“Đi xuất khẩu lao động làm ngày làm đêm, ăn uống tằ:n tiện, tháng nào cũng gửi cho vợ 40 triệu để chữa v;ô s;inh, nào ng:ờ ngày về nước nhìn thấy đứa trẻ trong sân, tôi vờ như không biết gì rồi gửi tiền về nhiều gấp đôi kèm theo bọc đen lớn, vợ hoảng h:;ồn gọi tôi về rồi đưa cho 3 tỷ …Tôi tên Hùng, 36 tuổi, xuất thân từ một gia đình thuần nông ở Nghệ An. Ngày cưới vợ, tôi chẳng có gì ngoài đôi bàn tay và một trái tim đau đáu trách nhiệm. Loan – vợ tôi – là người phụ nữ chịu thương chịu khó, cưới tôi khi trong tay chỉ là cái nhà cấp bốn chưa lợp mái.
Chúng tôi sống với nhau 5 năm, mà chẳng có con. Bố mẹ hai bên thúc giục, mắng nhiếc, có người xì xào rằng vợ tôi “không biết đẻ”. Cũng có người bảo tôi “coi lại giống nòi nhà mình”. Tôi đưa Loan đi khám, kết luận là do cô ấy khó có con – v;ô s;inh thứ phát. Cô ấy khóc cả đêm, còn tôi thì nắm chặt tay vợ mà nói:
“Anh sẽ kiếm tiền, chữa được, đừng lo.”
Năm đó, tôi đi xuất khẩu lao động ở Nhật. Bỏ lại vợ nơi quê nghèo, tôi hứa tháng nào cũng gửi tiền về. Và tôi giữ lời. Tôi làm hai, ba công việc một lúc: sáng dọn vệ sinh công nghiệp, chiều phụ công trình, đêm giao hàng siêu thị. Tằn tiện từng đồng, mỗi tháng tôi đều gửi về đúng 40 triệu, để cô ấy chữa trị. Lắm lúc nghĩ về đôi mắt sưng húp của vợ qua những lần gọi video, tôi chỉ muốn bỏ hết mà bay về ngay.
Bốn năm sau, tôi kết thúc hợp đồng, trở về nước. Tôi không báo trước – tính tạo bất ngờ.
Nhưng người bất ngờ lại là tôi.
Chiều đó, tôi đứng trước cổng. Nhà có vẻ mới sơn lại, sạch sẽ và khang trang hơn. Khi tay vừa chạm ổ khóa, tôi nghe tiếng cười khúc khích vọng ra từ sân sau.
Tôi nghiêng người nhìn.
Một bé trai chừng ba tuổi đang chơi đùa với trái banh nhựa. Thằng bé kháu khỉnh, làn da trắng, tóc xoăn nhẹ, sống mũi cao – không phải nét giống tôi, càng không giống Loan. Tôi đứng lặng một lúc lâu, không tin vào mắt mình.
Loan bước ra sau, thấy tôi, cô sững người như hóa đá. Trên tay cô là tô cháo còn bốc khói, ánh mắt đầy hoảng loạn. Tôi không nói gì, chỉ mỉm
cười.
“Anh về rồi.”
Cô run run, lí nhí:
“Anh… về sao không báo?”
Tôi đáp nhẹ:
“Tính tạo bất ngờ… mà hình như anh là người bất ngờ rồi.”
Cô im lặng. Còn tôi thì nhìn đứa bé, thằng nhỏ chạy đến nấp sau chân mẹ. Tôi không hỏi, không giận, cũng không tra vấn. Tôi chỉ nói:
“Anh về lấy ít đồ, rồi qua nhà thằng Nam vài hôm. Có gì… cứ gọi.”
Tối đó, tôi thuê nhà trọ gần đó. Một tuần sau, tôi nhắn tin cho Loan:
“Anh sẽ gửi tiền về đều đặn, gấp đôi trước. Lo cho con đi học đàng hoàng.”
Kèm theo đó, tôi nhờ bạn thân mang về một bọc đen lớn, bên trong là một thứ không ai ngờ tới…
Loan mở bọc đen ra, ánh mắt lập tức tái mét. Cô ngồi bệt xuống sàn, tay run lên, nước mắt không ngừng rơi…. Xem tiếp👇👇”
Loan mở bọc đen ra, ánh mắt lập tức tái mét. Cô ngồi bệt xuống sàn, tay run lên, nước mắt không ngừng rơi. Bên trong không phải thứ cô nghĩ, mà là một tập tài liệu và rất nhiều ảnh chụp. Từng tấm ảnh, từng dòng chữ trong tài liệu như những nhát dao cứa vào tim gan cô. Đó là bằng chứng rành rành về nguồn gốc của đứa trẻ ba tuổi đang chơi đùa ngoài sân kia – thằng bé không phải con của Hùng. Kèm theo đó là sao kê những khoản tiền lớn mà Hùng đã gửi về suốt bốn năm qua, và cả những hóa đơn chi tiêu của cô – những thứ vượt xa chi phí chữa bệnh. Ánh mắt Loan hoảng loạn tột độ, cô run rẩy nhặt lên một tấm ảnh, hình cô đang bế đứa bé bên cạnh một người đàn ông khác. “Không thể nào…” cô thì thào, giọng lạc đi vì sốc. Toàn thân cô mềm nhũn, không còn chút sức lực nào. Cô biết, cuộc hôn nhân của mình đã hoàn toàn sụp đổ. Hùng đã biết tất cả, và hành động này của anh… còn đáng sợ hơn bất cứ lời mắng chửi nào.
“Loan vội vã chụp lấy chiếc điện thoại đang nằm chỏng chơ trên sàn, tay run rẩy bấm số Hùng. Cô dí chặt điện thoại vào tai, hơi thở dồn dập. Tiếng chuông đổ dài như nhát dao cứa vào thần kinh căng thẳng của cô. Không ai nhấc máy. Cô cúp máy, gọi lại ngay lập tức. Lần này, chuông còn chưa đổ hết hồi thứ ba thì bị ngắt. Một tin nhắn hiện lên: “”Có chuyện gì?””
Chỉ vỏn vẹn ba chữ, lạnh lẽo như băng. Loan điên cuồng gõ trả lời, van xin anh nghe máy, giải thích. Cô nhấn gửi, rồi lại gọi. Vẫn không ai trả lời. Lại một tin nhắn khác xuất hiện: “”Tôi bận.””
Loan cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Bận? Bận gì chứ? Anh ấy đang cố tránh mặt cô. Sự thật đã phơi bày, và anh ấy không muốn đối diện. Nước mắt cô bắt đầu chảy dài, làm nhòe đi màn hình điện thoại. Cô tiếp tục gọi, gọi một cách tuyệt vọng, như thể đây là cơ hội cuối cùng. Mỗi lần cuộc gọi bị ngắt, hoặc chỉ đổ chuông vô vọng, trái tim cô lại co thắt lại.
“”Anh ấy biết hết rồi… mình phải làm sao đây?”” Loan thì thào, giọng lạc đi vì khóc. Tuyệt vọng hoàn toàn bao trùm lấy cô. Cô ôm chặt lấy điện thoại, rồi đột nhiên, với một tiếng thét nhỏ trộn lẫn giữa tức giận và bất lực, cô ném mạnh nó xuống sàn nhà. Chiếc điện thoại vỡ nát. Loan khuỵu xuống, hai tay ôm mặt, nước mắt tuôn như suối. Tương lai phía trước đen kịt, không lối thoát. Anh ấy đã biết hết rồi, và sự im lặng này còn đáng sợ hơn vạn lời kết tội. Cô hoàn toàn không biết phải làm gì tiếp theo.”
“Loan khuỵu xuống, hai tay ôm mặt, nước mắt tuôn như suối. Tương lai phía trước đen kịt, không lối thoát. Anh ấy đã biết hết rồi, và sự im lặng này còn đáng sợ hơn vạn lời kết tội. Cô hoàn toàn không biết phải làm gì tiếp theo.
Một bóng hình nhỏ bé lững thững bước đến gần, đôi chân trần dò dẫm trên sàn nhà lạnh ngắt. Đứa bé trai khoảng ba tuổi dừng lại, nghiêng đầu nhìn người phụ nữ đang nức nở dưới đất. Khuôn mặt ngây thơ của thằng bé lộ vẻ khó hiểu, rồi nhanh chóng chuyển sang lo lắng.
“”Mẹ… mẹ sao khóc?”” Giọng nói non nớt vang lên, phá tan không gian tĩnh lặng u ám.
Loan giật mình, vội vàng gạt nước mắt, cố nặn ra một nụ cười méo mó. Nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo của con, trái tim cô như bị xé nát. Cảm giác tội lỗi dâng lên cuồn cuộn, nhấn chìm cô trong sự hèn hạ của chính bản thân mình. Cô dang rộng vòng tay, ôm chặt lấy đứa con bé bỏng vào lòng. Hơi ấm và mùi sữa quen thuộc của con khiến cô càng thêm day dứt. Đây là tất cả những gì cô có, và cô đã xây dựng nó trên một lời nói dối tàn nhẫn.
Cô vùi mặt vào mái tóc mềm mại của con, nghẹn ngào. Nhìn khuôn mặt đáng yêu, không chút vướng bận của con, cô thấy mình thật đê tiện. Tại sao cô lại đẩy cuộc đời mình và cuộc đời con vào tình thế trớ trêu này? Nước mắt lại trào ra, thấm ướt vai áo con.
“”Mẹ xin lỗi con…”” Loan thì thầm, giọng run rẩy, lời nói chìm lẫn trong tiếng nấc. Cô xin lỗi vì tất cả. Xin lỗi vì đã mang con đến với cuộc đời đầy dối trá này, xin lỗi vì đã không cho con một gia đình trọn vẹn, xin lỗi vì sự ích kỷ và yếu đuối của bản thân. Lời xin lỗi ấy không chỉ dành cho đứa bé trong vòng tay, mà còn là lời tự thú tội với chính lương tâm đang bị dày vò của cô. Đứa bé ngước lên, khó hiểu nhìn mẹ, bàn tay nhỏ xíu vụng về lau nước mắt trên má cô. Hành động đơn giản ấy càng khiến Loan đau đớn tột cùng.”
“Hơi ấm của con, bàn tay nhỏ xíu lau nước mắt cho cô, như một cú sốc điện kéo Loan ra khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng. Cô nhận ra mình không thể mãi ngồi đây khóc lóc. Hùng đã biết, đã có bằng chứng. Chạy trốn hay im lặng lúc này chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ thêm. Nhìn khuôn mặt ngây thơ của đứa bé, cô biết mình cần phải mạnh mẽ, không chỉ cho bản thân mà còn cho con. Cô phải đối mặt. Phải nói ra tất cả. Cái giá phải trả có thể rất đắt, nhưng không đối mặt còn tồi tệ hơn. Sự thật, dù nghiệt ngã, vẫn là cách duy nhất để có thể bước tiếp, dù là để nhận lấy sự trừng phạt hay để tìm kiếm một tia hy vọng mong manh nào đó.
Loan hít một hơi thật sâu, mùi sữa trên tóc con xộc vào mũi, nhắc cô về lý do để chiến đấu. Cô nhẹ nhàng đặt con xuống, đứng dậy. Đôi chân vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt đã không còn vẻ hoảng loạn tột cùng. Cô đi chậm rãi vào nhà vệ sinh, rửa mặt cho tỉnh táo, nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của mình trong gương. Những vệt mascara lem luốc quanh mắt khiến cô trông thảm hại hơn bao giờ hết. Cô dùng tay vốc nước lạnh tạt lên mặt, gột rửa đi những giọt nước mắt còn vương lại. Cô lau khô mặt, hít thêm một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng.
Quyết định đã được đưa ra. Khó khăn như nuốt một viên đá. Nhưng cô biết mình phải làm. Loan bước ra khỏi nhà vệ sinh, ánh mắt kiên định hơn. Cô nhìn về phía cửa nhà trọ, nơi Hùng đang ở. Lời nói dối đã kéo dài quá lâu, đã gây ra quá nhiều đau khổ. Đã đến lúc chấm dứt. Cô không biết anh sẽ phản ứng thế nào, sẽ giận dữ, sẽ khinh bỉ, hay sẽ làm gì khác. Nhưng cô phải đi. Cô phải nói hết. Với tất cả sự hèn nhát và dũng cảm còn sót lại trong mình, Loan đưa ra một quyết định đầy cay đắng. Cô sẽ đi gặp Hùng. Ngay bây giờ.”
“Loan bước ra khỏi nhà, ánh mắt vẫn còn vương chút đỏ hoe nhưng ý chí đã được nung nấu. Cô nhìn đứa con đang ngồi chơi đồ chơi ở góc phòng. Mọi chuyện cô làm, cuối cùng cũng là vì con. Cô cúi xuống ôm chặt con một cái, mùi sữa và hơi ấm thân quen như tiếp thêm sức mạnh.
“”Ngoan nhé, mẹ đi một lát rồi mẹ về ngay,”” Loan nói khẽ, giọng nghẹn lại. Đứa bé nhìn cô với đôi mắt to tròn, ngây thơ.
Loan đứng dậy, nhanh chóng đi sang nhà hàng xóm. Cô gửi gắm con, dặn dò vài điều rồi vội vã quay ra. Lòng cô như có lửa đốt. Mỗi giây phút trôi qua đều dài đằng đẵng. Con đường từ nhà cũ sang khu nhà trọ Hùng đang ở không xa, nhưng đối với Loan lúc này, nó như kéo dài vô tận.
Cô bắt đầu chạy, đôi chân như muốn khuỵu xuống nhưng lý trí không cho phép dừng lại. Những hình ảnh về Hùng, về những năm tháng chờ đợi, về sự thật nghiệt ngã cứ xoáy vào tâm trí cô. Nước mắt lại trào ra, nhòe đi cảnh vật xung quanh. Những hàng cây, mái nhà, con đường quen thuộc giờ đây trở nên mờ ảo, chỉ còn là những vệt màu lướt qua trong tầm nhìn.
Cô hít thở dồn dập, lồng ngực bỏng rát. Nỗi sợ hãi bủa vây lấy cô, sợ cuộc đối mặt, sợ sự tức giận, sợ sự tan vỡ sắp ập đến. Cô không biết mình sẽ nói gì, Hùng sẽ phản ứng ra sao. Liệu anh có còn nhìn cô bằng ánh mắt từng đầy yêu thương hay chỉ còn là sự khinh bỉ?
Từng bước chân nặng trĩu như đeo chì, Loan lao đi trong màn nước mắt. Cô siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Tất cả sự hèn nhát, sự lừa dối, sự đau khổ dồn nén trong cô suốt bấy lâu nay như muốn vỡ tung.
Cuối cùng, bóng dáng khu nhà trọ đã hiện ra trước mắt. Nó chỉ cách cô vài chục mét nữa thôi. Loan dừng lại, cố gắng hít lấy hít để bầu không khí nặng trĩu. Cô lấy tay quệt đi những giọt nước mắt, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng trọ số… nơi Hùng đang ở. Cuộc gặp định mệnh đã ở ngay trước mắt. Cô đã sẵn sàng chưa? Có lẽ là chưa bao giờ sẵn sàng, nhưng cô biết mình không còn đường lùi.”
“Loan đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ của căn phòng trọ đơn sơ. Mùi ẩm mốc và hơi lạnh từ hành lang xộc vào mũi cô. Cô hít một hơi thật sâu, cố nén lại lồng ngực đang run lên bần bật. Nắm tay cô siết chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Thu hết can đảm còn sót lại, Loan đưa tay lên gõ cửa. Ba tiếng gõ nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng, nhưng đối với Loan, nó như tiếng trống rền vang trong tai. Cô chờ đợi, mỗi giây phút trôi qua dài như cả thế kỷ. Tiếng bước chân vọng lại từ bên trong. Rồi cánh cửa khẽ mở ra.
Hùng đứng đó, trong chiếc áo phông cũ bạc màu. Khuôn mặt anh bình tĩnh đến lạ lùng, đôi mắt nhìn cô không một chút biểu cảm. Vẻ điềm nhiên ấy hoàn toàn trái ngược với sự bấn loạn đang giày vò tâm trí Loan. Hùng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô, như một pho tượng.
Loan cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Giọng cô run lên bần bật khi cất lời:
“”Anh… em muốn nói chuyện riêng với anh.”””
“Hùng không đáp lời. Đôi mắt anh vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh đến đáng sợ đó. Anh chỉ im lặng, lách nhẹ người sang một bên, đủ khoảng trống cho Loan bước qua. Cánh cửa gỗ cũ không được đóng lại ngay, để lộ một phần hành lang ẩm thấp bên ngoài, nhưng chẳng ai bận tâm đến điều đó. Loan ngập ngừng bước vào trong căn phòng trọ nhỏ hẹp. Mùi ẩm mốc hòa lẫn với mùi hương lạ lẫm khiến lồng ngực cô càng thêm siết chặt. Không gian chật chội chỉ đủ kê một chiếc giường đơn, một cái bàn nhỏ ọp ẹp và vài vật dụng lỉnh kỉnh.
Hùng chầm chậm đi vào theo sau, khép cánh cửa lại. Tiếng cửa gỗ cọt kẹt vang lên trong không gian tĩnh lặng như tiếng động duy nhất. Anh không nói gì, chỉ bước đến chiếc ghế nhựa cũ kỹ đối diện với chiếc bàn nhỏ và ngồi xuống. Loan cũng chậm rãi bước tới, ngồi xuống chiếc ghế còn lại.
Họ ngồi đó, đối diện nhau qua mặt bàn sần sùi, không ai cất lời. Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề và ngột ngạt như chính không khí đặc quánh. Loan cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang châm vào da thịt. Cô hít thở khó khăn, mỗi hơi thở đều nhọc nhằn, như thể không khí trong phòng đã bị hút cạn. Sự im lặng này, thái độ điềm nhiên đến vô cảm của Hùng, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời mắng chửi hay giận dữ nào mà cô từng tưởng tượng. Nó khiến Loan cảm thấy mình như đang bị dìm chết một cách từ từ, chìm sâu xuống đáy vực tuyệt vọng. Cô muốn nói, muốn gào lên, muốn thanh minh, nhưng cổ họng như nghẹn lại, không tài nào phát ra được dù chỉ một tiếng. Hùng vẫn ngồi đó, đôi mắt không rời khỏi cô, nhưng ánh nhìn ấy trống rỗng, lạnh lẽo, không chứa đựng một chút cảm xúc nào, như thể anh đang nhìn một người xa lạ. Mỗi giây trôi qua trong khoảng im lặng chết chóc này đều là sự tra tấn tột cùng đối với Loan. Cô cảm thấy sắp ngất đi vì ngạt thở, vì căng thẳng, vì sợ hãi.”
“Loan cảm thấy sắp ngất đi vì ngạt thở, vì căng thẳng, vì sợ hãi. Cô biết mình không thể kéo dài sự im lặng tra tấn này thêm một giây phút nào nữa. Cổ họng khô khốc, Loan cố gắng nuốt nước bọt, giọng nói bật ra khàn đặc.
“”Anh… anh về…”” Loan bắt đầu, nhưng rồi lại ngắc ngứ. Cô không biết phải bắt đầu từ đâu, phải nói gì để phá tan bức tường băng giá trước mặt. “”Anh về… anh thấy sao không…””
Cô nói lạc sang chuyện khác, cố gắng tìm một điểm tựa an toàn. “”Nhà mình… cái nhà cũ đó… em vẫn giữ nguyên hết. Không động chạm gì nhiều…”” Cô dừng lại, như chờ đợi một phản ứng nào đó từ anh, dù là một cái gật đầu nhẹ hay một tiếng thở dài. Nhưng Hùng vẫn im lặng như tượng, chỉ có ánh mắt vô hồn là vẫn dán chặt vào cô.
Loan cảm thấy tuyệt vọng. Cô lại tiếp tục, giọng nói càng lúc càng run rẩy, nhỏ dần như sắp tan biến vào không khí ẩm thấp. “”Em… em nghe anh Nam nói… anh về lâu rồi… sao anh không về nhà?””
Cô biết mình đang vòng vo, đang cố trì hoãn điều không thể tránh khỏi. Mỗi từ cô nói ra đều vô nghĩa trong khoảng không gian căng thẳng này. Sự im lặng của Hùng như một sợi dây thòng lọng siết chặt lấy cổ họng Loan. Cô không thể thở, không thể nghĩ, chỉ có thể cảm nhận sự đè nén khủng khiếp từ phía người chồng xa lạ đang ngồi đối diện.
Cuối cùng, Loan không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô biết thời điểm đã đến. Giọng cô nhỏ hẳn lại, gần như thì thầm, nhưng mang theo tất cả sự sợ hãi và đau đớn dồn nén bấy lâu.
“”Anh về… nhà mình… anh thấy sao không…”””
“””…Anh thấy sao không…””
Lời Loan nhỏ dần rồi tắt hẳn. Hùng nhìn cô. Đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng, nhưng lúc này, Loan thấy một thứ gì đó sâu thẳm hơn, sắc lạnh hơn vừa lóe lên. Anh không đáp lời cô về căn nhà cũ, về việc anh đã về nước bao lâu. Giọng anh cuối cùng cũng cất lên, không còn vẻ xa cách, mà mang một âm điệu trầm thấp, chứa đầy sức nặng khiến lồng ngực Loan như bị bóp nghẹt.
“”Em không cần nói chuyện phiếm, Loan.”” Hùng ngắt lời cô một cách dứt khoát. Anh hơi cúi đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đang sợ hãi tột độ của cô. “”Cái bọc đen đó…””
Loan co rúm người lại. Cái bọc đen. Thứ cô ám ảnh bấy lâu nay. Anh biết. Anh đã biết từ lúc nào?
“”…Không phải anh gửi về chỉ để cho vui.”” Hùng nói tiếp, mỗi chữ như một viên đá nặng trĩu ném vào sự bình yên giả tạo của cô. “”Anh nghĩ… em đủ khôn ngoan để hiểu bên trong nó là gì. Và hiểu cả lý do anh gửi nó về.””
Mặt Loan tái mét. Toàn thân cô run lên bần bật. Cô cố gắng nói, nhưng cổ họng nghẹn đắng, chỉ phát ra được những âm thanh run rẩy, vô nghĩa. Cô tuyệt vọng nhìn anh, cầu xin một lời giải thích khác, một sự hiểu lầm nào đó.
Nhưng ánh mắt Hùng không có chút khoan nhượng nào. Nó lạnh lẽo như băng, như nhìn xuyên qua tất cả lớp vỏ bọc mà cô đã dựng lên suốt bốn năm qua. Cô biết, thời khắc đối diện với sự thật đã đến. Không còn đường chạy trốn nữa.”
“Mặt Loan tái mét. Toàn thân cô run lên bần bật. Cô cố gắng nói, nhưng cổ họng nghẹn đắng, chỉ phát ra được những âm thanh run rẩy, vô nghĩa. Cô tuyệt vọng nhìn anh, cầu xin một lời giải thích khác, một sự hiểu lầm nào đó. Nhưng ánh mắt Hùng không có chút khoan nhượng nào. Nó lạnh lẽo như băng, như nhìn xuyên qua tất cả lớp vỏ bọc mà cô đã dựng lên suốt bốn năm qua. Cô biết, thời khắc đối diện với sự thật đã đến. Không còn đường chạy trốn nữa.
Đôi mắt Loan nhắm lại, nước mắt lăn dài trên gò má. Vai cô sụp xuống, như thể toàn bộ sức lực đã bị rút cạn. Cô cúi gằm mặt, giọng nói yếu ớt, chỉ đủ cho hai người nghe thấy trong không gian tĩnh mịch đến đáng sợ.
“”Em… em thấy rồi…”” Loan thì thầm, thừa nhận điều mà cả hai đều đã biết. “”Em thấy những thứ anh gửi trong bọc rồi.””
Hùng vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát sự sụp đổ của cô. Không có một chút hả hê, chỉ có sự mệt mỏi và lạnh lẽo tột cùng. Anh chậm rãi cất lời, mỗi từ như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi bật ra.
“”Anh biết em đã thấy.”” Giọng Hùng trầm và chắc nịch. “”Anh cũng biết em hiểu rõ ràng nó là gì, và lý do anh gửi nó về.””
Anh hít một hơi sâu, ánh mắt nhìn vào hư vô, như thể đang tua lại một đoạn phim dài trong tâm trí.
“”Em nghĩ những năm qua anh làm gì ở Nhật?”” Hùng hỏi, không cần câu trả lời từ cô. “”Kiếm tiền, đúng. Gửi về cho em chữa bệnh, đúng. Nhưng không chỉ có thế.””
Anh quay lại nhìn thẳng vào Loan, đôi mắt giờ đây mang một vẻ sắc bén như dao cạo.
“”Anh đã điều tra. Âm thầm.”” Hùng tiết lộ, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa một cơn bão dữ dội. “”Từ khi còn ở bên đó. Anh thuê người, thu thập thông tin. Anh muốn biết… sự thật. Tất cả sự thật.””
Loan ngẩng phắt dậy, ánh mắt đầy kinh hoàng nhìn anh. Cô không thể tin vào tai mình. Anh đã biết từ rất lâu rồi sao? Anh đã cố tình chờ đợi điều gì?
“”Những chuyến về nước bất ngờ… những lần anh nói bận công việc… tất cả là để xác minh.”” Hùng nói tiếp, phơi bày từng lớp màn bí mật mà anh đã dày công che giấu. “”Anh đã có tất cả bằng chứng trong tay từ lâu lắm rồi, Loan. Trước cả khi anh gửi cái bọc đen đó về.””
Một nụ cười nhạt nhếch nở trên môi Hùng, không phải cười vui, mà là nụ cười của sự cay đắng tột cùng.
“”Anh đã biết mọi chuyện từ lâu rồi…”” Hùng lặp lại, như khắc sâu từng chữ vào tâm trí cô. Anh bước lại gần hơn một bước, cúi thấp người xuống đối diện với Loan đang run rẩy. Giọng anh giờ đây chỉ còn là tiếng thì thầm đầy ám ảnh, nhưng sức nặng của nó còn hơn cả tiếng gầm.
“”…anh chỉ chờ ngày em tự nói ra.”””
“Anh chỉ chờ ngày em tự nói ra.
Lời Hùng nói ra như nhát dao chí mạng, đâm thẳng vào trái tim Loan. Cô sụp đổ hoàn toàn. Khuôn mặt cô méo mó vì đau đớn, sợ hãi và tuyệt vọng. Toàn thân Loan run lên dữ dội, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi lồng ngực như thể cô sắp vỡ tung. Cô gục xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy đầu, vai rung bần bật. Đập vào mắt cô lúc này chỉ còn là một mảng tối, nơi mọi hy vọng, mọi lời nói dối đều tan biến. Thời khắc đối diện với sự thật, với con người thật của mình, đáng sợ hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng.
Nước mắt lã chã rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo. Tiếng khóc của Loan mỗi lúc một lớn hơn, chuyển thành những tiếng nấc xé lòng, nức nở đầy tủi nhục và ăn năn. Cô ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn Hùng. Đôi mắt anh vẫn lạnh lẽo như băng, không một tia thương cảm, chỉ có sự chờ đợi tàn nhẫn. Cô biết, anh sẽ không nói thêm gì nữa. Cô phải tự phơi bày tất cả.
Loan hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại chút bình tĩnh mong manh còn sót lại. Giọng nói của cô đứt quãng, nghẹn lại từng chữ bởi những tiếng nấc và nước mắt.
“”Em… em xin lỗi…”” Cô thì thầm, nhưng lời xin lỗi dường như quá nhỏ bé trước tội lỗi tày trời. “”Em… em đã sai rồi…””
Hùng vẫn đứng yên, lặng lẽ quan sát sự tan vỡ của cô. Ánh mắt anh không hề thay đổi. Loan hiểu rằng chỉ xin lỗi là không đủ. Anh cần nghe sự thật. Toàn bộ sự thật.
Những tiếng nấc lại ùa về, nghẹn ứ nơi cổ họng. Loan cắn chặt môi, thu hết tàn lực để nói ra điều khủng khiếp nhất.
“”Thằng bé…”” Cô nấc lên, giọng run rẩy đến thảm thương. “”Thằng bé… không phải…”” Cô nhắm mắt lại, nước mắt trào ra như suối. “”…không phải con của anh…””
Lời thú nhận như một quả bom vừa được thả xuống, dù Hùng đã biết từ lâu, nhưng khi nghe chính miệng Loan nói ra, nó vẫn mang sức nặng kinh hoàng. Loan tiếp tục, giọng cô ngày càng yếu ớt, đầy tuyệt vọng.
“”Tuổi của con… nó… nó đúng vào khoảng thời gian anh đi vắng…”” Cô nói, thừa nhận sự trùng khớp nghiệt ngã về thời gian. “”Em… em đã lừa dối anh… suốt bấy lâu nay…””
Cô gục xuống hoàn toàn, bật khóc nức nở, không còn kìm nén được nữa. Tiếng khóc nức nở của Loan vang vọng trong ngôi nhà trọ lạnh lẽo, chứa đựng tất cả sự ăn năn, hối hận, và nỗi sợ hãi tột cùng khi bức màn bí mật cuối cùng đã bị kéo sập.”
“Loan vẫn gục trên sàn, những tiếng nấc xé lòng vẫn chưa dứt hẳn. Cô gắng gượng nâng khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn Hùng, sự hoảng loạn và hổ thẹn vẫn giằng xé trong đôi mắt cô. Hùng vẫn đứng đó, như một bức tượng lạnh lẽo, không hề nhúc nhích. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời kết tội nào. Loan biết mình phải nói tiếp. Cô phải xé toạc hết những lớp che đậy cuối cùng.
“”Anh ấy…”” Loan thì thầm, giọng cô run rẩy và yếu ớt. Cô hít một hơi run rẩy, cố gắng trấn tĩnh lại. “”Người đó… là người đã ở bên em…””
Những ký ức hỗn độn ùa về, sự cô đơn, áp lực từ hai bên gia đình vì chuyện con cái sau 5 năm vô vọng, rồi Hùng lại đi Nhật Bản suốt 4 năm trời. Khoảng trống trong tim cô ngày càng lớn. Cô đơn cùng cực. Tuyệt vọng bủa vây.
“”Anh đi vắng…”” Loan tiếp tục, giọng hơi lớn hơn một chút, nhưng vẫn nghẹn ngào. “”Suốt ngần ấy năm… Em… em rất cô đơn…””
Cô nhìn xuống sàn nhà, không dám đối diện với ánh mắt Hùng. Những lời nói dối đã trở thành gánh nặng đè lên ngực cô suốt bao năm qua, giờ đây, khi nói ra, nó vừa đau đớn, vừa giải thoát một cách nghiệt ngã.
“”Chuyện con cái… em đã rất suy sụp…”” Cô nói, nhắc đến áp lực vô sinh, điều mà Hùng từng dốc tiền chữa trị cho cô. “”Lúc đó… lúc em yếu lòng nhất…””
Hùng vẫn im lặng, chỉ có ánh mắt anh là dõi theo từng cử động, từng biểu cảm trên khuôn mặt cô. Anh không ngắt lời, không phán xét, chỉ chờ đợi sự thật tiếp theo. Loan cảm thấy như đang lột trần trước mặt anh, mọi sự dối trá, mọi lỗi lầm đều phơi bày.
“”Anh ấy… đã xuất hiện…”” Loan nói, giọng nhỏ dần, như thể đang thú tội. “”Anh ấy… là người đã ở bên em… khi em yếu lòng nhất…””
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu. Cái tên, cái danh tính của người đàn ông kia, người cha ruột của đứa trẻ mà cô đã lừa dối Hùng suốt 3 năm qua, sắp sửa được nói ra. Không khí trong phòng căng như dây đàn, chờ đợi cái tên sẽ phá tan nốt những mảnh vụn cuối cùng của cuộc hôn nhân này.”
“Loan ngừng bặt, môi run rẩy, cái tên như mắc nghẹn ở cổ họng. Ánh mắt tuyệt vọng của cô dán chặt vào Hùng, cầu xin một chút phản ứng từ anh, dù là giận dữ cũng được, còn hơn sự tĩnh lặng đáng sợ này. Nhưng Hùng vẫn chỉ đứng đó, ánh mắt lạnh như băng, đợi chờ. Loan hiểu, anh không cần cái tên đó ngay lúc này. Anh cần sự thật toàn bộ, cần câu trả lời cho mọi thứ.
Cô lại cúi đầu, giấu đi khuôn mặt đẫm nước mắt. “”Số tiền… số tiền anh gửi về…”” Giọng cô lại lạc đi. “”Em… em không tiêu xài phung phí…””
Cô hít một hơi run rẩy. Cái kim trong bọc đã lòi ra, giờ chỉ còn cách đối diện. “”Căn nhà… anh thấy đấy… nó được sửa sang lại…”” Cô ngập ngừng. “”Toàn bộ tiền anh gửi về… em đều giữ lại… cất vào sổ tiết kiệm…””
Hùng không nói gì, chỉ có đôi mắt hơi nheo lại. Loan từng nói tiền sửa nhà là tiền tích góp, rồi tiền Hùng gửi về. Giờ đây, những lời nói ấy nghe sao mâu thuẫn và giả dối.
“”Còn… còn việc kinh doanh…”” Loan nói tiếp, giọng hơi ổn định hơn một chút khi nói về công việc, thứ duy nhất cô cảm thấy mình còn chút giá trị. “”Em… em làm ăn cũng được… Tiền lời… em cũng tiết kiệm…””
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Hùng, sự quyết tâm hiện rõ trong đôi mắt sưng húp. “”Tổng cộng… tất cả những gì em có…”” Cô chỉ tay về phía ngôi nhà khang trang, nơi đã nuốt chửng biết bao mồ hôi nước mắt của Hùng ở xứ người, và cả sự dối trá của cô ở quê nhà. “”Cả căn nhà này… và số tiền tiết kiệm được…””
Cô nói, giọng run run nhưng rõ ràng từng chữ, như thể đang tuyên bố bản án cho chính mình. “”Ước tính… khoảng… 3 tỷ đồng…””
3 tỷ đồng. Con số ấy lọt vào tai Hùng như một tiếng sét. Hơn 9 năm anh bươn chải xứ người, làm lụng không quản ngày đêm, đổi lấy những đồng tiền chắt chiu gửi về. Anh gửi về để chữa bệnh cho cô, để xây dựng tổ ấm, để có một tương lai tốt đẹp hơn. Và giờ đây, sau tất cả, cô gom lại tất cả số tiền đó, cộng với những gì cô “”làm ăn được””, thành một con số khổng lồ, và nói nó là “”tất cả những gì em có””.
Loan thấy ánh mắt Hùng thay đổi, không còn chỉ lạnh lẽo nữa, mà pha lẫn sự khó hiểu, ngờ vực. Cô biết anh đang nghĩ gì. Tiền từ người đàn ông kia? Tiền bán đứng lương tâm?
“”Không phải…”” Loan vội vã nói, như đọc được suy nghĩ của anh. “”Không phải tiền của ai khác… Không phải tiền bẩn…”” Cô cố gắng nuốt nước mắt. “”Đó là… là tiền của anh… và tiền em làm ra… tất cả…””
Cô quỳ hẳn xuống, hai tay chắp lại, hướng về phía Hùng. Nước mắt vẫn chảy dài trên má, nhưng lần này pha lẫn cả sự tuyệt vọng và một quyết định khó khăn.
“”3 tỷ này…”” Cô nói, giọng yếu ớt, nghẹn ngào. “”Là tất cả những gì em có… Em… em muốn… đưa lại cho anh…””
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Lời đề nghị ấy, vừa là sự chuộc lỗi, vừa là sự phơi bày trần trụi nhất về những gì cô đã làm, những gì cô đã tích lũy được từ công sức và cả sự phản bội của chính mình. Hùng vẫn nhìn cô chằm chằm, khuôn mặt không chút biểu cảm, như thể đang cố gắng xử lý lời nói vừa rồi. 3 tỷ. Cô gom hết tất cả, và muốn trả lại anh.”
“Loan quỳ dưới sàn, lời đề nghị 3 tỷ vẫn còn vang vọng trong không khí nặng nề. Cô ngước nhìn Hùng, chờ đợi cơn bão giận dữ sẽ trút xuống. Nhưng không có gì xảy ra. Khuôn mặt Hùng vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh đáng sợ, không một nét nhăn, không một biểu cảm đau đớn dữ dội như cô đã mường tượng. Ánh mắt anh nhìn cô, sâu thẳm, chứa đựng sự mệt mỏi của cả quãng đời đã qua, và một cái gì đó lạnh lẽo, sắc bén ẩn sâu bên trong – một tia tính toán cô không thể giải mã.
Anh không cúi xuống đỡ cô dậy, cũng không lùi bước né tránh. Anh chỉ đứng đó, như một bức tượng, để lời thú tội và đề nghị của cô trôi qua. Cuối cùng, anh khẽ thở ra một hơi, không phải thở dài, mà như đang giải phóng một áp lực vô hình.
“”4 năm…”” Hùng cất tiếng, giọng đều đều, không chút cảm xúc. Anh nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi anh đã nhìn thấy con trai mình lần đầu tiên, nơi anh đã nhận ra sự thật phũ phàng. “”4 năm ở bên đó… anh cứ nghĩ về nhà…””
Anh đưa tay lên day thái dương, cử chỉ cho thấy sự kiệt sức đến tận cùng. “”Ngày nào anh cũng nghĩ về… về cái mái ấm này…”” Anh nhìn quanh căn nhà, ánh mắt dừng lại ở những vật dụng mới, sang trọng, thứ được mua bằng mồ hôi nước mắt của anh nhưng lại chứa đựng bí mật của cô. “”…về một gia đình trọn vẹn…””
Giọng anh chùng xuống, nhưng vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng. “”Anh làm việc như điên… nhịn ăn, nhịn mặc… gửi tiền về… gấp đôi… gấp ba lần sau này…”” Anh không nhắc đến con số 40 triệu ban đầu hay số tiền sau đó, chỉ đơn giản là “”gửi về””. “”Chỉ mong em khỏe mạnh… có con… có một nơi để về… một nơi gọi là ‘nhà’…””
Anh quay lại đối diện với Loan, người vẫn đang quỳ dưới sàn, co rúm lại. Ánh mắt anh chiếu thẳng vào cô, không còn sự dịu dàng, chỉ còn sự trống rỗng và một chút tàn nhẫn. “”Và đây là cái ‘nhà’ anh đã mơ sao?”””
“Loan vẫn quỳ đó, đôi mắt mở to nhìn Hùng, chờ đợi sự phẫn nộ, nhưng chỉ nhận lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Cô cảm thấy mình như đang ở trong một cơn ác mộng, nơi mọi âm thanh đều bị hút cạn, chỉ còn lại tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Hùng khẽ quay người lại, bước chậm rãi về phía chiếc bàn uống nước. Anh ngồi xuống ghế, đối diện với cô, nhưng ánh mắt lại không nhìn thẳng vào cô nữa. Anh nhìn vào khoảng không vô định phía trước, như đang xem lại một cuốn phim cũ đã bị xóa nhòa màu sắc.
“Anh đã từng nghĩ,” Giọng Hùng vẫn đều đều, không lên không xuống, “sau 4 năm bên Nhật… làm lụng như một thằng điên… anh sẽ về…” Anh dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ phù hợp cho một cảm xúc đã chết. “…về đây… đón em và con… Bố mẹ hai bên sẽ vui lắm. Nam nó cũng sẽ trêu anh, bảo cuối cùng mày cũng có người nối dõi.”
Anh khẽ lắc đầu. Nét mặt anh vẫn bình thản, nhưng sâu trong ánh mắt, Loan thấy một nỗi đau lạnh buốt mà cô chưa từng thấy bao giờ. Đó không phải là sự tức giận bùng phát, mà là sự tan vỡ đến mức không còn cảm giác gì nữa.
“Anh cứ nghĩ… anh về là có một mái ấm trọn vẹn. Em này… con này… căn nhà này… Dù nó chỉ là căn nhà cấp bốn cũ kỹ lúc đầu… thì nó vẫn là ‘nhà’.” Hùng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi thở ra nhè nhẹ. “Anh đã xây nó lên, em biết không? Bằng từng đồng tiền anh gửi về. Từng giọt mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả máu nữa.”
Anh mở mắt ra, ánh mắt giờ đây trống rỗng. “Anh gửi tiền về cho em… để em chữa bệnh… để em không phải chịu áp lực… để em có thể sinh con cho anh. 40 triệu một tháng… Sau này gấp đôi… Anh không tiếc gì hết, chỉ mong em khỏe mạnh, vui vẻ… và rồi anh sẽ có con.”
Hùng nhìn Loan, ánh mắt lướt qua cô như thể cô là một người xa lạ. “Và em đã có con. Em đã có đứa bé.” Giọng anh đột nhiên nghẹn lại một chút, nhưng rồi lại trở về sự lạnh lùng ban đầu. “Anh đã rất vui khi nghe tin. Đêm nào cũng nằm mơ thấy con… thấy em bế con… thấy gia đình mình bên nhau…”
Anh đứng dậy, bước về phía cửa sổ. Ngoài kia, trời đã nhá nhem tối. “Nhưng đó không phải là con anh.” Câu nói nhẹ bẫng như một lời thú nhận, nhưng lại mang sức nặng của cả tấn bi kịch. “Đó không phải là gia đình của anh.”
Hùng quay lại, đối diện với Loan, người vẫn đang co ro dưới sàn. Ánh mắt anh cuối cùng cũng nhìn thẳng vào cô, không còn sự trống rỗng nữa, mà là một quyết định dứt khoát.
“Anh đã mơ về một tương lai có em và con… trong ngôi nhà này, hoặc một ngôi nhà khang trang hơn do chính tay anh xây dựng sau này… Anh mơ về những ngày đưa con đi học… những buổi tối ba người quây quần bên mâm cơm.” Hùng nói, giọng vẫn nhỏ nhẹ, nhưng mỗi từ như một viên đạn bắn thẳng vào tâm trí Loan. “Tất cả những điều đó… giờ đây… không còn tồn tại nữa.”
“Cái tương lai ấy… đã chết… ngay khoảnh khắc anh nhận ra sự thật. Nó chết… cùng với niềm tin… và tình yêu anh dành cho em.” Anh nhìn cô, ánh mắt không còn chút ấm áp nào. “Anh đã từng nghĩ… anh sẽ tha thứ. Sẽ bỏ qua tất cả để giữ lấy đứa bé… nhưng đó không phải con anh. Anh không thể… xây dựng hạnh phúc trên sự dối trá này được.”
“Căn nhà này… nó quá rộng lớn… và quá lạnh lẽo đối với anh lúc này.” Hùng nhìn quanh căn nhà, từ những vật dụng đắt tiền đến bức ảnh cưới cũ trên tường. “Nó chứa đựng mồ hôi của anh… nhưng lại được xây bằng sự phản bội của em.”
Anh quay lại nhìn Loan, giọng trầm xuống, như đang kết thúc một chương sách. “3 tỷ… Em nghĩ 3 tỷ có thể mua được gì hả Loan?” Anh khẽ cười, một nụ cười méo mó. “Có mua được 9 năm tuổi trẻ của anh không? Có mua lại được niềm tin đã mất không? Có mua lại được cái ‘nhà’ mà anh đã mơ không?”
Hùng im lặng một lúc, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa. “Câu chuyện của chúng ta… kết thúc ở đây thôi.” Anh nói, giọng chắc nịch. “Anh… không còn em trong tương lai của mình nữa.””
“Hùng khẽ nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt anh giờ đây hoàn toàn trống rỗng, không còn chút cảm xúc nào dành cho người phụ nữ đang quỳ dưới chân anh.
“3 tỷ,” Hùng lặp lại, giọng điệu không chút mỉa mai, chỉ như đang nhắc đến một con số không có ý nghĩa. “Em nghĩ nó có thể sửa chữa được mọi thứ sao?”
Anh bước chậm rãi về phía cửa chính, không ngoái đầu lại.
“Anh không cần số tiền đó.” Giọng anh vọng lại, lạnh lẽo như tiếng gió mùa đông. “Giữ lấy nó… để lo cho cuộc sống của em… và đứa bé.”
Loan ngước nhìn theo bóng lưng anh, nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại nỗi sợ hãi và sự trống rỗng tột cùng. Cô muốn nói gì đó, muốn níu kéo, nhưng cổ họng nghẹn lại, không thể thốt ra một lời.
“Anh đã có con đường của riêng mình rồi.” Hùng dừng lại ở cửa, tay đặt lên nắm đấm. “Một con đường… không có em… không có sự dối trá… và không có gánh nặng của quá khứ.”
Anh không nhìn lại Loan lần cuối. Nắm đấm cửa khẽ xoay, và anh bước ra ngoài, cánh cửa đóng lại nhẹ nhàng, tạo ra một âm thanh khô khốc như tiếng lòng anh tan vỡ. Loan vẫn ngồi đó, giữa căn nhà rộng lớn, đối diện với bóng đêm đang tràn vào qua khung cửa sổ, và số tiền 3 tỷ vẫn còn đó, như một minh chứng cho sự đổ vỡ không thể cứu vãn.
***
Thời gian trôi đi, chậm chạp và nặng nề. Hùng rời khỏi căn nhà cấp bốn, thuê một căn phòng trọ nhỏ gần đó, sống cuộc sống đơn giản, tách biệt hoàn toàn khỏi quá khứ. Mỗi buổi sáng, anh thức dậy sớm, đi làm. Buổi tối, anh về phòng, đọc sách, hoặc ngồi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Không còn những cuộc gọi về nhà đầy mong chờ, không còn những giấc mơ về mái ấm trọn vẹn. Nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ như vết bỏng sâu, nhưng anh học cách sống chung với nó, không để nó nhấn chìm mình.
Anh không liên lạc với Loan, cũng không tìm hiểu về đứa bé. Quyết định từ bỏ số tiền 3 tỷ không chỉ là từ bỏ sự đền bù, mà là từ bỏ hoàn toàn một chương của cuộc đời. Anh hiểu rằng, sự dối trá và phản bội đã tạo ra một khoảng cách không thể lấp đầy. Anh cần phải bước tiếp, xây dựng lại cuộc đời mình trên nền tảng của sự thật và sự tự tôn. Con đường phía trước có thể cô đơn, có thể gian nan, nhưng đó là con đường do chính anh lựa chọn, không còn vướng bận bởi những điều thuộc về quá khứ đã mục ruỗng. Anh không còn trách cứ hay căm hận, chỉ còn lại một sự chấp nhận tĩnh lặng. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, và mỗi người phải tìm lấy con đường riêng để bước đi, dù con đường đó có gập ghềnh đến đâu. Anh tìm thấy sự bình yên trong việc chấp nhận sự thật và tìm kiếm một khởi đầu mới, nơi anh có thể là chính mình, không bị ràng buộc bởi những lời hứa hay những giấc mơ đã vỡ tan.”

