Đ𝐞̂́𝐧 𝐜𝐡𝐨̛𝐢 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐜𝐨𝐧 𝐫:𝐞̂̉ 𝐦𝐚̀ 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐛𝐚̀ 𝐭𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚 𝐥𝐚̀𝐦 𝐪𝐮:𝐚̂̀𝐧 𝐪𝐮:𝐚̣̂𝐭 𝐧𝐡𝐮̛ 𝐠𝐢𝐮́𝐩 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜, 𝐜𝐨𝐧 𝐠𝐚́𝐢 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐧𝐠𝐨̂̀𝐢 𝐦𝐚́𝐭, 𝐚̆𝐧 𝐯𝐚̣̆𝐭 đ𝐮̉ 𝐭𝐡𝐮̛́, 𝐜𝐨̀𝐧 𝐧𝐨́𝐢 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐭𝐨̂𝐢 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐜𝐚̂𝐮 𝐜𝐮̛̣𝐜 𝐤𝐲̀ 𝐱:𝐚̂́𝐮 𝐡:𝐨̂̉, 𝐭𝐨̂𝐢 𝐥:𝐚:𝐨 𝐭𝐡𝐚̆̉𝐧𝐠 𝐯𝐚̀𝐨 𝐦𝐚̂𝐦 𝐡𝐨̉𝐢 đ𝐚̂̀𝐮 đ𝐮𝐨̂𝐢 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐬𝐮̛̣ 𝐭𝐡𝐚̣̂𝐭 đ:𝐨̣̂𝐧𝐠 𝐭𝐫:𝐨̛̀:𝐢 đ𝐚̆̀𝐧𝐠 𝐬𝐚𝐮 𝐯𝐞̉ 𝐭𝐨̣̂𝐢 𝐧𝐠𝐡𝐢𝐞̣̂𝐩 𝐜𝐮̉𝐚 𝐛𝐚̀ 𝐭𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚, 𝐡𝐨́𝐚 𝐫𝐚…
Hôm đó, tôi lên thành phố thăm vợ chồng con gái. Trước khi đi, nó còn dặn:
“Mẹ cứ yên tâm nghỉ ngơi. Nhà chồng con ai cũng dễ chịu, mẹ chồng con đảm đang lắm, bà lo hết rồi.”
Nghe vậy, tôi nhẹ cả lòng. Mừng thầm cho con gái lấy được chồng tử tế, gia đình chồng lại chu đáo. Nhưng vừa đặt chân tới cửa, tôi khựng lại.
Một người phụ nữ luống tuổi, tóc tai rối bù, tay xách túi rác nặng trĩu, người nồng mùi dầu mỡ và thức ăn, đang lật đật bước ra từ căn bếp. Mãi đến khi bà ngẩng mặt lên, tôi mới nhận ra đó là bà thông gia – mẹ chồng con gái tôi.
Trong nhà, con gái tôi ngồi chễm chệ trên ghế salon, ăn vặt đủ thứ, chân gác lên bàn, cười khúc khích nói chuyện điện thoại với bạn bè, chẳng mảy may quan tâm đến xung quanh.
Tôi ngỡ mình vào nhầm nhà.
Tôi bước nhẹ vào, khẽ hỏi:
“Ủa, mẹ chồng con không có ở nhà hả?”
Nó quay lại, thản nhiên đáp:
“Có chứ. Đang dưới bếp nấu ăn đó. Mẹ hỏi gì lạ vậy? Mẹ chồng con lên đây ở mấy tháng rồi. Con rể mẹ năn nỉ bà lên trông nhà, trông cháu mà.”
Tôi chưng hửng:
“Ủa vậy là… bà nấu ăn, làm hết mọi việc? Còn con?”
Nó nhún vai:
“Thì con đi làm cả ngày, mệt lắm mẹ. Với lại con nấu ăn dở, mẹ chồng con đâu có cho đụng vô bếp. Bà quen làm rồi, cũng tiện cho con.”
Vừa lúc đó, bà thông gia từ bếp bước ra, tay bưng nồi canh nghi ngút khói, mồ hôi nhỏ giọt trên trán, nhưng vẫn cố nở nụ cười nhợt nhạt:
“Mời chị ngồi. Tui nấu xong rồi, ăn cơm luôn cho nóng.”
Tôi không chịu nổi nữa, vội bước xuống bếp, đẩy mâm cơm sang một bên rồi hỏi thẳng:
“Chị nói thật đi, chị sống ở đây là tự nguyện hay bị ép? Nhìn chị như người giúp việc vậy, chịu nổi không?”
Bà ấy lúng túng, chưa kịp trả lời thì điện thoại tôi reo. Là cô hàng xóm bên cạnh gọi.
“Chị ơi, chị đang ở nhà con Lan phải không? Tôi tính nói lâu rồi mà sợ chị buồn. Mẹ chồng nó…” Lúc này tôi mới t-á h-ỏa… 👇👇
“…Mẹ chồng nó bị vợ chồng con Lan ép lên đây đó chị! Con bé Lan với thằng Tuấn á, chúng nó nói dối là nhớ bà, muốn bà lên ở chung cho vui. Nhưng thực chất là để bà làm ô sin không công thôi chị ơi!”
Đầu dây bên kia, giọng cô hàng xóm hạ thấp, nhưng từng lời lại như búa bổ vào tai Bà Mai. Bà Mai cứng đờ cả người, tay đang cầm điện thoại run rẩy. Bà nhìn sang Bà thông gia đang đứng cạnh mâm cơm, ánh mắt bà ấy tránh né, vẻ mặt tiều tụy hiện rõ.
Cô hàng xóm tiếp tục, giọng đầy bức xúc: “Chị ơi, mẹ chồng con Lan không phải tự nguyện lên đâu, nó bị vợ chồng con Lan ép đó chị. Chúng nó coi bà như người làm vậy! Từ sáng sớm đến tối mịt, bà phải quần quật dưới bếp, nấu ăn cho cả nhà, dọn dẹp nhà cửa, rồi trông nom mấy đứa cháu. Con bé Lan á, nó đi làm về là lăn ra ghế salon, ăn vặt đủ thứ, chân gác lên bàn, cười nói điện thoại. Có bao giờ thấy nó động tay động chân giúp mẹ nó một việc gì đâu. Còn thằng Tuấn, y chang vợ nó!”
Mỗi câu nói của cô hàng xóm như một nhát dao đâm vào tim Bà Mai. Bà Mai sững sờ. Tất cả những hình ảnh Bà Mai vừa chứng kiến từ nãy giờ – Bà thông gia tóc tai rối bù, người nồng mùi dầu mỡ, tay xách túi rác nặng trĩu; rồi cảnh con gái Lan của Bà Mai ngồi chễm chệ trên ghế salon, vô tư ăn uống, chẳng màng đến ai – tất cả như một thước phim quay chậm, rõ nét hơn bao giờ hết. Bà Mai cảm thấy máu trong người như đông lại.
“Không thể nào… Con gái tôi… nó không thể nào như vậy được!” Bà Mai thầm nghĩ, nhưng giọng nói run rẩy của cô hàng xóm đã xé toạc lớp vỏ bọc hoàn hảo mà con gái bà đã cố tạo ra.
“Tôi thấy bà ấy vất vả lắm, chị ơi. Mấy lần tôi sang chơi, thấy bà ấy vừa mệt vừa buồn. Mà đâu dám nói ra, sợ con bé Lan nó làm khó thêm,” cô hàng xóm thở dài. “Nó còn nói với tôi, là con bé Lan với thằng Tuấn dọa, nếu không lên đây thì sẽ cắt tiền gửi về quê, rồi không cho bà gặp cháu nữa. Vậy nên bà đành phải chịu đựng.”
Bà Mai chết sững. Cả người bà lạnh toát. Điện thoại trên tay Bà Mai suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Trái tim người mẹ đau như cắt khi nghe sự thật kinh hoàng về con gái mình. Bà thông gia, người phụ nữ đáng thương ấy, lại phải chịu đựng tủi nhục đến vậy ngay trong chính căn nhà của con gái Bà Mai.
Bà Mai cúp điện thoại, đôi tay bà vẫn run lên bần bật. Gương mặt Bà Mai cắt không còn giọt máu, trắng bệch như tờ giấy. Bà quay phắt lại, ánh mắt dán chặt vào Lan, con gái bà.
Trên ghế salon ở phòng khách, Lan vẫn vô tư ngồi, chân gác lên bàn, tay cầm gói bim bim nhồm nhoàm ăn, thỉnh thoảng lại cười khúc khích khi xem điện thoại. Mùi đồ ăn vặt thoang thoảng trong không khí, trái ngược hoàn toàn với mùi dầu mỡ và thức ăn nồng nặc đang bốc lên từ phía bếp. Lan dường như không hề hay biết gì về cơn bão đang gào thét trong lòng mẹ mình. Nó ngẩng lên, nhìn Bà Mai với vẻ khó hiểu.
“Mẹ sao vậy?” Lan hỏi, miệng vẫn nhai tóp tép, ánh mắt thờ ơ.
Bà Mai siết chặt bàn tay, những ngón tay run rẩy bấu vào nhau. Bao nhiêu sự giận dữ, thất vọng, và nỗi đau cứ thế dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng. Bà Mai hít một hơi thật sâu, giọng nói của bà run rẩy, đầy uất nghẹn, như thể phải dùng hết sức lực mới có thể thốt ra từng tiếng:
“Lan… con… con giải thích cho mẹ nghe… cái gì đang xảy ra ở đây?”
Lan giật bắn mình trước giọng điệu run rẩy nhưng đầy sức nặng của Bà Mai. Gói bim bim đang cầm trên tay cô rơi “bộp” xuống sàn nhà, văng tung tóe những mảnh vụn màu cam. Lan cuống quýt cúi xuống nhặt, gương mặt thoáng chút bối rối, ánh mắt tránh né. Cô bé cố gắng trấn tĩnh lại, lắp bắp tìm lời biện minh.
“Mẹ… mẹ làm gì mà căng thẳng vậy?” Lan gượng cười, vươn tay kéo Bà Mai ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện. “Có gì đâu mẹ… Con nói rồi mà, mẹ chồng con… bà ấy đảm đang lắm, bà lo hết rồi.”
Lan đảo mắt khắp căn phòng, tránh ánh nhìn như xuyên thấu của mẹ mình. Cô vội vã tiếp lời, giọng điệu mỗi lúc một cao hơn, như thể đang thuyết phục chính mình.
“Mẹ chồng con quen làm rồi, mẹ ạ. Bà ấy thích chăm sóc tụi con. Con đi làm cả ngày, mệt lắm mẹ. Con nấu ăn dở, mẹ chồng con đâu có cho đụng vô bếp. Bà quen làm rồi, cũng tiện cho con.”
Bà Mai nhìn con gái, đôi mắt bà xám lại. Trong từng lời nói thanh minh vụng về ấy, Bà Mai không thấy sự thành thật, mà chỉ thấy một sự vô tâm đến đáng sợ. Bà thấy rõ sự dối trá và ích kỷ ẩn sâu trong đôi mắt đang cố tránh né của Lan. Hình ảnh Bà thông gia lam lũ, tóc tai rối bù, tay xách túi rác nặng trĩu, rồi lại bưng nồi canh nghi ngút khói, mồ hôi nhỏ giọt, hiện rõ mồn một trong tâm trí Bà Mai. Bà Mai khẽ nhắm mắt, một tiếng thở dài trốn thoát khỏi lồng ngực.
Lan thấy mẹ im lặng, liền tiếp tục cãi lý. “Mẹ làm gì mà căng thẳng vậy? Con nói rồi, mẹ chồng con thích chăm sóc tụi con mà!” Cô bé phớt lờ vẻ mặt đau đớn của mẹ, lại định cúi xuống nhặt gói bim bim.
Bà Mai hít một hơi thật sâu, đôi mắt mở to, chuẩn bị dồn nén tất cả sự chất vấn vào con gái. Bà định cất lời, giọng sẽ run rẩy nhưng kiên quyết, không thể chấp nhận được sự vô tâm này của Lan. Ngay lúc đó, từ trong bếp, Bà thông gia bước ra. Trên tay bà là một đĩa rau luộc xanh mướt, hơi nước còn bốc lên nghi ngút.
Bà thông gia vừa đi vừa cười gượng, định nói gì đó về bữa ăn, nhưng nụ cười nhợt nhạt lập tức tắt hẳn trên môi khi bà nhìn thấy không khí căng thẳng đến nghẹt thở giữa Bà Mai và Lan. Gương mặt Bà thông gia biến sắc, đôi mắt hốt hoảng đảo qua lại giữa hai mẹ con. Bà vội vàng đặt đĩa rau luộc xuống bàn ăn một cách mạnh bạo, tạo ra tiếng va chạm khô khốc.
Bà thông gia đưa tay lên ngực, cố gắng trấn tĩnh, giọng nói yếu ớt đến bất ngờ, như thể bà đang cố gắng che giấu một nỗi sợ hãi nào đó.
“Có chuyện gì vậy hai mẹ con?” Bà thông gia lắp bắp, ánh mắt lảng tránh ánh nhìn sắc như dao của Bà Mai. “Thôi… thôi vào ăn cơm đi cho nóng. Nào, Lan, con… con vào bàn đi.”
Bà thông gia lắp bắp, ánh mắt lảng tránh ánh nhìn sắc như dao của Bà Mai. “Thôi… thôi vào ăn cơm đi cho nóng. Nào, Lan, con… con vào bàn đi.”
Bà Mai nhìn Lan đang ngơ ngác, rồi lại quay sang Bà thông gia. Gương mặt Bà thông gia lúc này không khác gì một người đang cố gắng che giấu một bí mật kinh khủng, sự yếu ớt và hốt hoảng trong giọng nói, cùng ánh mắt lảng tránh đã nói lên tất cả. Bà Mai không thể chịu đựng thêm nữa. Bà sầm mặt, lập tức đẩy mạnh Lan sang một bên, khiến con gái loạng choạng suýt ngã. Lan giật mình, hoảng hốt nhìn mẹ, nhưng Bà Mai không thèm để ý.
Không để Lan kịp phản ứng hay mở lời, Bà Mai kiên quyết nắm lấy cổ tay gầy guộc của Bà thông gia, kéo mạnh bà ra khỏi tầm mắt của Lan. Bà thông gia chỉ biết ngỡ ngàng, đôi mắt mở to nhìn Bà Mai, không dám phản kháng lấy một lời. Bà Mai kéo Bà thông gia đến một góc khuất hơn trong phòng khách, nơi Lan khó có thể nghe rõ câu chuyện, mặc dù cô vẫn đang dõi theo mẹ mình với ánh mắt khó hiểu.
Bà Mai buông cổ tay Bà thông gia ra, nhưng ánh mắt bà thì vẫn nhìn thẳng vào đôi mắt trũng sâu, đầy mệt mỏi của người phụ nữ đối diện. Ánh mắt Bà Mai lúc này đầy sự xót xa và thương cảm, sự phẫn nộ trong lòng bà đã tạm lắng xuống, nhường chỗ cho nỗi đau khi nhìn thấy một người mẹ, một người phụ nữ đã chịu đựng quá nhiều.
“Chị nói thật với tôi đi, có phải con Lan và thằng rể nó đối xử tệ bạc với chị không?” Giọng Bà Mai khẽ run lên, nhưng tràn đầy sự kiên quyết. Bà thông gia cúi gằm mặt, đôi môi mím chặt, cố gắng nuốt ngược nước mắt vào trong. “Chị đừng giấu nữa! Tôi nhìn thấy hết rồi. Mùi dầu mỡ nồng nặc trong bếp, tóc tai chị rối bù, cái túi rác nặng trĩu… Và con Lan, nó ngồi chễm chệ trên ghế salon, ăn vặt, cười khúc khích nói chuyện điện thoại… Còn chị thì bưng nồi canh nghi ngút khói, mồ hôi nhỏ giọt, nụ cười nhợt nhạt.”
Bà Mai hít một hơi sâu, đôi mắt ngấn nước. “Chị nói thật với tôi đi. Tôi là mẹ của Lan, nhưng tôi cũng là một người phụ nữ, là một người mẹ. Tôi nhìn thấy hết những gì chị phải chịu đựng. Chị đừng cố bao che cho chúng nó nữa. Chuyện gì đã xảy ra?” Bà Mai kiên nhẫn, gần như van nài, đẩy Bà thông gia vào chân tường. Bà chỉ muốn một lời thú nhận, một lời giải đáp cho những nghi vấn đang dày vò tâm trí bà.
Bà thông gia ngước nhìn Bà Mai, đôi mắt đã đỏ hoe. Ánh mắt xót xa, đầy sự thấu hiểu của Bà Mai như một giọt nước tràn ly, phá vỡ lớp vỏ bọc kiên cường mà Bà thông gia đã cố gắng giữ vững bấy lâu nay. Bà thông gia run rẩy, đôi môi mím chặt không còn giữ được nữa. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, sau đó là những tiếng khóc nức nở vỡ òa. Bà thông gia đưa hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt hốc hác, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua kẽ tay, thấm ướt vạt áo.
Bà Mai nhìn cảnh tượng ấy mà đau thắt lòng. Bà lặng lẽ đưa tay vỗ nhẹ lên tấm lưng gầy của Bà thông gia, một sự an ủi không lời nhưng chất chứa bao sự cảm thông. Tiếng khóc của Bà thông gia mỗi lúc một lớn hơn, chất chứa bao tủi hờn, uất ức mà bà đã phải chịu đựng.
“Tui… tui khổ quá chị ơi!” Bà thông gia nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng vì những tiếng nấc. “Chúng nó… chúng nó ép tui lên đây! Lên thành phố… để trông nhà, để nấu nướng, dọn dẹp… y như người ở không công vậy! Lương hưu của tui… chúng nó cũng lấy mất, nói là để lo cho tương lai con cháu!”
Bà Mai siết chặt tay Bà thông gia, lồng ngực bà như có lửa đốt. Bà Lan và thằng Tuấn… chúng nó làm cái gì vậy? Nụ cười nhợt nhạt, mồ hôi nhỏ giọt của Bà thông gia khi bưng nồi canh nghi ngút khói hiện rõ mồn một trong tâm trí Bà Mai.
“Chúng nó… chúng nó còn nói tui ăn bám, vô dụng… Tui già rồi, tui có làm gì sai đâu… mà ngày nào cũng bị chúng nó mắng nhiếc, coi thường… Con dâu thì coi thường ra mặt, còn thằng con trai thì… nó nghe lời vợ nó, quay lưng lại với mẹ ruột!” Bà thông gia nói trong tiếng nấc, từng lời như cứa vào tim Bà Mai. Bà không thể tin nổi Lan – đứa con gái bà hết mực thương yêu lại có thể đối xử tệ bạc với mẹ chồng mình đến thế. Bà nhớ lại hình ảnh con gái ngồi chễm chệ trên ghế salon, ăn vặt, chân gác lên bàn, cười khúc khích nói chuyện điện thoại.
Bà Mai nhắm mắt lại, một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má bà. Nỗi phẫn nộ bùng lên, nhưng ngay lúc này, tất cả nhường chỗ cho sự xót xa đến tột cùng. Bà thông gia ngước nhìn Bà Mai, đôi mắt sưng húp, khuôn mặt lem luốc nước mắt. “Tui… tui khổ quá chị ơi! Chúng nó… chúng nó coi tui không bằng người ở!” Bà thông gia lặp lại, câu nói cuối cùng như một tiếng thét tuyệt vọng, chứa đựng tất cả sự tủi nhục và đau đớn mà bà đã phải kìm nén suốt bao ngày tháng. Từ xa, Lan chợt nghe thấy tiếng khóc thút thít, cô bé nhíu mày, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô nhìn về phía Bà Mai và Bà thông gia, cố gắng nghe ngóng, nhưng mọi thứ đều quá mơ hồ.
Từ xa, Lan chợt nghe thấy tiếng khóc thút thít, cô bé nhíu mày, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô nhìn về phía Bà Mai và Bà thông gia, cố gắng nghe ngóng, nhưng mọi thứ đều quá mơ hồ. Đúng lúc ấy, cánh cửa chính bật mở, Anh Tuấn, con rể của Bà Mai, vừa về đến nhà. Anh ta quăng vội chiếc cặp xuống ghế, dáng vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc.
Anh Tuấn ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua căn phòng. Anh ta thấy Bà Mai đang ngồi sát bên Bà thông gia, một tay vỗ nhẹ lên lưng mẹ vợ, người kia đang khóc nức nở. Lan ngồi đối diện, trên chiếc ghế salon, vẻ mặt lúng túng, không biết phải phản ứng thế nào với cảnh tượng trước mắt. Cả căn phòng chìm trong không khí nặng nề, căng thẳng đến ngạt thở.
Anh Tuấn cau mày, một tia khó chịu lướt qua ánh mắt. Anh ta không thích sự ồn ào hay những cảm xúc tiêu cực sau giờ làm. Anh thở dài, đi đến giữa phòng khách, nhìn lướt qua ba người phụ nữ. Giọng anh ta hơi gắt, phá tan sự im lặng: “Ủa, có chuyện gì mà ồn ào vậy? Sao chưa ăn cơm?”
Anh Tuấn vừa dứt lời, Bà Mai lập tức buông Bà thông gia ra, như thể mọi sự dịu dàng vừa rồi chỉ là một vỏ bọc. Bà thông gia vẫn còn nức nở, nhưng ánh mắt kinh ngạc nhìn Bà Mai. Bà Mai đứng thẳng người, xoay mạnh sang phía Anh Tuấn. Ánh mắt Bà Mai không còn chút hiền lành nào của người mẹ chồng đến thăm con, mà rực lên sự tức giận và kiên quyết, như ngọn lửa bùng cháy dữ dội. Anh Tuấn giật mình trước sự thay đổi đột ngột của mẹ vợ, nét cau mày khó chịu ban đầu chợt biến thành sự bối rối. Bà Mai bước thêm một bước, đôi mắt trừng trừng nhìn thẳng vào Anh Tuấn, giọng nói vang lên đầy uy lực, không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào.
“Thằng Tuấn,” Bà Mai gằn giọng, mỗi từ như một nhát dao cứa vào không khí căng như dây đàn, “mày nói cho mẹ nghe, sao mày lại đối xử với mẹ ruột mình như vậy? Mày có còn là người không?”
Anh Tuấn giật mình, lùi lại một bước trước ánh mắt như dao của Bà Mai. Anh ta vội vã đưa tay lên xoa xoa gáy, nét mặt tỏ vẻ khó chịu pha lẫn chút bất ngờ. Anh ta không ngờ Bà Mai lại có phản ứng mạnh mẽ đến vậy.
“Mẹ nói gì lạ vậy? Con đối xử tệ với ai chứ?” Anh Tuấn lắp bắp, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh. “Mẹ thông gia… mẹ thích giúp đỡ mà mẹ. Với lại, mẹ già rồi, ở nhà một mình cũng buồn. Sang đây làm việc nhà cho vợ chồng con, mẹ cũng có việc làm, mẹ vui hơn chứ.”
Bà Mai nhếch môi, ánh mắt quét qua khuôn mặt giả dối của Anh Tuấn. “Mày đừng vòng vo nữa, thằng Tuấn. Mày nghĩ mẹ là con nít hay sao? Hay mày nghĩ mẹ không biết đâu là thật, đâu là giả?” Giọng Bà Mai đanh thép, mỗi lời nói như một cái tát vào sự bao biện của anh ta. “Mày có biết Bà thông gia của mày đã làm gì không? Mày có thấy bà ấy mệt mỏi thế nào không?”
Bị Bà Mai dồn ép, Anh Tuấn không còn giữ được vẻ ngoài đạo đức giả. Nét mặt anh ta tối sầm lại, đôi mắt lộ rõ sự coi thường. Anh ta hừ một tiếng, bực bội ra mặt.
“Mẹ cứ làm quá lên!” Anh Tuấn đột ngột lớn tiếng, giọng nói đầy ngạo mạn. “Đúng là bà già rồi thì lẩm cẩm, khó tính! Suốt ngày chỉ được cái giỏi làm phiền! Cứ thích vẽ chuyện cho to lên!”
Anh ta chỉ tay về phía Bà thông gia, người vẫn đang đứng nụi khóc bên cạnh. “Bà già rồi, có làm gì đâu mà cứ vẽ chuyện! Bà quen làm rồi, cứ để bà làm cho khỏe!” Anh Tuấn nói thẳng, lời lẽ không chút kiêng nể.
Anh Tuấn nói thẳng, lời lẽ không chút kiêng nể.
Ngay lúc đó, một giọng nói khó chịu vang lên, cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Lan, người nãy giờ vẫn ngồi chễm chệ trên ghế salon, chân gác lên bàn, miệng nhai tóp tép, bỗng đứng phắt dậy. Cô ta vứt mạnh gói bim bim xuống bàn, gương mặt cau có. Cô đã nghe thấy toàn bộ cuộc cãi vã.
“Mẹ làm gì vậy?” Lan bước nhanh tới, xen vào giữa Bà Mai và Anh Tuấn. Cô ta nhìn Bà Mai với ánh mắt hằn học. “Chuyện nhà con, mẹ đừng có can thiệp quá đáng như vậy chứ! Con đã đủ xấu hổ rồi!”
Giọng Lan cao vút, đầy vẻ trách móc và bất mãn. Cô ta không ngần ngại chỉ thẳng vào mặt Bà Mai, nét mặt lộ rõ sự khó chịu. Đối với Lan, việc Bà Mai chất vấn Anh Tuấn ngay trước mặt cô và Bà thông gia chẳng khác nào đang làm cô mất mặt.
Bà Mai chết lặng. Đôi mắt Bà Mai mở to, nhìn đứa con gái mà bà đã mang nặng đẻ đau, chăm sóc từng li từng tí. Bà không ngờ, có ngày Lan lại có thể thốt ra những lời lẽ vô tâm và mù quáng đến vậy. Trái tim Bà Mai đau nhói, tựa hồ vừa bị một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào. Bà đứng bất động, mọi lời muốn nói đều nghẹn ứ nơi cổ họng. Bà Mai chỉ biết nhìn chằm chằm vào Lan, không tin vào tai mình.
Bà Mai chết lặng. Đôi mắt Bà Mai mở to, nhìn đứa con gái mà bà đã mang nặng đẻ đau, chăm sóc từng li từng tí. Bà không ngờ, có ngày Lan lại có thể thốt ra những lời lẽ vô tâm và mù quáng đến vậy. Trái tim Bà Mai đau nhói, tựa hồ vừa bị một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào. Bà đứng bất động, mọi lời muốn nói đều nghẹn ứ nơi cổ họng. Bà Mai chỉ biết nhìn chằm chằm vào Lan, không tin vào tai mình.
Một sự thật phũ phàng ập đến, xé nát tâm can Bà Mai. Không chỉ Anh Tuấn tệ bạc, mà chính đứa con gái ruột thịt, máu mủ của bà, cũng đã thay đổi. Nét mặt của Lan hằn học, ánh mắt cô ta vô cảm khi Bà Mai đang cố gắng bảo vệ chính gia đình cô. Lan, cô con gái từng hiếu thảo, giờ đây chỉ còn là một người phụ nữ vô tâm, ích kỷ và mù quáng bởi sự tiện nghi vật chất. Bà Mai nhìn sang Anh Tuấn đang đứng khoanh tay, rồi lại nhìn Lan đang cau có. Một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy lan tỏa. Căn nhà này không còn là tổ ấm nữa, nó đã biến thành một chiếc lồng đầy sự lạnh lẽo và dối trá, được xây nên từ sự thờ ơ và khinh thường. Bà Mai hiểu rằng, bà không thể tiếp tục ở lại nơi đây thêm một giây phút nào nữa. Những lời nói ra lúc này cũng sẽ chỉ là vô nghĩa, chỉ làm tổn thương thêm tình mẫu tử đã vỡ vụn.
Bà Mai không thốt nên lời. Đôi môi Bà Mai run rẩy, đôi mắt bà đỏ hoe ngấn lệ. Bà Mai lắc đầu quầy quậy, một giọt, rồi hai giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo của bà, rồi tuôn rơi lã chã. Bà Mai quay lưng, bước đi thẳng về phía cửa chính, bỏ lại sau lưng ánh mắt ngỡ ngàng của Lan và vẻ mặt dửng dưng của Anh Tuấn. Mỗi bước chân của Bà Mai như nặng ngàn cân, kéo lê theo nỗi đau vỡ vụn của một người mẹ.
Bà Mai bước thẳng về phía chiếc vali nhỏ đặt nép bên tủ giày trong căn Nhà con gái Lan trên thành phố. Đôi mắt bà vẫn còn đỏ hoe, nhưng gương mặt đã cố nén lại mọi cảm xúc. Bà không nói một lời, chỉ lặng lẽ mở khóa vali. Từng động tác của bà Mai đều toát lên vẻ vội vàng, gấp gáp, như muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt, nhưng lại được thực hiện trong một sự im lặng đáng sợ.
Bàn tay nhăn nheo của Bà Mai run rẩy lấy ra từng món đồ ít ỏi. Một chiếc áo, một vài vật dụng cá nhân, tất cả đều được gấp lại một cách cẩu thả rồi nhét vào vali. Mỗi món đồ như chất chứa một nỗi đau, một sự thất vọng tột cùng về đứa con gái mà bà đã dành cả đời để yêu thương. Vai bà run lên từng hồi. Một tiếng nấc nghẹn ngào cố gắng kìm nén, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc thoát ra, xé toang không gian tĩnh lặng. Bà cúi gằm mặt, không muốn ai nhìn thấy những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài.
Từ phía Bếp, Bà thông gia lẳng lặng nhìn ra. Bà vẫn còn đang bưng cái nồi canh nghi ngút khói, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ánh mắt Bà thông gia trĩu nặng sự buồn bã, bất lực. Bà không nói một lời nào, không thể làm gì. Bà chỉ đứng đó, chứng kiến cảnh tượng người mẹ già đang lặng lẽ thu dọn hành lý trong nước mắt, rời đi khỏi ngôi nhà của con mình. Nụ cười nhợt nhạt thường trực trên môi Bà thông gia giờ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nét lo lắng, xót xa.
Tiếng kéo khóa vali vang lên khô khốc, xé nát không gian như một tiếng thét câm nín. Bà Mai khép vali lại, cài chốt. Đôi vai bà run lên bần bật, những tiếng nấc nghẹn ngày càng dồn dập, đau đớn đến tận xương tủy. Bà không quay đầu lại.
Bà Mai hít sâu một hơi, cố gắng nén chặt nỗi đau đang dâng trào. Bà xoay người, bàn tay run rẩy nắm lấy quai chiếc vali nhỏ. Bà nhấc chiếc vali lên, đôi chân nặng trĩu bước về phía cửa, không muốn chần chừ thêm một giây phút nào ở nơi đây nữa.
Đúng lúc Bà Mai chuẩn bị rời đi, từ phía Bếp, Bà thông gia lén lút bước ra. Bà thông gia liếc nhanh về phía Ghế salon/Phòng khách, nơi Lan vẫn đang ngồi chễm chệ, ăn vặt, cười khúc khích nói chuyện điện thoại mà không hề để ý đến xung quanh. Nắm lấy khoảnh khắc đó, Bà thông gia nhanh chóng lao đến bên Bà Mai. Bàn tay của Bà thông gia, vẫn còn dính chút mùi dầu mỡ và thức ăn nồng nặc từ việc làm bếp, khẽ chạm vào tay Bà Mai.
Một động tác nhanh như chớp, Bà thông gia lén lút nhét vào lòng bàn tay nhăn nheo của Bà Mai một mảnh giấy nhỏ, gấp tư. Ánh mắt Bà thông gia trĩu nặng sự sợ hãi, nhưng sâu thẳm trong đó, một tia hy vọng mỏng manh vẫn le lói. Bà thông gia nhìn Bà Mai như cầu xin, như muốn gửi gắm tất cả những lời không thể nói thành lời vào cái khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Bà Mai giật mình, nhưng ngay lập tức hiểu ý. Bà nhanh chóng khép bàn tay lại, siết chặt mảnh giấy vào trong lòng bàn tay, giấu kín như một báu vật. Trong thâm tâm, Bà Mai cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự bất lực đến tột cùng của Bà thông gia qua cái chạm tay và ánh mắt đó. Bà thông gia khẽ siết nhẹ tay Bà Mai một lần cuối, một cái siết tay đầy ẩn ý, như một lời giao ước không lời, một lời cầu cứu không thốt ra. Rồi Bà thông gia quay lưng đi, nhanh chóng trở lại Bếp, gương mặt trở lại vẻ nhợt nhạt và cam chịu thường ngày, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bà Mai khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận sự ẩm ướt của mảnh giấy và nỗi tuyệt vọng của Bà thông gia qua cái chạm. Bà quay người, tiếp tục bước về phía cửa, chiếc vali nhỏ nặng trĩu theo từng nhịp chân. Đúng lúc cánh cửa gần kề, một tiếng cười lảnh lót từ Ghế salon/Phòng khách vang lên, kéo theo một tiếng nói chuyện điện thoại ồn ào của Lan. Anh Tuấn, người nãy giờ vẫn đứng tựa vào khung cửa, tay khoanh trước ngực, bỗng nhướng mày khi thấy Bà Mai định rời đi mà không một lời từ biệt.
Bà Mai dừng lại, hít sâu một hơi. Bà biết mình không thể cứ thế mà đi. Bà quay đầu lại, đôi mắt quét qua Lan đang ngồi chễm chệ, chân gác lên bàn, miệng vẫn cười khúc khích với chiếc điện thoại. Kế bên, Anh Tuấn nhìn Bà Mai với vẻ mặt không cảm xúc, đôi mắt lướt qua như thể bà chỉ là một vị khách vô hình. Một sự thờ ơ lạnh lẽo đến thấu xương.
Bà Mai không trách móc. Giờ phút này, những lời trách cứ trở nên vô nghĩa. Bà chỉ nhìn thẳng vào Lan, rồi sang Anh Tuấn, giọng nói vang lên dứt khoát, không còn chút run rẩy nào của sự yếu đuối hay đau khổ.
“Mẹ sẽ quay lại,” Bà Mai nói, ánh mắt sắc như dao găm, quét qua gương mặt bàng quan của họ. Lan thoáng ngẩng đầu lên, nét khó hiểu lướt qua, nhưng rồi lại dán mắt vào điện thoại. Anh Tuấn chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như không tồn tại. “Và lúc đó,” Bà Mai tiếp lời, từng chữ như găm vào không khí, “mọi chuyện sẽ không như vậy nữa đâu!”
Không đợi một lời đáp lại, không cho họ cơ hội phản ứng, Bà Mai dứt khoát xoay người. Cánh cửa mở ra, bà bước ra ngoài, đóng sầm lại. Tiếng cửa sập khô khốc vang vọng khắp căn nhà, như một lời kết thúc cho một chương, và mở ra một sự khởi đầu đầy ẩn ý khác.
Bà Mai bước ra khỏi căn nhà, lòng trĩu nặng nhưng ánh mắt đầy sự kiên định. Từng bước chân nặng nhọc trên con đường vắng, bà vẫn cảm nhận được cái lạnh lẽo và mùi dầu mỡ ám ảnh từ trong căn bếp của Lan. Bà biết, mình không thể để bà thông gia tiếp tục chịu khổ, không thể nhắm mắt làm ngơ trước sự bất công hiển hiện ngay trong gia đình con gái mình.
Trên đường về, bà dừng lại bên một chiếc ghế đá công viên. Bàn tay run rẩy đưa vào túi áo, lấy ra mảnh giấy nhỏ đã được Bà thông gia khéo léo trao cho. Mở ra, đó là một dãy số điện thoại và một vài dòng chữ nguệch ngoạc. Có vẻ đó là số của người thân hoặc một manh mối quan trọng mà Bà thông gia đã cố gắng gửi gắm. Bà Mai siết chặt mảnh giấy trong tay. Một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Bà Mai hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn quyết tâm. Không một lời thoại nào bật ra, chỉ có tiếng thở dài đầy mạnh mẽ, như một lời thề nguyền âm thầm được khắc sâu trong tâm trí. Bà Mai sẽ làm gì đó. Nhất định phải làm.
Bà Mai bước vào căn phòng trọ nhỏ của mình, tiếng khóa cửa “cạch” khô khốc vang lên, dứt khoát như một lời tuyên bố. Căn phòng chìm trong bóng tối nhập nhoạng của buổi chiều muộn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ hắt vào. Bà Mai không bật đèn, ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, trái tim vẫn còn đập thình thịch những nhịp đập dồn dập của sự phẫn uất và quyết tâm. Bàn tay bà run rẩy, rút ra mảnh giấy đã nhăn nhúm từ trong túi áo. Dãy số điện thoại và vài dòng chữ nguệch ngoạc trên mảnh giấy như đang bốc cháy trong ánh nhìn của bà, thôi thúc bà phải hành động ngay lập tức.
Bà Mai hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi cảm xúc vào lồng ngực. Bà mở khóa điện thoại, màn hình sáng lên, ánh sáng xanh lơ ảo diệu trong bóng tối. Ngón tay run rẩy nhưng kiên định, gõ từng con số một cách chậm rãi, mỗi lần chạm vào phím là một lời khẳng định cho quyết tâm không lay chuyển của bà.
Tiếng chuông điện thoại đổ từng hồi dài, chậm rãi, như kéo căng sợi dây thần kinh của Bà Mai. Bà Mai nuốt khan, chờ đợi, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Đầu dây bên kia, một giọng phụ nữ lạ cất lên, có vẻ ngạc nhiên và hơi cảnh giác.
GIỌNG PHỤ NỮ LẠ
Alo… ai đấy ạ?
BÀ MAI
(Giọng run run nhưng chất chứa sự kiên định)
Alo, tôi là mẹ của Lan đây. Tôi có chuyện cần nói về bà thông gia…
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi tiếng “À…” kéo dài như sự nhận ra đột ngột. Bà Mai nghe rõ tiếng hít thở dồn dập và sự bối rối từ phía bên kia. Bà biết, cuộc gọi này chính là viên gạch đầu tiên, vững chắc và không thể đảo ngược, cho một sự thay đổi lớn trong gia đình con gái mình, và quan trọng hơn cả, là cho cuộc đời bà thông gia tội nghiệp.
Cuộc gọi của Bà Mai không chỉ là tiếng chuông báo hiệu cho một sự thật sắp được phơi bày, mà còn là khởi đầu cho một hành trình chữa lành, một bài học đắt giá về tình người và trách nhiệm. Sau tất cả những sóng gió, sự thật được đưa ra ánh sáng, những sai lầm được nhìn nhận một cách sâu sắc, và quan trọng hơn cả, là bài học về tình người, lòng bao dung và sự thấu hiểu. Bà Mai đã hành động không chỉ vì bà thông gia tội nghiệp, mà còn vì chính con gái mình, vì một gia đình đúng nghĩa, nơi tình thân không bị đánh đổi bằng sự tiện nghi hay những toan tính cá nhân ích kỷ. Có lẽ, những vết rạn nứt trong các mối quan hệ sẽ không thể lành lại ngay lập tức, nhưng tia hy vọng đã được thắp lên một cách mạnh mẽ. Tình yêu thương, dù bị che lấp bởi màn sương của sự vô tâm và sự ích kỷ, vẫn luôn tồn tại như một ngọn lửa ấm áp. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, giá trị đích thực của cuộc sống nằm ở sự sẻ chia, sự quan tâm chân thành dành cho những người xung quanh, những người mà chúng ta đôi khi vô tình lãng quên. Không ai là hoàn hảo, mỗi người đều có những vấp ngã và những sai lầm trong cuộc đời. Điều quan trọng là chúng ta biết đứng dậy, học cách lắng nghe trái tim mình và mở lòng đón nhận những điều mới mẻ. Để rồi, sau giông bão của cuộc đời, cầu vồng sẽ hiện ra, rực rỡ và bình yên, như một lời nhắc nhở rằng mọi khó khăn đều có thể vượt qua khi trái tim biết yêu thương và tha thứ. Khi những mảnh vỡ được ghép lại, không phải bằng sự ép buộc hay áp lực, mà bằng tình yêu thương và sự chân thành từ đáy lòng, một bức tranh mới sẽ hiện ra, không hoàn hảo nhưng tràn đầy ý nghĩa và hy vọng. Bài học về sự công bằng, về trách nhiệm của mỗi cá nhân trong một tập thể gia đình, sẽ mãi vang vọng trong tâm trí mỗi người. Đó là lúc mỗi thành viên nhận ra rằng hạnh phúc không phải là có được bao nhiêu, mà là cho đi bao nhiêu, và giữ gìn những giá trị thiêng liêng của tình thân như thế nào.

