Giá Vàng Mới Nhất Hôm Nay
Không Thể Tin Nổi
👇👇👇
Anh Minh, một nhà đầu tư nhỏ, ngồi dán mắt vào màn hình máy tính. Những con số nhảy múa trên sàn giao dịch vàng trực tuyến như đang trêu ngươi. Anh Minh vội vã nhấn F5, rồi lại F5, lồng ngực đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi lấm tấm trên trán, bàn tay anh siết chặt chuột máy tính, mắt không rời biểu đồ giá vàng SJC đang biến động một cách bất thường. Anh đã dốc toàn bộ số tiền lớn vay mượn vào đây, tất cả hy vọng đều đặt cược vào quyết định đầu tư liều lĩnh này, để mong một cú bán ra thu lời, thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn.
Chị Lan, vợ Anh Minh, đứng ngay phía sau, tay run rẩy đặt lên vai chồng. Chị cảm nhận được sự căng thẳng đang tỏa ra từ Anh Minh, từng thớ thịt trên người anh như đang gồng lên. Chị thở dài, giọng nói run run, nghẹn lại trong cổ họng: “Hy vọng mọi thứ sẽ ổn, anh nhé…”
Anh Minh không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, mắt vẫn ghim chặt vào màn hình. Anh thầm ước giá vàng sẽ tăng vọt, chỉ một chút nữa thôi, đủ để anh thanh toán các khoản vay và có một số vốn nhỏ. Tình hình tài chính của hai vợ chồng đang ở bờ vực thẳm. Mỗi giây trôi qua đều là một cực hình.
Màn hình máy tính của Anh Minh nhấp nháy, tái tải lại trang. Anh Minh nín thở, mỗi nhịp tim như muốn xuyên thủng lồng ngực. Rồi, như một tia sét đánh ngang tai, con số giá vàng SJC hiện ra, CHÓI LÓA MỘT MÀU ĐỎ RỰC. Mũi tên xanh lè mọi khi giờ đã biến mất, thay vào đó là một mũi tên đỏ chót, chỉ thẳng đứng lên trời, vươn qua cả những con số kỷ lục trước đó. Một con số KHỔNG LỒ hiện diện, vượt xa mọi dự đoán, mọi hy vọng nhỏ nhoi nhất của Anh Minh.
Anh Minh sững sờ. Đôi mắt anh trợn tròn, mở to hết cỡ, đồng tử giãn ra, cố gắng đọc đi đọc lại con số đó, không tin vào những gì mình đang thấy. Mọi cơ bắp trong người anh như đông cứng lại, bàn tay vẫn siết chặt chuột nhưng không còn cảm giác. Là thật sao? Anh Minh lẩm bẩm trong vô thức, môi mấp máy.
Phía sau, Chị Lan cũng đã nhìn thấy. Chị há hốc miệng, đôi mắt tròn xoe, biểu cảm trên gương mặt vừa sốc đến tột độ, vừa bùng lên một niềm mừng rỡ không thể kìm nén. Bàn tay đang đặt trên vai Anh Minh bỗng buông thõng xuống, chị khuỵu nhẹ người, như thể mọi gánh nặng vừa được trút bỏ, cùng lúc đó một cảm giác hạnh phúc cuộn trào dâng. Nước mắt bắt đầu lưng tròng nơi khóe mắt Chị Lan.
Anh Minh vẫn sững sờ trong vài giây ngắn ngủi, nhưng rồi, như một cú sốc điện cực mạnh, mọi giác quan của anh bỗng bừng tỉnh. Đôi mắt anh, vốn đang trợn tròn, bỗng bừng sáng rực rỡ. Một nụ cười từ từ nở trên môi, rồi nhanh chóng vỡ òa thành tiếng reo đầy phấn khích. Anh Minh bật phắt dậy khỏi chiếc ghế đã gắn bó với anh bao ngày đêm, quay phắt sang nhìn Chị Lan.
“Vàng tăng rồi! Tăng kỷ lục! Chúng ta thắng rồi, Lan ơi!” Anh Minh thốt lên, giọng anh lạc đi trong niềm vui sướng tột độ, hai tay nắm chặt như thể muốn ôm trọn cả thế giới. Nụ cười rạng rỡ, bừng sáng cả căn phòng nhỏ bé, hiện rõ mồn một trên khuôn mặt đã bao ngày hằn lên vẻ mệt mỏi, lo âu của anh.
Chưa kịp để Chị Lan kịp định thần, Anh Minh đã sải bước tới, ôm chầm lấy vợ. Chị Lan, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ vì xúc động, giờ đây cảm xúc như vỡ òa hoàn toàn. Chị bật khóc nức nở, nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của sự nhẹ nhõm sau bao tháng ngày gồng gánh. Chị vừa cười, vừa khóc, vùi mặt vào vai Anh Minh, vòng tay siết chặt lấy chồng, như thể muốn níu giữ khoảnh khắc diệu kỳ này mãi mãi. Mọi gánh nặng, mọi nỗi lo toan về hoàn cảnh khó khăn của họ dường như đã được trút bỏ hoàn toàn, tan biến vào hư vô.
Cùng lúc đó, tại tiệm vàng Phú Quý, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Ông Nam, chủ tiệm, đang đứng trước bảng giá điện tử lớn, đôi mắt cau lại thành một đường chỉ đầy lo lắng. Bảng giá vẫn nhấp nháy những con số màu đỏ rực, hiển thị mức tăng đột biến của vàng SJC, liên tục phá vỡ mọi kỷ lục. Ông Nam nhìn chằm chằm vào màn hình, khuôn mặt đanh lại. Chỉ vài giờ trước, ông đã đưa ra một quyết định sai lầm kinh hoàng, bán ra một lượng lớn vàng do dự đoán thị trường sẽ giảm. Ông tưởng mình đã khôn ngoan đi trước một bước.
Giờ đây, sự thật phũ phàng hiện rõ mồn một trước mắt. Giá vàng không những không giảm mà còn tăng vọt một cách không tưởng. Ông Nam nghiến răng, cơn giận dữ và sự hối hận dâng trào. Một tiếng “RẦM” lớn vang lên khi ông đập mạnh bàn tay xuống quầy kính, khiến mấy tập tài liệu nhảy dựng.
“Không thể nào… lại tăng mạnh đến vậy sao?” Ông Nam lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, lẫn vào tiếng máy điều hòa. Gương mặt ông tái mét, trắng bệch như tờ giấy. Sự hối hận và thất vọng nặng nề đè nén lấy ông, biến toàn bộ sự tự tin và vẻ kiêu ngạo thường ngày thành một đống đổ nát. Ông Nam thẫn thờ nhìn vào bảng giá đang nhảy múa, như thể nó đang chế nhạo sự phán đoán sai lầm của ông.
Cánh cửa kính lớn của tiệm vàng Phú Quý bật mở, kéo theo một làn gió nhẹ mang theo sự náo nhiệt của phố thị. Anh Minh và chị Lan bước vào, vẻ mặt rạng rỡ, đối lập hoàn toàn với bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy Ông Nam. Họ nhanh chóng tiến đến quầy giao dịch, mỗi bước chân đều chứa đựng sự vội vã và niềm hy vọng mãnh liệt. Trong tay Anh Minh là tập hợp đồng và giấy tờ mua vàng, được giữ gìn cẩn thận như một báu vật.
Anh Minh nở nụ cười tươi rói nhìn Chị Lan, đôi mắt anh lấp lánh sự phấn khích. “Bán hết số vàng này, chắc chắn chúng ta sẽ có một khoản kha khá để đổi đời!” Anh Minh thì thầm, giọng nói tràn đầy tự tin, không hề hay biết về sự hỗn loạn cảm xúc của Ông Nam đang đứng cách đó không xa. Chị Lan nắm chặt tay Anh Minh, nụ cười hạnh phúc nở trên môi, gật đầu đầy đồng tình. Họ tưởng tượng ra một tương lai tươi sáng, nơi những khó khăn về tài chính sẽ lùi xa.
Ông Nam, vẫn còn đắm chìm trong sự hối hận và giận dữ, thoáng ngước mắt lên khi nghe thấy tiếng động. Ánh mắt ông lướt qua Anh Minh và Chị Lan, nhưng không dừng lại, tâm trí ông vẫn quay cuồng với những con số màu đỏ đang nhấp nháy trên bảng giá. Anh Minh và Chị Lan lúc này chỉ thấy Ông Nam đang đứng quay lưng về phía họ, tưởng rằng ông đang bận rộn với công việc thường ngày. Họ không hề biết rằng người đàn ông kia đang trải qua khoảnh khắc tồi tệ nhất trong cuộc đời kinh doanh của mình.
Anh Minh đặt tập giấy tờ lên mặt quầy kính, ánh mắt đầy mong đợi nhìn về phía một nhân viên giao dịch. “Chào cô, chúng tôi muốn bán số vàng này.” Giọng Anh Minh vang lên rõ ràng, pha chút hồi hộp và một niềm tin mãnh liệt vào “cú hích” định mệnh sẽ thay đổi cuộc đời họ.
Cô nhân viên giao dịch mỉm cười chuyên nghiệp, cầm lấy tập giấy tờ từ tay Anh Minh. “Vâng, anh chị chờ một lát để chúng tôi kiểm tra thông tin và làm thủ tục.” Cô nhanh nhẹn lướt qua các trang giấy, ánh mắt dừng lại ở những con số. Anh Minh và Chị Lan đứng đó, từng tế bào như căng ra chờ đợi. Họ nhìn nhau, nụ cười vẫn thường trực trên môi, tưởng tượng về những gì họ sẽ làm với khoản tiền lớn sắp có được.
Đúng lúc đó, cánh cửa kính lại một lần nữa hé mở, nhưng lần này không phải là sự náo nhiệt của phố xá mà là một dáng người còng lưng, khắc khổ. Bà Mai bước vào tiệm vàng, từng bước chân nặng nhọc, như thể mỗi bước đi đều kéo theo gánh nặng của cuộc đời. Mái tóc bạc phơ buộc vội sau gáy, chiếc áo khoác cũ kỹ bạc màu không đủ che đi sự gầy gò của bà. Đôi mắt trũng sâu, đầy ắp lo âu, lướt qua không gian sang trọng của tiệm vàng Phú Quý, tìm kiếm một quầy giao dịch trống.
Bà Mai thận trọng tiến về phía một quầy khác, cách Anh Minh và Chị Lan không xa. Dáng bà run rẩy, bàn tay gầy guộc nắm chặt một vật gì đó trong túi áo. Bà dừng lại trước mặt một nhân viên khác, đôi mắt ngước lên nhìn người đối diện, chứa đựng một nỗi tuyệt vọng khó tả.
“Cô ơi… cô xem giúp tôi…” Bà Mai thều thào, giọng nói khản đặc, như thể đã nén lại bao nỗi đau. Bà chậm rãi rút từ trong túi áo ra một sợi dây chuyền vàng cũ kỹ, nước mắt đã chực trào. Sợi dây chuyền không còn sáng bóng, có lẽ đã trải qua nhiều năm tháng, nhưng từng đường nét vẫn cho thấy sự tinh xảo một thời. Đó chắc chắn là một kỷ vật có giá trị tinh thần lớn.
“Tôi… tôi muốn bán sợi dây chuyền này…” Bà Mai đưa sợi dây chuyền cho cô nhân viên, đôi tay run lẩy bẩy, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. “Con tôi… nó đang bệnh nặng… cần tiền mua thuốc gấp…” Giọng bà nghẹn lại, từng lời nói như xé lòng. Cô nhân viên nhận lấy sợi dây chuyền, nét mặt từ chuyên nghiệp chuyển sang một chút bối rối, nhìn người phụ nữ khắc khổ trước mặt.
Cô nhân viên giao dịch cầm sợi dây chuyền cũ kỹ, đôi mắt vẫn đong đầy sự bối rối, nhìn Bà Mai. Bà Mai nấc nghẹn, cố gắng kìm lại tiếng khóc. Đúng lúc đó, Ông Nam bước ra từ căn phòng phía sau quầy giao dịch chính, tay cầm một tập hồ sơ. Ông là chủ tiệm vàng Phú Quý, một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài bệ vệ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự mệt mỏi khó tả. Ông Nam định đi về phía bàn làm việc của mình, nhưng ánh mắt ông chợt dừng lại ở quầy giao dịch nơi Bà Mai đang đứng. Ông nhận ra ngay dáng người gầy gò, mái tóc bạc phơ ấy. Bà Mai. Bà là một trong những khách hàng thân thiết, đã bao năm qua luôn tin tưởng tiệm vàng của ông.
Ông Nam chậm rãi bước tới, trái tim ông thắt lại khi nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Bà Mai, và nghe loáng thoáng câu chuyện con bệnh từ miệng bà. Ông cảm nhận rõ ràng sự tuyệt vọng đang bao trùm lên người phụ nữ quen thuộc. Một cảm giác tội lỗi và day dứt trỗi dậy trong lòng Ông Nam. Giá vàng SJC hôm nay tăng vọt không ngừng, thị trường đang sôi động hơn bao giờ hết, nhưng ông lại chẳng thể vui nổi. Những quyết định sai lầm của chính ông trong những ngày qua đã đẩy ông vào thế khó, và giờ đây, đứng trước hoàn cảnh éo le của Bà Mai, sự hối hận càng thêm nhân lên. Ông Nam nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền vàng cũ kỹ trong tay cô nhân viên, như thể nó đang phản chiếu những sai lầm và cả nỗi đau của những người xung quanh. Ông cắn chặt môi, cảm thấy nặng trĩu.
Anh Minh ngồi đối diện cô nhân viên giao dịch tại Tiệm vàng Phú Quý, ánh mắt không rời màn hình hiển thị số tiền. Từng con số nhảy múa như đang trêu ngươi, nhưng rồi dừng lại ở một tổng kết kinh ngạc. Anh Minh nuốt khan, trái tim đập thình thịch. Số tiền lãi thu về từ việc bán vàng SJC hôm nay, sau khi trừ đi chi phí, lớn hơn rất nhiều so với những gì Anh Minh đã dám mơ ước. Gần gấp đôi dự tính ban đầu.
Một nụ cười tự mãn không thể kìm nén nở trên môi Anh Minh. Anh hãnh diện tột độ. Đây không chỉ là tiền, đây là sự khẳng định cho quyết định táo bạo của Anh Minh, là bằng chứng cho sự khác biệt giữa anh và những người suốt đời chỉ dám đứng nhìn. Cô nhân viên đưa Anh Minh tập hồ sơ cùng hóa đơn thanh toán, giọng nói có phần ngạc nhiên: “Chúc mừng anh, số tiền chênh lệch hôm nay rất lớn.” Anh Minh chỉ gật đầu nhẹ, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt thì rạng rỡ như pháo hoa.
Anh Minh lập tức quay sang nhìn Chị Lan, người vẫn đang ngồi kế bên, vẻ mặt lo lắng lẫn hy vọng. Nụ cười của Anh Minh lan tỏa sự sung sướng không thể che giấu. Anh nắm chặt tay vợ, đôi mắt sáng ngời đầy tự hào: “Giờ thì chúng ta có thể lo cho tương lai rồi, em à!” Giọng Anh Minh khẽ run lên vì xúc động, nhưng cũng tràn đầy sự đắc thắng. Chị Lan ngước nhìn Anh Minh, đôi mắt ngấn nước, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng đè nén bao lâu nay. Anh Minh biết, giây phút này, mọi lo toan, mọi khó khăn của họ cuối cùng cũng đã có lời giải đáp. Anh cảm thấy mình như một vị vua vừa giành được chiến thắng lớn nhất cuộc đời.
Anh Minh và Chị Lan bước đến quầy thanh toán. Ông Nam, chủ tiệm vàng Phú Quý, xuất hiện sau quầy, nét mặt nặng trĩu nhưng vẫn cố gắng duy trì vẻ chuyên nghiệp. Ông Nam không nói lời nào, chỉ lặng lẽ lấy ra một xấp tiền dày cộp từ két, đặt cẩn thận xuống bàn. Anh Minh nhìn xấp tiền, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn.
Ông Nam chậm rãi đẩy xấp tiền về phía Anh Minh, ánh mắt anh ta không giấu được sự thất thần, nhưng thái độ vẫn cứng nhắc, dường như đang phải gồng mình để hoàn thành giao dịch này. Anh Minh không hề để ý, anh vui vẻ cầm lấy xấp tiền, các ngón tay lướt nhanh qua từng tờ bạc, đếm một cách cẩn trọng như thể đang kiểm tra một kho báu vừa tìm thấy. Tiếng đếm tiền khô khốc vang lên trong không gian, từng tiếng một như những nhát dao cứa vào lòng người đàn ông đối diện.
Đứng cách đó không xa, một người phụ nữ trung niên với dáng vẻ tiều tụy, đôi mắt sưng húp, chính là Bà Mai. Bà lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt, vẻ mặt tràn đầy sự buồn tủi và tuyệt vọng. Tóc bà rối bời, áo quần xộc xệch, như thể vừa trải qua một đêm dài không ngủ với bao nhiêu lo âu. Anh Minh vẫn say sưa với chiến lợi phẩm của mình, đôi mắt rạng rỡ niềm vui, hoàn toàn không hề ngoảnh lại, không một chút mảy may nhận ra ánh mắt thất thần của Ông Nam hay sự đau khổ tột cùng đang hiện rõ trên gương mặt của Bà Mai. Đối với Anh Minh, tất cả chỉ là chiến thắng ngọt ngào của riêng anh.
Bà Mai bước đến quầy, đôi chân dường như không còn sức lực, nhìn Ông Nam. Ông Nam khẽ gật đầu, khuôn mặt anh ta vẫn đầy rẫy sự mệt mỏi và nuối tiếc. Anh ta chậm rãi lấy ra một xấp tiền mỏng từ ngăn kéo, đặt xuống bàn. Xấp tiền đó, đối với Bà Mai, trông thật ít ỏi và vô vọng. Bà Mai run rẩy đưa tay đón lấy, các ngón tay gầy guộc run rẩy lướt qua những tờ bạc.
Gương mặt bà từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch, đôi mắt vốn đã sưng húp nay lại ngấn nước. Bà nắm chặt số tiền, tưởng chừng như chỉ cần buông lỏng tay, tất cả hi vọng sẽ vụt bay. “Với số tiền này… làm sao con tôi có thể phẫu thuật đây?” Bà Mai lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong tiếng ồn ào của cửa tiệm. Câu nói như một tiếng thở dài đau đớn, gần như không thể nghe thấy. Đúng lúc đó, ánh mắt bà vô tình liếc sang phía Anh Minh, người vẫn đang đứng đó, ngạo nghễ cầm trên tay xấp tiền dày cộp. Số tiền ấy lấp lánh như một khối vàng ròng, đối lập hoàn toàn với chút bạc lẻ đang nằm trong tay bà. Lòng Bà Mai nặng trĩu một nỗi xót xa tột cùng, một cảm giác bất lực bóp nghẹt trái tim.
Anh Minh và Chị Lan lúc này đã rời khỏi quầy giao dịch, nụ cười tươi rói trên môi. Họ bước qua Bà Mai, người vẫn còn đứng thẫn thờ, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào số tiền ít ỏi trong tay. Anh Minh chỉ liếc nhìn Bà Mai một thoáng, rồi quay đi, kéo Chị Lan ra khỏi Tiệm vàng Phú Quý.
Vừa bước ra khỏi cửa, Anh Minh đã không giấu nổi sự phấn khích, gương mặt rạng rỡ như ánh mặt trời. Anh siết chặt tay Chị Lan, trong tay vẫn còn cầm xấp tiền dày cộp vừa nhận được.
“Anh đã nói rồi mà!” Anh Minh hào hứng nói, “Trực giác của anh chưa bao giờ sai. Em thấy đó, giờ thì chúng ta không cần phải lo lắng gì nữa rồi.”
Chị Lan mỉm cười rạng rỡ, áp sát vào cánh tay anh. “Em biết mà. Anh Minh của em giỏi nhất! Giờ thì chúng ta có thể làm gì đầu tiên đây anh?”
Họ lên chiếc xe riêng, Anh Minh khởi động động cơ, rồi đưa tay siết nhẹ tay Chị Lan.
“Trước hết,” Anh Minh vừa lái xe vừa nói, giọng đầy tự tin, “trả hết nợ đã. Cho nhẹ đầu. Rồi chúng ta sẽ mua một căn hộ lớn hơn, ở khu vực tốt hơn. Anh đã nhắm được vài chỗ rồi.”
Chị Lan, với đôi mắt lấp lánh niềm vui, hỏi. “Còn… còn chiếc xe thì sao anh? Chiếc xe em thích ấy…”
Anh Minh cười rạng rỡ, quay sang nhìn Chị Lan một thoáng. “Giờ thì anh có thể mua cho em chiếc xe mà em mơ ước rồi! Thậm chí là mua luôn hai chiếc cũng được ấy chứ!”
Chị Lan ôm chầm lấy Anh Minh, hạnh phúc ngập tràn. Anh Minh vuốt nhẹ tóc vợ, gương mặt ánh lên vẻ đắc thắng và mãn nguyện. Anh lái xe đi, bỏ lại phía sau những lo toan, và cả những ánh mắt đầy khao khát, tuyệt vọng của những người khác vẫn còn đang vật lộn trong Tiệm vàng Phú Quý. Con đường phía trước của họ trải dài, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và đầy đủ.
Anh Minh vừa lái xe vừa ngân nga một điệu nhạc quen thuộc, tâm trạng phấn chấn chưa từng có. Chị Lan vẫn đang dựa vào vai anh, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm đắm trong giấc mơ về căn hộ lớn hơn và chiếc xe mới. Bất chợt, tiếng chuông điện thoại réo vang, cắt ngang không khí hạnh phúc. Anh Minh hơi cau mày, định bỏ qua nhưng thấy số lạ, anh vẫn bắt máy.
“Alo, Minh nghe đây.” Anh Minh nói, giọng vẫn còn vẻ vui vẻ.
Đầu dây bên kia là giọng một người bạn thân thiết, nhưng giờ đây đầy vẻ hốt hoảng, gần như là tiếng hét. “Minh ơi! Mày đang ở đâu đấy? Mày xem lại tin tức đi! Nhanh lên!”
Anh Minh giật mình, vội vàng tấp chiếc xe riêng vào lề đường. “Có chuyện gì mà mày hốt hoảng thế? Tao đang trên đường về.”
“Hốt hoảng á? Mày còn hỏi hốt hoảng cái gì! Giá vàng… giá vàng SJC vừa có một đợt điều chỉnh giảm đột ngột, rớt thê thảm rồi! Rớt không phanh luôn!” Giọng người bạn lạc đi, đầy sự tuyệt vọng.
Cả người Anh Minh cứng đờ. Xấp tiền dày cộp trong túi dường như bỗng chốc trở nên nặng trĩu. Chị Lan, nghe thấy sự thay đổi đột ngột trong giọng điệu của chồng, liền mở mắt.
“Anh Minh, có chuyện gì vậy?” Chị Lan lo lắng hỏi, cảm nhận được điều bất thường.
Anh Minh không trả lời. Tay anh run rẩy, chiếc điện thoại như muốn tuột khỏi tay. “Mày nói cái gì cơ? Rớt… rớt bao nhiêu?” Anh Minh lắp bắp, trong đầu chỉ còn văng vẳng câu nói của người bạn.
“Rớt thê thảm! Mày không nghe rõ sao? Cả sàn giao dịch vàng trực tuyến đang loạn lên rồi! Mấy chục giá, thậm chí còn hơn nữa! Mày… mày có bán vàng ra chưa?” Người bạn vội vã hỏi, như đang cầu mong một phép màu.
Anh Minh quay sang nhìn Chị Lan, gương mặt trắng bệch, nụ cười hạnh phúc ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ hoảng loạn tột độ. Xấp tiền trong tay anh giờ đây dường như đang cháy rụi.
“Tao… tao… chưa kịp bán…” Anh Minh lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng, đôi mắt dại đi.
Anh Minh không thể nói thêm lời nào. Anh vội vàng cúp máy, bỏ ngoài tai tiếng la hét tuyệt vọng của người bạn, toàn thân run rẩy như bị điện giật. Nhanh như cắt, Anh Minh vội vàng mở khóa điện thoại, ngón tay cái lướt loạn xạ tìm kiếm các ứng dụng tin tức tài chính. Chị Lan chứng kiến sự thay đổi đột ngột và kinh hoàng trên khuôn mặt chồng, lòng cô cũng thắt lại. Cô vươn tay nắm chặt cánh tay Anh Minh, cảm nhận được sự lạnh toát từ da thịt anh.
“Anh Minh, rốt cuộc có chuyện gì vậy? Anh nói em nghe đi!” Chị Lan lo lắng, giọng nói run rẩy.
Nhưng Anh Minh không trả lời. Ánh mắt anh dán chặt vào màn hình điện thoại, nơi những tin tức mới nhất đang tải về. Từng mili giây trôi qua như một thế kỷ. Tim Anh Minh đập thình thịch, một điềm gở bủa vây lấy anh. Ngay khi trang tin tức tải xong, một dòng tiêu đề lớn, đỏ chót như vết máu hiện lên, đập thẳng vào mắt anh, từng chữ như mũi dao đâm xuyên qua lồng ngực:
**”KHẨN CẤP: GIÁ VÀNG SJC BẤT NGỜ ĐIỀU CHỈNH GIẢM MẠNH SAU KHI ĐẠT ĐỈNH LỊCH SỬ, KHIẾN NHIỀU NHÀ ĐẦU TƯ HOẢNG LOẠN!”**
Anh Minh bàng hoàng, cảm giác như sét đánh ngang tai. Cả thế giới xung quanh anh bỗng chốc quay cuồng, mọi âm thanh đều biến mất, chỉ còn lại tiếng ù ù trong tai và dòng chữ kinh hoàng kia. Tay anh run bần bật, chiếc điện thoại thông minh giá trị suýt chút nữa đã rơi khỏi tay, đập xuống sàn xe. Anh vội vã siết chặt lại, như níu giữ chút hy vọng mong manh cuối cùng. Nhưng tất cả đã sụp đổ. Nụ cười mãn nguyện, những giấc mơ về cuộc sống tươi đẹp hơn, về căn hộ và chiếc xe mới, tất cả giờ đây tan biến như bong bóng xà phòng.
Anh Minh siết chặt chiếc điện thoại, ánh mắt vẫn dán vào dòng tiêu đề đỏ chót, nhưng đầu óc anh lại quay cuồng với một ý nghĩ khác. Anh phải kiểm tra lại. Anh phải biết chính xác. Nhanh như cắt, ngón tay run rẩy của Anh Minh lướt đến ứng dụng giao dịch vàng, mở phần lịch sử lệnh đã khớp. Chị Lan vẫn nắm chặt tay chồng, cảm nhận từng nhịp đập kinh hoàng từ cơ thể anh. Cô lặng lẽ nhìn màn hình điện thoại, cố gắng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Từng giây trôi qua dài như cả thế kỷ. Giao diện ứng dụng tải xong, và Anh Minh lập tức tìm đến mục “Tiền khả dụng” và “Lịch sử giao dịch”. Con số hiển thị không nằm ngoài dự đoán của anh, số tiền sau khi bán vàng đã được cộng vào tài khoản, đúng với mức giá mà anh đã đặt lệnh cách đây ít phút. Đồng thời, biểu đồ giá vàng thời gian thực vẫn đang hiển thị trên một góc màn hình, Anh Minh thấy một đỉnh giá nhỏ, chỉ tồn tại trong vài phút, vươn cao hơn một chút so với điểm anh đã chốt lời, rồi ngay lập tức lao dốc không phanh, tạo thành một đường thẳng đứng đáng sợ.
Anh Minh nhìn chằm chằm vào biểu đồ, rồi lại nhìn vào số tiền trong tài khoản. Nụ cười méo mó xuất hiện trên môi anh, lẫn lộn giữa sự bàng hoàng và nhẹ nhõm tột độ. Anh đã bán ra trước khi cơn bão thực sự ập đến, trước cái “đỉnh giả” ngắn ngủi ấy, và tránh được cú sập giá kinh hoàng. Anh quay sang Chị Lan, đôi mắt vẫn còn dại đi vì sốc nhưng đã ánh lên một tia hy vọng. Một tiếng thở phào nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh.
“May quá… Em ơi… May quá!” Anh Minh lắp bắp, giọng nói vẫn còn run rẩy. “Suýt nữa thì… suýt nữa thì mất trắng rồi!”
Anh Minh ôm chặt lấy Chị Lan, nhịp tim vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực. Chị Lan dựa vào chồng, hai tay nắm chặt lấy vạt áo Anh Minh, nước mắt chực trào. Họ không nói thêm lời nào, chỉ nhìn nhau. Ánh mắt Anh Minh từ sự bàng hoàng dần chuyển sang một vẻ thấu hiểu sâu sắc, còn ánh mắt Chị Lan là sự nhẹ nhõm đến kiệt quệ. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa và nhịp thở nặng nề của hai người.
Vài phút trôi qua, đủ để cơn sốc ban đầu lắng xuống, nhưng lại đủ để một cảm giác khác len lỏi vào. Anh Minh nhìn xuống màn hình điện thoại, nơi biểu đồ giá vàng vẫn đang rơi không phanh, tạo thành một vực sâu thăm thẳm. Anh quay sang nhìn Chị Lan, gương mặt cả hai đều trầm tư. Họ đã thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc, một sự may mắn tột độ mà họ khó có thể tin được. Nhưng ngay sau niềm vui sướng và nhẹ nhõm ấy, một nỗi xót xa, một sự day dứt khó tả bắt đầu nhen nhóm.
Anh Minh thầm nghĩ, không phải ai cũng may mắn như Anh Minh và Chị Lan. Ngoài kia, biết bao nhiêu người đã không kịp thời bán ra, ôm trong tay những khoản lỗ khổng lồ. Biết bao nhiêu gia đình đang tan nát vì cơn bão vàng này. Nụ cười méo mó trên môi Anh Minh tắt hẳn. Anh khẽ siết tay Chị Lan, cảm nhận sự run rẩy từ người vợ.
“Anh… em thấy…” Chị Lan cất tiếng, giọng nói nghẹn lại. “Thật sự may mắn… nhưng cũng…”
Anh Minh gật đầu, không cần Chị Lan phải nói hết. Anh hiểu. Cả hai đều cảm nhận rõ ràng nỗi đau của những người đang gặp khó khăn. Anh Minh đứng dậy, tiến đến cửa sổ. Từ căn hộ của Anh Minh, Anh Minh có thể nhìn thấy một góc của thành phố, nơi có Tiệm vàng Phú Quý của Ông Nam, nơi mà cách đây không lâu Anh Minh còn giao dịch. Anh Minh hình dung ra cảnh Ông Nam đang quay cuồng trong mớ hỗn độn này, hoặc có thể là Bà Mai, người dân bán vàng đã từng đến cửa tiệm với bao nhiêu hy vọng.
Anh Minh tự hỏi, liệu Ông Nam có đang gồng gánh những khoản lỗ khủng khiếp? Liệu Bà Mai có kịp rút vốn, hay đã mất đi tất cả những gì bà tích cóp? Cảm xúc trong Anh Minh lẫn lộn: sự nhẹ nhõm vì thoát nạn, niềm vui khi giữ được thành quả, nhưng cũng là sự xót xa, một chút áy náy khôn nguôi cho những người kém may mắn hơn. Cái “đỉnh giả” ấy, chỉ vài phút ngắn ngủi, đã là ranh giới giữa một gia đình có thể sống sót và hàng ngàn gia đình khác rơi vào cảnh khốn cùng. Anh Minh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ ấy.
Anh Minh mở mắt, ánh nhìn quyết đoán hơn bao giờ hết. Anh quay sang Chị Lan. Chị Lan ngước lên nhìn Anh Minh, ánh mắt như đọc được suy nghĩ của chồng.
“Anh đi đâu vậy?” Chị Lan hỏi khẽ.
Anh Minh không trả lời, chỉ gật đầu nhẹ. Anh vội vã khoác áo, cầm lấy chiếc ví vẫn còn dày cộp những tờ tiền vừa thu được. Chị Lan hiểu, không giữ Anh Minh lại. Cô biết, trong sâu thẳm, Anh Minh không chỉ thoát nạn, mà còn mang theo một gánh nặng của sự may mắn.
Anh Minh lái xe đến Tiệm vàng Phú Quý. Con phố vẫn đông đúc, nhưng không khí có vẻ nặng nề hơn. Phía trước cửa tiệm vàng, Anh Minh lập tức nhận ra Bà Mai. Bà Mai vẫn đứng đó, gầy gò và khắc khổ, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào tấm biển hiệu. Vẻ mặt bà tuyệt vọng đến cùng cực, như thể cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân bà.
Anh Minh chần chừ một lát, rồi hít một hơi thật sâu, bước xuống xe. Anh tiến lại gần Bà Mai, từng bước chân nặng trĩu.
“Bà Mai…” Anh Minh khẽ gọi.
Bà Mai giật mình quay lại, ánh mắt mờ mịt chưa kịp nhận ra Anh Minh. Khi nhận ra, nét bàng hoàng thoáng hiện trên gương mặt già nua.
Anh Minh ngập ngừng, đưa một sấp tiền dày cho bà. “Bà ơi, có lẽ bà cần số tiền này hơn cháu…”
Bà Mai nhìn sấp tiền rồi nhìn Anh Minh, đôi mắt ngấn lệ. Bà không tin vào tai mình, không tin vào cảnh tượng trước mắt. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã trên gương mặt bà, không phải vì đau khổ nữa, mà vì sự xúc động và bất ngờ đến tột độ. Bà run rẩy đưa tay đón lấy, không nói nên lời.
Anh Minh nhìn Bà Mai, không nói thêm gì. Anh biết, số tiền này không thể bù đắp hết những gì bà đã mất, nhưng có lẽ nó sẽ là một chiếc phao cứu sinh, một niềm hy vọng nhỏ nhoi trong cơn bão dữ. Anh quay lưng bước đi, để lại Bà Mai đứng lặng giữa dòng người qua lại, với sấp tiền trên tay và những giọt nước mắt lăn dài.
Anh Minh trở về căn hộ, lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, một sự bình yên lan tỏa mà trước đó anh chưa từng trải nghiệm. Chị Lan nhìn anh, không hỏi, nhưng ánh mắt cô chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Cả hai cùng ngồi xuống, nhìn ra khung cửa sổ nơi thành phố vẫn đang chuyển động không ngừng.
Cuộc sống vốn là một dòng chảy bất tận, lúc êm đềm, lúc dữ dội. Ngày hôm nay, họ đã chạm đến đỉnh cao của sự may mắn, nhưng cũng chứng kiến vực sâu của nỗi bất hạnh. Anh Minh hiểu rằng, vàng bạc chỉ là phù du, giá trị thật sự nằm ở tình người, ở khả năng chia sẻ và thấu cảm. Cái “đỉnh giả” không chỉ là một biểu đồ giá, mà còn là ranh giới mong manh giữa giàu sang và cơ cực, giữa sự sống và cái chết của biết bao hy vọng.
Anh Minh siết tay Chị Lan. Họ đã học được một bài học quý giá, rằng thành công không chỉ đo bằng lợi nhuận, mà còn bằng lương tâm và lòng trắc ẩn. Nụ cười dịu dàng nở trên môi Anh Minh, không còn là nụ cười chiến thắng, mà là nụ cười của sự bình yên nội tâm, của một người đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống sau những biến động khắc nghiệt. Ngoài kia, giá vàng vẫn có thể tăng, có thể giảm, nhưng giá trị của lòng tốt sẽ mãi mãi trường tồn, lấp lánh hơn bất kỳ kim loại quý nào. Giờ đây, họ đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì mà cuộc đời mang đến, không còn sợ hãi, mà với một trái tim rộng mở và tràn đầy lòng biết ơn.

