Gia tỷ luôn muốn trở thành đích nữ, cuối cùng đã được đại phu nhân nhận làm con nuôi.
Kết quả hóa ra là đại phu nhân với tính tình buồn tẻ, chỉ dạy tỷ ấy cách tính toán sổ sách, không hề dạy để biết cách lấy lòng chồng.
Ngược lại, ta lớn lên với di nương, ca múa đều giỏi và trở thành một vũ nữ tài năng, được các công tử trong kinh thành ngưỡng mộ.
Người tình mà tỷ tỷ luôn trông ngóng bấy lâu, nhưng chàng lại yêu ta, ngay cả đến mẫu thân của chàng khi đến cầu hôn cũng nói: “Con đích hay thứ không quan trọng, điều quan trọng nhất là con trai ta được hạnh phúc.”
Tỷ tỷ phát điên lên giết ta, cùng ta trở về ngày được nhận nuôi.
Lần này, tỷ ấy trốn sau lưng cha: “Con không muốn được đại phu nhân nhận nuôi, con muốn ở cùng Triệu di nương.”
Ta vội vàng chạy đến ôm chân đại phu nhân.
Kiếp này, cuối cùng cũng đến lượt ta hưởng những ngày tốt đẹp.
Sau khi Tống di nương trong Thẩm phủ qua đời và để lại hai người con gái.
Gia tỷ ta là Thẩm Hoàn Dung, còn ta là Thẩm Hoàn Ninh.
Lúc này, hai chúng ta đứng bên cạnh cha, đối diện là đích mẫu, Thẩm phu nhân.
Cha ta nói: “Phu nhân, hai cô nương này vừa mới mất mẹ thật đáng thương, hay là nàng hãy nhận một đứa nuôi bên mình.”
“Ta biết nàng có sức khỏe không được tốt nên việc cùng lúc nuôi hai đứa sợ là không chăm sóc nổi, vừa hay Triệu di nương cũng không có con vậy để Triệu di nương chăm sóc đứa còn lại.”
Lời cha chưa kịp dứt, tỷ tỷ đã kéo lấy tay áo cha.
“Cha, con muốn theo Triệu di nương!”
Cha ta sững sờ.
Ngài ấy luôn thích tỷ tỷ hơn, cũng biết nàng rất có chí khí và kiêu ngạo.
Hiện tại tỷ không chỉ không muốn từ bỏ cơ hội được làm đích nữ bên cạnh đại phu nhân, ngược lại còn muốn chủ động ở bên Triệu di nương.
“Hoàn Dung, con sao lại…”
Tỷ vội nói: “Cha, con thật sự đã suy nghĩ kỹ rồi, hãy để đại phu nhân nhận nuôi muội muội.”
Nói xong, tỷ tỷ như sợ sự tình còn không định đoạt được liền vội vã chạy thẳng đến viện của Triệu di nương.
Khi đi ngang qua ta, tỷ còn lén cười với ta.
“Kiếp này, ngươi hãy làm đích nữ chịu khổ đi.”
Ta biết rõ tại sao Thẩm Hoàn Dung lại nói như vậy.
Kiếp trước, tỷ ấy một lòng muốn làm đích nữ, vội vàng nhào vào lòng đại phu nhân.
Nhưng khi vào viện của đại phu nhân, Thẩm Hoàn Dung mới nhận ra bản thân ngây thơ đến mức nào.
Đại phu nhân dù là chính thê nhưng hoàn toàn không được cha ta sủng ái, cả viện lạnh lẽo hiu quạnh.
Và bản thân đại phu nhân cũng không hề có thủ đoạn tranh sủng, không hề biết cách làm cha ta vui lòng, thậm chí không cố gắng, hàng ngày chỉ thanh tu trong Phật đường.
Thẩm Hoàn Dung theo đại phu nhân và bị quản giáo rất nghiêm ngặt.
Chưa sáng đã bị bà tử gọi dậy, rửa mặt, sửa soạn thay y phục, đi học ở trường nữ học trong kinh thành theo phu tử.
Về nhà cũng không được phép nghỉ ngơi, đại phu nhân đích thân giám sát nàng học tính toán, xem sổ sách, học hành chăm chỉ đến tối.
Thẩm Hoàn Dung đã chịu khổ không nói nên lời.
Đặc biệt là khi tỷ bị sổ sách làm cho đau đầu, ta lại theo Triệu di nương đi nghe hát.
Khi tỷ viết chữ đến đau tay, Triệu di nương lại dẫn ta đi dạo chơi thả diều.
Chưa kể, khi chúng ta trưởng thành và tham gia các buổi tiệc tụ tập thanh lịch của công tử, tiểu thư kinh thành, ta được Triệu di nương trang điểm lộng lẫy như hoa đào, vừa có thể hát vừa biết chơi đàn, công tử kinh thành đều ngưỡng mộ ta, gọi ta với cái tên là đệ nhất mỹ nhân kinh thành.
Còn Thẩm Hoàn Dung thì không ai để ý, nàng không có tài nghệ gì, những thứ đại phu nhân dạy nàng hoàn toàn không dùng được trong những tình huống như vậy.
May mắn thay Thẩm Hoàn Dung ít nhất còn có thân phận đích nữ, trong việc hôn sự chiếm lợi thế mai mối.
Vì vậy, khi tỷ yêu tiểu hầu gia của phủ Tuyên Bình Hầu, Thẩm Hoàn Dung đã nhịn đói nhịn khát quỳ trước mặt đại phu nhân: “Mẫu thân, xin người nhanh chóng đến hầu phủ cầu hôn cho con.”
Đại phu nhân không hề đếm xỉa đến lời khẩn cầu của nàng, nhạt nhẽo nói: “Con chưa đến tuổi, việc này để sau hãy bàn, hơn nữa con bây giờ si tình điên cuồng như vậy, sẽ gây ra rắc rối lớn, ta phạt con đến Phật đường chép kinh ba mươi lần.”
Khi Thẩm Hoàn Dung bị phạt đi chép kinh trong Phật đường, ta đã ở buổi tiệc trình diễn điệu múa Lục Yêu mà Triệu di nương dạy ta.
Triệu di nương vốn xuất thân vũ nữ, điệu múa Lục Yêu này là tuyệt kỹ của bà, do bà đích thân dạy ta và ta đã múa giữa vườn hoa, từng động tác duyên dáng, làm say đắm, rung động biết bao trái tim công tử.
Nghe nói vào ngày hôm đó, cả kinh thành đều nghiêng ngả vì ta, tiểu hầu gia mà Thẩm Hoàn Dung luôn nhung nhớ càng bị điệu múa của ta làm cho mê đắm.
Khi Thẩm Hoàn Dung khó khăn lắm mới bước ra khỏi Phật đường, thì lá thư của Hầu gia cầu xin tôi kết hôn với anh ta đã được chuyển thẳng đến phủ Thẩm.
Người đến cầu hôn ta chính là mẹ của tiểu hầu gia, lão phu nhân cười hiền lành nói: “Ta biết nhị tiểu thư là con thứ theo di nương, điều đó không quan trọng, ta cũng là con thứ, điều quan trọng nhất là con trai ta thích.”
Thẩm Hoàn Dung như phát điên.
Nàng mang theo thùng dầu xông vào phòng ta, châm đốt làm lửa cao ngút trời.
Chúng ta cùng nhau chết trong ngọn lửa, rồi cùng nhau tái sinh.
Kiếp này, tỷ ấy đã không chút do dự chọn Triệu di nương.
TỶ tỷ nói với ta: “Ở nhà họ Thẩm chúng ta, thân phận đích nữ chỉ là trò cười, ngươi đi theo lão bà đó mà chịu khổ đi.”
Thẩm Hoàn Ninh đứng lại, nhìn theo bóng lưng Thẩm Hoàn Dung đang cười nhếch mép đi về phía Triệu di nương. Trong lòng Hoàn Ninh không hề lo lắng mà ngược lại nở một nụ cười thầm, quyết tâm không để kiếp này chịu khổ như tỷ tỷ đã từng. Nàng tự nhủ: ‘Kiếp này, ta sẽ không để thân phận đích nữ này thành trò cười.’
Cha ta nhìn theo Thẩm Hoàn Dung đang vội vã bước đi, trong mắt hiện lên vẻ bối rối. Ông quay sang Đại phu nhân, người đang ngồi đó, sắc mặt vẫn luôn buồn tẻ, không chút cảm xúc.
“Phu nhân,” Cha ta cất giọng, “Hoàn Dung nó…”
Đại phu nhân chỉ khẽ gật đầu, giọng nói đều đều: “Lão gia cứ yên tâm. Ta biết phải làm gì.”
Thẩm Hoàn Ninh quan sát phản ứng của Đại phu nhân. Nàng biết rõ, kiếp trước, người phụ nữ này hoàn toàn không có tình cảm với cha, chỉ sống cuộc đời tu hành thanh tịnh trong Phật đường. Việc nhận Hoàn Dung làm con nuôi cũng chỉ là một nghĩa vụ, một cách để bà ta hoàn thành trách nhiệm với danh nghĩa chính thê.
Thẩm Hoàn Ninh mỉm cười. Lần này, mọi chuyện đã khác. Kiếp trước, Hoàn Dung khao khát làm đích nữ, lao vào vòng tay Đại phu nhân và nhận lại sự lạnh nhạt, cuộc sống nghiêm khắc, và những tháng ngày mài đũng quần bên sổ sách khô khan. Còn nàng, Thẩm Hoàn Ninh, dù là con của di nương, lại được Triệu di nương yêu thương, dạy dỗ. Nàng học ca hát, múa nhảy, và trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Hôm nay, Thẩm Hoàn Dung đã tự mình từ bỏ cơ hội được làm đích nữ, chọn ở bên Triệu di nương. Điều này khiến Thẩm Hoàn Ninh vô cùng vui mừng. Nàng biết, Thẩm Hoàn Dung đã chọn một con đường khác, một con đường mà kiếp trước nàng ta đã từ chối và phải hối tiếc.
Thẩm Hoàn Ninh hướng mắt về phía viện của Triệu di nương. Nàng thầm nghĩ, kiếp này, nàng sẽ không bao giờ để mình phải chịu khổ nữa. Nàng sẽ tận hưởng mọi thứ mà kiếp trước đã bị tước đoạt. Nàng sẽ là Thẩm Hoàn Ninh, nữ nhi được sủng ái, là “đệ nhất mỹ nhân kinh thành” mà không ai có thể sánh kịp.
Đoạn đường đến viện của Triệu di nương, Thẩm Hoàn Dung đi nhanh, bóng lưng nhỏ bé nhưng ánh mắt lại rạng ngời một vẻ ranh mãnh. Nàng ta liếc nhìn Thẩm Hoàn Ninh đang đứng nhìn theo, nụ cười trên môi càng thêm rõ nét.
“Kiếp này, ngươi hãy làm đích nữ chịu khổ đi,” Thẩm Hoàn Dung thầm nhủ, hoàn toàn không hề hay biết rằng, chính Thẩm Hoàn Ninh mới là người đang nắm giữ tương lai.
Thẩm Hoàn Ninh không hề bận tâm đến lời ám thị của tỷ tỷ. Nàng biết rõ, kiếp này, thân phận đích nữ không còn là điều mà tỷ tỷ hay nàng phải tranh đoạt. Quyền lực và sự sủng ái sẽ thuộc về những người xứng đáng, và lần này, đó chính là Thẩm Hoàn Ninh.
Một luồng gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa lan thoang thoảng từ vườn. Thẩm Hoàn Ninh hít thở sâu, cảm nhận sự tự do và quyền lực đang dần về phía mình. Kiếp này, mọi thứ sẽ khác.
Thẩm Hoàn Ninh bước về phía viện của Đại phu nhân. Không khí trong Thẩm phủ vốn tĩnh lặng nay lại mang theo một luồng gió mới, một sự chuyển mình ngấm ngầm. Khi nàng tiến vào phòng khách, Đại phu nhân vẫn ngồi đó, dáng vẻ thanh tao nhưng ẩn chứa sự xa cách.
Đại phu nhân ngẩng đầu nhìn Thẩm Hoàn Ninh đang quỳ dưới chân mình. Ánh mắt bà không còn vẻ thờ ơ lạnh lẽo như kiếp trước, thay vào đó là một tia quan tâm hiếm hoi len lỏi. Bà nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé, hơi run rẩy của Hoàn Ninh.
“Từ nay, con là con gái của ta,” giọng Đại phu nhân ấm áp lạ thường, khác hẳn với sự lãnh đạm thường ngày. “Ta sẽ dạy con những gì tốt nhất để con trở thành một đích nữ chân chính. Con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng mẹ sẽ luôn ở bên con.”
Thẩm Hoàn Ninh ngước nhìn Đại phu nhân, đôi mắt ngấn lệ. Nàng biết, đây là cơ hội. Cơ hội để thay đổi tất cả. Kiếp trước, vì tham vọng và sự mù quáng, nàng đã bỏ lỡ đi sự chở che này, để rồi nhận lại chỉ là sự dối trá và bi kịch. Giờ đây, mọi thứ đã khác.
“Ninh nhi tạ ơn mẫu thân,” Thẩm Hoàn Ninh cúi đầu, giọng nói nghẹn ngào nhưng ẩn chứa sự quyết tâm. Nàng cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Đại phu nhân, một hơi ấm mà nàng hằng mong ước.
“Đứng dậy đi con,” Đại phu nhân nói, ánh mắt dịu dàng nhìn Hoàn Ninh. “Hoàn Dung đã chọn con đường của nó. Còn con, con sẽ có một tương lai khác.”
Thẩm Hoàn Ninh đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt Đại phu nhân. Nàng biết, kiếp này, nàng sẽ không bao giờ còn là con gái của Triệu di nương đáng thương nữa. Nàng sẽ là đích nữ của Thẩm phủ, được mẫu thân dạy dỗ, được hưởng mọi vinh hoa phú quý. Nàng sẽ không bao giờ để mình lặp lại sai lầm của kiếp trước. Sẽ không còn sự yếu đuối, không còn nỗi sợ hãi. Chỉ có sự tự tin và quyền lực.
“Mẹ yên tâm,” Thẩm Hoàn Ninh nói, giọng nói vang lên đầy tự tin. “Con sẽ không làm mẹ thất vọng.”
Đại phu nhân mỉm cười. Nụ cười đó có chút bí ẩn, nhưng Thẩm Hoàn Ninh không để ý. Nàng chỉ cảm nhận được sự an toàn và hy vọng. Một tương lai mới đang mở ra trước mắt, huy hoàng và đầy hứa hẹn.
Sáng sớm, ánh nắng còn chưa kịp xuyên qua khung cửa sổ, Đại phu nhân đã cho người gọi Thẩm Hoàn Ninh dậy. Không khí trong Thẩm phủ vốn yên ả giờ đây bao trùm bởi sự nghiêm nghị. Thẩm Hoàn Ninh, với mái tóc đen nhánh buộc gọn, bước chân vững chãi vào viện của Đại phu nhân, nơi những quy củ và lễ nghi hà khắc đang chờ đợi. Cô bé vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, đôi mắt trong veo như làn nước, chỉ có ý nghĩ trong đầu là xoay vần: “Đây là cơ hội để ta thay đổi vận mệnh, biến cái khổ thành cái lợi.”
Trong trí nhớ mờ ảo của kiếp trước, Thẩm Hoàn Dung từng nhiều lần than vãn về sự khó tính, nghiêm khắc của Đại phu nhân. Nhưng giờ đây, khi đối diện với mẫu thân nuôi tương lai, Thẩm Hoàn Ninh chỉ cảm nhận được một luồng năng lượng khác hẳn.
Trong phòng khách rộng rãi, mùi hương trầm thoang thoảng, Đại phu nhân ngồi đó, dáng vẻ thanh tao nhưng ánh mắt sắc như dao cạo. Khi Thẩm Hoàn Ninh tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh, Đại phu nhân không buông lời trách mắng mà đưa tay, vuốt nhẹ lên má cô bé.
“Ninh nhi,” giọng Đại phu nhân trầm ấm, không còn chút lạnh lẽo nào, “ngươi có nhớ những gì ta đã dạy ngươi về phép tắc, về lễ nghi của một đích nữ không?”
Thẩm Hoàn Ninh gật đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào Đại phu nhân, ẩn chứa một sự quyết tâm không chút lay chuyển. “Ninh nhi nhớ. Người là đích nữ của Thẩm phủ, là người thừa kế tương lai.”
Đại phu nhân mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, xen lẫn chút hài lòng. “Đúng vậy. Hoàn Dung đã chọn con đường của nó, là con đường của Triệu di nương. Còn ngươi, ngươi sẽ đi theo con đường của mẹ. Con đường danh vọng và quyền lực.”
Bà nắm lấy tay Thẩm Hoàn Ninh, siết chặt. “Ta biết, cái chết của Tống di nương và vụ hỏa hoạn đó đã để lại trong ngươi những vết sẹo. Nhưng giờ đây, mọi chuyện đã khác. Ngươi là con gái của ta. Ta sẽ dạy ngươi tất cả, từ điệu múa Lục Yêu của Triệu di nương cho đến cách thao túng lòng người. Ngươi sẽ không bao giờ còn là Thẩm Hoàn Ninh yếu đuối của kiếp trước.”
Thẩm Hoàn Ninh nhìn Đại phu nhân, trái tim như được sưởi ấm bởi lời nói này. Cô bé biết, đây chính là khởi đầu. Khởi đầu cho một tương lai huy hoàng, nơi mọi uất hận, mọi bất công sẽ được trả lại gấp bội.
“Ninh nhi sẽ không phụ lòng kỳ vọng của mẫu thân,” Thẩm Hoàn Ninh nói, giọng nói vang lên đầy kiên định. “Con sẽ trở thành đệ nhất mỹ nhân kinh thành, là đích nữ mà ai ai cũng phải ngưỡng mộ.”
Đại phu nhân gật đầu, ánh mắt lướt qua khuôn mặt non nớt nhưng ẩn chứa sự sắc sảo của Thẩm Hoàn Ninh. Bà biết, cô bé này, sẽ là quân cờ mạnh mẽ nhất trong bàn cờ của mình.
“Tốt lắm,” Đại phu nhân đứng dậy, “Bây giờ, hãy bắt đầu. Trước hết, là lễ nghi của một đích nữ.”
Thẩm Hoàn Ninh ngồi trước chiếc bàn sách gỗ lim, ánh mắt quét qua những con số và ký tự chi chít trên từng trang sổ. Tay cầm cây thước gỗ, Đại phu nhân đứng cạnh, đôi lúc gõ nhẹ vào mặt bàn như muốn nhấn mạnh một điểm nào đó. Không khí trong phòng trang nghiêm, chỉ có tiếng lật giấy sột soạt và giọng Đại phu nhân trầm tĩnh vang lên.
“Hoàn Ninh, đây là sổ sách nhập xuất của phủ. Con phải nắm rõ từng khoản chi tiêu, từng nguồn thu. Quyền lực trong nhà này, không chỉ nằm ở danh phận, mà còn ở nắm giữ tiền bạc.”
Thẩm Hoàn Ninh gật đầu, trán hơi nhíu lại vì tập trung. Kiếp trước, cô đã từng chứng kiến Hoàn Dung vật lộn với những con số khô khan này, luôn phải dựa vào người khác. Giờ đây, đối mặt với nó, trong lòng cô dấy lên một ngọn lửa quyết tâm mãnh liệt. “Kiếp trước tỷ tỷ đã khổ sở vì những thứ này, kiếp này ta phải làm chủ được chúng để nắm giữ quyền lực trong nhà.”
Đại phu nhân nhìn Thẩm Hoàn Ninh, ánh mắt đầy sự tin tưởng và mong đợi. “Tốt lắm. Ta đã dạy con phép tắc, lễ nghi. Giờ đến lượt con học cách quản lý gia nghiệp. Một đích nữ chân chính, ngoài vẻ ngoài đoan trang, còn phải có đầu óc sắc sảo. Chỉ có vậy, con mới thực sự nắm giữ được vị trí của mình trong Thẩm phủ.”
Bà chỉ vào một trang sổ có những con số đỏ chói. “Khoản này, chi tiêu cho tu sửa viện của Triệu di nương quá cao. Dù là di nương, cũng không thể tùy tiện phung phí tiền của gia đình. Con phải tìm cách cắt giảm, nhưng phải khéo léo, để không gây tiếng oán. Con hiểu ý ta chứ?”
Thẩm Hoàn Ninh chăm chú nhìn vào những con số. Trong đầu cô đã bắt đầu phác thảo một kế hoạch. “Con hiểu rồi, mẫu thân. Con sẽ xem xét kỹ lưỡng. Có lẽ chúng ta có thể đề xuất thay thế vật liệu xây dựng rẻ hơn, hoặc giảm bớt số lượng người hầu phục vụ cho viện của Triệu di nương.”
Đại phu nhân khẽ gật đầu, hài lòng. “Ta biết con sẽ làm được. Hoàn Dung chỉ giỏi điệu múa Lục Yêu mê hoặc lòng người, còn con, con sẽ là người nắm giữ vận mệnh của Thẩm phủ. Hãy nhớ, Ninh nhi, nắm giữ tiền bạc là nắm giữ thực quyền. Khi con kiểm soát được tài chính, không ai có thể tùy ý thao túng con nữa.”
Thẩm Hoàn Ninh tiếp tục nghiền ngẫm những con số, từng dòng chữ như đang hé mở một thế giới mới. Thế giới của những giao dịch, những tính toán, và những mưu lược. Cô biết, đây mới chỉ là bước đầu tiên trên con đường mà Đại phu nhân đã vạch ra, con đường dẫn đến đỉnh cao quyền lực, nơi mọi uất hận kiếp trước sẽ được rửa sạch.
Bên ngoài, tiếng cười đùa trong trẻo của Thẩm Hoàn Dung vang vọng. Nàng đang trong viện của Triệu di nương, uyển chuyển theo từng điệu nhạc, mái tóc đen dài lướt theo mỗi vòng xoay. Triệu di nương, với nụ cười hiền hậu trên môi, vừa múa vừa ngâm nga, từng động tác vẫn giữ được nét quyến rũ của tuyệt kỹ Lục Yêu ngày xưa.
Thẩm Hoàn Dung, gương mặt rạng ngời, nhại theo tiếng hát của mẹ nuôi. “Di nương ơi, người múa đẹp quá! Con học mãi mà chẳng thấy giống người chút nào.”
Triệu di nương tiến lại gần, vuốt ve mái tóc của Thẩm Hoàn Dung. “Con gái yêu, con còn trẻ, tất nhiên có những nét đáng yêu riêng. Quan trọng là con vui là được.”
Thẩm Hoàn Dung ôm chầm lấy Triệu di nương, nụ cười càng thêm rạng rỡ. “Cuộc sống tự do tự tại thế này mới là đáng sống, di nương nhỉ? Đích nữ như Hoàn Ninh cứ ngày ngày vùi đầu vào sách vở, chẳng biết thế nào là niềm vui. Mẹ nuôi của con nói, đó là bổn phận của đích nữ, nhưng con thấy, đó là gông cùm.”
Triệu di nương khẽ cười, ánh mắt xa xăm nhìn về phía xa. Bà biết, Thẩm Hoàn Dung đang nói đúng. Cái danh đích nữ, cái gánh nặng gia tộc, đôi khi là quá sức với một cô gái. “Đúng vậy, Dung nhi. Mỗi người có một con đường. Con chỉ cần sống thật vui vẻ là tốt rồi.”
Trong lúc đó, tại viện của Đại phu nhân, Thẩm Hoàn Ninh vẫn miệt mài với những con số. Đại phu nhân đứng cạnh, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa sự nghiêm khắc. “Ninh nhi, con đã nắm vững cách quản lý chi tiêu chưa? Việc cắt giảm ngân sách cho viện của Triệu di nương, con đã tính toán thế nào?”
Thẩm Hoàn Ninh đưa mắt lên, ánh mắt kiên định. “Thưa mẫu thân, con đã lập ra một danh sách chi tiết. Thay vì thay vật liệu, con đề xuất giảm số lượng người hầu phục vụ trong viện của Triệu di nương xuống còn một nửa. Đồng thời, con sẽ giám sát chặt chẽ việc mua sắm thực phẩm, chỉ cho phép mua những thứ thật sự cần thiết. Như vậy vừa tiết kiệm được một khoản không nhỏ, lại không làm mất lòng ai.”
Đại phu nhân gật đầu, vẻ mặt hài lòng. “Giỏi lắm. Ta biết con sẽ không phụ lòng ta. Con gái của ta, phải biết cách dùng đầu óc để giải quyết vấn đề, chứ không phải dùng nước mắt. Hoàn Dung chỉ biết múa may, làm đẹp lòng người khác bằng vẻ ngoài, còn con, con sẽ là người nắm giữ quyền lực thực sự của Thẩm phủ.”
Bà ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hoàn Ninh. “Sau khi con thành thạo việc này, ta sẽ dạy con thêm về các mối quan hệ bên ngoài. Đặc biệt là với phủ Tuyên Bình Hầu. Mối quan hệ đó sẽ là chìa khóa để con hoàn thành mọi mục tiêu của mình.”
Thẩm Hoàn Ninh hiểu. Nắm giữ tiền bạc, nắm giữ quyền lực, và có những mối quan hệ vững chắc. Đó là con đường Đại phu nhân đã vạch ra, con đường để cô trả lại mọi món nợ kiếp trước. Cô gật đầu, quyết tâm càng thêm mãnh liệt.
**VIỆN CỦA ĐẠI PHU NHÂN – BAN NGÀY**
ĐẠI PHU NHÂN mỉm cười, ánh mắt ấm áp và đầy tự hào nhìn Thẩm Hoàn Ninh. Bà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen mượt của cô.
ĐẠI PHU NHÂN
Con gái ta quả là có tư chất hơn người, không hổ là đích nữ của Thẩm phủ. Chỉ vài ngày mà đã nắm vững cách quản lý chi tiêu, còn nghĩ ra cách giảm ngân sách hiệu quả mà không gây xáo trộn. Thật không ngờ.
Thẩm Hoàn Ninh cúi đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp hiếm hoi. Cô không ngờ lại nhận được sự công nhận chân thành đến vậy từ Đại phu nhân, người mà kiếp trước cô chỉ biết đến sự nghiêm khắc.
THẨM HOÀN NINH
Con chỉ làm theo những gì mẫu thân dạy. Những phép tắc, những quy luật tính toán này… thật sự rất hữu ích. Con đã từng nghĩ cuộc sống chỉ có sách vở thì thật nhàm chán, nhưng giờ thì con hiểu rồi.
ĐẠI PHU NHÂN
(Cười lớn)
Nhàm chán ư? Có đầu óc để tính toán, để nhìn thấu mọi chuyện mới là điều thú vị, con ạ. Con nhìn Hoàn Dung đi, ngày ngày chỉ biết múa may, làm đẹp lòng người. Nhưng cuối cùng, cái gì sẽ ở lại với nàng ta? Chỉ là hư danh mà thôi.
Bà đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có thể thấy một phần khu vườn phía xa.
ĐẠI PHU NHÂN
Hoàn Ninh này, con còn nhớ đến những bài học ta sắp dạy con không? Về các mối quan hệ, về cách giao thiệp với những gia đình quyền thế. Đặc biệt là phủ Tuyên Bình Hầu. Mối quan hệ đó, nếu biết nắm giữ, sẽ là chìa khóa để con đi xa hơn nữa.
Thẩm Hoàn Ninh ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Đại phu nhân. Cô hiểu, đây là bước tiếp theo trong kế hoạch của Đại phu nhân, và cũng là con đường cô phải đi để trả lại mọi món nợ kiếp trước.
THẨM HOÀN NINH
Con nhớ. Con đã sẵn sàng.
ĐẠI PHU NHÂN
Tốt lắm. Hôm nay ta sẽ cho người mời Tiểu hầu gia đến dùng trà. Đây là cơ hội tốt để con làm quen. Nhớ lấy, con phải thật tinh tế và khéo léo.
Đại phu nhân mỉm cười hài lòng, bà nhìn Thẩm Hoàn Ninh, hình dung về tương lai rạng rỡ mà cô sắp có. Cô không còn là đứa trẻ con khờ dại trước đây nữa, mà là một người phụ nữ sắc sảo, có thể gánh vác trọng trách của Thẩm phủ.
MỘT LÁ THƯ MỜI ĐƯỢC SOẠN RA.
**VIỆN CỦA TRIỆU DI NƯƠNG – CÙNG LÚC**
Thẩm Hoàn Dung đang tập tành múa những động tác uyển chuyển, bắt chước Triệu di nương. Tiếng nhạc du dương vang lên, nhưng trong mắt nàng là sự bồn chồn, không yên.
THẨM HOÀN DUNG
Di nương ơi, hôm nay sao người không vui? Có phải người đang nghĩ về chuyện tiền bạc không ạ?
Triệu di nương nhẹ nhàng lắc đầu, bà ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi có lẽ là ký ức về một thời oanh liệt.
TRIỆU DI NƯƠNG
Không có gì đâu con. Chỉ là ta nhớ ngày xưa…
THẨM HOÀN DUNG
(Ngắt lời)
Nhớ ngày xưa làm gì ạ? Ngày xưa khổ cực, bị người khác khinh khi. Bây giờ chúng ta đã có cuộc sống tốt hơn rồi. Người xem, Hoàn Ninh đang bận rộn với sách vở, còn chúng ta thì có thời gian để vui chơi, để theo đuổi sở thích. Đó mới là cuộc sống đáng sống.
Nàng tự tin nhìn về phía xa, nơi có lẽ là Thẩm phủ tráng lệ.
THẨM HOÀN DUNG
Đích nữ thì sao chứ? Cuối cùng, cái gì là quan trọng nhất? Phải là sự tự do, là niềm vui, là được sống theo ý mình chứ? Chẳng ai có thể bắt con phải làm điều mình không muốn.
Triệu di nương nhìn Thẩm Hoàn Dung, trong lòng vừa thương vừa có chút lo lắng. Nàng quá ngây thơ, quá chủ quan vào vẻ ngoài hào nhoáng. Bà biết, thế giới không đơn giản như nàng nghĩ.
TRIỆU DI NƯƠNG
Con nói đúng. Quan trọng là con vui. Nhưng… con cũng nên cẩn thận một chút.
THẨM HOÀN DUNG
Cẩn thận gì ạ? Có gì phải sợ chứ?
Triệu di nương chỉ cười. Bà không nói gì thêm, chỉ âm thầm nhìn dáng hình bé nhỏ của Thẩm Hoàn Dung đang say sưa trong điệu múa. Bà biết, chỉ một chút nữa thôi, mọi thứ sẽ bắt đầu thay đổi.
CẢNH CHUYỂN.
VIỆN CỦA ĐẠI PHU NHÂN – BUỔI CHIỀU
Thẩm Hoàn Dung dừng bước trước cửa viện của Đại phu nhân. Ánh mắt nàng quét qua khung cảnh bên trong, nơi Thẩm Hoàn Ninh đang ngồi ngay ngắn trước bàn trà, chăm chú nghiên cứu một quyển sách cổ. Mặc cho cái nóng oi ả cuối ngày, Hoàn Ninh vẫn không hề tỏ ra mệt mỏi, trên trán chỉ lấm tấm vài giọt mồ hôi mỏng. Gương mặt nàng tập trung, đôi tay lật giở từng trang sách một cách nhẹ nhàng.
Thẩm Hoàn Dung nhếch mép, một nụ cười giễu cợt thoáng qua. Nàng ta bước tới, giọng điệu đầy vẻ châm chọc vang lên.
THẨM HOÀN DUNG
Muội muội học hành có vất vả không? Cứ như thế này thì làm sao mà quyến rũ công tử được như ta chứ?
Thẩm Hoàn Ninh ngẩng đầu, ánh mắt nàng giờ đây ánh lên vẻ bình tĩnh lạ thường. Nàng không hề nao núng trước lời khiêu khích của tỷ tỷ.
THẨM HOÀN NINH
Tỷ tỷ nhầm rồi. Em không học để quyến rũ ai cả.
THẨM HOÀN DUNG
(Cười lớn, bước vào phòng)
Thật vậy sao? Chẳng lẽ muội muội còn định cả đời cắm đầu vào sách vở, làm một con mọt sách vô dụng à? Xem kìa, mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt nhăn nhó. Chẳng trách Tiểu hầu gia lại không để mắt tới. Hắn thích những cô nương hoạt bát, yêu kiều, biết cách làm mình nổi bật. Như ta chẳng hạn.
Hoàn Dung bước đến bên bàn, tùy tiện nhặt một quyển sách lên xem, rồi lại buông xuống với vẻ chán ghét.
THẨM HOÀN DUNG
Thứ này chỉ tổ làm người ta đau đầu. Muội muội xem, ta đây mới là người biết cách sống. Hát hay, múa đẹp, lại còn có nhan sắc. Chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười, là có thể khiến trái tim bất kỳ công tử nào rung động. Đó mới là tài năng.
Thẩm Hoàn Ninh im lặng nhìn Hoàn Dung. Nụ cười trên môi Hoàn Dung trông có vẻ tự tin, nhưng trong mắt Hoàn Ninh, nó lại hiện lên sự trống rỗng và lo sợ.
THẨM HOÀN NINH
Tỷ tỷ nghĩ mình biết cách sống ư? Tỷ tỷ đang chạy theo những thứ phù du mà thôi. Nhan sắc và tài năng ca múa kia liệu có thể giúp tỷ tỷ giữ được sự an ổn khi biến cố ập đến không?
THẨM HOÀN DUNG
(Cười khẩy, nhặt một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc lên ngắm nghía)
Biến cố gì chứ? Chẳng lẽ muội muội sợ một ngày nào đó không còn là đích nữ nữa sao? Yên tâm đi, ta sẽ không để muội muội phải chịu thiệt. Đằng nào thì ta cũng sẽ trở thành phu nhân của Tiểu hầu gia, khi đó muội muội muốn gì ta cũng có thể cho.
Lời nói của Hoàn Dung tuy tỏ ra rộng lượng, nhưng ẩn chứa bên trong là sự khinh miệt và chế giễu. Nàng ta đang hoàn toàn tin vào con đường mình đang đi, tin vào vẻ hào nhoáng mà nàng ta đang theo đuổi.
Thẩm Hoàn Ninh nhìn thẳng vào mắt Hoàn Dung, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên.
THẨM HOÀN NINH
Tỷ tỷ quá tự tin rồi. Có những thứ, không phải cứ muốn là có được. Và có những thứ, dù tỷ tỷ không muốn, nó vẫn sẽ đến.
Hoàn Dung nhún vai, vẻ mặt không mấy bận tâm. Nàng ta đặt chiếc trâm cài tóc xuống, liếc nhìn Hoàn Ninh một lần nữa.
THẨM HOÀN DUNG
Ta đợi xem muội muội sẽ dùng sách vở để làm gì. Chúc muội muội sớm tìm được “công tử” của đời mình nhé, bằng cái tài “câm điếc” đó.
Nói rồi, Hoàn Dung quay lưng đi, để lại Thẩm Hoàn Ninh một mình trong căn phòng tĩnh lặng. Nàng ta không hề biết, chính cái sự “vô dụng” của Hoàn Ninh lại là thứ sẽ đưa nàng ta đến với quyền lực và sự trả thù mà nàng ta không bao giờ có thể tưởng tượng nổi.
THẨM HOÀN NINH
(Giọng điệu bình thản, ánh mắt tự tin)
Tỷ tỷ không cần lo, muội muội có cách của riêng mình. Hơn nữa, tài năng là để phát triển bản thân, không chỉ để lấy lòng người khác.
Thẩm Hoàn Dung ngẩn người, câu trả lời của Hoàn Ninh khiến nàng ta tức nghẹn. Bao nhiêu lời lẽ châm chọc, khinh miệt bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Nàng ta trừng mắt nhìn muội muội, muốn tìm một sơ hở để phản bác, nhưng ánh mắt Hoàn Ninh kiên định và không hề lay chuyển.
THẨM HOÀN DUNG
(Giọng run run vì tức giận)
Ngươi… ngươi nói cái gì? Phát triển bản thân? Ai cần ngươi phát triển chứ? Nhìn xem, ngươi chỉ là con của Tống di nương, dù có học giỏi hơn nữa, cũng không thể nào sánh bằng ta! Ta là đích nữ của Đại phu nhân!
Hoàn Ninh khẽ mỉm cười, nụ cười này không mang chút hả hê nào, mà chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc về những gì sắp xảy ra. Nàng đứng dậy, bước đến gần Hoàn Dung, giọng nói vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh nhưng ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng.
THẨM HOÀN NINH
Thân phận đích nữ hay là con của di nương, rồi sẽ có ngày không còn quan trọng nữa, tỷ tỷ ạ. Con người ta khi rơi vào tuyệt cảnh mới biết đâu là sức mạnh thật sự. Nhan sắc, tài ca múa kia, có thể khiến tỷ tỷ vui vẻ nhất thời, nhưng khi cơm không còn, áo không còn, tỷ tỷ dựa vào đâu để sống?
Hoàn Dung lùi lại một bước, gương mặt lộ rõ vẻ hoang mang. Lời nói của Hoàn Ninh như một lời tiên tri đáng sợ, khiến trái tim nàng ta chùng xuống. Nàng ta nhìn Hoàn Ninh, đột nhiên cảm thấy muội muội của mình giờ đây thật xa lạ, không còn là cô gái yếu đuối ngày nào.
THẨM HOÀN NINH
Tỷ tỷ có thể cứ tiếp tục tự tin vào những thứ phù phiếm đó. Còn muội muội, muội muội sẽ dùng trí tuệ của mình để chuẩn bị cho tương lai. Tương lai mà tỷ tỷ không bao giờ có thể tưởng tượng được.
Hoàn Ninh xoay người, bước ra khỏi phòng, để lại Hoàn Dung một mình đứng đó với những suy nghĩ hỗn loạn và cảm giác bất an mơ hồ. Ánh mắt nàng ta nhìn theo bóng lưng Hoàn Ninh, như thể đang nhìn thấy một con thú hoang dã vừa thoát khỏi lồng.
Mấy năm trôi qua tựa bóng câu. Thẩm Hoàn Ninh giờ đây đã là một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, không chỉ vậy, nàng còn sở hữu trí tuệ phi thường và tài quản lý gia đình xuất sắc. Danh tiếng của nàng vang xa khắp kinh thành, được các gia đình quyền quý săn đón, mong muốn có được nàng làm con dâu hay người quản lý tài sản.
Một buổi sáng mùa xuân, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua cửa sổ, phủ lên căn phòng khách sang trọng của Thẩm phủ. Thẩm Hoàn Ninh đang ngồi ở bàn, tỉ mỉ xem xét sổ sách. Từng con số, từng khoản chi tiêu đều được nàng ghi nhớ và phân tích một cách nhanh nhạy. Đại phu nhân, mẹ nuôi của nàng, bước vào, nét mặt có chút ưu tư.
ĐẠI PHU NHÂN
(Giọng nhẹ nhàng)
Ninh nhi, con lại thức khuya rồi sao? Sức khỏe của con là quan trọng nhất.
THẨM HOÀN NINH
(Ngẩng đầu lên, mỉm cười với Đại phu nhân)
Muội muội không sao ạ, thưa mẫu thân. Chỉ là đang xem xét sổ sách để đảm bảo mọi thứ trong phủ đều được vận hành trơn tru.
ĐẠI PHU NHÂN
(Nhìn bộ dạng của Hoàn Ninh, bà không khỏi xót xa nhưng cũng đầy tự hào)
Con gái ta giờ đây đã trưởng thành rồi. Ta nghe nói, hôm qua Thẩm Hoàn Dung lại gây chuyện ở Phủ Tuyên Bình Hầu. Tiểu hầu gia có vẻ không vui.
Thẩm Hoàn Ninh nhíu mày, ánh mắt chợt lóe lên một tia suy tư. Nàng biết rõ tính cách của Thẩm Hoàn Dung, sự kiêu ngạo và đố kỵ của tỷ tỷ chắc chắn sẽ không bao giờ ngừng lại.
THẨM HOÀN NINH
(Giọng trầm xuống một chút)
Tỷ tỷ vốn là người kiêu ngạo. Nếu không có đủ thứ để dựa vào, nàng ta sẽ càng trở nên tuyệt vọng.
ĐẠI PHU NHÂN
(Thở dài)
Mẫu thân chỉ mong hai chị em con hòa thuận. Dù sao cũng là cốt nhục của cha con.
THẨM HOÀN NINH
(Đứng dậy, tiến lại gần Đại phu nhân, nắm lấy tay bà)
Muội muội hiểu, thưa mẫu thân. Nhưng muội muội cũng có cách của riêng mình. Con không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện thị phi.
Trong lúc đó, tại viện của Triệu di nương, Thẩm Hoàn Dung đang giận dữ đập bàn. Nàng ta vừa bị Tiểu hầu gia từ chối thẳng thừng. Lời lẽ cay nghiệt của hắn vẫn còn vang vẳng bên tai.
THẨM HOÀN DUNG
(Gào lên trong tuyệt vọng)
Không thể nào! Tại sao lại như vậy? Ta là đích nữ! Ta có tất cả mọi thứ!
Triệu di nương, mẹ nuôi của Hoàn Dung kiếp này, bước vào. Bà ta nhìn Hoàn Dung với ánh mắt đầy tính toán.
TRIỆU DI NƯƠNG
(Giọng ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự nham hiểm)
Dung nhi đừng quá tức giận. Nàng ta chỉ là con của Tống di nương, sao có thể so bì với con? Tiểu hầu gia có thể nhất thời bị mê hoặc, nhưng cuối cùng vẫn phải quay về với người xứng đáng.
THẨM HOÀN DUNG
(Nhìn Triệu di nương, ánh mắt đầy căm hận hướng về phía Hoàn Ninh)
Muội muội đó… nhất định là do nàng ta làm! Nàng ta đã làm gì để khiến Tiểu hầu gia ghét bỏ ta như vậy?
TRIỆU DI NƯƠNG
(Cười nhạt)
Đừng lo, Dung nhi. Ta sẽ giúp con. Dù sao, con mới là người thừa kế xứng đáng của Triệu gia này. Nhan sắc và tài năng có thể quyến rũ nhất thời, nhưng quyền lực mới là thứ tồn tại vĩnh cửu.
Hoàn Ninh không biết rằng, kế hoạch của Triệu di nương và Thẩm Hoàn Dung đã bắt đầu hình thành. Nàng chỉ đang tập trung vào việc củng cố vị thế của mình, hoàn toàn không hề hay biết nguy hiểm đang rình rập.
THẨM PHỦ.
VIỆN CỦA ĐẠI PHU NHÂN. BUỔI SÁNG.
Thẩm Hoàn Ninh vẫn đang miệt mài với những con số trên sổ sách. Ánh mắt nàng sắc sảo, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Đại phu nhân nhìn muội muội của mình, trong lòng vừa xót xa vừa tự hào.
ĐẠI PHU NHÂN
(Giọng dịu dàng)
Ninh nhi, con lại thức khuya rồi sao? Sức khỏe của con là quan trọng nhất.
THẨM HOÀN NINH
(Ngẩng đầu, mỉm cười với mẹ nuôi)
Muội muội không sao ạ, thưa mẫu thân. Chỉ là đang xem xét sổ sách để đảm bảo mọi thứ trong phủ đều được vận hành trơn tru.
ĐẠI PHU NHÂN
(Ánh mắt đầy ưu tư, bà thở dài)
Ta nghe nói, hôm qua Thẩm Hoàn Dung lại gây chuyện ở Phủ Tuyên Bình Hầu. Tiểu hầu gia có vẻ không vui.
Thẩm Hoàn Ninh khẽ cau mày. Nàng hiểu rõ bản tính kiêu ngạo và đố kỵ của Thẩm Hoàn Dung.
THẨM HOÀN NINH
(Giọng trầm xuống)
Tỷ tỷ vốn là người kiêu ngạo. Nếu không có đủ thứ để dựa vào, nàng ta sẽ càng trở nên tuyệt vọng.
ĐẠI PHU NHÂN
(Nhìn Hoàn Ninh, giọng đầy mong mỏi)
Mẫu thân chỉ mong hai chị em con hòa thuận. Dù sao cũng là cốt nhục của cha con.
THẨM HOÀN NINH
(Đứng dậy, tiến đến bên Đại phu nhân, nắm lấy tay bà)
Muội muội hiểu, thưa mẫu thân. Nhưng muội muội cũng có cách của riêng mình. Con không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện thị phi.
VIỆN CỦA TRIỆU DI NƯƠNG.
Thẩm Hoàn Dung đập bàn thịnh nộ. Lời từ chối cay nghiệt của Tiểu hầu gia vẫn còn văng vẳng bên tai nàng ta.
THẨM HOÀN DUNG
(Gào lên trong tuyệt vọng)
Không thể nào! Tại sao lại như vậy? Ta là đích nữ! Ta có tất cả mọi thứ!
Triệu di nương bước vào, ánh mắt bà ta đầy tính toán.
TRIỆU DI NƯƠNG
(Giọng ngọt ngào, ẩn chứa sự nham hiểm)
Dung nhi đừng quá tức giận. Nàng ta chỉ là con của Tống di nương, sao có thể so bì với con? Tiểu hầu gia có thể nhất thời bị mê hoặc, nhưng cuối cùng vẫn phải quay về với người xứng đáng.
Thẩm Hoàn Dung nhìn Triệu di nương, ánh mắt đầy căm hận hướng về phía Thẩm Hoàn Ninh.
THẨM HOÀN DUNG
(Ánh mắt rực lửa)
Muội muội đó… nhất định là do nàng ta làm! Nàng ta đã làm gì để khiến Tiểu hầu gia ghét bỏ ta như vậy?
TRIỆU DI NƯƠNG
(Cười nhạt, đầy mưu mô)
Đừng lo, Dung nhi. Ta sẽ giúp con. Dù sao, con mới là người thừa kế xứng đáng của Triệu gia này. Nhan sắc và tài năng có thể quyến rũ nhất thời, nhưng quyền lực mới là thứ tồn tại vĩnh cửu.
Thẩm Hoàn Dung gật đầu, sự căm ghét dâng lên. Hai người nhìn nhau, kế hoạch độc ác bắt đầu hình thành.
**CẢNH TIẾP THEO:**
**KHU VỰC CÔNG CỘNG TRONG THẨM PHỦ.**
Thẩm Hoàn Dung, trong bộ trang phục lộng lẫy nhưng thiếu đi sự tinh tế, cố tình đi ngang qua khu vực Thẩm Hoàn Ninh đang xử lý công việc. Nàng ta mang theo một bình rượu quý.
THẨM HOÀN DUNG
(Giọng điệu giả tạo, ngọt ngào)
Muội muội, tỷ tỷ đến thăm muội đây. Hôm nay tâm trạng tỷ tỷ vui vẻ, đặc biệt mang rượu ngon đến đây để cùng muội thưởng thức.
Thẩm Hoàn Ninh ngẩng đầu lên, nhìn Thẩm Hoàn Dung với ánh mắt dò xét. Nàng nhận ra sự giả tạo trong lời nói và cử chỉ của tỷ tỷ.
THẨM HOÀN NINH
(Giọng điệu bình thản, nhưng có chút lạnh nhạt)
Tỷ tỷ có lòng rồi. Nhưng muội muội đang bận xử lý công việc, không tiện tiếp khách.
Thẩm Hoàn Dung nhếch mép cười, trong lòng thầm nhủ: “Khinh thường ta sao? Ngươi sẽ phải hối hận.” Nàng ta tiến lại gần hơn, cố tình đặt bình rượu xuống bàn làm việc của Thẩm Hoàn Ninh.
THẨM HOÀN DUNG
(Giọng càng thêm ngọt ngào, cố ý làm Thẩm Hoàn Ninh mất tập trung)
Chỉ một chút thôi mà, muội muội. Công việc quan trọng, nhưng sức khỏe và tinh thần cũng không kém phần quan trọng. Huống chi, chúng ta là chị em.
Nàng ta rót một chén rượu đầy, đưa về phía Thẩm Hoàn Ninh.
THẨM HOÀN DUNG
(Ánh mắt lấp lánh, giả vờ quan tâm)
Nào, uống một ngụm để thư giãn nào. Rượu này là loại hảo hạng, tỷ tỷ đặc biệt xin được từ một người bạn.
Thẩm Hoàn Ninh nhìn chén rượu, rồi nhìn vào mắt Thẩm Hoàn Dung. Nàng cảm nhận được một luồng khí lạnh tỏa ra từ tỷ tỷ, cùng với một mùi hương lạ thoang thoảng trong không khí. Linh tính mách bảo nàng có điều gì đó không ổn.
THẨM HOÀN NINH
(Giọng kiên quyết, đẩy nhẹ chén rượu ra)
Tỷ tỷ vẫn nên mang rượu về đi. Muội muội không có hứng uống lúc này.
Thẩm Hoàn Dung sững người, nụ cười trên môi tắt ngấm. Nàng ta không ngờ Thẩm Hoàn Ninh lại từ chối thẳng thừng như vậy. Sự tức giận bắt đầu dâng lên, che lấp đi vẻ giả tạo.
THẨM HOÀN DUNG
(Giọng bắt đầu thay đổi, đầy thách thức)
Sao vậy? Muội muội sợ gì chứ? Chẳng lẽ muội muội không tin tưởng tỷ tỷ? Hay là… muội muội sợ uống phải thứ gì đó không nên uống?
Thẩm Hoàn Ninh im lặng, đôi mắt nheo lại. Nàng hiểu rằng Thẩm Hoàn Dung đang cố tình khiêu khích.
THẨM HOÀN NINH
(Giọng lạnh lùng)
Muội muội không sợ gì cả. Chỉ là muội muội không muốn làm những việc vô bổ.
Thẩm Hoàn Dung cười khẩy. Nàng ta giả vờ đặt chén rượu xuống bàn, sau đó xoay người rời đi. Nhưng khi đi ngang qua, nàng ta cố tình hất nhẹ vào bình rượu, khiến một ít rượu sóng sánh ra ngoài.
THẨM HOÀN DUNG
(Giọng mỉa mai, nói vọng lại)
Thôi vậy. Nếu muội muội không muốn uống, thì tỷ tỷ đành tự thưởng vậy. Chúc muội muội luôn khỏe mạnh… và giữ gìn cái danh hiệu “Đệ nhất mỹ nhân kinh thành” của mình nhé.
Nói rồi, Thẩm Hoàn Dung sải bước rời đi, bỏ lại Thẩm Hoàn Ninh một mình trong căn phòng làm việc. Thẩm Hoàn Ninh nhìn bình rượu, rồi nhìn xuống vệt rượu lan trên mặt bàn. Nàng cảm nhận được rõ ràng một mùi hương khác lạ, không phải là mùi rượu thông thường. Trong lòng nàng dấy lên một mối lo ngại sâu sắc.
**KẾT THÚC CẢNH.**
VIỆN CỦA ĐẠI PHU NHÂN. BUỔI SÁNG.
Thẩm Hoàn Ninh vẫn đang miệt mài với những con số trên sổ sách. Ánh mắt nàng sắc sảo, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Đại phu nhân nhìn muội muội của mình, trong lòng vừa xót xa vừa tự hào.
ĐẠI PHU NHÂN
(Giọng dịu dàng)
Ninh nhi, con lại thức khuya rồi sao? Sức khỏe của con là quan trọng nhất.
THẨM HOÀN NINH
(Ngẩng đầu, mỉm cười với mẹ nuôi)
Muội muội không sao ạ, thưa mẫu thân. Chỉ là đang xem xét sổ sách để đảm bảo mọi thứ trong phủ đều được vận hành trơn tru.
ĐẠI PHU NHÂN
(Ánh mắt đầy ưu tư, bà thở dài)
Ta nghe nói, hôm qua Thẩm Hoàn Dung lại gây chuyện ở Phủ Tuyên Bình Hầu. Tiểu hầu gia có vẻ không vui.
Thẩm Hoàn Ninh khẽ cau mày. Nàng hiểu rõ bản tính kiêu ngạo và đố kỵ của Thẩm Hoàn Dung.
THẨM HOÀN NINH
(Giọng trầm xuống)
Tỷ tỷ vốn là người kiêu ngạo. Nếu không có đủ thứ để dựa vào, nàng ta sẽ càng trở nên tuyệt vọng.
ĐẠI PHU NHÂN
(Nhìn Hoàn Ninh, giọng đầy mong mỏi)
Mẫu thân chỉ mong hai chị em con hòa thuận. Dù sao cũng là cốt nhục của cha con.
THẨM HOÀN NINH
(Đứng dậy, tiến đến bên Đại phu nhân, nắm lấy tay bà)
Muội muội hiểu, thưa mẫu thân. Nhưng muội muội cũng có cách của riêng mình. Con không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện thị phi.
VIỆN CỦA TRIỆU DI NƯƠNG.
Thẩm Hoàn Dung đập bàn thịnh nộ. Lời từ chối cay nghiệt của Tiểu hầu gia vẫn còn văng vẳng bên tai nàng ta.
THẨM HOÀN DUNG
(Gào lên trong tuyệt vọng)
Không thể nào! Tại sao lại như vậy? Ta là đích nữ! Ta có tất cả mọi thứ!
Triệu di nương bước vào, ánh mắt bà ta đầy tính toán.
TRIỆU DI NƯƠNG
(Giọng ngọt ngào, ẩn chứa sự nham hiểm)
Dung nhi đừng quá tức giận. Nàng ta chỉ là con của Tống di nương, sao có thể so bì với con? Tiểu hầu gia có thể nhất thời bị mê hoặc, nhưng cuối cùng vẫn phải quay về với người xứng đáng.
Thẩm Hoàn Dung nhìn Triệu di nương, ánh mắt đầy căm hận hướng về phía Thẩm Hoàn Ninh.
THẨM HOÀN DUNG
(Ánh mắt rực lửa)
Muội muội đó… nhất định là do nàng ta làm! Nàng ta đã làm gì để khiến Tiểu hầu gia ghét bỏ ta như vậy?
TRIỆU DI NƯƠNG
(Cười nhạt, đầy mưu mô)
Đừng lo, Dung nhi. Ta sẽ giúp con. Dù sao, con mới là người thừa kế xứng đáng của Triệu gia này. Nhan sắc và tài năng có thể quyến rũ nhất thời, nhưng quyền lực mới là thứ tồn tại vĩnh cửu.
Thẩm Hoàn Dung gật đầu, sự căm ghét dâng lên. Hai người nhìn nhau, kế hoạch độc ác bắt đầu hình thành.
KHU VỰC CÔNG CỘNG TRONG THẨM PHỦ.
Thẩm Hoàn Dung, trong bộ trang phục lộng lẫy nhưng thiếu đi sự tinh tế, cố tình đi ngang qua khu vực Thẩm Hoàn Ninh đang xử lý công việc. Nàng ta mang theo một bình rượu quý.
THẨM HOÀN DUNG
(Giọng điệu giả tạo, ngọt ngào)
Muội muội, tỷ tỷ đến thăm muội đây. Hôm nay tâm trạng tỷ tỷ vui vẻ, đặc biệt mang rượu ngon đến đây để cùng muội thưởng thức.
Thẩm Hoàn Ninh ngẩng đầu lên, nhìn Thẩm Hoàn Dung với ánh mắt dò xét. Nàng nhận ra sự giả tạo trong lời nói và cử chỉ của tỷ tỷ.
THẨM HOÀN NINH
(Giọng điệu bình thản, nhưng có chút lạnh nhạt)
Tỷ tỷ có lòng rồi. Nhưng muội muội đang bận xử lý công việc, không tiện tiếp khách.
Thẩm Hoàn Dung nhếch mép cười, trong lòng thầm nhủ: “Khinh thường ta sao? Ngươi sẽ phải hối hận.” Nàng ta tiến lại gần hơn, cố tình đặt bình rượu xuống bàn làm việc của Thẩm Hoàn Ninh.
THẨM HOÀN DUNG
(Giọng càng thêm ngọt ngào, cố ý làm Thẩm Hoàn Ninh mất tập trung)
Chỉ một chút thôi mà, muội muội. Công việc quan trọng, nhưng sức khỏe và tinh thần cũng không kém phần quan trọng. Huống chi, chúng ta là chị em.
Nàng ta rót một chén rượu đầy, đưa về phía Thẩm Hoàn Ninh.
THẨM HOÀN DUNG
(Ánh mắt lấp lánh, giả vờ quan tâm)
Nào, uống một ngụm để thư giãn nào. Rượu này là loại hảo hạng, tỷ tỷ đặc biệt xin được từ một người bạn.
Thẩm Hoàn Ninh nhìn chén rượu, rồi nhìn vào mắt Thẩm Hoàn Dung. Nàng cảm nhận được một luồng khí lạnh tỏa ra từ tỷ tỷ, cùng với một mùi hương lạ thoang thoảng trong không khí. Linh tính mách bảo nàng có điều gì đó không ổn.
THẨM HOÀN NINH
(Giọng kiên quyết, đẩy nhẹ chén rượu ra)
Tỷ tỷ vẫn nên mang rượu về đi. Muội muội không có hứng uống lúc này.
Thẩm Hoàn Dung sững người, nụ cười trên môi tắt ngấm. Nàng ta không ngờ Thẩm Hoàn Ninh lại từ chối thẳng thừng như vậy. Sự tức giận bắt đầu dâng lên, che lấp đi vẻ giả tạo.
THẨM HOÀN DUNG
(Giọng bắt đầu thay đổi, đầy thách thức)
Sao vậy? Muội muội sợ gì chứ? Chẳng lẽ muội muội không tin tưởng tỷ tỷ? Hay là… muội muội sợ uống phải thứ gì đó không nên uống?
Thẩm Hoàn Ninh im lặng, đôi mắt nheo lại. Nàng hiểu rằng Thẩm Hoàn Dung đang cố tình khiêu khích.
THẨM HOÀN NINH
(Giọng lạnh lùng)
Muội muội không sợ gì cả. Chỉ là muội muội không muốn làm những việc vô bổ.
Thẩm Hoàn Dung cười khẩy. Nàng ta giả vờ đặt chén rượu xuống bàn, sau đó xoay người rời đi. Nhưng khi đi ngang qua, nàng ta cố tình hất nhẹ vào bình rượu, khiến một ít rượu sóng sánh ra ngoài.
THẨM HOÀN DUNG
(Giọng mỉa mai, nói vọng lại)
Thôi vậy. Nếu muội muội không muốn uống, thì tỷ tỷ đành tự thưởng vậy. Chúc muội muội luôn khỏe mạnh… và giữ gìn cái danh hiệu “Đệ nhất mỹ nhân kinh thành” của mình nhé.
Nói rồi, Thẩm Hoàn Dung sải bước rời đi, bỏ lại Thẩm Hoàn Ninh một mình trong căn phòng làm việc. Thẩm Hoàn Ninh nhìn bình rượu, rồi nhìn xuống vệt rượu lan trên mặt bàn. Nàng cảm nhận được rõ ràng một mùi hương khác lạ, không phải là mùi rượu thông thường. Trong lòng nàng dấy lên một mối lo ngại sâu sắc.
PHỦ TUYÊN BÌNH HẦU. ĐÊM.
Ánh đèn lồng lung linh rọi sáng một buổi tiệc xa hoa. Tiếng nhạc du dương hòa cùng tiếng cười nói rộn rã. Lão phu nhân, với dáng vẻ uy nghiêm nhưng ánh mắt lại tinh tường, đang quan sát từng vị khách quý. Bà nắm chặt tay vị thái giám đi cùng, đôi mắt không ngừng liếc về phía những tiểu thư đang trình diễn tài năng.
LÃO PHU NHÂN
(Giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự tính toán)
Kẻ nào trong số các tiểu thư này xứng đáng để trở thành người của phủ ta?
THÁI GIÁM
(Cúi đầu, giọng nịnh nọt)
Lão phu nhân quá lời. Mọi tiểu thư đều xinh đẹp, tài giỏi. Nhưng nếu phải chọn ra người xuất sắc nhất, thần cho rằng…
Thái giám ngập ngừng, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Hoàn Dung. Thẩm Hoàn Dung đang cố gắng thể hiện điệu múa Lục Yêu, nhưng dáng vẻ của nàng ta lại có chút gượng gạo, thiếu đi sự uyển chuyển vốn có của điệu múa. Nàng ta liên tục liếc nhìn về phía Tiểu hầu gia, ánh mắt mong chờ.
Tiểu hầu gia, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, chỉ lẳng lặng ngồi đó, hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc. Hắn ta chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vô hồn.
LÃO PHU NHÂN
(Nhíu mày, giọng không hài lòng)
Đó là điệu múa Lục Yêu mà Triệu di nương từng truyền dạy sao? Sao lại… thiếu sức sống đến vậy?
Bà quay sang một vị phu nhân khác, người này đang mỉm cười và chỉ về phía Thẩm Hoàn Ninh, người đang đứng nép mình ở một góc, ăn mặc giản dị hơn hẳn.
PHU NHÂN BÊN CẠNH
(Giọng ngưỡng mộ)
Còn tiểu thư Thẩm Hoàn Ninh kia kìa, Lão phu nhân. Tuy không phô trương, nhưng khí chất của nàng ấy thật phi phàm. Nghe nói nàng ấy không chỉ thông minh, am hiểu kinh sử mà còn rất giỏi tính toán.
Thẩm Hoàn Ninh, từ góc khuất, cảm nhận được ánh mắt của Lão phu nhân đang hướng về mình. Nàng khẽ cúi đầu, cố gắng không để bản thân bị chú ý quá mức. Nàng biết, đây là cơ hội để thay đổi vận mệnh, nhưng cũng ẩn chứa đầy rẫy nguy hiểm.
LÃO PHU NHÂN
(Ánh mắt sáng lên, bà gật đầu hài lòng)
Thú vị. Đúng là ta đang tìm kiếm một người như vậy. Một người có tài, có đức, chứ không phải vẻ ngoài phù phiếm.
Bà ra hiệu cho thái giám.
LÃO PHU NHÂN
(Giọng dứt khoát)
Hãy mời tiểu thư Thẩm Hoàn Ninh đến đây. Ta muốn đích thân trò chuyện với nàng ấy.
Thái giám lập tức tiến về phía Thẩm Hoàn Ninh. Thẩm Hoàn Dung nhìn thấy cảnh tượng đó, gương mặt nàng ta tái sầm lại. Nàng ta nắm chặt tay, ánh mắt đầy ghen ghét và căm hận nhìn về phía Thẩm Hoàn Ninh.
THẨM HOÀN DUNG
(Thầm rủa trong lòng)
Không thể nào! Tại sao lại là nàng ta? Tuyệt đối không thể để mọi chuyện diễn ra như vậy!
Trong khi đó, Thẩm Hoàn Ninh nhận được lời mời, dù có chút bất ngờ, nhưng nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh tiến lên phía trước, ánh mắt tự tin đối diện với Lão phu nhân. Nàng biết, đây là khởi đầu của một cuộc đấu trí căng thẳng.
PHỦ TUYÊN BÌNH HẦU. BUỔI TỐI.
Tiếng nhạc vẫn rộn rã, nhưng không khí trong sảnh tiệc giờ đây đã ngưng đọng lại. Lão phu nhân, với ánh mắt không rời khỏi Thẩm Hoàn Ninh, gật đầu ra hiệu cho thái giám.
LÃO PHU NHÂN
(Giọng điệu có chút khích lệ)
Tiểu thư Hoàn Ninh, ta nghe nói ngươi thông minh, có tầm nhìn. Ta rất muốn được nghe ý kiến của ngươi về tình hình kinh tế của triều đình hiện tại.
Thẩm Hoàn Ninh bước tới, dáng vẻ vẫn khiêm nhường nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tự tin. Nàng cúi người chào Lão phu nhân và Tiểu hầu gia.
THẨM HOÀN NINH
(Giọng thanh thoát, rõ ràng)
Thưa Lão phu nhân, thần thiếp chỉ là kẻ hậu bối, kiến thức nông cạn. Nhưng nếu Lão phu nhân đã hỏi, thần thiếp xin mạo muội đưa ra vài suy nghĩ.
Tiểu hầu gia, vốn đang thờ ơ, bỗng ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn lần đầu tiên có chút hứng thú.
TIỂU HẦU GIA
(Giọng trầm ấm, có chút tò mò)
Suy nghĩ của ngươi là gì, Thẩm tiểu thư?
Thẩm Hoàn Ninh mỉm cười, một nụ cười thông minh và rạng rỡ. Nàng bắt đầu nói về những chính sách thuế, về hoạt động thương mại, về tiềm năng phát triển của các ngành nghề đang bị bỏ quên. Lời nói của nàng mạch lạc, đâu ra đấy, không chút vấp váp. Nàng còn đề cập đến những tác phẩm thơ văn đương thời, chỉ ra sự tinh tế trong cách sử dụng ngôn từ và hàm ý sâu sắc.
TIỂU HẦU GIA
(Nghiêng người về phía trước, ánh mắt chăm chú)
Ngươi nói rất hay. Nhưng làm sao để thực hiện được những điều đó trong bối cảnh triều đình còn nhiều trì trệ?
THẨM HOÀN NINH
(Ánh mắt sáng lên)
Thưa Tiểu hầu gia, mọi sự thay đổi đều cần có thời gian. Nhưng nếu chúng ta có thể bắt đầu từ những cải cách nhỏ, tập trung vào việc khuyến khích sản xuất, giảm bớt gánh nặng cho dân lành, và tạo điều kiện cho những người có tài được cất nhắc, thần thiếp tin rằng triều đình sẽ dần khởi sắc. Còn về thơ văn, thiếp nghĩ rằng những tác phẩm có chiều sâu sẽ giúp nuôi dưỡng tâm hồn con người, đồng thời cũng là cách để thể hiện tầm nhìn và trí tuệ của người viết.
Tiểu hầu gia nhìn Thẩm Hoàn Ninh chằm chằm. Hắn chưa từng gặp một cô gái nào lại có kiến thức uyên bác đến vậy. Hầu hết những tiểu thư khác hắn từng gặp chỉ biết ca múa, đàn hát, hoặc khoe mẽ dung nhan. Nhưng Thẩm Hoàn Ninh lại khác biệt hoàn toàn. Nàng có trí tuệ, có tầm nhìn xa trông rộng.
TIỂU HẦU GIA
(Thốt lên một cách ngỡ ngàng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ)
Ninh nhi, nàng thật sự khiến ta kinh ngạc! Ta chưa từng gặp ai như nàng.
Lão phu nhân nhìn hai người, trong lòng thầm hài lòng. Nàng biết mình đã tìm đúng người. Thẩm Hoàn Dung đứng từ xa nhìn cảnh tượng này, gương mặt nàng ta tối sầm lại, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Nàng ta không thể tin vào mắt mình.
THẨM PHỦ. VIỆN CỦA THẨM HOÀN DUNG. BAN NGÀY.
Thẩm Hoàn Dung lặng lẽ đứng bên cửa sổ, đôi mắt dán chặt vào khoảng sân ngoài. Gió khẽ lùa qua mái tóc đen mượt, nhưng nàng dường như không cảm nhận được. Trong tâm trí nàng lúc này chỉ toàn hình ảnh của Thẩm Hoàn Ninh và Tiểu hầu gia. Nàng thấy chàng ta, với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ và say đắm, đang trò chuyện cùng muội muội. Mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ của Tiểu hầu gia dành cho Thẩm Hoàn Ninh đều như những nhát dao cứa vào tim Hoàn Dung.
Nàng nhớ lại kiếp trước. Chính nàng là người đã chinh phục được trái tim của Tiểu hầu gia, là người mà chàng ta từng thề non hẹn biển. Nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đang đảo ngược. Lịch sử đang lặp lại, nhưng với vai trò hoàn toàn trái ngược. Nàng đã từng ở vị trí của Thẩm Hoàn Ninh, được ngưỡng mộ, được yêu thương. Còn bây giờ, nàng chỉ là kẻ ngoài cuộc, nhìn người mình yêu say đắm người khác.
Một cảm giác ghen tị cháy bỏng bùng lên trong lòng Hoàn Dung. Nó bỏng rát, nó đau đớn, nó khiến nàng muốn gào thét. Nàng vò chặt tay áo, móng tay ấn sâu vào da thịt.
THẨM HOÀN DUNG
(Thì thầm, giọng đầy cay đắng và hoang mang)
Không thể nào… Sao kiếp này lại như vậy? Ta đã từng có tất cả… Tất cả mọi thứ…
Nàng quay người lại, ánh mắt quét qua căn phòng quen thuộc. Viện này, kiếp trước là của Thẩm Hoàn Ninh. Còn kiếp này, Đại phu nhân đã sắp xếp cho nàng ta ở đây. Nhưng cái cảm giác sở hữu này giờ đây thật mỏng manh, thật xa vời. Nàng nhìn vào tấm gương đồng, hình ảnh phản chiếu của mình trong đó dường như đang mỉa mai nàng.
THẨM HOÀN DUNG
(Tiếp tục nói với chính mình, giọng càng lúc càng nghẹn lại)
Ninh nhi… Sao nàng ta có thể… lại có được sự ưu ái của tất cả mọi người như vậy? Lão phu nhân, Tiểu hầu gia… Tất cả đều hướng về nàng ta.
Nàng nhớ lại những lời dặn dò của Triệu di nương, nhớ lại những kế hoạch mà hai mẹ con đã vạch ra cho kiếp sống mới này. Nhưng đối diện với sự thật phũ phàng này, mọi kế hoạch dường như sụp đổ. Nàng không hiểu vì sao mọi thứ lại trớ trêu đến vậy.
THẨM HOÀN DUNG
(Đôi mắt ánh lên vẻ quyết tâm pha lẫn tuyệt vọng)
Không, ta không thể để chuyện này tiếp diễn. Tuyệt đối không thể.
Nàng bước nhanh đến bàn trang điểm, cầm lấy một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích. Ngón tay nàng khẽ vuốt ve mặt ngọc mát lạnh, trong đầu bắt đầu nhen nhóm một ý nghĩ. Nàng nhìn ra ngoài sân lần nữa, nơi Thẩm Hoàn Ninh và Tiểu hầu gia vẫn đang nói chuyện, nụ cười của họ như chói chang thiêu đốt lý trí của nàng.
THẨM PHỦ. VIỆN CỦA ĐẠI PHU NHÂN. BAN NGÀY.
Không khí trong viện của Đại phu nhân căng như dây đàn. Đại phu nhân ngồi trên chiếc ghế bành sơn son thếp vàng, vẻ mặt trang nghiêm, tay khẽ vuốt ve chiếc trâm cài tóc đính đá quý. Đối diện bà là Lão phu nhân, vị khách không mời mà đến, ngồi thẳng lưng trên một chiếc ghế đẩu nhỏ. Ánh mắt bà sắc sảo, như đang dò xét mọi thứ trong căn phòng. Thẩm Hoàn Ninh đứng cạnh Đại phu nhân, nét mặt có chút bối rối nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh vốn có.
Lão phu nhân nở một nụ cười giả tạo, ánh mắt lướt qua Thẩm Hoàn Ninh một cách đầy đánh giá.
LÃO PHU NHÂN
(Giọng uyển chuyển, pha chút quyền uy)
Ta đến đây là để cầu hôn cho con trai ta với Thẩm tiểu thư Hoàn Ninh, vì tài đức của nàng xứng đáng làm chủ mẫu Hầu phủ.
Lời nói của Lão phu nhân như một tiếng sét đánh ngang tai Đại phu nhân. Bà sững sờ, đôi mắt mở to. Trước giờ, mọi chuyện vẫn diễn ra theo đúng kế hoạch của bà, với Hoàn Dung là người được nhắm cho vị trí này. Sự xuất hiện đột ngột và lời cầu hôn đường đột này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
ĐẠI PHU NHÂN
(Lắp bắp, giọng đầy hoài nghi)
Lão phu nhân… ngài… ngài nói…
Lão phu nhân không để Đại phu nhân kịp nói hết câu. Bà giơ tay lên, ra hiệu cho bà ta im lặng.
LÃO PHU NHÂN
(Cười khẩy)
Ta biết Đại phu nhân hẳn còn nhiều băn khoăn. Nhưng sự thật là, con trai ta đã nhìn trúng Thẩm tiểu thư Hoàn Ninh. Tài năng, đức hạnh, và cả vẻ đẹp của nàng đều khiến nó say mê. Ta đến đây hôm nay, không phải để thương lượng, mà là để thông báo.
Ánh mắt Lão phu nhân hướng về phía Thẩm Hoàn Ninh. Trong ánh mắt bà, có một sự tự tin tuyệt đối, như thể bà đã nắm chắc phần thắng trong tay.
LÃO PHU NHÂN
(Tiếp tục, giọng trầm xuống)
Ta tin rằng, với tài trí của Thẩm tiểu thư, nàng sẽ không phụ sự kỳ vọng của ta, và cũng không phụ tình cảm của con trai ta. Sẽ giúp Hầu phủ ngày càng hưng thịnh.
Thẩm Hoàn Ninh cảm nhận được ánh mắt của Lão phu nhân đang dán chặt vào mình. Trong lòng nàng có chút hoang mang, nhưng sự tự tin và kiên định trong lời nói của Lão phu nhân lại khiến nàng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Nàng chưa từng nghĩ đến việc được gả vào Phủ Tuyên Bình Hầu, càng không ngờ mọi chuyện lại diễn ra nhanh đến vậy.
ĐẠI PHU NHÂN
(Vẫn còn chưa định thần, giọng yếu ớt)
Nhưng… nhưng Hoàn Dung…
LÃO PHU NHÂN
(Ngắt lời, giọng đầy vẻ khinh thường)
Thẩm Hoàn Dung? Nàng ta dù sao cũng chỉ là con của Tống di nương. Tài đức đâu dám sánh bằng Hoàn Ninh? Ta cần một chủ mẫu xứng đáng, chứ không phải một thứ nữ tầm thường.
Những lời nói cay nghiệt của Lão phu nhân như nhát dao cứa vào tim Đại phu nhân. Bà ta không ngờ Lão phu nhân lại có cái nhìn khinh bỉ đến vậy đối với Hoàn Dung, người mà bà ta luôn nâng niu và chuẩn bị cho vị trí cao quý.
Thẩm Hoàn Ninh im lặng lắng nghe, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Lời đề nghị này, nó không chỉ là một cuộc hôn nhân, mà còn là sự công nhận về thân phận và giá trị của nàng, thứ mà kiếp trước nàng đã mãi mãi không có được.
LÃO PHU NHÂN
(Đứng dậy, vẻ mặt đầy quyết đoán)
Ta sẽ chờ tin tốt từ Thẩm phủ.
Nói rồi, Lão phu nhân quay người, không thèm nhìn Đại phu nhân thêm một lần nào nữa, sải bước ra khỏi viện. Bỏ lại Đại phu nhân đang chìm trong sự bàng hoàng và Thẩm Hoàn Ninh với những suy nghĩ rối bời.
THẨM PHỦ. VIỆN CỦA THẨM HOÀN DUNG. CÙNG NGÀY.
Tin tức Lão phu nhân Tuyên Bình Hầu thân chinh đến Thẩm phủ cầu hôn Thẩm Hoàn Ninh như một cơn lốc xoáy, quét sạch mọi thứ trong tầm mắt Thẩm Hoàn Dung. Nàng đang ngồi trong viện, tay vuốt ve một bức tranh vẽ hoa lan mà nàng tâm đắc, thì người hầu gái hoảng loạn chạy vào bẩm báo.
NGƯỜI HẦU GÁI
(Hốt hoảng, giọng run rẩy)
Nhị tiểu thư… Nhị tiểu thư… Lão phu nhân Tuyên Bình Hầu… bà ấy đến… đến cầu hôn… với tiểu thư Hoàn Ninh!
Lời nói của người hầu gái như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào trái tim Thẩm Hoàn Dung. Nàng chết trân, đôi mắt mở to, không tin vào những gì mình vừa nghe. Không thể nào! Lời cầu hôn này lẽ ra phải dành cho nàng! Nàng là đích nữ của Thẩm phủ, là người được Đại phu nhân chuẩn bị cho vị trí chủ mẫu Hầu phủ từ lâu! Sao lại có thể là Hoàn Ninh, cái thứ nữ tội nghiệp, cái đứa con gái bị ghẻ lạnh của Tống di nương kia chứ?
Máu trong người Thẩm Hoàn Dung như sôi lên sùng sục. Nàng đứng bật dậy, chiếc ghế trúc đổ sầm xuống đất. Nàng lao ra khỏi viện, chạy như bay về phòng mình, bỏ lại người hầu gái bàng hoàng đứng nhìn.
THẨM PHỦ. VIỆN CỦA THẨM HOÀN DUNG (PHÒNG NGỦ). CÙNG NGÀY.
Cánh cửa phòng bật tung. Thẩm Hoàn Dung lao vào như một cơn gió. Nàng không kìm nén được nữa. Nỗi uất hận, tuyệt vọng và sự điên cuồng trào dâng. Nàng bắt đầu đập phá mọi thứ xung quanh. Chiếc bàn trang điểm bị nàng xô ngã, đồ mỹ phẩm văng tung tóe. Bình hoa sứ trên bệ cửa sổ bị nàng quật xuống đất, vỡ tan tành. Chiếc gương lớn treo tường bị nàng dùng hết sức bình sinh đấm mạnh, cracks lan ra như mạng nhện.
THẨM HOÀN DUNG
(Hét lên, giọng khản đặc vì đau đớn và phẫn nộ)
KHÔNG THỂ NÀO! KHÔNG THỂ NÀO!
Nước mắt trào ra như suối, hòa lẫn với bụi phấn và những mảnh vỡ. Nàng ôm lấy đầu, lăn lộn trên sàn nhà.
THẨM HOÀN DUNG
(Tiếp tục gào thét, tuyệt vọng)
Kiếp này ta vẫn không thoát khỏi số phận nghiệt ngã! Tại sao? Tại sao lại là ta? Tại sao lại luôn là ta chịu đựng mọi bất công?
Nàng liên tục đấm vào ngực mình, như muốn trút hết nỗi đau đớn đang giày vò. Tiếng đập phá, tiếng hét của nàng vọng ra khắp Thẩm phủ, báo hiệu một cơn bão tố sắp sửa ập đến.
THẨM PHỦ. MỘT GÓC KHUẤT, NGOÀI VIỆN CỦA THẨM HOÀN DUNG. CÙNG NGÀY.
Trong bóng tối của một hành lang khuất, Thẩm Hoàn Ninh lặng lẽ quan sát. Đôi mắt nàng lướt theo tiếng động hỗn loạn vọng ra từ viện của Thẩm Hoàn Dung. Nàng nghe thấy tiếng đập phá, tiếng gào thét điên dại. Khuôn mặt nàng vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mãn nguyện, ẩn chứa sự đắc thắng không thể che giấu.
THẨM HOÀN NINH
(Thì thầm, giọng nói như gió thoảng qua kẽ lá)
Kiếp này, đích nữ không phải là trò cười nữa rồi. Cuối cùng, cũng đến lượt ta hạnh phúc trọn vẹn.
Nàng không bước vào. Nàng không cần phải làm vậy. Tiếng khóc lóc, đập phá kia đã là bản nhạc tuyệt vời nhất đối với nàng lúc này. Nó chứng minh tất cả những gì nàng đã dày công sắp đặt đã thành công mỹ mãn. Sự điên cuồng của Thẩm Hoàn Dung chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự sụp đổ hoàn toàn của vị đích nữ từng ngạo mạn kia.
MỘT LÚC SAU.
Cơn bão trong viện Thẩm Hoàn Dung dần lắng xuống, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ của cảnh tượng hoang tàn. Thẩm Hoàn Ninh vẫn đứng đó, nhìn ra ngoài hành lang, chờ đợi. Nàng chờ đợi những hậu quả tiếp theo, chờ đợi cách mọi người sẽ phản ứng trước sự mất kiểm soát của Thẩm Hoàn Dung.
Rồi, nàng nghe thấy tiếng bước chân vội vã. Đại phu nhân xuất hiện, vẻ mặt hốt hoảng và tức giận khi nhìn thấy cảnh tượng trong viện. Bà nhìn thấy Thẩm Hoàn Dung ngồi giữa đống đổ nát, nước mắt giàn giụa, đôi mắt vô hồn.
ĐẠI PHU NHÂN
(Hét lên, giọng đầy kinh hoàng và phẫn nộ)
Hoàn Dung! Con làm cái gì vậy? Sao lại thành ra thế này?
Thẩm Hoàn Dung không đáp lời. Nàng chỉ ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Đại phu nhân, như thể không còn chút sức lực hay ý chí nào để phản kháng.
ĐẠI PHU NHÂN
(Quay sang đám người hầu đang run sợ đứng ngoài)
Ai đã làm? Chuyện gì đã xảy ra?
Không ai dám trả lời. Cả Thẩm phủ chìm trong một bầu không khí nặng nề, đầy rẫy những bí mật và sự sụp đổ.
Thẩm Hoàn Ninh khẽ nhếch mép. Nàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cái kết mà nàng dành cho Thẩm Hoàn Dung còn tàn khốc hơn nhiều. Nàng quay lưng, khuất vào bóng tối, để lại phía sau tiếng khóc nức nở và sự hoang mang tột độ.
***
Dù cho Thẩm phủ có bao nhiêu tranh đấu, bao nhiêu bi kịch, thì cuộc đời vẫn luôn trôi về phía trước. Sau màn đêm dày đặc của sự oán giận và đổ vỡ, bình minh luôn ló dạng, mang theo những cơ hội mới, những con đường khác nhau. Thẩm Hoàn Ninh, bằng sự kiên nhẫn và mưu lược, đã nhìn thấy được tia hy vọng trong chính những bi kịch của người khác. Nàng biết rằng, sau bao nhiêu năm tháng làm con của di nương, chịu đựng sự khinh miệt và bất công, cuối cùng vận mệnh cũng đã quay đầu hướng về phía nàng. Con đường trở thành đích nữ, trở thành người được khao khát, giờ đây đã rộng mở. Nàng đã dành cả kiếp trước để chứng kiến người khác được hạnh phúc, được tôn vinh, trong khi mình chìm trong bóng tối và tủi nhục. Giờ đây, với sự tái sinh này, nàng sẽ không để bất cứ ai cướp đi thứ thuộc về mình nữa. Dù cho con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng nụ cười trên môi Thẩm Hoàn Ninh là minh chứng cho sự quyết tâm và niềm tin mãnh liệt vào một tương lai tươi sáng hơn, một tương lai mà nàng xứng đáng được hưởng.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

