đau đớn và thất vọng tận cùng. Bà Mai muốn thét lên, muốn hỏi, muốn vạch trần tất cả, nhưng cổ họng Bà Mai như bị ai đó bóp nghẹt. Bà Mai không nói nên lời, chỉ có thể thở dốc từng hơi nặng nhọc, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung.
Bà Mai tiến từng bước nặng nề về phía Lan, mỗi bước chân như giẫm nát sự bình yên giả tạo trong căn phòng. Ánh mắt Bà Mai xoáy sâu vào Lan, khiến nụ cười vô tư trên môi cô con gái dần tắt lịm. Bà Mai không nói một lời, chỉ đưa tay ra, nắm chặt lấy cổ tay Lan, siết mạnh. Lan giật bắn mình, gói bim bim rơi xuống sàn, đôi mắt mở to nhìn người mẹ đang rực lửa.
“Lan!” Bà Mai rít lên, giọng nói khản đặc vì phẫn nộ, nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy, “Con nói thật cho mẹ biết, chuyện này là sao? Mẹ chồng con bị con rể con lừa gạt, ép buộc lên đây làm việc ư?!”
Lan giật mình thon thót, hoảng hốt. Chiếc điện thoại đang cầm trên tay cô rơi xuống đất, tạo ra một tiếng va chạm khô khốc. Cô lắp bắp nhìn Bà Mai, không thể thốt nên lời.
Lan lắp bắp nhìn Bà Mai, không thể thốt nên lời. Đôi mắt cô đảo liên hồi, tìm kiếm một lời bao biện. Khi Bà Mai vẫn siết chặt cổ tay, Lan bắt đầu giãy giụa nhẹ, né tránh ánh mắt như lửa đốt của mẹ.
“Mẹ à, không… không phải như mẹ nghĩ đâu!” Lan vội vã thanh minh, giọng nói có phần chói tai và run rẩy. Cô cố rút tay ra, nhưng lực nắm của Bà Mai quá mạnh. “Mẹ chồng con… bà ấy tự nguyện lên đây giúp đỡ mà, con cũng có biết gì đâu! Chồng con cũng có nói gì với con đâu mẹ!”
Gương mặt Lan trắng bệch, biểu cảm vừa chối tội vừa né tránh. Cô cúi gằm mặt xuống, không dám đối diện với sự phẫn nộ đang bùng lên trong mắt mẹ mình. Bà Mai nghe những lời bao biện vô liêm sỉ ấy, bàn tay càng siết chặt hơn, như muốn bóp nát sự vô tâm của đứa con gái. Một dòng máu nóng trào lên tận óc Bà Mai. Con bé này, đến giờ phút này vẫn còn chối cãi ư?
Bà Mai siết chặt cổ tay Lan, hơi thở nặng nề phả vào mặt con gái. Bà không thể tin những lời bao biện trơ trẽn Lan vừa thốt ra. Căn phòng bỗng chốc im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của Bà Mai và tiếng nghẹn ngào cố kìm nén của Lan.
Đúng lúc đó, từ trong bếp, Bà Hòa lật đật bước ra, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau. Bà Hòa vừa nghe thấy tiếng động lớn, giờ nhìn thấy cảnh tượng căng thẳng giữa Bà Mai và Lan, sắc mặt Bà Hòa tái mét. Ánh mắt Bà Hòa ngấn lệ, né tránh nhìn thẳng vào Bà Mai. Bà Hòa cúi gằm mặt xuống, đôi vai run rẩy. Bà Hòa lắp bắp, giọng nói lí nhí như sợ hãi một điều gì đó còn kinh khủng hơn: “Chị Mai ơi… không có gì đâu mà… tui… tui tự nguyện mà…”.
Sự cam chịu hiện rõ mồn một trên khuôn mặt Bà Hòa, một sự cam chịu đến đau lòng. Bà Hòa không dám ngẩng đầu lên, chỉ biết nhìn xuống nền nhà, như thể đó là cách duy nhất để tránh đối diện với sự thật đang bủa vây. Bà Hòa còn liếc nhanh về phía cửa phòng ngủ của Chồng Lan, một thoáng lo lắng vụt qua trong ánh mắt. Bà Mai nhìn Bà Hòa, rồi nhìn sang Lan, nhận ra một điều gì đó kinh hoàng hơn cả sự vô tâm của con gái mình.
Bà Mai nhìn Bà Hòa, rồi nhìn sang Lan, ánh mắt ngập tràn sự thất vọng và phẫn nộ. Cái nhìn cuối cùng của Bà Hòa về phía phòng ngủ Chồng Lan đã không qua khỏi mắt Bà Mai. Toàn bộ sự thật bỗng chốc hiện rõ mồn một, kinh khủng hơn cả sự vô tâm của con gái mình. Bà Mai không còn đủ kiên nhẫn để nghe bất kỳ lời bao biện nào nữa.
Bà Mai nghiến răng, giật mạnh Lan lại gần. Bàn tay của Bà Mai siết chặt bả vai con gái, khiến Lan đau điếng và lùi lại vài bước. Bà Mai không thèm để tâm đến Bà Hòa đang đứng run rẩy phía sau, hay những lời lấp liếm vô nghĩa của Bà Hòa vừa thốt ra. Gương mặt Bà Mai đỏ gay vì tức giận, từng mạch máu hằn lên rõ rệt. Bà Mai nhìn thẳng vào mắt Lan, không chút khoan nhượng.
BÀ MAI
(Hét lên, giọng run rẩy vì uất ức)
Đủ rồi! Con im đi, Lan! Bà Hòa, bà cũng đừng bao biện nữa! Con thật là đứa bất hiếu, bạc bẽo! Con có biết mẹ chồng con đang phải chịu đựng những gì không hả?! Con có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe sao?! Con vô tâm đến mức độ nào hả?! Để mẹ chồng mình phải sống không bằng người giúp việc trong chính căn nhà này, con có thấy nhục nhã không hả?
(Bà Mai, với toàn bộ sự phẫn nộ vẫn còn hằn trên nét mặt, buông thõng tay khỏi vai Lan. Cô con gái ngã khụy xuống sàn nhà, sững sờ không thốt nên lời. Ánh mắt Bà Mai xoay nhanh, tìm kiếm Bà Hòa đang đứng nép mình run rẩy ở một góc. Sự giận dữ như vơi bớt, thay vào đó là một nỗi xót xa vô hạn. Bà Mai bước tới, nắm chặt lấy bàn tay gầy gò, xương xẩu của Bà Hòa.)
BÀ MAI
(Giọng nói nghẹn ngào nhưng đầy kiên quyết, đôi mắt nhìn thẳng vào Bà Hòa)
Chị Hòa, chị đừng sợ! Có tôi ở đây! Chị hãy kể hết sự thật cho tôi nghe. Tôi sẽ không để chị phải chịu khổ nữa!
(Bà Hòa nhìn Bà Mai, đôi mắt đục ngầu chợt sáng lên một tia hy vọng mong manh. Những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc tuôn trào, ướt đẫm gò má hốc hác của bà.)
BÀ HÒA
(Nức nở, giọng đứt quãng vì những tiếng nấc)
Chị ơi… con rể chị… nó lừa tôi rồi…
(Bà Hòa ôm mặt khóc nức nở, từng tiếng nức nghẹn lại trong cổ họng. Bà Mai siết chặt tay Bà Hòa, ánh mắt đầy xót xa nhưng cũng không kém phần sắc lạnh nhìn về phía Lan vẫn đang ngồi sụp dưới sàn. Lan bắt đầu nhổm dậy, vẻ mặt khó hiểu xen lẫn chút hoảng sợ.)
BÀ MAI
(Ôn tồn, nhưng cương quyết)
Chị cứ bình tĩnh, từ từ kể cho tôi nghe. Nó đã làm gì chị?
BÀ HÒA
(Ngẩng mặt lên, nước mắt giàn giụa)
Nó… nó bảo tôi ký vào mấy tờ giấy… bảo là để làm hồ sơ vay vốn làm ăn ở quê… Nó bảo là dự án lớn lắm, cần tôi ký tên cho đủ thủ tục… Tôi tin nó, con rể mà, ai ngờ…
(Bà Hòa lại nghẹn ngào, chỉ vào chiếc bếp và căn hộ)
Rồi nó bảo tôi đã nợ nó một khoản lớn… không trả được thì phải lên đây ở… làm việc nhà, nấu cơm, trông cháu… để trừ nợ cho nó… Nó nói… nói tôi phải trả hết nợ thì mới được về quê…
(Lan đứng bật dậy, hai mắt mở to, lắp bắp.)
LAN
Mẹ… mẹ nói gì vậy? Làm gì có chuyện đó! Anh ấy làm gì có chuyện lừa mẹ!
BÀ HÒA
(Nhìn thẳng vào Lan, đôi mắt đục ngầu chứa đầy sự tủi nhục và phẫn uất)
Con không biết hay con cố tình không biết? Mẹ con bị nó hành hạ ra sao, con có thấy không? Mỗi ngày mẹ làm không ngơi tay, từ sáng sớm đến tận đêm khuya… Nó coi mẹ như người ở, bắt mẹ làm đủ thứ việc… Thức ăn thừa thì mới được ăn… Quần áo rách nát… Mẹ con sống không bằng con chó trong cái nhà này!
(Lời tố cáo của Bà Hòa như những nhát dao cứa vào tai Lan. Cô ta lùi lại một bước, nét mặt trắng bệch. Bà Mai đứng sững sờ, cơn phẫn nộ trong lòng bà như một ngọn núi lửa đang chực trào.)
BÀ MAI
(Giọng run lên từng hồi, nhưng ánh mắt đầy sắt lạnh nhìn về phía Lan)
Lan! Con nghe rõ chưa? Nghe rõ những gì mẹ chồng con vừa nói chưa? Đây là cuộc sống sung sướng con đã vẽ ra cho mẹ sao? Đây là sự chu đáo mà con rể con dành cho mẹ chồng nó ư?
Đúng lúc đó, cánh cửa căn hộ đột ngột mở ra, tiếng “cạch” khô khốc vang lên giữa không khí nặng nề. Chồng Lan bước vào, trên tay vẫn cầm chiếc cặp công sở. Anh ta nhìn thấy Bà Hòa đang khóc nức nở, nét mặt nhăn nhó, còn Bà Mai và Lan đứng sững sờ, vẻ mặt đầy căng thẳng. Ánh mắt anh ta lập tức sa sầm.
CHỒNG LAN
(Cau mày, giọng điệu hằn học)
Có chuyện gì mà ồn ào vậy? Mấy người làm gì mà mẹ tôi khóc thế kia?
BÀ MAI
(Mặt Bà Mai đỏ bừng, bà bước thẳng đến, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào Chồng Lan)
Ồn ào? Anh còn hỏi có chuyện gì mà ồn ào ư? Chính anh, chính anh mới là cái nguyên nhân của mọi chuyện ồn ào ở cái nhà này!
CHỒNG LAN
(Trợn mắt)
Bà nói cái gì vậy? Bà đang đổ lỗi cho tôi? Mẹ tôi khóc thì liên quan gì đến tôi?
BÀ MAI
(Bà Mai cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng và phẫn nộ, bà chỉ thẳng tay vào mặt anh ta)
Liên quan chứ! Liên quan mật thiết là đằng khác! Anh còn giả vờ không biết ư? Anh tưởng chúng tôi là những kẻ ngu ngốc để anh có thể tiếp tục diễn kịch sao?
LAN
(Lan vội vàng kéo tay Bà Mai, hoảng hốt)
Mẹ! Mẹ đang nói gì vậy? Có chuyện gì thế này?
BÀ MAI
(Bà Mai gạt tay Lan ra, không thèm nhìn con gái. Ánh mắt bà găm chặt vào Chồng Lan, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, chứa đầy sự khinh miệt và căm hờn)
Tôi nói cho anh biết, tôi đã biết tất cả! Tôi đã biết hết những thủ đoạn bẩn thỉu mà anh đã làm với mẹ mình, và cả những lời nói dối của Lan để lừa gạt tôi! Anh đã lừa gạt, ép buộc mẹ vợ mình làm nô lệ cho gia đình này! Anh có còn là con người không? Anh biến mẹ anh thành một người giúp việc không công, một người ở không lương cho cái nhà này!
(Bà Mai quay sang nhìn Lan, ánh mắt đầy thất vọng và đau khổ. Lan tái mét mặt, lắp bắp không nói nên lời.)
BÀ HÒA
(Bà Hòa lùi lại phía sau, gương mặt sợ hãi tột độ, hai tay run rẩy nắm chặt vạt áo)
Bà Mai à… Bà đừng nói nữa… Xin bà…
CHỒNG LAN
(Chồng Lan chết sững, sắc mặt từ cau có chuyển sang trắng bệch, anh ta không thể thốt nên lời. Mọi thứ vỡ lở quá nhanh, quá bất ngờ.)
CHỒNG LAN
(Sắc mặt Chồng Lan từ trắng bệch nhanh chóng chuyển sang đỏ gay, anh ta bật cười khẩy, giọng nói đầy vẻ khinh thường và tức giận tột độ)
Nô lệ? Mẹ vợ à, bà nói gì mà nghe ghê gớm vậy? Bà tưởng tôi là loại người gì? Mẹ tôi… bà ấy tự nguyện thôi! Bà già rồi nên lẩm cẩm, muốn giúp đỡ con cháu thôi mà! Bà muốn tôi đuổi bà về quê hả?!
(Chồng Lan quay phắt sang nhìn Bà Hòa, ánh mắt anh ta rực lên vẻ hăm dọa đáng sợ, khuôn mặt méo mó vì giận dữ. Bà Hòa giật mình lùi lại, đôi mắt mở to hoảng sợ.)
BÀ MAI
(Bà Mai kinh hãi nhìn hành động của Chồng Lan, bà không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Bà đưa tay chỉ thẳng vào mặt anh ta, run rẩy.)
Anh… Anh dám! Anh dám nói những lời đó với mẹ mình? Anh dám đe dọa mẹ mình ngay trước mặt tôi sao? Anh không còn tính người nữa rồi!
LAN
(Lan vẫn còn bàng hoàng, cô cố gắng trấn tĩnh nhưng giọng nói vẫn lạc đi)
Anh… Anh nói gì vậy? Mẹ, mẹ đừng như thế chứ!
CHỒNG LAN
(Chồng Lan phớt lờ Lan, ánh mắt vẫn găm chặt vào Bà Hòa, như muốn nuốt chửng bà. Anh ta nghiến răng, từng lời nói như dao găm.)
Còn bà! Bà dám để bà Mai xen vào chuyện nhà của chúng ta sao? Bà có biết bà đang gây ra chuyện gì không? Có phải bà muốn tôi phải đuổi bà về quê ngay lập tức không?!
LAN
(Lan giật mình, cô vội vàng bước lên một bước, đứng chắn giữa Bà Mai và Chồng Lan, đôi mắt hoảng loạn nhìn về phía mẹ ruột rồi lại liếc sang chồng. Giọng cô lạc đi, lắp bắp một cách yếu ớt, như sợ hãi cả hai bên.)
Mẹ… mẹ Mai ơi… anh ấy… anh ấy không có ý đó đâu… Mẹ hiểu lầm anh ấy rồi… Anh ấy chỉ nóng giận nhất thời thôi mà…
BÀ MAI
(Bà Mai sững sờ, nhìn Lan bằng ánh mắt không thể tin nổi, như thể bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Lời nói của Lan như nhát dao đâm thẳng vào tim bà. Bà run rẩy đưa tay ra, muốn chạm vào con gái nhưng rồi lại hạ xuống, thất vọng đến tột cùng.)
Lan… con nói gì vậy? Con… con đang bênh vực cho nó sao? Con không thấy nó đối xử với mẹ ruột nó như thế nào à? Con… con của mẹ!
CHỒNG LAN
(Chồng Lan nhìn Lan cười khẩy, ánh mắt anh ta đầy vẻ đắc thắng khi thấy Lan đứng về phía mình một cách yếu ớt. Anh ta quay sang Bà Mai, giọng nói càng thêm phần ngạo mạn.)
Thấy chưa, mẹ vợ? Ngay cả vợ tôi cũng hiểu tôi không có ý đó. Bà đừng có làm quá mọi chuyện lên! Mẹ tôi… bà ấy thích làm việc nhà, muốn giúp đỡ con cháu thôi. Đừng có cố gắng chia rẽ gia đình người khác!
BÀ HÒA
(Bà Hòa giật nảy mình khi Chồng Lan nhắc đến mình, bà vội vàng cúi gằm mặt xuống, lắp bắp một cách sợ hãi, cố gắng làm dịu tình hình.)
Thôi… thôi mà… Bà Mai ơi… Tôi không sao đâu… Tôi… tôi tự nguyện… Cậu ấy… cậu ấy nói đúng…
BÀ MAI
(Bà Mai trợn mắt nhìn Bà Hòa, không thể tin nổi Bà Hòa lại nói như vậy. Rồi ánh mắt bà chuyển sang Lan, đầy đau đớn và phẫn nộ. Bà Mai thấy mình đơn độc giữa căn phòng, chống lại cả hai đứa con và Bà Hòa đã bị tẩy não.)
Không sao? Tự nguyện ư? Hai người… hai người có bị mù không vậy? Anh ta đang đe dọa bà đó, Bà Hòa! Còn con nữa, Lan! Con không thấy gì sao? Hay con không muốn thấy? Mẹ thực sự thất vọng về con!
LAN
(Lan né tránh ánh mắt Bà Mai, cô khẽ lùi lại một bước, tránh xa cả mẹ ruột lẫn mẹ chồng. Khuôn mặt cô tái mét vì sợ hãi, không dám đối mặt với sự thật đang bày ra trước mắt, chỉ biết lắp bắp bào chữa.)
Mẹ… mẹ đừng nói thế… Con… con không biết… Anh ấy… anh ấy vẫn tốt với con…
BÀ MAI
(Bà Mai nhìn Lan một lần cuối, ánh mắt không còn đau đớn mà chuyển sang sự lạnh lùng và phẫn nộ tột cùng. Một sự thất vọng sâu sắc dâng lên, biến thành quyết tâm sắt đá. Bà ngoảnh mặt đi, không muốn nhìn đứa con gái vô tâm nữa. Bà quay phắt lại phía Bà Hòa, giọng bà cứng rắn, dứt khoát như thể bà đã chịu đựng đến giới hạn cuối cùng.)
Thôi đủ rồi! Tôi sẽ không để chị Hòa phải sống như thế này nữa! Chuyện này, tôi tuyệt đối không để yên!
CHỒNG LAN
(Chồng Lan nghe Bà Mai nói vậy thì mặt biến sắc, ánh mắt từ đắc thắng chuyển sang lo lắng, anh ta lập tức phản đối.)
Bà nói cái gì vậy? Bà không có quyền can thiệp vào chuyện gia đình tôi! Mẹ tôi thích ở đây, thích làm việc!
LAN
(Lan cũng hoảng hốt, vội vàng tiến lên một bước, muốn ngăn cản mẹ ruột.)
Mẹ ơi, mẹ làm gì vậy? Mẹ đừng làm mọi chuyện lớn chuyện lên chứ!
BÀ MAI
(Bà Mai không thèm để ý đến lời nói của Lan và Chồng Lan. Ánh mắt bà chỉ dán chặt vào Bà Hòa, trong đó là sự thương xót vô hạn và quyết tâm bảo vệ. Bà bước nhanh đến bên Bà Hòa, nắm chặt lấy tay bà thông gia, kéo mạnh.)
Chị Hòa, đi thôi! Tôi sẽ đưa chị về nhà! Tôi sẽ đưa chị đi ngay lập tức!
BÀ HÒA
(Bà Hòa giật mình, hoảng sợ nhìn Bà Mai rồi lại nhìn sang Chồng Lan đang trợn mắt giận dữ. Bà co rúm lại, không dám động đậy, cố gắng rút tay ra khỏi tay Bà Mai.)
Bà Mai… không được đâu… Tôi… tôi không thể đi được…
BÀ MAI
(Bà Mai siết chặt tay Bà Hòa, giọng bà đầy kiên quyết, không cho phép từ chối. Bà kéo mạnh Bà Hòa về phía cửa, không màng đến sự phản kháng yếu ớt của bà thông gia hay sự tức giận của đôi vợ chồng.)
Không thể đi ư? Để ở lại chịu đựng sự hành hạ này sao? Không đời nào! Tôi sẽ không để chuyện này tiếp diễn! Tôi sẽ nhờ pháp luật can thiệp để làm rõ mọi chuyện! Để xem ai đúng, ai sai!
CHỒNG LAN
(Chồng Lan sững sờ, tức giận đến mức mặt đỏ tía tai khi nghe Bà Mai nhắc đến pháp luật. Anh ta lao lên, muốn giằng Bà Hòa lại.)
Bà Mai! Bà dám! Bà buông mẹ tôi ra!
LAN
(Lan cũng chạy theo, cố gắng níu tay mẹ ruột, đôi mắt hoảng loạn nhìn sang chồng rồi lại nhìn Bà Mai.)
Mẹ ơi, mẹ đừng nóng giận! Mẹ dừng lại đi mà! Có gì từ từ nói chuyện!
BÀ MAI
(Bà Mai hoàn toàn phớt lờ họ, bà dùng hết sức bình sinh để kéo Bà Hòa. Ánh mắt bà kiên định, lạnh lùng, như thể bà đã chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Bà gằn giọng, kéo Bà Hòa về phía cửa ra vào của căn hộ.)
Tôi sẽ không buông! Tôi đã nói rồi, chuyện này tôi sẽ không để yên! Tôi sẽ không để chị sống như thế này thêm một giây phút nào nữa! Đi thôi, chị Hòa!
BÀ MAI
(Bà Mai không hề chùn bước, ánh mắt lạnh băng lướt qua Lan và Chồng Lan như thể họ không tồn tại. Bà dùng toàn bộ sức lực của mình, kéo mạnh Bà Hòa ra khỏi cánh cửa căn hộ đang mở toang. Chồng Lan định lao tới nhưng bị Bà Mai dùng vai đẩy mạnh sang một bên. Anh ta lảo đảo suýt ngã.)
CHỒNG LAN
(Chồng Lan nghiến răng, tức tối hét lên, không thể tin được vào mắt mình.)
Bà Mai! Bà dám! Bà đứng lại!
LAN
(Lan cũng cố gắng đuổi theo, nước mắt bắt đầu rơi vì hoảng loạn và xấu hổ. Cô ta níu lấy cánh tay Bà Mai.)
Mẹ ơi! Mẹ làm vậy là sao? Mẹ về nhà mình đi, chuyện này… chuyện gia đình con mà!
BÀ MAI
(Bà Mai mặc kệ lời van xin của con gái, bà giật mạnh tay ra khỏi Lan. Sức lực của bà Mai lúc này dường như vượt qua cả chính bà, bà kéo Bà Hòa băng qua hành lang dài, nhanh chóng tiến về phía thang máy. Bà Hòa, người đang bị sốc, chỉ biết bước theo vô thức, thi thoảng quay đầu nhìn lại căn hộ như thể đang thoát khỏi một cơn ác mộng.)
Tôi sẽ không bao giờ về! Gia đình ư? Các người có bao giờ coi chị Hòa là gia đình chưa? Đây không phải là nhà của chị ấy nữa!
(Bà Mai ấn nút thang máy liên hồi. Cánh cửa thang máy vừa hé mở, bà đã vội vàng kéo Bà Hòa vào bên trong, quay lưng lại với Lan và Chồng Lan đang đứng chết lặng ở cửa căn hộ. Ánh mắt Bà Mai kiên định, tràn đầy sự giải thoát và căm phẫn. Cánh cửa thang máy từ từ đóng lại, cắt đứt hoàn toàn hình ảnh hai vợ chồng Lan đang hoảng loạn.)
(Bên trong thang máy, Bà Hòa vẫn còn run rẩy, mặt trắng bệch vì sợ hãi. Bà Mai thở phào nhẹ nhõm, siết chặt tay Bà Hòa.)
BÀ MAI
(Giọng Bà Mai dịu xuống, nhưng vẫn còn hơi thở dốc.)
Không sao rồi, chị Hòa. Mọi chuyện qua rồi. Tôi sẽ đưa chị về nhà tôi. Chị sẽ an toàn ở đó.
BÀ HÒA
(Bà Hòa nhìn Bà Mai, đôi mắt đờ đẫn dần lấy lại sự sống. Nước mắt bà trào ra, bà không nói nên lời, chỉ biết gật đầu lia lịa. Khi cánh cửa thang máy mở ra ở tầng trệt, Bà Mai nhanh chóng dẫn Bà Hòa ra ngoài, gọi một chiếc taxi. Bà Mai dìu Bà Hòa vào xe, người phụ nữ lớn tuổi vẫn còn run rẩy từng hồi.)
(Vài phút sau, chiếc taxi dừng trước căn nhà nhỏ quen thuộc của Bà Mai. Bà Mai mở cửa, dìu Bà Hòa bước xuống xe. Không gian yên bình của con ngõ nhỏ dường như hoàn toàn đối lập với khung cảnh hỗn loạn vừa rồi.)
BÀ MAI
(Bà Mai nhẹ nhàng đỡ Bà Hòa vào nhà, đặt bà ngồi xuống ghế salon mềm mại. Bà vội vàng rót một cốc nước ấm, đưa cho Bà Hòa.)
Chị uống chút nước cho bình tâm lại. Cứ ở đây nghỉ ngơi đi. Không ai có thể làm hại chị được nữa đâu.
BÀ HÒA
(Bà Hòa cầm lấy cốc nước, nhưng tay bà vẫn run rẩy đến mức nước sánh ra ngoài. Bà nhìn Bà Mai, ánh mắt đầy biết ơn và xúc động. Nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác của bà. Bà bất ngờ đứng dậy, ôm chầm lấy Bà Mai, ôm chặt như thể sợ Bà Mai sẽ biến mất.)
Cảm ơn chị… cảm ơn chị đã cứu tôi… Tôi không biết phải làm sao nếu không có chị… Cảm ơn chị nhiều lắm…
Cánh cửa căn hộ nặng nề đóng sầm lại, tiếng động khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết cuối cùng với thế giới bên ngoài. Lan và Chồng Lan đứng chết trân ở hành lang, vẻ mặt còn nguyên sự bàng hoàng và tức giận. Chồng Lan là người đầu tiên bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Anh ta quay phắt lại nhìn Lan, ánh mắt đỏ ngầu.
CHỒNG LAN
(Nghiến răng, giọng khàn đặc đầy căm phẫn.)
Em đã làm gì vậy hả Lan? Em thấy chưa? Hết mẹ em rồi đến… đến chị Hòa. Cô ta có còn là mẹ chồng của em nữa đâu! Giờ thì hay rồi! Mất mặt! Gia đình chúng ta mất mặt hết rồi!
LAN
(Lan lùi lại một bước, nước mắt dàn dụa. Cô ta run rẩy cố gắng bào chữa.)
Anh nói gì lạ vậy? Em… em có làm gì đâu. Là mẹ em tự nhiên đến rồi làm loạn lên mà! Anh xem, giờ bà Hòa cũng bỏ đi rồi… ai sẽ giúp chúng ta việc nhà đây?
CHỒNG LAN
(Chồng Lan cười khẩy một tiếng đầy chua chát, sự khinh bỉ hiện rõ trong mắt anh ta.)
Giúp việc? Em vẫn chỉ nghĩ đến chuyện giúp việc thôi sao? Em nghĩ xem chuyện này sẽ ảnh hưởng thế nào đến anh? Đến công việc của anh? Em nghĩ cô hàng xóm kia sẽ im miệng à? Cả cái khu này, cả mạng xã hội, có khi cả công ty anh… họ sẽ nói gì về anh? Về vợ anh?
LAN
(Lan vội vã lắc đầu, nỗi sợ hãi bắt đầu xâm chiếm. Cô ta rút điện thoại ra, lướt qua các ứng dụng mạng xã hội, trái tim cô ta như ngừng đập khi nhìn thấy những dòng bình luận, những bài chia sẻ đang lan truyền chóng mặt.)
Không… không thể nào… Anh nhìn này! Họ… họ đang nói về chúng ta! “Con dâu bạc bẽo hành hạ mẹ chồng,” “Gia đình vô đạo đức,” “Ông chồng nhu nhược”… Không!
Chồng Lan giật lấy chiếc điện thoại từ tay Lan. Ánh mắt anh ta lướt qua màn hình, khuôn mặt tái mét đi vì giận dữ và xấu hổ. Một cuộc gọi đến, tên sếp anh ta nhấp nháy trên màn hình. Chồng Lan nuốt khan, không dám nghe máy.
CHỒNG LAN
(Anh ta ném điện thoại xuống ghế sofa như ném một cục than hồng, quay sang trừng mắt nhìn Lan.)
Em hài lòng chưa? Giờ thì anh mất việc chắc rồi! Gia đình anh tan nát hết rồi! Tất cả là tại em! Em! Lúc nào cũng chỉ biết ăn chơi, hưởng thụ, coi thường người khác! Em đối xử với mẹ chồng em như một con sen! Em có thấy không? Tất cả những gì em gieo, giờ em phải gặt!
LAN
(Lan sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, những tiếng khóc nấc nghẹn ngào. Những lời nói của Chồng Lan, những bình luận trên mạng, và cả hình ảnh Bà Hòa tiều tụy rời đi cùng Bà Mai, tất cả ập đến cùng lúc, giáng một đòn đau điếng vào tâm trí cô ta. Cô ta ôm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua kẽ tay, mang theo sự hối hận muộn màng.)
Không… Em không cố ý… Em sai rồi… Em xin lỗi… Em không biết…
CHỒNG LAN
(Chồng Lan quay lưng lại với Lan, ánh mắt anh ta nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang tắt dần, như chính hy vọng của anh ta. Giọng anh ta lạnh tanh, không một chút thương xót.)
Muộn rồi, Lan. Tất cả đã quá muộn rồi. Em đã tự tay hủy hoại tất cả. Hủy hoại danh dự của anh, của gia đình này. Và cả cuộc hôn nhân của chúng ta nữa.
Lan ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng Chồng Lan đang đứng đó, xa cách và lạnh lùng. Cô ta cố gắng với tay, nhưng chỉ chạm được vào khoảng không trống rỗng. Mọi thứ sụp đổ, tan vỡ không thể cứu vãn. Tiếng nấc của cô ta càng lúc càng nhỏ dần, chìm nghỉm trong sự câm lặng đáng sợ của căn hộ giờ đây chẳng khác nào một nhà tù. Cô ta đã nhận ra sai lầm của mình, nhưng cái giá phải trả quá đắt, và mọi thứ đã thật sự quá muộn.
Bà Mai ngồi trong căn nhà nhỏ của mình, nơi vốn dĩ luôn ấm cúng nay lại phủ một màn sương u buồn. Ngoài cửa sổ, vầng trăng treo lơ lửng giữa nền trời đêm tĩnh mịch, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt vào căn phòng. Bà đưa tay khẽ vuốt lên mái tóc bạc, từng nếp nhăn trên khuôn mặt hằn sâu nỗi niềm trăn trở. Bà vừa đưa Bà Hòa về lại quê nhà, thu xếp ổn thỏa mọi chuyện rồi mới trở về đây.
Hình ảnh Lan sụp đổ, gào khóc trong sự hối hận muộn màng vẫn ám ảnh tâm trí Bà Mai. Bà nhớ về cô con gái bé bỏng ngày nào, hồn nhiên và hiếu thảo. Giờ đây, đứa con ấy đã biến thành một người xa lạ, vô tâm, ích kỷ. Lòng Bà Mai quặn thắt, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má khô héo. Nỗi đau ấy, là nỗi đau của một người mẹ chứng kiến con mình lạc lối. Bà đã từng hy vọng Lan sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, một gia đình êm ấm, nhưng giờ đây tất cả chỉ còn là mớ hỗn độn do chính tay con gái bà tạo ra.
Tuy nhiên, giữa nỗi đau đớn đó, một cảm giác bình yên lạ lùng lại len lỏi trong lòng Bà Mai. Bà nhìn ra màn đêm, nơi những vì sao lấp lánh như đang thấu hiểu mọi chuyện. Bà biết, cái giá phải trả cho sự thật này là mối quan hệ rạn nứt với con gái mình, một vết thương khó lành. Thế nhưng, Bà Mai không hối hận. Cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi những lựa chọn, và đôi khi, những lựa chọn đúng đắn nhất lại là những lựa chọn đau đớn nhất. Bà đã bảo vệ được danh dự, bảo vệ được sự bình yên cho Bà Hòa – một người phụ nữ hiền lành, chịu thương chịu khó nhưng lại bị đối xử tệ bạc. Công lý, dù chỉ là công lý nhỏ bé trong một góc gia đình, đã được thực thi. Tình nghĩa mẹ chồng – nàng dâu, dù không phải của riêng mình, cũng đã được Bà Mai đứng ra bảo vệ bằng tất cả tấm lòng. Bà tin rằng, rồi một ngày nào đó, Lan sẽ hiểu ra. Cô ấy sẽ nhận ra giá trị thực sự của tình thân, của sự tử tế, và của những điều mình đã đánh mất vì sự vô tâm, ích kỷ. Có lẽ, đây là cách duy nhất để con gái bà trưởng thành, để nó học được bài học sâu sắc về nhân quả mà cuộc đời đã dạy. Bà Mai khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: “Dù đau lòng vì con, nhưng tôi biết mình đã làm đúng.” Dù ngày mai có ra sao, Bà Mai vẫn sẽ ngẩng cao đầu, bởi lương tâm bà đã được thanh thản. Ánh trăng vẫn dịu dàng soi chiếu qua khung cửa, như một lời an ủi, vỗ về cho người mẹ đã dũng cảm chọn lẽ phải giữa muôn trùng khó khăn. Bà nhắm mắt lại, một giấc ngủ bình yên có lẽ sẽ đến sau bao ngày giông bão.

