Con rể thiếu 500 triệu mua nhà, tôi định cho, nhưng cuộc điện thoại đó đã khiến tôi bà:ng ho:àng và thay đổi quyết định.
Dưới ánh trăng thanh dịu vợi treo lơ lửng trên đỉnh tre, bà Thủy ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, nghe tiếng dế kêu ri ri trong đêm. Ông Phong, chồng bà, đang lật dở trang báo cũ kỹ trên chiếc ghế mây quen thuộc, đôi mắt nheo lại dưới ánh đèn vàng vọt. Ở cái tuổi mà tóc đã bạc phơ như sương, da đã nhăn nheo theo dấu vết thời gian, vợ chồng bà chẳng còn mong ước điều gì xa vời. Một mái ấm quây quần, tiếng cười nói của con cháu vang vọng khắp nhà, thế là đủ. Đó là tất cả những gì trái tim họ khao khát.
Cuộc sống của hai ông bà trôi qua êm đềm như dòng sông quê chảy nhẹ. Ngôi nhà nhỏ cấp bốn nép mình dưới bóng cây cổ thụ, tuy không bề thế nhưng luôn ấm cúng, đầy ắp tiếng yêu thương. Con gái duy nhất của họ, Hà, đã lập gia đình và chuyển ra Hà Nội sinh sống. Nơi phồn hoa đô hội ấy, cuộc sống không bao giờ là dễ dàng. Bà Thủy biết, vợ chồng Hà – Tùng đang phải vật lộn với gánh nặng cơm áo gạo tiền, đặc biệt là khi đã có thêm một đứa con nhỏ.
“Mình này, thằng Tùng nó hiền khô, nhưng xem ra cũng chật vật lắm.” Bà Thủy khẽ thở dài, phá tan sự tĩnh lặng của đêm khuya. “Con bé Hà nhà mình cứ gầy rộc đi, nhìn mà xót ruột. Căn hộ thuê bé tí, cháu ngoại mình chẳng có chỗ mà chạy nhảy.” Ông Phong gập tờ báo lại, đặt kính xuống, nhìn vợ bằng ánh mắt thấu hiểu. “Thành phố đấy mà, bon chen từng mét đất, từng đồng tiền. Mình thương con thì thương, nhưng cũng phải để chúng nó tự lo liệu. Mình giúp được chừng nào thì giúp thôi, chứ bao bọc mãi cũng chẳng phải cách.”
Từng lời của ông Phong vang vọng trong tâm trí bà Thủy. Bà luôn tâm niệm, nếu con cái thực sự khó khăn, bà sẽ chẳng tiếc gì. Toàn bộ số tiền dưỡng già mà vợ chồng bà đã dành dụm cả đời, từng chút một từ những ngày tháng tảo tần, bà đều sẵn lòng trao cho Hà, miễn sao gia đình con gái được hạnh phúc, được an cư lạc nghiệp. Tình yêu thương của người mẹ dành cho con gái là vô điều kiện, là một dòng chảy bất tận. Bà chỉ muốn nhìn thấy Hà và cháu ngoại có một cuộc sống đủ đầy hơn, một mái nhà thực sự thuộc về mình.
Rồi, một ngày nắng vàng rực rỡ, Hà về thăm nhà. Con bé mang theo cháu ngoại bụ bẫm, bi bô kể chuyện, khiến căn nhà nhỏ bỗng chốc rộn ràng hẳn lên. Sau bữa cơm chiều ấm cúng, khi ông Phong đang ngồi pha trà, Hà kéo bà Thủy ra chiếc ghế đá dưới gốc cây xoài. Giọng con bé nhỏ nhẹ, e dè, nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm hy vọng.
“Mẹ ơi, vợ chồng con đang tính mua một căn hộ trả góp ạ. Nó không lớn lắm, nhưng cũng đủ cho con và thằng cu Bi có một không gian riêng. Bọn con đã tìm hiểu kỹ rồi, vị trí cũng tiện đi làm.” Hà nói, đôi tay đan vào nhau, có chút lo lắng. Bà Thủy nghe con kể, lòng vui khôn tả. “Thế thì tốt quá rồi con gái! Có nhà riêng rồi thì đỡ phải lo thuê mướn, cứ tha hồ mà sửa sang theo ý mình, lại có chỗ cho cháu mình lớn lên.”
Nụ cười trên môi bà Thủy chợt tắt khi Hà nói tiếp, giọng con bé nhỏ dần, như thể đang cố gắng kìm nén sự ngại ngùng. “Dạ vâng, nhưng… con vẫn còn thiếu một khoản khá lớn, tầm 500 triệu ạ. Bọn con đã gom hết tiền tiết kiệm rồi mà vẫn không đủ. Con tính… có thể v:a:y mẹ một ít, khi nào ổn định con sẽ trả dần cho mẹ.”
Năm trăm triệu đồng. Một con số không hề nhỏ đối với hai vợ chồng già đã cả đời tiết kiệm từng đồng. Nhưng trong đầu bà Thủy, con số ấy chỉ là một cái giá để đổi lấy nụ cười rạng rỡ của con gái, đổi lấy một mái ấm cho cháu ngoại. Bà định bụng sẽ đồng ý ngay lập tức, thậm chí còn muốn nói rằng: “Con cứ lấy mà dùng, mẹ già rồi có tiêu gì đâu.” Trong khoảnh khắc ấy, tình mẫu t:ử như một dòng lũ lớn, cuốn trôi mọi sự tính toán, mọi lo toan về tài chính. Bà chỉ muốn nói “Được, mẹ cho con!”.
Thế nhưng, số phận lại có những ngã rẽ bất ngờ, mà đôi khi, lại là những ngã rẽ định mệnh. Buổi sáng hôm sau, khi ông Phong đã ra vườn chăm sóc cây cảnh, Hà và cháu Bi vẫn đang say giấc trong phòng khách. Tùng nói rằng cậu ấy ra ngoài mua đồ ăn sáng cho cả nhà. Bà Thủy đang lúi húi nhổ cỏ quanh mấy gốc hoa hồng trước hiên nhà, không để ý lắm.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên từ phía hành lang. Tùng đang đứng đó, nói chuyện. Bà Thủy vốn không có ý định nghe lén, nhưng âm thanh vọng lại quá rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Tùng tưởng không có ai ở gần nên nói chuyện khá thoải mái, giọng điệu mang vẻ bông đùa, nhưng lại s:ắ:c lạnh đến gh:ê người.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇
Giọng Tùng vang lên, lạnh lùng và đầy vẻ khinh miệt, khiến bà Thủy đang lúi húi nhổ cỏ bỗng cứng người lại. Bà Thủy vô thức nín thở, mỗi từ ngữ thốt ra từ miệng con rể đều như một mũi dao đâm thẳng vào tim.
“Alo, Hùng đấy à? Ừ, tao đang ở quê vợ, chán phèo! Mà mày đoán xem, sắp có ‘con mồi béo bở’ về tay tao rồi!” Tùng cười khẩy, giọng điệu hạ thấp nhưng vẫn đủ để bà Thủy nghe rõ mồn một. Bà Thủy nheo mắt nhìn về phía hành lang, nơi Tùng đang đứng quay lưng lại, gương mặt khuất trong bóng râm, nhưng sự khinh bạc trong từng lời nói của anh ta thì hiện rõ mồn một.
“500 triệu chứ nhiêu! Mấy lão già khù khờ ở quê thì biết gì. Chỉ cần diễn kịch một chút, nhỏ nhẹ nỉ non một hồi là tiền tự về túi chứ đâu.” Anh ta ngừng lại, nghe người bên kia điện thoại nói gì đó, rồi lại bật cười ha hả, cái cười chói tai đến rợn người. “Căn hộ trả góp á? Ai mà ngu mua nhà trả góp cho mệt. Cứ vòi được tiền rồi muốn làm gì thì làm. Mày nghĩ xem, Hà nó ngây thơ, mẹ nó thì mê con mê cháu, không moi được tiền của mấy lão già đó thì tao không phải Tùng!”
Từng lời của Tùng như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt bà Thủy, đánh tan đi tất cả tình yêu thương và sự tin tưởng mà bà dành cho con rể. Bà Thủy sững sờ đến mức bàn tay đang cầm chiếc bay làm vườn cũng run lên bần bật. Trái tim bà Thủy đau nhói, không phải vì số tiền 500 triệu mà vì sự lừa dối trắng trợn, sự khinh miệt dành cho những người đã dốc lòng yêu thương anh ta. “Con mồi béo bở”, “già khù khờ”, “diễn kịch”, “moi tiền”… những từ ngữ ấy cứ xoáy vào tâm trí bà Thủy, lặp đi lặp lại như một lưỡi cưa sắc bén.
Bà Thủy không dám thở mạnh, sợ Tùng sẽ phát hiện ra bà đã nghe lén. Đôi mắt bà Thủy mờ đi, những giọt nước mắt nóng hổi chực trào, nhưng bà cố gắng kìm nén. Bà Thủy lặng lẽ đứng đó, nhìn bóng lưng con rể, bóng lưng của người đàn ông bà từng nghĩ là chỗ dựa cho con gái mình, giờ đây lại hiện lên thật đáng sợ và xa lạ. Cái ý định “cho con 500 triệu” phút chốc tan biến, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. Bà Thủy siết chặt tay, lòng tự nhủ, không thể để chuyện này xảy ra. Tuyệt đối không.
Tùng cười hả hê thêm vài giây, rồi khẽ “Ờ, thôi nhé!” một tiếng, cúp máy. Anh ta xoay người, định bước vào nhà. Ngay lập tức, Bà Thủy giật mình thon thót, cả người cứng đờ. Bà Thủy vội vàng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Bàn tay đang siết chặt chiếc bay làm vườn của Bà Thủy run rẩy, bà Thủy cúi gập người xuống, vờ như đang chăm sóc mấy bụi hoa hồng trước hiên nhà. Trái tim Bà Thủy đập thình thịch trong lồng ngực, những tiếng đập dồn dập, mạnh mẽ như muốn vỡ tung. Bà Thủy cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên, sợ ánh mắt mình sẽ tố cáo tất cả những gì bà Thủy vừa nghe được.
Tùng bước đến gần. Gương mặt anh ta vẫn còn vương nụ cười nửa miệng, dường như vẫn đang chìm đắm trong cuộc trò chuyện vừa rồi. Tùng đi ngang qua Bà Thủy, anh ta dừng lại, hắng giọng.
TÙNG
(Giọng tự nhiên, có chút trêu chọc)
Uầy, mẹ vợ tôi hôm nay lại dậy sớm thế này à? Bình thường phải đến tận mặt trời lên cao rồi mới thấy bóng dáng chứ! Nay siêng năng đột xuất vậy mẹ?
Bà Thủy giật nảy mình. Bà Thủy chậm rãi ngẩng đầu lên, cố gắng ép mình nở một nụ cười thật gượng gạo. Đôi mắt Bà Thủy không dám nhìn thẳng vào Tùng, chúng cứ lướt qua vai anh ta, rồi lại vội vàng cúi xuống nhìn những bụi hoa hồng.
BÀ THỦY
(Giọng hơi run, cố tỏ ra bình thường)
À… mẹ ra… ra tỉa mấy cái lá sâu thôi mà con. Hoa hồng dạo này cũng… cũng nhiều sâu quá.
Tùng nhếch môi, ánh mắt lướt qua Bà Thủy một cách thờ ơ, không để ý đến sự bối rối trong lời nói của bà.
TÙNG
Thế à? Con thấy có mỗi mẹ chăm cây cối thôi. Bố Phong nhà ta thì cứ như cây cảnh, đứng im một chỗ, chả thèm đụng tay đụng chân.
Anh ta lại cười khẩy, giọng điệu có phần khinh khỉnh khi nhắc đến Ông Phong. Bà Thủy chỉ biết cúi gằm mặt, bàn tay vẫn run rẩy siết chặt chiếc bay làm vườn. Bà Thủy lén đưa mắt lên, quan sát từng cử chỉ, từng nét mặt của Tùng. Nụ cười vô tư của Tùng, cái cách anh ta nói chuyện như không có chuyện gì xảy ra, tất cả càng khiến Bà Thủy thêm bấn loạn. Anh ta nói xong, không đợi Bà Thủy đáp lời, liền quay lưng, thong thả bước vào trong nhà. Bà Thủy đứng đó, hóa đá, chiếc bay làm vườn trong tay như muốn rơi xuống. Mùi hương hoa hồng ngọt ngào bỗng trở nên ngột ngạt.
Tùng thong thả bước vào trong nhà, tay xách theo một túi đồ ăn sáng, hoàn toàn không để ý đến dáng vẻ hóa đá của Bà Thủy. Tiếng bước chân anh ta lùi dần vào sâu, rồi im bặt. Bà Thủy vẫn đứng đó, chiếc bay làm vườn trong tay đã rơi tự lúc nào, tạo ra một tiếng động khô khốc trên nền đất. Khoảng không gian bỗng trở nên trống rỗng, nhưng trong tâm trí Bà Thủy, nó lại đặc quánh bởi những âm thanh. Từng câu chữ trong cuộc điện thoại của Tùng như một thước phim quay chậm, lặp đi lặp lại: “tiền dưỡng già của bố mẹ,” “chắc chắn là họ sẽ không bao giờ biết,” “cứ để ông bà lo,” “mất trắng.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Bà Thủy, không phải vì sương đêm, mà là một nỗi sợ hãi đang len lỏi. Bà Thủy ngước nhìn về phía căn nhà, đôi mắt vô hồn, không còn nhận ra vẻ ấm cúng quen thuộc. Ngôi nhà giờ đây như một cái bẫy, còn Tùng – người con rể hiền lành, thật thà mà bà từng tin tưởng tuyệt đối – giờ hiện lên trong tâm trí Bà Thủy như một bóng đen ghê rợn, với nụ cười nhếch mép ẩn chứa sự tính toán và độc ác.
Bà Thủy lắc đầu liên tục, cố xua đi những ý nghĩ kinh hoàng ấy. Không, không thể nào! Tùng không thể là người như vậy. Anh ta luôn lễ phép, luôn quan tâm. Nhưng rồi, giọng nói chắc nịch của Tùng, cái cách anh ta thản nhiên nhắc đến “tiền dưỡng già” của vợ chồng Bà Thủy như một món đồ có thể dễ dàng chiếm đoạt, lại dội về, đánh sập mọi hàng rào niềm tin cuối cùng. Bà Thủy cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt, một cơn đau buốt lan tỏa. Toàn thân Bà Thủy run rẩy. Bà Thủy vẫn đứng đó, thẫn thờ bên gốc hoa, như một pho tượng đá, cố gắng sắp xếp lại những mảnh thông tin vụn vặt, rời rạc thành một bức tranh hoàn chỉnh – một bức tranh đen tối, đáng sợ.
Bà Thủy cứng đờ người, đứng lặng hồi lâu, rồi chầm chậm quay bước vào nhà. Bước chân bà nặng trĩu, từng nhịp như dội vào lòng ngực. Căn nhà cấp bốn quen thuộc giờ đây như bị bao phủ bởi một màn sương mờ mịt, xa lạ.
Trong bếp, Hà đang bận rộn dọn dẹp, trên môi nở nụ cười nhẹ nhõm. Tùng ngồi bên bàn ăn, vui vẻ đút cháo cho Bi. Tiếng cười trong trẻo của thằng bé vang lên, lấp đầy không gian. Tùng nhìn Hà âu yếm, nói điều gì đó khiến cô đỏ mặt. Họ trông như một gia đình nhỏ hạnh phúc, ấm cúng – một cảnh tượng mà Bà Thủy từng mong ước.
Bà Thủy lặng lẽ ngồi vào ghế, đối diện với Tùng. Chiếc bát cháo nóng hổi trước mặt tỏa hơi, nhưng bà không cảm thấy đói. Ánh mắt bà lướt qua Hà, người con gái yếu mềm đang nở nụ cười mãn nguyện, rồi dừng lại trên khuôn mặt Tùng. Nụ cười tươi rói, ánh mắt trìu mến anh ta dành cho Bi và Hà, tất cả đều trở nên giả tạo, độc địa dưới cái nhìn của bà.
“Mẹ ăn sáng đi ạ, con mua phở ngon lắm.” Tùng đặt bát cháo xuống, quay sang Bà Thủy, giọng nói vẫn ngọt ngào, lễ phép như thường lệ. “Hà cũng khen ngon.”
Bà Thủy gật đầu nhè nhẹ, không nói gì. Tay bà cầm đũa, nhưng chỉ khuấy nhẹ vào bát phở, không đưa lên miệng. Bà Thủy tự hỏi, Hà có thấy được nụ cười đó ẩn chứa điều gì không? Hay cô cũng đang chìm trong ảo ảnh hạnh phúc mà Tùng tạo ra? Một mũi dao vô hình cứa vào lòng Bà Thủy. Liệu đứa con gái bà đã phải chịu đựng bao nhiêu khó khăn ở Hà Nội, giờ đây lại sắp bị chính người chồng mình tin yêu lừa dối?
Ông Phong, ngồi bên cạnh, nhấp một ngụm trà. “Sáng nay con đi làm sớm đấy à Tùng?”
“Dạ, sáng nay con có cuộc họp quan trọng, phải chuẩn bị chút ạ.” Tùng đáp lời, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chuyên nghiệp. Anh ta quay sang Bi, bẹo má thằng bé. “Bi ăn ngoan nhé, để ba đi làm về mua đồ chơi cho con.”
Bà Thủy nhìn Tùng, ánh mắt dò xét, cố tìm kiếm một dấu vết nào đó của sự gian xảo trên khuôn mặt anh ta. Nhưng không, Tùng vẫn là người con rể hiền lành, chu đáo mà bà vẫn biết. Bà Thủy siết chặt tay, tự nhủ, không thể để hắn ta cướp đi tiền dưỡng già của vợ chồng bà, không thể để hắn ta hủy hoại cuộc đời của Hà. Một nỗi căm phẫn âm ỉ bắt đầu nhen nhóm trong lòng bà Thủy.
Sau bữa sáng, Hà và Tùng vui vẻ dắt tay cháu Bi ra sân. Tiếng cười trong trẻo của thằng bé tan vào không khí sớm mai.
HÀ
(Cười tươi)
Mẹ, tụi con đưa Bi đi công viên chút, mẹ cứ nghỉ ngơi nhé!
TÙNG
(Giọng ngọt ngào)
Vâng, lát con về sẽ phụ mẹ việc nhà ạ.
Bà Thủy chỉ gật đầu, ánh mắt nặng trĩu. Bà dõi theo ba người họ khuất dần sau cánh cổng, lòng nóng như lửa đốt. Nỗi căm phẫn giờ đây đã biến thành sự sợ hãi tột độ. Bà không thể ngồi yên. Bà phải nói chuyện này với Ông Phong, ngay lập tức.
Bà Thủy vội vã đi ra vườn. Ông Phong đang cặm cụi vun gốc cây hoa hồng, chiếc mũ rơm che gần hết khuôn mặt. Ông vẫn điềm tĩnh, không hay biết cơn bão đang kéo đến trong lòng vợ mình.
BÀ THỦY
(Giọng hốt hoảng, gần như thì thầm)
Ông… ông Phong ơi!
Ông Phong giật mình, quay lại nhìn Bà Thủy. Vẻ mặt bà xanh xao, đôi mắt đỏ hoe, run rẩy đến nỗi ông chưa từng thấy.
ÔNG PHONG
(Hạ cái xẻng xuống, lo lắng)
Bà làm sao thế? Có chuyện gì mà bà hốt hoảng vậy?
Bà Thủy chạy đến bên ông, đôi tay run rẩy nắm chặt lấy cánh tay ông. Nước mắt trào ra, lăn dài trên má.
BÀ THỦY
(Nức nở, giọng đứt quãng)
Tôi… tôi nghe thấy hết rồi, ông ơi! Cái thằng Tùng… thằng Tùng nó… nó định lừa mình!
Ông Phong nhíu mày, nét mặt trầm tĩnh của ông thoáng vẻ ngạc nhiên, rồi chuyển sang hoài nghi.
ÔNG PHONG
Bà nói cái gì vậy? Lừa là lừa thế nào? Bà nghe nhầm gì rồi chứ. Thằng Tùng nó hiền lành, lễ phép thế cơ mà.
BÀ THỦY
(Lắc đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa)
Không… không nhầm đâu, ông ơi! Sáng nay… tôi nghe nó gọi điện thoại. Nó nói… nó nói nó cần 500 triệu để mua căn hộ trả góp… Nó nói sẽ dụ Hà về đây để lấy sổ đỏ… lấy hết tiền dưỡng già của mình đó, ông ơi!
Bà Thủy ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào xé lòng. Ông Phong đứng sững, đôi mắt trừng lớn. Chiếc xẻng trên tay ông rơi xuống đất, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của khu vườn. Vẻ điềm tĩnh trên gương mặt ông hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng và một cơn giận dữ đang dần nhen nhóm. Ông không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang cố gắng tiêu hóa từng lời Bà Thủy vừa thốt ra.
Ông Phong đứng bất động một lúc lâu, đôi vai ông khẽ run lên. Sự bàng hoàng trên khuôn mặt ông dần được thay thế bởi một nét kiên quyết đến lạnh lùng. Ánh mắt ông, vốn hiền từ, giờ ánh lên một tia sắc lạnh. Ông từ từ đưa tay lên xoa thái dương, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực.
ÔNG PHONG
(Giọng khàn đặc, đầy suy tư)
Bà à… tôi… tôi cũng có linh cảm về thằng Tùng từ lâu rồi. Cái cách nó nói năng quá ngọt ngào, cái cách nó nhìn tiền… tôi thấy không ổn. Nhưng tôi lại nghĩ, thôi thì con Hà nó yêu, mình cũng lớn tuổi rồi, không muốn làm bà phải lo lắng thêm.
Ông Phong quay sang nhìn Bà Thủy, đôi mắt ông hiện rõ sự hối hận và quyết tâm.
ÔNG PHONG
(Giọng dứt khoát, ánh mắt kiên định)
Nhưng giờ thì không thể ngồi yên được nữa. Nó đã dám có ý đồ với mồ hôi nước mắt của cả đời chúng ta, với tương lai của con gái mình… không thể tha thứ. Đây là lúc phải hành động.
Bà Thủy ngước nhìn ông, nước mắt vẫn chảy nhưng trong lòng dấy lên một tia hy vọng mỏng manh từ sự kiên quyết của chồng. Ông Phong nắm chặt tay bà, ánh mắt ông ngời lên một sự lạnh lẽo đáng sợ, như thể đang vạch ra một kế hoạch trong đầu.
Ông Phong dẫn Bà Thủy ra ghế ngồi xuống, chiếc bàn gỗ cũ kỹ giữa nhà trở thành nơi họ đối mặt với một quyết định trọng đại. Ông rót cho bà một cốc nước chè nguội, bàn tay bà vẫn còn run rẩy nắm chặt. Sự kiên quyết của ông là điểm tựa duy nhất của bà lúc này.
BÀ THỦY
(Giọng nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe)
Giờ ông bảo tôi phải làm sao đây? Số tiền đó là cả đời mình chắt chiu, dự định dưỡng già… giờ thì tôi không dám cho thằng Tùng một đồng nào nữa. Nó mà cầm được tiền, chắc chắn nó sẽ vứt hết vào cờ bạc, vào những thứ vô bổ của nó. Nhưng… nhưng còn con Hà, còn thằng Bi thì sao, ông ơi? Nó cứ ở mãi cái căn hộ thuê bé tí ở Hà Nội, làm sao mà nuôi con, làm sao mà có tương lai được? Cháu mình cần một mái ấm chứ…
Bà Thủy bật khóc nức nở, nỗi lo cho con cháu lớn hơn cả sự tức giận và thất vọng với Tùng. Ông Phong nhẹ nhàng đặt tay lên vai vợ, ánh mắt ông đầy suy tư.
ÔNG PHONG
(Giọng trầm tĩnh, kiên định)
Bà yên tâm, tôi hiểu. Tôi cũng không đời nào để số tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta rơi vào tay thằng Tùng. Nhưng con Hà và thằng Bi, chúng ta nhất định phải giúp. Nhất định phải có một phương án.
Ông Phong hít một hơi thật sâu, đôi mắt sắc lạnh quét qua không gian như thể đang cân nhắc mọi khả năng.
ÔNG PHONG
Chúng ta sẽ không đưa tiền trực tiếp cho con Hà, cũng không thông qua thằng Tùng. Bà còn nhớ, căn hộ đó là trả góp, đúng không? Vẫn còn thiếu 500 triệu.
BÀ THỦY
(Gật đầu, im lặng lắng nghe)
Đúng rồi, họ bảo phải thanh toán phần còn lại để làm sổ đỏ.
ÔNG PHONG
Vậy thì đây là cách. Chúng ta sẽ liên hệ thẳng với bên bán nhà, hoặc ngân hàng mà con Hà đang vay trả góp. Số tiền đó, chúng ta sẽ chuyển thẳng cho họ, dưới danh nghĩa là trả nợ cho con Hà. Hoặc, nếu không được, chúng ta sẽ nhờ một người tin cậy, một luật sư… đứng ra làm đại diện, chuyển tiền trực tiếp cho bên bán nhà.
Ông Phong nhìn thẳng vào Bà Thủy, ánh mắt ông ngời lên một sự tính toán lạnh lùng.
ÔNG PHONG
Tiền sẽ không bao giờ qua tay thằng Tùng. Chúng ta sẽ làm giấy tờ chứng minh đây là tiền chúng ta cho con Hà mượn, hoặc tặng riêng cho con Hà, có điều kiện ràng buộc rõ ràng. Căn hộ đó sẽ đứng tên con Hà, hoặc ít nhất là có tên con Hà trong giấy tờ sở hữu, không để thằng Tùng có quyền đụng vào.
Bà Thủy lau nước mắt, trong đôi mắt bà dần hiện lên tia sáng của sự hy vọng và cả một chút kinh ngạc. Bà Thủy chưa bao giờ thấy ông Phong quyết đoán và sắc sảo đến thế.
BÀ THỦY
(Thì thầm, ngỡ ngàng)
Ông… ông nghĩ ra được cách đó thật sao? Như vậy… như vậy là tiền không đến tay nó, mà con Hà vẫn có nhà?
ÔNG PHONG
(Gật đầu, giọng dứt khoát)
Đúng vậy. Chúng ta sẽ làm mọi cách để bảo vệ con gái và cháu ngoại của mình. Và để thằng Tùng, nó không bao giờ có thể lợi dụng lòng tốt của chúng ta thêm một lần nào nữa. Tôi sẽ gọi cho luật sư của ông Bảy, nhờ ông ấy tư vấn kỹ hơn về các thủ tục pháp lý.
Tiếng xe máy quen thuộc dừng trước cổng, xen lẫn tiếng cười trong trẻo của thằng Bi. Bà Thủy và Ông Phong vội vàng bước ra sân, nụ cười đón mừng nở trên môi, nhưng trong lòng Bà Thủy vẫn còn nặng trĩu những suy nghĩ từ cuộc trò chuyện lúc sáng. Hà ôm chầm lấy mẹ, mái tóc nhuộm highlight đã phai màu sượt qua má bà. Tùng đứng cạnh đó, nở một nụ cười xã giao, nhanh chóng bắt tay Ông Phong.
“Bố mẹ khỏe không ạ? Con Hà, thằng Bi nhớ bố mẹ lắm!” Hà nói, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui đoàn tụ.
Thằng Bi lập tức chạy ùa vào nhà, khám phá từng ngóc ngách quen thuộc. Bà Thủy nhìn con gái, thấy rõ vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt Hà, dù cô cố gắng che giấu bằng nụ cười. Lòng bà quặn thắt.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ấm cúng nhưng có phần gượng gạo. Ông Phong vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, đôi lúc liếc nhìn Tùng đầy ẩn ý. Tùng dường như không mấy bận tâm, anh ta liên tục gắp thức ăn cho Bi, thỉnh thoảng liếc nhìn Hà và cười nhẹ. Bà Thủy cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng trong lòng như có lửa đốt.
Sau bữa ăn, khi Bi đã ngủ say trong vòng tay Hà, cả gia đình ngồi quây quần trên bộ ghế cũ kỹ. Hà rót nước chè cho bố mẹ, ánh mắt cô dừng lại trên nét mặt trầm tư của Ông Phong, rồi lại chuyển sang Bà Thủy.
“Bố mẹ ơi, con Bi nó cứ nhắc mãi chuyện có nhà riêng để có chỗ chạy nhảy. Ở Hà Nội, cái căn hộ thuê bé tí, nhìn con mà thương đứt ruột.” Hà mở lời, giọng cô đầy nghẹn ngào, bàn tay khẽ siết lấy bàn tay Bà Thủy. “Con với Tùng cũng đã cố gắng hết sức rồi, nhưng mà… cái khoản 500 triệu còn thiếu để làm sổ đỏ ấy, cứ làm con trăn trở mãi. Nếu có tiền, thì bây giờ con Bi đã có nhà đàng hoàng rồi…”
Đôi mắt Hà nhìn Bà Thủy, chất chứa một niềm hy vọng mong manh nhưng mãnh liệt. Bà Thủy nhìn con gái, lòng bà quặn thắt, như bị ai đó bóp nghẹt. Bà biết, Hà không hề biết về những gì Tùng đã làm, không biết về quyết định cứng rắn của Ông Phong. Bà Thủy muốn nói ra hết, muốn giải thích rằng số tiền dưỡng già đó bà sẽ không đời nào đưa trực tiếp cho Tùng, nhưng nhìn ánh mắt trong veo đầy khao khát của con gái, lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Làm sao bà có thể từ chối con gái mà không làm nó đau lòng? Làm sao để nó hiểu rằng, bà không từ chối nó, mà là từ chối một người khác?
Ông Phong, ngồi đối diện, nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ xé tan sự im lặng. Ông nhìn thẳng vào Bà Thủy, ánh mắt sắc bén như nhắc nhở bà về kế hoạch đã định. Bà Thủy nuốt khan, trái tim đập thình thịch. Bà biết mình phải nói gì đó, nhưng không thể.
Ông Phong đặt tách trà xuống. Tiếng “cạch” vang lên khô khốc trong không khí tĩnh lặng, như một lời mở đầu cho một quyết định không thể lay chuyển. Ông Phong không nhìn Bà Thủy nữa, mà quay sang nhìn thẳng vào Hà, ánh mắt ông không giấu được sự nghiêm nghị.
“Hà à,” Ông Phong bắt đầu, giọng ông trầm ấm nhưng đầy kiên quyết, “Bố mẹ đã bàn bạc kỹ rồi. Bố mẹ sẽ giúp con mua nhà cho thằng Bi.”
Hà tròn mắt, một tia hy vọng bừng sáng trong đôi mắt cô gái trẻ. Cô định nói lời cảm ơn, nhưng Ông Phong giơ tay ra hiệu cô im lặng.
“Tuy nhiên,” Ông Phong nói tiếp, từng lời ông thốt ra đều chắc nịch, “chúng ta sẽ không đưa tiền mặt cho con.”
Nụ cười trên môi Hà cứng lại. Tùng, người đang ngồi im lặng từ nãy đến giờ, khẽ nhíu mày, khóe miệng anh ta giật nhẹ một cái rất khó nhận ra. Bà Thủy thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm ơn Ông Phong đã thẳng thắn.
“Bố mẹ sẽ cùng con đứng tên căn hộ,” Ông Phong giải thích, ánh mắt ông liếc nhanh sang Tùng, “hoặc có một hình thức khác để đảm bảo số tiền đó được sử dụng đúng mục đích. Để thằng Bi có một căn nhà đàng hoàng, chứ không phải để bất kỳ ai lợi dụng, tiêu pha vào những việc không chính đáng.”
Hà ngạc nhiên nhìn bố mẹ, rồi lại nhìn sang Tùng. Khuôn mặt cô hiện lên sự bối rối, không hiểu ý tứ sâu xa trong lời nói của bố. Tùng cúi gằm mặt, đôi tay anh ta siết chặt lại trên đùi, gân xanh nổi rõ. Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên đặc quánh, căng như dây đàn.
Tùng ngẩng phắt mặt lên, đôi mắt hắn tóe lửa trong tích tắc, nhưng rồi lập tức vụt tắt, thay vào đó là một nụ cười gượng gạo đến méo mó. Hắn nhìn Ông Phong và Bà Thủy, một vẻ khó chịu không thể che giấu hoàn toàn hiện rõ trên khuôn mặt. Hà vẫn còn đang bàng hoàng, chưa kịp phản ứng gì trước lời đề nghị đầy bất ngờ của bố mẹ.
“À… con cảm ơn lòng tốt của bố mẹ,” Tùng nói, giọng hắn cố gắng tỏ ra bình thản nhưng lại có chút gằn. Hắn nở một nụ cười như không cười, ánh mắt liếc nhanh về phía Hà, như muốn ra hiệu cho cô. “Nhưng mà, thôi ạ. Bọn con tự lo được. Chuyện nhà cửa, bọn con vẫn đang tính toán, cũng không muốn làm phiền bố mẹ nhiều đâu ạ.”
Bà Thủy và Ông Phong nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ không hài lòng trước thái độ của Tùng. Đặc biệt là Ông Phong, ông biết thừa Tùng không hề ‘tự lo được’, và lời từ chối này chỉ là một cách để hắn tránh bị kiểm soát số tiền.
Hà ngơ ngác. Cô không thể tin vào tai mình. Bố mẹ vừa đề nghị giúp mua nhà, một khoản tiền lớn đến vậy, lẽ ra Tùng phải vui mừng mới đúng. Sao anh lại từ chối? Và cái cách anh từ chối, cứ như đang che giấu điều gì đó, hoặc tức giận vì điều gì đó. Cô nhìn Tùng, cố gắng tìm kiếm lời giải thích trong ánh mắt anh, nhưng chỉ thấy một sự lạnh lùng và một chút vẻ ra lệnh vô hình.
“Tùng, con nói gì lạ vậy?” Bà Thủy nhẹ giọng hỏi, vẻ mặt đầy khó hiểu. “Đây là chuyện lớn, sao con lại từ chối? Bố mẹ muốn tốt cho hai đứa, cho thằng Bi mà.”
Tùng lại cười gượng một lần nữa, kéo tay Hà nhẹ nhàng như muốn cô im lặng. “Dạ thôi, bố mẹ đừng lo. Bọn con còn trẻ, còn sức. Căn hộ của bọn con, bọn con muốn tự mình lo liệu. Để bố mẹ dưỡng già, vất vả vì bọn con đủ rồi.”
Hà cắn môi, cảm thấy một sự khó chịu len lỏi trong lòng. Cô biết Tùng không muốn bố mẹ can thiệp vào chuyện tiền bạc, nhưng thái độ của anh lúc này quá đáng nghi. Một sự bối rối tột độ bao trùm lấy Hà, cô không thể nào hiểu được tại sao Tùng lại từ chối một cơ hội lớn đến vậy. Trong đầu cô, hàng trăm câu hỏi cứ thế xoáy sâu vào nhau. Cứ như có một bí mật lớn mà Tùng đang cố giấu.
Một lát sau, khi Bà Thủy và Ông Phong lấy cớ vào bếp chuẩn bị nước, Hà nhẹ nhàng kéo tay Tùng ra một góc khuất hơn, giọng nói cô khẽ khàng, đầy lo lắng.
“Anh Tùng, sao anh lại từ chối bố mẹ như vậy?” Cô hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh. “Đây là cơ hội tốt để bọn mình có nhà mà anh? Bố mẹ chỉ muốn giúp đỡ thôi.”
Tùng giật tay ra khỏi Hà, ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ cáu kỉnh. “Em cứ làm quá lên! Anh đã nói rồi, anh không muốn bố mẹ phải vất vả vì chuyện của bọn mình nữa. Bọn mình tự lo được.” Hắn nói, giọng điệu lạnh lùng, dường như muốn chấm dứt cuộc trò chuyện.
“Nhưng…” Hà vẫn cố gắng. “Anh biết là 500 triệu không phải là số tiền nhỏ. Với tình hình hiện tại, bọn mình biết bao giờ mới gom đủ? Bố mẹ chỉ muốn tốt cho Bi thôi mà.”
Tùng bật cười khẩy, tiếng cười nghe chói tai và đầy vẻ khinh thường. “Tốt cho Bi? Hay là tốt cho cái sĩ diện của em? Em nghĩ có được cái nhà là oai lắm à? Đã bảo là không cần thì thôi đi, lằng nhằng mãi!” Hắn nói, quay lưng đi, bỏ lại Hà đứng sững sờ. Đôi mắt hắn liếc nhanh về phía bếp, nơi Bà Thủy và Ông Phong đang giả vờ bận rộn. Hắn biết họ đang lắng nghe.
Từ trong bếp, Bà Thủy và Ông Phong lặng lẽ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Vẻ mặt Tùng thờ ơ, thái độ lạnh nhạt và những lời lẽ khó nghe khi Hà cố gắng khuyên can, tất cả đều lọt vào mắt họ. Trái tim Bà Thủy nhói lên. Bà nhìn sang Ông Phong, ánh mắt chất chứa nỗi lo lắng và cả một sự thất vọng sâu sắc. Ông Phong chỉ khẽ lắc đầu, vẻ mặt ông trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán. Nghi ngờ của họ, lúc này, đã không còn là nghi ngờ nữa. Nó đang dần biến thành một sự thật đáng sợ.
Bà Thủy và Ông Phong đứng tựa vào quầy bếp, đôi mắt họ không còn giữ được vẻ bình thản như vừa nãy. Khuôn mặt Bà Thủy tái đi, nét thất vọng hằn rõ. Bà nhìn Ông Phong, giọng nói run run.
“Ông thấy chưa… thằng Tùng nó… nó thật sự đã thay đổi rồi.” Bà Thủy thì thầm, như không muốn Hà nghe thấy từ ngoài phòng khách. “Nó nói chuyện với Hà… cứ như không phải chồng con người ta vậy. Những lời đó… thật khó nghe.”
Ông Phong khẽ gật đầu, ánh mắt ông sắc lạnh và đầy vẻ kiên quyết. “Tôi đã nói rồi. Từ bữa trước tôi đã nghi. Giờ thì không cần phải nghi nữa. Cái kiểu của nó, không bao giờ khá lên được đâu.” Ông Phong nói, giọng trầm, chậm rãi nhưng đầy sức nặng. “Số tiền mình định cho nó mua nhà… là tiền dưỡng già của hai vợ chồng mình. Không thể để nó vào tay một kẻ như vậy được.”
Bà Thủy thở dài nặng nề, một giọt nước mắt lăn dài trên má. “Nhưng… mình không giúp Hà thì sao hả ông? Con bé với Bi đang ở Hà Nội chật vật lắm. Căn hộ thuê bé tí, nhìn mà xót ruột.”
Ông Phong siết chặt tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đăm chiêu. “Giúp thì vẫn giúp, nhưng không phải giúp kiểu đó. Đưa thẳng tiền cho Tùng, rồi nó lại giở trò gì thì sao? Có khi nó còn không thèm để ý đến Hà và Bi nữa là khác.” Ông quay lại nhìn Bà Thủy, ánh mắt kiên định. “Mình phải tìm cách khác. Một cách mà Tùng không thể động vào.”
Bà Thủy lau vội nước mắt, ngước nhìn chồng đầy hy vọng. “Cách nào hả ông?”
“Mình không thể cho tiền mặt nữa. Để tôi suy nghĩ.” Ông Phong trầm ngâm một lát, rồi ánh mắt ông chợt lóe lên một tia sáng. “Hay là… mình mua cho mẹ con Hà một mảnh đất nhỏ ở quê mình đi. Hoặc một căn nhà nhỏ nào đó. Để đó, lỡ sau này có chuyện gì, mẹ con nó còn có chỗ dựa. Tùng nó có muốn bán cũng không bán được.”
Bà Thủy lặng đi một lúc, rồi gật đầu mạnh mẽ. “Đúng rồi! Cách đó hay đó ông! Cho dù sau này Hà có ở lại thành phố hay không, thì có cái gì đó của riêng mẹ con nó ở đây, mình cũng yên tâm hơn. Chứ nhìn nó cứ thế này, tôi thật sự không đành lòng.” Nỗi buồn trong giọng Bà Thủy vẫn còn đó, nhưng đã trộn lẫn với một chút quyết tâm. Bà Thủy nhìn ra phía phòng khách, nơi Hà và Tùng đang nói chuyện, và lần này, ánh mắt bà không còn chỉ là sự xót xa, mà còn là một sự cảnh giác.
Hà vẫn ngồi trên ghế sofa, cố gắng bắt chuyện với Tùng. Cô cảm thấy không khí có chút gượng gạo kể từ khi bố mẹ cô vào bếp. Tùng thì lướt điện thoại, thỉnh thoảng ậm ừ trả lời, ánh mắt không hề rời khỏi màn hình.
Bà Thủy và Ông Phong bước ra từ gian bếp, khuôn mặt bà Thủy đã bớt đi vẻ ưu tư nhưng thay vào đó là sự lạnh nhạt rõ rệt khi nhìn Tùng. Ông Phong thì trầm lặng hơn thường lệ, ánh mắt sắc lẹm lướt qua con rể một cách khó hiểu. Hà cảm nhận rõ luồng khí lạnh lẽo vừa ập đến căn phòng. Cô nhìn sang Tùng, anh ta vẫn dán mắt vào điện thoại, như không hề nhận ra sự thay đổi trong thái độ của bố mẹ vợ.
“Bố mẹ ăn hoa quả đi ạ,” Hà cố gắng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt, đặt đĩa táo lên bàn.
Ông Phong khẽ gật đầu, “Ừ, con ăn đi.” Ông không nhìn Tùng, mà chỉ nhìn Hà và Bi đang ngồi chơi dưới sàn.
Bà Thủy ngồi xuống chiếc ghế đơn, đối diện với Tùng. Ánh mắt bà Thủy vẫn giữ một khoảng cách, không còn vẻ trìu mến như khi đón con rể về. Tùng lúc này mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt hơi khó chịu.
“Mẹ có vẻ mệt mỏi?” Tùng hỏi, nhưng giọng điệu có phần thờ ơ.
Bà Thủy lắc đầu nhẹ, “Không có gì. Mẹ chỉ hơi nghĩ ngợi thôi.” Bà Thủy nhìn thẳng vào Tùng, như muốn dò xét.
Hà chợt thấy khó xử. Cô nhận ra sự căng thẳng đang bao trùm, một thứ mà trước đây cô thường bỏ qua hoặc tự trấn an rằng bố mẹ cô chỉ đang lo lắng cho công việc của cô mà thôi. Nhưng giờ đây, cô thấy nó khác. Nó trực tiếp nhắm vào Tùng.
Cô nhớ lại buổi tối hôm qua, khi Tùng nghe điện thoại. Anh ta đi ra ngoài, nói chuyện bằng một tông giọng mà Hà chưa từng nghe thấy, vừa vội vàng vừa có chút gì đó bí ẩn. Sau cuộc gọi, Tùng lập tức trở nên cáu kỉnh, gắt gỏng với cả cô và Bi vì những chuyện nhỏ nhặt. Lúc đó, Hà chỉ nghĩ Tùng đang áp lực công việc. Nhưng sự lạnh nhạt của bố mẹ hôm nay, cùng với thái độ lảng tránh của Tùng, khiến một cảm giác bất an dấy lên trong lòng cô.
Hà nhìn Tùng, nhìn cách anh ta ngồi, cách anh ta thờ ơ với bố mẹ cô, cách anh ta gần như không giao tiếp bằng mắt. Cô chợt nhận ra, hình như Tùng đã lạnh nhạt như vậy với bố mẹ cô từ khá lâu rồi, đặc biệt là khi anh ta cần tiền. Cô nhớ lại những lần Tùng hứa hẹn mua quà cho bố mẹ nhưng rồi lại quên bẵng. Hay những lần anh ta chỉ hỏi thăm qua loa rồi lại lái sang chuyện cần hỗ trợ tài chính.
“Tùng này, chuyện mua nhà thế nào rồi con?” Ông Phong bất ngờ lên tiếng, ánh mắt găm thẳng vào Tùng.
Tùng giật mình, đặt điện thoại xuống. “Dạ… vẫn đang xem xét bố ạ. Giá nhà Hà Nội giờ cao quá, mà mình lại thiếu một khoản.” Tùng liếc nhanh sang Hà, rồi nhìn Bà Thủy, như muốn tìm kiếm sự ủng hộ.
Bà Thủy chỉ khẽ thở dài, không nói gì.
Hà cảm thấy một luồng điện chạy qua người. “Khoản nào hả anh? Em tưởng mình đủ rồi?” Cô nhìn Tùng đầy nghi hoặc. Cô đã gom góp tất cả số tiền tiết kiệm của mình và tin rằng nó gần đủ để trả trước.
Tùng lảng tránh ánh mắt Hà, “À… thì… phát sinh thêm một vài chi phí. Em không biết đâu.” Anh ta nói cụt lủn.
Những lời của Tùng, thái độ của bố mẹ, và những chi tiết nhỏ nhặt cứ dồn dập ùa về trong tâm trí Hà. Cô bắt đầu xâu chuỗi mọi thứ lại. Sự thờ ơ của Tùng, những lần anh ta lén lút nghe điện thoại, những lời nói dối vụn vặt về tài chính. Một bức tranh méo mó về người chồng mà cô từng yêu thương hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hà nhìn Tùng, trái tim cô bắt đầu quặn thắt, cảm giác như có một vết nứt đang dần hình thành trong cuộc hôn nhân của mình. Sự thật trần trụi về con người anh, có lẽ, đã luôn ở đó, nhưng cô chưa bao giờ dám đối mặt.
Hà nhìn Tùng, ánh mắt cô giờ đây không còn sự nghi hoặc mà thay vào đó là sự lạnh lẽo, thất vọng cùng cực. Trái tim cô quặn thắt, như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Cô đã từng tin tưởng anh ta vô điều kiện, đã từng nghĩ anh ta là chỗ dựa duy nhất của mình ở thành phố xa lạ này. Nhưng giờ đây, những mảnh vỡ của niềm tin đang vương vãi dưới chân cô.
Tùng cảm nhận được ánh mắt của Hà. Hắn biết kế hoạch của mình đã thất bại. Khoản tiền 500 triệu đồng để mua căn hộ trả góp đã tan biến như bong bóng xà phòng. Gương mặt Tùng tối sầm lại, một sự tức giận ngấm ngầm bùng lên trong đáy mắt. Hắn đột ngột đứng dậy, quẳng mạnh chiếc điện thoại lên sofa, tạo ra một tiếng động khô khốc.
“Con đi vệ sinh đây!” Hắn gằn giọng, không thèm nhìn bất kỳ ai, rồi sải bước vào nhà vệ sinh.
Không khí trong phòng như đông đặc lại. Bà Thủy và Ông Phong trao đổi cái nhìn đầy ẩn ý. Ánh mắt Bà Thủy sắc lạnh, chứa đựng sự khinh miệt rõ ràng dành cho con rể. Ông Phong chỉ khẽ lắc đầu, thở dài, dường như đã lường trước được thái độ này của Tùng.
Hà dõi theo bóng Tùng, cảm giác tủi nhục dâng lên tận cổ họng. Cô chưa bao giờ thấy anh ta bộc lộ sự tức giận một cách trắng trợn như vậy trước mặt bố mẹ cô. Anh ta đã hoàn toàn lột bỏ lớp mặt nạ hiền lành, tử tế mà anh ta vẫn thường dùng để che đậy sự tính toán của mình.
Chiều hôm đó, Hà và Tùng cùng Bi trở lại Hà Nội. Suốt quãng đường về, Tùng không nói một lời nào. Hắn chỉ dán mắt vào đường, gương mặt cau có khó chịu. Hà cố gắng bắt chuyện vài lần nhưng Tùng chỉ ậm ừ, thậm chí còn gắt gỏng khi Bi vô tình làm rơi đồ chơi.
“Con không giữ yên được à? Anh đang mệt đấy!” Tùng gằn giọng với Bi, khiến thằng bé giật mình, nước mắt rơm rớm.
Hà vội vỗ về Bi, trái tim cô đau nhói. “Anh nói gì vậy? Bi có làm gì đâu.”
“Đừng có mà bênh! Tôi nói nó là nó!” Tùng quát lên, giọng đầy phẫn nộ. “Em thì lúc nào cũng bao che! Sao hả? Em nghĩ tôi không biết em và bố mẹ em đang nghĩ gì à?”
Hà chết sững. Cô nhìn Tùng, cảm thấy xa lạ vô cùng. “Anh đang nói gì vậy?”
“Tôi nói gì à?” Tùng bật cười khẩy, một nụ cười đầy cay độc. “Tôi nói các người chỉ toàn nghĩ đến tiền của mấy người thôi! Sống ở cái thành phố này mà cứ như mấy người nhà quê mới lên!”
Những lời nói của Tùng như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hà. Cô không thể tin nổi người chồng đầu ấp tay gối lại có thể nói ra những lời lẽ tàn nhẫn và vô ơn như vậy. Cô nén lại giọt nước mắt chực trào, ôm chặt Bi vào lòng. Tùng không thèm bận tâm, hắn tiếp tục lái xe với vẻ mặt hậm hực.
Đêm hôm đó, căn hộ thuê bé tí ở Hà Nội trở thành địa ngục. Tùng bắt đầu kiếm cớ gây sự với Hà từ những chuyện nhỏ nhặt nhất. Hắn chê Hà nấu ăn dở, chê cô không biết cách chăm con, chê cô luộm thuộm. Hà cố gắng chịu đựng, cô biết Tùng đang thất vọng vì không đạt được mục đích, nhưng cách anh ta trút giận lên cô và Bi khiến cô vô cùng đau khổ.
“Em thật vô dụng!” Tùng gắt lên khi Hà vô tình làm vỡ một cái cốc. “Chỉ có việc nhà thôi cũng không làm được! Em nghĩ tôi kiếm tiền về cho em ngồi chơi à?”
Hà không đáp lại, cô chỉ lặng lẽ dọn dẹp. Cô cảm thấy kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần. Tùng dường như đã không còn là người đàn ông mà cô từng yêu. Hắn trở nên xa lạ, lạnh lùng và đầy cay nghiệt.
Một đêm, Hà tỉnh dậy giữa khuya, thấy Tùng đang lén lút nghe điện thoại ở ngoài ban công. Giọng hắn trầm thấp, thì thầm. Hà nghe loáng thoáng những từ như “có tiền”, “cô ấy”, “anh sẽ sắp xếp”. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Hà. Cô nín thở, cố gắng nghe rõ hơn.
“Em yên tâm, con bé này chẳng có gì ngoài cái thân đâu,” Tùng nói, giọng đầy khinh bỉ. “Chẳng mấy mà anh sẽ đá nó thôi. Em cứ chuẩn bị tinh thần đi, anh sẽ đến với em.”
Hà đứng sững như trời trồng. Tai cô ù đi, trái tim cô như bị bóp nghẹt. “Con bé này”, “đá nó”, “anh sẽ đến với em”… Từng lời của Tùng như những nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Tùng đang có người khác, và hắn đang có ý định bỏ rơi cô và Bi.
Nước mắt Hà lặng lẽ lăn dài. Cô không thể tin nổi vào sự thật phũ phàng này. Bao nhiêu năm qua, cô đã sống trong một lời nói dối, một vở kịch mà Tùng đã dàn dựng quá hoàn hảo. Hắn chỉ coi cô là một con bé ngây thơ, một công cụ để đạt được mục đích tiền bạc. Khi không còn giá trị lợi dụng, hắn sẵn sàng vứt bỏ cô không thương tiếc. Mối quan hệ vợ chồng của họ, từng được cô coi là tất cả, giờ đây đã tan vỡ không thể cứu vãn. Hà nhìn vào bóng đêm, cảm thấy tuyệt vọng cùng cực.
Hà lặng lẽ rút ra khỏi ban công, trái tim vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực. Cô không khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Nhẹ nhàng như một bóng ma, Hà đi vào phòng ngủ, nơi Bi đang say ngủ. Cô vội vã thu dọn vài bộ quần áo của hai mẹ con vào một chiếc túi nhỏ, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Cầm lấy chiếc điện thoại, cô hít thở sâu, mở cửa phòng ngủ rồi khẽ khàng rời căn hộ, ôm chặt Bi đang ngái ngủ trong vòng tay.
Bà Thủy và Ông Phong giật mình tỉnh giấc khi tiếng chuông điện thoại của Hà vang lên vào lúc ba giờ sáng. Linh cảm chẳng lành ập đến. Bà Thủy vội vàng bắt máy, giọng run rẩy.
“Hà ơi, con làm sao vậy? Sao giờ này còn gọi mẹ?”
Giọng Hà nức nở, đứt quãng. “Mẹ ơi… con… con không sống nổi nữa rồi…”
Trái tim Bà Thủy như bị bóp nghẹt. “Con nói gì vậy? Chuyện gì đã xảy ra?”
Hà nghẹn ngào kể lại toàn bộ câu chuyện, từ những lời Tùng nói trên xe, đến cảnh hắn trút giận lên cô và Bi, và đỉnh điểm là cuộc điện thoại lén lút lúc nửa đêm. “Mẹ ơi, anh ta có người khác, anh ta muốn bỏ con và Bi. Con… con không biết phải đi đâu, về đâu nữa…”
Ông Phong ngồi dậy, lo lắng nhìn vợ. Bà Thủy tái mét mặt, nước mắt lăn dài.
“Con đang ở đâu?” Bà Thủy hỏi dồn dập.
“Con… con đang đứng ngoài đường, mẹ ạ. Con không dám về nhà…” Hà thút thít.
“Con bé này! Sao con lại ra nông nỗi này?” Ông Phong không kìm được tiếng thở dài. “Con đợi đó, bố mẹ sẽ lên ngay!”
“Không, bố mẹ đừng lên, xa lắm…”
“Con im đi! Xa đến mấy bố mẹ cũng phải lên!” Ông Phong cương quyết. “Con tìm một chỗ nào đó an toàn, sáng mai bố mẹ sẽ có mặt.”
Hà tìm một quán cà phê mở cửa sớm, ngồi co ro ôm Bi chờ đợi. Bình minh dần lên, những tia nắng yếu ớt không đủ sưởi ấm tâm hồn cô. Bi vẫn còn ngái ngủ, dụi mắt hỏi mẹ.
“Mẹ ơi, sao mình không về nhà?”
Hà chỉ ôm chặt con, nước mắt lại trào ra. “Mình về nhà bà ngoại, Bi ạ. Về nhà bà ngoại.”
Bà Thủy và Ông Phong lái xe suốt đêm, gương mặt khắc khổ, lo lắng. Khi họ nhìn thấy Hà và Bi ngồi co ro ở một góc phố vắng vẻ, trái tim họ như vỡ ra từng mảnh. Hà tiều tụy, đôi mắt sưng húp, gương mặt xanh xao. Bi thì sợ sệt nép vào mẹ.
“Hà ơi!” Bà Thủy chạy đến, ôm chặt lấy con gái. Nước mắt Bà Thủy tuôn như mưa. “Con của mẹ, sao con ra nông nỗi này!”
Ông Phong lặng lẽ xoa đầu cháu ngoại, ánh mắt đầy xót xa. “Không sao rồi, có bố mẹ đây.”
Không cần nói thêm lời nào, Bà Thủy và Ông Phong đưa Hà và Bi rời khỏi Hà Nội, trở về ngôi nhà cấp bốn ấm cúng ở làng quê. Suốt quãng đường về, Hà chỉ im lặng dựa vào vai mẹ, thi thoảng lại nấc lên. Bi mệt mỏi ngủ thiếp đi trong vòng tay Ông Phong.
Về đến nhà, Bà Thủy và Ông Phong lập tức lo lắng chăm sóc cho Hà. Bà Thủy nấu những món Hà thích, Ông Phong pha trà gừng ấm nóng. Họ không hỏi thêm nhiều, chỉ lặng lẽ ở bên con, để Hà có không gian và thời gian hồi phục. Dưới sự vỗ về, an ủi của bố mẹ, Hà dần dần lấy lại bình tĩnh. Cô cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến từ gia đình, một tình yêu không vụ lợi, không toan tính như thứ cô đã trải qua với Tùng.
Bà Thủy nhìn con gái gầy rộc đi, đôi mắt thâm quầng vì những đêm không ngủ, bà đau lòng vô cùng. Bà nhớ lại cái đêm Tùng tìm cách moi 500 triệu đồng từ Bà Thủy. Lúc đó, Bà Thủy đã lo lắng mất trắng số tiền dưỡng già, nhưng giờ đây, Bà Thủy nhận ra đó lại là một may mắn lớn.
“Con gái mẹ, con đã chịu khổ nhiều rồi,” Bà Thủy nắm chặt tay Hà, giọng nghẹn ngào. “Mẹ cứ nghĩ mình mất tiền là xui xẻo, nhưng giờ mẹ mới hiểu, không mất 500 triệu đó lại là phước của con. Mẹ đã cứu con khỏi một tai họa lớn hơn, con à.”
Ông Phong ngồi cạnh, trầm ngâm gật đầu. “Đúng vậy. Mất tiền còn có thể kiếm lại được, chứ mất đi cả một đời người vì một kẻ tệ bạc thì không có gì bù đắp nổi.”
Hà ngước nhìn bố mẹ, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng đã vơi bớt đi sự tuyệt vọng. Cô biết mình đã may mắn biết nhường nào khi còn có bố mẹ ở bên, luôn là điểm tựa vững chắc. Cơn ác mộng đã qua, nhưng vết sẹo trong tim cô có lẽ sẽ còn mãi. Tuy nhiên, cô biết, với tình yêu thương của gia đình, cô sẽ mạnh mẽ hơn để bước tiếp, vì Bi, và vì chính bản thân mình.
Những ngày sau đó, ngôi nhà cấp bốn ấm cúng của Bà Thủy trở thành nơi trú ẩn an toàn cho Hà và Bi. Tiếng cười trong trẻo của Bi dần dần xua tan đi sự u ám trong lòng Hà. Mỗi buổi sáng, Bà Thủy cẩn thận chuẩn bị bữa ăn đầy đủ dinh dưỡng, Ông Phong đưa Bi đi học rồi lại cùng Hà ra vườn chăm sóc cây cối. Cuộc sống bình dị ở làng quê, với tiếng chim hót mỗi ban mai và mùi hương đồng nội, từ từ chữa lành những vết thương lòng của cô. Hà bắt đầu nhận ra giá trị thực sự của hạnh phúc, không phải là những căn hộ xa hoa hay những lời hứa hẹn viển vông, mà là sự bình yên trong tâm hồn, là tình yêu thương vô điều kiện từ gia đình. Cô không còn ám ảnh bởi sự phản bội của Tùng, thay vào đó, cô tập trung vào việc gây dựng lại cuộc sống cho mình và con trai. Những gì đã qua, dù đau đớn, nhưng cũng là một bài học đắt giá, giúp cô trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Bà Thủy nhìn Hà, thấy con gái mình không còn vẻ tiều tụy, hốc hác như ngày đầu trở về, nụ cười hiền hậu đã trở lại trên môi cô. Bà biết, dù chặng đường phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng Hà đã sẵn sàng đối mặt. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng quan trọng là ta biết đứng dậy sau vấp ngã, và luôn có một mái nhà, một vòng tay yêu thương chờ đón ta trở về. Dưới mái hiên nhà, Hà ôm Bi vào lòng, nhìn về phía chân trời đang dần ngả về chiều, một cảm giác bình yên lạ thường len lỏi trong trái tim cô. Cô biết, cuộc đời cô, và cuộc đời của Bi, sẽ bắt đầu một chương mới, tươi sáng hơn. Cô sẽ không để bất cứ điều gì khiến mình gục ngã thêm lần nữa.

