Ngày đi cứu trợ vùng lũ tôi gặp lại người y:êu c:ũ trong bộ quần áo c;ũ rí;ch, bên cạnh người đàn ông lạ lẫm
Tôi đã tưởng mình ổn sau chia tay mối tình khắc cốt ghi tâm. Cho đến lúc chiếc xe rẽ qua một khúc cua, sương tan ra, để l;ộ một hàng người đứng xếp hàng trước nhà văn hoá. Áo vá, giày lê, tóc ướt. Trong dải người ấy, tôi thấy cô ấy.
Hà đứng ở giữa, áo chàm s;ờn, cánh tay quàng một đứa bé trò;n mắt, bên cạnh là một chàng trai bản vai rộng, mặt rám, tay bế chiếc gùi r;ác-h. Họ đứng sát nhau, nói với nhau những câu tôi không hiểu. Một mảnh vải màu đỏ b;uộ-c nơi cổ tay Hà tôi nhìn ra ngay: chiếc khăn len tôi tặng cô mùa đông năm trước.
Mắt tôi nảy tia nóng. Ngày Hà chia tay, cô dứt khoát như né;m một viên đ;-á xuống giếng. Giờ, cô xếp hàng nhận đồ cứu trợ, mặc áo r-;á-ch, đứng cạnh một người đàn ông lạ như đã thân thuộc từ lâu. Tôi muốn hỏi một câu cho ra nhẽ: Tại sao? Nhưng xe dừng, chị trưởng đoàn bảo tôi xuống phụ phát áo mưa.
— Chào… em, — tôi nói, cố giữ giọng bằng phẳng nhưng em lại……….
Minh cố giữ giọng bằng phẳng. Nhưng khi anh cất lời, Hà giật mình, cả người khẽ rụt lại như chạm phải lửa. Đôi mắt cô vội lảng tránh, đảo quanh quất, cố tìm một điểm tựa vô hình. Sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt Hà, nhưng ngay sau đó, một vẻ cứng rắn, kiên quyết lại thoáng qua, như một bức tường phòng thủ.
Người đàn ông bản, nãy giờ vẫn im lặng như cái bóng, lập tức siết nhẹ bàn tay Hà đang tựa vào cánh tay mình. Ánh mắt anh ta chuyển sang Minh, một cái nhìn dò xét, lạnh lùng, đầy vẻ bảo vệ, như một con thú đang che chở cho lãnh địa của mình. Một luồng điện xẹt qua trong lồng ngực Minh, một cảm giác khó chịu và không mời mà đến. Anh nhận ra, sự xuất hiện của mình đã làm xáo trộn không chỉ Hà mà cả những gì thuộc về cuộc sống mới của cô. Anh ta là ai? Và tại sao chiếc khăn len của anh lại ở đó?
Minh nhìn Hà, chờ đợi. Hà khẽ gật đầu, môi mấp máy đáp lại một tiếng chào nhỏ xíu, như thể sợ hãi bất kỳ âm thanh nào lớn hơn. Giọng cô lạc đi, mờ nhạt như tiếng gió thoảng qua. Người đàn ông bản không đợi thêm, anh ta lập tức tiến lên một bước, thân hình vạm vỡ che chắn gần như toàn bộ Hà. Trên tay anh ta, đứa bé mở tròn xoe đôi mắt đen lay láy, nhìn thẳng vào Minh, một cái nhìn ngây thơ nhưng lại như xuyên thấu. Ánh mắt non nớt ấy là một cú sốc điện giật thẳng vào lồng ngực Minh.
Một sự im lặng nặng nề đổ ụp xuống, như bức tường vô hình ngăn cách họ. Không khí bỗng chốc đặc quánh sự gượng gạo và khó xử, khiến Minh cảm thấy hô hấp cũng trở nên nặng nhọc. Anh ta đứng đó, một gã đàn ông xa lạ nhưng lại là hiện thực tàn khốc, đang siết chặt bàn tay Hà, và đứa bé… Minh không thể rời mắt khỏi đôi mắt tròn xoe kia, cảm giác như mình đang xâm phạm vào một thế giới không thuộc về mình. Anh cảm thấy như mình là một kẻ ngoại đạo, lạc lõng và thừa thãi giữa bức tranh gia đình mà anh vừa mới nhận ra.
Đúng lúc Minh đang lạc lõng trong những suy nghĩ ngổn ngang, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Chị trưởng đoàn sải bước tới, gương mặt phảng phất sự mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn nhanh nhẹn. Chị không hề nhận ra sự căng thẳng giữa ba con người trước mặt, chỉ tập trung vào nhiệm vụ.
“Tình hình ở đây thế nào rồi em? Người dân đã được hỗ trợ hết chưa?” Chị trưởng đoàn hỏi, ánh mắt dừng lại ở Hà, rồi lướt qua Người đàn ông bản và đứa bé. Giọng chị trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành.
Hà giật mình, vội vàng buông tay Người đàn ông bản ra. Cô cúi đầu rụt rè: “Dạ… mọi người vẫn còn thiếu nhiều lắm ạ. Đặc biệt là thuốc men và quần áo cho trẻ em…”
Minh đứng nép sang một bên, cảm giác như một kẻ ngoài cuộc. Anh thở phào nhẹ nhõm khi Chị trưởng đoàn không nhận ra mối quan hệ cũ giữa anh và Hà. Sẽ thật rắc rối biết bao nếu mọi chuyện vỡ lở ngay tại đây, ngay lúc này. Nhưng đồng thời, một cơn đau nhói cũng xẹt qua lồng ngực Minh. Sự thờ ơ của Chị trưởng đoàn, dù là vô tình, lại càng khẳng định một sự thật cay đắng: mối quan hệ của anh và Hà đã lùi sâu vào quá khứ, đến mức không ai còn có thể nhận ra, ngay cả khi họ đứng đối diện nhau. Anh nhìn Hà, cô gái năm xưa rạng rỡ giờ đây tiều tụy trong bộ trang phục cũ rích, sờn rách, cổ tay vẫn buộc chiếc khăn len màu đỏ anh từng tặng. Chiếc khăn ấy như một vết cứa, nhắc nhở Minh về những gì đã mất.
Trong lúc Chị trưởng đoàn bận rộn hướng dẫn việc phân phát hàng cứu trợ, và dòng người dần hình thành trước Nhà văn hoá, Minh lẳng lặng đứng nép vào một góc. Ánh mắt anh dán chặt vào Hà. Cô không còn đứng cùng Người đàn ông bản, mà đang ngồi xổm cạnh bậc cửa, nhẹ nhàng ôm Đứa bé vào lòng. Bộ trang phục cũ kỹ, sờn rách, thấm đẫm bụi đất không thể che giấu vẻ mệt mỏi trên gương mặt cô, nhưng đồng thời, lại toát lên một sự kiên cường đến lạ. Chiếc khăn len màu đỏ anh từng tặng, giờ đây buộc gọn gàng ở cổ tay, như một mảnh ký ức lạc lõng giữa hiện thực khắc nghiệt.
Ánh mắt Hà dõi theo từng cử chỉ của Đứa bé – đứa bé với đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn xung quanh. Nơi đó không phải sự kiêu sa hay độc lập ngày nào, mà là tình yêu thương vô bờ, là sự hy sinh không điều kiện. Minh nhận ra, đây là một Hà hoàn toàn khác. Cô gái sang chảnh, tự tin năm xưa đã biến mất, thay vào đó là một người phụ nữ chai sạn hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng yếu mềm hơn trước sự gắn kết mẫu tử. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng Minh. Đây là Hà, hay là một người hoàn toàn xa lạ?
Ánh mắt Minh mờ đi, những hình ảnh chốn `Vùng lũ` nhòa dần, thay vào đó là một căn phòng khách sang trọng, quen thuộc. Hà đứng đối diện anh, ánh mắt lạnh băng, khác hẳn với cô gái anh từng biết.
“Anh đừng phí thời gian nữa, Minh à,” Hà nói, giọng điệu sắc như dao. “Giữa chúng ta kết thúc rồi.”
Minh cố níu kéo, bàn tay anh vươn ra nhưng không dám chạm vào. “Tại sao? Anh đã làm gì sai?”
Hà lắc đầu, một nụ cười nhạt nhẽo hiện trên môi. “Anh không sai. Chỉ là, anh không còn phù hợp với cuộc sống mà em muốn nữa.”
“Không phù hợp?” Minh lặp lại, trái tim anh như bị bóp nghẹt. “Chẳng phải em từng nói, chỉ cần có anh là đủ sao?”
Hà thở dài, biểu cảm chán nản. “Đó là ngày xưa. Em đã lớn rồi, Minh. Em cần một người đàn ông có thể cho em một cuộc sống tốt hơn, chứ không phải một tương lai mịt mờ như với anh.”
“Mịt mờ?” Minh cảm thấy từng lời cô nói như nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực. “Em có biết mình đang nói gì không, Hà?”
“Em biết rất rõ,” Hà đáp, không một chút dao động. “Chúng ta không cùng đẳng cấp nữa. Hãy quên em đi.”
Cô quay lưng bước đi, không một cái ngoái lại, không một giọt nước mắt, không một chút luyến tiếc. Cánh cửa đóng sập, để lại Minh đứng chôn chân giữa căn phòng trống rỗng, cảm giác như trái tim mình vừa bị vứt xuống đáy giếng sâu hun hút, lạnh lẽo.
Hình ảnh Hà, lạnh lùng, dứt khoát ngày đó, hiện lên rõ ràng như vừa mới hôm qua. Minh tự hỏi, tại sao một người từng nói yêu anh đến thế, từng thề non hẹn biển, lại có thể thay đổi đến vậy? Hóa ra, tình yêu có thể mong manh đến thế sao? Hay là, anh chưa bao giờ thực sự hiểu được Hà?
Minh đã bị cuốn vào dòng suy nghĩ miên man về quá khứ, nhưng hình ảnh Hà ngay trước mắt kéo anh trở lại thực tại phũ phàng. Anh nhìn Hà, đôi mắt vẫn không thể rời khỏi hình bóng tiều tụy nhưng quen thuộc đến đau lòng. Cơn đau trong lồng ngực Minh quặn thắt, pha lẫn sự ngỡ ngàng, phẫn nộ và một chút gì đó khó gọi tên. Anh không thể chịu đựng được nữa, không thể đứng yên nhìn cô mà không nói một lời.
Minh bước từng bước nặng nề, xuyên qua đám đông đang chờ đợi nhận đồ cứu trợ, tiến lại gần Hà. Mỗi bước chân là một sự đấu tranh dữ dội trong tâm trí anh. Khi đứng đối diện cô, Minh thấy lồng ngực mình như nghẹn lại. Hà đang bế Đứa bé trên tay, khuôn mặt hốc hác, mái tóc rối bời, khoác trên mình bộ trang phục cũ rích, sờn rách, nhưng ánh mắt cô vẫn có một vẻ gì đó kiên cường đến lạ.
Tầm mắt Minh vô thức lướt xuống cổ tay Hà. Ở đó, một mảnh màu đỏ quen thuộc đập vào mắt anh – chiếc khăn len màu đỏ anh đã tặng cô từ rất lâu rồi, giờ đây được buộc gọn gàng như một chiếc vòng, sờn màu và cũ kỹ. Một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ ập đến, vừa là sự tức giận, vừa là nỗi xót xa, vừa là sự hoài niệm khó tả.
Minh khẽ hít một hơi sâu, cố nén giọng để không thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, đặc biệt là Người đàn ông bản đang đứng gần đó. Anh chỉ tay vào chiếc khăn len trên cổ tay Hà, giọng nói trầm đục, như cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng.
“Chiếc khăn này… em vẫn giữ à?”
Hà giật mình khi nghe thấy giọng nói của Minh. Cô ngước lên, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn còn vương vấn nét đẹp xưa kia, chạm vào ánh mắt đầy phức tạp của anh. Hà cúi xuống nhìn chiếc khăn len màu đỏ đang buộc ở cổ tay mình, rồi lại chậm rãi ngẩng lên nhìn Minh. Một thoáng xao động, một tia sáng yếu ớt của ký ức và cảm xúc lướt qua đôi mắt cô, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ mặt chai sạn, thờ ơ thường ngày. Đứa bé trong lòng Hà, cảm nhận được sự căng thẳng, tròn đôi mắt ngơ ngác nhìn giữa hai người.
Hà cúi mặt xuống, đôi mắt trĩu nặng nhìn vào vành tai của Đứa bé. Chiếc khăn len đỏ sờn cũ vẫn vắt vẻo trên cổ tay cô, như một minh chứng câm lặng cho câu hỏi của Minh. Đứa bé trong vòng tay Hà, cảm nhận được sự im lặng căng thẳng giữa những người lớn, bắt đầu cựa quậy, bàn tay nhỏ xíu níu lấy vạt áo mẹ. Hà khẽ lay nhẹ con, đưa tay vuốt mái tóc tơ rối bù của Đứa bé. Giọng cô nghèn nghẹn, yếu ớt như làn gió thoảng qua, hầu như chỉ mình Minh mới có thể nghe thấy trong tiếng ồn ào của đám đông xung quanh.
“Chỉ là… một vật kỷ niệm cũ thôi.”
Cô nói, không ngẩng mặt lên, đôi vai gầy khẽ run rẩy. Hà không dám nhìn thẳng vào Minh, ánh mắt cô cứ lảng tránh, lạc đi đâu đó phía sau vai anh, như thể sợ hãi bất cứ điều gì có thể đọc được trong đáy mắt anh. Mỗi câu chữ thốt ra từ miệng cô đều như một lời thú tội không trọn vẹn, một nỗ lực tuyệt vọng để che giấu điều gì đó sâu kín, đã bị vùi lấp quá lâu. Người đàn ông bản đứng cạnh Hà, vẫn lặng lẽ quan sát. Anh không nói gì, nhưng ánh mắt sắc lẹm của anh lướt qua Minh, đầy dò xét và một chút gì đó thách thức, rồi lại quay về phía Hà và Đứa bé.
Người đàn ông bản chợt nhận ra sự căng thẳng đang bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở. Anh ta khẽ đặt Đứa bé xuống mặt đất, đứa trẻ ngơ ngác nhìn mẹ rồi nhìn Minh, đôi mắt tròn xoe vẫn còn ngái ngủ. Không một chút do dự, Người đàn ông bản đưa tay, nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát nắm lấy bàn tay gầy gò của Hà, siết nhẹ như một lời khẳng định không thể chối cãi về chủ quyền. Ánh mắt anh ta quay sang Minh, kiên định và không hề lẩn tránh. Không một lời nào được thốt ra, nhưng ánh nhìn ấy đã nói lên tất cả: một lời tuyên bố rõ ràng về vị trí của Hà trong cuộc đời anh, một thách thức âm thầm và lạnh lẽo, thẳng thừng dành cho Minh. Minh đứng bất động, từng thớ thịt trên mặt anh dường như căng cứng lại dưới áp lực của cái nhìn ấy, thấu hiểu rõ ràng thông điệp không lời mà Người đàn ông bản vừa gửi gắm.
Minh đứng bất động, từng thớ thịt trên mặt anh dường như căng cứng lại dưới áp lực của cái nhìn ấy, thấu hiểu rõ ràng thông điệp không lời mà Người đàn ông bản vừa gửi gắm. Trái tim Minh đột ngột thắt lại, một cơn co thắt đau đớn đến nghẹt thở. Anh nhìn Hà, đôi mắt lướt qua bộ trang phục cũ rích, sờn rách, mái tóc bết dính bùn đất, rồi dừng lại ở bàn tay gầy gò đang bị Người đàn ông bản nắm chặt. Tất cả như một cú đấm thẳng vào lồng ngực Minh. Đây là Hà ư? Hà của anh, người con gái anh từng hứa hẹn cả một tương lai tươi sáng, giờ đây đang sống một cuộc đời hoàn toàn khác biệt, tăm tối và đầy cơ cực, một cuộc sống mà anh chưa bao giờ dám hình dung. Anh không thể tin vào mắt mình.
Minh cố nén một tiếng thở dài, tầm mắt lại rơi vào chiếc khăn len màu đỏ quen thuộc đang buộc hờ hững nơi cổ tay Hà. Chiếc khăn đó, anh đã tự tay đan tặng cô vào một mùa đông rét buốt, từng là biểu tượng cho tình yêu nồng cháy của họ, là sợi dây vô hình kết nối hai trái tim. Giờ đây, nó chỉ còn là một dải vải cũ kỹ, sờn bạc màu, buộc lên cổ tay của một người phụ nữ đã thuộc về người đàn ông khác, đã có một gia đình khác. Nó không còn mang ý nghĩa của tình yêu. Nó là lời nhắc nhở tàn nhẫn về một quá khứ đã vụn vỡ, một kỷ niệm đau đớn mà anh tưởng chừng đã chôn vùi, nay lại hiện ra rõ ràng và sống động đến khắc nghiệt. Hà cúi gằm mặt, tránh né ánh mắt của Minh, như thể cô cũng cảm nhận được sự sụp đổ trong tâm hồn anh. Sự im lặng giữa họ trở nên nặng nề, nhấn chìm tất cả.
Sự im lặng giữa họ trở nên nặng nề, nhấn chìm tất cả. Đúng lúc đó, một tiếng động nhỏ xíu vang lên, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Đứa bé, vốn đang ngồi chơi một mình gần đó, bất chợt ngẩng đầu. Đôi mắt to tròn, đen láy, ngây thơ chớp chớp nhìn về phía Minh, rồi bé bắt đầu chập chững bò, từng chút một, về phía anh.
Sự tò mò hiện rõ trên gương mặt non nớt của Đứa bé. Dường như cảm nhận được sự chú ý của nó, không khí căng như dây đàn giữa Minh, Hà và Người đàn ông bản chợt dịu đi đôi chút, một khoảnh khắc ngắn ngủi của sự bình yên không mong đợi. Minh nhìn Đứa bé, tim anh như bị siết chặt. Anh thấy rõ ánh mắt tò mò, vô tư của nó, một sự hồn nhiên hoàn toàn xa lạ với sự dằn vặt của người lớn. Đây là con của Hà. Con của Hà và Người đàn ông bản. Một sự thật tàn nhẫn và đau nhói hơn bất kỳ nhát dao nào. Đứa bé vô thức, chậm rãi bò lại gần, như một lời nhắc nhở sống động nhất về một cuộc sống mà Hà đang có, một phần cuộc đời cô mà Minh hoàn toàn không thuộc về. Anh là một kẻ đứng ngoài, một người xa lạ trong thế giới mới này của Hà. Cổ họng Minh nghẹn đắng, ánh mắt anh tối sầm lại.
Minh lùi lại một bước, cả người anh chao đảo. Đầu óc Minh quay cuồng, một cảm giác choáng váng ập đến nhấn chìm anh. Đứa bé vẫn vô tư bò về phía Minh, đôi mắt tròn xoe, đen láy. Minh nhìn Hà đứng đó, bộ trang phục cũ rích, sờn rách, mái tóc lòa xòa, và chiếc khăn len màu đỏ anh từng tặng lại buộc hờ hững nơi cổ tay. Anh không thể tin nổi vào mắt mình. Hà, cô gái mà anh từng yêu say đắm, cô gái rạng rỡ, thành công, có tất cả mọi thứ trong tay, giờ lại chấp nhận một cuộc sống khắc khổ đến vậy. Tại sao? Câu hỏi ấy như một nhát dao xoáy sâu vào tâm trí Minh. Tại sao Hà lại từ bỏ tất cả? Tại sao Hà lại chia tay anh một cách đột ngột, không một lời giải thích, để rồi giờ đây xuất hiện trong hoàn cảnh này? Minh siết chặt nắm đấm, ánh mắt bừng lên một ngọn lửa quyết liệt. Anh phải biết. Anh phải tìm ra sự thật đằng sau quyết định chia tay của Hà, và cả cuộc sống bí ẩn hiện tại của Hà. Bằng mọi giá.
Minh vẫn đứng chết lặng, ánh mắt găm chặt vào Hà, đứa bé và người đàn ông bản. Tâm trí anh ngập tràn những câu hỏi không lời đáp, một mớ cảm xúc hỗn độn vò xé. Anh muốn xông đến, muốn gào hỏi Hà mọi chuyện, muốn biết sự thật đằng sau tất cả. Nhưng một tiếng gọi dứt khoát vang lên, kéo anh trở về thực tại tàn nhẫn.
“Minh!”
Giọng Chị trưởng đoàn sắc lạnh như gáo nước lạnh tạt vào mặt Minh. Anh giật mình quay lại. Chị trưởng đoàn đang đứng cách đó không xa, vẻ mặt nghiêm nghị, tay chỉ về phía xe cứu trợ đang chờ sẵn.
“Minh, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm!” Chị trưởng đoàn nhấn mạnh từng chữ, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.
Minh nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Một bức tường vô hình như vừa đổ sụp trong lòng anh, đè nén mọi cảm xúc. Anh gật đầu, khuôn mặt cứng lại, cố gắng che giấu nỗi đau và sự bàng hoàng đang xé nát tâm can. Anh không thể để lộ bất cứ điều gì ngay lúc này. Phải giữ bình tĩnh. Phải quay lại với công việc.
Anh quay lưng, bước đi dứt khoát về phía xe cứu trợ, bỏ lại phía sau hình ảnh Hà và gia đình nhỏ bé của cô. Mỗi bước chân của Minh đều nặng trĩu, nhưng ý chí phải tìm ra sự thật trong anh thì lại càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu.
Minh đã bước được vài bước. Anh không thể kiềm chế. Như một phản xạ, Minh quay đầu lại, nhìn về phía Nhà văn hoá lần cuối. Hà vẫn đứng đó, ở đúng vị trí anh rời đi. Cô vẫn tựa vào vai Người đàn ông bản, dáng vẻ gầy gò, đôi vai nhỏ nhắn lọt thỏm trong bộ trang phục cũ rích, sờn rách. Đứa bé, với đôi mắt tròn xoe, vẫn ôm chặt lấy chân cô, cái đầu nhỏ nép vào hông Hà. Chiếc khăn len màu đỏ, vật Minh đã từng tặng Hà, vẫn buộc hờ hững ở cổ tay cô, nổi bật trên nền áo bạc màu.
Ánh mắt Hà thoáng nhìn theo bóng Minh, chỉ trong tích tắc, nhưng đủ để Minh cảm nhận. Trong đôi mắt ấy không còn sự bàng hoàng hay đau khổ anh đã thấy ban nãy, mà là một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, chất chứa điều gì đó khó tả – như một lời từ biệt không nói thành lời, hay một nỗi niềm chôn giấu quá sâu. Minh thấy lòng mình nặng trĩu, một khối đá tảng vô hình đè nén lồng ngực. Anh quay mặt đi, bước chân càng thêm nặng nề về phía xe cứu trợ. Hình ảnh đó, ánh mắt đó, sẽ ám ảnh anh suốt chặng đường dài. Anh biết, anh không thể bỏ qua. Anh nhất định phải trở lại.
Minh gần như chạy vội đến chiếc Xe cứu trợ, gương mặt vẫn còn sự sững sờ khó tả. Anh đưa tay quẹt ngang trán, cố gắng xua đi những hình ảnh vừa rồi. Chị trưởng đoàn nhìn anh với vẻ sốt ruột.
“Minh, em làm gì mà chậm chạp thế? Mọi người đang đợi áo mưa kìa, mau lên!” Chị trưởng đoàn nói, giọng có chút thúc giục.
Minh giật mình, vội vàng gật đầu. Anh cúi xuống, tay run run nhặt lấy những chiếc áo mưa màu xanh từ trong thùng. Từng cử chỉ của Minh đều trở nên gượng gạo, chậm chạp khác thường. Anh cố gắng hết sức để tập trung vào công việc, vào từng chiếc áo mưa anh đang chuyền tay, vào từng ánh mắt của người dân đang đợi chờ. Nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô ích.
Trong tâm trí Minh, hình ảnh Hà lại hiện về rõ mồn một, như một thước phim quay chậm không ngừng. Hà gầy gò, đôi vai nhỏ nhắn lọt thỏm trong bộ trang phục cũ rích, sờn rách, tựa vào vai Người đàn ông bản. Chiếc khăn len màu đỏ anh từng tặng, nay quấn hờ hững ở cổ tay cô, nổi bật một cách đau đớn. Rồi gương mặt Đứa bé, đôi mắt tròn xoe, ngây thơ đến mức khiến lồng ngực Minh quặn thắt. Đó không chỉ là Hà của ngày xưa, mà là Hà với cuộc sống hiện tại, một cuộc sống mà anh chưa từng dám nghĩ tới. Nó cứ bám riết lấy anh, không thể xua tan. Anh cảm thấy lồng ngực mình chật cứng, từng hơi thở cũng trở nên khó nhọc.
Minh tiếp tục phát đồ, nhưng động tác của anh đã trở nên máy móc, đôi mắt không ngừng lướt qua những gương mặt trong đám đông. Anh cố tìm kiếm một điều gì đó, một manh mối, hoặc chỉ đơn giản là cố gắng tránh đi ánh nhìn nào đó. Chiếc áo mưa màu xanh được anh đặt vào tay một người phụ nữ lớn tuổi, nhưng tâm trí anh lại không hề có mặt ở đó.
“Có phải cô ấy đã chọn cuộc sống này vì tình yêu thực sự, hay vì một lý do bất khả kháng nào khác mà tôi không hề hay biết?” Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu Minh, như một vòng xoáy không lối thoát. Hình ảnh Hà gầy gò, dựa vào vai Người đàn ông bản, với Đứa bé tròn mắt trong vòng tay họ, cứ như một bức tranh đau lòng khắc sâu vào tâm trí anh. Anh không thể tin rằng đó chỉ là một lựa chọn đơn thuần, một tình yêu mới mẻ. Chắc chắn phải có một sự thật ẩn giấu nào đó, một bí mật mà anh chưa từng biết tới. Lồng ngực Minh quặn thắt, một cảm giác bức bối dâng trào.
“Minh! Em đang làm gì vậy?” Chị trưởng đoàn gọi, giọng có vẻ không hài lòng khi thấy anh đứng đờ đẫn một lúc.
Minh giật mình quay lại, vội vàng cuối đầu xin lỗi. Anh tiếp tục công việc, nhưng trong anh, một quyết tâm mạnh mẽ đã nảy sinh. Anh không thể bỏ qua chuyện này. Anh phải tìm hiểu. Phải biết được điều gì đã thực sự xảy ra, điều gì đã khiến Hà, cô gái anh từng yêu thương, cô gái từng có một tương lai rộng mở, lại sống một cuộc đời như thế này. Ánh mắt Minh bỗng trở nên kiên định đến lạ, dù đôi tay anh vẫn đang chuyền đi những chiếc áo mưa ướt sũng. Anh sẽ không rời khỏi Vùng lũ này cho đến khi anh tìm ra sự thật.
Minh siết chặt chiếc áo mưa trong tay, cảm giác như đang siết chặt lấy chính trái tim mình. Anh cố gắng hoàn thành nốt công việc, nhưng mọi động tác đều chậm chạp, vô hồn. Ánh mắt anh không ngừng quét tìm Hà giữa đám đông dần thưa thớt. Khi Nhà văn hoá đã vắng người, Minh thấy Hà đang thu dọn những chiếc túi rỗng cùng Người đàn ông bản. Đứa bé nằm gọn trong địu của cô, vẫn tròn mắt nhìn thế giới xung quanh một cách ngây thơ. Chiếc khăn len màu đỏ, vật kỷ niệm anh từng tặng Hà, nay được cô buộc hờ trên cổ tay gầy guộc, như một vết cứa vô hình vào tâm trí Minh.
“Có phải em vẫn giữ nó, hay chỉ là vô tình mà thôi?” Minh thầm nhủ, lòng anh quặn thắt bởi hàng ngàn câu hỏi. Tình yêu, sự tò mò, hay chỉ là nỗi tiếc nuối khôn nguôi cho những gì đã vụt mất? Anh không thể phân định rõ ràng.
Minh cố ý nán lại, giả vờ kiểm tra lại số hàng hóa. Chị trưởng đoàn nhìn anh đầy nghi hoặc.
“Em còn việc gì à, Minh? Chúng ta cần tập hợp về Xe cứu trợ rồi.” Chị trưởng đoàn nói, giọng có chút sốt ruột.
Minh quay lại, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Dạ không, em chỉ kiểm tra lại lần cuối thôi, chị. Sợ sót đồ.” Anh liếc nhanh về phía Hà, cô vẫn đang cúi xuống, mái tóc ướt dính bết vào trán, trang phục cũ rích, sờn rách càng khiến cô thêm tiều tụy.
Người đàn ông bản đột nhiên ngẩng lên, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua Minh. Minh giật mình, một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc sống lưng. Ánh mắt đó như muốn cảnh cáo, như muốn bảo anh đừng lại gần.
Minh biết, mình không thể bỏ qua chuyện này. Anh sẽ không rời đi. Anh phải tìm ra sự thật.
Khi màn đêm buông xuống Vùng lũ, và đoàn cứu trợ đã tạm lắng đọng sau một ngày dài, Minh ngồi lại trong Xe cứu trợ, nhìn ra khung cửa kính mờ hơi nước. Những ánh đèn pin lẻ loi từ các ngôi nhà lụp xụp xuyên qua màn mưa phùn, phản chiếu sự khắc nghiệt và mong manh của cuộc sống nơi đây. Tâm trí Minh quay cuồng, không ngừng tua lại hình ảnh Hà gầy gò, tiều tụy, nhưng vẫn ánh lên một sự kiên cường lạ lùng. Anh nhớ về cô Hà của ngày xưa, rạng rỡ và tràn đầy ước mơ, cô gái từng cùng anh dệt nên bao nhiêu câu chuyện tương lai. Sự đối lập giữa Hà trong ký ức và Hà của hiện tại như một nhát dao cứa vào trái tim anh, phá vỡ mọi bức tường bình yên mà anh cố gắng xây dựng bấy lâu.
Minh không còn chắc chắn liệu mình có còn yêu Hà theo cái cách nồng nhiệt của những năm tháng tuổi trẻ, hay đó chỉ là sự tò mò pha lẫn tiếc nuối vô hạn cho một mối tình đã không thành. Anh tự hỏi, tình yêu có thật sự có khả năng thay đổi một con người đến vậy, hay có một bí mật nào đó sâu xa hơn, một sự thật đau lòng mà anh chưa hề hay biết? Nỗi ám ảnh về ánh mắt trong veo của Đứa bé, về chiếc khăn len đỏ đã bạc màu trên cổ tay Hà, và cả ánh nhìn cảnh cáo từ Người đàn ông bản – tất cả như những mũi kim châm vào tâm hồn anh, buộc anh phải đối mặt với một sự thật trần trụi: Cuộc đời không phải lúc nào cũng diễn ra như những gì ta kỳ vọng, và tình yêu, đôi khi, chỉ là một phần nhỏ bé trong bức tranh lớn của sinh tồn, của trách nhiệm và của những lựa chọn nghiệt ngã. Anh biết rằng, mình sẽ không thể rời đi khỏi Vùng lũ này mà không có câu trả lời rõ ràng, không phải chỉ cho Hà, mà cho chính anh, để anh có thể thực sự tìm thấy sự bình yên cho chính mình, một sự bình yên khác, chín chắn và thấu hiểu hơn.

