Có bầu trước, nhà trai bắt cô dâu phải trèo tường vào nhà, mẹ cô đồng ý nhưng khi đến rước dâu thì…
Thảo có bầu khi mới yêu Hiếu được ba tháng. Cô không dự tính. Anh cũng không. Nhưng hai bên gia đình biết chuyện thì rối tung.
Nhà Thảo ngh/èo. Ba cô m/ất sớm. Mẹ cô làm tạp vụ trong xưởng gỗ, nuôi hai chị em. Ngày Thảo báo có bầu, mẹ cô im lặng rất lâu rồi thở hắt:
– Con tính sao?
Thảo ngồi khóc. Hiếu hứa cưới. Nhưng khi hai nhà gặp nhau, mẹ Hiếu tuyên bố:
– Con dâu có bầu trước cưới, coi như làm x///ấu mặt nhà này. Ngày rước dâu, nó phải trèo tường vô. Không được đi cửa chính.
Mọi người sữ/ng s/ờ. Mẹ Thảo cúi đầu, bàn tay nắm chặt. Thảo nhìn mẹ, mắt nhoà lệ. Nhưng mẹ cô gật nhẹ:
– Ừ, miễn tụi nó cho cưới, trèo tường cũng được.
Đêm trước ngày rước dâu, Thảo không ngủ. Trong bụng, con cô đạp nhẹ, như hiểu mẹ đang buồn. Cô tự nhủ: “Chỉ cần mẹ không lo, con mạnh khỏe, còn nh///ục thế nào mẹ cũng chịu.”
Sáng hôm sau, đoàn rước dâu đến. Nhà trai bày mâm quả, mở nhạc tưng bừng. Người trong xóm kéo đến xem đông nghịt. Mấy bà mấy cô thì thầm:
– Nghe nói nhà trai bắt nó trèo tường vô đó.
– Trời đất, con bé có mang rồi mà á//c nh///ơn vậy sao.
Hiếu mặc vest đen, tóc vuốt keo bóng. Anh không nhìn Thảo. Cô ngồi trong phòng, mẹ cô vuốt tóc con:
– Cố lên. Qua đó rồi sống cho yên ổn.
Một lát sau, người nhà trai vào gọi. Thảo đứng dậy. Mẹ Hiếu chỉ tay ra sau cổng:
– Tường đây, trèo vô.
Cô nhìn bức tường gạch thô, cao hơn đầu. Lúc này, bụng cô đã nhô rõ. Cô bước tới, chân ru/n ru/n. Thảo vịn tường, cố trèo. Đám thanh niên nhà trai đứng cư/ời kh/ẩy. Mẹ cô đứng phía sau, nước mắt chảy ròng.
Thảo vừa đưa một chân lên, bỗng nghe tiếng qu///át:
– Đủ rồi!
Cả đám quay lại. Mẹ Thảo bước tới, gi/ật khăn voan trên đầu cô, quăng xuống đất rồi nói…
– Đủ rồi!
Cả đám quay lại. Mẹ Thảo bước tới, giật khăn voan trên đầu Thảo, quăng xuống đất rồi nói, giọng bà run rẩy nhưng từng lời thốt ra lại sắc lạnh như dao:
– Đám cưới này, không cưới nữa!
Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong không khí, như thể một vật gì đó vừa vỡ tan. Thảo đứng trân trân, đôi mắt mở to nhìn mẹ. Cô không tin vào tai mình. Mẹ Thảo không thèm nhìn cô, ánh mắt bà xuyên thẳng qua Mẹ Hiếu, đầy thách thức.
– Con tôi không vào nhà các người bằng cách đó!
Lời nói của Mẹ Thảo dứt khoát, vang vọng giữa sân nhà. Mẹ Hiếu và những người xung quanh đều chết lặng. Khuôn mặt Mẹ Hiếu từ kiêu căng chuyển sang ngỡ ngàng, rồi méo mó vì tức giận. Đám thanh niên nhà trai đang cười khẩy bỗng tắt ngúm nụ cười trên môi. Hiếu đứng đó, mặc bộ vest chú rể, gương mặt tái nhợt, đôi mắt vô hồn nhìn mẹ Thảo như nhìn người xa lạ. Người trong xóm im bặt, không ai dám thì thầm nữa, tất cả đều nín thở chờ đợi diễn biến tiếp theo.
Mẹ Thảo nắm chặt tay Thảo, kéo cô đứng dậy. Bà nhìn thẳng vào Mẹ Hiếu, ánh mắt bà rực lên ngọn lửa của một người mẹ bị dồn đến đường cùng.
Mẹ Hiếu, gương mặt bà ta lập tức tái mét vì giận dữ. Đôi mắt sắc lạnh của Mẹ Hiếu trừng trừng nhìn Mẹ Thảo, chất chứa đầy sự căm ghét và khinh bỉ. Bà ta không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Một người mẹ nghèo khó như Mẹ Thảo mà dám đứng lên thách thức gia đình bà ta?
Mẹ Hiếu gằn giọng, khuôn mặt méo mó: “Bà nói cái gì vậy hả? Đám cưới bày ra rồi, lễ vật cũng đủ cả rồi mà giờ bà muốn hủy sao?”. Giọng bà ta vang lên đanh thép, xuyên qua sự im lặng chết chóc trong sân. “Bà nghĩ bà là ai mà dám quyết định chuyện này? Con bà nó mang bầu con tôi, bà còn mặt mũi nào mà hủy cưới?”
Hiếu đứng đó, chiếc áo vest cưới dường như trở nên quá nặng nề. Anh ta đứng chôn chân giữa hai người mẹ, gương mặt tái nhợt, đôi mắt nhìn Thảo đầy lo lắng nhưng lại không dám cất lên nửa lời. Anh ta chỉ có thể nhìn Thảo, như thể muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ.
Mẹ Thảo vẫn giữ chặt tay Thảo, không chút nao núng trước lời lẽ đanh đá của Mẹ Hiếu. Bà nhìn thẳng vào mắt Mẹ Hiếu, sự kiên định trong ánh mắt bà khiến Mẹ Hiếu phải thoáng giật mình. “Đúng, tôi hủy!” Mẹ Thảo đáp, giọng bà vẫn còn run rẩy nhưng đầy sức nặng. “Con tôi không thể bị sỉ nhục như vậy.”
Mẹ Thảo vừa dứt lời, bàn tay chai sạn của bà lập tức nắm chặt hơn tay Thảo, kéo mạnh cô lùi lại. Thảo ngỡ ngàng, lảo đảo dựa vào lưng mẹ, ánh mắt đầy sự khó hiểu và sợ hãi nhìn Hiếu. Mẹ Thảo như một bức tường vững chắc, chắn giữa Thảo và Hiếu, tách rời họ ra khỏi tầm với của nhau. Bà không còn nhìn Mẹ Hiếu, mà quay thẳng về phía Hiếu, đôi mắt ngấn nước nhưng kiên định đến lạ thường.
“Hiếu…” Giọng Mẹ Thảo trầm lại, vang lên trong không khí đặc quánh sự căng thẳng. “Nếu con thật sự yêu Thảo, con đã không để nó phải chịu đựng cảnh này. Con đã không để mẹ con, và cả con nữa, sỉ nhục nó đến mức này.”
Hiếu giật mình, đôi mắt anh ta mở to, muốn biện minh điều gì đó nhưng cổ họng lại khô khốc. Anh ta nhìn Thảo, rồi lại nhìn Mẹ Thảo, sự bối rối và bất lực hiện rõ trên khuôn mặt.
Mẹ Thảo không cho Hiếu cơ hội đáp lời. Bà nói tiếp, từng chữ như găm vào tim Hiếu: “Mẹ con đã không yêu Thảo, đó là điều hiển nhiên. Nhưng nếu con, người mà nó đặt trọn niềm tin, cũng không yêu nó thật lòng, thì thà đừng cưới còn hơn.” Ánh mắt bà lướt qua Mẹ Hiếu, rồi trở về nhìn thẳng vào Hiếu, đầy vẻ thất vọng và căm phẫn. “Con nghĩ xem, một người chồng như con, có đáng để con tôi phải đánh đổi tất cả sao?”
Thảo đứng sau lưng mẹ, nước mắt lã chã rơi. Cô nhìn Hiếu, gương mặt anh ta trắng bệch, đôi vai khẽ run lên. Cô tự hỏi, liệu có phải mẹ cô đã nhìn thấu được điều gì mà cô vẫn cố chấp không muốn thừa nhận bấy lâu nay? Những lời của Mẹ Thảo như một nhát dao sắc bén, không chỉ cứa vào tim Hiếu mà còn làm tan nát những tia hy vọng cuối cùng trong lòng Thảo.
Mẹ Hiếu, sắc mặt đỏ bừng vì tức giận, nghe Mẹ Thảo nói xong thì không kìm được nữa. Bà ta nhìn chằm chằm vào Mẹ Thảo, rồi liếc nhanh sang Thảo đang ôm bụng bầu. Bà ta định gào lên, nhưng chợt nhớ ra xung quanh còn có bao nhiêu người trong xóm đang nhìn chằm chằm, bàn tán xì xào. Khuôn mặt Mẹ Hiếu thoáng chút bối rối, nhưng ngay lập tức bị vẻ kiêu ngạo và khinh thường che lấp. Bà cố gắng hạ giọng, nhưng từng lời nói ra vẫn như những mũi dao tẩm độc.
MẸ HIẾU
(Giọng tuy hạ thấp nhưng vẫn đầy vẻ khinh miệt và hằn học)
Hừ! Hay lắm! Vậy thì bế cái bụng bầu về nhà đi! Đừng mong bước chân vào đây nữa! Chúng tôi không cần loại con dâu như vậy!
Ánh mắt Mẹ Hiếu hằn học quét qua mẹ con Thảo, như muốn đốt cháy họ bằng lửa hận thù. Bà ta nhếch mép, đầy vẻ đắc thắng khi nghĩ rằng mình đã dứt khoát chấm dứt mọi chuyện. Thảo run rẩy, cả người như mất hết sức lực. Mẹ Thảo siết chặt tay con gái, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng vẫn giữ vững sự kiên cường. Bà nhìn thẳng vào Mẹ Hiếu, không chút nao núng. Đám thanh niên nhà trai ban nãy còn cười khẩy, giờ cũng có vẻ hơi sượng sùng. Một vài người trong xóm thì thầm bàn tán, ánh mắt đầy thương cảm nhìn về phía Thảo.
Mấy lời thì thầm bàn tán của Người trong xóm dần chuyển thành những tiếng xì xào lớn hơn, không còn giữ kẽ. Ánh mắt thương cảm giờ đây xen lẫn sự phẫn nộ rõ rệt. Một vài người phụ nữ trung niên bắt đầu tiến lại gần hơn, không giấu nổi sự bất bình.
MỘT BÀ HÀNG XÓM (khoảng 50 tuổi)
(Giọng bức xúc, hướng về Mẹ Hiếu)
Trời đất ơi là trời! Thật quá đáng mà! Ngày vui của người ta mà nỡ lòng nào làm vậy!
MỘT BÀ HÀNG XÓM KHÁC
(Gật gù, giọng đầy xót xa)
Đúng đó! Con bé Thảo nó hiền lành, chịu khó từ bé. Giờ mang bầu lại bị đối xử như vậy. Tội nghiệp con bé!
Một bà hàng xóm lớn tuổi hơn, có vẻ là người có uy tín trong xóm, bước hẳn ra phía trước, nhìn thẳng vào Mẹ Hiếu và Hiếu. Giọng bà vang rõ, đầy kiên quyết.
BÀ HÀNG XÓM LỚN TUỔI
(Nói to, rõ ràng, gằn từng tiếng)
Trời ơi, họ ác quá! Bà Thảo làm vậy là đúng rồi! Không cho con gái bị sỉ nhục! Con bé Thảo làm gì nên tội mà phải chịu khổ vậy? Người ta lấy vợ chứ có phải lấy nô tỳ đâu mà ép nó trèo tường!
Lời lẽ của bà hàng xóm như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Mẹ Hiếu và cả nhà trai. Mẹ Hiếu, người ban nãy còn đầy vẻ kiêu ngạo, giờ đây sắc mặt tái mét. Bà ta nhìn quanh, thấy hàng chục ánh mắt Người trong xóm đang đổ dồn vào mình, đầy vẻ chỉ trích. Cái không khí vui vẻ, huyên náo của buổi rước dâu chợt biến mất, thay vào đó là sự căng thẳng, ngột ngạt.
Đám thanh niên nhà trai ban nãy còn cười khẩy, giờ mặt mày cũng biến sắc. Một vài người cụp mắt xuống, người thì gãi đầu gãi tai, rõ ràng là cảm thấy vô cùng xấu hổ. Hiếu đứng chết trân, đầu cúi gằm, không dám ngẩng mặt lên nhìn Thảo hay Mẹ Thảo. Cả người anh ta như muốn biến mất khỏi nơi này. Nhà trai, từ chỗ chủ động, giờ lại trở thành tâm điểm của sự chỉ trích, cảm thấy bối rối và nhục nhã tột độ. Mẹ Thảo nhìn những người hàng xóm đang lên tiếng bảo vệ mình, đôi mắt bà chợt rưng rưng. Một tia hy vọng le lói trong lòng người mẹ nghèo khó.
Trong lúc Mẹ Thảo còn đang cảm nhận tia hy vọng vừa nhen nhóm, ánh mắt Hiếu từ từ ngước lên. Anh nhìn Thảo, rồi lại liếc qua mẹ mình, đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Sự bối rối và nhục nhã hiện rõ trên gương mặt anh. Cuối cùng, như thể bị dồn vào đường cùng, Hiếu hít một hơi thật sâu. Anh ta bất ngờ bước tới, vội vã tiến lại gần Thảo. Tay anh vươn ra, tìm kiếm và nắm chặt lấy bàn tay cô, xiết nhẹ.
HIẾU
(Giọng run rẩy, khẩn khoản, gần như van nài)
Thảo ơi, em đừng như vậy! Em đừng bỏ đi mà! Mẹ anh… mẹ anh chỉ nóng giận nói thế thôi. Em biết tính mẹ anh mà, bà ấy… bà ấy không có ý đó đâu. Xin em, Thảo ơi, đừng bỏ anh! Đừng bỏ đi mà em…
Hiếu nhìn Thảo, ánh mắt đầy sự cầu xin, xen lẫn chút hoảng loạn. Anh ta siết chặt tay Thảo hơn, như thể sợ cô sẽ tan biến mất. Thảo đứng yên, không rút tay lại, nhưng cũng không đáp lại sự níu kéo của anh. Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Hiếu. Trong khoảnh khắc ấy, mọi cảm xúc, mọi hy vọng, mọi tình yêu mà Thảo từng dành cho anh, dường như vỡ vụn trước mắt cô. Đó là một ánh nhìn thất vọng tột cùng, không còn giận dữ, không còn oán trách, chỉ còn lại sự trống rỗng và tan nát. Tình yêu của họ, một thứ từng được Thảo tin là vững chắc, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn, không thể nào hàn gắn lại.
Mẹ Thảo, người đã đứng lặng lẽ chứng kiến sự yếu đuối và vô dụng của Hiếu, không thể chịu đựng thêm nữa. Một tia lửa lóe lên trong ánh mắt bà. Nhanh như cắt, bàn tay chai sạn của Mẹ Thảo vươn tới, giật mạnh tay Thảo ra khỏi sự níu kéo vô vọng của Hiếu. Lực mạnh đến mức Hiếu lảo đảo lùi lại một bước. Bà không thèm nhìn Thảo, chỉ quay phắt sang đối diện với Hiếu, ánh mắt lạnh như băng. Khuôn mặt Mẹ Thảo hằn rõ vẻ khinh miệt và quyết đoán, khác hẳn với dáng vẻ nghèo khó thường ngày của bà. Giọng nói của bà, tuy không lớn, nhưng lại vang dội, đầy sức mạnh và sự dứt khoát, khiến cả không gian như nín thở.
MẸ THẢO
(Lạnh lùng, dứt khoát, từng lời như cứa vào tim Hiếu)
Thằng bé trong bụng nó, không phải con cháu nhà này! Con tôi không cần danh phận nhục nhã này nữa!
Lời nói của Mẹ Thảo như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hiếu. Anh ta đứng sững sờ, mắt mở to, khuôn mặt trắng bệch. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe, cứ đứng đó như một pho tượng, mọi hy vọng, mọi lời bào chữa đều tan biến trong khoảnh khắc ấy. Mẹ Hiếu và đám thanh niên nhà trai cũng đứng lặng, không ai dám thốt ra lời nào trước sự bùng nổ mạnh mẽ của Mẹ Thảo.
Thảo, vừa được Mẹ Thảo giật tay ra khỏi Hiếu, vẫn còn đang bàng hoàng nhìn khuôn mặt sắc lạnh của mẹ mình. Cô quay phắt người lại, dứt khoát buông bỏ cái nắm tay vô vọng của Hiếu, như thể rũ bỏ hoàn toàn một gánh nặng đã đè nén cô bấy lâu. Nước mắt lã chã tuôn rơi, Thảo lao vào vòng tay gầy gò của Mẹ Thảo, ôm chặt lấy bà. Mùi mồ hôi và mùi nắng gió quen thuộc từ mẹ bao trùm lấy cô, mang theo sự ấm áp và bình yên lạ lùng. Cô úp mặt vào vai mẹ, những tiếng nấc nghẹn ngào rung lên.
THẢO
(Thì thầm đứt quãng vào tai Mẹ Thảo, giọng nghẹn ngào)
Mẹ ơi… con xin lỗi… vì đã khiến mẹ phải chịu đựng chuyện này…
Mẹ Thảo vòng tay ôm lấy Thảo, bàn tay bà vỗ nhẹ lên lưng con gái, ánh mắt vẫn sắt đá nhìn thẳng vào Hiếu và Mẹ Hiếu đang đứng chết trân. Thảo cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ vòng tay mẹ, nhưng cũng là một vòng tay vững chãi, kiên cường. Trong khoảnh khắc đó, giữa những giọt nước mắt nóng hổi và cái ôm xiết chặt, Thảo bỗng thấy một sự nhẹ nhõm đau đớn lan tỏa khắp cơ thể. Cô chấp nhận sự thật tàn khốc rằng cuộc hôn nhân này không thể xảy ra. Cô đã chọn mẹ mình, chọn lòng tự trọng đang rực cháy trong tim. Hiếu đứng đó, trông thấy Thảo quay lưng lại với mình, trông thấy cô ôm chặt lấy mẹ, đôi vai run lên. Khuôn mặt anh ta giờ đây không còn trắng bệch nữa, mà chuyển sang một màu xám xịt của sự tuyệt vọng và hối hận muộn màng.
Những tiếng xì xào từ phía Người trong xóm bỗng lớn dần, không còn là những câu thì thầm mà chuyển thành những lời bàn tán đầy phẫn nộ.
NGƯỜI TRONG XÓM 1
(Giọng bất bình)
Trời đất ơi, nhà người ta rước dâu, chứ có phải rước nợ đâu mà hành hạ con bé vậy?
NGƯỜI TRONG XÓM 2
(Thương xót)
Thương con bé Thảo quá, hiền lành tử tế mà gặp phải nhà này.
NGƯỜI TRONG XÓM 3
(Chỉ trích)
Đúng là độc ác, làm sao mà chấp nhận được!
Những lời chỉ trích công khai này như những mũi kim châm thẳng vào Mẹ Hiếu. Bà ta giật mình, sắc mặt tái mét khi nhìn thấy những ánh mắt khinh bỉ từ những Người trong xóm. Thể diện của bà ta đang bị tổn hại nghiêm trọng. Mẹ Hiếu cố gắng nuốt nước bọt, giọng nói có chút run rẩy, nhưng vẫn không thể từ bỏ vẻ kiêu ngạo cố hữu. Bà ta hít một hơi sâu, hai tay siết chặt lấy nhau, khuôn mặt cứng lại.
MẸ HIẾU
(Giọng nói hơi chói gắt, nhưng pha lẫn chút bối rối, cố ra vẻ bề trên)
Được rồi! Nếu đã không muốn thì thôi! Dù sao chuyện cũng đến nước này… cũng tại con bé không biết giữ mình!
Bà ta quắc mắt nhìn Thảo, như thể muốn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cô gái yếu đuối đang tựa vào vai mẹ mình. Đám thanh niên nhà trai vẫn đứng đó, nhưng tiếng cười khẩy của chúng đã tắt ngấm, thay vào đó là vẻ bối rối, không dám nhìn thẳng vào đám đông đang phẫn nộ. Hiếu chỉ biết đứng trơ như tượng, mọi hy vọng dường như đã tan biến. Mẹ Hiếu vẫn đứng đó, dù thất bại nhưng sự kiêu ngạo vẫn chưa bao giờ rời bỏ bà ta. Bà ta nghiến răng, ánh mắt nảy lửa nhìn thẳng vào Mẹ Thảo, như muốn nói “chuyện này chưa kết thúc đâu”.
Mẹ Thảo không thèm đáp lại ánh mắt hằn học của Mẹ Hiếu. Bà chỉ siết chặt lấy tay Thảo, như một lời khẳng định đanh thép về quyết định của mình. Thảo, với đôi mắt đỏ hoe, ngước nhìn mẹ mình, thấy một sự kiên cường đến lạ lùng. Bàn tay còn lại của Mẹ Thảo khẽ đặt lên bụng bầu của con gái, vỗ về nhẹ nhàng, như đang che chở cho một mầm sống vừa thoát khỏi hiểm nguy. Bà ngẩng cao đầu, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang nhìn chằm chằm vào mình, không một chút e dè, không một chút sợ hãi.
MẸ THẢO
(Giọng nói rành rọt, vang vọng giữa không khí tĩnh lặng đến đáng sợ)
Đi thôi con. Gia đình mình không cần thứ hạnh phúc nhục nhã này.
Bà dứt khoát kéo tay Thảo, từng bước chân mạnh mẽ, dứt khoát rời khỏi sân nhà trai. Bước qua đám đông Người trong xóm, Mẹ Thảo vẫn giữ vững tư thế kiêu hãnh, mặc cho những ánh mắt tò mò, thương cảm đang đổ dồn vào hai mẹ con. Thảo bước theo mẹ, cơ thể vẫn còn run rẩy nhưng trong lòng như được tiếp thêm sức mạnh.
NGƯỜI TRONG XÓM 1
(Thở dài tiếc nuối)
Thôi rồi, đám cưới tan rồi. Tội nghiệp con bé Thảo.
NGƯỜI TRONG XÓM 2
(Gật đầu đồng cảm)
Nhưng mà bà mẹ cô Thảo đúng là có khí phách! Làm vậy mới phải!
Tiếng xì xào, bàn tán lại nổi lên, nhưng lần này không phải là chỉ trích Thảo, mà là sự tiếc nuối cho một cuộc hôn nhân đổ vỡ và ngưỡng mộ sự mạnh mẽ của Mẹ Thảo. Mẹ Hiếu đứng chôn chân tại chỗ, khuôn mặt sững sờ đến độ không còn giữ được vẻ kiêu ngạo thường thấy. Cú “lật kèo” quá bất ngờ này khiến bà ta không kịp phản ứng. Hiếu vẫn đứng trơ như tượng, chỉ biết nhìn theo bóng lưng của Thảo và mẹ cô khuất dần. Đám thanh niên nhà trai ban nãy còn cười khẩy, giờ đây chỉ còn biết cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt khinh miệt của Người trong xóm.
Không khí đám cưới vốn dĩ phải náo nhiệt, vui tươi, giờ đây tan hoang, nặng nề đến lạ. Tiếng nhạc im bặt, chỉ còn lại những tiếng thở dài, những lời xì xào bàn tán và sự im lặng chết chóc. Hạnh phúc đã không còn ở đó, chỉ còn lại sự đổ vỡ và những ánh mắt phán xét.
Mẹ Thảo và Thảo đã khuất dạng sau hàng cây, để lại phía sau một khoảng sân cưới hoang tàn, vắng lặng đến đáng sợ. Mẹ Hiếu vẫn còn sững sờ, cố gắng tiêu hóa những gì vừa xảy ra, đôi mắt vẫn mở to đầy kinh ngạc.
Hiếu, người nãy giờ chỉ đứng trơ như tượng, bất chợt bừng tỉnh. Anh nhìn theo hướng Mẹ Thảo và Thảo vừa rời đi, ánh mắt dại ra như một kẻ vừa đánh mất thứ quý giá nhất. Một cảm giác hối hận, bất lực trào lên, nuốt chửng lấy anh. Anh quay phắt sang nhìn Mẹ Hiếu, ánh mắt không còn chút kính trọng, chỉ còn lại sự trách móc, tức giận đến tột cùng.
HIẾU
(Giọng nói kìm nén, đầy uất nghẹn, nhưng lại bật ra như tiếng gầm gừ)
Mẹ à, mẹ làm thế này là quá đáng rồi! Con đã nói với mẹ thế nào rồi!
Lời nói của Hiếu như một nhát dao đâm thẳng vào không khí căng thẳng, khiến Mẹ Hiếu giật mình. Bà ta lùi lại một bước, không ngờ con trai mình lại dám đối diện với bà bằng thái độ đó. Hiếu nhìn mẹ, gương mặt anh méo mó vì sự bất lực và nỗi đau. Anh chỉ ước có thể quay ngược thời gian, ngăn cản tất cả. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Hạnh phúc của anh, giờ đây đã tan tành như bong bóng xà phòng.
Mẹ Hiếu nhìn chằm chằm vào Hiếu, đôi mắt bà nheo lại đầy vẻ khinh miệt và tức giận. Bà ta không hề có một chút hối lỗi nào. Thật nực cười, người vừa gây ra mọi chuyện lại là kẻ ngẩng cao đầu hơn cả. Thay vì chấp nhận trách nhiệm, bà ta đẩy ngược tất cả lỗi lầm về phía Hiếu, như thể anh mới là người đã gây ra sự sỉ nhục này.
MẸ HIẾU
(Giọng the thé, chỉ thẳng tay vào mặt Hiếu)
Còn nói! Con còn dám mở miệng nói với ta sao? Tất cả là tại con! Tại đứa con vô dụng, nhu nhược như con!
Hiếu lùi lại một bước, sững sờ trước lời lẽ cay nghiệt của mẹ. Sự bất lực và nỗi đau trong anh bỗng chốc hóa thành cơn giận dữ tột cùng. Anh không thể tin nổi người phụ nữ đã sinh ra mình lại có thể vô tâm đến mức này.
MẸ HIẾU
(Tiếp tục mắng nhiếc, nước bọt bắn ra, không thèm để ý đến ai đang nghe)
Bây giờ thì hay rồi! Cả cái làng này, ai mà chẳng biết chuyện cưới xin của nhà chúng ta. Cả làng sẽ cười vào mặt chúng ta! Con làm xấu mặt cả gia đình này! Xấu mặt cả dòng họ!
Bà ta vẫn chỉ quan tâm đến thể diện, đến cái “mặt tiền” hão huyền, hơn là hạnh phúc tan vỡ của con trai mình, hơn là tình yêu mà Hiếu dành cho Thảo. Trong mắt bà ta, sự việc này chỉ là một vết nhơ trên danh tiếng gia đình, chứ không phải là bi kịch đời con trai. Hiếu nhìn mẹ, gương mặt anh méo mó vì sự đau khổ và thất vọng. Anh nhận ra, anh đã mất tất cả: Thảo, đứa con trong bụng Thảo, và cả niềm tin vào chính người mẹ của mình.
Âm nhạc trong nhà bỗng tắt lịm, một sự im lặng nặng nề bao trùm không gian vốn dĩ phải tràn ngập tiếng cười và hân hoan. Tiếng cãi vã của Mẹ Hiếu và Hiếu vẫn còn vang vọng đâu đó, nhưng giờ đây nó chìm nghỉm trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ.
Những mâm quả cưới vẫn còn nguyên trên bàn, nào là trầu cau, bánh kẹo, trái cây đủ loại, như một minh chứng nghiệt ngã cho một buổi lễ hạnh phúc đã không bao giờ xảy ra. Chiếc cổng hoa đơn sơ, được trang trí vội vàng, giờ đây trông thật thảm hại, như một nụ cười méo mó của số phận.
Người trong xóm bắt đầu giải tán dần. Họ không còn vây quanh, không còn ngóng đợi. Từng tốp, từng tốp nhỏ rời đi, mỗi bước chân đều mang theo những lời bàn tán xôn xao, những cái lắc đầu ngao ngán, và cả những ánh mắt dò xét, ái ngại.
NGƯỜI TRONG XÓM 1
(Thì thầm, kéo tay bạn mình)
Trời ơi, tôi chưa thấy đám cưới nào mà lại ra nông nỗi này… tội nghiệp con bé Thảo quá.
NGƯỜI TRONG XÓM 2
(Gật gù, vẻ mặt thương cảm)
Cái bà sui gia này ác độc thật. Ép người quá đáng, giờ thì hay rồi!
NGƯỜI TRONG XÓM 3
(Chậc lưỡi)
Cũng tại thằng Hiếu nhu nhược, không bảo vệ được vợ con. Giờ thì cả nhà phải chịu xấu mặt thôi.
Những lời xì xầm, to nhỏ len lỏi trong không khí, như những mũi kim châm vào lòng tự trọng của nhà trai. Đám thanh niên nhà trai, những người ban nãy còn cười khẩy, chế giễu Thảo, giờ đây cũng cúi gằm mặt, lẳng lặng rời đi, không dám đối diện với ánh mắt phán xét của mọi người.
Trong căn nhà, chỉ còn lại Mẹ Hiếu và Hiếu đứng trơ trọi giữa đống ngổn ngang của buổi tiệc cưới tan hoang. Mẹ Hiếu, khuôn mặt tái mét, môi run rẩy, bà ta nhìn quanh căn nhà trống vắng, nơi những người khách đã biến mất như chưa từng tồn tại. Sự giận dữ ban nãy đã chuyển hóa thành một nỗi ê chề, xấu hổ tột cùng. Bà ta không còn mắng nhiếc, chỉ đứng đó, bất động, như một bức tượng đá.
Hiếu vẫn đứng sững sờ, ánh mắt trống rỗng nhìn ra khoảng sân vắng tanh, nơi Thảo và mẹ cô vừa rời đi. Nỗi đau mất mát quá lớn khiến anh không thể thốt nên lời. Anh cảm thấy cả thế giới đang sụp đổ, và chính anh, trong phút giây yếu đuối của mình, đã không thể níu giữ hạnh phúc.
Căn nhà chìm trong không khí u ám, nặng nề, như thể một đám tang vừa đi qua. Những mâm quả cưới lạnh lẽo trên bàn, cùng với sự im lặng đến đáng sợ, khắc sâu bi kịch vào mỗi ngóc ngách của ngôi nhà, và vào sâu thẳm tâm can của những con người ở lại.
NGOẠI CẢNH – NHÀ THẢO – VÀI TUẦN SAU
Thời gian trôi qua, mang theo những vết sẹo chưa lành nhưng cũng phủ lên chúng một lớp bình yên mới. Vài tuần sau ngày rước dâu định mệnh, Thảo đã ổn định cuộc sống tại căn nhà nhỏ của mẹ cô, nơi cô sinh ra và lớn lên.
NỘI CẢNH – PHÒNG KHÁCH – SÁNG
Thảo đang ngồi trên ghế sofa, bụng bầu đã lớn hơn nhiều, cẩn thận gấp từng bộ quần áo trẻ con bé xíu. Khuôn mặt Thảo giờ đây không còn vẻ tiều tụy, lo lắng mà thay vào đó là sự dịu dàng, bình thản của một người mẹ sắp đón con. Cô đã quay lại công việc bán hàng ở cửa hàng tạp hóa gần nhà, dù bụng bầu ngày càng lớn, và đang chuẩn bị cho ngày sinh con sắp tới.
MẸ THẢO
(Từ bếp bước ra, trên tay cầm ly sữa nóng hổi, đặt nhẹ nhàng xuống bàn trước mặt Thảo)
Uống đi con. Sữa ấm tốt cho cả mẹ và bé. Con cứ để đấy mẹ làm cho, con mới đi làm về mà.
Thảo mỉm cười, nhận lấy ly sữa. Cô gật đầu, đặt chiếc áo sơ sinh bé xíu xuống.
MẸ THẢO
(Xoa nhẹ lên vai Thảo, ánh mắt trìu mến)
Con bé này, cứ lo xa. Có mẹ đây rồi, con đừng lo gì cả. Cứ mạnh khỏe mà sinh con, mọi chuyện khác cứ để mẹ lo.
Thảo dựa đầu vào vai mẹ, hít hà mùi hương quen thuộc của căn nhà. Lời nói của mẹ như dòng suối mát lành xoa dịu mọi lo toan trong lòng cô. Cô cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Những biến cố kinh hoàng dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho tình yêu thương vô điều kiện mà Mẹ Thảo dành cho cô.
THẢO
(Giọng nhẹ nhàng, tràn đầy hạnh phúc)
Con biết mà mẹ. Có mẹ, con thấy yên tâm lắm. Con bé trong bụng cũng đạp mạnh hơn rồi, chắc nó cũng nghe thấy bà ngoại nói gì đó.
Mẹ Thảo bật cười, nụ cười hiền hậu làm ấm cả căn phòng. Bà ngồi xuống bên cạnh Thảo, cùng cô ngắm nhìn những bộ đồ trẻ con. Cả hai mẹ con chìm đắm trong niềm mong chờ giản dị mà tràn đầy hy vọng. Thảo cảm nhận được sự yêu thương bao bọc, một cảm giác bình yên sâu sắc mà cô đã đánh mất bấy lâu nay. Cô biết, dù không có Hiếu, không có một gia đình trọn vẹn theo nghĩa truyền thống, cô và con vẫn sẽ ổn. Cô có Mẹ Thảo.
NỘI CẢNH – PHÒNG KHÁCH – VÀI NGÀY SAU
Bình yên mà Thảo tìm thấy bên Mẹ Thảo không kéo dài được bao lâu. Tiếng điện thoại rung nhẹ trên bàn làm Thảo giật mình. Cô đang ngồi trên ghế sofa, cẩn thận đan từng mũi len nhỏ cho chiếc áo trẻ con. Màn hình điện thoại hiện lên cái tên đã từng khiến cô tan chảy, giờ đây chỉ gợi lại sự lạnh lẽo: Hiếu. Thảo nhìn chằm chằm vào điện thoại, bàn tay cô siết chặt. Cô nhấn nút từ chối.
Một lát sau, điện thoại lại báo tin nhắn đến.
HIẾU (QUA TIN NHẮN – V.O.)
Thảo, anh xin lỗi. Anh nhớ em và con rất nhiều. Anh biết anh đã sai, xin em, cho anh một cơ hội được không?
Thảo đọc lướt qua tin nhắn, ánh mắt cô không một chút xúc động. Cô đặt điện thoại xuống, tiếp tục đan, mỗi mũi kim như thể khắc sâu thêm quyết định của mình. Những lời hối lỗi này, giờ đây đã quá muộn màng.
NGOẠI CẢNH – TRƯỚC NHÀ THẢO – CHIỀU
Vài ngày sau, sự bình yên bị phá vỡ hoàn toàn khi Hiếu xuất hiện. Anh đứng trước cửa nhà Thảo, vẻ mặt tiều tụy, đôi mắt lộ rõ sự mệt mỏi và hối hận. Anh rụt rè nhấn chuông.
Mẹ Thảo đang tưới những chậu hoa trước hiên nhà, nghe tiếng chuông thì quay lại. Bà thấy Hiếu, nụ cười hiền từ trên môi bà tắt ngúm, thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng, xa cách.
MẸ THẢO
(Giọng khô khốc, chặn trước cửa)
Cậu đến đây làm gì?
HIẾU
(Cúi đầu, giọng run run)
Con muốn gặp Thảo. Con… con muốn xin lỗi cô và Thảo. Con muốn được giải thích.
MẸ THẢO
(Khoanh tay, thái độ cương quyết)
Giải thích? Ngày con gái tôi bị sỉ nhục, bị ép trèo qua bức tường gạch thô trước mặt bao nhiêu người, cậu đã ở đâu? Cậu đã làm gì? Giờ đến đây để làm gì nữa? Không có gì để nói cả.
Hiếu ngẩng đầu, ánh mắt cầu khẩn.
HIẾU
Cô cho con gặp Thảo một lát thôi. Con có lỗi với em ấy, con muốn sửa chữa…
MẸ THẢO
(Kiên quyết hơn, đẩy nhẹ cánh cửa)
Đừng làm phiền nữa. Con gái tôi không muốn gặp cậu. Đi đi!
Mẹ Thảo đóng sập cánh cửa lại, không cho Hiếu thêm bất kỳ cơ hội nào để nói thêm. Tiếng khóa cửa vang lên dứt khoát.
NỘI CẢNH – PHÒNG KHÁCH – CÙNG LÚC
Thảo nghe thấy tiếng Mẹ Thảo nói chuyện bên ngoài, rồi tiếng cửa đóng sầm. Dù không muốn thừa nhận, trái tim cô vẫn có chút nhói lên, nhưng không phải vì yêu thương, mà là vì vết sẹo chưa lành. Hình ảnh bức tường gạch thô, những ánh mắt chế giễu và sự im lặng của Hiếu chợt hiện về rõ mồn một trong tâm trí cô. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận rõ sự dứt khoát trong chính mình.
MẸ THẢO
(Bước vào phòng khách, nhìn Thảo đầy lo lắng)
Là thằng Hiếu đó con. Mẹ đã đuổi nó đi rồi. Con đừng để ý làm gì.
Thảo mở mắt, nhìn Mẹ Thảo, nở một nụ cười nhẹ nhưng kiên định.
THẢO
Con biết mà mẹ. Anh ta có đến cũng vô ích thôi. Con không sao.
Những ngày sau đó, Hiếu vẫn không từ bỏ. Điện thoại của Thảo liên tục rung lên. Hàng loạt tin nhắn tới tấp, đầy rẫy sự hối hận và cầu xin.
HIẾU (QUA TIN NHẮN – V.O.)
Thảo, anh biết anh là thằng tồi. Anh đã đánh mất tất cả. Xin em, cho anh một cơ hội chuộc lỗi với em và con.
Anh nhớ em nhiều lắm. Anh nhớ gia đình chúng ta. Anh không thể sống mà không có em và con.
Thảo đọc từng tin nhắn, nhưng không một lần trả lời. Cô đã hoàn toàn buông bỏ. Trái tim Thảo đã hoàn toàn đóng băng với người đàn ông đã không thể bảo vệ cô, đã để cô một mình đối mặt với sự sỉ nhục tột cùng bên bức tường gạch thô. Quyết định của Thảo dứt khoát như một tảng đá. Cô sẽ không bao giờ quay lại với người đã làm tổn thương cô sâu sắc đến vậy.
NỘI CẢNH – NHÀ THẢO – MỘT BUỔI TỐI
Thảo ngồi trên chiếc ghế gỗ quen thuộc trong phòng khách, ánh đèn vàng hắt hiu tạo nên những vệt sáng mềm mại. Chiếc áo len trẻ con đã thành hình, giờ cô đang khâu những đường viền cuối cùng. Dù đã quyết tâm gạt bỏ Hiếu ra khỏi cuộc đời, đôi mắt Thảo đôi khi vẫn vương chút xa xăm. Cô chạm tay lên bụng mình, cảm nhận nhịp đập của sinh linh bé bỏng, một nguồn sống mới đang lớn dần.
Mẹ Thảo bước vào, mang theo một cốc sữa ấm đặt nhẹ nhàng xuống bàn. Bà ngồi xuống bên cạnh Thảo, nhìn con gái với ánh mắt tràn đầy yêu thương và xót xa. Bà khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Thảo, từng cử chỉ đều chất chứa sự vỗ về.
MẸ THẢO
(Giọng dịu dàng, nhưng ẩn chứa sự mạnh mẽ kiên cường)
Cuộc đời còn dài, con cứ mạnh mẽ sống tốt. Mẹ sẽ luôn ở bên con và cháu. Đừng buồn nữa.
Thảo ngẩng đầu nhìn mẹ, đôi mắt ngấn lệ nhưng lại ánh lên tia sáng của niềm tin. Cô gật đầu, siết chặt bàn tay gầy guộc của mẹ. Trong khoảnh khắc đó, mọi gánh nặng như tan biến, chỉ còn lại tình yêu thương vô bờ bến và sự vững chãi từ người phụ nữ đã cả đời tảo tần vì cô. Thảo cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh, một nguồn năng lượng lớn lao để đương đầu với mọi giông bão phía trước, vì cô biết, mình không hề đơn độc.
Kể từ đêm đó, căn nhà của Thảo, vốn dĩ từng mang nặng ưu tư, giờ đây lại ấm áp lạ thường. Mẹ Thảo, với nghị lực phi thường, đã trở thành điểm tựa vững chắc cho con gái trên hành trình làm mẹ đơn thân. Họ cùng nhau chăm sóc mảnh vườn nhỏ, nơi những đóa hoa dại vẫn kiên cường khoe sắc. Thảo dần hiểu rằng hạnh phúc không phải là tìm kiếm một người đàn ông hoàn hảo, mà là tìm thấy sự bình yên và yêu thương trong chính cuộc sống, bên những người thực sự trân trọng cô.
Những ngày tháng trôi đi, Thảo tìm lại được nụ cười rạng rỡ. Cô không còn ám ảnh bởi những lời sỉ nhục hay sự phản bội. Thay vào đó, cô dành trọn tâm trí cho đứa con sắp chào đời và cho Mẹ Thảo. Bức tường gạch thô ngày nào vẫn còn trong tâm trí, nhưng giờ đây nó không còn là biểu tượng của tủi nhục mà đã trở thành cột mốc, đánh dấu sự kết thúc của chương đau buồn và mở ra khởi đầu mới đầy hy vọng. Thảo đã học được rằng giá trị của một con người không nằm ở việc được chấp nhận bởi người khác, mà ở sự tự trọng, nghị lực và tình yêu thương chân thành.
Cô không còn ôm hận Hiếu hay gia đình anh ta. Thảo hiểu rằng, tha thứ không phải là để họ thanh thản, mà là để chính cô giải thoát khỏi gánh nặng thù hận. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, và Thảo lựa chọn bước đi với một trái tim nhẹ nhõm, một tâm hồn bình yên. Cô tin rằng, dù khó khăn đến mấy, chỉ cần có mẹ ở bên, có con yêu làm động lực, cô sẽ vượt qua tất cả. Thảo nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, ánh mắt lấp lánh như những vì tinh tú, một tương lai tươi sáng đang chờ đợi. Cô mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy tự tin, sẵn sàng cho những gì cuộc đời sắp mang tới. Bình yên cuối cùng đã thực sự gõ cửa ngôi nhà nhỏ của hai mẹ con.

