“Về nhà sau ca trực muộn, vợ sữ//ng s///ờ thấy chồng ô//m b///ồ ngủ tít, cô lẳng lặng lấy ghế ngồi chờ và cái kết hả dạ…
Lan bước vào nhà, đôi giày cao gót gõ nhẹ trên sàn gỗ. Đồng hồ chỉ mười giờ tối, nhưng không gian im ắng lạ thường. Cô vừa kết thúc ca trực muộn tại bệnh viện, mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ nụ cười. Hôm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới, và cô đã chuẩn bị một món quà đặc biệt cho chồng – một chiếc đồng hồ khắc tên hai người. Nhưng sự im lặng trong ngôi nhà khiến cô khựng lại. Không tiếng tivi, không tiếng chồng gọi từ phòng bếp, chỉ có một linh cảm k/ỳ l/ạ len lỏi trong lòng.
Cô đặt túi xách xuống, cởi áo khoác, và bước nhẹ lên cầu thang. Cửa phòng ngủ khép hờ, ánh đèn vàng hắt ra yếu ớt. Lan đẩy cửa, và cảnh tượng trước mắt khiến tim cô như ngừng đập. Chồng cô, Nam, đang nằm trên giường, ôm chặt một người phụ nữ lạ…
Lan sững sờ, đứng chết lặng ngay ngưỡng cửa. Ánh đèn vàng yếu ớt từ căn phòng như một nhát dao xoáy sâu vào tim Lan, phơi bày sự thật phũ phàng. Món quà kỷ niệm mười năm, chiếc đồng hồ khắc tên hai người, bỗng trở nên nặng trĩu trong tay Lan. Ngón tay cô run rẩy, bất lực đánh rơi nó xuống sàn gỗ. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, nhưng không ai trong phòng nghe thấy, hay không muốn nghe. Trái tim Lan bị bóp nghẹt, mọi kỳ vọng, mọi niềm vui về một đêm kỷ niệm lãng mạn đều tan biến thành tro bụi. Nước mắt nóng hổi bắt đầu lưng tròng, nhưng Lan cắn chặt môi, cố gắng kìm nén không cho tiếng nức nở bật ra. Cô không muốn họ biết cô đang ở đây, ít nhất là lúc này. Lan chỉ muốn hít thở, muốn trấn tĩnh trước cơn bão tố đang gào thét trong lòng.
Lan chậm rãi ngước mắt, không còn nhìn vào chiếc đồng hồ vỡ nát trên sàn gỗ. Cặp mắt cô, giờ đây chất chứa sự hoang dại của con thú bị thương, nhìn thẳng vào căn phòng ngủ. Ánh đèn vàng yếu ớt từ đó như một con quỷ độc ác, phơi bày trọn vẹn sự thật tàn nhẫn. Người phụ nữ lạ nằm gọn trong vòng tay của Nam, mái tóc xoăn nhẹ xõa trên vai anh ta. Gương mặt cô ta còn rất trẻ, thanh tú đến đáng ghét, một vẻ đẹp non tơ mà Lan đã từng có.
Một nhát dao lạnh buốt xé nát tim Lan, nỗi đau đớn và phẫn uất tột cùng dâng lên, bóp nghẹt lấy hơi thở của cô. Toàn bộ thế giới của Lan như sụp đổ dưới chân. Làm sao Nam có thể làm điều này? Với người phụ nữ này? Câu hỏi ấy gào thét trong tâm trí Lan, vang vọng như một lời nguyền rủa, đau đớn đến nghẹt thở. Cả cơ thể cô run lên bần bật, nhưng Lan vẫn cố gắng kìm nén, không để một tiếng động nào phát ra. Cô muốn nhìn rõ, muốn ghi nhớ từng chi tiết của cảnh tượng kinh hoàng này.
Lan nhìn chằm chằm một khắc cuối cùng, khắc ghi hình ảnh tàn nhẫn ấy vào tận đáy mắt. Cặp môi cô mím chặt, một tiếng nấc nghẹn bị đè nén đến mức cổ họng đau rát. Thay vì lao vào gây ồn ào, Lan lùi lại một cách lặng lẽ, từng bước chân như vô hồn. Cô nhẹ nhàng khép cánh cửa phòng ngủ lại, âm thanh “cạch” nhỏ xíu gần như chìm nghỉm trong sự tĩnh lặng chết chóc của ngôi nhà.
Bàn tay Lan vẫn run rẩy, cô lảo đảo vịn tay vào bức tường lạnh lẽo, tìm một điểm tựa vô vọng. Đầu óc cô quay cuồng, mọi giác quan như bị tê liệt. Cơ thể Lan yếu ớt sau ca trực dài, những cơn đau nhức từ đôi chân như báo hiệu sự sụp đổ. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang xé toạc tâm can cô. Nước mắt không rơi, vì chúng đã đóng băng từ lâu, biến thành những viên đá lạnh giá nghẹn ứ nơi lồng ngực. Lan siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng cô không cảm thấy gì ngoài sự trống rỗng và một âm mưu trả thù đang nhen nhóm. Cô sẽ khiến cả hai phải trả giá.
Lan vẫn còn đứng đó, tựa vào bức tường lạnh lẽo, hít thở từng nhịp khó khăn. Cái ý nghĩ trả thù nhen nhóm trong đầu Lan giờ đây lại bị nhấn chìm bởi một cơn sóng cảm xúc dữ dội hơn. Lan không còn cảm thấy cái lạnh của bức tường hay nỗi đau từ đôi chân mỏi nhừ. Lan bắt đầu di chuyển, từng bước nặng nhọc, rời khỏi cánh cửa phòng ngủ mục ruỗng. Ánh đèn vàng hắt ra từ khe cửa nhỏ không còn làm Lan sợ hãi, mà chỉ là một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thế giới bị phản bội của cô.
Lan rón rén bước xuống cầu thang bằng gỗ, từng bậc thang kêu kẽo kẹt như tiếng nấc nghẹn trong đêm. Ngôi nhà rộng lớn chìm trong bóng tối, chỉ có chút ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài hắt qua khung cửa sổ. Phòng khách tối om chào đón cô bằng một khoảng không lạnh lẽo. Cơ thể Lan kiệt sức, cả thể xác lẫn tâm hồn, cô buông mình xuống chiếc ghế sofa da lạnh ngắt. Chiếc ghế mềm mại như không đủ sức đỡ nổi sức nặng của sự tuyệt vọng.
Lan nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía trước, tầm mắt cô mờ đi vì những giọt nước mắt đang chực trào. Chúng nóng hổi, đột ngột tuôn ra không thể kìm nén thêm được nữa, lăn dài trên gò má trắng bệch. Một giọt, rồi hai giọt, rồi cả dòng chảy không ngừng. Cả cơ thể cô run lên bần bật, nhưng âm thanh duy nhất phát ra là tiếng nấc nghẹn bị bóp nghẹt trong cổ họng. Lan không khóc thành tiếng, cô chỉ để những giọt nước mắt câm lặng kia kể lại câu chuyện về nỗi đau đớn và sự phản bội, cuốn trôi đi chút tàn dư cuối cùng của hạnh phúc. Sự im lặng bao trùm lấy cô, nặng nề và đáng sợ, như một lời hứa hẹn cho những điều tồi tệ hơn sắp đến.
Lan vẫn ngồi trên chiếc ghế sofa da lạnh ngắt, cơ thể run lên bần bật. Những giọt nước mắt câm lặng tiếp tục lăn dài, mặn chát trên môi Lan. Trong tâm trí Lan, một cuộn phim quay ngược đột ngột tua nhanh, chiếu lại từng khung hình quen thuộc.
Lan nhớ về ngày cưới mười năm trước, khi Nam quỳ gối trao cô chiếc nhẫn, ánh mắt Nam tràn đầy tình yêu và lời thề nguyện vĩnh cửu. “Anh sẽ mãi mãi yêu em, Lan. Trọn đời này, chúng ta sẽ không rời xa.” Cô nhớ những đêm trắng Nam thức cùng Lan ôn thi y khoa, nhớ những bữa cơm đạm bạc nhưng đầy ắp tiếng cười khi cả hai mới ra trường, chật vật gây dựng sự nghiệp. Lan nhớ về kỷ niệm mười năm ngày cưới mới đây, Nam đã tặng Lan chiếc đồng hồ khắc tên hai người, với lời thì thầm: “Mười năm rồi đấy em yêu, thời gian trôi thật nhanh khi ở bên người mình yêu.”
Mỗi ký ức đẹp đẽ, giờ đây không còn mang lại chút ấm áp nào, mà như những nhát dao sắc lẻm cứa vào trái tim Lan. Từng mảnh vỡ của hạnh phúc tưởng chừng vĩnh cửu giờ ghim sâu vào lồng ngực Lan, khiến cô đau đớn tột cùng. Mười năm chung sống, mười năm xây đắp, tất cả bỗng chốc sụp đổ chỉ trong một đêm.
Lan siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Lan thầm nghĩ: ‘Mười năm qua, tất cả chỉ là giả dối sao? Lời thề nguyện năm xưa, có phải chỉ là gió thoảng?’
Một cảm giác thất vọng tràn ngập, nhấn chìm Lan vào hố sâu của sự phản bội. Cả thế giới của Lan chao đảo, mất đi mọi điểm tựa.
Nước mắt Lan cạn dần, hốc mắt Lan khô khốc. Cơn khóc nức nở đã vắt kiệt sức lực của Lan, nhưng không còn mang theo sự tuyệt vọng vô bờ. Thay vào đó, trong đôi mắt Lan nhen nhóm một thứ ánh sáng lạnh lẽo, đầy sự kiên quyết đến rợn người và một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ.
Lan từ từ chống tay xuống chiếc sofa da lạnh ngắt, dùng hết sức lực cuối cùng để đứng dậy. Cơ thể Lan còn chút run rẩy, nhưng đôi chân Lan đã vững vàng hơn. Lan nhìn quanh căn nhà. Từng góc nhỏ, từng món đồ trang trí, từng bức ảnh kỷ niệm trên tường… tất cả đều là chứng nhân cho mười năm tình yêu và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, dưới con mắt của Lan, chúng biến thành những biểu tượng của sự phản bội, những vết cứa sâu vào tâm hồn Lan. Ngôi nhà quen thuộc của Lan và Nam, bỗng chốc trở nên xa lạ đến ghê người.
Một cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng Lan. Lan siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng Lan không còn cảm thấy đau đớn thể xác nữa. Trong sâu thẳm tâm trí Lan, giữa đống đổ nát của niềm tin, một hạt giống đen tối bắt đầu nảy mầm. Một ý nghĩ, lạnh lẽo và tàn nhẫn, từ từ thành hình.
Lan thầm nghĩ: ‘Tôi sẽ không bao giờ để mọi chuyện kết thúc như thế này.’
Ý nghĩ báo thù nhen nhóm, bùng lên như một đốm lửa trong đêm tối lạnh giá. Lan nhìn về phía phòng ngủ, nơi ánh đèn vàng vẫn còn hắt ra, như một lời chế giễu.
Lan quay người, những bước chân chậm rãi nhưng đầy chủ đích, rời khỏi phòng khách và tiến về phía bếp. Từng nhịp chân Lan như giẫm lên những mảnh vỡ của niềm tin. Ánh sáng vàng yếu ớt từ phòng ngủ vẫn hắt ra, nhưng không còn làm Lan bận tâm.
Lan bước vào căn bếp tối om. Cô đưa tay lên, lần mò công tắc đèn. Một tiếng “tách” khô khốc vang lên, ánh đèn trần lờ mờ, vàng vọt hắt xuống, chỉ đủ để thấy rõ những vật dụng quen thuộc nhưng giờ đây nhuốm màu xa lạ. Căn bếp, vốn là nơi của những bữa ăn ấm cúng, nay chìm trong một thứ không khí lạnh lẽo, tĩnh mịch đến rợn người.
Lan tiến đến tủ bếp, kéo ra một chiếc ghế tựa bằng gỗ. Cô không ngồi, chỉ để nó đứng trơ trọi giữa sàn. Tiếp đó, cô mở tủ trên, lấy xuống một chiếc cốc thủy tinh đơn giản, sạch sẽ.
Lan đưa cốc đến vòi nước lọc. Tiếng nước chảy róc rách, đều đều, phá vỡ sự im lặng bao trùm. Từng giọt nước trong vắt đổ đầy chiếc cốc, phản chiếu ánh đèn vàng lờ mờ.
Lan đưa chiếc cốc lên ngang tầm mắt, nhìn chằm chằm vào dòng nước trong suốt. Hơi thở Lan đều đều, nhưng trong đôi mắt cô, một vực thẳm lạnh lẽo đã mở ra. Lan chậm rãi đưa cốc lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Vị nước lọc tinh khiết dường như không còn ý nghĩa gì. Biểu cảm trên gương mặt Lan không một chút dao động, lạnh như băng. Đó là một sự lạnh lẽo không phải vì tuyệt vọng, mà là vì một quyết tâm sắt đá, một kế hoạch tàn nhẫn đang dần thành hình trong tâm trí cô.
Lan không lãng phí thêm một giây. Cô khẽ khàng nhấc chiếc ghế gỗ lên, một tay cầm chắc cốc nước. Những bước chân Lan nhẹ như không, lướt trên sàn gỗ lạnh lẽo của căn bếp, rồi qua phòng khách, hướng về phía cầu thang. Bóng Lan đổ dài trên tường khi cô men theo ánh sáng vàng yếu ớt hắt ra từ phòng ngủ. Không một tiếng động, không một chút vội vàng, Lan cẩn thận nhích từng bước lên bậc cầu thang. Mỗi bước đi là một sự chậm rãi, cố ý, như thể cô đang tính toán từng cử động, không để phát ra dù chỉ một tiếng kẽo kẹt nhỏ nào.
Khi Lan bước vào phòng ngủ, ánh đèn vàng từ đèn ngủ hắt xuống đủ để soi rõ hai thân hình đang cuộn tròn trên giường. Nam và Người phụ nữ lạ vẫn ngủ say, không hề hay biết về sự hiện diện kinh hoàng của Lan. Lan tiến sâu vào phòng, đặt chiếc ghế gỗ xuống sàn, đối diện với mép giường, cách đó không xa. Tiếng ghế gỗ chạm sàn nhẹ như tiếng thở dài của đêm tối. Lan khẽ khàng đặt chiếc cốc nước lên mặt bàn cạnh giường, rồi chậm rãi ngồi xuống ghế.
Lan ngồi đó, đối diện với khung cảnh trơ trẽn trước mắt. Đôi mắt Lan không chớp, nhìn chằm chằm vào Nam và Người phụ nữ lạ. Ánh mắt Lan không còn là đau đớn, không còn là phẫn nộ bùng cháy, mà là một sự lạnh lẽo đến tận cùng, chứa đựng đầy phán xét, chờ đợi và một điều gì đó tăm tối hơn. Hơi thở Lan đều đều, cố giữ cho bản thân hoàn toàn tĩnh lặng. Trong căn phòng chỉ còn tiếng thở nhè nhẹ của ba con người, hai trong số đó đang chìm trong giấc ngủ vô tri, và một người đang thức, với đôi mắt mở to, chứng kiến, phán xét, và chờ đợi.
Ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, phủ một vệt màu xám nhạt lên sàn gỗ. Trên giường, Nam cựa mình, cơ thể rã rời sau một đêm hoan lạc. Anh chớp chớp mắt, cố gắng làm quen với ánh sáng mờ ảo, rồi từ từ mở to. Cả người Nam bỗng chốc đông cứng, tất cả giác quan đều như ngưng đọng.
Đối diện anh, cách mép giường không xa, Lan vẫn đang ngồi trên chiếc ghế gỗ, đôi tay đặt ngay ngắn trên đùi. Gương mặt cô không một chút cảm xúc, đôi mắt mở to, ánh nhìn lạnh lẽo như băng giá, ghim chặt vào anh. Nam cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Khoảnh khắc đó, thế giới của anh như sụp đổ. Anh đưa mắt nhìn sang bên cạnh, Người phụ nữ lạ vẫn đang say ngủ, mái tóc xõa trên gối, hoàn toàn không hay biết gì.
Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề đến nghẹt thở. Nam hoảng hốt tột độ, cố gắng vùng vẫy trong cơn bối rối, tội lỗi. Anh lắp bắp, giọng nói khô khốc:
“L-Lan… em… em làm gì ở đây?” Anh cố gắng gượng dậy, nhưng mọi chuyển động đều chậm chạp, vô nghĩa. “Em về từ bao giờ? Sao… sao em không gọi anh?”
Giữa không khí căng như dây đàn, giọng nói run rẩy của Nam làm xáo động sự tĩnh lặng chết chóc. Chính sự xáo động ấy đã đánh thức Người phụ nữ lạ đang say ngủ bên cạnh. Hàng mi cô ta khẽ động đậy, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt lờ đờ vì giấc ngủ chợt bừng tỉnh, đọng lại sự hoảng hốt tột độ khi cô ta nhìn thấy Lan đang ngồi đó, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao, găm thẳng vào mình.
Người phụ nữ lạ giật bắn mình, như bị điện giật. Toàn thân cô ta cứng đờ, một tiếng thét nhỏ tắc nghẹn lại trong cổ họng. Nhanh như chớp, cô ta vội vàng kéo chiếc chăn mỏng lên tận cổ, che kín cơ thể trần trụi. Gương mặt cô ta tái mét, thất thần, đôi mắt mở to đầy sợ hãi tột độ khi nhận ra mình đã bị bắt quả tang. Cô ta nép mình vào Nam, tìm kiếm sự che chở vô vọng, nhưng Nam lúc này cũng chẳng khác gì một bức tượng chết. Nam vẫn đông cứng trên giường, ánh mắt đầy tội lỗi xen lẫn sự cầu xin, tuyệt vọng nhìn Lan.
Lan từ tốn đặt cốc nước xuống bàn cạnh chiếc đèn ngủ. Tiếng cốc thủy tinh chạm mặt gỗ nghe khô khốc, vang lên sắc lạnh trong không gian căng như dây đàn. Nam và Người phụ nữ lạ giật mình, theo bản năng rụt người lại. Lan nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của Nam, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra. Giọng cô cất lên, bình thản đến rợn người, từng chữ như đâm xuyên vào màng nhĩ họ.
“Chào buổi sáng, Nam.” Lan nói, ánh mắt cô lạnh lùng lướt qua Nam rồi găm chặt vào Người phụ nữ lạ đang cố nép mình. “Anh và ‘vị khách đặc biệt’ của anh ngủ ngon không?”
Giọng cô không hề có sự tức giận, không một chút gào thét, chỉ là sự bình thản đến mức phi lí, nhưng chính sự bình thản đó lại như một nhát dao bén ngót xuyên thẳng vào tim Nam. Anh cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, khiến anh khó thở đến tột cùng. Nam chỉ biết nhìn Lan, đôi mắt anh đỏ hoe vì xấu hổ, tuyệt vọng và nỗi tội lỗi đang gặm nhấm. Người phụ nữ lạ bên cạnh thì run rẩy bấu chặt lấy Nam, chôn mặt vào lưng anh, không dám ngẩng đầu đối diện với ánh mắt băng giá của Lan.
Nam cố gắng hít thở, lồng ngực anh nhói lên vì hổ thẹn. Anh giương đôi mắt đỏ ngầu nhìn Lan, từng thớ thịt trên mặt anh giật giật. Cổ họng anh khô khốc, nhưng anh vẫn phải nói, phải giải thích một điều gì đó, dù anh biết những lời đó giờ đây đã vô nghĩa.
“Anh… anh có thể giải thích…” Nam lắp bắp, giọng anh lạc đi vì sợ hãi và tuyệt vọng.
Nhưng Lan không để anh nói hết câu. Cô giơ tay lên, một động tác dứt khoát và lạnh lùng, như thể đang xua đi một thứ gì đó bẩn thỉu. Ánh mắt cô sắc như dao, găm thẳng vào anh, khiến anh co rúm lại. Người phụ nữ lạ bên cạnh Nam run lên bần bật, càng vùi mặt sâu hơn vào lưng anh.
“Đừng phí lời.” Lan nói, giọng cô vẫn bình thản, nhưng sự bình thản đó giờ đây lại mang theo một tầng lớp khinh bỉ sâu sắc. Cô nhìn thẳng vào Nam, không một chút dao động. “Tôi đã đợi đủ lâu để nghe những lời nói dối mà anh sắp thốt ra.”
Lan vừa dứt lời, ánh mắt cô xoáy sâu vào Nam, không cho anh bất kỳ cơ hội nào để phản kháng. Cô từ từ đứng dậy, đôi giày cao gót khẽ gõ lóc cóc trên sàn gỗ, tạo nên một âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Nam và người phụ nữ lạ nín thở, theo dõi từng cử chỉ của Lan. Từ trong túi áo khoác, Lan chậm rãi lấy ra một chiếc đồng hồ đeo tay. Chiếc đồng hồ kim loại sáng bóng, mặt sau khắc rõ hai cái tên: LAN – NAM, cùng với một ngày tháng. Đó là món quà kỷ niệm 10 năm ngày cưới của họ, món quà mà cô đã cất giữ kỹ lưỡng, đã chuẩn bị cho một tương lai từng được vẽ nên bằng những lời hứa.
Lan giơ cao chiếc đồng hồ, để nó lọt thỏm trong ánh đèn vàng hắt ra từ phòng ngủ, phản chiếu lấp lánh như một lời chế giễu. Nam nhìn thấy nó, đôi mắt anh mở to, khuôn mặt trắng bệch đi vì hoảng sợ và hối hận. Ký ức về ngày kỷ niệm, về lời thề non hẹn biển bỗng ùa về, nhưng giờ đây tất cả chỉ còn là sự giả dối.
Lan nhìn thẳng vào Nam, nụ cười nửa miệng đầy cay đắng. Không một chút do dự, cô thẳng tay ném mạnh chiếc đồng hồ xuống sàn gỗ. Một tiếng “XOẢNG!” khô khốc vang lên, âm thanh chát chúa xé toạc không khí im lặng. Chiếc đồng hồ vỡ tan thành nhiều mảnh, những viên đá nhỏ gắn trên mặt số văng tung tóe, lấp lánh dưới ánh đèn như những giọt nước mắt thủy tinh.
Lan trừng mắt nhìn Nam, giọng nói của cô lạnh lẽo đến tận xương tủy, nhưng lại mang theo nỗi đau đớn tột cùng. “Món quà kỷ niệm 10 năm của chúng ta.” Cô ngừng lại, liếc nhìn những mảnh vỡ dưới chân. “Giờ thì nó cũng tan nát như cuộc hôn nhân này.”
Lan dứt lời, ánh mắt cô không còn dán vào Nam nữa mà xoáy thẳng sang Người phụ nữ lạ đang cuộn mình trên giường. Ánh nhìn của Lan sắc như dao, chất chứa sự khinh miệt tột cùng, khiến Người phụ nữ lạ co rúm lại, không dám ngẩng đầu. Lan chậm rãi bước lại gần mép giường, gót giày cao gót vẫn gõ những nhịp khô khốc trên sàn gỗ, tựa như tiếng đếm ngược của một bản án.
Lan cúi thấp người, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của Người phụ nữ lạ. Giọng cô trầm đục, từng chữ như găm vào không khí.
“Cô có biết chiếc đồng hồ này là món quà kỷ niệm 10 năm của tôi không?”
Lan dừng lại, nhếch mép chỉ vào những mảnh vỡ lấp lánh dưới sàn, không cho Người phụ nữ lạ cơ hội trả lời.
“Cô có biết tôi đã cứu bao nhiêu sinh mạng đêm qua, ở bệnh viện, thức trắng cả đêm không?”
Một nụ cười khinh bỉ nở trên môi Lan. Cô liếc nhìn Nam, người đang đứng như trời trồng phía sau, rồi lại quay sang Người phụ nữ lạ, ánh mắt đầy mỉa mai.
“Vậy mà cô lại nằm đây… trên giường của tôi… với chồng tôi.”
Lan dứt lời, ánh mắt cô không còn dán vào Nam nữa mà xoáy thẳng sang Người phụ nữ lạ đang cuộn mình trên giường. Ánh nhìn của Lan sắc như dao, chất chứa sự khinh miệt tột cùng, khiến Người phụ nữ lạ co rúm lại, không dám ngẩng đầu. Lan chậm rãi bước lại gần mép giường, gót giày cao gót vẫn gõ những nhịp khô khốc trên sàn gỗ, tựa như tiếng đếm ngược của một bản án.
Lan cúi thấp người, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của Người phụ nữ lạ. Giọng cô trầm đục, từng chữ như găm vào không khí.
“Cô có biết chiếc đồng hồ này là món quà kỷ niệm 10 năm của tôi không?”
Lan dừng lại, nhếch mép chỉ vào những mảnh vỡ lấp lánh dưới sàn, không cho Người phụ nữ lạ cơ hội trả lời.
“Cô có biết tôi đã cứu bao nhiêu sinh mạng đêm qua, ở bệnh viện, thức trắng cả đêm không?”
Một nụ cười khinh bỉ nở trên môi Lan. Cô liếc nhìn Nam, người đang đứng như trời trồng phía sau, rồi lại quay sang Người phụ nữ lạ, ánh mắt đầy mỉa mai.
“Vậy mà cô lại nằm đây… trên giường của tôi… với chồng tôi.”
Lan đứng thẳng dậy, quay người, không thèm nhìn lại Nam hay Người phụ nữ lạ dù chỉ một giây. Gót giày cao gót của Lan tiếp tục gõ nhịp kiêu hãnh trên sàn gỗ, vang vọng khắp ngôi nhà có sàn gỗ. Cô bước thẳng ra khỏi phòng ngủ, tấm áo khoác bác sĩ vẫn vắt hờ trên tay, như thể đang bước ra khỏi một ca phẫu thuật lạnh lùng và dứt khoát.
Khi Lan đến gần cánh cửa chính, cô dừng lại. Không quay đầu, giọng Lan vang lên đầy dứt khoát, từng lời như nhát dao cứa vào không khí tĩnh lặng.
“Giấy ly hôn sẽ sớm được gửi đến.”
Lan khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua màn đêm.
“Anh và cô ta cứ tận hưởng ‘tổ ấm’ này đi.”
Không một cái nhìn, Lan mở cửa, bước thẳng ra ngoài, bỏ lại phía sau ánh đèn vàng hắt ra từ phòng ngủ, và hai con người đang sững sờ trong sự im lặng chết chóc.
Cánh cửa chính khép lại, nuốt chửng nốt chút âm thanh cuối cùng từ bước chân của Lan. Ánh đèn vàng hắt ra từ phòng ngủ giờ đây dường như còn u ám hơn, đổ dài bóng Nam và Người phụ nữ lạ lên bức tường trống trải. Họ đứng đó, hoặc ngồi đó, bất động, như hai pho tượng đá bị bỏ quên giữa dòng chảy thời gian.
Gương mặt Nam trắng bệch, không còn chút huyết sắc. Đôi mắt anh ta dại đi, vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi Lan vừa đứng. Sự sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực anh ta, nhưng xen lẫn vào đó là nỗi hối hận đang cuộn trào, thiêu đốt từng tế bào. Anh ta bàng hoàng nhận ra hậu quả của hành động mình gây ra, nặng nề hơn bất cứ hình phạt nào mà anh ta từng tưởng tượng.
Người phụ nữ lạ vẫn cuộn mình trên giường, run rẩy như con thú bị thương. Nước mắt lã chã rơi trên má cô ta, nhưng đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là sự kinh hoàng, sợ hãi trước một tương lai bế tắc và xấu hổ. Cô ta cảm thấy mọi ánh mắt khinh miệt của Lan vẫn đang xoáy vào mình, đốt cháy da thịt. Hối hận. Sợ hãi. Bàng hoàng. Ba cảm xúc ấy đan xen, quấn lấy cô ta, tạo thành một sợi dây thòng lọng vô hình siết chặt lấy cổ.
Không ai nói một lời nào. Căn phòng chìm trong sự im lặng chết chóc, nặng nề đến nghẹt thở. Ngay cả tiếng gió đêm khẽ lùa qua khe cửa cũng như bị nuốt chửng. Chỉ còn lại nhịp đập hổn hển của hai trái tim đang vật lộn với bi kịch do chính mình tạo ra. Họ nhìn nhau, hay đúng hơn là nhìn xuyên qua nhau, bởi vì trong khoảnh khắc đó, thứ duy nhất tồn tại là sự trống rỗng và nỗi đau không thể gọi thành tên. Mọi thứ đã sụp đổ, tan tành như chiếc đồng hồ vỡ dưới sàn. Một “tổ ấm” không còn nữa, chỉ còn là đống đổ nát của niềm tin và danh dự.
***
Đêm dần buông xuống sâu hơn, mang theo cái lạnh len lỏi vào từng ngóc ngách của căn nhà một thời ấm cúng. Chiếc đồng hồ vỡ nằm im lìm dưới sàn gỗ, những mảnh kim loại lấp lánh phản chiếu ánh đèn vàng yếu ớt, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thời gian không thể quay ngược. Lan đã đi, mang theo sự tức giận và kiêu hãnh của cô, để lại một khoảng trống không gì có thể lấp đầy, không chỉ trong ngôi nhà mà còn trong cuộc đời của những người ở lại.
Trong tĩnh lặng, Nam và Người phụ nữ lạ có lẽ đã bắt đầu cảm nhận được cái giá phải trả cho những lựa chọn sai lầm. Đó không chỉ là một tờ giấy ly hôn, một mối tình vụng trộm bị phanh phui, mà là sự đánh mất niềm tin, sự đổ vỡ của một gia đình, và vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm hồn. Căn phòng, ngôi nhà, và cả những kỷ niệm ngọt ngào giờ đây đều nhuốm màu cay đắng, trở thành một lời nguyền thầm lặng cho sự phản bội. Cuộc đời vốn dĩ công bằng một cách tàn nhẫn, nó không bỏ qua bất kỳ ai đã gieo hạt giống của sự dối trá và tổn thương. Có lẽ, trong những đêm dài không ngủ sắp tới, họ sẽ phải đối mặt với chính mình, với những tiếng vọng của hối hận và dằn vặt, nhận ra rằng sự bình yên thực sự không thể nào tìm thấy trên nền tảng của sự phản bội và nỗi đau của người khác. Rồi thời gian sẽ trôi, mọi vết thương có thể lành miệng, nhưng những dấu tích của ngày hôm nay sẽ mãi mãi là lời cảnh tỉnh về giá trị của lòng chung thủy, sự chân thành, và ý nghĩa thực sự của một mái ấm gia đình.

