Buổi chiều hôm đó, tôi vừa đi làm về đã thấy em chồng hí hửng bước vào nhà, trên người là chiếc váy và cái túi tôi mới mua cách đây chưa đầy một tuần. Ti/m tôi đ/ập thình thịch, không phải vì tiế/c rẻ, mà vì cái cảm giác bị x//â/m ph/ạ/m, bị c/oi thư/ờng đến mức không cần hỏi một câu.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng vẫn run run:
– Em… sao lại lấy váy và túi của chị đi mà không nói gì?
Em chồng thản nhiên đáp, vừa cười vừa soi gương:
– Ơ, có mỗi cái váy với cái túi thôi mà chị. Đi đám cưới cho xinh, có mất mát gì đâu!
Lúc ấy, tôi đã định bỏ qua, nhưng khi thấy cái váy bị dính vết son, còn túi thì có vệt xước nhỏ, tôi không kìm được nữa, quay sang mẹ chồng đang ngồi uống nước:
– Mẹ, con nói rồi, đồ dùng cá nhân ít ra cũng phải hỏi nhau chứ, chứ thế này thì con khó chịu lắm.
Mẹ chồng đặt mạnh chén trà xuống bàn, ánh mắt sắc như dao:
– Gớm, nữa nó đã nuố/t của cô đâu! Là chị trong nhà mà phải xét nét mấy cái đó à?
Lời bà như cái tát vào mặt tôi. Tôi đứng chết lặng, còn em chồng thì nhếch mép cười. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình như người thừa trong chính căn nhà này – nơi tôi gọi là “nhà chồng”.
Cơn u/ất ngh/ẹn dâng lên tận cổ, tôi chỉ biết quay vào phòng, đóng sầm cửa lại. Tiếng cười khúc khích của em chồng và tiếng thở dài đầy trá/ch m/óc của mẹ chồng vẫn vọng ra ngoài, như cứa từng nh/át vào ti/m tôi.
Đêm đó, tôi nằm nghĩ: nếu cứ tiếp tục sống trong cảnh này, tôi sẽ biến thành người đàn bà nhỏ nhen trong mắt cả nhà chồng. Nhưng nếu im lặng, liệu tôi có còn chút giá trị nào?
Đêm đó, tôi không tài nào chợp mắt được. Trong đầu cứ vang vọng câu nói của mẹ chồng: “Là chị mà phải xét nét mấy cái đó à”. Tôi biết, nếu mình im lặng, sau này chuyện sẽ còn lặp lại, thậm chí t/ệ hơn.
Sáng hôm sau, vừa dọn bữa sáng xong, tôi ngồi đợi chồng về. Anh đi công tác mấy hôm mới về tới nhà. Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, kể lại toàn bộ chuyện. Nhưng chưa kịp dứt câu, mẹ chồng đã chen ngang:
– Con xem, chuyện vặt vãnh mà nó làm ầm lên, còn kể xấu em với chồng nữa!
Em chồng thì vội vã giả bộ rơm rớm nước mắt:
– Em chỉ nghĩ chị thương em nên không để bụng… ai ngờ chị lại giận đến thế….
Chồng nhìn Vy, rồi lại nhìn mẹ chồng, ánh mắt đầy phân vân. Anh đặt chiếc vali xuống cạnh ghế, tiếng bánh xe lạch cạch trên sàn nhà. Sự mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt anh sau chuyến công tác dài.
“Có chuyện gì vậy em? Mẹ với em nói rõ xem nào.” Giọng chồng bình tĩnh, nhưng Vy vẫn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.
Vy ngước nhìn chồng, trong lòng nhen nhóm một tia hy vọng. Có lẽ anh sẽ lắng nghe và thấu hiểu mình. Cô cố gắng giữ giọng điệu ổn định: “Anh mới về, nhưng em thấy cần phải nói chuyện này rõ ràng. Em…”
Chưa kịp dứt lời, mẹ chồng đã chen ngang, giọng bà đầy vẻ trách móc: “Con xem, chuyện vặt vãnh mà nó làm ầm lên, còn kể xấu em với chồng nữa! Anh mới đi công tác về, cứ để nó yên một bữa đi đã.”
Em chồng lập tức phụ họa, cố gắng nặn ra vẻ mặt đáng thương: “Em chỉ nghĩ chị thương em nên không để bụng… ai ngờ chị lại giận đến thế. Em thật sự không có ý gì đâu anh hai.” Cô ta đưa tay quẹt nhẹ khóe mắt, như thể vừa bị tổn thương sâu sắc.
Chồng nhìn chằm chằm vào Vy, chờ đợi một lời giải thích. Anh muốn nghe cả hai phía. Vy biết đây là cơ hội duy nhất để cô nói ra sự thật.
Vy hít một hơi sâu, định lên tiếng, nhưng mẹ chồng đã nhanh hơn một bước.
“Anh xem, nó cứ làm quá lên, mắng em nó chỉ vì cái váy cái túi thôi đấy!” Mẹ chồng quay sang chồng, ánh mắt ngấn nước, môi mím chặt đầy vẻ xót xa cho con gái. Bà lắc đầu thườn thượt, cố tình kéo câu chuyện theo hướng Vy là người nhỏ nhen, ích kỷ. “Con bé có biết gì đâu, cứ nghĩ chị em trong nhà thì thương nhau, mượn dùng chút cũng không sao. Ai dè Vy lại nổi giận đến mức này. Thật là tội nghiệp con bé, chiều giờ cứ tủi thân mãi.”
Em chồng lập tức cúi gằm mặt xuống, đưa tay dụi mắt, vai khẽ run lên như thể đang kìm nén tiếng nức nở.
Chồng nhìn chằm chằm vào Vy, ánh mắt không còn sự phân vân mà đã chuyển sang vẻ khó hiểu, xen lẫn chút thất vọng.
Vy đứng chết lặng, cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa cô và chồng. Lời nói đã bị chặn lại ngay cổ họng.
Vy đứng chết lặng, cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa cô và chồng. Lời nói đã bị chặn lại ngay cổ họng.
Em chồng lại rụt rè cúi đầu, bàn tay đưa lên dụi mắt, vai khẽ run lên bần bật. Cô ta khẽ cất tiếng, nghe yếu ớt và đầy tủi thân. “Chị Vy ơi… Em… em chỉ nghĩ chị thương em, có dùng nhờ chút thôi mà chị giận đến vậy. Em đâu có biết… chị lại để ý như thế.” Nước mắt Em chồng lăn dài trên má, nhưng ánh mắt cô ta lướt nhanh về phía mẹ chồng, tìm kiếm sự đồng tình.
Mẹ chồng lập tức ôm lấy Em chồng vào lòng, vỗ về tấm lưng gầy của cô ta. “Con xem kìa, vợ con làm con bé tủi thân đến mức nào rồi? Đồ đạc mua về là để dùng, chị em trong nhà sao phải tính toán chi li vậy. Con bé có cái gì mà không san sẻ cho chị?” Bà ngước lên, ánh mắt tức giận trừng thẳng vào Vy, đầy vẻ răn đe. Bà đưa tay siết chặt vai Em chồng, như thể để truyền thêm sức mạnh cho cô ta.
Vy nuốt khan, cổ họng khô khốc. Cơn giận bùng lên trong lòng, nóng rực như lửa đốt, nhưng cô cố gắng nén lại, hai tay siết chặt. Cô biết mình không thể mất bình tĩnh ngay lúc này, không thể để mình trông như kẻ hẹp hòi. Nếu cô lên tiếng gay gắt, tất cả sẽ đổ lỗi cho cô là người chị dâu ác nghiệt, ghê gớm. Vy hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc như dao lướt qua khuôn mặt Em chồng, người đang giả bộ lau nước mắt nhưng khóe môi khẽ cong lên một cách đầy ẩn ý. Vy cố nén cảm giác buồn nôn, biết rằng mình cần phải giữ giọng, phải giữ lại chút lí trí cuối cùng.
Chồng, người nãy giờ đứng im lặng quan sát, cuối cùng cũng lên tiếng. Anh đưa mắt nhìn Vy, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi sau chuyến công tác.
CHỒNG
(Giọng cố gắng xoa dịu, nhìn Vy)
Thôi được rồi, có gì từ từ nói chuyện.
Vy nhìn anh, chờ đợi một sự công bằng, một lời bênh vực. Nhưng rồi anh quay sang Em chồng, giọng điệu có phần nhẹ nhàng hơn, như chỉ là một lời nhắc nhở chiếu lệ.
CHỒNG
(Nhìn Em chồng, giọng muốn bỏ qua chuyện này)
Lần sau em cứ hỏi chị một tiếng cho lịch sự. Đồ mới của chị mà.
Vy đứng chết lặng. Cô cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thất vọng tột cùng. “Đồ mới của chị mà”, câu nói của Chồng nghe như một lời phân bua yếu ớt, chỉ chạm đến bề nổi của vấn đề, hoàn toàn bỏ qua sự thiếu tôn trọng và những thiệt hại rõ ràng Em chồng đã gây ra. Nó giống như anh đang cố gắng dập tắt ngọn lửa bằng một gáo nước nhỏ, thay vì nhìn nhận gốc rễ của vấn đề.
Mẹ chồng vẫn ôm Em chồng, khẽ nhếch mép một nụ cười ẩn ý, ánh mắt thách thức lướt qua Vy. Em chồng cũng ngước lên, đôi mắt vẫn đỏ hoe nhưng khóe môi đã không còn giữ được vẻ tủi thân nữa. Vy nhìn Chồng, ánh mắt không thể che giấu sự chán chường. Cô nhận ra, trong gia đình này, tiếng nói của cô luôn bị xem nhẹ, mọi chuyện rắc rối đều được giải quyết theo cách có lợi cho “phía bên kia”. Trái tim Vy trĩu nặng, cảm giác như mình đang đứng một mình giữa một chiến trường mà không ai muốn hiểu cho cô.
Vy nhìn Chồng, ánh mắt không thể che giấu sự chán chường. Cô nhận ra, trong gia đình này, tiếng nói của cô luôn bị xem nhẹ, mọi chuyện rắc rối đều được giải quyết theo cách có lợi cho “phía bên kia”. Trái tim Vy trĩu nặng, cảm giác như mình đang đứng một mình giữa một chiến trường mà không ai muốn hiểu cho cô.
VY
(Giọng Vy bật ra, đanh lại nhưng vẫn run lên vì uất ức kìm nén)
Anh nói “Đồ mới của chị mà” là sao? Anh có biết chuyện không phải chỉ là “đồ mới” hay không?
Chồng nhìn Vy, khuôn mặt hiện rõ sự bối rối và khó chịu khi Vy không chịu “xuôi lòng” như anh mong muốn.
VY
(Tiếp lời, nhìn thẳng vào Chồng, sau đó lướt qua Em chồng và Mẹ chồng)
Không phải chuyện tiếc rẻ, mà là sự tôn trọng. Đồ của con bị hỏng, bị bẩn mà không ai nói gì. Không một lời xin lỗi, không một lời giải thích. Nó không phải là giá trị món đồ, mà là cách mọi người đối xử với nhau!
Mẹ chồng nghe thấy vậy, không giữ được vẻ thản nhiên nữa. Bà buông Em chồng ra, đặt mạnh chén trà trên tay xuống bàn, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên giữa không gian im lặng. Ánh mắt bà nhìn Vy sắc lạnh.
MẸ CHỒNG
(Giọng gay gắt, chèn vào)
Con nói cái gì mà tôn trọng hay không tôn trọng? Nhà này tôi là người lớn nhất, tôi dạy dỗ con cái tôi không cần ai phải giảng giải!
VY
(Dù sợ hãi nhưng sự uất ức đã đẩy Vy đến giới hạn, cô không muốn lùi bước)
Nhưng con có quyền được nói lên cảm nhận của mình. Con không chấp nhận việc đồ đạc cá nhân của mình bị xâm phạm, bị phá hỏng mà không ai lên tiếng, không ai thừa nhận lỗi. Đó là sự thiếu tôn trọng!
Mẹ chồng nhìn xoáy vào Vy, ánh mắt bà tràn ngập sự gay gắt, giọng nói gằn lên từng chữ.
MẸ CHỒNG
(Quát)
Cái váy cái túi có đáng bao nhiêu mà cô làm ầm lên cả nhà thế này? Sống chung phải biết san sẻ!
Bà lại đập mạnh chén trà xuống bàn một lần nữa, tiếng “cạch” khô khốc vang vọng, như một lời đe dọa. Hơi trà bốc lên nghi ngút, phản chiếu sự giận dữ tột độ trên khuôn mặt Mẹ chồng. Em chồng ngồi cạnh bà, rụt rè nhưng ánh mắt vẫn lướt nhìn Vy đầy vẻ thách thức, dường như được tiếp thêm sức mạnh từ thái độ của mẹ. Vy đứng sững, tim đập thình thịch, cảm giác uất ức dâng lên đến tận cổ họng. Chồng đứng cạnh Vy, anh chỉ biết nhíu mày nhìn mẹ mình, sau đó lại quay sang Vy với ánh mắt bất lực pha lẫn chút khó chịu. Anh rõ ràng muốn Vy nhượng bộ.
Chồng thở dài nặng nhọc, sự mệt mỏi sau chuyến công tác rõ ràng hằn trên nét mặt anh. Anh nhìn lướt qua mẹ và em gái, rồi quay sang Vy, ánh mắt né tránh bất kỳ sự đối đầu nào.
CHỒNG
(Giọng khàn khàn, mệt mệt)
Thôi được rồi, chuyện nhỏ thôi mà. Anh về mệt, mọi người đừng làm căng nữa.
Anh không đợi ai trả lời, lập tức đứng dậy. Bước chân anh nặng nề, dứt khoát bỏ vào phòng riêng, cánh cửa đóng lại một cách hờ hững, nhưng đủ để cắt đứt mọi hy vọng về sự can thiệp từ phía anh. Chồng đã né tránh trách nhiệm, bỏ mặc Vy lại một mình đối mặt với cuộc chiến không cân sức này.
Vy chết sững tại chỗ, như bị đóng băng trong chính căn nhà của mình. Cảm giác cô đơn tột độ dâng lên choáng ngợp, bóp nghẹt lồng ngực cô. Cô nhận ra mình đã hoàn toàn bị bỏ rơi, không một ai đứng về phía cô.
Vy chết sững tại chỗ, như bị đóng băng trong chính căn nhà của mình. Cảm giác cô đơn tột độ dâng lên choáng ngợp, bóp nghẹt lồng ngực cô. Cô nhận ra mình đã hoàn toàn bị bỏ rơi, không một ai đứng về phía cô.
Vy phớt lờ ánh nhìn lạnh lùng của Mẹ chồng và Em chồng, chậm rãi kéo ghế ra rồi ngồi lại bàn ăn. Trước mặt Vy, những chiếc chén đĩa đã trống rỗng, lạnh lẽo như chính tâm hồn cô lúc này. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhòe đi mọi thứ. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
Cuộc hôn nhân này, rốt cuộc có còn ý nghĩa? Khi Chồng cô, người lẽ ra phải đứng về phía cô, lại chọn cách quay lưng. Anh ấy không hiểu cô. Hoàn toàn không hiểu. “Anh ấy không hiểu mình, liệu mình có nên tiếp tục?” Vy tự nhủ trong tuyệt vọng, tiếng lòng cô vang vọng giữa không gian im lặng đến đáng sợ của Nhà chồng.
Vài ngày sau, Vy vẫn cố gắng duy trì sự bình thản giả tạo trong Nhà chồng. Cô tránh mặt Mẹ chồng và Em chồng nhiều nhất có thể, nhưng cảm giác bị cô lập vẫn bám riết. Một buổi chiều nọ, Vy tìm chiếc máy làm tóc mới mua của mình, định bụng sẽ dùng nó cho một cuộc gặp quan trọng vào ngày mai. Cô nhớ mình đã cất nó trong hộc tủ cá nhân của Phòng riêng.
Vy bước vào phòng, hộc tủ mở hé. Chiếc máy làm tóc không cánh mà bay. Một cảm giác lo lắng len lỏi. Cô đi thẳng sang phòng Em chồng. Cửa phòng hé mở, Vy thấy Em chồng đang ngồi trên giường, tay cầm chiếc máy làm tóc của Vy, gương mặt đầy vẻ thỏa mãn. Nhưng không chỉ vậy, lớp vỏ máy đã xước xát vài vết, và một ít sợi tóc cháy sém còn vương trên thanh nhiệt. Bên cạnh Em chồng là lọ kem dưỡng da tay đắt tiền của Vy, nắp không đậy kín, đã vơi đi quá nửa.
Vy đứng sững ở cửa, lồng ngực cô như bị bóp nghẹt. Máu dồn lên não. Cô không thể giữ nổi bình tĩnh nữa.
VY (GIỌNG RÍT QUA KẼ RĂNG): Em đang làm cái quái gì với đồ của chị vậy?
Em chồng giật mình, ngước lên nhìn Vy. Đôi mắt cô ta không hề có chút hối lỗi nào, thậm chí còn ánh lên vẻ khó chịu vì bị làm phiền.
EM CHỒNG (THỜ Ơ, LẠNH NHẠT): Ối giời, chị làm gì mà ghê vậy? Có gì đâu. Em mượn dùng thôi mà.
Vy nhìn chiếc máy làm tóc đã bị hỏng hóc, rồi nhìn lọ kem dưỡng da quý giá. Giọng cô run lên vì tức giận, nhưng cố gắng giữ bình tĩnh.
VY: Mượn? Mượn mà dùng không xin phép? Mượn mà để hư hỏng thế này à? Lần trước là váy và túi, giờ đến máy làm tóc và kem dưỡng da của chị! Em có coi trọng đồ của chị không? Có coi trọng chị không?
Em chồng bĩu môi, đặt mạnh chiếc máy làm tóc xuống giường, tạo ra một tiếng động khô khốc. Cô ta nhún vai một cách thách thức.
EM CHỒNG: Có gì đâu mà chị cứ làm căng. Đồ đạc thì mua cái khác. Chị giàu mà, mua bao nhiêu chả được. Hay chị tiếc mấy cái đồ rẻ tiền này?
Những lời nói của Em chồng như những mũi dao đâm thẳng vào tim Vy. “Đồ rẻ tiền”? “Mua bao nhiêu chả được”? Cô ta đang khinh thường Vy một cách trắng trợn. Cảm giác bị chọc tức và coi thường tột độ dâng lên, đốt cháy mọi tế bào trong Vy. Cô chưa bao giờ cảm thấy bị xúc phạm đến như vậy. Khuôn mặt Vy trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu. Cô siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
VY (SUY NGHĨ NỘI TÂM): Đủ rồi! Mình không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
Vy quay gót, không nói thêm lời nào, bỏ lại Em chồng với vẻ mặt đắc thắng. Cô bước về phòng mình, lồng ngực phập phồng, hơi thở gấp gáp. Căn phòng tưởng chừng là nơi an toàn nhất giờ lại trở thành nhà tù giam hãm sự tức giận và nỗi uất ức của cô. Vy tự nhủ, một cách lạnh lùng và dứt khoát.
VY (SUY NGHĨ NỘI TÂM): Mọi chuyện phải kết thúc. Ngay bây giờ.
Đêm đó, Vy không tài nào chợp mắt. Từng lời nói khinh miệt của Em chồng cứ vang vọng trong đầu Vy, hòa cùng hình ảnh chiếc váy dính son, cái túi trầy xước, chiếc máy làm tóc cháy sém và lọ kem dưỡng da vơi quá nửa. Tất cả như một màn tra tấn tinh thần, đẩy Vy đến bờ vực. Vy nằm đó, trân trối nhìn trần nhà, nước mắt chảy ngược vào trong. Nỗi tủi thân và sự bất lực cứ thế dâng lên, nhấn chìm Vy trong một vũng lầy cảm xúc.
VY (SUY NGHĨ NỘI TÂM): Mình không thể sống như thế này mãi được. Cứ tiếp tục chịu đựng, mình sẽ chết mòn mất.
Vy bật dậy, ngồi phắt trên giường. Đôi mắt Vy đỏ hoe nhưng không còn vẻ yếu đuối, thay vào đó là sự kiên quyết tột độ. Vy đã chịu đựng quá nhiều. Đã đến lúc phải đối mặt. Vy sẽ không trốn tránh nữa. Cô cần nói chuyện với Chồng, làm rõ mọi chuyện.
Sáng hôm sau, Vy thức dậy sớm, lòng nặng trĩu nhưng ý chí lại vững như bàn thạch. Chồng của Vy vừa đi công tác về tối qua. Đây là cơ hội duy nhất. Vy bước xuống bếp, nơi Mẹ chồng đã ngồi sẵn, tay cầm chén trà nóng. Không khí trong Nhà chồng nặng nề đến nghẹt thở.
Vy cố gắng hít thở sâu, tiến về phía Chồng đang ngồi cạnh Mẹ chồng.
VY: Anh, mình cần nói chuyện.
Chồng của Vy ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút mệt mỏi sau chuyến công tác. Mẹ chồng của Vy lập tức đặt mạnh chén trà xuống bàn, tiếng loảng xoảng vang lên khô khốc, thu hút sự chú ý. Bà nhìn Vy với ánh mắt dò xét, pha lẫn sự khó chịu.
MẸ CHỒNG (GIỌNG LẠNH LÙNG): Có chuyện gì mà sáng sớm đã làm ầm ĩ lên thế? Chồng con mới đi công tác về, để nó nghỉ ngơi đi chứ.
Vy không hề lùi bước. Ánh mắt Vy kiên định nhìn thẳng vào Chồng, phớt lờ thái độ của Mẹ chồng.
VY: Con xin lỗi Mẹ, nhưng chuyện này rất quan trọng. Con cần nói chuyện riêng với anh ấy.
Chồng của Vy nhìn giữa Vy và Mẹ chồng, vẻ mặt ngập ngừng. Anh cảm nhận được sự căng thẳng tột độ trong không khí.
CHỒNG: Có chuyện gì vậy Vy? Em cứ nói ở đây cũng được.
Vy siết chặt tay. Không, cô không thể nói ở đây. Không phải trước mặt Mẹ chồng, người luôn bênh vực Em chồng và làm mọi chuyện thêm tồi tệ.
VY: Không được. Em cần anh dành chút thời gian cho em. Vấn đề này liên quan đến Em chồng, và nó đã đi quá xa rồi. Em không thể chịu đựng thêm nữa.
Lời nói của Vy như một quả bom nổ chậm. Mẹ chồng của Vy trợn mắt, khuôn mặt bà ta biến sắc vì tức giận. Bà ta định lên tiếng phản bác, nhưng Vy đã kịp thời cắt ngang, đôi mắt Vy rực lửa.
VY: Con muốn mọi thứ phải rõ ràng. Một lần và mãi mãi.
Vy quay người, bước về Phòng riêng của mình, để lại Chồng và Mẹ chồng với sự ngỡ ngàng và tức giận tột độ. Vy không còn muốn tranh cãi. Cô đã đưa ra quyết định của mình. Bây giờ là lúc Chồng của Vy phải chọn.
Vy quay người, bước về Phòng riêng của mình, để lại Chồng và Mẹ chồng với sự ngỡ ngàng và tức giận tột độ. Vy không còn muốn tranh cãi. Cô đã đưa ra quyết định của mình. Bây giờ là lúc Chồng của Vy phải chọn.
Tối đó, Vy ngồi lặng lẽ trong Phòng riêng, nhìn ra ngoài cửa sổ, chờ đợi. Từng phút trôi qua như dài vô tận, nhưng sự kiên định trong lòng Vy không hề lay chuyển. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối đầu này.
Tiếng xe máy quen thuộc vọng vào sân Nhà chồng. Vy nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt cô giờ đây chứa đầy sự quyết tâm sắt đá. Chồng của Vy đã về.
Vài phút sau, tiếng bước chân nặng nề tiến về phía Phòng riêng. Cánh cửa mở hé, Chồng của Vy đứng đó, vẻ mặt mệt mỏi và có chút lo lắng. Anh chậm rãi bước vào, đóng cửa lại. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng. Chồng của Vy không nói gì, chỉ nhìn Vy, chờ đợi.
Vy đứng dậy, bước đến đối diện Chồng. Đôi mắt cô không còn chút mềm yếu nào mà thay vào đó là sự lạnh lùng đến lạ.
VY: Anh, chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc.
CHỒNG (GIỌNG KHẼ): Anh biết. Có chuyện gì vậy em? Sáng nay mẹ có vẻ…
VY (CẮT NGANG): Không phải chuyện của Mẹ. Đây là chuyện của chúng ta. Chuyện của em. Và cách sống này.
Vy dừng lại một chút, thu hết can đảm, nhìn thẳng vào mắt Chồng.
VY: Anh phải lựa chọn. Hoặc là em, hoặc là cách sống này của gia đình anh. Em không thể chịu đựng thêm nữa. Em không thể tiếp tục sống trong sự khinh miệt và thiếu tôn trọng này.
Giọng của Vy lạnh lùng, dứt khoát, từng lời như cứa vào không khí. Chồng của Vy sững sờ. Anh chưa bao giờ thấy Vy kiên quyết và cứng rắn đến thế. Anh mở miệng định nói, nhưng rồi lại im bặt, nhìn vào đôi mắt đang rực lửa của vợ mình. Vy không cho anh cơ hội nói thêm điều gì.
VY: Em đã chịu đựng đủ rồi. Anh phải đưa ra quyết định của mình. Ngay bây giờ.
Chồng của Vy đứng sững, đôi mắt anh mở to, sự ngỡ ngàng xen lẫn kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Vy chưa bao giờ nói những lời như vậy, chưa bao giờ cứng rắn và dứt khoát đến thế. Một cảm giác bị thách thức dâng lên trong lòng anh, rồi nhanh chóng biến thành sự khó chịu và tức giận.
CHỒNG (GIỌNG BẮT ĐẦU CĂNG THẲNG): Em nói gì lạ vậy? Em muốn làm gì? Em đang làm quá mọi chuyện lên đấy, Vy à!
Chồng của Vy tiến thêm một bước, đôi mắt anh tóe lửa. Anh cảm thấy bị dồn vào chân tường, bị ép buộc phải lựa chọn, và điều đó khiến anh vô cùng tức giận. Anh cho rằng Vy đang cố tình tạo ra kịch tính, biến một vấn đề nhỏ nhặt thành chuyện sống còn.
VY (GIỌNG LẠNH LÙNG, KHÔNG HỀ NHƯỢNG BỘ): Anh nghĩ em làm quá ư? Anh nghĩ những gì em phải chịu đựng là nhỏ nhặt ư? Anh có bao giờ tự đặt mình vào vị trí của em chưa?
CHỒNG (MẶT ĐỎ GẦN): Anh thì sao? Anh vừa đi công tác về, mệt mỏi cả ngày, vừa về đến nhà đã phải nghe những lời này! Em nghĩ anh không mệt mỏi sao? Anh luôn cố gắng làm mọi thứ tốt nhất cho gia đình này!
VY: Gia đình này là gia đình của ai? Hay chỉ là gia đình của Mẹ và Em chồng anh thôi? Anh có bao giờ coi em là một phần của gia đình này, hay chỉ là một người giúp việc không công, một người lạ phải chịu đựng mọi sự đối xử tệ bạc?
Chồng của Vy giật mình trước lời lẽ sắc bén của vợ. Anh không ngờ Vy lại có thể nói ra những điều đó. Cơn giận của anh bùng lên dữ dội hơn.
CHỒNG: Em nói những lời đó là sao? Em đang sỉ nhục gia đình anh đấy à? Em đang đòi hỏi cái gì? Em muốn anh phải làm gì? Bỏ rơi Mẹ và em gái anh để chiều lòng em sao? Em nghĩ được những gì mà nói ra những lời đó?
VY (NHÌN THẲNG VÀO MẮT CHỒNG, KHÔNG CHỚP): Em không đòi hỏi anh bỏ rơi ai cả. Em chỉ đòi hỏi sự tôn trọng. Em chỉ đòi hỏi anh phải là một người chồng biết bảo vệ vợ mình. Nếu anh không thể làm được điều đó, thì tốt hơn hết là đừng làm gì cả.
Không khí trong Phòng riêng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Chồng của Vy hằn học nhìn Vy, anh không còn giữ được bình tĩnh. Anh cảm thấy toàn bộ sự kiên nhẫn của mình đã bị thách thức.
CHỒNG: Em được lắm, Vy! Em muốn mọi chuyện căng thẳng đến mức này sao? Em muốn đẩy anh vào thế khó xử sao?
VY: Không phải em muốn đẩy anh. Chính anh đang tự đẩy mình vào đó. Em đã cho anh cơ hội để nhìn nhận, để thay đổi. Nhưng anh đã không làm. Bây giờ, quyết định là của anh. Hoặc là em, hoặc là sự im lặng chấp nhận mọi thứ của anh.
Cả hai đứng đối mặt nhau, ánh mắt giao nhau như tóe lửa. Không ai chịu lùi bước, không ai muốn nhường nhịn. Từng lời nói đều chứa đựng sự phẫn uất, tức giận và kiên quyết. Bầu không khí căng thẳng đến tột độ, như một sợi dây đàn sắp đứt. Chồng của Vy siết chặt tay, cố gắng kiềm chế cơn giận đang sôi sục trong lồng ngực.
Chồng của Vy siết chặt tay, cố gắng kiềm chế cơn giận đang sôi sục trong lồng ngực. Vy không đợi anh ta phản ứng, cô tiếp lời, giọng nói rõ ràng nhưng không giấu nổi sự đau đớn.
VY: Em không còn lựa chọn nào khác, anh à. Nếu anh không thể đứng về phía em, không thể bảo vệ em khỏi những chuyện vặt vãnh này, thì có lẽ chúng ta không thể sống chung nữa.
Chồng của Vy sững người. Từ “không thể sống chung” như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tai anh ta. Anh ta nhìn Vy, vừa tức giận, vừa hoang mang.
CHỒNG (HẦM HÈ): Em nói cái gì? Em đang uy hiếp anh đấy à? Em nghĩ em muốn đi là đi được sao?
Vy không trả lời. Cô quay lưng lại, bước đến tủ quần áo, kéo chiếc vali du lịch lớn xuống. Từng cử chỉ của cô dứt khoát đến lạnh lùng. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Vy, nhưng đôi tay cô vẫn không ngừng sắp xếp đồ đạc. Cô lấy ra chiếc váy và cái túi mới mua – những thứ đã châm ngòi cho mọi chuyện, nhẹ nhàng đặt chúng vào vali.
VY (GIỌNG LẠNH, RƯNG RƯNG NƯỚC MẮT): Em không uy hiếp ai cả. Em chỉ đang đưa ra quyết định cho cuộc đời em. Em đã chịu đựng quá đủ rồi.
Chồng của Vy chứng kiến cảnh tượng đó, ruột gan anh ta như bị thắt lại. Đây không phải là một trò đùa, cũng không phải lời nói trong lúc nóng giận nhất thời. Vy thực sự đang chuẩn bị rời đi. Sự tức giận của anh ta bắt đầu xen lẫn một chút sợ hãi, một cảm giác mất mát sắp cận kề.
CHỒNG (MẮT TRỪNG TRỪNG, NHẤN MẠNH TỪNG CHỮ): Em điên rồi! Em có biết mình đang làm gì không? Em muốn vứt bỏ tất cả sao?
Vy chỉ lắc đầu nhẹ, kéo khóa vali lại, tiếng “xèn xẹt” vang lên khô khốc trong căn Phòng riêng tĩnh mịch. Cô quay lại đối mặt với chồng, ánh mắt cô tuy ướt đẫm nhưng kiên định đến lạ thường.
VY: Có lẽ, vứt bỏ tất cả lại là cách duy nhất để em giữ lại chút tự trọng cuối cùng của mình.
Tiếng khóa vali vừa dứt, cửa phòng bật mở sầm một cái. Mẹ chồng và Em chồng đứng sững ở ngưỡng cửa, ánh mắt trừng trừng nhìn vào cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Mẹ chồng với khuôn mặt đỏ gay vì tức giận, còn Em chồng thì ngạc nhiên pha lẫn hả hê khi thấy Vy và Chồng đang căng thẳng.
MẸ CHỒNG (HÉT LÊN, GIỌNG CHOE CHOÉ): Cái gì vậy? Sáng sớm mà đã cãi vã ầm ĩ hết cả lên! Hai đứa muốn làm loạn nhà này à?
Bà nhanh chóng lướt mắt qua chiếc vali đang nằm chễm chệ dưới sàn, rồi lại nhìn sang Vy, ánh mắt sắc như dao cau.
EM CHỒNG (ĐẨY CỬA BƯỚC VÀO, GIỌNG MỈA MAI): Ôi chao! Sắp đi đâu rồi chị dâu? Hay lại dỗi hờn, làm mình làm mẩy?
Vy đứng thẳng người, đối mặt với ba cặp mắt đang đổ dồn vào mình. Cô không nói gì, chỉ dùng ánh mắt kiên định đáp trả, như thể cô đã lường trước được sự xuất hiện này.
MẸ CHỒNG (TIẾN VỀ PHÍA VY, CHỈ TAY): Cô làm cái trò gì vậy hả Vy? Chồng cô mới đi công tác về, chưa kịp thở là cô đã gây sự rồi. Cô muốn phá nát gia đình này sao?
Chồng của Vy đứng bên cạnh, mặt tái mét. Anh ta muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ có thể nhìn mẹ mình trút giận lên Vy.
VY (NHÌN THẲNG VÀO MẸ CHỒNG, GIỌNG KHÔNG CHÚT RUN RẨY): Con không phá nát gia đình nào cả. Con chỉ đang muốn tìm lại sự bình yên cho chính mình.
MẸ CHỒNG (MẮT TRỪNG TRỪNG, LÀN MÔI RUN LÊN VÌ TỨC GIẬN): Bình yên ư? Bình yên của cô là gây chuyện, là muốn bỏ chồng, bỏ nhà để đi à? Cô nghĩ cô là ai mà đòi làm vậy?
Bà liếc nhanh sang người con trai, thấy anh ta im lặng, càng thêm phần tức giận và thất vọng. Bà với tay vơ lấy chén trà đang đặt trên bàn trang điểm, đặt mạnh xuống bàn “cạch” một tiếng khô khốc, làm cả căn phòng giật mình.
MẸ CHỒNG: Tôi nói cho cô biết, đừng có mơ tưởng chuyện đó! Bước chân ra khỏi cái nhà này không dễ vậy đâu!
MẸ CHỒNG (MẶT ĐỎ GAY, GIỌNG CHOE CHOÉ): Cô nói gì? Tôn trọng? Cô làm những chuyện này mà đòi sự tôn trọng ư? Cô nghĩ cô là dâu con trong nhà này kiểu gì vậy hả?
Vy vẫn bình tĩnh, đôi mắt cô không một chút dao động khi nhìn thẳng vào mẹ chồng. Cô không đáp lại lời mắng nhiếc, mà chậm rãi quay người, cúi xuống chiếc vali đang mở rộng dưới sàn. Cô bắt đầu gấp từng chiếc áo, từng chiếc quần một cách cẩn thận, cho vào vali.
EM CHỒNG (PHỤNG PHỊU, CHỈ TRÍCH): Mẹ thấy không? Cô ta coi thường mẹ, coi thường cả cái nhà này mà! Vừa nói là tìm sự tôn trọng, xong lại bỏ đi như thế này à?
Vy khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng thoáng qua trên môi. Tay cô vẫn thuần thục sắp xếp đồ đạc.
VY (GIỌNG CHẮC NỊCH, KHÔNG CHÚT RUN RẨY, VỪA GẤP QUẦN ÁO VỪA NÓI): Con không phá nát gia đình nào cả. Con chỉ đang tìm lại sự tôn trọng… cho chính mình. Sự tôn trọng mà lẽ ra con phải được nhận.
Mẹ chồng sững người trước câu nói của Vy. Bà chưa bao giờ thấy Vy bình tĩnh và kiên định đến vậy. Bà càng tức giận hơn khi thấy Vy không hề nao núng, thậm chí còn tiếp tục chuẩn bị hành lý.
MẸ CHỒNG (HÉT LÊN, CHỈ TAY VÀO VY): Cô im đi! Cái loại dâu con hỗn hào như cô mà đòi tôn trọng à? Cô dám nói thế với tôi sao?
Vy vẫn giữ ánh mắt kiên định, không nhìn lên mẹ chồng, tay tiếp tục đặt chiếc áo cuối cùng vào vali. Cô kéo khóa vali lại, tiếng “xẹttt” của khóa vang lên giữa căn phòng đang căng thẳng.
Chồng của Vy đứng như trời trồng, anh ta chứng kiến toàn bộ sự việc, khuôn mặt trắng bệch, không dám hó hé một lời. Anh ta nhìn `Vy`, rồi nhìn `Mẹ chồng`, ánh mắt đầy sự bất lực và sợ hãi.
EM CHỒNG (MẶT MÓP XỆ): Chị dâu à, chị nghĩ đi đâu mà dễ dàng vậy? Chị…
Vy đứng thẳng người dậy, kéo vali về phía cửa phòng, hoàn toàn phớt lờ những lời chỉ trích và oán trách của mẹ chồng và em chồng. Cô nhìn hai người họ bằng ánh mắt kiên quyết, rồi quay sang người chồng vẫn đang im lặng.
Chồng đứng giữa làn ranh vô hình, một bên là sự kiên quyết đến lạnh lùng của Vy, một bên là gương mặt đỏ gay, đầy phẫn nộ của mẹ anh. Ánh mắt anh xoay vần giữa hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình, cảm giác bất lực và sợ hãi bao trùm lấy tâm trí. Anh nhận ra sự cứng rắn trong ánh mắt Vy, một sự quyết tâm mà anh chưa từng thấy ở cô. Lòng anh thắt lại, một nỗi sợ hãi thực sự dâng lên: cô ấy sẽ bỏ đi thật. Anh biết mình không thể để mất cô.
Anh hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm. Bước chân anh chầm chậm di chuyển, không phải về phía mẹ, mà là về phía Vy. Mẹ chồng và Em chồng sững sờ nhìn anh, không nói nên lời.
MẸ CHỒNG (Gắt gỏng): Con làm gì thế hả?
Chồng không quay đầu lại. Anh tiến đến, đặt tay lên tay Vy đang nắm chặt quai vali. Anh siết nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, cố gắng truyền đi sự trấn an.
CHỒNG (GIỌNG KHÀN ĐẶC, NHẸ NHÀNG NHẤT CÓ THỂ): Thôi được rồi, em bình tĩnh lại. Chúng ta nói chuyện nghiêm túc.
Vy nhìn anh, đôi mắt cô sâu thẳm, chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc. Có một tia hy vọng vừa lóe lên, mong manh như sợi tơ mỏng, nhưng xen lẫn vào đó là nỗi buồn mênh mang về một tương lai mịt mờ. Cô không biết liệu lời nói này có thực sự là một khởi đầu mới, hay chỉ là một sự trì hoãn đau khổ khác. Cô vẫn đứng đó, không lùi, không tiến, chỉ để ánh mắt chạm vào anh, chờ đợi một điều gì đó rõ ràng hơn.
Nhưng khoảnh khắc ấy, khi bàn tay Chồng chạm vào tay Vy, khi lời nói “Chúng ta nói chuyện nghiêm túc” vang lên, một cánh cửa mới dường như đã hé mở, dù còn đầy sương mù và ẩn chứa nhiều điều chưa biết. Đó không chỉ là lời hứa suông, mà là sự thừa nhận cuối cùng về sự tồn tại của Vy, về những tổn thương mà cô đã phải gánh chịu. Giây phút ấy, Vy hiểu rằng đôi khi, để tìm lại chính mình, để đòi lại công bằng, người ta phải sẵn sàng đối mặt với sự đổ vỡ, phải dám buông bỏ những thứ không còn thuộc về mình. Cuộc chiến không phải là để giành thắng lợi trước mẹ chồng hay em chồng, mà là để giành lấy sự bình yên cho tâm hồn cô, để cô có thể thở một cách trọn vẹn, không còn bị kìm nén.
Gia đình là nơi trú ẩn, nhưng cũng có thể là ngục tù vô hình, giam hãm những ước mơ và sự tự do cá nhân. Vy đã từng tin vào sự hòa hợp, vào tình yêu, nhưng thực tế nghiệt ngã đã dạy cô rằng lòng tốt đôi khi bị lạm dụng, sự nhẫn nhịn có thể biến thành sự yếu đuối trong mắt người khác. Giờ đây, đứng trước người đàn ông mà cô từng yêu tha thiết, Vy nhận ra rằng tình yêu đích thực phải đi đôi với sự tôn trọng và bình đẳng. Tình yêu không thể tồn tại một cách bền vững trong một mối quan hệ mà một người phải liên tục chịu đựng sự hạ thấp, sỉ nhục, và sự coi thường đến từ chính những người thân yêu.
Cuộc đời vốn là một chuỗi những lựa chọn và những bài học không ngừng nghỉ, đôi khi đau đớn nhưng cần thiết để trưởng thành. Có những lúc chúng ta phải chấp nhận buông tay để giữ lại phẩm giá của mình, để không bị cuốn vào vòng xoáy của những mâu thuẫn không hồi kết. Có những lúc sự tha thứ không phải là để cho người khác, mà là để giải thoát chính mình khỏi gông cùm của oán hận và tổn thương, để trái tim được nhẹ nhõm. Vy chưa biết tương lai sẽ đi về đâu, liệu cuộc nói chuyện này có thực sự thay đổi được mọi thứ hay không, nhưng khoảnh khắc này, cô đã tìm thấy một phần bản ngã đã mất. Nỗi buồn về những gì đã qua vẫn còn đó, nhưng hy vọng về một sự khởi đầu mới, dù có thể là một mình, đã đủ mạnh mẽ để cô tiếp tục bước đi, tìm kiếm ánh sáng ở cuối con đường hầm. Dù mọi thứ có ra sao, cô tin rằng mình sẽ không bao giờ để mất chính mình thêm một lần nào nữa.

