Con rể thiếu 500 triệu mua nhà, tôi định cho, nhưng cuộc điện thoại đó đã khiến tôi bà:ng ho:àng và thay đổi quyết định.
Dưới ánh trăng thanh dịu vợi treo lơ lửng trên đỉnh tre, bà Thủy ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, nghe tiếng dế kêu ri ri trong đêm. Ông Phong, chồng bà, đang lật dở trang báo cũ kỹ trên chiếc ghế mây quen thuộc, đôi mắt nheo lại dưới ánh đèn vàng vọt. Ở cái tuổi mà tóc đã bạc phơ như sương, da đã nhăn nheo theo dấu vết thời gian, vợ chồng bà chẳng còn mong ước điều gì xa vời. Một mái ấm quây quần, tiếng cười nói của con cháu vang vọng khắp nhà, thế là đủ. Đó là tất cả những gì trái tim họ khao khát.
Cuộc sống của hai ông bà trôi qua êm đềm như dòng sông quê chảy nhẹ. Ngôi nhà nhỏ cấp bốn nép mình dưới bóng cây cổ thụ, tuy không bề thế nhưng luôn ấm cúng, đầy ắp tiếng yêu thương. Con gái duy nhất của họ, Hà, đã lập gia đình và chuyển ra Hà Nội sinh sống. Nơi phồn hoa đô hội ấy, cuộc sống không bao giờ là dễ dàng. Bà Thủy biết, vợ chồng Hà – Tùng đang phải vật lộn với gánh nặng cơm áo gạo tiền, đặc biệt là khi đã có thêm một đứa con nhỏ.
“Mình này, thằng Tùng nó hiền khô, nhưng xem ra cũng chật vật lắm.” Bà Thủy khẽ thở dài, phá tan sự tĩnh lặng của đêm khuya. “Con bé Hà nhà mình cứ gầy rộc đi, nhìn mà xót ruột. Căn hộ thuê bé tí, cháu ngoại mình chẳng có chỗ mà chạy nhảy.” Ông Phong gập tờ báo lại, đặt kính xuống, nhìn vợ bằng ánh mắt thấu hiểu. “Thành phố đấy mà, bon chen từng mét đất, từng đồng tiền. Mình thương con thì thương, nhưng cũng phải để chúng nó tự lo liệu. Mình giúp được chừng nào thì giúp thôi, chứ bao bọc mãi cũng chẳng phải cách.”
Từng lời của ông Phong vang vọng trong tâm trí bà Thủy. Bà luôn tâm niệm, nếu con cái thực sự khó khăn, bà sẽ chẳng tiếc gì. Toàn bộ số tiền dưỡng già mà vợ chồng bà đã dành dụm cả đời, từng chút một từ những ngày tháng tảo tần, bà đều sẵn lòng trao cho Hà, miễn sao gia đình con gái được hạnh phúc, được an cư lạc nghiệp. Tình yêu thương của người mẹ dành cho con gái là vô điều kiện, là một dòng chảy bất tận. Bà chỉ muốn nhìn thấy Hà và cháu ngoại có một cuộc sống đủ đầy hơn, một mái nhà thực sự thuộc về mình.
Rồi, một ngày nắng vàng rực rỡ, Hà về thăm nhà. Con bé mang theo cháu ngoại bụ bẫm, bi bô kể chuyện, khiến căn nhà nhỏ bỗng chốc rộn ràng hẳn lên. Sau bữa cơm chiều ấm cúng, khi ông Phong đang ngồi pha trà, Hà kéo bà Thủy ra chiếc ghế đá dưới gốc cây xoài. Giọng con bé nhỏ nhẹ, e dè, nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm hy vọng.
“Mẹ ơi, vợ chồng con đang tính mua một căn hộ trả góp ạ. Nó không lớn lắm, nhưng cũng đủ cho con và thằng cu Bi có một không gian riêng. Bọn con đã tìm hiểu kỹ rồi, vị trí cũng tiện đi làm.” Hà nói, đôi tay đan vào nhau, có chút lo lắng. Bà Thủy nghe con kể, lòng vui khôn tả. “Thế thì tốt quá rồi con gái! Có nhà riêng rồi thì đỡ phải lo thuê mướn, cứ tha hồ mà sửa sang theo ý mình, lại có chỗ cho cháu mình lớn lên.”
Nụ cười trên môi bà Thủy chợt tắt khi Hà nói tiếp, giọng con bé nhỏ dần, như thể đang cố gắng kìm nén sự ngại ngùng. “Dạ vâng, nhưng… con vẫn còn thiếu một khoản khá lớn, tầm 500 triệu ạ. Bọn con đã gom hết tiền tiết kiệm rồi mà vẫn không đủ. Con tính… có thể v:a:y mẹ một ít, khi nào ổn định con sẽ trả dần cho mẹ.”
Năm trăm triệu đồng. Một con số không hề nhỏ đối với hai vợ chồng già đã cả đời tiết kiệm từng đồng. Nhưng trong đầu bà Thủy, con số ấy chỉ là một cái giá để đổi lấy nụ cười rạng rỡ của con gái, đổi lấy một mái ấm cho cháu ngoại. Bà định bụng sẽ đồng ý ngay lập tức, thậm chí còn muốn nói rằng: “Con cứ lấy mà dùng, mẹ già rồi có tiêu gì đâu.” Trong khoảnh khắc ấy, tình mẫu t:ử như một dòng lũ lớn, cuốn trôi mọi sự tính toán, mọi lo toan về tài chính. Bà chỉ muốn nói “Được, mẹ cho con!”.
Thế nhưng, số phận lại có những ngã rẽ bất ngờ, mà đôi khi, lại là những ngã rẽ định mệnh. Buổi sáng hôm sau, khi ông Phong đã ra vườn chăm sóc cây cảnh, Hà và cháu Bi vẫn đang say giấc trong phòng khách. Tùng nói rằng cậu ấy ra ngoài mua đồ ăn sáng cho cả nhà. Bà Thủy đang lúi húi nhổ cỏ quanh mấy gốc hoa hồng trước hiên nhà, không để ý lắm.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên từ phía hành lang. Tùng đang đứng đó, nói chuyện. Bà Thủy vốn không có ý định nghe lén, nhưng âm thanh vọng lại quá rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Tùng tưởng không có ai ở gần nên nói chuyện khá thoải mái, giọng điệu mang vẻ bông đùa, nhưng lại s:ắ:c lạnh đến gh:ê người.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇
Bà Thủy nép mình sau bụi hoa hồng đỏ thẫm, những cánh hoa rung rinh khẽ chạm vào mái tóc bạc của bà. Bà không cố ý nghe, nhưng từng lời nói của Tùng, thoát ra từ chiếc điện thoại, như những nhát dao lạnh lùng cứa thẳng vào tai bà. Giọng Tùng vang lên oang oang, đầy vẻ đắc ý.
“Ê mày, nói nghe này! Vụ mua nhà của tao coi như ổn rồi. Mẹ vợ tao chuẩn bị rót tiền cho đấy, đúng 500 củ luôn!” Tùng cười khẩy, tiếng cười nghe ghê rợn đến lạ. “Thấy chưa? Tao đã bảo rồi, mấy bà già ở quê dễ tin người lắm. Cứ thủ thỉ vài câu ngọt ngào, giả vờ khổ sở tí là tiền tự chui vào túi.”
Tai Bà Thủy ù đi, nhưng từng từ, từng chữ lại rõ mồn một như có ai đó đang khắc vào tâm trí bà. Mẹ vợ già. Dễ tin người. Tiền tự chui vào túi.
“Mày nghĩ xem, 500 triệu chứ có ít ỏi gì đâu,” Tùng tiếp tục khoe khoang, như không hề hay biết có một đôi mắt đang chết lặng nhìn về phía mình. “Tao gọi đây là khoản đầu tư sinh lời. Vừa có nhà, vừa không phải lo trả nợ mẹ vợ. Bà ấy ngây thơ lắm, chắc chắn sẽ nghĩ là cho con gái, cho cháu ngoại thôi.”
Tiếng Tùng bật cười lần nữa, một nụ cười s:ắ:c lạnh, đầy vẻ khinh miệt. “Tao còn bảo bà ấy giữ lại ít tiền dưỡng già, cho đỡ mang tiếng… nhưng mà bà ấy cứ khăng khăng không chịu. Ôi dào, nói chung là ngon ăn mày ạ!”
Toàn thân Bà Thủy như đông cứng lại. Máu trong huyết quản bà như ngừng chảy, trái tim đập thình thịch, đau buốt như có ai bóp nghẹt. Ngây thơ? Dễ tin người? “Khoản đầu tư sinh lời” của một người con rể? Cái nhếch mép, nụ cười khẩy kia không phải dành cho ai khác, mà là dành cho chính bà – người mẹ vợ đã định dốc hết ruột gan vì con cái. Mọi tình yêu thương, mọi sự hy sinh bà định trao đi, giờ đây chỉ là công cụ để Tùng lợi dụng, để anh ta cười cợt sau lưng. Nỗi đau và sự tổn thương dâng lên tận cổ họng, khiến Bà Thủy không thở nổi. Bà bám chặt vào thân cây hoa hồng, cảm giác như mình sắp gục ngã.
Tùng vẫn không hay biết, tiếp tục cuộc gọi, giọng điệu bông đùa nhưng pha lẫn sự sắc lạnh đến rợn người. “Thôi kệ vợ tao đi. Nó muốn nhà riêng thì phải biết cách ‘đào vàng’ chứ, đúng không?” Tiếng Tùng cười khẩy lần nữa, kéo theo một tiếng tặc lưỡi đầy vẻ khinh thường. “Nghĩ cũng hay. Con gái lớn rồi, tự mua nhà không được thì phải để bố mẹ lo chứ sao. Bà ấy có của ăn của để mà.”
Từng lời nói như nhát cứa chí mạng, khoét sâu vào trái tim Bà Thủy. “Đào vàng”? Con rể bà vừa nói con gái bà phải “đào vàng” từ chính bà? Nỗi đau đớn như bị phản bội, bị sỉ nhục dâng trào. Những giọt nước mắt nóng hổi chực trào ra, làm nhòe đi hình ảnh bụi hoa hồng trước mắt. Bà cố gắng tin rằng mình đã nghe nhầm, rằng đó chỉ là một giấc mơ tồi tệ, nhưng những lời nói của Tùng quá rõ ràng, quá phũ phàng, vỡ vụn tất cả niềm tin, tất cả sự hy sinh bà đã vun đắp. Toàn thân Bà Thủy run rẩy, cả thế giới quan của bà sụp đổ trong khoảnh khắc.
Tùng kết thúc cuộc gọi bằng một tiếng “Ờ” cụt ngủn, nhưng nụ cười tự mãn vẫn nở trên môi anh ta. Anh thong thả cất chiếc điện thoại đời mới vào túi quần jean, rồi quay người lại, chuẩn bị bước vào căn Nhà ở quê. Từng bước chân của Tùng như gõ vào trái tim đang tan nát của Bà Thủy. Bà Thủy, với những giọt nước mắt nóng hổi vẫn còn vương trên gò má, vội vàng đưa tay lau khô chúng. Hơi thở bà nghẹn lại trong lồng ngực, cố gắng nín thở, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào. Bà ép sát thân mình vào gốc cây mít cổ thụ, ẩn sâu hơn vào trong bóng tối, chỉ mong Tùng không phát hiện ra sự hiện diện của mình, không thấy được bộ dạng thảm hại của bà lúc này. Từng giây phút trôi qua, Bà Thủy cảm thấy tim mình đập dồn dập, sợ hãi tột độ khi Tùng bước qua ngay gần nơi bà đang ẩn nấp.
Bà Thủy đợi đến khi tiếng bước chân của Tùng đã xa hẳn, rồi bà mới dám hé mắt nhìn. Anh ta đã vào trong Nhà ở quê. Bà Thủy hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nỗi sợ hãi và sự tủi hổ, chậm rãi bước ra khỏi gốc cây mít. Bà dùng mu bàn tay lau vội những giọt nước mắt còn sót lại, vuốt lại mái tóc rối bời, và cố gắng nặn ra một vẻ mặt bình thản nhất có thể. Từng bước chân nặng nề, Bà Thủy tiến vào hiên Nhà ở quê, rồi đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, bước vào trong.
Bà Thủy bước vào, tầm mắt nhanh chóng quét qua không gian. Đúng như bà đoán, Tùng đang ngồi ở bộ bàn ghế cũ kỹ giữa nhà, bên cạnh Hà và cu Bi. Tùng đang tươi cười, vẻ mặt rạng rỡ, kể chuyện gì đó khiến Hà và cu Bi cũng đang khúc khích cười theo. Không một chút dấu vết của sự lạnh lùng hay toan tính mà Bà Thủy vừa nghe thấy qua điện thoại. Anh ta trông thật hiền lành, thật hạnh phúc, như một người con rể, một người chồng, một người cha mẫu mực.
Thấy Bà Thủy, Tùng lập tức quay sang, nụ cười càng tươi hơn. “Mẹ về rồi ạ? Sao mẹ đi đâu mà lâu thế?” Anh ta hỏi, giọng nói đầy vẻ quan tâm, ánh mắt hoàn toàn bình thường, trong veo như không hề có chuyện gì. Cái sự bình thản đến đáng sợ đó khiến Bà Thủy cảm thấy một cơn ghê tởm dâng lên tận cổ họng, xen lẫn nỗi thất vọng tột cùng. Mới chỉ vài phút trước, bà đã nghe thấy giọng điệu khác hẳn, lạnh lùng và tính toán đến rợn người. “Mẹ… mẹ chỉ ra vườn một lát thôi,” Bà Thủy cố gắng đáp lại, giọng bà khẽ run, nhưng bà nhanh chóng kiểm soát lại. Bà nhìn Hà, rồi nhìn cu Bi đang nép vào lòng mẹ, cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Làm sao bà có thể nói cho Hà biết sự thật tàn nhẫn này?
Bữa sáng hôm ấy, Bà Thủy ngồi vào bàn ăn, vẫn giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. Tùng đã chu đáo dọn sẵn mọi thứ, nhìn anh ta ân cần gắp thức ăn cho Hà, múc cháo cho cu Bi, khuôn mặt rạng rỡ những nụ cười hiền lành.
“Mẹ ăn đi ạ, con có làm món canh cá mẹ thích đấy,” Tùng nói, giọng điệu ngọt ngào. Anh ta quay sang Hà, “Em ăn nhiều vào cho có sức, mấy hôm nay trông em gầy đi nhiều.” Rồi lại vuốt tóc cu Bi, “Cu Bi của bố phải ăn ngoan thì mới lớn nhanh được chứ!”
Bà Thủy quan sát Tùng bằng một ánh mắt hoàn toàn khác, không còn sự trìu mến của một người mẹ vợ mà thay vào đó là sự soi xét, lạnh lùng đến tột cùng. Từng cử chỉ ân cần, từng lời nói ngọt ngào của Tùng đều hiện lên trong mắt bà như một màn kịch được sắp đặt kỹ lưỡng. Cái cách anh ta đưa muỗng cháo cho cu Bi, hay ánh mắt anh ta nhìn Hà, giờ đây Bà Thủy chỉ thấy đó là sự giả tạo, sự tính toán ẩn sâu bên trong. Nó không phải là tình yêu thương chân thành mà một người chồng, người cha dành cho gia đình mình.
Hà thì vẫn vô tư, hạnh phúc đón nhận sự quan tâm của chồng. Cô mỉm cười rạng rỡ, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa má Tùng một cách trìu mến. “Anh lúc nào cũng chiều em nhất,” Hà khúc khích nói, hoàn toàn không hay biết về những gì mẹ mình vừa trải qua, về con người thật mà Bà Thủy đã nghe thấy qua điện thoại. Cu Bi cũng hớn hở, bi bô gọi bố mẹ, không mảy may biết về bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy người bà của mình.
Bà Thủy nhìn những biểu hiện yêu thương đó, nhìn nụ cười trong trẻo của con gái và cháu ngoại, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt Tùng. Một cảm giác ghê tởm dâng lên tận cổ họng. Miếng cơm, miếng canh cá Tùng đã chu đáo gắp cho bà, giờ đây trở nên nghẹn đắng, khó nuốt trôi. Lòng Bà Thủy trĩu nặng, như có ai đó đang siết chặt trái tim bà. Bà chỉ muốn buông đũa, muốn hét lên tất cả sự thật, nhưng rồi lại nhìn sang Hà, lời nói cứ nghẹn lại. Bà không thể. Bà làm sao có thể phá tan đi niềm hạnh phúc ảo ảnh mà con gái bà đang có? Bà đành cố gắng nén lại mọi cảm xúc, gượng gạo đưa thìa cháo lên miệng.
Bữa ăn tiếp tục trong không khí ngột ngạt mà chỉ riêng Bà Thủy cảm nhận được. Khi chén bát dần được dọn dẹp, Hà, với vẻ mặt rạng rỡ, đột ngột lên tiếng, phá tan sự im lặng.
“Mẹ ơi, con với Tùng đang tính chuyện mua nhà trên Hà Nội đấy ạ,” Hà nói, đôi mắt lấp lánh niềm hy vọng. “Anh Tùng cũng tìm được mấy căn hộ trả góp vừa tầm rồi. Nhưng mà… tụi con vẫn còn thiếu một ít nữa thôi mẹ ạ.”
Tùng ngồi cạnh, gật gù phụ họa. Anh ta khẽ siết nhẹ tay Hà, rồi liếc nhanh sang Bà Thủy một cái, ánh mắt thăm dò, đầy ẩn ý. Khuôn mặt anh ta vẫn giữ vẻ hiền lành, nhưng trong mắt Bà Thủy, đó là một chiếc mặt nạ đáng ghê tởm.
“Nếu có tiền mẹ cho, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều mẹ ạ,” Hà vô tư nói, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt co thắt của Bà Thủy. “Tụi con muốn ổn định sớm để Bi có không gian chơi đùa rộng rãi hơn.”
Lời nói của Hà như một nhát dao cứa vào lòng Bà Thủy. Cái “nếu có tiền mẹ cho” ấy, dù được nói ra một cách ngây thơ, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm. Bà Thủy cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Đau đớn và bất lực. Bà đã định cho tiền, đã dự tính bao nhiêu thứ để con gái và cháu ngoại có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng sau cuộc điện thoại kinh hoàng kia, Bà Thủy biết mình không thể. Không thể trao tiền vào tay một kẻ gian xảo như Tùng. Nụ cười hạnh phúc của Hà, vẻ mặt ngây thơ của Cu Bi, tất cả giờ đây đều trở thành gánh nặng, thành nỗi đau thắt lòng của Bà Thủy. Bà cúi gằm mặt, cố gắng giấu đi sự hỗn loạn trong đáy mắt.
Bà Thủy cúi gằm mặt, cố gắng giấu đi sự hỗn loạn trong đáy mắt. Bà hít một hơi thật sâu, rồi từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ, nơi mảnh vườn nhỏ đang nhuộm màu hoàng hôn. Khuôn mặt bà giờ đây phẳng lặng, không còn biểu lộ sự đau đớn hay giằng xé nội tâm nữa. Bà nhẹ nhàng đặt chén nước xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ xé tan không khí tĩnh lặng.
“Hà à, Tùng này,” Bà Thủy chậm rãi lên tiếng, giọng bà trầm ấm nhưng đầy sự cương quyết, “Con người ta, ai rồi cũng phải tự lập. Ngày xưa bố mẹ cũng vậy, tay trắng làm nên. Các con giờ còn trẻ, còn khỏe, phải biết tự lo cho tương lai của mình, chứ cứ trông chờ vào người khác thì không bao giờ lớn nổi đâu.”
Hà và Tùng nhìn Bà Thủy, có chút bất ngờ trước lời lẽ có phần xa lạ này. Họ mong chờ một câu trả lời trực tiếp hơn, nhưng Bà Thủy lại đang nói về một chủ đề hoàn toàn khác.
“Tiền bạc là cái gốc của mọi sự ổn định, các con ạ,” Bà Thủy tiếp lời, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Hà, đầy yêu thương nhưng cũng chất chứa nỗi lo, “Mẹ già rồi, tiền cũng để phòng thân lúc ốm đau. Con cái nên tự lo cho tương lai của mình.”
Lời nói của Bà Thủy không nặng nề, nhưng lại như một gáo nước lạnh tạt vào niềm hy vọng của Hà và Tùng. Hà mím môi, vẻ rạng rỡ ban nãy giờ đã tắt hẳn, thay vào đó là sự thất vọng hiện rõ. Tùng ngồi cạnh, sắc mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng khóe môi anh ta khẽ giật giật, ẩn chứa sự bực dọc và toan tính. Bà Thủy nhìn họ, lòng đau như cắt, nhưng bà biết, đây là cách duy nhất bà có thể bảo vệ Hà, ít nhất là lúc này.
Hà cúi gằm mặt, đôi vai rũ xuống nặng trĩu. Tia hy vọng bùng lên ban nãy giờ đã vụt tắt, để lại trong cô chỉ là một khoảng trống hụt hẫng. Mím môi, Hà không nói một lời, cảm giác thất vọng đè nén khiến cô nghẹn ứ.
Ngồi bên cạnh, Tùng cố giữ thái độ điềm tĩnh, nhưng khóe môi anh ta khẽ giật giật không kiểm soát. Một cái nhíu mày sắc lẹm thoáng qua nhanh chóng bị che giấu bởi nụ cười gượng gạo thường thấy. Trong lòng, Tùng sục sôi sự khó chịu, cảm thấy kế hoạch đã tính toán kỹ lưỡng đang bị phá vỡ một cách bất ngờ. Anh khẽ siết chặt bàn tay Hà dưới gầm bàn, một cử chỉ vừa để trấn an cô, vừa để kìm nén cơn bực dọc đang dâng lên trong chính mình.
Bà Thủy im lặng quan sát. Bà nhìn thấy sự suy sụp trong ánh mắt Hà, và cả sự cố gắng che đậy vẻ bực dọc của Tùng. Trái tim Bà Thủy lại quặn thắt, nhưng bà biết, sự kiên định lúc này là cần thiết. “Thôi các con, ăn cơm đi kẻo nguội,” Bà Thủy khẽ nói, giọng bà trầm ấm nhưng không còn chút nhiệt thành như ban đầu. Bà đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nơi bóng đêm đã nuốt trọn ánh hoàng hôn, bao trùm lên ngôi nhà ở quê một vẻ tĩnh mịch đến lạ.
Hà và Tùng nhìn nhau, không nói nên lời. Bữa cơm bỗng chốc trở nên nặng nề, những món ăn ngon lành trên bàn dường như đã mất hết hương vị.
Bữa cơm tối kết thúc trong sự im lặng đáng sợ. Hà lặng lẽ dọn dẹp, đôi mắt cô vẫn còn đỏ hoe. Tùng giúp vợ một tay, nhưng ánh mắt anh ta liên tục hướng về phía Bà Thủy, người đang ngồi thẫn thờ ở bàn uống nước, tách trà trên tay đã nguội lạnh. Tùng biết mình cần phải nói chuyện riêng với Bà Thủy, ngay lập tức.
Chờ khi Hà vào phòng nghỉ ngơi, Tùng hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi tiến đến bên Bà Thủy. Bóng đèn vàng vọt trong gian bếp đổ dài trên sàn nhà, tạo nên một không khí tĩnh mịch đến ngột ngạt. Tùng khẽ khàng đặt tay lên vai Bà Thủy, sự cố gắng tỏ ra hiếu thảo gượng ép hiện rõ trên khuôn mặt anh ta.
“Mẹ ơi,” Tùng bắt đầu, giọng anh ta cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng vẫn ẩn chứa một sự sốt ruột đến khó chịu. “Con có thể nói chuyện riêng với mẹ một lát không?”
Bà Thủy không quay lại nhìn anh ta. Bà chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn nhìn xa xăm ra khoảng sân tối đen. Sự lạnh lùng toát ra từ Bà Thủy khiến Tùng cảm thấy một sự khó khăn vô hình.
“Mẹ ơi, con tưởng mẹ hứa giúp đỡ mà?” Tùng tiếp tục, giọng nói của anh ta không giấu được vẻ bất ngờ và có chút hờn dỗi. “Hay mẹ có chuyện gì khó xử?”
Anh ta cố gắng nhìn vào mắt Bà Thủy, hy vọng tìm thấy một tia mềm lòng hay một manh mối nào đó. Trong lòng Tùng, một cảm giác khinh miệt trỗi dậy. Anh ta tự hỏi, liệu Bà Thủy có đang giấu diếm một điều gì đó đáng ngờ, hay chỉ đơn thuần là muốn làm khó vợ chồng anh ta?
Bà Thủy khẽ thở dài, một tiếng thở dài khô khốc. Bà quay mặt lại nhìn Tùng, ánh mắt bà không hề dao động, vẫn giữ một vẻ kiên định đến lạ thường. “Mẹ đã nói rồi, Tùng ạ. Mẹ đã suy nghĩ kỹ. Hoàn cảnh giờ khó khăn, mẹ không thể giúp các con được.”
Tùng siết chặt hai bàn tay, cảm thấy cơn nóng bốc lên trong lồng ngực. Anh ta không hiểu. Mọi thứ đã được lên kế hoạch hoàn hảo. Anh ta đã cất công về tận đây, đã diễn kịch một cách tài tình. Tại sao Bà Thủy lại đột ngột thay đổi? Liệu có phải bà đã biết được điều gì? Sự lo lắng xen lẫn giận dữ khiến Tùng cố gắng kìm nén, nhưng vẻ mặt anh ta đã thoáng nét cau có.
“Nhưng mẹ ơi, sao lại đột ngột thế ạ?” Tùng cố gắng dò hỏi thêm, giọng nói dồn dập hơn. “Không lẽ có chuyện gì ngoài ý muốn sao? Hay là… có ai đã nói gì với mẹ?”
Bà Thủy lắc đầu nhẹ. Ánh mắt bà nhìn thẳng vào Tùng, như thể muốn xuyên thấu tâm can anh ta. “Không có ai nói gì cả. Đây là quyết định của mẹ. Các con cũng nên tự lo cho cuộc sống của mình.”
Lời nói của Bà Thủy dứt khoát và cương quyết, không cho phép một chút nghi ngờ hay thương lượng nào. Bà Thủy biết Tùng đang cố gắng dò xét, nhưng bà sẽ không để lộ bất kỳ điều gì. Trong sâu thẳm, Bà Thủy cảm thấy một sự đau lòng không thể tả, nhưng sự kiên định của bà lúc này còn lớn hơn nỗi đau đó. Bà tin, mình đang làm điều đúng đắn.
Tùng vẫn không bỏ cuộc. Anh ta tiến lại gần hơn, cố gắng nhìn vào ánh mắt kiên định của Bà Thủy. “Mẹ ơi, con biết hoàn cảnh khó khăn. Nhưng 500 triệu đó là số tiền rất quan trọng với vợ chồng con lúc này. Nếu không có nó, chúng con không thể mua được căn nhà ở Hà Nội. Cu Bi rồi sẽ lớn lên trong căn nhà thuê chật chội mãi sao ạ?” Giọng Tùng nén lại sự nài nỉ và một chút ép buộc.
Bà Thủy vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, nhưng trong ánh mắt bà thoáng qua một sự mệt mỏi khó tả. Bà khẽ thở dài, rồi quay hẳn người lại đối diện với Tùng. “Tùng à, mẹ đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Con phải hiểu cho mẹ. Số tiền lớn như 500 triệu đồng, mẹ thực sự không thể cho các con vay được.” Bà Thủy dứt khoát, từng lời như cứa vào lòng Tùng.
Cả người Tùng cứng lại. Cái cảm giác thất vọng tràn ngập lồng ngực anh ta, nóng ran. Anh ta đã dự đoán được điều này sau bữa cơm, nhưng khi nghe chính Bà Thủy nói ra, anh ta vẫn không khỏi sốc. Mọi tính toán của Tùng đều đổ bể.
“Mẹ… mẹ nói gì ạ?” Tùng lắp bắp hỏi lại, như muốn xác nhận điều mình vừa nghe là thật.
Bà Thủy nhìn thẳng vào Tùng, không tránh né. “Mẹ chỉ có thể hỗ trợ các con một phần nhỏ, coi như tiền mừng cháu Cu Bi thôi. Vài chục triệu thì mẹ cố gắng được, chứ 500 triệu thì thực sự là quá sức của mẹ rồi. Mẹ xin lỗi, Tùng ạ.” Giọng Bà Thủy nhỏ lại, nhưng vẫn đầy kiên định.
“Vài chục triệu?” Tùng lẩm bẩm, như không tin vào tai mình. Gương mặt anh ta ngay lập tức lộ rõ sự khó chịu và khinh thường. Vài chục triệu thì có thể làm được gì với khoản 500 triệu thiếu hụt kia chứ? Chẳng khác nào muối bỏ bể. Anh ta siết chặt nắm tay, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bốc lên. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu lời nói đường mật, tất cả đều đổ sông đổ bể vì vài chục triệu bọ này. Trong lòng Tùng, một cảm giác khinh miệt trào dâng. Bà Thủy đúng là keo kiệt, ích kỷ.
Nhưng Tùng biết, anh ta không thể để lộ sự tức giận đó ra lúc này. Anh ta hít một hơi thật sâu, gượng cười một nụ cười méo mó. “Dạ… con hiểu rồi ạ. Con cảm ơn mẹ. Dù sao mẹ cũng có lòng. Vợ chồng con sẽ cố gắng thu xếp ạ.” Tùng cố gắng nói bằng giọng thật bình thản, nhưng sự chua chát trong lời nói anh ta không thể nào che giấu được hoàn toàn. Anh ta quay người, ánh mắt tối sầm lại, bước đi nặng nề về phía phòng khách.
Sáng hôm sau, không khí trong ngôi nhà cấp bốn ở quê nặng trĩu. Túi đồ đã được chất gọn gàng lên xe. Ông Phong đứng bên cửa, gương mặt trầm tư. Bà Thủy đứng đó, lòng nặng như chì, dõi theo Hà và Tùng.
“Các con về cẩn thận nhé,” Bà Thủy khẽ nói, giọng bà nhỏ dần.
Hà tiến lại gần, đôi mắt cô đỏ hoe vì cố gắng kìm nén nước mắt. Cô ôm chặt Bà Thủy, vùi mặt vào vai mẹ. “Mẹ giữ gìn sức khỏe nhé. Con sẽ nhớ mẹ lắm.” Giọng Hà nghèn nghẹn.
Bà Thủy ôm lại con gái, vỗ nhẹ lên lưng Hà. Bà cảm nhận rõ sự buồn bã sâu sắc từ con gái, trái tim bà đau như cắt. Bà muốn nói một lời an ủi, nhưng rồi lại thôi. Bà tin mình đã làm điều đúng đắn.
Tùng đứng cách đó một quãng, nhìn cảnh mẹ con ôm nhau với vẻ mặt lạnh nhạt đến vô cảm. Sự bực tức và thất vọng vẫn còn hằn rõ trên gương mặt anh ta. Anh ta đảo mắt một lượt quanh căn nhà cấp bốn cũ kỹ, trong lòng đầy sự khinh miệt.
Hà buông mẹ ra, quay sang Ông Phong. “Bố ở nhà cũng giữ gìn sức khỏe nhé.”
Ông Phong chỉ gật đầu, ánh mắt ông chất chứa nỗi buồn. “Ừ, con về nhớ gọi điện cho bố mẹ.”
Hà bước về phía Tùng. Tùng không nói gì nhiều, chỉ cúi đầu chào qua loa Ông Phong và Bà Thủy, vẻ mặt anh ta căng thẳng, không giấu nổi sự khó chịu. “Chúng con về ạ,” anh ta nói một câu khô khốc, gần như là một lời miễn cưỡng.
Anh ta quay gót, mở cửa xe và ngồi vào trong. Hà nhìn mẹ thêm lần nữa, ánh mắt đầy lưu luyến và buồn bã, rồi cũng nhanh chóng lên xe.
Chiếc xe lăn bánh, chậm rãi rời đi, dần khuất dạng trên con đường đất. Bà Thủy và Ông Phong vẫn đứng đó, nhìn theo mãi. Bà Thủy thở dài một tiếng nặng nề. Lòng bà đau như cắt khi chứng kiến nỗi buồn của Hà, và cả thái độ xa cách, lạnh lùng của Tùng. Nhưng bà biết, bà đã làm điều đúng đắn. Bà đã bảo vệ thứ gì đó quan trọng hơn nhiều so với số tiền 500 triệu kia. Một sự kiên định cứng rắn hiện rõ trong ánh mắt mệt mỏi của Bà Thủy.
Ông Phong quay sang nhìn Bà Thủy, ánh mắt ông đầy vẻ lo lắng. Bà Thủy vẫn đứng đó, như một pho tượng, cho đến khi chiếc xe khuất hẳn dạng trên con đường đất. Bà quay người, bước vào nhà, một hơi thở nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Ông Phong theo sau, đóng sập cửa.
“Bà ngồi xuống đi,” Ông Phong nói, giọng ông trầm tĩnh. Ông rót cho Bà Thủy một chén trà nóng, đặt lên bàn.
Bà Thủy chậm rãi ngồi xuống ghế tre, hai tay bà run nhẹ khi nhận lấy chén trà. Bà nhìn Ông Phong, nỗi đau và sự dằn vặt hiện rõ trong đôi mắt đã hằn sâu những nếp nhăn.
“Ông Phong à, em… em đã làm điều đúng đắn phải không?” Bà Thủy hỏi, giọng bà lạc đi.
Ông Phong không vội trả lời. Ông ngồi đối diện, kiên nhẫn nhìn vợ. “Có chuyện gì, bà cứ kể đi. Từ tối qua tôi đã thấy bà có điều không ổn trong lòng.”
Bà Thủy nhắm mắt lại, một hình ảnh lại hiện lên trong tâm trí bà: giọng điệu hờ hững của Tùng qua điện thoại, ánh mắt khinh miệt anh ta nhìn ngôi nhà này.
“Chuyện là thế này…” Bà Thủy bắt đầu, giọng bà run rẩy. “Tối qua, Tùng… Tùng nó có cuộc điện thoại. Nó ra ngoài sân nghe, nhưng mà em đứng gần cửa sổ, em nghe thấy hết.”
Ông Phong nhíu mày, tập trung lắng nghe từng lời vợ.
“Nó nói chuyện với ai đó, có lẽ là bạn của nó. Nó nói… nó cần 500 triệu để mua nhà ở Hà Nội. Nó nói… nó chỉ về đây để moi tiền từ mình thôi, để đủ số tiền mua căn hộ trả góp.” Bà Thủy ngừng lại, nuốt khan. “Nó còn nói, căn nhà này cũ kỹ quá, đất ở quê làm gì có giá, sau này bán đi cũng chẳng được bao nhiêu. Nó còn định sẽ tìm cách làm giấy tờ đứng tên Hà để lừa mình sang tên sổ đỏ cho nó.”
Mặt Ông Phong biến sắc. Ông siết chặt tay vào thành ghế, gân xanh nổi rõ.
Bà Thủy tiếp tục, giọng bà càng lúc càng thêm căm phẫn. “Rồi lúc em nói không cho tiền, ông có thấy thái độ của nó không? Nó lạnh lùng, nó khinh rẻ mình ra mặt. Nó quay lưng đi không thèm chào hỏi, bỏ mặc Hà ở lại với mình. Nó coi mình là gì? Là cái máy rút tiền thôi sao?”
Nước mắt Bà Thủy trào ra, lăn dài trên má. “Em đau lòng lắm Ông Phong à. Hà con bé… con bé theo thằng Tùng, em sợ sau này nó sẽ khổ.”
Ông Phong vẫn im lặng, nhưng ánh mắt ông đã thay đổi, từ lo lắng sang thấu hiểu và rồi là sự tức giận ẩn sâu. Ông thở dài một tiếng nặng nề, tựa lưng vào ghế.
“Thì ra là vậy…” Ông Phong lẩm bẩm, giọng ông trầm khàn, đong đầy sự thất vọng. “May mà mình đã biết sớm.”
Ông Phong nhìn Bà Thủy, ánh mắt ông kiên định hơn. “Bà đừng dằn vặt nữa. Bà đã làm đúng. Chúng ta đã bảo vệ Hà khỏi một kẻ tham lam, đội lốt con rể.” Ông vỗ nhẹ lên tay Bà Thủy, trấn an. “Bà đừng lo. Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Rồi Hà sẽ tự nhận ra thôi.”
Ông Phong nhìn sâu vào mắt Bà Thủy, giọng ông tràn đầy sự cảm thông. “Thật sự, bà đã làm đúng, giữ lại số tiền dưỡng già của chúng ta. Tiền bạc kiếm được đâu phải dễ dàng gì, lại càng không phải để kẻ khác lợi dụng.” Ông hắng giọng. “Con bé Hà… nó cần thời gian. Nó đã quá mù quáng vì thằng Tùng. Nhưng rồi một ngày, khi cuộc sống ép buộc, khi những sự thật phũ phàng bày ra trước mắt, con bé sẽ tự nhận ra bản chất thật của chồng mình.”
Ông Phong đứng dậy, nhẹ nhàng đi tới bên Bà Thủy, đặt tay lên vai bà. “Mình đừng quá lo lắng. Con bé là con mình, mình biết nó mạnh mẽ thế nào mà. Nó rồi sẽ hiểu ra thôi.”
Bà Thủy vẫn khẽ run rẩy, nước mắt đã khô nhưng lòng bà vẫn nặng trĩu. Bà ngước nhìn Ông Phong, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn. “Nhưng… em sợ nó sẽ khổ, Ông Phong à. Em sợ nó sẽ chịu đựng mà không dám nói ra.” Bà nói, giọng nhỏ dần.
Ông Phong siết nhẹ tay trên vai vợ. “Đôi khi, người ta phải tự vấp ngã mới có thể đứng dậy vững vàng hơn, bà ạ. Mình không thể che chở cho con mãi được. Hãy tin rằng Hà sẽ đủ sáng suốt để đưa ra quyết định đúng đắn cho cuộc đời nó.”
Ánh mắt Bà Thủy nhìn ra khung cửa sổ, nơi chiếc xe của Hà và Tùng đã khuất dạng từ lâu. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng những lời an ủi của Ông Phong như liều thuốc xoa dịu, làm vơi đi phần nào gánh nặng trong lòng Bà Thủy. Bà gật đầu nhẹ, tựa vào vai chồng, để ông ôm lấy bà trong im lặng. Dù vẫn còn trăn trở, nhưng có chồng bên cạnh, Bà Thủy cảm thấy bớt cô đơn hơn trong nỗi lo lắng cho con gái.
Bà Thủy vẫn tựa vào vai Ông Phong thêm một lúc, nhưng ánh mắt bà vẫn không rời khỏi con đường phía cổng. Chiếc xe của Hà và Tùng đã khuất bóng từ lâu, chỉ còn lại sự trống trải và bụi mù. Ông Phong nhẹ nhàng buông tay, bà Thủy vẫn đứng tần ngần ở đó, như một bức tượng trầm mặc. Lòng bà quặn thắt lại. Bà Thủy tự hỏi, liệu cuộc đời của Hà có thực sự là một chuỗi ngày hạnh phúc khi sống bên người đàn ông như Tùng? Những lời nói lạnh nhạt, những toan tính, sự ích kỷ của con rể cứ ám ảnh tâm trí Bà Thủy. Bà nhìn về phía xa xăm, nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng, một nỗi bất lực đến nghẹt thở. Bà Thủy day dứt nghĩ, mình đã làm đúng hay sai khi giữ lại số tiền đó? Nếu Hà vì thế mà phải chịu khổ, liệu bà có thể sống yên lòng? Bà biết, Ông Phong nói đúng, Hà cần phải tự mình nhận ra. Nhưng cái “tự mình nhận ra” ấy, sẽ phải đổi bằng bao nhiêu nước mắt và sự tủi hờn? Bà Thủy khẽ siết chặt tay, mi mắt rưng rưng. Tương lai của con gái bà, giờ đây, dường như chìm trong một màn sương mờ mịt, đầy bất trắc. Bà Thủy cảm thấy cô độc biết bao trong gánh nặng của người mẹ.
Bà Thủy vẫn đứng đó, nỗi bất lực như một tảng đá đè nặng trong lòng. Nhưng rồi, giữa màn sương mịt mờ của những lo lắng, một tia sáng yếu ớt chợt lóe lên trong tâm trí Bà Thủy. Bà không thể để Hà cứ mãi chìm đắm trong sự kiểm soát của Tùng. Con bé cần tự mình đứng vững, cần một khởi đầu mới, một cơ hội để tự chủ. Bà Thủy siết chặt bàn tay đang run rẩy, ánh mắt xa xăm dần trở nên kiên định. “Không,” Bà Thủy thì thầm, giọng kiên quyết, như đang nói với chính mình. “Mình phải tìm cách giúp Hà mà không để thằng Tùng lợi dụng.” Bà Thủy quay lưng lại với con đường bụi bặm, bước chân dứt khoát hơn. Trong đầu bà, một kế hoạch non nớt vừa nhen nhóm, một con đường vòng để đến với hạnh phúc của con gái mà không phải đi qua bàn tay tham lam của con rể. Bà sẽ làm tất cả để Hà có thể ngẩng cao đầu, để con bé không còn phải cúi mình trước ai. Bà Thủy tin tưởng, một tương lai tốt đẹp hơn đang chờ đợi con gái bà, và bà sẽ là người dẫn lối.
Bà Thủy đã quay lưng lại với con đường bụi bặm, bước chân dứt khoát hơn. Trong đầu bà, một kế hoạch non nớt vừa nhen nhóm để giúp Hà tự chủ mà không để Tùng lợi dụng. Nhưng giờ đây, khi buổi chiều tà buông xuống, ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, nghe tiếng dế kêu ri ri như đêm hôm trước, kế hoạch ấy đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá hơn. Ánh trăng không còn dịu vợi mà mang theo nỗi suy tư nặng trĩu về một bí mật vừa được hé lộ, định hình lại mọi quyết định của bà.
Sự thật phũ phàng đã được phơi bày ngay sáng sớm hôm đó, khi Bà Thủy tình cờ nghe được cuộc điện thoại của Tùng. Hắn, tưởng mọi người còn say giấc nồng, đã thì thầm những lời lẽ ghê tởm: “Em yên tâm đi, chỉ cần có đủ 500 triệu mua được căn hộ đứng tên tôi, là tôi sẽ có cớ đường hoàng mà dọn ra ở riêng. Cô ta (ý chỉ Hà) làm gì còn giữ được tôi nữa? Lúc đó, chúng ta sẽ thoải mái bên nhau, xây dựng cuộc sống mới của chúng ta!”
Trái tim Bà Thủy như bị bóp nghẹt. Không phải chỉ là lợi dụng tiền bạc, mà là một sự lừa dối tàn nhẫn, một kế hoạch bỏ rơi Hà đã được sắp đặt kỹ lưỡng, tính toán từng bước. Nỗi đau và sự căm phẫn dâng trào mạnh mẽ đến mức làm bà run rẩy. Kế hoạch ban đầu của bà để giúp Hà tự chủ đã trở nên quá nhỏ bé, quá ngây thơ. Giờ đây, bà phải bảo vệ con gái mình khỏi một vực thẳm sâu hơn, một cuộc hôn nhân chỉ toàn dối trá và phản bội. Bà Thủy nắm chặt hai tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Ánh mắt bà nhìn xa xăm vào màn đêm thăm thẳm, nơi ánh trăng vàng vọt treo lơ lửng như một chiếc đèn lồng bị bỏ quên. Tiếng dế vẫn ri ri, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch đáng sợ trong tâm hồn bà. Bà không thể tha thứ cho Tùng. Bà phải hành động, và hành động một cách quyết đoán nhất, không chỉ để cứu Hà khỏi gã chồng tồi tệ, mà còn để con gái tìm lại chính mình.
Bà Thủy ngồi đó rất lâu, cho đến khi sương đêm bắt đầu giăng mắc. Nỗi đau dần nhường chỗ cho sự thanh thản kỳ lạ. Bà nhận ra rằng, dù cuộc đời có vùi dập con người ta thế nào, thì tình yêu thương chân thành vẫn là ngọn hải đăng soi lối. Bao nhiêu năm qua, bà đã lao động vất vả, chỉ mong con gái có cuộc sống đủ đầy. Nhưng có lẽ, chính sự bao bọc ấy đã vô tình khiến Hà trở nên yếu mềm hơn. Giờ đây, đã đến lúc Hà phải tự mình đứng lên, tự mình đối mặt với những giông bão.
Bà Thủy hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man da thịt. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải hoa hồng, nhưng qua mỗi biến cố, con người ta lại học được cách mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Bà sẽ không để Hà một mình. Bà sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất, là người mẹ luôn dang rộng vòng tay đón con về. Dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy, bà tin rằng Hà sẽ vượt qua. Và rồi, một ngày nào đó, hạnh phúc thực sự sẽ gõ cửa. Hạnh phúc không phải là có bao nhiêu tiền, ở nhà lầu xe hơi, mà là tìm được bình yên trong tâm hồn, sống trọn vẹn với những giá trị đích thực của cuộc đời. Bà Thủy nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang thầm thì một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới, về một tương lai tươi sáng hơn, nơi tình yêu và sự tha thứ sẽ chiến thắng mọi sự toan tính, vụ lợi. Bà khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy hy vọng.

