Bà nội ơi, dì ghẻ bảo con chỉ đứng không được ngồi, không được nằm, không được ngủ, toàn bắt con thức đến 12h đêm chỉ để…
Bà ơi, con ngồi viết những dòng này với cả một nỗi lòng nặng trĩu mà lâu nay con không dám nói to. Con đã cố gắng chịu đựng, cố gắng im lặng để mọi chuyện qua đi, nhưng bây giờ con thấy mình không còn chịu nổi nữa. Con cần bà.
Dì ghẻ bảo con không được ngồi, không được nằm, thậm chí không được ngủ; dì bắ;/t con phải đứng suốt nhiều tiếng liền, nhiều hôm phải thức đến 12 giờ đêm không cho nghỉ chỉ để làm những việc mà con quá mệ-t. Con đứng đến chân nhức, mắt hoa, nhưng dì vẫn quát: “Đứng thì đứng, đừng có kêu la.” Mỗi lần con mệt quá, con chỉ dám thầm khóc cho khuất mắt, vì biết nếu bị dì phát hiện, con sẽ bị m-ắng to hơn.
Dì không cho con đóng cửa phòng. Mỗi tối, con không có chút riêng tư nào — dì mở cửa, đi vào, kiểm tra, thậm chí còn làm cả 1 việc… 👇👇
Thanh bước vào phòng ngủ của Linh, ánh mắt lạnh như băng quét qua căn phòng đơn sơ. Linh giật mình, vội vàng giấu cuốn nhật ký mà cô đang viết dưới gối. Cô bé co rúm lại trên chiếc giường nhỏ, tim đập thình thịch. Thanh không nói lời nào, chỉ tiến đến gần, bàn tay thon dài của dì ta bất ngờ với xuống, lật tung chiếc gối. Cuốn nhật ký mỏng manh lộ ra. Linh tái mét mặt, muốn vươn tay giằng lại nhưng nỗi sợ hãi đóng băng mọi cử động.
Thanh giật phắt cuốn sổ khỏi tay Linh, lật nhanh vài trang giấy chi chít nét chữ trẻ con. Nụ cười khinh bỉ nở trên môi dì ta. “Thứ vô dụng này, để đó làm gì?” Thanh buông lời lạnh lùng, giọng điệu đầy vẻ chế giễu.
Linh run rẩy bần bật, đôi mắt ướt đẫm nước. Nước mắt nóng hổi tứa ra, hòa lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng và sự uất ức dâng trào trong lồng ngực. Linh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim, khi những lời lẽ riêng tư nhất của cô bé bị xé toạc một cách tàn nhẫn. Cô bé chỉ có thể nấc lên một tiếng nghẹn ngào, không dám phản kháng.
Thanh cười khẩy, vứt cuốn nhật ký xuống sàn nhà như một món đồ bỏ đi, ánh mắt vẫn lạnh lùng khóa chặt lấy Linh. “Đừng hòng có thứ gì riêng tư ở đây. Ngươi phải học cách tuân lệnh.” Thanh quay gót, bước ra khỏi phòng, để lại Linh một mình trong bóng tối chông chênh của nỗi tủi thân và tuyệt vọng.
Ngày qua ngày, cuộc sống của Linh trôi trong một vòng luẩn quẩn của sự đày đọa. Từ sáng sớm tinh mơ, Linh đã phải thức dậy, bắt đầu chuỗi công việc nhà không hồi kết. Linh quét dọn, rửa bát, giặt giũ, và nấu nướng dưới sự giám sát lạnh lùng của Thanh. Mỗi khi Linh lỡ tay làm rơi vỡ một thứ gì đó hay chậm chạp hơn một chút, Thanh lại lập tức xuất hiện, những lời lẽ sắc như dao cứa vào lòng Linh.
“Đứng thẳng lên! Ngươi nghĩ mình có quyền được ngồi khi chưa xong việc sao?” Thanh gằn giọng, bàn tay vung lên chỉ vào chiếc ghế trống. Linh lập tức bật dậy, đôi chân đã mỏi nhừ từ sáng vẫn phải tiếp tục đứng không ngơi nghỉ. Linh cảm nhận từng thớ thịt trên bắp chân mình căng cứng, như muốn nứt ra. Thời gian trôi qua, Linh phải đứng liên tục hàng giờ, từ khi mặt trời còn chưa lên cho đến khi nó lặn hẳn phía chân trời.
Mỗi bữa ăn, Linh chỉ được phép ăn những thứ thừa thãi, lạnh ngắt còn lại sau khi Thanh và bạn bè của dì ta đã dùng bữa. Ngay cả khi đã ăn xong, Linh cũng không được phép nghỉ ngơi. Thanh bắt Linh phải thức đến tận mười hai giờ đêm, dọn dẹp mọi thứ đến khi ngôi nhà sạch bóng. Linh cố gắng chống lại cơn buồn ngủ đang vờn quanh, nhưng đôi mắt đã sưng húp, đỏ hoe vì thiếu ngủ triền miên.
Đêm về, khi Linh lê bước vào phòng ngủ, cơ thể cô bé như rã rời, mỗi cử động đều đau nhói. Linh không được đóng cửa phòng, Thanh muốn chắc chắn rằng Linh không có một giây phút riêng tư nào, không một phút giây được ngả lưng xuống giường trước giờ Thanh cho phép. Linh ngước nhìn trần nhà trong vô vọng, cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy của sự suy kiệt, cả thể xác lẫn tinh thần. Linh chỉ mong một giấc ngủ thật sâu, nhưng dù đã rất mệt mỏi, tâm trí Linh vẫn bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi và những lời đe dọa. Linh kiệt sức, nhưng không tài nào tìm được sự bình yên.
Linh kiệt sức, nhưng không tài nào tìm được sự bình yên. Đôi mắt Linh mờ đi, những thớ thịt trên cơ thể run rẩy vì mệt mỏi và lạnh giá. Cô bé lê bước về phía chiếc cửa sổ phòng ngủ, đôi tay nhỏ bé khẽ đặt lên khung kính lạnh ngắt. Bên ngoài, vầng trăng treo lơ lửng trên nền trời đêm u tối, dường như đang chế giễu sự tự do mà Linh không thể chạm tới.
“Giá như mình có thể bay đi…” Linh thì thầm, giọng khản đặc.
Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Cô Mai, cô giáo chủ nhiệm hiền lành của Linh, chợt hiện lên trong tâm trí. Cô Mai luôn quan tâm đến Linh, ánh mắt cô giáo đầy sự ấm áp mỗi khi nhìn Linh. Một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên trong trái tim Linh. Có lẽ, nếu Linh kể cho cô giáo nghe mọi chuyện…
Linh nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh mình đứng trước Cô Mai, những lời lẽ nghẹn ngào tuôn trào. Cô Mai sẽ tin Linh chứ? Cô giáo sẽ giúp Linh chứ?
Nhưng rồi, một bóng đen ghê rợn chợt che phủ tia hy vọng mong manh ấy. Khuôn mặt Thanh hiện ra rõ mồn một trong tâm trí Linh, ánh mắt sắc lạnh, môi nở nụ cười khẩy, và câu nói đầy đe dọa vang vọng như một lời nguyền: “Mày mà hé răng, biết tay tao!”
Linh rùng mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô bé cảm thấy bàn tay vô hình của dì ghẻ siết chặt lấy cổ họng mình, cắt đứt mọi lời kêu cứu. Linh biết, Thanh không chỉ nói suông. Thanh sẽ làm thật. Thanh sẽ khiến Linh phải hối hận vì dám phản kháng.
Ý định tìm kiếm sự giúp đỡ tan biến như bong bóng xà phòng. Linh lùi lại khỏi cửa sổ, cảm giác tuyệt vọng nhấn chìm cô bé một lần nữa. Không, Linh không thể. Nỗi sợ hãi quá lớn, lớn hơn cả khao khát tự do. Linh gục xuống, đôi vai run rẩy, không dám khóc thành tiếng, sợ rằng ngay cả tiếng nấc nhỏ cũng sẽ bị Thanh nghe thấy.
Linh lảo đảo rời khỏi cửa sổ, cảm giác tuyệt vọng nặng trĩu hơn bao giờ hết. Màn đêm bao trùm lấy Linh, và dường như cả căn nhà này cũng đang siết chặt lấy cô bé. Bụng Linh réo lên từng hồi vì đói.
Chốc lát sau, ánh đèn phòng bếp bật sáng, Thanh gọi giật: “Ăn cơm!”
Linh lê bước xuống bếp. Trên bàn là một bát cơm nguội, lèo tèo vài miếng thịt kho khô khốc. Đó là tất cả những gì Linh được phép ăn. Linh ngồi xuống ghế, tay run run cầm đũa. Cô bé cúi gằm mặt, cố nuốt từng thìa cơm lạnh lẽo, sợ hãi ngay cả việc ngẩng đầu.
Thanh đứng tựa cửa bếp, khoanh tay nhìn Linh bằng ánh mắt khinh miệt. Một nụ cười nửa miệng nở trên môi mỏng. Linh cảm thấy từng sợi tóc trên gáy dựng đứng, biết có điều chẳng lành sắp xảy ra.
Bỗng, Thanh bước nhanh tới, không nói một lời, vung tay hất mạnh vào bát cơm của Linh. Tiếng bát đĩa va chạm loảng xoảng, cơm và những miếng thịt ít ỏi văng tung tóe khắp sàn gạch.
Linh giật bắn mình, kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Bát cơm của Linh nằm úp sấp, những hạt cơm trắng muốt lẫn với nước thịt bẩn thỉu bám đầy trên nền nhà. Trái tim Linh thắt lại.
“Ăn thì ăn, không thì nhịn!” Thanh lạnh lùng buông lời, giọng sắc như dao. “Mày nghĩ mày là ai mà được ăn đồ sạch sẽ? Nhặt hết lên mà ăn đi!”
Linh ngước đôi mắt ngấn nước nhìn Thanh, cầu xin. “Dì Thanh ơi… con…”
“Không có dì Thanh nào ở đây cả!” Thanh cắt lời, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn. “Có muốn ăn không? Hay muốn nhịn đói đến sáng?”
Nỗi sợ hãi chế ngự mọi lời phản kháng. Linh biết Thanh sẽ không ngần ngại thực hiện lời đe dọa. Cô bé chậm rãi quỳ xuống sàn, đôi tay gầy guộc run rẩy cố gắng nhặt từng hạt cơm, từng miếng thịt dính đầy bụi bẩn và mảnh sứ vỡ. Nước mắt Linh lăn dài, hòa vào những hạt cơm lạnh tanh trong lòng bàn tay. Linh không dám khóc thành tiếng, chỉ có tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng. Thanh vẫn đứng đó, theo dõi từng cử động của Linh, ánh mắt đầy thỏa mãn.
Linh nhét nắm cơm bẩn thỉu vào miệng, vị tanh tưởi và bụi bẩn khiến Linh muốn nôn ọe. Nhưng Linh không thể. Thanh sẽ không tha cho Linh. Linh phải ăn. Phải sống sót.
Linh cúi gằm mặt, hai hàm răng nghiến chặt đến đau buốt. Từng hạt cơm lạnh lẽo, lẫn mảnh sứ li ti và bụi bẩn, cứa vào khoang miệng Linh. Vị tanh tưởi khiến Linh muốn nôn ọe, nhưng cô bé không dám. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào những hạt cơm còn vương trên lòng bàn tay gầy guộc. Cả cơ thể Linh run lên bần bật, nhưng cô bé cố nén mọi tiếng nức nở, mọi lời phản kháng. Sức lực cạn kiệt, tinh thần rệu rã, Linh chỉ biết câm lặng, cúi xuống gom nhặt từng hạt.
Thanh vẫn đứng đó, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng cử động của Linh. Một nụ cười nửa miệng nhếch lên, ánh lên vẻ thỏa mãn tột độ khi nhìn Linh bị sỉ nhục. Thanh không nói một lời nào, sự im lặng đó còn đáng sợ hơn ngàn vạn lời mắng chửi. Linh cảm nhận được ánh mắt ấy như những mũi kim đâm xuyên qua da thịt, xuyên thẳng vào trái tim đang thắt lại. Sự sỉ nhục thấm đẫm từng tế bào. Linh muốn gào thét, muốn hỏi tại sao mình lại phải chịu đựng những điều này, nhưng một tiếng động nhỏ cũng không dám phát ra.
Linh từ từ nhét nốt những nắm cơm cuối cùng vào miệng, đôi mắt vô hồn nhìn xuống sàn nhà lạnh lẽo. Dường như mọi thứ trong cô bé đã chết lặng. Linh không còn biết mình đang sống hay chỉ đang tồn tại trong một cơn ác mộng.
Sau khi Linh đã gom sạch và ăn hết những hạt cơm, Thanh mới chậm rãi cất tiếng, giọng vẫn lạnh băng, cắt vào không khí tĩnh mịch:
“Xong rồi thì dọn dẹp sạch sẽ. Đừng để dơ bẩn cái nhà của tao.”
Thanh quay lưng, thong thả bước đi, để lại Linh một mình giữa mớ hỗn độn của những mảnh vỡ và nỗi đau. Linh ngồi sụp xuống sàn nhà, đầu gục vào hai đầu gối, không một tiếng động.
Linh ngồi trong lớp học, cơ thể nhỏ bé lọt thỏm giữa chiếc bàn học. Khác với mọi ngày, Linh không còn bất kỳ chút sức sống nào. Cô bé cúi gằm mặt xuống cuốn sách, đôi vai gầy run lên khe khẽ mỗi khi tiếng cười đùa của bạn bè vang vọng. Linh dường như đang cố gắng biến mình thành vô hình.
Cô Mai bước vào lớp, ánh mắt quen thuộc quét một lượt. Khi nhìn đến chỗ Linh, tim cô chợt thắt lại. Gương mặt Linh xanh xao như tờ giấy, hai hốc mắt trũng sâu đầy những quầng thâm mệt mỏi. Không chỉ vậy, trên cánh tay gầy guộc của Linh, lờ mờ những vết bầm tím ẩn hiện dưới lớp áo đồng phục mỏng. Chúng không rõ ràng, nhưng đủ để gợi lên một nỗi sợ hãi.
Mỗi khi có ánh mắt nào vô tình hướng về mình, Linh lại giật mình, cả người co rúm lại. Sự lo lắng hiện rõ mồn một trong đôi mắt vô hồn ấy, như một con chim non bị nhốt trong lồng, lúc nào cũng sợ hãi. Cô Mai nhíu chặt mày. Đây không phải là Linh của ngày xưa. Một điều gì đó khủng khiếp đang xảy ra với cô bé. Cô Mai thầm hạ quyết tâm phải tìm hiểu rõ.
Cô Mai chờ đến khi chuông tan học vang lên, học sinh ùa ra khỏi lớp. Linh vẫn ngồi im, cố gắng thu mình lại, mong không ai chú ý. Cô Mai nhẹ nhàng bước đến bàn Linh, hạ giọng ân cần:
CÔ MAI
(Ngồi xuống bên cạnh Linh, đặt tay lên vai cô bé)
Linh có chuyện gì không con? Sao dạo này con xanh xao vậy? Mắt thâm quầng hết cả.
Linh giật mình, ngẩng đầu lên một chút rồi lại vội vã cúi gằm mặt xuống. Đôi mắt Linh đảo nhanh, đầy vẻ hoảng loạn. Khuôn mặt cô bé tái nhợt đi trông thấy. Linh sợ hãi, như thể dì ghẻ Thanh đang đứng ngay sau lưng cô Mai, giám sát từng cử chỉ, lời nói của mình.
LINH
(Giọng lí nhí, gần như không nghe rõ)
Con… con không sao ạ. Con… con chỉ hơi mệt một chút thôi.
CÔ MAI
(Nhìn sâu vào đôi mắt Linh, chất chứa sự lo lắng)
Mệt sao? Con có vẻ mệt mỏi đã lâu rồi. Con có chuyện gì buồn không? Hay ở nhà có chuyện gì không?
Linh vẫn cúi đầu, hai bàn tay nhỏ bé siết chặt vào nhau dưới gầm bàn. Cứ mỗi câu hỏi của cô Mai, lòng Linh lại thắt lại. Cô bé biết mình không thể nói ra bất cứ điều gì. Nỗi sợ hãi dì ghẻ Thanh như một con quái vật vô hình, bóp nghẹt mọi lời nói muốn thoát ra.
LINH
(Lắc đầu nguầy nguậy, giọng yếu ớt)
Không ạ. Mọi chuyện đều ổn ạ.
Cô Mai nhìn Linh, trong lòng tràn ngập nghi ngờ và xót xa. Cô bé đang nói dối, và sự sợ hãi đó rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô Mai biết, ép buộc Linh lúc này chỉ khiến cô bé càng thêm co mình. Cô cần một cách khác, kín đáo hơn, để giúp đỡ Linh.
CÔ MAI
(Nhìn Linh với ánh mắt trìu mến)
Thôi được rồi. Con về cẩn thận nhé. Có chuyện gì cứ tìm cô, biết không?
Linh gật đầu lia lịa, cố nở một nụ cười méo mó. Cô bé vội vã đứng dậy, đeo cặp lên vai, lòng ngổn ngang những lo sợ và cảm giác tội lỗi. Ngay khi Linh vừa bước ra khỏi cửa lớp, bóng dáng dì ghẻ Thanh bất ngờ hiện ra ở hành lang. Thanh đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc như dao găm quét qua Linh rồi dừng lại trên Cô Mai. Một nụ cười gượng gạo, lạnh lẽo nở trên môi Thanh.
THANH
(Giọng ngọt xớt nhưng ánh mắt đầy dò xét)
Chào cô giáo. Tôi là dì của Linh. Hôm nay tôi ghé đón cháu về. Linh nhà tôi chắc lại nghịch ngợm gì nên cô giáo phải giữ lại dặn dò hả?
Cô Mai hơi giật mình trước sự xuất hiện đột ngột của Thanh. Cô nhìn Linh, thấy cô bé lập tức cúi gằm mặt xuống, toàn thân run rẩy. Linh cố tránh ánh mắt của Thanh.
CÔ MAI
(Cố giữ bình tĩnh, giọng nhẹ nhàng)
À, chào chị. Không có gì đâu ạ. Linh là một học sinh ngoan. Tôi chỉ hỏi han sức khỏe cháu một chút thôi. Dạo này thấy cháu hơi xanh xao.
Thanh nheo mắt nhìn Cô Mai, rồi lại liếc sang Linh. Có một tia hoài nghi lướt qua ánh mắt của cô ta, nhưng Thanh nhanh chóng che giấu.
THANH
(Vẫn nụ cười giả tạo)
À vâng. Chắc cháu nó học hành nhiều nên hơi mệt thôi ạ. Chúng tôi cũng quan tâm cháu lắm. Thôi, để cháu không làm phiền cô giáo nữa.
Thanh không đợi Cô Mai trả lời, cô ta đã nắm lấy cổ tay Linh, kéo mạnh cô bé đi. Lòng bàn tay Thanh siết chặt, Linh rụt rè đi theo sau. Cô Mai đứng nhìn theo hai dì cháu khuất dần, lòng dâng lên một dự cảm bất an sâu sắc.
Trên chiếc xe máy cũ kỹ, Thanh phóng nhanh trên đường, không nói một lời nào. Gió tạt mạnh vào mặt Linh, nhưng cô bé vẫn cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo từ phía sau lưng. Con đường về nhà dường như dài hơn bao giờ hết, mỗi mét đường trôi qua lại khiến nỗi sợ hãi trong Linh lớn dần.
Đến đoạn đường vắng người qua lại, Thanh bất ngờ phanh gấp. Linh giật mình bám chặt lấy lưng dì ghẻ. Thanh tắt máy xe, quay phắt lại nhìn thẳng vào mặt Linh. Ánh mắt cô ta giờ đây không còn sự giả tạo, chỉ còn lại sự tức giận và đe dọa trần trụi.
THANH
(Giọng đanh thép, lạnh lẽo đến rợn người)
Mày vừa nói chuyện gì với con cô giáo đó? Mày định mách lẻo gì với nó phải không?
Linh hoảng sợ, lắp bắp.
LINH
(Giọng run rẩy)
Dạ… dạ không ạ. Con… con không nói gì hết.
THANH
(Nheo mắt, gằn từng chữ)
Mày mà mách lẻo, đừng hòng có cơm ăn! Đừng tưởng tao không biết mày nghĩ gì! Cứ thử nói thêm một lời xem, mày sẽ biết tay tao!
Thanh khởi động lại xe, ánh mắt tóe lửa nhìn Linh thêm một lần cuối rồi phóng đi. Linh ngồi phía sau, hai tay siết chặt lấy nhau, nước mắt chực trào. Lời cảnh cáo của Thanh như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô bé, nhắc nhở Linh rằng không có lối thoát nào cho sự đau khổ của mình.
Linh bước vào nhà, căn nhà quen thuộc giờ đây như một cái lồng chật hẹp, đầy rẫy những ám ảnh. Thanh lườm Linh một cái rồi đi thẳng vào bếp, không nói thêm lời nào. Sự im lặng còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa. Linh rón rén bước vào Phòng ngủ của Linh, ném cặp sách xuống sàn. Cô bé ngồi sụp xuống cạnh giường, vòng tay ôm lấy đầu gối, cố gắng nén lại tiếng nấc đang chực trào. Từng lời của Thanh như những mũi kim đâm vào tâm trí Linh: “Mày mà mách lẻo, đừng hòng có cơm ăn!”, “Cứ thử nói thêm một lời xem, mày sẽ biết tay tao!”. Cô Mai đã cố gắng giúp đỡ, nhưng chính sự giúp đỡ đó lại khiến Linh rơi vào tình cảnh nguy hiểm hơn. Linh cảm thấy bế tắc hoàn toàn. Cô bé không có ai để tâm sự, để sẻ chia những gánh nặng đang đè nén mình. Bố đã đi xa. Bạn bè ở trường thì sao? Linh thậm chí không dám nhìn thẳng vào mặt chúng, nói gì đến chuyện tâm sự. Cô Mai đã bị Thanh phát hiện, và giờ đây, Linh còn sợ hãi hơn gấp bội nếu cô bé cố gắng tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài.
Đêm đó, như thường lệ, Linh bị bắt phải đứng học bài đến tận nửa đêm. Thanh ngồi ngoài phòng khách, thỉnh thoảng lại vọng vào những lời nhắc nhở lạnh lùng: “Đứng thẳng lên!”, “Học cho tử tế vào, không thì đừng mong được đi ngủ!”. Linh đứng đó, đôi chân mỏi nhừ, mắt díu lại vì buồn ngủ. Cô bé không được phép ngồi, không được phép nằm, càng không được phép đóng cửa phòng. Cánh cửa hé mở như một lời nhắc nhở thường trực về sự kiểm soát và giam hãm. Linh cố gắng tập trung vào cuốn sách, nhưng những dòng chữ cứ nhảy múa trước mắt cô bé. Nỗi sợ hãi và sự cô đơn vây lấy Linh, khiến cô bé cảm thấy mình nhỏ bé và vô vọng. Mỗi tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường lại như một nhát dao cứa vào trái tim non nớt. Cô bé thèm khát một giấc ngủ yên bình, một lời vỗ về, một vòng tay che chở. Nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh.
Đã hơn 12 giờ đêm, Thanh cuối cùng cũng cho phép Linh đi ngủ. Linh nằm vật ra giường, nhưng giấc ngủ không đến. Cô bé trằn trọc, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gối. Nỗi tủi thân, sự sợ hãi và tuyệt vọng cứ luẩn quẩn trong tâm trí Linh. Cô bé cảm thấy mình như một con chim non bị giam cầm trong lồng, không lối thoát, không hy vọng. Linh tự hỏi, liệu có ai trên đời này quan tâm đến cô bé không? Liệu có ai sẽ đến giải thoát cô bé khỏi địa ngục trần gian này không? Ngay cả Cô Mai, người duy nhất dường như nhận ra sự đau khổ của Linh, cũng đã bị Thanh cảnh cáo. Linh không thể đặt thêm gánh nặng hay nguy hiểm lên cô giáo của mình nữa. Cô bé hoàn toàn một mình.
Trong khoảnh khắc bế tắc tột cùng đó, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí Linh. Đó là khuôn mặt hiền từ, mái tóc bạc phơ và nụ cười ấm áp của Bà nội. Bà nội, người luôn yêu thương và bao bọc Linh từ thuở nhỏ. Bà nội, người đã từng nói rằng Linh là tất cả đối với bà. Một tia sáng yếu ớt bùng lên trong bóng tối dày đặc của sự tuyệt vọng. Bà nội là tia hy vọng cuối cùng của Linh. Cô bé nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình, một quyết tâm le lói nhen nhóm. Linh biết mình phải làm gì đó, và chỉ có Bà nội mới có thể giúp cô bé.
Linh khẽ nhích người trên giường, đôi mắt đỏ hoe nhìn trân trân vào khoảng không tối mịt của Phòng ngủ của Linh. Dì ghẻ Thanh đã ngủ, nhưng Linh vẫn nghe rõ tiếng ngáy đều đều vọng lên từ phòng khách, như một lời nhắc nhở thường trực về sự hiện diện đáng sợ của Thanh. Linh biết, đây là cơ hội duy nhất.
Cẩn thận hít sâu, Linh nhẹ nhàng trượt xuống giường, từng cử động đều chậm rãi, rón rén như sợ làm vỡ tan không khí tĩnh mịch của đêm. Cô bé với lấy chiếc cặp sách cũ kỹ nằm dưới chân giường. Móc khóa kêu khẽ một tiếng, Linh giật bắn mình, nhưng không có động tĩnh gì thêm. Trong cặp, Linh tìm thấy một cuốn vở đã dùng hết và một cây bút bi mực đã gần cạn. Cô bé xé một tờ giấy trắng tinh tươm từ cuối cuốn vở, bàn tay run rẩy đến nỗi suýt làm rách.
Dưới ánh sáng lờ mờ hắt vào từ khe cửa phòng, Linh quỳ gập người xuống sàn, lưng tựa vào thành giường. Từng giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi xuống, làm nhòe cả những nét chữ đầu tiên. Linh viết. Cô bé viết về những đêm dài đứng học bài đến tận nửa đêm, đôi chân mỏi nhừ như muốn rời ra khỏi cơ thể. Linh viết về những lời sỉ nhục, những lời đe dọa Thanh đã dành cho mình. “Con bị bắt đứng nhiều tiếng, mắt con cứ díu lại vì buồn ngủ, dì không cho con ngồi, con nằm…” Từng từ ngữ là một nhát dao cứa vào vết thương lòng của chính cô bé, nhưng Linh vẫn nghiến răng viết tiếp. Cô bé kể rằng mình không được phép đóng cửa phòng, cánh cửa cứ thế hé mở như một lời nhắc nhở về sự kiểm soát và thiếu thốn riêng tư. Linh kể về nỗi sợ hãi mỗi khi Thanh nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, và cả những bữa cơm không trọn vẹn nếu cô bé “dám mách lẻo”.
Linh đã viết tất cả, chi tiết đến mức những ngón tay cô bé đau nhói, trái tim quặn thắt. Khi dòng chữ cuối cùng được viết xong, Linh gập cẩn thận lá thư thành một vuông nhỏ, đôi mắt sưng húp vì khóc. Cô bé biết, nếu Thanh phát hiện ra lá thư này, hậu quả sẽ khôn lường. Linh tìm một chiếc túi vải nhỏ, cũ kỹ, thường dùng để đựng mấy viên bi và chiếc kẹp tóc nhỏ của mình. Cô bé cẩn thận nhét lá thư vào trong, rồi siết chặt miệng túi. Sau đó, Linh luồn chiếc túi nhỏ vào tận đáy chiếc gối bông đã xẹp lép của mình.
Linh nằm vật ra giường, hơi thở nặng nhọc. Lá thư đã được giấu an toàn, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi trong từng tế bào của cô bé. Liệu Bà nội có nhận được thư không? Liệu Bà nội có thể đến cứu Linh không? Linh nhắm nghiền mắt lại, cầu nguyện. Trong bóng tối, một tia hy vọng yếu ớt vừa được nhóm lên, mong manh như ngọn nến trước gió.
Vài ngày sau, tại ngôi nhà nhỏ của Bà nội, một bác đưa thư quen thuộc dừng lại trước cổng, tay cầm một phong bì đã sờn. Bà nội đang ngồi tỉ mẩn khâu vá bên cửa sổ, thấy bóng người, bà mỉm cười hiền hậu. Khi nhận lá thư, nụ cười trên môi bà chợt tắt. Dù chữ viết còn nguệch ngoạc nhưng Bà nội vẫn nhận ra nét chữ quen thuộc của Linh. Trái tim bà bỗng đập loạn xạ, linh cảm bất an ùa đến.
Bà nội run rẩy xé phong bì. Tờ giấy mỏng manh bên trong được gấp cẩn thận, như chứa đựng một bí mật khủng khiếp. Bà nội đưa lá thư lên gần mắt, từng dòng chữ như nhòe đi vì nước mắt chực trào. Linh viết về những đêm dài đứng học bài đến tận nửa đêm, đôi chân mỏi nhừ như muốn rời ra khỏi cơ thể. “Con bị bắt đứng nhiều tiếng, mắt con cứ díu lại vì buồn ngủ, dì không cho con ngồi, con nằm…” Từng câu, từng chữ cứa vào lòng Bà nội như lưỡi dao sắc lạnh.
Bà nội nuốt khan, cố gắng đọc tiếp. Linh kể về những lời sỉ nhục, những lời đe dọa Thanh đã dành cho mình, về việc cô bé không được phép đóng cửa phòng, cánh cửa cứ thế hé mở như một lời nhắc nhở về sự kiểm soát và thiếu thốn riêng tư. Bà nội siết chặt lá thư, sống lưng lạnh toát. Cô bé còn viết về nỗi sợ hãi tột cùng mỗi khi Thanh nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, và cả những bữa cơm không trọn vẹn nếu Linh “dám mách lẻo”.
Mặt Bà nội tái mét. Nước mắt lã chã tuôn rơi. Từng dòng chữ của Linh là từng nhát búa giáng mạnh vào trái tim bà. Bà không thể tin cháu mình lại phải chịu đựng những điều khủng khiếp đến vậy. Cơn đau xót và căm phẫn bỗng dâng trào không kìm nén được. Bà nội bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào xé lòng. Lá thư nhàu nát trong tay bà, như chính số phận mong manh của Linh.
“Trời ơi, cháu tôi!” Bà nội thốt lên, giọng lạc đi vì đau đớn, nước mắt nhòa mờ cả thế giới xung quanh. “Thanh, mày ác độc quá!” Trong khoảnh khắc đó, không còn sự ngạc nhiên, chỉ còn lại nỗi giận dữ tột cùng và quyết tâm phải hành động.
Bà nội run rẩy đặt lá thư xuống bàn, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước nhưng ánh lên ngọn lửa phẫn nộ dữ dội. Cơn đau xót tột cùng biến thành ý chí sắt đá. Bà không chần chừ một phút nào, bàn tay già nua nhưng đầy kiên quyết với lấy chiếc điện thoại bàn cũ kỹ đặt trên tủ.
Bà ấn vội dãy số của Chú Bình, ngón tay run rẩy nhưng dứt khoát. Tiếng chuông kéo dài như xé ngang không gian tĩnh lặng, mỗi hồi chuông như một nhịp đập đau thắt trong lồng ngực bà. Bà gần như nín thở chờ đợi.
Cuối cùng, đầu dây bên kia bắt máy. Giọng Chú Bình ngái ngủ xen lẫn ngạc nhiên: “Alo, mẹ à? Có chuyện gì mà gọi giờ này?”
“Bình!” Giọng Bà nội khản đặc, nghẹn ngào nhưng ẩn chứa sức mạnh phi thường. “Con bé… Linh… nó đang gặp chuyện lớn rồi! Không thể để con bé chịu đựng thêm được nữa!”
Chú Bình nghe giọng mẹ, lập tức tỉnh ngủ, cảm nhận được sự nghiêm trọng tột độ trong từng lời nói. “Có chuyện gì vậy mẹ? Linh bị làm sao?”
“Nó bị dì ghẻ hành hạ, Bình ơi! Nó viết thư cho mẹ… nó không được ngủ, không được ngồi, nó bị sỉ nhục… Bà nội ngừng lại, cố gắng kìm nén cơn xúc động đang chực trào, nuốt khan một tiếng. “Chúng ta phải đến đó ngay! Ngay bây giờ!”
Chú Bình im lặng một lúc, anh vừa kinh ngạc vừa cảm thấy một làn sóng phẫn nộ dâng lên. Anh từng nghe loáng thoáng về việc Thanh đối xử không tốt với Linh, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến mức độ tồi tệ như vậy. “Dạ, mẹ nói đúng. Con sẽ chuẩn bị xe ngay. Mẹ cứ bình tĩnh, con qua đón mẹ.”
“Không bình tĩnh được!” Bà nội cắt ngang, giọng đầy quyết đoán. “Linh nó không thể chờ thêm được nữa. Mẹ sẽ đợi con. Nhanh lên!”
Tiếng “tút tút” vang lên khi Bà nội dập máy. Bà siết chặt chiếc điện thoại, đôi mắt nhìn thẳng về phía xa, như thể có thể xuyên qua không gian mà nhìn thấy đứa cháu tội nghiệp của mình. Quyết tâm giải cứu Linh bừng cháy trong ánh mắt bà, không một chút nghi ngờ hay do dự. Bà sẽ không để cháu mình phải chịu đựng thêm dù chỉ một giây phút nào nữa.
Sáng hôm sau, tại ngôi nhà của Linh và dì ghẻ, Thanh vừa bước ra từ bếp với ly cà phê trên tay, bộ quần áo tươm tất. Cô ta thảnh thơi nhấp một ngụm, bắt đầu ngày mới như không có chuyện gì xảy ra.
Bỗng, một tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Thanh giật mình, cau mày nhìn ra cửa. Ai mà đến vào giờ này chứ?
Cô ta miễn cưỡng bước ra mở. Cánh cửa vừa hé, Thanh đứng sững lại, ly cà phê suýt rơi khỏi tay. Trước mặt cô ta là Bà nội của Linh, đứng thẳng người, ánh mắt sắc như dao găm. Bên cạnh bà là Chú Bình, vẻ mặt đầy kiên quyết, không giấu nổi sự tức giận.
Tim Thanh đánh thót một cái. Cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo, nở một nụ cười gượng gạo đến méo mó.
“Chào bà, chào chú ạ…” Giọng Thanh lí nhí, đầy vẻ bối rối. Cô ta cảm thấy không khí xung quanh đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Nụ cười ấy giống như một chiếc mặt nạ yếu ớt, chỉ chực tan vỡ.
Thanh cố gắng nuốt nước bọt, nụ cười trên môi gượng gạo đến đáng thương. Cô ta chưa kịp định thần, Bà nội đã không nói không rằng, đẩy cánh cửa rộng ra và bước thẳng vào nhà. Chú Bình theo sau, ánh mắt quét một lượt quanh phòng khách, dừng lại ở Thanh với vẻ mặt lạnh tanh.
Bà nội đứng sững giữa nhà, hai tay chống nạnh, đôi mắt quắc lên nhìn thẳng vào Thanh. Thanh cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, toàn thân cứng đờ. Không khí trong nhà đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở.
“Thanh,” Bà nội cất tiếng, giọng nói đanh thép, lạnh lẽo như băng. “Tôi muốn biết con bé Linh đang bị đối xử thế nào mà nó phải gửi thư cầu cứu tôi?”
Câu nói của Bà nội như một nhát dao đâm thẳng vào tim Thanh. Sắc mặt cô ta lập tức tái mét, nụ cười giả tạo trên môi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ hoảng loạn tột độ. Cô ta lắp bắp, không thốt nên lời.
Chú Bình lúc này cũng tiến lên một bước, ánh mắt nghi ngờ và đầy phẫn nộ đổ dồn vào Thanh, như muốn xuyên thủng lớp mặt nạ của cô ta. Ông siết chặt nắm tay, chờ đợi câu trả lời. Thanh thấy mình như bị dồn vào chân tường, không lối thoát.
Ngay lúc Thanh đang lắp bắp, toàn thân run rẩy như con thạch sùng gặp phải mèo, một tiếng “RẦM!” vang lên, cánh cửa phòng phía trong bật mở.
Bà nội và Chú Bình quay phắt lại. Thanh cũng giật mình, đôi mắt trợn ngược. Từ trong căn phòng tối tăm, một bóng dáng nhỏ bé lao ra như mũi tên, không ai khác chính là Linh. Khuôn mặt con bé xanh xao, đôi mắt trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, nhưng ánh lên tia hy vọng đến tột cùng khi nhìn thấy Bà nội.
Linh chạy ùa tới, ôm chầm lấy Bà nội, gục mặt vào lòng bà mà òa khóc nức nở. Toàn thân con bé run bần bật, những tiếng thút thít xé lòng vang vọng khắp căn nhà lạnh lẽo.
“Bà ơi… cứu con!” Linh nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng, xen lẫn những tiếng nấc. Con bé siết chặt lấy bà như thể sợ hãi bất cứ lúc nào cũng có thể bị giật lại. “Dì ghẻ… dì ghẻ bắt con đứng… không cho ngủ… còn…”
Lời nói của Linh bỗng dừng lại. Con bé không thể thốt thêm được lời nào nữa. Mọi uất ức, sợ hãi, và tủi hờn dồn nén bấy lâu bỗng chốc vỡ òa thành những tiếng khóc thét nức nở, xé nát không khí. Linh run rẩy, giấu mặt vào lòng Bà nội, cố gắng hít lấy mùi hương quen thuộc, an toàn, như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Bà nội ôm chặt Linh vào lòng, đôi mắt bà đỏ hoe, nhưng gương mặt lại hầm hầm giận dữ. Bà trừng mắt nhìn Thanh, ánh nhìn như muốn thiêu đốt kẻ đang đứng chết trân ở đó.
Chú Bình lập tức tiến lại gần, vẻ mặt căng thẳng tột độ. Ông cúi xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh. “Linh, con cứ bình tĩnh, có Bà nội, có chú ở đây rồi. Không ai có thể làm hại con được nữa.”
Thanh, lúc này, đã hoàn toàn sụp đổ. Cô ta đứng như trời trồng, toàn thân cứng đờ, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Chứng kiến cảnh Linh khóc nức nở trong vòng tay Bà nội, tố cáo hành vi của mình, Thanh cảm thấy như mọi lời nói dối, mọi sự che đậy đều đã bị phơi bày một cách trần trụi nhất. Cơn hoảng loạn tột cùng bao trùm lấy cô ta, khiến Thanh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đầy lửa giận của Bà nội và ánh mắt phẫn nộ của Chú Bình.
Thanh ú ớ, lắp bắp vài lời ngụy biện, cố gắng giấu đi sự hoảng loạn tột cùng đang bao trùm lấy cô ta.
“Con bé nó nói linh tinh thôi ạ! Cháu… cháu đâu có làm gì nó đâu. Bà xem, nó nhạy cảm, hay suy diễn…” Thanh cố gắng vặn vẹo sự thật, nhưng giọng nói run rẩy đã phản bội cô ta.
Bà nội cắt ngang lời Thanh một cách sắc lạnh. “Linh nói linh tinh? Con bé không biết nói dối, Thanh à! Con bé vừa nói nó bị con bắt đứng, không cho ngủ. Nó bị con sỉ nhục, đe dọa đúng không Linh?”
Linh ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt lã chã rơi. Cô bé gật đầu lia lịa, nức nở xác nhận. “Đúng ạ… Dì còn không cho con đóng cửa phòng… còn…”
Chú Bình không giữ được bình tĩnh nữa. Ông siết chặt nắm tay, tiến đến gần hơn. “Thanh, cô còn chối cãi à? Nhìn Linh đi, con bé gầy rộc, mặt mũi xanh xao thế này. Bà nội, hay là mình kiểm tra xem sao?”
Bà nội nhẹ nhàng vỗ về Linh, ánh mắt trìu mến. “Con gái, con cho Bà nội xem tay, xem chân con nào.”
Linh rụt rè kéo ống tay áo lên. Dưới lớp vải, những vết bầm tím lớn nhỏ hiện ra rõ mồn một trên làn da non nớt, có vết đã cũ mờ, có vết còn mới hằn đỏ. Cổ tay Linh cũng hằn đỏ những đường lằn như bị siết chặt. Chú Bình chứng kiến cảnh tượng đó, mắt ông đỏ ngầu, hàm răng nghiến ken két. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
Bà nội hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận dữ đang chực trào. Bà quay sang Thanh, ánh mắt sắc như dao. “Thanh! Cô giải thích đi! Đây là cái gì? Con bé tự ngã, hay tự đánh mình ra nông nỗi này?”
Sắc mặt Thanh tái xanh như tàu lá, toàn thân cô ta run rẩy lùi lại, va vào tường. “Cháu… cháu… là… là do Linh nó nghịch ngợm… nó tự làm mình đau thôi ạ… Cháu chỉ… chỉ dạy dỗ nó một chút…”
“Không phải!” Linh đột ngột ngẩng đầu lên, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng cả một bầu trời căm phẫn. “Dì ghẻ đánh con! Dì ghẻ bắt con đứng từ tối đến tận đêm khuya, không cho con ngồi, không cho con ngủ! Dì còn mắng con, bảo con là đứa vô dụng, là gánh nặng!”
Lời kể đau đớn, đứt quãng của Linh như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Bà nội và Chú Bình. Bà nội ôm chặt Linh hơn, nước mắt bà rơi lã chã, cảm thấy nghẹn đắng. Chú Bình siết chặt tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, ánh mắt ông nhìn Thanh như muốn ăn tươi nuốt sống.
Bà nội đứng dậy, vẻ mặt lạnh tanh, không còn một chút nhân nhượng hay khoan dung. “Đủ rồi! Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời ngụy biện nào từ cô nữa! Chuyện này, tôi sẽ không để yên đâu! Chú Bình, đỡ lấy Linh!”
Chú Bình lập tức đỡ Linh, con bé vẫn run rẩy bám chặt lấy Bà nội, tìm kiếm sự an toàn.
Bà nội quay sang Thanh, giọng nói sắt lạnh, mỗi từ như đóng đinh vào trái tim kẻ hành hạ. “Thanh, từ giây phút này trở đi, cô không còn là mẹ kế của Linh nữa! Tôi sẽ đưa Linh đi. Ngay lập tức! Cô không có quyền ngăn cản!”
Thanh ú ớ, lắp bắp vài lời, nhưng không thể thốt nên câu nào. Cô ta chỉ biết đứng đó nhìn Bà nội và Chú Bình dìu Linh bước ra khỏi căn nhà, nơi đã từng là địa ngục trần gian của cô bé.
***
Trên con đường về, Linh tựa đầu vào vai Bà nội, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên mà lâu nay cô bé hằng khao khát. Những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng không còn là nước mắt của sợ hãi hay tủi hờn, mà là của sự nhẹ nhõm, của niềm hy vọng. Chú Bình lái xe, thỉnh thoảng liếc nhìn qua gương chiếu hậu, ánh mắt ông chan chứa xót xa và quyết tâm. Ngôi nhà của Bà nội hiện ra trong màn đêm, không phải là một căn nhà lạnh lẽo mà là một tổ ấm tràn ngập yêu thương, luôn mở rộng vòng tay đón Linh về.
Cuộc sống của Linh từ đây sẽ sang một trang mới. Những ngày tháng bị hành hạ, bị đày đọa sẽ dần lùi vào quá khứ. Dù vết sẹo trên cơ thể và trong tâm hồn không thể biến mất ngay lập tức, nhưng dưới sự chăm sóc ân cần của Bà nội, dưới tình yêu thương vô bờ bến của Chú Bình, Linh tin rằng mình sẽ dần lành lặn. Bà nội sẽ không chỉ chữa lành những vết thương thể xác, mà còn dùng tình yêu thương để xoa dịu tâm hồn bé nhỏ của Linh, giúp cô bé tìm lại nụ cười trong trẻo, hồn nhiên. Câu chuyện của Linh là một lời nhắc nhở rằng, đôi khi, điều chúng ta cần nhất không phải là sự xa hoa, mà chỉ là một vòng tay ấm áp, một mái nhà bình yên, và một trái tim biết lắng nghe, để những đau khổ không còn bị chôn giấu trong im lặng. Linh sẽ lớn lên, không phải với nỗi sợ hãi, mà với lòng biết ơn và sức mạnh để vượt qua mọi thử thách.

