Em chồng hồn nhiên xài đồ chị dâu, mẹ chồng bênh vực: Nàng dâu uất nghẹn và SỰ THẬT ĐẰNG SAU!

Buổi chiều hôm đó, tôi vừa đi làm về đã thấy em chồng hí hửng bước vào nhà, trên người là chiếc váy và cái túi tôi mới mua cách đây chưa đầy một tuần. Ti/m tôi đ/ập thình thịch, không phải vì tiế/c rẻ, mà vì cái cảm giác bị x//â/m ph/ạ/m, bị c/oi thư/ờng đến mức không cần hỏi một câu.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng vẫn run run:
– Em… sao lại lấy váy và túi của chị đi mà không nói gì?
Em chồng thản nhiên đáp, vừa cười vừa soi gương:
– Ơ, có mỗi cái váy với cái túi thôi mà chị. Đi đám cưới cho xinh, có mất mát gì đâu!
Lúc ấy, tôi đã định bỏ qua, nhưng khi thấy cái váy bị dính vết son, còn túi thì có vệt xước nhỏ, tôi không kìm được nữa, quay sang mẹ chồng đang ngồi uống nước:
– Mẹ, con nói rồi, đồ dùng cá nhân ít ra cũng phải hỏi nhau chứ, chứ thế này thì con khó chịu lắm.
Mẹ chồng đặt mạnh chén trà xuống bàn, ánh mắt sắc như dao:
– Gớm, nữa nó đã nuố/t của cô đâu! Là chị trong nhà mà phải xét nét mấy cái đó à?
Lời bà như cái tát vào mặt tôi. Tôi đứng chết lặng, còn em chồng thì nhếch mép cười. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình như người thừa trong chính căn nhà này – nơi tôi gọi là “nhà chồng”.
Cơn u/ất ngh/ẹn dâng lên tận cổ, tôi chỉ biết quay vào phòng, đóng sầm cửa lại. Tiếng cười khúc khích của em chồng và tiếng thở dài đầy trá/ch m/óc của mẹ chồng vẫn vọng ra ngoài, như cứa từng nh/át vào ti/m tôi.
Đêm đó, tôi nằm nghĩ: nếu cứ tiếp tục sống trong cảnh này, tôi sẽ biến thành người đàn bà nhỏ nhen trong mắt cả nhà chồng. Nhưng nếu im lặng, liệu tôi có còn chút giá trị nào?
Đêm đó, tôi không tài nào chợp mắt được. Trong đầu cứ vang vọng câu nói của mẹ chồng: “Là chị mà phải xét nét mấy cái đó à”. Tôi biết, nếu mình im lặng, sau này chuyện sẽ còn lặp lại, thậm chí t/ệ hơn.
Sáng hôm sau, vừa dọn bữa sáng xong, tôi ngồi đợi chồng về. Anh đi công tác mấy hôm mới về tới nhà. Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, kể lại toàn bộ chuyện. Nhưng chưa kịp dứt câu, mẹ chồng đã chen ngang:
– Con xem, chuyện vặt vãnh mà nó làm ầm lên, còn kể xấu em với chồng nữa!
Em chồng thì vội vã giả bộ rơm rớm nước mắt:
– Em chỉ nghĩ chị thương em nên không để bụng… ai ngờ chị lại giận đến thế….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Em chồng hồn nhiên xài đồ chị dâu, mẹ chồng bênh vực: Nàng dâu uất nghẹn và SỰ THẬT ĐẰNG SAU!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt