Bố chồng đòi căn hộ cho con riêng… cái kết gây choáng

Bố chồng tôi 64 tuổi có con riêng với vợ kế khiến cả gia đình tôi s;;ững s;;ờ, không dám tin. Ngày đầy tháng em, bố y;;êu cầu vợ chồng tôi tặng một căn hộ 128 mét vuông làm quà để thể hiện t;;ình anh em và sự hiếu thảo với bố. Chồng tôi nghe xong liền từ chối thẳng, anh chỉ đưa cho bố một phong bì lì xì 2 triệu và nói…Gia đình chồng tôi vốn yên bình, êm ấm và có phần bảo thủ như nhiều gia đình gốc Hà Nội khác. Bố chồng – ông Hữu – là một người đàn ông từng làm cán bộ cấp trung trong ngành xây dựng, về hưu đã hơn chục năm. Ông sống cùng chúng tôi suốt một thời gian dài sau khi mẹ chồng mất, nhưng cách đây ba năm, ông quyết định tái hôn với một người phụ nữ kém ông tới 30 tuổi – cô Mai, một nhân viên mas;sage mà ông quen trong một lần đi du lịch Đà Nẵng cùng hội cựu chiến binh.

Ban đầu, cả nhà phản đối dữ dội. Chồng tôi – anh Minh – không đồng ý, tôi thì im lặng vì không muốn căng thẳng thêm. Nhưng bố chồng cương quyết, nói rằng “đời người ngắn lắm, sống cho mình chút cũng đâu có sai”. Vài tháng sau, ông tổ chức đám cưới nhỏ, không mời họ hàng, chỉ có vài bạn già cùng người bên nhà cô Mai.

Từ ngày ông chuyển ra ngoài sống cùng vợ mới, gia đình chúng tôi tưởng mọi chuyện sẽ tạm yên. Thỉnh thoảng ông vẫn về thăm cháu, vẫn nhận lì xì dịp Tết, vẫn gọi điện thăm hỏi mỗi khi trời chuyển mùa. Dù mối quan hệ có phần xa cách, nhưng nhìn chung là bình ổn.

Cho đến một buổi chiều tháng Ba, ông gọi điện cho chồng tôi, giọng có vẻ phấn khởi lạ thường:

– “Bố có tin vui. Mai nó mới sinh, là con trai. Con của bố đấy! Mày có thêm em trai rồi!”

Tôi đang rửa bát thì thấy chồng tôi đứng sững người giữa phòng khách, điện thoại vẫn áp tai, tay nắm chặt. Gương mặt anh không giấu nổi sự hoang mang. Tôi chưa từng thấy chồng mình hoảng hốt như vậy – kể cả lúc tôi sinh con đầu lòng cũng không đến mức đó.

– “Bố nói gì cơ? Em trai? Bố… có con?” – anh lắp bắp hỏi lại.

– “Ừ, em trai ruột của mày! Đẹp trai lắm, giống hệt bố hồi trẻ. Ngày mai đầy tháng, hai đứa nhớ đến, nhà Mai tổ chức nhỏ thôi, nhưng bố muốn cả nhà có mặt.”

Chồng tôi gác máy mà không nói gì. Tối đó, anh hút hết ba điếu thuốc liền, dù trước giờ chỉ hút xã giao. Tôi hiểu, với anh, đó không chỉ là cú sốc về mặt gia đình – mà còn là một cuộc khủng hoảng về đạo lý, về vị trí và giá trị của một người con trai trưởng.

Ngày đầy tháng của đứa trẻ, chúng tôi đến – vì phép lịch sự, vì quan hệ máu mủ, hoặc đơn giản vì tò mò. Căn hộ nơi cô Mai ở không sang trọng như tôi nghĩ, nhưng đầy đủ và gọn gàng. Trên bàn là bánh kem, vài đĩa trái cây và rượu vang.

Đứa bé kháu khỉnh thật – tôi không thể phủ nhận điều đó. Nhưng khoảng cách thế hệ quá lớn giữa ông Hữu và con trai ông khiến bầu không khí trở nên… khó diễn tả.

Tiệc vừa bắt đầu, sau vài lời khách sáo, ông Hữu nâng ly rồi nói:

– “Anh Minh à, bố biết chuyện này hơi bất ngờ. Nhưng thằng bé là máu mủ ruột thịt. Bố cũng đã lớn tuổi rồi, chỉ mong các con hiểu và thương bố. Nhân dịp đầy tháng, bố muốn vợ chồng con tặng em nó một căn hộ – coi như là quà khai sinh và cũng là cách thể hiện tình anh em, sự hiếu thảo.”

Cả căn phòng như im bặt. Tôi suýt đánh rơi ly nước. Cô Mai cúi mặt không nói gì, trong khi chồng tôi khẽ nhếch môi – không phải cười, mà là biểu cảm của người vừa nghe một điều vô lý đến mức không cần phải tranh luận.

Anh từ tốn mở ví, lấy ra một phong bì đỏ – trong đó có 2 triệu. Đặt xuống bàn… Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bố chồng đòi căn hộ cho con riêng… cái kết gây choáng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt