Bà ngoại ơi, mẹ kế không cho con ăn sáng, còn thì thầm bảo con chỉ được ăn 2 nửa bát cơm, không cho con uống nước nhưng bà ơi mẹ kế còn luôn bảo con không được chốt cửa phòng, để mỗi tối mẹ đều vào để… 👇👇
…mỗi tối mẹ đều vào để…” Bé Lan nuốt nước bọt, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào Bà ngoại, nỗi sợ hãi hiện rõ mồn một.
Bà ngoại sững sờ, tim như ngừng đập. Toàn thân bà run rẩy, đôi mắt già nua trừng lên đầy kinh hãi. Bà không đợi Bé Lan nói hết, lập tức kéo Bé Lan vào lòng, ôm chặt đến nghẹt thở. Nước mắt lưng tròng, Bà ngoại cúi xuống, giọng run run như sợi chỉ. “Mẹ kế vào phòng con làm gì mỗi tối hả cháu? Con đừng sợ, cứ nói hết cho bà nghe! Bà ngoại sẽ không để ai làm hại con đâu!” Bà ngoại vuốt ve mái tóc Bé Lan, cảm nhận sự run rẩy trong tấm thân bé nhỏ.
Bé Lan giật mình khẽ rùng mình trong vòng tay bà, cố nén tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Cô bé rụt rè ngước lên nhìn Bà ngoại, đôi mắt ầng ậng nước, run rẩy thì thầm. “Mỗi tối mẹ kế đều vào phòng con ạ… Sau khi bố ngủ say rồi…” Giọng Bé Lan nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng mỗi từ lại ghim sâu vào tim Bà ngoại. “Mẹ cứ đứng nhìn con ngủ… rồi lục lọi đồ đạc của con… Mẹ không cho con ngủ yên…” Bé Lan cúi gằm mặt, đôi vai nhỏ bé run lên bần bật. Nỗi sợ hãi tột độ ám ảnh cô bé mỗi đêm lại ùa về, khiến toàn thân em co rúm. Bà ngoại siết chặt Bé Lan vào lòng, cảm nhận từng nhịp tim đập loạn xạ của đứa cháu. Lời nói của Bé Lan như những nhát dao đâm thẳng vào tâm can bà. Bà ngoại nhắm mắt, cố gắng giữ lại sự bình tĩnh đang vỡ vụn, hai bàn tay già nua run run vuốt lưng Bé Lan, cố gắng trấn an nhưng chính bà cũng đang chìm trong cơn phẫn nộ và hoảng loạn. “Mẹ kế lục lọi cái gì của con? Con có biết không?” Bà ngoại gằn hỏi, giọng khàn đặc, đôi mắt tràn ngập xót xa và tức giận. “Mẹ cứ lục tung mọi thứ… rồi lại bỏ vào như cũ… Con không biết mẹ tìm gì…” Bé Lan thổn thức, úp mặt vào vai Bà ngoại, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm vai áo bà. “Con sợ lắm Bà ngoại ơi… Con không dám ngủ… Mẹ cứ nhìn con mãi… Con không biết mẹ muốn làm gì…”
Bà ngoại siết chặt Bé Lan hơn nữa, trái tim bà đau nhói như có ai đang bóp nghẹt. Bà nhắm mắt, cố gắng hít thở thật sâu, nuốt ngược cơn giận dữ đang trào lên đến cổ họng. Những lời nói non nớt, đầy sợ hãi của Bé Lan như hàng ngàn mũi kim châm vào tâm can người bà. Bà biết mình không thể để cảm xúc lấn át lúc này. Bà cần phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho đứa cháu đáng thương. Đôi bàn tay run rẩy dần trở nên vững chãi hơn khi bà vuốt nhẹ mái tóc rối bời của Bé Lan.
“Lan ơi, con đừng sợ,” Bà ngoại thì thầm, giọng nói cố gắng giữ sự bình tĩnh nhưng vẫn mang nặng nỗi xót xa. “Có bà ở đây rồi. Bà sẽ không để chuyện gì xảy ra với con nữa đâu.” Bà ngoại hít một hơi thật sâu, mở mắt ra nhìn vào khoảng không trước mặt, ánh mắt kiên định. Những gì Bé Lan vừa kể vượt quá mọi giới hạn chịu đựng của bà. Sự tra tấn tinh thần và thể xác mà đứa bé đang phải chịu đựng khiến bà ngoại không thể ngồi yên.
Bà ngoại chậm rãi gỡ Bé Lan ra khỏi lòng, đặt hai tay lên đôi vai gầy gò của cháu, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe, vẫn còn ngấn nước. “Nghe bà nói đây, Bé Lan.” Giọng bà trở nên rõ ràng và rắn rỏi hơn bao giờ hết. “Bà sẽ không để con phải chịu đựng cảnh này thêm nữa. Bà sẽ giúp con!” Lời nói của bà như một lời thề, vừa là sự trấn an cho Bé Lan, vừa là lời tuyên chiến với những điều tồi tệ đang diễn ra. Bà ngoại nén chặt cơn thịnh nộ đang sôi sục trong lồng ngực, biết rằng mình cần một cái đầu lạnh để vạch trần mọi chuyện. “Bà nhất định phải tìm hiểu rõ ràng sự tình. Không thể để con phải sống trong sợ hãi thế này.” Ánh mắt bà ngoại lóe lên một tia quyết tâm sắt đá. Bà sẽ không để yên cho bất kỳ ai làm tổn thương cháu gái của mình.
Bà ngoại không lãng phí thêm một giây phút nào. Chiều hôm đó, với một chiếc túi xách gọn gàng trên tay, bà viện cớ nhớ cháu, bất ngờ xuất hiện trước Ngôi nhà của Bé Lan. Tiếng chuông cửa vang lên, dứt khoát và rõ ràng. Một lát sau, cánh cửa bật mở. Người mẹ kế đứng đó, nở một nụ cười rạng rỡ đến bất ngờ.
“Ôi, mẹ! Mẹ đến mà không báo trước ạ? Con vui quá!” Người mẹ kế reo lên, vội vã đưa tay đỡ lấy túi xách của bà ngoại, vẻ mặt niềm nở đến giả tạo. Ánh mắt bà ngoại sắc như dao, quét nhanh qua gương mặt người phụ nữ đang trưng ra vẻ hiếu thảo đó. Bà lập tức cảm nhận được sự giả dối ẩn sau nụ cười và ánh mắt kia.
“Ừ, bà nhớ con Lan quá nên ghé qua thăm xem cháu thế nào,” Bà ngoại đáp, giọng nói bình thản nhưng nội tâm đã nổi sóng. Bà bước vào nhà, ánh mắt lướt tìm Bé Lan.
Nghe thấy tiếng bà ngoại, Bé Lan từ trong nhà bếp bước ra, đôi mắt bé xíu khẽ lóe lên một tia sáng yếu ớt, rồi nhanh chóng vụt tắt khi Người mẹ kế quay lại nhìn. Đôi vai gầy gò của Bé Lan khẽ rụt lại, ánh mắt sợ sệt ngay lập tức cúi xuống nhìn mũi giày.
“Lan ơi, lại đây với bà!” Bà ngoại vẫy tay, cố gắng giữ giọng điệu thật tự nhiên. Bé Lan chậm rãi tiến về phía bà ngoại, từng bước chân như bị ghì lại. Người mẹ kế đứng cạnh, một tay nhẹ nhàng đặt lên vai Bé Lan, tay kia mỉm cười với bà ngoại.
“Mẹ ơi, con bé này cứ nhút nhát vậy đấy. Có khách đến là cứ rụt rè.” Người mẹ kế vừa nói vừa siết nhẹ vai Bé Lan, một hành động nhỏ nhưng không thoát khỏi tầm mắt tinh tường của bà ngoại. Bé Lan khẽ giật mình, rồi đứng im như một bức tượng, không dám ngẩng đầu.
Bà ngoại cố nén cơn giận dữ đang dâng lên. Bà biết, đây chính là lúc bà cần phải bình tĩnh nhất để quan sát. Bà kéo Bé Lan lại gần, vuốt nhẹ mái tóc rối bời của cháu. “Cháu bà dạo này gầy đi nhiều quá,” bà nhận xét, cố tình nhìn thẳng vào Người mẹ kế.
Người mẹ kế cười xòa, “Dạ không đâu mẹ, con bé vẫn ăn uống bình thường mà. Chắc tại đang tuổi lớn nên vậy thôi.” Giọng điệu của cô ta quá ngọt ngào, quá vô tư, khiến bà ngoại càng thêm nghi ngờ. Bà ngoại vẫn nắm tay Bé Lan, cảm nhận sự run rẩy nhẹ từ bàn tay nhỏ bé. Bé Lan nép sát vào bà, như tìm kiếm một sự che chở, nhưng vẫn không dám ngẩng mặt lên khi Người mẹ kế ở gần. Sự sợ sệt này là có thật. Bà ngoại thầm nghĩ, mình đã đúng.
Bà ngoại không lãng phí thêm một giây phút nào. Chiều hôm đó, với một chiếc túi xách gọn gàng trên tay, bà viện cớ nhớ cháu, bất ngờ xuất hiện trước Ngôi nhà của Bé Lan. Tiếng chuông cửa vang lên, dứt khoát và rõ ràng. Một lát sau, cánh cửa bật mở. Người mẹ kế đứng đó, nở một nụ cười rạng rỡ đến bất ngờ.
“Ôi, mẹ! Mẹ đến mà không báo trước ạ? Con vui quá!” Người mẹ kế reo lên, vội vã đưa tay đỡ lấy túi xách của bà ngoại, vẻ mặt niềm nở đến giả tạo. Ánh mắt bà ngoại sắc như dao, quét nhanh qua gương mặt người phụ nữ đang trưng ra vẻ hiếu thảo đó. Bà lập tức cảm nhận được sự giả dối ẩn sau nụ cười và ánh mắt kia.
“Ừ, bà nhớ con Lan quá nên ghé qua thăm xem cháu thế nào,” Bà ngoại đáp, giọng nói bình thản nhưng nội tâm đã nổi sóng. Bà bước vào nhà, ánh mắt lướt tìm Bé Lan.
Nghe thấy tiếng bà ngoại, Bé Lan từ trong nhà bếp bước ra, đôi mắt bé xíu khẽ lóe lên một tia sáng yếu ớt, rồi nhanh chóng vụt tắt khi Người mẹ kế quay lại nhìn. Đôi vai gầy gò của Bé Lan khẽ rụt lại, ánh mắt sợ sệt ngay lập tức cúi xuống nhìn mũi giày.
“Lan ơi, lại đây với bà!” Bà ngoại vẫy tay, cố gắng giữ giọng điệu thật tự nhiên. Bé Lan chậm rãi tiến về phía bà ngoại, từng bước chân như bị ghì lại. Người mẹ kế đứng cạnh, một tay nhẹ nhàng đặt lên vai Bé Lan, tay kia mỉm cười với bà ngoại.
“Mẹ ơi, con bé này cứ nhút nhát vậy đấy. Có khách đến là cứ rụt rè.” Người mẹ kế vừa nói vừa siết nhẹ vai Bé Lan, một hành động nhỏ nhưng không thoát khỏi tầm mắt tinh tường của bà ngoại. Bé Lan khẽ giật mình, rồi đứng im như một bức tượng, không dám ngẩng đầu.
Bà ngoại cố nén cơn giận dữ đang dâng lên. Bà biết, đây chính là lúc bà cần phải bình tĩnh nhất để quan sát. Bà kéo Bé Lan lại gần, vuốt nhẹ mái tóc rối bời của cháu. “Cháu bà dạo này gầy đi nhiều quá,” bà nhận xét, cố tình nhìn thẳng vào Người mẹ kế.
Người mẹ kế cười xòa, “Dạ không đâu mẹ, con bé vẫn ăn uống bình thường mà. Chắc tại đang tuổi lớn nên vậy thôi.” Giọng điệu của cô ta quá ngọt ngào, quá vô tư, khiến bà ngoại càng thêm nghi ngờ. Bà ngoại vẫn nắm tay Bé Lan, cảm nhận sự run rẩy nhẹ từ bàn tay nhỏ bé. Bé Lan nép sát vào bà, như tìm kiếm một sự che chở, nhưng vẫn không dám ngẩng mặt lên khi Người mẹ kế ở gần. Sự sợ sệt này là có thật. Bà ngoại thầm nghĩ, mình đã đúng.
Bà ngoại quyết định ở lại dùng bữa tối.
BÀ NGOẠI
(Giọng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt sắc sảo)
Thôi được rồi, để bà ở lại dùng bữa tối với mẹ con cô. Lâu rồi bà không ăn cơm nhà mình.
NGƯỜI MẸ KẾ
(Nở nụ cười tươi rói, ra vẻ mừng rỡ)
Ôi, thật ạ? Con vui quá! Để con đi chuẩn bị một bữa thật thịnh soạn. Mẹ với Bé Lan cứ ngồi nghỉ ạ.
Người mẹ kế nhanh chóng kéo tay Bé Lan ra khỏi Bà ngoại, đẩy nhẹ Bé Lan ngồi xuống ghế sofa, rồi vội vã đi vào bếp. Bà ngoại theo dõi từng cử chỉ của cô ta, sự cẩn trọng và khéo léo đó càng khiến bà thêm nghi hoặc. Bà ngồi xuống cạnh Bé Lan, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cháu. Bé Lan vẫn không dám ngẩng mặt, đôi vai nhỏ bé vẫn run rẩy.
Ít phút sau, bữa tối được dọn ra tại Khu vực bàn ăn. Người bố cũng vừa về đến, thấy Bà ngoại thì tỏ ra ngạc nhiên rồi niềm nở chào hỏi.
NGƯỜI BỐ
(Vẻ mặt hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng vui vẻ)
Mẹ mới đến ạ? Sao không báo trước để con đón.
BÀ NGOẠI
(Bình thản)
Ừ, bà nhớ cháu quá nên ghé thăm đột xuất.
NGƯỜI MẸ KẾ
(Vừa gắp thức ăn cho Bé Lan vào bát, vừa cười duyên)
Con cũng bất ngờ lắm. May mà con kịp chuẩn bị đồ ăn ngon cho cả nhà. Lan ơi, con ăn nhiều vào nhé. Đây là món con thích này.
Người mẹ kế liên tục gắp thức ăn vào bát của Bé Lan, nhưng không phải là một cách ân cần thực sự. Mỗi lần gắp, ánh mắt cô ta lại liếc nhanh về phía Bà ngoại, như muốn chắc chắn rằng bà đang chứng kiến cảnh tượng này. Bé Lan ngồi im thin thít, đôi mắt dán chặt vào bát cơm, không dám động đũa.
BÀ NGOẠI
(Quan sát Bé Lan, rồi quay sang Người mẹ kế)
Dạo này Lan học hành thế nào rồi con? Có tiến bộ không?
NGƯỜI MẸ KẾ
(Vẻ mặt rạng rỡ, quay sang vuốt nhẹ tóc Bé Lan)
Dạ, con bé ngoan lắm mẹ ạ. Học hành cũng khá. Con bé nhà mình chăm chỉ lắm, tối nào cũng tự giác ngồi vào bàn học. Mà dạo này nó cũng lớn nhanh, con bé kén ăn nên hơi gầy thôi.
Cô ta nói, nhưng tay thì gắp thêm một miếng thịt to vào bát Bé Lan, rồi lại nhìn lướt qua Bà ngoại. Bé Lan khẽ giật mình khi mẹ kế chạm vào, rồi lại cúi gằm mặt. Bà ngoại nhận thấy Bé Lan chỉ gắp vài hạt cơm nhỏ xíu, không hề chạm vào những món ăn Người mẹ kế gắp cho. Dường như Bé Lan đang cố gắng né tránh không ăn.
BÀ NGOẠI
(Giọng trầm xuống một chút)
Kén ăn là không được đâu nhé Lan. Phải ăn nhiều mới khỏe.
NGƯỜI MẸ KẾ
(Lại mỉm cười, ánh mắt liếc Bà ngoại)
Mẹ cứ yên tâm, con chăm sóc con bé kỹ lắm. Từ bữa ăn giấc ngủ, con đều để ý. Tối nào con cũng phải vào xem con bé ngủ có ngon không.
Bà ngoại nghe đến câu “Tối nào con cũng phải vào xem con bé ngủ có ngon không” thì nhíu mày nhẹ, nhớ đến chi tiết Phòng ngủ của Bé Lan không được chốt cửa và Người mẹ kế thường xuyên vào phòng Bé Lan mỗi tối. Ánh mắt Bà ngoại lóe lên một tia sắc lạnh, dường như đã hiểu rõ hơn về “sự chăm sóc kỹ lưỡng” đó.
Bé Lan lúc này khẽ ngẩng đầu nhìn Bà ngoại, ánh mắt bé xíu chất chứa sự lo lắng, rồi lại nhanh chóng cụp xuống khi Người mẹ kế quay sang. Người bố vô tư, không nhận ra sự căng thẳng đang bao trùm.
NGƯỜI BỐ
(Vô tư, không nhận ra sự căng thẳng)
Thôi, cả nhà ăn đi cho nóng.
Người mẹ kế lại tiếp tục gắp thêm một miếng cá vào bát Bé Lan, miệng nở nụ cười, nhưng ánh mắt không rời khỏi Bà ngoại, đầy vẻ cảnh giác và dò xét. Bà ngoại vẫn bình thản ăn uống, nhưng từng lời nói và hành động của Người mẹ kế đã được bà ghi nhớ kỹ càng. Bà ngoại biết, màn kịch này chỉ là khởi đầu.
Bữa tối kết thúc, Người mẹ kế thu dọn bát đĩa với nụ cười thường trực trên môi, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc nhìn Bà ngoại và Bé Lan. Người bố đứng dậy, nói vài câu chuyện phiếm rồi cũng đi vào phòng khách. Vừa thấy Người mẹ kế khuất dạng trong bếp, Bà ngoại lập tức kéo Bé Lan lại gần, đôi mắt đầy lo lắng nhìn cháu.
BÀ NGOẠI
(Thì thầm, giọng khẩn trương)
Lan ơi, tối nay mẹ kế có vào phòng con không? Con có thấy gì lạ nữa không?
Bé Lan giật mình, đôi mắt bé xíu mở to, hoảng sợ nhìn thẳng vào Bà ngoại. Khuôn mặt bé trắng bệch, đôi môi mím chặt. Bé Lan gật đầu lia lịa, dồn dập, như thể cố gắng truyền đạt một điều gì đó kinh khủng mà bé không thể nói thành lời. Đôi vai nhỏ bé của Bé Lan run lên bần bật.
BÀ NGOẠI
(Siết chặt tay Bé Lan, ánh mắt kiên quyết)
Không sao đâu, có bà ở đây. Cứ nói cho bà nghe hết.
Bé Lan lại gật đầu lia lịa, nhưng ánh mắt bé vẫn dáo dác nhìn về phía bếp, sợ hãi rằng Người mẹ kế có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Sự sợ hãi đó ám ảnh đến mức bé không dám mở miệng nói một lời nào. Bà ngoại hiểu, nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm hồn đứa trẻ này. Bà nhẹ nhàng vuốt tóc Bé Lan, trong lòng dâng lên một cơn giận dữ lạnh lẽo và một quyết tâm sắt đá. Bà biết, mình sẽ phải tìm ra sự thật, bằng mọi giá.
Bà ngoại nhìn thẳng vào Người bố đang đứng trong phòng khách, một nụ cười hiền hậu nở trên môi, khác hẳn với vẻ mặt đầy quyết tâm vừa rồi.
BÀ NGOẠI
(Giọng dịu dàng)
Hùng này, mẹ thấy trong người hơi mệt, với lại muốn ở lại chơi với Bé Lan thêm một bữa. Con có phiền không nếu mẹ ngủ lại đây tối nay?
Người bố có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng gật đầu.
NGƯỜI BỐ
(Vẻ mặt vui vẻ)
Ôi mẹ nói gì lạ vậy. Mẹ cứ ở lại thoải mái ạ! Để con bảo vợ con dọn phòng cho mẹ.
Người mẹ kế từ bếp đi ra, nghe thấy cuộc trò chuyện, ánh mắt thoáng qua một tia khó chịu nhưng nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi.
NGƯỜI MẸ KẾ
(Giọng ngọt xớt)
Dạ phải rồi, mẹ cứ ở lại với chúng con cho vui. Để con dọn phòng khách cho mẹ nghỉ nhé.
Bà ngoại gật đầu cảm ơn, ánh mắt lướt qua Bé Lan đang đứng nép vào bà, rồi lại nhìn thẳng vào Người mẹ kế. Một cuộc đấu trí vô hình bắt đầu.
Đêm xuống. Cả Ngôi nhà của Bé Lan chìm trong tĩnh lặng.
Bà ngoại trằn trọc không ngủ. Tiếng đồng hồ tích tắc từng giây trong bóng tối. Bà đợi. Đợi đến khi mọi âm thanh trong nhà đều tắt lịm, chỉ còn tiếng thở đều của Người bố từ căn phòng bên cạnh. Kim đồng hồ chỉ điểm hai giờ sáng.
Bà ngoại nhẹ nhàng ngồi dậy. Mọi cử động của bà đều cẩn trọng như một con mèo rón rén, sợ làm phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Bà khoác vội chiếc áo mỏng, đôi chân trần chậm rãi bước ra khỏi phòng.
Hành lang tối om, chỉ có ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khung cửa sổ rọi xuống một vệt sáng yếu ớt. Bà ngoại di chuyển về phía Phòng ngủ của Bé Lan. Cánh cửa phòng bé khép hờ, không có chốt khóa, y hệt như những gì Bé Lan đã cố gắng diễn tả. Bà ngoại nhẹ nhàng hé rộng khe cửa, đủ để bà lách người vào bên trong.
Bà rón rén bước tới, tìm một vị trí khuất sau cánh cửa. Tim bà đập thình thịch trong lồng ngực. Bà nín thở, đôi mắt không rời khỏi bóng tối mịt mờ bên trong căn Phòng ngủ của Bé Lan, chờ đợi. Bà biết, Người mẹ kế sẽ xuất hiện. Bà phải thấy tận mắt.
Tiếng bước chân khẽ khàng, như thể ai đó đang cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể, vang lên từ hành lang. Bà ngoại lập tức căng người, nín thở. Đồng hồ vừa điểm một giờ sáng. Bà biết, giờ này chỉ có Người mẹ kế mới có thể xuất hiện.
Bóng tối trong phòng chấn động nhẹ khi cánh cửa Phòng ngủ của Bé Lan từ từ hé mở. Một khe sáng mỏng manh từ hành lang lọt vào, nhưng nhanh chóng bị chặn lại bởi một bóng người. Đó chính là Người mẹ kế.
Cô ta nhẹ nhàng lách người vào bên trong, khép cánh cửa lại gần như không gây ra tiếng động. Cả căn Phòng ngủ của Bé Lan lại chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại chút ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ hắt vào, không đủ để nhìn rõ mọi vật.
Bà ngoại, ẩn mình sau cánh cửa, cảm nhận rõ sự hiện diện của Người mẹ kế cách mình không xa. Tim bà đập thình thịch, mạnh đến nỗi bà sợ rằng tiếng tim mình sẽ tố cáo vị trí. Bà giữ chặt hơi thở, đôi mắt cố gắng thích nghi với bóng tối, dõi theo từng cử động của kẻ đột nhập.
Người mẹ kế đứng im một lát, như đang lắng nghe, đảm bảo mọi thứ đều yên ắng. Sau đó, cô ta bắt đầu di chuyển. Từng bước chân nhẹ tênh, rón rén tiến về phía giường của Bé Lan. Bà ngoại nín chặt, ánh mắt không rời khỏi bóng hình lờ mờ đó. Cô ta định làm gì?
Người mẹ kế dừng lại bên thành giường, cúi người xuống. Bóng hình cô ta phủ lên thân hình bé nhỏ của Bé Lan đang say ngủ, như một bóng ma độc ác. Bà ngoại nín thở, đôi mắt đã dần quen với bóng tối, căng ra nhìn. Cô ta không hề động chạm vào Bé Lan, chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm. Một nụ cười mỏng, khó đoán xuất hiện trên môi Người mẹ kế, ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo.
Sau một lúc, Người mẹ kế từ từ thẳng người dậy. Cô ta không rời khỏi phòng mà lại nhẹ nhàng xoay người, hướng về phía bàn học nhỏ của Bé Lan. Chiếc cặp sách cũ kỹ nằm đó, im lìm. Bà ngoại lập tức cảm thấy một dự cảm không lành. Người mẹ kế cúi xuống, những ngón tay thon dài bắt đầu lén lút lục lọi bên trong chiếc cặp. Từng ngăn, từng ngăn một. Tiếng sột soạt rất khẽ, nhưng trong màn đêm tĩnh mịch, nó trở nên rõ ràng đến rợn người.
Bà ngoại siết chặt nắm tay, trái tim đập thình thịch. Cô ta đang làm gì? Chẳng mấy chốc, Người mẹ kế rút ra một vật hình chữ nhật nhỏ từ sâu bên trong cặp sách của Bé Lan. Đó là một chiếc điện thoại cũ, màn hình đã vỡ nứt, nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Cô ta lẳng lặng nhìn chiếc điện thoại một lát, ánh mắt đầy vẻ dò xét, rồi cất nó vào túi áo ngủ của mình.
Chưa dừng lại, Người mẹ kế tiếp tục di chuyển đến chiếc tủ quần áo cũ kỹ trong góc phòng. Cô ta nhẹ nhàng mở cánh tủ, không một tiếng động. Bà ngoại không thể tin vào mắt mình. Người mẹ kế bắt đầu lục lọi từng ngăn tủ, từng chồng quần áo của Bé Lan, tìm kiếm những vật dụng cá nhân khác. Những hành động lén lút, đầy sự mưu tính, khiến Bà ngoại cảm thấy một cơn phẫn nộ dâng trào. Người đàn bà này, cô ta muốn tìm gì ở một đứa trẻ mười tuổi? Bà ngoại nghiến răng, lòng tràn ngập sự lo lắng và căm hờn.
Người mẹ kế lục lọi xong tủ quần áo, không tìm thấy thêm bất cứ thứ gì đáng chú ý. Cô ta nhẹ nhàng đóng cánh tủ lại, một tiếng “cạch” rất khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Bà ngoại nín thở, nghĩ rằng cô ta sẽ rời đi. Nhưng không, Người mẹ kế vẫn đứng đó, như đang suy tính điều gì.
Rồi như sực nhớ ra, bàn tay cô ta đưa vào túi áo ngủ, rút ra chiếc điện thoại cũ kỹ của Bé Lan. Ánh sáng mờ ảo từ đèn ngủ hắt lên khuôn mặt cô ta, tạo ra những bóng đổ sắc lạnh. Người mẹ kế nheo mắt nhìn chằm chằm vào màn hình đã nứt của chiếc điện thoại. Một tia nghi ngờ thoáng qua, và rồi, cô ta bỗng sững lại. Ánh mắt Người mẹ kế trở nên sắc lạnh, tập trung hoàn toàn vào chiếc điện thoại.
Cô ta dùng ngón tay cái vuốt nhẹ lên màn hình, mở khóa. Chiếc điện thoại cũ hiện lên màn hình chính, rồi cô ta lướt qua vài tin nhắn. Từng dòng chữ hiện ra, sắc mặt Người mẹ kế từ vẻ dò xét chuyển dần sang giận dữ. Đôi mắt cô ta nheo lại, hàm răng nghiến chặt, một đường gân xanh nổi rõ trên thái dương. Bỗng nhiên, không nói một lời, cô ta vội vàng cất chiếc điện thoại vào túi áo mình, động tác dứt khoát như muốn giấu đi một bằng chứng tội lỗi. Ánh mắt cô ta quét qua căn phòng một lượt cuối cùng, lạnh lùng và đầy ẩn ý.
Bà ngoại không thể chịu đựng thêm nữa. Cánh cửa phòng ngủ của Bé Lan bất ngờ bật mở mạnh mẽ, tiếng “RẦM” khô khốc vang vọng trong đêm tối. Một giây sau, căn phòng ngập tràn ánh sáng chói chang khi Bà ngoại vươn tay bật công tắc đèn. Ánh điện đột ngột khiến Người mẹ kế khẽ nheo mắt. Bà ngoại đứng sừng sững ở ngưỡng cửa, ánh mắt bà rực lửa giận dữ, quét thẳng vào Người mẹ kế.
“Cô đang làm gì trong phòng cháu tôi vào giờ này hả?” Bà ngoại gằn giọng, mỗi chữ thốt ra đều nặng trịch sự chất vấn.
Lời nói sắc lạnh như một lưỡi dao cứa vào sự tĩnh lặng, khiến Người mẹ kế giật bắn mình. Cô ta hoảng hốt, bàn tay run rẩy đánh rơi chiếc điện thoại của Bé Lan đang nằm trong túi áo. Chiếc điện thoại cũ kỹ văng ra khỏi túi, rơi xuống nền gỗ lạnh lẽo, tạo ra một tiếng va đập khô khốc, sau đó trượt dài một đoạn rồi nằm im lìm dưới chân giường. Gương mặt Người mẹ kế tái mét, đôi mắt mở to đầy sợ hãi.
Gương mặt Người mẹ kế tái mét, đôi mắt mở to đầy sợ hãi. Cô ta lắp bắp, giọng run rẩy như bị bóp nghẹt:
“Mẹ… mẹ nói gì vậy? Con… con chỉ là… con vào xem Bé Lan ngủ chưa thôi mà.”
Bà ngoại không đáp lời. Bà chậm rãi cúi xuống, những ngón tay gầy guộc nhưng mạnh mẽ nhặt chiếc điện thoại của Bé Lan từ dưới sàn lên. Ánh mắt bà sắc lẹm như dao, nhìn thẳng vào Người mẹ kế, găm chặt vào từng đường nét đang biến sắc trên khuôn mặt cô ta. Bà từ từ đứng thẳng dậy, đôi mắt không rời khỏi cô ta.
“Cô đừng hòng chối cãi, cô nghĩ tôi già rồi thì mắt tôi mờ đi sao?” Bà ngoại gằn giọng, tiếng nói lớn vang vọng, phá tan sự im lặng căng như dây đàn. “Tôi đã thấy hết rồi! Cô đang làm gì với cái điện thoại của cháu tôi hả?”
Tiếng nói lớn của Bà ngoại cùng những lời lắp bắp sợ hãi của Người mẹ kế đột nhiên vang vọng khắp ngôi nhà của Bé Lan, xuyên qua cánh cửa phòng ngủ đang hé mở của Người bố. Người bố đang say giấc, chợt giật mình tỉnh dậy. Anh ta lập tức nhận ra sự căng thẳng trong giọng nói của Bà ngoại và sự hoảng loạn của vợ mình. Với một dự cảm không lành, anh vội vàng bật dậy khỏi giường, bước chân gấp gáp chạy về phía Phòng ngủ của Bé Lan.
Cánh cửa phòng hé mở, cảnh tượng bên trong khiến Người bố sững sờ, đứng chết lặng giữa ngưỡng cửa. Bà ngoại đang đứng thẳng, ánh mắt sắc lạnh như dao găm, đôi môi mím chặt. Trong tay bà, chiếc điện thoại nhỏ của Bé Lan hiện rõ mồn một. Đối diện bà là Người mẹ kế, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu, đôi mắt mở to đầy sợ hãi, thân người run rẩy bám víu vào mép tủ. Không khí trong phòng đặc quánh sự thù địch và căng thẳng đến nghẹt thở.
Người bố nhìn từ Bà ngoại sang Người mẹ kế, rồi lại nhìn chiếc điện thoại trong tay bà. Một câu hỏi vô thức bật ra khỏi môi anh, mang theo sự bàng hoàng và lo lắng tột độ.
“Có chuyện gì vậy mẹ, vợ ơi?”
Người bố vừa dứt lời, Bà ngoại đã lạnh lùng nhìn thẳng vào anh. Đôi mắt bà tràn ngập sự phẫn uất, nhưng giọng nói lại kiên định, không một chút run rẩy. Bà không trả lời trực tiếp Người bố mà lập tức đưa chiếc điện thoại nhỏ của Bé Lan về phía anh.
“Con xem đây!” Bà ngoại ra lệnh, ngón tay run rẩy nhưng đầy dứt khoát chỉ vào màn hình.
Người bố ngỡ ngàng nhận lấy chiếc điện thoại. Anh lướt mắt qua, và rồi, thế giới của anh như sụp đổ. Những dòng tin nhắn hiện lên rõ mồn một: Bé Lan đã kể với bạn bè về việc bị Người mẹ kế bạo hành, không được ăn sáng, chỉ có hai nửa bát cơm mỗi bữa, bị cấm uống nước. Tim Người bố thắt lại.
Bà ngoại không đợi anh kịp hoàn hồn, lại tiếp tục chỉ vào một bức ảnh khác trên màn hình. Đó là hình ảnh Người mẹ kế đang cúi người, tay lục lọi trong tủ quần áo của Bé Lan, khuôn mặt đầy vẻ dò xét. Góc chụp lén cho thấy rõ sự lén lút trong hành động của cô ta.
“Cô ta không chỉ bạo hành cháu!” Bà ngoại gằn giọng, ánh mắt tóe lửa nhìn xoáy vào Người mẹ kế đang run rẩy ở góc phòng. “Mà còn lén lút tìm cách bịt miệng cháu! Con nhìn đi! Nó vào phòng Bé Lan để tìm gì? Chắc chắn là tìm chứng cứ, tìm cách chặn đứng việc Bé Lan tố cáo!”
Người bố ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái xanh. Anh nhìn chằm chằm vào Người mẹ kế, người đang co rúm lại, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn. Một nỗi tức giận khủng khiếp bùng lên trong lòng anh, thiêu đốt mọi sự nghi ngờ còn sót lại. Anh không thể tin vào mắt mình, hay những gì mình vừa đọc. Người phụ nữ mà anh tin tưởng lại có thể làm những điều tàn nhẫn đến vậy với con gái anh, thậm chí còn cố gắng che giấu nó.
Người bố nhìn thẳng vào Người mẹ kế, ánh mắt anh từ giận dữ tột cùng chuyển sang nỗi thất vọng khôn tả. Đôi mắt anh đỏ hoe, rực lửa căm phẫn giờ nhuốm màu đau đớn, hằn lên sự tan vỡ của niềm tin. Anh không nói một lời, chỉ nhìn cô ta như nhìn một kẻ xa lạ, một người đàn bà độc ác mà anh chưa từng biết. Người mẹ kế co rúm lại, nước mắt lã chã rơi nhưng không còn chút nào đáng thương, chỉ là sự sợ hãi tột độ khi đối diện với sự thật phơi bày.
Người bố quay mặt đi, không muốn nhìn thêm gương mặt đó dù chỉ một giây. Anh quay sang Bé Lan, ôm chặt con vào lòng, mái tóc Bé Lan run rẩy cọ vào vai anh. Anh vuốt nhẹ lưng con, giọng nghẹn ngào: “Con gái của bố, con đã chịu đựng nhiều rồi.”
Anh ngẩng đầu nhìn Bà ngoại, đôi mắt đỏ ngầu. “Mẹ ơi… con xin lỗi mẹ, con đã để con bé phải chịu khổ…” Người bố nói, nước mắt lăn dài trên gò má. Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên quyết. “Con sẽ đưa Bé Lan về sống với mẹ. Ngay lập tức.”
Anh nhìn thẳng vào Người mẹ kế, ánh mắt lạnh như băng. “Cô… chúng ta sẽ ly hôn.” Câu nói của anh như một bản án, đánh thẳng vào sự hoảng loạn của Người mẹ kế. Cô ta lắp bắp định nói gì đó, nhưng Người bố đã không còn muốn nghe thêm bất cứ lời biện minh nào.
Anh khẽ cúi đầu xuống, ôm chặt Bé Lan, và thì thầm trong nước mắt, lời nói đứt quãng chỉ đủ cho Bé Lan và Bà ngoại nghe thấy: “Con xin lỗi con, con xin lỗi mẹ.” Anh bế Bé Lan lên, nhìn Bà ngoại bằng ánh mắt cầu khẩn. Bà ngoại gật đầu, khuôn mặt vẫn nghiêm nghị nhưng trong đôi mắt đã có chút dịu lại. Bà biết, đây là quyết định đúng đắn. Người bố quay lưng bước đi, không một lần ngoái lại nhìn người vợ cũ đang sụp đổ sau lưng. Anh chỉ muốn thoát khỏi ngôi nhà này, thoát khỏi mọi thứ gắn liền với sự lừa dối và tàn nhẫn.
Người bố bước vội vã ra khỏi căn nhà đầy ám ảnh, Bé Lan nằm gọn trong vòng tay anh. Khuôn mặt nhỏ bé của Bé Lan vẫn còn hoảng sợ, nhưng khi nhìn thấy bóng Bà ngoại đứng chờ ở đầu ngõ, đôi mắt cô bé lập tức ánh lên một tia hy vọng mỏng manh. Người bố đặt Bé Lan xuống, và không cần một lời thúc giục nào, Bé Lan lao vút về phía Bà ngoại, ôm chặt lấy bà. Mái đầu bé nhỏ dụi vào tấm áo quen thuộc, tiếng nấc nghẹn ngào dần tan biến.
Bà ngoại vuốt ve tấm lưng gầy gò của Bé Lan, cảm nhận từng nhịp thở run rẩy của cháu. Bà không nói gì, chỉ ôm chặt lấy Bé Lan, truyền hơi ấm và sự bình yên vào tâm hồn non nớt ấy. Dần dần, cơ thể Bé Lan thả lỏng, cái ôm của cô bé chặt hơn, và cuối cùng, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi Bé Lan, tựa như ánh nắng đầu tiên sau một cơn bão dữ dội. Đó là nụ cười thật sự đầu tiên của Bé Lan sau bao ngày tháng sống trong sợ hãi, lo lắng và tủi nhục.
Cuộc sống của Bé Lan bắt đầu sang một trang mới, bình yên và ấm áp hơn rất nhiều. Cô bé được về sống cùng Bà ngoại trong căn nhà nhỏ nhưng tràn ngập tình yêu thương. Mỗi sáng, Bé Lan thức dậy không còn nỗi lo bị bỏ đói, mà là mùi thơm của bữa sáng Bà ngoại chuẩn bị sẵn. Hai tô cơm đầy ắp và những món ăn đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng đã thay thế những nửa bát cơm nguội lạnh, ép buộc. Bé Lan được thoải mái uống nước lọc tinh khiết, cảm nhận dòng nước mát lành xoa dịu cổ họng khô khốc ngày nào.
Căn phòng của Bé Lan giờ đây luôn chốt kín cửa mỗi khi cô bé đi ngủ, không còn nỗi ám ảnh về bóng dáng người mẹ kế lén lút bước vào mỗi tối. Bà ngoại thường xuyên kể chuyện cổ tích cho Bé Lan nghe trước khi ngủ, những câu chuyện về tình yêu thương, lòng dũng cảm và sự công bằng, xua đi những ác mộng cũ. Dần dần, Bé Lan không còn giật mình giữa đêm, không còn nhìn chằm chằm vào khoảng tối một cách sợ hãi. Cô bé bắt đầu cười nhiều hơn, ánh mắt trở nên lanh lợi, hồn nhiên đúng với lứa tuổi của mình. Những vết sẹo trên cơ thể Bé Lan có thể sẽ lành theo thời gian, nhưng vết thương trong tâm hồn cần nhiều hơn thế. Tình yêu thương vô điều kiện từ Bà ngoại, những bữa ăn ấm áp, giấc ngủ an lành và sự quan tâm chân thành từ Người bố (người vẫn thường xuyên đến thăm và bù đắp cho con) đã trở thành liều thuốc quý giá nhất. Bé Lan đã tìm thấy một bến đỗ bình yên, nơi cô bé có thể lớn lên trong sự che chở, nhận ra rằng dù cuộc đời có những khúc quanh nghiệt ngã, thì tình yêu thương gia đình vẫn luôn là ánh sáng dẫn lối, sưởi ấm tâm hồn và chữa lành mọi vết thương.

