Bố chồng cứ mang rau và thịt tôi mua sang cho nhà chị chồng. Tôi không làm ầm lên, tháng này cũng không mua nữa. Buổi tôi, bố chồng tuyên bố một chuyện, khiến cả nhà…
Từ ngày tôi về làm dâu, tháng nào cũng tự tay đi chợ: rau, thịt, cá, thêm ít trái cây cho bố mẹ chồng. Tôi tên Vy, 𝟸𝟽 ᴛᴜổɪ, ʟàᴍ kế toán, lương không quá cao nhưng tính tôi kỹ, lo được bữa cơm tử tế. Chồng tôi, Hùng 𝟹𝟶 ᴛᴜổɪ, làm kỹ thuật công trình, hiền nhưng hay “ngại va chạm”.
Ban đầu tôi không để ý. Cho đến một buổi tối, vừa dọn mâm xong, tôi thấy Hùng xách túi đồ mới mua bước ra cửa. Tôi hỏi:
“Anh đi đâu giờ này?”
Hùng lảng: “Anh qua chị Mai chút.”
Tôi đứng sững. Trong túi là thịt ba chỉ, rau muống, trứng, cả hộp sữa tôi mua chiều. Hùng bảo: “Chị Mai ᴛʜɪếᴜ, ᴄᴏɴ ɴíᴛ không có gì ăn.” Tôi nghe mà ᴛứᴄ ɴɢʜẹɴ, ᴠì ᴛʜɪếᴜ ᴛʜậᴛ ʜᴀʏ ᴛʜɪếᴜ “ᴛʜóɪ ǫᴜᴇɴ ᴅựᴀ ᴅẫᴍ” thì tôi biết quá rõ. Chị chồng Mai 𝟹𝟺 ᴛᴜổɪ, ở cách hai con phố, chồng đi làm xa, nhưng gia đình chị vẫn đủ ăn. Chỉ là chị quen nhận đồ từ nhà bố mẹ, rồi… nhận luôn phần từ tôi.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Buổi tối hôm đó, mâm cơm gia đình vắng vẻ hơn hẳn thường ngày. Vài món đơn giản được bày biện, không còn đủ đầy rau, thịt tươi roi rói như những tháng trước Vy tự tay đi chợ. Vy ngồi xuống, lén nhìn bố chồng, thấy nét mặt ông có vẻ khác lạ, trầm tư hơn. Hùng bên cạnh cũng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Vy. Cả bữa ăn diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt, chỉ có tiếng đũa chạm bát lách cách thưa thớt. Vy biết rõ nguyên nhân cho sự im lặng này. Cô đã không mua thực phẩm trong tháng, và giờ thì kết quả đã hiện rõ trên mâm cơm.
Đột nhiên, tiếng “cộp” vang lên khô khốc. Bố chồng đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, khiến mọi người giật mình. Ông ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm lướt qua một lượt, dừng lại ở Vy. Giọng ông vang lên dứt khoát, từng lời như đóng đinh vào không khí: “Từ giờ, Vy không cần phải đi chợ, mua sắm gì cho gia đình nữa. Việc đó để vợ chồng tôi lo liệu.”
Cả nhà chết lặng. Vy ngẩng phắt dậy, đôi mắt mở to vì sững sờ. Hùng cũng cứng đơ người, đôi đũa trong tay rơi phịch xuống mâm. Không ai dám nói lời nào, chỉ có tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Vy. Cô cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng đang bao trùm, một tuyên bố bất ngờ mà cô không thể lý giải nổi ý định thực sự đằng sau. Liệu đây có phải là sự giải thoát, hay chỉ là khởi đầu cho một mưu tính khác của bố chồng?
Sáng hôm sau, tiếng chuông điện thoại trong nhà réo lên đột ngột, phá tan sự tĩnh lặng. Vy đang loay hoay trong bếp, khẽ giật mình. Cô nghe thấy Hùng vội vàng chạy ra nghe máy, giọng điệu có chút gấp gáp. Từ xa, Vy nhận ra ngay tiếng của chị chồng Mai đang vang vọng qua điện thoại, với một sự bất ngờ và bực bội rõ rệt.
“Sao nay không thấy em sang đưa đồ ăn? Bọn trẻ thiếu sữa, thịt rồi đấy!” Mai gần như gắt lên. Giọng điệu của chị ta đầy vẻ trách móc, như thể Hùng đã phạm một lỗi lầm lớn không thể chấp nhận.
Hùng lập tức ấp úng, lí nhí tìm cách giải thích. Anh ta đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt lướt qua Vy một cách vội vã rồi lại cụp xuống. Vy chỉ đứng từ xa, nép mình vào góc bếp, không nói một lời nào. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng khóe môi Vy khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười đắc thắng, gần như vô hình. Cô biết rõ Mai đang giận dữ vì điều gì, và đó chính xác là những gì Vy mong đợi. Cuộc gọi này là bằng chứng rõ ràng nhất cho tác động từ quyết định của Vy. Hùng tiếp tục lúng túng, không biết phải trả lời Mai thế nào khi Vy đã ngừng việc cung cấp thực phẩm từ hôm qua.
Hùng lập tức cúp máy, vẻ mặt anh ta tái mét. Anh ta quay sang Vy, định nói điều gì đó nhưng Vy chỉ khẽ lắc đầu, tránh ánh mắt của anh rồi lặng lẽ trở về phòng. Suốt buổi chiều hôm đó, không khí trong nhà nặng nề đến lạ thường. Bố chồng Vy đi đi lại lại trong phòng khách, thỉnh thoảng lại thở dài. Hùng thì cứ dán mắt vào điện thoại, rõ ràng là đang tránh né.
Khi màn đêm buông xuống, bóng tối bao trùm căn nhà, Bố chồng bất ngờ gọi Vy và Hùng vào phòng khách. Ông ngồi xuống chiếc ghế bành, vẻ mặt trầm tư, ánh mắt ông nhìn Vy đầy vẻ hối lỗi, không còn sự bao che cho Mai như trước. Hùng đứng cạnh Vy, nắm nhẹ tay cô, cả hai đều cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm.
“Vy à… Hùng à…” Bố chồng bắt đầu, giọng ông khẽ run rẩy, “Bố đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này.”
Vy im lặng, đôi mắt cô tập trung vào ông, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Cô chờ đợi.
“Bố biết là bố đã sai rồi,” ông tiếp tục, ánh mắt chân thành nhìn Vy. “Con dâu không nên gánh vác hết mọi chuyện như vậy. Nhất là những việc không đáng. Chị Mai… chị ấy cũng cần học cách tự lo cho gia đình mình. Không thể cứ mãi dựa dẫm vào bố mẹ, vào các con được.”
Vy nghe từng lời, đôi mắt cô mở to vì ngạc nhiên. Cảm giác này, sự thay đổi bất ngờ này của Bố chồng, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Nụ cười nhếch mép thầm kín hiện lên trong tâm trí Vy. Kế hoạch của cô, đã thành công.
“Từ giờ,” Bố chồng nói thêm, nhìn thẳng vào Vy, “việc bếp núc, chi tiêu hàng tháng cho bên Mai, bố sẽ không can thiệp nữa. Các con cứ sống cuộc sống của mình.”
Hùng cũng ngẩng đầu lên, vẻ mặt từ ngỡ ngàng chuyển sang nhẹ nhõm. Vy nhìn Bố chồng, trong lòng cô dấy lên một cảm giác khó tả, giữa sự bất ngờ và một chút hả hê thầm kín. Cuối cùng, ông cũng đã nhận ra.
Từ ngày Vy không còn đi chợ, không khí bữa ăn gia đình trở nên trầm lắng đến lạ. Bố chồng dù đã tuyên bố không can thiệp, nhưng mỗi bữa ăn lại lộ rõ sự khác biệt. Mẹ chồng Vy thường xuyên thở dài thườn thượt, ánh mắt bà không ngừng lướt qua những món ăn đơn giản trên mâm rồi lại dừng lại ở Hùng, sau đó là Vy, như muốn tìm kiếm một lời giải thích.
“Hồi trước… cơm nhà mình thịnh soạn lắm,” mẹ chồng buông một câu, giọng đầy vẻ hoài niệm pha lẫn trách móc. Bà gắp miếng rau luộc, nhai chầm chậm như thể đang nếm vị ký ức. “Món nào ra món nấy, tươi ngon, đủ chất. Ai nhìn vào cũng khen.”
Vy ngồi đối diện, cô chỉ bình thản ăn phần cơm của mình, không nói thêm lời nào. Nụ cười nhếch mép thầm kín kia, chỉ cô mới cảm nhận được. Hùng ngồi cạnh Vy, anh cảm thấy lúng túng cực độ. Mỗi lời mẹ nói như một nhát dao nhỏ cứa vào anh. Anh biết Vy đã từng chu toàn đến thế nào, nhưng giờ đây, anh lại phải đối mặt với hậu quả của sự việc mà anh, một phần, đã gián tiếp gây ra.
Sau vài bữa cơm im lặng và những lời thở dài không dứt của mẹ, Hùng quyết định tự mình đi chợ. Anh không muốn Vy phải chịu thêm áp lực. Vài lần đầu tiên, Hùng cố gắng hết sức, anh đứng trước quầy thịt cá, rau củ quả, nhưng đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Anh không biết nên chọn loại nào tươi ngon, không biết nên mua bao nhiêu là đủ cho cả nhà, và càng không biết cách phối hợp các món ăn sao cho phong phú.
Những bữa ăn kế tiếp, dù Hùng đã cố gắng, mâm cơm vẫn cứ đơn điệu. Món xào, món luộc lặp đi lặp lại. Đôi khi là những món anh mua về không hợp khẩu vị cả nhà, hoặc sơ chế không khéo. Mẹ chồng Vy vẫn giữ nguyên điệp khúc thở dài, đôi lúc bà còn buông lời bóng gió: “Cơm nhà đâu bằng cơm ngoài quán được… Mà hồi trước mình có cần ra quán đâu.”
Hùng cảm thấy bối rối tột độ. Anh nhìn Vy đang ngồi ăn một cách từ tốn, không hề lên tiếng góp ý hay thể hiện bất kỳ sự không hài lòng nào. Chính sự im lặng của Vy lại càng khiến Hùng cảm thấy bất lực. Anh nhận ra, việc đi chợ tưởng chừng đơn giản, lại cần cả một sự tinh tế và chu đáo mà anh chưa từng có. Anh cứ loay hoay mãi giữa những mớ rau, miếng thịt, và những ánh mắt đánh giá từ mẹ, không biết phải làm sao để trả lại sự “thịnh soạn” cho bữa cơm gia đình.
Cứ vài ngày một lần, chị Mai lại ghé qua nhà. Khác với những lần trước chỉ đến lấy đồ vội vàng, giờ đây chị ta nán lại lâu hơn, ngồi ở sofa, ánh mắt dò xét không ngừng liếc về phía Vy. Mâm cơm nhà Vy và Hùng vẫn đơn điệu, Hùng vẫn loay hoay với những bữa ăn tẻ nhạt, còn mẹ chồng vẫn tiếp tục những hơi thở dài. Chị Mai ngồi đó, chứng kiến tất cả.
“Dạo này em nhìn chị xanh xao quá, Mai,” mẹ chồng Vy mở lời, giọng đầy vẻ ái ngại. “Chắc là vất vả lắm phải không?”
Chị Mai lập tức nắm lấy cơ hội. “Ôi mẹ ơi, mẹ nhìn xem, con có được miếng ăn tử tế nào đâu mà chả xanh xao. Công việc thì phập phù, tiền nong thì thiếu trước hụt sau. Mấy đứa nhỏ nhà con ấy, suốt ngày ốm vặt. Sữa hộp cũng phải chắt chiu từng tí. Thức ăn thì…” Chị ta liếc nhìn mâm cơm trước mặt, rồi cố tình thở dài thật nặng nề. “Thôi thì có gì ăn nấy thôi mẹ ạ.”
Ánh mắt chị Mai chuyển sang Vy, xoáy sâu vào cô. “Giờ không có em Vy chu đáo như trước, tụi nhỏ cứ ốm vặt thôi. Hồi xưa có Vy lo, ngày nào cũng có đồ ăn ngon mang về, thịt cá đầy đủ, con cái nhà em cứ bụ bẫm khỏe mạnh. Giờ thì nhìn mà thương.” Chị ta nói với Vy nhưng lại cố tình hướng ánh mắt về phía bố chồng, như muốn bố chồng Vy nghe thấy.
Vy vẫn ngồi đó, bình thản gọt hoa quả. Cô giả vờ như không hiểu, hay không nghe thấy những lời bóng gió ấy. Nụ cười nhếch mép chỉ kịp lóe lên trong chốc lát rồi tan biến khi Mai quay đi. Vy biết, Mai không chỉ than vãn mà còn đang cố tình khơi gợi lại những ký ức “huy hoàng” xưa kia, khi Vy còn là người phụ nữ đảm đang, chăm lo từng bữa ăn cho cả gia đình, bao gồm cả phần của nhà chị chồng. Nhưng Vy đã quyết định, và cô sẽ không lùi bước.
Vài ngày trôi qua, không khí trong nhà vẫn đặc quánh sự căng thẳng. Mâm cơm vẫn đạm bạc, những tiếng thở dài của mẹ chồng vẫn vương vấn, còn Vy vẫn giữ thái độ bình thản, dường như mọi chuyện không liên quan đến mình. Mẹ chồng, không thể chịu đựng thêm nữa, nhân lúc cả nhà đang vắng, nhẹ nhàng kéo Vy vào bếp.
VY (ngoài)
Con đang định pha trà.
MẸ CHỒNG
(Giọng nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt chứa đầy sự dò xét)
Vy này, con ngồi xuống đây, mẹ có lời muốn nói.
Mẹ chồng kéo ghế, ý muốn Vy ngồi đối diện mình. Vy vẫn đứng đó, dựa lưng vào quầy bếp, đôi tay đan vào nhau.
MẸ CHỒNG
(Tiếp tục, giọng trầm lắng hơn)
Con dâu là trụ cột. Mấy ngày nay, mẹ cũng thấy con vất vả, nhưng mà…
(Bà dừng lại, liếc nhìn Vy một cái, rồi tiếp tục)
…chị Mai dù sao cũng là chị em của chồng con. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con ạ. Con giúp đỡ được gì thì giúp, coi như tích đức cho con cháu sau này. Sống ở đời, tình nghĩa là trên hết.
Vy nghe rõ từng lời mẹ chồng nói, cô không đáp lại ngay. Ánh mắt cô khẽ lướt qua những chiếc nồi niêu sáng bóng trên kệ, rồi quay lại nhìn thẳng vào mẹ chồng. Một nụ cười gượng gạo, gần như vô cảm, thoáng hiện trên môi Vy. Cô vẫn giữ im lặng, không khẳng định, cũng không phủ nhận. Căn bếp chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh mắt dò xét của mẹ chồng và nụ cười khó hiểu của Vy.
Tối hôm đó, không khí trong nhà Vy và Hùng vẫn nặng trĩu. Mẹ chồng thở dài thườn thượt khi dọn dẹp mâm cơm đạm bạc. Bà thỉnh thoảng lại liếc nhìn Vy, nhưng Vy vẫn bình thản, như không có chuyện gì xảy ra. Mãi đến khi mọi người đã đi ngủ, Hùng mới nhẹ nhàng quay sang Vy, người đang ngồi đọc sách trên giường.
Hùng (giọng ngập ngừng)
Vy này… anh có chuyện muốn nói riêng với em.
Vy đặt quyển sách xuống, nhìn Hùng, ánh mắt cô không biểu lộ cảm xúc.
HÙNG
(Tiếp tục, giọng nhỏ lại, tỏ vẻ lo lắng)
Anh biết dạo này em mệt mỏi, nhưng mà… anh thấy chị Mai đang khó khăn thật sự. Anh mới qua nhà chị ấy, nhìn con bé gầy đi nhiều, thiếu ăn tội nghiệp lắm. Dù sao cũng là máu mủ ruột rà, em xem có cách nào… giúp chị ấy chút không?
Hùng nhìn Vy đầy dò xét, ánh mắt như cầu xin. Vy giữ im lặng một lúc lâu, ánh mắt cô lướt qua Hùng rồi dừng lại ở bức tường đối diện. Nụ cười gượng gạo ban nãy trên môi cô đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt kiên quyết.
VY
(Giọng lạnh lùng, dứt khoát)
Anh nghĩ em là cái ATM của gia đình này sao? Anh và bố mẹ không thấy em đã chịu đựng đủ rồi sao? Em đã chịu đựng đủ rồi, Hùng.
Vy đứng dậy, quay lưng lại với Hùng, ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao phủ. Câu nói của Vy như một mũi tên găm thẳng vào trái tim Hùng, khiến anh sững sờ. Anh nhìn theo bóng lưng vợ, không biết phải nói gì thêm. Căn phòng chìm trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng thở dài của Hùng và sự kiên quyết đến lạnh lùng của Vy.
Sáng hôm sau, không khí trong nhà Vy và Hùng vẫn nặng như chì. Bố chồng ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, tay cầm tờ báo nhưng ánh mắt lại luôn dõi theo Vy. Ông đã chứng kiến tất cả những gì diễn ra trong mấy ngày qua, từ việc Vy quyết liệt không đi chợ, cho đến cuộc đối thoại căng thẳng tối qua giữa Vy và Hùng. Lần đầu tiên, ông thấy Vy cứng rắn đến vậy, và ông hiểu rằng mọi chuyện đã đi quá giới hạn.
Buổi chiều cùng ngày, khi Vy đang dọn dẹp nhà cửa, chuông điện thoại của bố chồng reo. Ông nhấc máy, giọng nói vang vọng khắp phòng.
BỐ CHỒNG
(Giọng nghiêm nghị, không chút khoan nhượng)
Mai đấy à? Con về nhà ngay đi, bố có chuyện cần nói.
Vy dừng tay, ngầm đoán được phần nào sự việc. Khoảng nửa tiếng sau, Mai hấp tấp bước vào nhà Vy và Hùng, nét mặt đầy vẻ khó chịu. Cô liếc nhìn Vy một cái rồi quay sang bố chồng, cố nặn ra nụ cười.
MAI
(Giọng miễn cưỡng)
Bố gọi con có chuyện gì gấp vậy ạ? Con đang bận lắm.
BỐ CHỒNG
(Đặt mạnh tờ báo xuống bàn, giọng dứt khoát)
Con đã lớn rồi, Mai. Con phải tự lo cho gia đình mình. Không thể cứ dựa dẫm vào em trai, em dâu mãi được.
Mai tái mặt, nụ cười trên môi cô vụt tắt. Cô không ngờ bố chồng lại nói thẳng thừng đến vậy, đặc biệt là khi có Vy ở đó. Sự xấu hổ và tức giận bỗng bùng lên trong cô.
MAI
(Giọng run run vì uất ức, cãi lại)
Bố nói gì vậy? Con có dựa dẫm gì đâu! Bố đang thiên vị Vy đó à? Từ khi cô ta về đây, bố đã thay đổi hẳn rồi!
Bố chồng nhìn Mai, ánh mắt đầy thất vọng và kiên quyết, không chút lay chuyển. Vy đứng một bên, lặng lẽ quan sát màn kịch đang diễn ra, ánh mắt cô không hề che giấu sự hả hê thầm kín.
Mai đứng sững sờ, mặt tái mét. Cảm giác nhục nhã và tức giận cuộn trào trong lòng cô. Cô quay phắt đi, không nói thêm lời nào mà vội vã rời khỏi nhà Vy và Hùng, bỏ lại bầu không khí căng như dây đàn.
Tối hôm đó, Mai về đến nhà mình. Căn phòng trống trải càng khiến cô thêm bực bội. Bố chồng đã nói thẳng thừng như vậy, rõ ràng là ông đã hoàn toàn đứng về phía Vy. Những khoản tiền tiêu vặt, những gói đồ ăn mà trước đây cô nghiễm nhiên được nhận, giờ đây đã bị cắt đứt. Cô lục lọi ví tiền, chỉ còn vài tờ bạc lẻ. Một cảm giác lo sợ và tuyệt vọng ập đến.
Mai suy nghĩ một hồi, rồi ánh mắt cô dừng lại ở điện thoại. Một cái tên chợt lóe lên trong đầu: Hùng. Em trai cô, người đàn ông hiền lành, dễ bị lay động. Đây là lối thoát duy nhất.
Cô lập tức soạn tin nhắn, cố gắng thể hiện sự yếu đuối và đáng thương nhất có thể.
MAI
(Nhắn tin cho Hùng)
Hùng ơi, chị xin lỗi vì chuyện vừa rồi. Chị biết em khó xử, nhưng bây giờ chị thực sự khó khăn quá. Bố đã nói thế rồi, chị không biết phải làm sao đây. Tiền nhà, tiền ăn, chị không xoay sở kịp… Em có thể giúp chị một chút được không? Coi như chị vay em, sau này chị có sẽ trả.
Tin nhắn vừa gửi đi, Mai bồn chồn chờ đợi.
Ở nhà Vy và Hùng, Hùng đang ngồi xem TV bên cạnh Vy. Điện thoại anh rung lên. Anh liếc nhìn tên người gửi, lập tức biến sắc. Vy không để ý, cô đang tập trung vào bộ phim. Hùng lén lút mở tin nhắn, đọc nhanh rồi cất điện thoại vào túi quần. Trán anh nhăn lại, trong lòng dấy lên một cảm giác tội lỗi lẫn bất lực. Anh biết Vy sẽ không bao giờ đồng ý.
Đêm đó, Hùng trằn trọc không ngủ được. Lời cầu xin của chị Mai cứ vang vẳng bên tai, xen lẫn với hình ảnh Vy đang vui vẻ lo toan cho gia đình. Anh cảm thấy bị kẹt giữa hai bên. Cuối cùng, sự ngại va chạm và bản tính nể nang đã chiến thắng.
Sáng hôm sau, Hùng viện cớ có việc gấp ở công trình, rời nhà sớm hơn thường lệ. Trên đường đi, anh ghé vào một cây ATM. Anh rút ra một khoản tiền không nhỏ từ tài khoản chung của hai vợ chồng, lòng nặng trĩu. Mỗi tờ tiền được rút ra, anh lại cảm thấy như một con dao cứa vào lương tâm mình. Anh biết mình đang làm điều sai trái, đang phản bội lòng tin của Vy, nhưng anh không đủ can đảm để từ chối chị gái mình.
Ngay sau đó, Hùng gọi điện cho Mai, hẹn cô ra một quán cà phê vắng người gần nhà chị.
MAI
(Giọng yếu ớt, nhưng ánh mắt lén lút nhìn xung quanh)
Em đến rồi à?
HÙNG
(Giọng có chút mệt mỏi và căng thẳng)
Vâng. Chị cần bao nhiêu?
Mai đưa ánh mắt thèm thuồng nhìn chiếc phong bì Hùng cầm trên tay.
MAI
(Giọng nhỏ nhẹ)
Em cứ đưa chị tạm, chị xoay sở được đến đâu hay đến đó. Cám ơn em nhiều lắm, Hùng.
Hùng đặt phong bì tiền lên bàn, đẩy nhẹ về phía Mai. Tay anh run nhẹ. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt chị mình. Anh sợ ánh mắt đó sẽ tố cáo sự yếu đuối của anh, hoặc tệ hơn, sự dằn vặt đang gặm nhấm tâm can anh.
MAI
(Nhanh chóng cầm lấy phong bì, mỉm cười một cách thỏa mãn nhưng cố gắng che giấu)
Chị biết ơn em lắm. Em đúng là người em trai tốt nhất.
Hùng chỉ gật đầu, cố gắng nuốt xuống sự khó chịu. Anh đứng dậy, vội vã rời đi, để lại Mai với nụ cười chiến thắng vẫn còn đọng lại trên môi. Anh phải về nhà, phải đối mặt với Vy, với cái bí mật anh vừa chôn giấu. Gánh nặng tội lỗi đè lên vai Hùng, nặng hơn bất kỳ vật liệu xây dựng nào anh từng vác ở công trình.
Ở nhà Vy và Hùng, bầu không khí buổi tối có vẻ yên bình. Hùng ngồi xem TV, cố tỏ ra bình thường, nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng lại liếc về phía Vy, lòng nặng trĩu. Vy đang bận rộn dọn dẹp sau bữa tối. Khi Vy đi ngang qua, Hùng đặt điện thoại xuống bàn, vào nhà vệ sinh.
Vy đang dọn dẹp, tiện tay cầm chiếc điện thoại của Hùng lên định đặt nó vào sạc. Màn hình điện thoại chợt sáng lên. Một tin nhắn mới hiện lên từ Mai, khiến Vy bất giác chú ý. Cô nhìn thấy tên Mai, rồi ánh mắt dừng lại ở nội dung tin nhắn.
MAI
(Tin nhắn hiển thị trên màn hình điện thoại Hùng)
Cảm ơn em đã giúp chị số tiền này, không có em chị không biết xoay sở sao.
Vy chết sững. Đôi mắt cô trừng lớn, mọi âm thanh xung quanh như biến mất. Cô đọc đi đọc lại dòng tin nhắn, từng chữ như mũi kim đâm thẳng vào tim. Cơn giận bùng lên dữ dội, thiêu đốt lồng ngực cô. Thì ra bấy lâu nay, Hùng vẫn lén lút tiếp tế cho chị gái mình, ngay cả sau khi Vy đã kiên quyết không mua đồ ăn, ngay cả khi bố chồng đã ra mặt nói rõ ràng. Lời hứa, sự tin tưởng, tất cả đều tan biến.
Vy siết chặt chiếc điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Một cảm giác bị phản bội dâng trào mạnh mẽ. Cô ngước mắt nhìn về phía nhà vệ sinh, nơi Hùng đang ở. Nụ cười gượng gạo trên môi anh buổi tối nay, ánh mắt lảng tránh của anh, tất cả giờ đây đều có lời giải đáp. Anh đã lừa dối cô một cách trắng trợn.
Vy hít thở sâu, cố gắng kiềm chế cơn bão lòng. Cô đứng đó, như hóa đá, trong khi mọi suy nghĩ trong đầu đều xoay quanh một câu hỏi: “Anh ta đã lén lút làm điều này bao lâu rồi?” Cơn giận biến thành sự lạnh lẽo, một quyết tâm mới hình thành trong tâm trí cô.
Hùng bước ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn thấy Vy đang đứng bất động, tay cầm điện thoại của anh. Anh lập tức tái mặt. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán anh.
HÙNG
(Giọng run rẩy)
Vy… em làm gì đấy?
Vy không nói gì, chỉ từ từ xoay người lại, ánh mắt cô lạnh băng, xoáy sâu vào Hùng. Cô giơ chiếc điện thoại lên, màn hình vẫn hiển thị tin nhắn của Mai. Hùng nhìn thấy dòng chữ quen thuộc, cả người anh khựng lại, như một con thú bị bắt tang. Anh biết, bí mật của mình đã bị bại lộ.
Vy không chần chừ thêm một giây phút nào, cô ném mạnh chiếc điện thoại của Hùng xuống mặt bàn kính. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, âm thanh chói tai cắt đứt sự im lặng chết chóc trong căn phòng. Ánh mắt Vy lạnh như băng, giọng nói cô vang lên từng chữ rõ ràng, sắc bén như dao cứa, không còn một chút mềm mại nào của người vợ hiền.
VY
(Giọng lạnh lùng, dứt khoát)
Anh chọn đi, chị gái anh hay là gia đình của chúng ta?
Hùng nghe thấy câu hỏi đó, cả người anh run lên bần bật. Anh cúi gằm mặt, không dám ngước lên nhìn vào đôi mắt đang rực lửa căm phẫn của Vy. Những lời nói như nhát dao đâm thẳng vào tim anh, buộc anh phải đối mặt với sự thật phũ phàng mà anh đã cố gắng che giấu. Anh chỉ biết im lặng, chịu đựng từng cơn sóng thịnh nộ đang trào dâng từ người vợ mà anh đã lừa dối. Toàn bộ trọng lượng của sự phản bội đè nặng lên vai Hùng, khiến anh không thể thốt nên lời. Anh ước gì có thể biến mất ngay lập tức, thoát khỏi ánh mắt lạnh lẽo và sự thất vọng tột cùng trong giọng nói của Vy. Căn phòng chìm trong sự căng thẳng tột độ, mỗi giây phút trôi qua đều nặng nề như chì.
Cả căn phòng vẫn chìm trong sự nặng nề của lời chất vấn từ `Vy` và sự im lặng đáng sợ của `Hùng`. `Bố chồng` từ góc khuất lặng lẽ quan sát. Ông thấy rõ sự run rẩy trong đôi vai của `Hùng`, thấy ánh mắt lạnh lùng của `Vy`. Không cần nghe rõ từng lời, ông cũng cảm nhận được sự đổ vỡ đang hiện hữu giữa con trai và con dâu mình.
Mấy ngày qua, `Bố chồng` đã như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình. Ông chứng kiến `Vy` trở nên lạnh nhạt đến đáng sợ. Cô không còn chào hỏi, không còn chủ động hỏi han hay chăm sóc ông như trước. Bữa cơm tối diễn ra trong im lặng, chỉ còn tiếng bát đũa khua lạch cạch. `Vy` ăn rất ít, ánh mắt cô không bao giờ chạm vào `Hùng`, cũng chẳng buồn liếc nhìn ông. `Hùng` thì lầm lũi như cái bóng, cố gắng tránh né ánh mắt của vợ, nhưng sự mệt mỏi, bất lực vẫn hiện rõ trên gương mặt anh.
`Bố chồng` nhớ lại những lời lẽ chanh chua, những yêu sách vô lý của `Mai` mỗi khi cô về thăm nhà, hay những cuộc điện thoại đòi hỏi. Ông nhớ lại cách ông luôn đứng về phía `Mai`, luôn tìm cách nuông chiều cô con gái lớn mà không một lần đặt mình vào vị trí của `Vy`. Đặc biệt, ông nhớ về những lần lén lút chuyển đồ ăn mà `Vy` đã kỳ công đi chợ mua sắm sang cho `Mai`, theo yêu cầu của chính `Mai`. Đó là nguyên nhân trực tiếp khiến `Vy` ngừng mua sắm đồ ăn hàng tháng, và cũng là khởi nguồn cho sự căng thẳng không thể hàn gắn này.
Một cảm giác ân hận dâng lên cuồn cuộn trong lòng `Bố chồng`. Ông nhận ra mình đã sai lầm quá lớn. Ông đã quá nuông chiều `Mai`, biến cô thành một người chị chồng ích kỷ, dựa dẫm. Đồng thời, ông đã gây áp lực vô hình lên `Vy`, biến cô thành một nạn nhân bất đắc dĩ. Sự bất công đã đẩy `Vy` đến bước đường cùng, khiến cô gái hoạt bát, vui vẻ ngày nào giờ đây chai sạn và kiên quyết đến lạ.
Ông nhìn về phía `Hùng` và `Vy`. Sự rạn nứt trong gia đình này không còn là một vết nứt nhỏ nữa. Nó đã biến thành một vực sâu thăm thẳm, nuốt chửng sự bình yên và hạnh phúc từng có. `Bố chồng` biết, ông phải làm một điều gì đó, ngay bây giờ. Ông không thể để gia đình mình tan vỡ vì sự ích kỷ của một người và sự nhu nhược của một người khác, mà gốc rễ lại chính từ những quyết định sai lầm của ông.
Bố chồng, với ánh mắt kiên định khác hẳn vẻ lầm lũi mấy ngày qua, quyết định. Ông nhấc điện thoại, gọi một cuộc. Giọng ông trầm và rõ ràng. Một lát sau, Mai được triệu tập đến nhà Vy và Hùng. Vy, dù vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, cũng có mặt trong phòng khách cùng với Hùng, người đang ngồi cạnh cô, vẻ mặt vẫn còn nặng trĩu những lo âu. Mai bước vào, nét mặt không giấu được vẻ khó chịu vì bị gọi đột xuất, nhưng khi thấy mọi người đã tề tựu đông đủ, cô cũng đành ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt liếc nhìn Vy với vẻ dò xét.
Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng. Bố chồng nhìn một lượt các con, dừng lại ở Mai lâu hơn một chút, rồi lại nhìn Vy, sau đó là Hùng. Ông hắng giọng.
BỐ CHỒNG
(Giọng dứt khoát, vang vọng khắp phòng)
Hôm nay, bố triệu tập cả nhà ở đây để nói một chuyện quan trọng.
Mai nhíu mày, có vẻ không hiểu. Vy vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, dường như đã đoán trước được điều gì đó không hay sẽ xảy ra, hoặc chỉ đơn thuần không còn quan tâm. Hùng ngồi thẳng lưng hơn, ánh mắt dáo dác nhìn bố, rồi nhìn Vy.
BỐ CHỒNG
(Nhìn thẳng vào Mai)
Mai. Từ bây giờ, con phải tự chủ hoàn toàn về tài chính. Hùng… sẽ không được phép chu cấp cho con một đồng nào nữa.
Lời nói của Bố chồng như một tiếng sét đánh ngang tai. Mai sững sờ, đôi mắt trợn tròn, không tin vào tai mình. Cô định mở miệng phản bác, nhưng Bố chồng đã tiếp lời, không cho cô một kẽ hở nào.
BỐ CHỒNG
(Giọng vẫn kiên quyết)
Bố mẹ cũng sẽ cắt giảm phần hỗ trợ. Con đã lớn rồi, đã đến lúc phải tự lo cho cuộc sống của mình, chứ không thể mãi dựa dẫm vào bố mẹ hay em trai như vậy.
Mặt Mai tái mét. Cả người cô như muốn đổ sụp xuống. Cô đứng bật dậy, hai tay bám chặt vào thành ghế, đôi chân run rẩy. Cô nhìn chằm chằm vào Bố chồng, rồi liếc sang Hùng, ánh mắt đầy vẻ cầu cứu, nhưng Hùng chỉ cúi gằm mặt, không dám đối diện. Cuối cùng, ánh mắt tuyệt vọng của Mai dừng lại ở Vy, như muốn tìm một sự đồng cảm, nhưng Vy vẫn bình thản, không một chút biểu cảm trên gương mặt.
Mai cố gắng nén cơn sốc, nhưng cả cơ thể cô không ngừng run rẩy. Cô không thể đứng vững được nữa, phải vịn vào thành ghế để giữ thăng bằng. Mọi thứ trước mắt cô như quay cuồng.
Sau vài giây nín thở, như một lò xo bị nén quá chặt, Mai đột ngột bùng nổ. Cô gào lên, tiếng nói xé tan không khí căng thẳng trong phòng.
MAI
(Khóc lóc, nước mắt giàn giụa, chỉ tay về phía Bố chồng)
Bố bạc bẽo! Bố chỉ thương con dâu thôi chứ không thương con gái mình!
Cô quay phắt sang Vy, ánh mắt đầy căm hờn, rồi lại nhìn Bố chồng, giọng the thé.
MAI
Con Vy nó đã tẩy não bố rồi! Nó đã nói gì với bố mà bố lại đối xử với con như vậy? Bố nghe lời con dâu mà bỏ mặc con gái ruột sao?
Mai vừa khóc, vừa la hét, từng lời nói như dao đâm vào không khí. Nước mắt lã chã tuôn rơi trên gương mặt tái mét của cô, khiến không khí trong căn nhà của Vy và Hùng trở nên vô cùng căng thẳng và nặng nề. Hùng nhấp nhổm, cúi gằm mặt xuống, dường như muốn trốn tránh tất cả. Vy vẫn ngồi đó, ánh mắt không hề dao động, bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bố chồng vẫn giữ nguyên vẻ mặt kiên định. Ông không nói một lời, chỉ nhìn Mai bằng ánh mắt vừa thất vọng, vừa cương quyết, không hề lung lay trước cơn bùng nổ của con gái. Sự im lặng của ông càng khiến tiếng khóc và la hét của Mai trở nên thảm thiết hơn. Mai gục xuống thành ghế, hai vai run lên bần bật, những tiếng nấc nghẹn ngào kéo dài.
Bố chồng vẫn giữ nguyên vẻ mặt kiên định. Ông không nói một lời, chỉ nhìn Mai bằng ánh mắt vừa thất vọng, vừa cương quyết, không hề lung lay trước cơn bùng nổ của con gái. Sự im lặng của ông càng khiến tiếng khóc và la hét của Mai trở nên thảm thiết hơn. Mai gục xuống thành ghế, hai vai run lên bần bật, những tiếng nấc nghẹn ngào kéo dài.
BỐ CHỒNG
(Giọng dứt khoát, nhưng có chút buồn bã)
Mai, con nghe đây. Bố đã quyết rồi. Con đã lớn rồi, đã đến lúc phải tự lập. Đừng nghĩ bố không thương con, nhưng thương không có nghĩa là dung túng mãi. Con về đi, suy nghĩ lại.
Mai ngước lên, đôi mắt sưng húp. Cô nhìn chằm chằm vào Bố chồng, rồi lại liếc sang Vy với ánh mắt đầy căm tức. Hùng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng tuy hơi ngập ngừng nhưng kiên định hơn trước.
HÙNG
(Nhìn Mai, rồi nhìn Vy)
Chị Mai, bố nói đúng. Em… em cũng đã quá đủ với chuyện này rồi. Chị về đi, tự lo cho mình.
Mai sững sờ. Cô không thể tin được cả Bố chồng và Hùng đều quay lưng lại với mình. Sự im lặng của Vy như một cái gai ghim sâu vào tâm trí Mai. Mai đứng dậy, lảo đảo, rồi lao ra khỏi `Nhà Vy và Hùng`, tiếng khóc vẫn vọng lại trong không gian lạnh lẽo.
Vài tháng sau, `Nhà Vy và Hùng` chìm trong không khí yên bình. Vy đang chuẩn bị bữa tối trong bếp, tiếng dao thớt đều đặn. Bố chồng ngồi ở ghế sofa, đọc báo, thi thoảng lại mỉm cười nhìn Vy. Tiếng điện thoại của Hùng vang lên từ phòng khách, cắt ngang sự tĩnh lặng. Hùng nghe máy, vẻ mặt anh hơi nhăn lại.
HÙNG
(Giọng dứt khoát, không còn chút ngập ngừng nào)
Vâng, chị Mai… Không, em không có tiền. À, đồ ăn hả? Xin lỗi, chị tự lo đi. Bố và em đã nói rõ rồi. Em… em bận rồi.
(Hùng cúp máy. Anh thở dài, nhìn về phía Vy với ánh mắt có lỗi. Vy nhìn anh, mỉm cười nhẹ.)
VY
(Nhẹ nhàng)
Chị Mai lại…
HÙNG
(Bước lại gần Vy, đặt tay lên vai cô)
Lại đòi tiền, đòi đồ ăn. Em… em nói chị ấy tự lo rồi. Em sẽ không bao giờ để chuyện đó tái diễn nữa. Em xin lỗi Vy, vì đã để em phải chịu đựng quá nhiều.
Vy đặt tay lên tay Hùng, ánh mắt trìu mến.
VY
Em tin anh. Chúng ta sẽ ổn thôi.
Bữa cơm tối hôm đó, không khí ấm cúng lạ thường. Vy gắp thức ăn vào bát Bố chồng.
VY
Bố ăn thêm canh đi ạ, con nấu món bố thích đấy.
BỐ CHỒNG
(Cười hiền, ánh mắt ấm áp nhìn Vy)
Ừ, Vy khéo tay quá. Mấy tháng nay nhà mình yên bình hẳn. Bố vui lắm.
(Ông nhìn Hùng, gật đầu hài lòng)
Thằng Hùng nó cũng trưởng thành lên nhiều.
(Ông quay sang Vy, khẽ thở dài, nhưng giọng điệu đã nhẹ nhõm hơn)
Cũng may cho con Vy. Mai… nó cũng đã tự đi làm rồi. Mấy hôm trước nó gọi điện, giọng cũng có vẻ đỡ hơn. Dù sao cũng là con mình, bố cũng mong nó sống tốt.
VY
(Mỉm cười nhẹ)
Miễn sao chị ấy tự lập được là tốt rồi ạ. Bố đừng lo lắng nhiều.
Dưới gầm bàn, Hùng nắm chặt tay Vy, khẽ siết nhẹ. Không khí trong căn `Nhà Vy và Hùng` tràn ngập sự ấm áp và bình yên. Gia đình nhỏ đã thực sự tìm thấy sự ổn định sau những sóng gió. Vy cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm, biết rằng những nỗ lực của cô đã không uổng phí.
Nhiều tháng sau, trong căn Nhà Vy và Hùng, một không khí ấm cúng bao trùm. Vy đang múc canh ra bát, Hùng ngồi cạnh, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Bố chồng. Bàn ăn đầy ắp những món ăn nóng hổi, nghi ngút khói, mang theo hương vị của sự an yên và gắn kết. Tiếng nói cười nhỏ nhẹ của ba người như hòa quyện vào làn gió đêm, xua đi những ồn ào, bộn bề bên ngoài.
Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Ba người ngạc nhiên nhìn nhau. Hùng đứng dậy, mở cửa. Trước mặt anh là Mai, chị chồng của Vy. Trên tay cô là một giỏ trái cây tươi rói, những quả ổi, quả bưởi căng mọng, tự tay cô trồng. Một nụ cười nhẹ nhõm, chứa đựng cả sự ngại ngùng và chân thành nở trên môi Mai. Đôi mắt cô không còn sự căm tức hay vẻ dựa dẫm như trước, thay vào đó là sự điềm tĩnh và biết ơn.
MAI
(Giọng dịu dàng, ánh mắt nhìn Vy)
Em Vy, từ giờ chị tự đi chợ rồi. Cảm ơn em và bố mẹ đã cho chị bài học.
Vy sững sờ trong giây lát, rồi một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô. Hùng và Bố chồng cũng nhìn Mai bằng ánh mắt bao dung, ấm áp. Bố chồng gật đầu, khóe mắt ông ánh lên niềm hạnh phúc.
BỐ CHỒNG
(Giọng nói hiền từ)
Con vào đi Mai, ngồi xuống ăn cơm cùng gia đình.
Mai khẽ cúi đầu, đặt giỏ trái cây lên bàn và bước vào. Cô ngồi xuống, nhìn từng người trong gia đình. Cả nhà cùng cười, tiếng cười không còn chút gượng gạo nào, như xóa tan mọi rạn nứt đã qua, lấp đầy không gian bằng sự tha thứ và tình thân. Vy gắp một miếng thịt vào bát Mai, nụ cười trên môi cô nhẹ nhõm và chân thành. Mai đón nhận, ánh mắt biết ơn.
Cuộc sống đôi khi phải trải qua những phong ba bão táp để mỗi người tự tìm thấy giá trị của bản thân, tự học cách đứng trên đôi chân mình. Đối với Mai, đó là một hành trình dài của sự thức tỉnh, từ bỏ thói quen dựa dẫm để đón nhận trách nhiệm và tìm thấy niềm vui trong lao động. Cô nhận ra rằng tình yêu thương thật sự không phải là sự dung túng mù quáng, mà là những bài học đôi khi khắc nghiệt, giúp con người trưởng thành. Với Vy, hành trình đó là sự kiên định, dũng cảm đấu tranh cho lẽ phải và hạnh phúc của gia đình nhỏ, nhưng cũng là sự bao dung để chấp nhận và hàn gắn. Gia đình không chỉ là nơi chia sẻ niềm vui, mà còn là nơi cùng nhau vượt qua khó khăn, cùng nhau lớn lên từ những sai lầm. Căn nhà của Vy và Hùng giờ đây không chỉ là một tổ ấm, mà còn là minh chứng sống động cho sức mạnh của tình thân, của sự tha thứ và của những bài học cuộc sống đắt giá. Ánh nắng cuối chiều chiếu qua khung cửa sổ, nhuộm vàng không gian, mang theo một cảm giác bình yên, đủ đầy cho một câu chuyện đã tìm thấy cái kết có hậu của riêng mình.

