Khi tôi đang vội vã chạy đôn chạy đáo trong bệ nh vi ện vì mẹ chồng, bà bỗng dưng lên tiếng:
“Cô đúng là biết cách diễn trò đấy.”
Tôi còn đang ngơ ngác thì bà nói tiếp:
“Vừa rồi bác sĩ hỏi cô có phải con gái tôi không, tôi còn chưa kịp mở miệng nói không thì cô đã cướp lời rồi.”
“Cô đang tính giành gia sản với con gái tôi phải không?”
“Đừng tưởng gọi tôi một tiếng mẹ là tôi sẽ cho cô tiền.”
“Con trai tôi chết rồi, tiền của tôi chỉ để lại cho con gái mình.”
Tôi gật đầu, đúng vậy.
Con trai bà chết rồi.
Vậy tôi còn việc gì phải lo cho người mẹ chồng cũ này nữa?
Tôi thẳng thừng để bà ngồi ở chiếc ghế ngay cạnh cái nhà vệ sinh bốc mùi nhất bệ nh vi ện, rồi quay đầu bỏ đi.
1.
“Sang đây mau! Tôi bị ngã rồi!”
“Cả người đau đến mức không nhúc nhích nổi!”
“Nếu cô mặc kệ tôi, dù tôi có chết cũng sẽ ám cô đấy! Ngày nào cũng đến nhà cô làm ầm lên…”
Sáu giờ sáng, mẹ chồng gọi điện nói bà bị ngã.Bảo tôi lập tức tới cứu bà.
Tôi vội vàng gọi thằng bé lớn dậy.
Thằng bé năm nay mười một tuổi, rất hiểu chuyện.Bị tôi đánh thức mà chẳng hề cáu kỉnh, còn nghiêm túc nghe tôi dặn dò.
Tôi căn dặn nó: khi đồng hồ báo thức reo, nhớ tự dậy, gọi em gái cùng dậy.Sau khi đánh răng rửa mặt, xuống dưới mua bữa sáng hai đứa thích ăn, rồi cùng nhau tới trường.
Xác nhận con đã nhớ rõ hết lời dặn, tôi mới vội vàng chạy xuống hầm xe, lái xe tới nhà mẹ chồng.
Bà đúng là ngã nặng thật.
Tôi nhanh chóng kiểm tra sơ bộ, chắc chắn bà bị gãy xương.Tôi cõng bà – người nặng hơn tôi hai chục cân – lên xe, phóng thẳng tới bệ nh vi ện.
Trên đường, bà không ngừng càm ràm:
“Sao giờ cô mới tới hả? Tôi đau sắp chết rồi đây này!”
“Sao cô không chạy nhanh hơn hả? Tôi đau như thế này rồi mà cô còn dừng đèn đỏ nữa là sao? Cô định ép tôi – bà già này – vào chỗ chết mới hả?”
“Cô hại chết con trai tôi rồi, bây giờ còn muốn hại luôn cả tôi mới cam tâm đúng không?”
Tôi biết tính bà là vậy.
Nếu là ngày thường, chắc tôi cũng chẳng nể mặt mà cãi lại vài câu cho hả.
Nhưng giờ bà đang bị thương.Tôi cũng chẳng buồn đôi co nữa.Giả vờ không nghe thấy cho xong.
Đưa bà tới bệ nh vi ện, tôi vội vàng đăng ký khám cấp cứu.
Bác sĩ kê xong một loạt chỉ định, tôi lại cõng bà đi tìm xe lăn.
Xe lăn trong bệ nh vi ện phải đặt cọc, mỗi giờ thuê là ba mươi đồng, nhưng tiền đặt cọc tận năm trăm.
Mẹ chồng tôi—bà Lưu Xuân Mai—vừa nghe giá thì lập tức trợn tròn mắt, kiên quyết không chịu thuê.
“Đắt vậy sao? Chừng đó tiền mua được bao nhiêu thịt sườn rồi? Tôi không muốn phí phạm như vậy!”
“Nếu cô nhất quyết bắt tôi ngồi xe lăn, tôi sẽ nhảy lầu tự tử cho cô vừa lòng!”
Bà Lưu Xuân Mai, trước giờ nổi tiếng thích làm loạn.
Trước kia tôi đã chịu không ít thiệt thòi vì mấy chiêu “chết sống đòi đi” của bà.
Mỗi lần gặp chuyện bé như con kiến, bà đều làm quá lên, dọa dẫm cả nhà như sắp tận thế.
Về sau, thấy chẳng ai còn tin hay dỗ dành, bà lại thay đổi cách diễn.
Nhưng hôm nay bà đặc biệt cứng đầu.
Tôi nói sao bà cũng không chịu nghe, cứ nhất quyết không chịu thuê xe lăn vì… tiếc tiền.
Không còn cách nào khác, tôi đành cắn răng tiếp tục cõng bà đi làm đủ thứ kiểm tra:Lấy má u, xé t ng hiệm, chụp phim…
Ở trong bệ nh vi ện, tôi cứ như con ruồi mất phương hướng.Cõng bà trên lưng, loạng choạng chạy khắp nơi, chẳng biết đã đi bao nhiêu đường vòng vô ích.
Đúng lúc tôi mệt đến mức đầu óc quay cuồng, thì bà lại mở miệng:
Bà luống cuống lấy điện thoại ra, vội vàng phân bua như để giữ thể diện:
“Nhất định là do cô gọi nên con bé mới khó chịu.”
“Để tôi tự gọi, là mẹ ruột thì nó không thể không quan tâm!”
Bà ta gọi điện suốt nửa ngày,mà Chu Manh Manh chẳng thèm bắt máy.
Trên mặt Lưu Xuân Mai bắt đầu lộ rõ vẻ lúng túng,nhưng miệng thì vẫn cứng như đá:
“Dù sao tôi cũng có con gái. Dù nó có tệ đến đâu,tôi cũng không bao giờ để một người ngoài như cô lấy của tôi dù chỉ một xu.”
“Con trai tôi chết rồi, giữa cô với tôi chẳng còn quan hệ gì nữa cả.”
“Dù cô có tỏ ra ngoan ngoãn đến đâu, tôi cũng sẽ chẳng bao giờ nhìn cô bằng mắt thiện cảm.”
“Chính cô khắc chết con trai tôi.Cả đời này cô nợ tôi,và cô nên chuẩn bị tâm lý—nửa đời sau này, cứ ngoan ngoãn mà hầu hạ tôi đi.”
“Cô nghĩ vì sao tôi không chịu ngồi xe lăn, cứ bắt cô cõng?”“Là cố ý đấy.”
“Tôi muốn cô mệt đến chết.Con trai tôi mất rồi, dựa vào cái gì mà cô vẫn còn sống khỏe,thậm chí còn tiếp quản cả bệ nh vi ện của nó?”
“Dựa vào đâu mà cô vẫn sống ung dung như thế?”
“Yên tâm đi—chỉ cần tôi còn sống một ngày,tôi sẽ khiến cô phải khổ thêm một ngày.”
“Nếu tôi chết trước cô,thì tôi sẽ hóa thành ma mà ám, mà hành hạ cô cho bằng được!”
…
Bà ta nói càng lúc càng hăng,đến cuối cùng, khóe miệng còn nở ra nụ cười khoái trá,giống như đang hưởng thụ niềm vui chiến thắng trên nỗi khổ của người khác.
Bà ta trông chẳng khác gì người bị mất trí.
Tôi khẽ gật đầu.Đúng vậy.
Con trai bà đã chết rồi,thì tôi còn lý do gì để tiếp tục quan tâm đến một bà mẹ chồng cũ như thế nữa?
Khi Chu Vũ còn sống,bà đã đối xử với tôi tệ đến mức không thể tệ hơn.
Giờ Chu Vũ chết rồi,bà ta thậm chí còn không buồn giả vờ tử tế nữa.
Cần tôi thì gọi điện,không cần thì coi tôi như chó.
Lần gần nhất bà gọi cho tôi,là để ra lệnh —bảo tôi không được cho hai đứa nhỏ về nhà bà ăn Tết,vì chúng “giống tôi quá”.
Bà nói,“Chỉ cần nhìn thấy cái mặt đó là tôi tức điên.”
Bà còn đi rêu rao khắp nơi rằng tôi chính là người đã hại chết Chu Vũ.
Bà từng hỏi thẳng hai đứa nhỏ:“Mẹ mày gi ết cha mày, mà tụi mày còn gọi nó là mẹ à?”“Đều là thứ đáng chết cả!”“Tại sao không báo thù cho cha? Mau gi ết mẹ mày đi, như vậy mới là đứa con ngoan.”
Khi biết được bà đã dụ dỗ con tôi làm chuyện như vậy,cả người tôi run lên vì phẫn nộ.Đầu choáng váng, mồ hôi lạnh túa ra khắp lưng.
Trẻ con còn nhỏ như thế,mà bà lại gieo vào đầu chúng hận thù và má u lạnh đến vậy.
Dạy con đi gi ết mẹ —loại người như vậy, còn có tư cách làm bà sao?
Từ ngày đó,tôi không bao giờ để hai đứa nhỏ ở một mình với bà nữa.
Tôi cũng nói rõ với con sự thật về cái chết của Chu Vũ,thậm chí đưa chúng xem hồ sơ vụ án.
Chu Vũ rõ ràng là bị tai nạn ngoài ý muốn.Lúc đang lái xe bình thường thì bị một chiếc xe tải mất lái lao tới, tông thẳng vào xe.Anh ấy mất vì tai nạn, không hề liên quan gì đến tôi.
Thế mà Lưu Xuân Mai vẫn luôn xem tôi là hung thủ gi ết con,mồm năm miệng mười nói tôi “khắc chết con trai bà”.
Đặc biệt là sau khi khoản bồi thường tai nạn 2 triệu 6 được chuyển cho tôi,bà càng nổi điên.
Lúc đầu, bà không hề nhắc đến số tiền đó.Thậm chí còn nói:“Tiền bồi thường để lo cho hai đứa nhỏ, tôi không cần.”
Nhưng đến khi tôi thực sự nhận khoản tiền đó,bà lại trở mặt,tìm mọi lý do để đay nghiến, móc mỉa tôi.
Lúc nào cũng như nhìn tôi ngứa mắt.Có dịp là chửi, không có dịp cũng ráng mà khích để được chửi.
Trước đây, tôi từng thấy bà đáng thương.Tuổi còn trẻ thì chồng mất.Tuổi già, đến con trai cũng không còn.
Một người phụ nữ ngoài sáu mươi, sống một mình lủi thủi như vậy,tôi thông cảm.
Tôi hiểu bà có phần lập dị, tính khí thất thường.Nên bao năm qua, tôi luôn nhẫn nhịn.Luôn cố nhún nhường.Thậm chí, chưa bao giờ thực sự giận bà.
Nhưng hôm nay —những lời bà vừa nói thực sự khiến tôi đau lòng.
Nếu tôi thật sự làm gì sai,bị bà chỉ trích, tôi còn có thể im lặng chịu đựng.
Thế nhưng hôm nay, tôi đã làm hết sức mình.
Tôi cõng bà đi khắp bệ nh vi ện đến nỗi chân mềm nhũn.Vậy mà bà vẫn có thể thốt ra những lời cay độc đến thế.
Con người sao có thể sống mà vô lương tâm đến vậy?Tôi thật sự không thể hiểu nổi nữa.
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi bình tĩnh nhìn bà, nói:
“Bà nói đúng. Chu Vũ đã mất rồi. Giữa tôi và bà, từ nay về sau chẳng còn liên quan gì nữa.”
“Từ hôm nay, chúng ta cắt đứt hoàn toàn. Đừng liên lạc nữa.”
Dứt lời, tôi cầm lấy điện thoại của bà,thản nhiên xoá tên tôi khỏi danh bạ —ngay trước mặt bà.
Tôi dùng khuôn mặt của bà để mở khóa điện thoại,sau đó lần lượt xóa sạch mọi phương thức liên lạc có liên quan đến tôi.
Từng cái một. Không sót thứ gì.
Rồi ngay trước mặt bà, tôi cũng chặn hết toàn bộ liên lạc của bà trong điện thoại tôi.
“Bà nói đúng. Chu Vũ đã chết rồi.Giữa tôi và bà, từ nay không còn bất kỳ quan hệ gì nữa.”
“Lát nữa, luật sư của tôi sẽ liên hệ với bà.Chi phí đưa bà đi khám hôm nay: tiền công, tiền điều trị, tiền mất việc –bà sẽ phải thanh toán đầy đủ cho tôi.”
Lưu Xuân Mai chết lặng,bị sự lạnh nhạt bất ngờ của tôi dọa cho ngẩn người:“Cô… cô nói cái gì?”
“Cô định bỏ mặc một bà già như tôi giữa bệ nh vi ện này sao?”
Tôi chỉ nhìn bà —ánh mắt không còn giận dữ, không còn thương hại,chỉ còn lại một sự thương xót… rất bình thản.
Nhưng tôi không nói gì thêm.
Chỉ quay người rời đi.
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ
Bóng lưng Vy khuất dần sau một khúc cua hành lang. Lưu Xuân Mai chết sững trên chiếc ghế lạnh lẽo, đôi mắt trừng trừng dõi theo, mọi giác quan như đóng băng. Từng lời Vy nói vẫn còn văng vẳng bên tai, sắc lạnh và dứt khoát. Vy đã thật sự bỏ đi. Bà bị bỏ lại một mình, giữa hành lang bệnh viện Nhân Dân thành phố xa lạ, với nỗi đau ê ẩm toàn thân và một nỗi sợ hãi bất chợt ập đến, lạnh buốt hơn cả cơn gió lùa qua khe cửa.
Bấy lâu nay, bà luôn coi Vy là cái gai trong mắt, là người phải chịu đựng sự hành hạ của bà. Bà chưa bao giờ nghĩ đến khoảnh khắc Vy sẽ dứt áo ra đi, một cách thẳng thừng và không chút thương hại như vậy. Nỗi tủi thân đột ngột dâng lên. Bà già yếu, cô độc, đang bị thương và hoàn toàn không có khả năng tự chăm sóc mình. Vy đi rồi, ai sẽ lo cho bà đây?
Môi bà mấp máy, cố gắng gọi tên Vy. “Vy… Vy ơi…!” Giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, chỉ còn những tiếng nấc nhỏ bật ra, yếu ớt và thê lương. Cả người bà run rẩy, bất lực bấu víu vào thành ghế. Sự cô độc tột cùng bủa vây, nhấn chìm bà trong màn đêm của tuyệt vọng. Bà cố gắng nhấc chân lên, nhưng cơn đau từ vết thương lại nhói buốt, khiến bà khụy xuống, không thể nhúc nhích. Tiếng nấc ngày càng lớn, hòa cùng tiếng hối hả của bệnh viện, biến thành âm thanh lạc lõng, thảm hại.
Vy lặng lẽ lái xe trên con đường quen thuộc, ánh đèn đường lướt qua như những vệt sáng mờ ảo. Phía sau lưng cô, sự hỗn loạn của bệnh viện và những lời cay nghiệt của Lưu Xuân Mai đã hoàn toàn bị bỏ lại. Một gánh nặng vô hình như vừa được trút bỏ, để lại trong lòng Vy một khoảng trống rỗng khó tả. Cô thở dài, cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang vây lấy từng thớ thịt. Nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định nhìn thẳng về phía trước.
Chiếc xe dừng lại trước căn nhà quen thuộc. Vy tắt máy, bước xuống xe, cơn gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc cô. Cô mở cửa, bước vào không gian tĩnh lặng, nơi tiếng đồng hồ tích tắc dường như cũng rõ ràng hơn bình thường. Căn nhà vẫn ấm áp và quen thuộc, một sự đối lập hoàn toàn với bầu không khí nặng nề cô vừa thoát ra.
Vy nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ của Thằng bé lớn và Em gái. Cô khẽ vén chăn, đặt bàn tay ấm áp lên trán con gái nhỏ, rồi vuốt tóc con trai. “Thằng bé lớn, Em gái, dậy thôi con…” Giọng Vy nhẹ nhàng, êm ái, khác hẳn với sự gai góc mà cô vừa thể hiện.
Hai đứa trẻ cựa quậy, dụi mắt tỉnh giấc. “Mẹ về rồi ạ?” Em gái thỏ thẻ hỏi, mắt còn ngái ngủ.
Vy mỉm cười, nụ cười hiếm hoi vừa mang vẻ bình yên, vừa cố gắng che giấu sự mệt mỏi sâu thẳm. “Ừ, mẹ về rồi đây. Dậy thôi nào, mẹ chuẩn bị bữa sáng cho các con.”
Trong bếp, Vy nhanh chóng làm món trứng ốp la và pha sữa nóng. Cô đặt đĩa đồ ăn trước mặt các con, nhìn chúng ăn một cách ngon lành. “Thằng bé lớn nhớ chưa? Hôm nay con phải giúp Em gái ôn bài tiếng Anh nhé. Còn Em gái, con phải ngoan, nghe lời anh hai, biết chưa?”
Thằng bé lớn gật đầu, miệng vẫn còn nhồm nhoàm. “Con nhớ rồi ạ.”
Vy khẽ vuốt tóc con, ánh mắt tràn đầy yêu thương và sự bảo bọc. Cô nhìn đồng hồ, rồi quay sang sắp xếp lại cặp sách cho Thằng bé lớn, kiểm tra từng quyển vở, cây bút. Mọi hành động đều toát lên sự chu đáo đến từng chi tiết. Cô muốn chắc chắn mọi thứ đều hoàn hảo cho các con, như thể đó là cách duy nhất để cô có thể tạm quên đi những giông bão đang ập đến trong cuộc đời mình. Mặc dù đôi vai mỏi nhừ, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, Vy vẫn cố gắng giữ vững sự bình tĩnh và gương mặt tươi tỉnh trước mặt con cái. Cô không muốn một chút lo lắng nào của người lớn làm ảnh hưởng đến thế giới nhỏ bé, trong trẻo của chúng.
Sau khi đưa Thằng bé lớn và Em gái đến trường, Vy quay trở lại chiếc xe. Nụ cười gượng gạo trên môi cô nhanh chóng tắt lịm, thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng, sắc bén. Cô không còn là người mẹ dịu dàng của vài phút trước. Vy lấy điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình và bấm một số quen thuộc. Cô đặt điện thoại lên tai, lắng nghe tiếng chuông dài vọng lại.
“Alo, tôi là Vy đây.” Giọng Vy trầm và chắc nịch ngay khi đầu dây bên kia bắt máy. “Xin lỗi vì đã gọi muộn thế này, nhưng tôi cần anh giúp ngay lập tức.”
Vy hít một hơi sâu, đôi mắt nhìn thẳng vào phía trước, như thể đang đối mặt với chính Lưu Xuân Mai. “Sáng nay, mẹ chồng cũ của tôi, bà Lưu Xuân Mai, đã gây ra một vụ việc nghiêm trọng ở Bệnh viện Nhân Dân thành phố. Bà ta đã từ chối thuê xe lăn cho con tôi, mặc dù cháu đang bị thương ở chân. Hậu quả là cháu phải chịu đau đớn, và chúng tôi phải mất rất nhiều thời gian, công sức để di chuyển.”
Vy tạm dừng, lắng nghe vài câu hỏi từ luật sư. “Vâng, đúng vậy. Hiện tại thì con tôi đã ổn và đang ở trường. Nhưng tôi muốn làm rõ ràng mọi chuyện. Tôi yêu cầu anh chuẩn bị hồ sơ kiện đòi lại tất cả các chi phí y tế phát sinh, tiền công tôi bị mất trong buổi sáng hôm nay, và cả khoản tiền thiệt hại do tôi phải nghỉ việc để giải quyết vụ việc này.”
Giọng Vy vẫn giữ nguyên sự kiên quyết, không hề có chút mềm mỏng hay do dự. “Người bị kiện là bà Lưu Xuân Mai. Tôi muốn bà ta phải chịu trách nhiệm hoàn toàn cho hành động của mình. Đây không chỉ là vấn đề tiền bạc, mà còn là nguyên tắc. Tôi không muốn bất kỳ ai có thể làm tổn thương con tôi mà không phải trả giá.”
Vy lắng nghe luật sư trình bày các bước tiếp theo, cô gật đầu. “Được. Anh cứ làm theo thủ tục. Tôi tin tưởng vào năng lực của anh. Sớm nhất có thể, tôi muốn mọi chuyện được giải quyết.”
Kết thúc cuộc gọi, Vy đặt điện thoại xuống. Khuôn mặt cô vẫn lạnh lùng, nhưng trong đôi mắt ánh lên một ngọn lửa kiên định. Cô siết chặt vô lăng, khởi động xe và hướng về phía trước, một quyết tâm mới đã được định hình.
Vài giờ sau, điện thoại của bà Lưu Xuân Mai bất chợt đổ chuông. Bà ta đang ngồi xem tivi, nhấp một ngụm trà. Nhìn thấy số lạ, bà nhíu mày bắt máy, giọng điệu tỏ vẻ khó chịu.
“Alo, ai đấy?”
Đầu dây bên kia, giọng một người đàn ông vang lên, đều đều và rõ ràng. “Chào bà Lưu Xuân Mai. Tôi là luật sư, đại diện pháp lý cho cô Vy.”
Nghe thấy cái tên Vy, Lưu Xuân Mai lập tức chột dạ. Bà ta cười khẩy, tưởng chừng đang bị trêu đùa. “Luật sư? Cô Vy nào? Chắc là nhầm số rồi. Hay là cô Vy đó lại bày trò gì nữa?”
Luật sư vẫn giữ giọng điệu chuyên nghiệp, không để sự hoài nghi của bà ta làm lung lay. “Thưa bà, không có sự nhầm lẫn nào ở đây. Tôi gọi điện để thông báo rằng thân chủ của tôi, cô Vy, đang yêu cầu bà thanh toán toàn bộ chi phí y tế phát sinh cho Thằng bé lớn vào sáng nay, cùng với tiền công và các khoản thiệt hại khác mà cô ấy phải chịu do hành động của bà.”
Tiếng tivi trong phòng Lưu Xuân Mai bỗng chốc im bặt. Bà ta cứng họng vài giây, rồi cơn giận dữ trào lên như núi lửa. Khuôn mặt bà đỏ gay, từng lời nói như muốn xé toạc màng nhĩ người đối diện.
“Cái gì?! Thanh toán cái gì mà thanh toán? Con Vy đó đúng là đồ quỷ cái! Nó dám… nó dám kiện tôi ư? Thằng bé lớn là cháu nội tôi, tôi làm gì thì mặc kệ tôi! Chi phí nào? Tiền công nào? Tôi không biết! Tôi không chịu trách nhiệm gì hết!”
Luật sư kiên nhẫn đợi bà ta tuôn ra một tràng, rồi anh cắt ngang bằng giọng nói dứt khoát. “Thưa bà, chúng tôi có đầy đủ bằng chứng về việc bà đã từ chối thuê xe lăn, gây khó khăn và đau đớn cho bệnh nhân. Tất cả các chi phí và thiệt hại này đều có hóa đơn, chứng từ hợp lệ. Chúng tôi đã gửi thông báo đến địa chỉ của bà. Nếu bà không hợp tác, chúng tôi sẽ tiến hành các bước pháp lý tiếp theo.”
Lưu Xuân Mai gần như mất kiểm soát. Bà ta văng tục, chửi bới đủ điều, gọi Vy bằng những từ ngữ cay độc nhất. “Đồ con ranh! Nó muốn chơi tôi đấy mà! Nó cố tình làm khó tôi! Nó muốn moi tiền của tôi! Tôi nói cho anh biết, tôi không có một xu nào cho nó hết! Một xu cũng không! Tự nó mà lo cho con của nó! Con tôi chết rồi thì nó cũng chẳng còn là cái thá gì trong nhà này nữa đâu!”
Luật sư chỉ im lặng lắng nghe, rồi khi bà Mai ngừng lại để thở dốc, anh lại tiếp lời một cách lạnh lùng. “Thưa bà, mọi lời nói của bà đều được ghi âm lại và có thể được sử dụng làm bằng chứng trước tòa. Yêu cầu thanh toán này không phải là một trò đùa, mà là một hành động pháp lý nghiêm túc. Tôi mong bà cân nhắc kỹ.”
Lưu Xuân Mai bóp chặt điện thoại, ngực phập phồng vì tức tối. Bà ta còn định chửi thêm, nhưng rồi chợt nhận ra mình đang nói chuyện với luật sư. Một nỗi sợ hãi mơ hồ chợt lóe lên, nhưng ngay lập tức bị sự cố chấp và tự ái che lấp. “Biến đi! Cút hết đi! Tôi không nói chuyện với anh nữa!”
Bà ta dập máy cái rụp, tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Lưu Xuân Mai ném chiếc điện thoại xuống sofa, đôi mắt hằn lên những tia máu. Vy đã đi quá giới hạn. Bà ta nghiến răng ken két, trong đầu chỉ còn ngập tràn sự thù hận và cảm giác bị sỉ nhục.
Lưu Xuân Mai vẫn chưa hết bực dọc sau cú điện thoại của luật sư. Bà ta ngồi phịch xuống ghế chờ trong Bệnh viện Nhân Dân thành phố, lẩm bẩm chửi rủa Vy. Vừa lúc đó, một y tá cùng một Bác sĩ bước tới, vẻ mặt chuyên nghiệp nhưng cứng rắn.
Bác sĩ nhìn Lưu Xuân Mai, giọng điệu từ tốn nhưng dứt khoát. “Chào bà. Chúng tôi đã xử lý cấp cứu ban đầu cho Thằng bé lớn. Tình trạng cháu đã ổn định hơn. Tuy nhiên, chúng tôi cần bà thanh toán chi phí ban đầu và ký giấy tờ bảo lãnh viện phí.”
Lưu Xuân Mai nhướn mày. “Thanh toán cái gì? Cháu nội tôi cấp cứu thì phải cứu chứ! Tiền bạc gì giờ này?” Bà ta thầm nghĩ, con Vy dám đòi kiện mình, mình cũng sẽ không thèm trả một xu cho con của nó.
Bác sĩ kiên nhẫn giải thích. “Thưa bà, đây là quy định của bệnh viện. Hiện tại chúng tôi chưa nhận được bất kỳ khoản thanh toán hay bảo lãnh nào. Nếu không có người bảo lãnh và thanh toán chi phí, chúng tôi e rằng bệnh viện không thể tiếp tục tiếp nhận cháu nằm điều trị. Bà cần tìm người thân đến bảo lãnh hoặc tự lo liệu cho cháu.”
Nghe những lời đó, Lưu Xuân Mai như bị dội gáo nước lạnh. Khuôn mặt bà ta đỏ bừng lên vì xấu hổ, từng lời nói của Bác sĩ như đánh thẳng vào lòng tự tôn của bà. Bà là mẹ chồng cũ của Vy, là người đã từng có vị thế trong gia đình, nay lại phải chịu cảnh này. Đau điếng.
“Cái gì mà không thể tiếp nhận? Đây là bệnh viện công, các người phải có trách nhiệm chứ!” Lưu Xuân Mai cố gắng gân cổ lên cãi, nhưng giọng bà ta đã yếu ớt hơn hẳn, mang theo chút run rẩy. Bà ta liếc nhìn xung quanh, sợ những người khác nghe thấy.
Y tá xen vào, giọng điệu thẳng thừng. “Chúng tôi đã cố gắng liên lạc với số điện thoại của mẹ cháu bé nhưng không được.”
Lưu Xuân Mai giật mình. “Liên lạc với nó làm gì? Nó… nó không có trách nhiệm gì hết!” Bà ta biết Vy đã chặn số của mình, và chắc chắn sẽ không nghe máy nếu có ai khác gọi. Bà ta thầm chửi rủa Vy là đồ ích kỷ, máu lạnh.
Bác sĩ lắc đầu. “Vậy thì bà Lưu Xuân Mai, bà cần phải quyết định. Hoặc là bà thanh toán và bảo lãnh, hoặc là chúng tôi buộc phải cho bệnh nhân xuất viện. Chúng tôi không thể giữ một bệnh nhân không có người thân chịu trách nhiệm.”
Cả người Lưu Xuân Mai run rẩy. Bà ta cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, rồi vội vàng lôi điện thoại ra. “Được rồi, để tôi gọi… gọi cho con gái tôi. Nó sẽ đến ngay.”
Bà ta vội vàng gọi cho Chu Manh Manh, hy vọng con gái sẽ đến cứu mình khỏi tình huống khó xử này. Bà ta đợi chờ trong lo lắng, nhưng chỉ có tiếng tút tút kéo dài, rồi giọng tổng đài vang lên thông báo không có phản hồi. Lưu Xuân Mai gọi lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba, nhưng vẫn là sự im lặng đáng sợ. Chu Manh Manh đã không nghe máy. Trái tim Lưu Xuân Mai như thắt lại, một nỗi nhục nhã và tủi hờn trào dâng. Bà ta bị bỏ rơi. Bác sĩ và y tá nhìn bà ta với ánh mắt đầy vẻ nghi ngại.
Lưu Xuân Mai ngồi như hóa đá, điện thoại vẫn nằm chặt trong tay bà ta. Những tiếng tút tút kéo dài, vô vọng lặp lại trong tâm trí, kết thúc bằng giọng tổng đài khô khốc. Bà ta nhìn chiếc điện thoại với ánh mắt căm hờn, rồi lại ngước lên nhìn Bác sĩ và y tá đang đứng đó, ánh mắt họ tràn ngập sự nghi ngại và thiếu kiên nhẫn. Sự nhục nhã đang dâng lên tận cổ họng bà ta.
Bất chợt, điện thoại trong tay Lưu Xuân Mai rung lên bần bật, màn hình hiển thị tên “Manh Manh”. Trái tim bà ta đập thình thịch, một tia hy vọng bùng lên giữa sự tuyệt vọng. Bà ta vội vàng bắt máy, giọng run rẩy.
“Manh Manh à… Con ơi, mẹ đây…”
Đầu dây bên kia, giọng Chu Manh Manh vang lên lạnh tanh, đầy bực tức, không hề để Lưu Xuân Mai nói hết câu. “Mẹ gọi làm gì? Từ nãy đến giờ mẹ gọi bao nhiêu cuộc rồi? Con đang bận trăm công nghìn việc, mẹ gọi mãi làm phiền chết đi được!”
Lưu Xuân Mai như bị dội một gáo nước lạnh, lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Bà ta cố gắng giải thích, giọng khẩn khoản. “Manh Manh, mẹ… mẹ đang ở Bệnh viện Nhân Dân thành phố. Thằng bé lớn… nó bị té, bây giờ phải nằm viện. Người ta… người ta không cho nằm nếu không có người bảo lãnh và tiền viện phí…”
“Thằng bé lớn nào?” Chu Manh Manh gắt gỏng, tỏ vẻ khó chịu ra mặt. “Mấy đứa con của chị Vy à? Mẹ lại gây chuyện gì nữa rồi? Sao lúc nào mẹ cũng gây rắc rối thế hả? Con đã nói bao nhiêu lần rồi, chuyện của chị ta thì mẹ đừng có dính vào!”
“Nhưng mà… nhưng mà nó là cháu nội của mẹ mà!” Lưu Xuân Mai lí nhí, ánh mắt đảo đi tìm kiếm sự đồng cảm từ Bác sĩ và y tá, nhưng chỉ nhận lại ánh nhìn thờ ơ.
“Cháu nội cái gì mà cháu nội!” Chu Manh Manh cười khẩy, giọng điệu đầy khinh thường. “Mẹ tự lo đi! Mẹ rảnh rỗi quá nên mới có thời gian đi gây chuyện. Con bận không có thời gian đâu mà chạy tới giải quyết mấy cái chuyện bao đồng của mẹ. Mẹ là đồ vô dụng, không biết tự lo cho mình hay sao mà cái gì cũng gọi con?”
Từng lời nói của Chu Manh Manh như những nhát dao đâm thẳng vào lòng Lưu Xuân Mai. Bà ta sững sờ, không tin vào tai mình. Con gái bà ta, đứa con duy nhất, lại có thể nói ra những lời cay nghiệt đến thế.
“Manh Manh… con nói gì vậy? Mẹ… mẹ cần con giúp mà…” Lưu Xuân Mai nức nở, nước mắt bắt đầu chảy dài.
“Giúp cái gì mà giúp? Mẹ tự giải quyết đi! Con không đến đâu!” Chu Manh Manh gắt lên lần nữa, rồi không đợi Lưu Xuân Mai nói thêm lời nào, cô ta lập tức cúp máy.
Tiếng “tút tút” lạnh lẽo vang lên từ chiếc điện thoại bị ngắt kết nối. Lưu Xuân Mai đứng đó, run rẩy, nước mắt giàn giụa. Cả người bà ta như bị rút cạn sức lực, khuỵu xuống chiếc ghế chờ. Bác sĩ và y tá nhìn bà ta với ánh mắt không chút cảm thông, như thể họ đã quá quen với những màn kịch thảm hại như thế này. Lưu Xuân Mai nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đen, lòng bà ta chất chứa một nỗi tủi nhục và phẫn uất tột cùng. Bị con gái ruột bỏ rơi ngay giữa bệnh viện, khi cháu nội đang cấp cứu.
Lưu Xuân Mai ngồi sụp xuống, run rẩy, nước mắt giàn giụa. Bà ta nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đen, lòng chất chứa nỗi tủi nhục và phẫn uất tột cùng. Bác sĩ và y tá nhìn bà ta với ánh mắt không chút cảm thông, rồi họ quay lưng đi, bỏ mặc bà ta lại với nỗi tuyệt vọng của chính mình. Tiếng ồn ào của bệnh viện bỗng chốc trở nên xa lạ, nhấn chìm bà ta vào một hố sâu của sự cô độc.
Một lúc sau, một y tá trở lại, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát.
“Bà ơi, tình trạng của cháu bé rất cần được xử lý ngay. Nếu không có người bảo lãnh và đóng viện phí, chúng tôi rất tiếc không thể tiếp nhận điều trị. Bà có thể liên hệ người nhà đến giải quyết giúp.”
Lưu Xuân Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn y tá, muốn nói nhưng cổ họng nghẹn ứ. Bà ta lắc đầu yếu ớt, những giọt nước mắt lại lăn dài. Bà ta không còn ai để gọi, không còn ai để nương tựa. Cả cơ thể bà ta bỗng chốc trở nên nặng trĩu, từng thớ thịt như bị rút cạn sức lực. Một cơn choáng váng ập đến, thị giác mờ đi, và mọi thứ xung quanh chìm vào một màu đen đặc quánh. Bà ta ngã quỵ xuống sàn bệnh viện, bất tỉnh.
Khi Lưu Xuân Mai tỉnh dậy, bà ta thấy mình đang nằm trên một chiếc giường trắng toát trong Bệnh viện Nhân Dân thành phố. Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi, đầu óc quay cuồng. Bà ta cố gắng cử động nhưng toàn thân đau nhức rã rời, đặc biệt là một bên chân. Một y tá đi ngang qua, liếc nhìn bà ta một cách hờ hững rồi lại tiếp tục công việc của mình. Không một lời hỏi thăm, không một ánh mắt quan tâm.
Lưu Xuân Mai nằm co ro trên giường, cảm nhận nỗi đau thể xác đang hành hạ. Bên cạnh đó, nỗi đau tinh thần còn lớn hơn gấp bội. Bà ta nhớ lại lời nói lạnh lùng của Chu Manh Manh, đứa con gái ruột duy nhất mà bà ta hằng tin tưởng. “Mẹ là đồ vô dụng, không biết tự lo cho mình hay sao mà cái gì cũng gọi con?” Từng lời nói như những nhát dao xoáy sâu vào trái tim bà ta. Bị chính con ruột mình chối bỏ, bỏ mặc không thương tiếc ngay giữa lúc hoạn nạn. Bà ta nhìn trần nhà trắng bệch, nước mắt chảy ngược vào trong.
Sự lạnh lẽo bao trùm lấy Lưu Xuân Mai. Bà ta cảm thấy mình thật đáng thương, thật cô độc. Không một ai bên cạnh. Không một ai quan tâm. Bà ta đã từng xúi giục hai đứa cháu nội giết mẹ ruột của chúng, từng tham lam muốn chiếm đoạt khoản tiền bồi thường tai nạn của Chu Vũ. Giờ đây, những việc làm của bà ta như một con dao hai lưỡi, quay lại đâm chính bà ta. Nỗi ân hận len lỏi, nhưng sự tủi nhục và oán trách vẫn còn đó. Bà ta nhắm mắt lại, cố gắng chịu đựng cơn đau thể xác và sự dày vò của tâm trí, một mình chìm trong bóng tối lạnh lẽo.
Bệnh viện Nhân Dân thành phố. Một y tá và một bác sĩ đứng trước hồ sơ của Lưu Xuân Mai, vẻ mặt đầy lo lắng.
Y TÁ (THỞ DÀI): Trường hợp của bà Lưu Xuân Mai thật khó khăn. Không có người nhà nào chịu trách nhiệm, mà tình trạng của bà ấy cần xử lý gấp.
BÁC SĨ: Chúng ta chỉ còn một lựa chọn cuối cùng là liên hệ với cô Vy. Cô ấy từng là con dâu của bà ấy, có thể biết thêm thông tin.
Y tá gật đầu, gọi điện thoại. Chuông đổ dài rồi có người bắt máy.
BÁC SĨ (GIỌNG NÓI CHUYÊN NGHIỆP): Alo, đây có phải số của cô Vy không ạ? Chúng tôi gọi từ Bệnh viện Nhân Dân thành phố về trường hợp của bệnh nhân Lưu Xuân Mai.
Ở đầu dây bên kia, Vy đang ngồi trong phòng làm việc của mình, chiếc điện thoại áp vào tai. Cô nhíu mày, giọng nói vẫn giữ sự bình tĩnh lạ thường.
VY (LẠNH LÙNG): Tôi nghe đây.
BÁC SĨ: Vâng, thưa cô. Hiện tại, bà Lưu Xuân Mai đang nằm viện trong tình trạng sức khỏe không ổn định sau một cú ngã. Chúng tôi đã liên hệ với tất cả những số người thân có trong hồ sơ bệnh án nhưng không ai đứng ra bảo lãnh và đóng viện phí. Cô có phải là… người thân của bà ấy không ạ? Chúng tôi thấy cô từng là con dâu của bà ấy trong hồ sơ…
Vy ngắt lời bác sĩ, giọng nói dứt khoát và kiên quyết như một tảng băng.
VY (KIÊN QUYẾT): Tôi không còn là người nhà của bà ta. Mối quan hệ đó đã chấm dứt hoàn toàn về mặt pháp lý và tình cảm từ rất lâu rồi.
BÁC SĨ (NGẬP NGỪNG): Nhưng… thưa cô, tình trạng của bà ấy khá nghiêm trọng và cần được điều trị gấp. Không có người bảo lãnh, chúng tôi rất khó tiến hành các thủ tục y tế cần thiết. Bà ấy hiện đang rất khó khăn, không thể tự lo liệu được. Cô có thể xem xét…
Vy siết chặt điện thoại, đôi mắt ánh lên vẻ lạnh lùng đến đáng sợ. Giọng nói của cô vang lên sắc lạnh, không chút dao động.
VY (GIỌNG NÓI SẮC LẠNH): Mọi việc liên quan đến bà Lưu Xuân Mai, bao gồm cả viện phí và các thủ tục pháp lý, sẽ do luật sư của tôi giải quyết theo đúng quy định của pháp luật. Tôi sẽ gửi thông tin luật sư cho bệnh viện ngay lập tức. Về phần tôi, tôi không có bất kỳ trách nhiệm nào với bà ta nữa. Mong bác sĩ thông cảm.
BÁC SĨ (BẤT NGỜ): Vâng… vậy chúng tôi sẽ liên hệ với luật sư của cô.
VY (DỨT KHOÁT): Tốt. Tôi sẽ gửi thông tin ngay. Chào bác sĩ.
Vy cúp máy. Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý và có phần hả hê, thoáng qua trên môi Vy. Sự lạnh lùng và dứt khoát của cô cho thấy không còn chỗ cho bất kỳ sự mềm yếu nào sau tất cả những gì Lưu Xuân Mai đã gây ra. Cô đã sẵn sàng cho một cuộc chiến pháp lý để bảo vệ quyền lợi của mình, và không ai có thể lay chuyển được lập trường đó.
Vy vừa dứt cuộc gọi với bác sĩ, đặt điện thoại xuống bàn. Đúng lúc đó, màn hình điện thoại lại sáng lên, một cuộc gọi đến từ “Chu Manh Manh”. Vy nhếch mép cười khẩy, ánh mắt lạnh băng. Cô biết ngay là Chu Manh Manh đã được thông báo về tình hình của mẹ cô ta. Vy không ngần ngại bắt máy.
VY: Alo.
CHU MANH MANH (GIỌNG NÓI LO LẮNG, THẬM CHÍ CÓ PHẦN CẦU XIN): Vy hả? Chị là Chu Manh Manh đây. Chị nghe nói chuyện của mẹ chị ở bệnh viện… Tình hình có vẻ nghiêm trọng lắm, đúng không em?
VY (LẠNH LÙNG): Thì sao?
CHU MANH MANH: Thì… thì em biết đó. Mẹ chị giờ lớn tuổi rồi, lại bệnh tật. Chị biết giữa em và mẹ chị có nhiều chuyện không vui, nhưng dù sao em cũng từng là con dâu của bà ấy mà. Bà ấy cần người thân đứng ra bảo lãnh, đóng viện phí…
VY: (CẮT NGANG, GIỌNG SẮC LẠNH): Cô gọi cho tôi để nói những lời sáo rỗng này à? Tôi đã nói rõ với bệnh viện rồi. Mọi việc liên quan đến bà Lưu Xuân Mai đều do luật sư của tôi giải quyết.
CHU MANH MANH: Đừng mà Vy! Em đừng nói vậy chứ. Chị biết em giận mẹ chị, nhưng giờ bà ấy đang nằm viện. Em có thể… nhượng bộ một chút không? Chị hứa, chị sẽ nói tốt cho em với mẹ chị. Để bà ấy đừng làm khó em nữa, cũng như… cũng như cho em một tiếng nói trong chuyện tiền bảo hiểm của anh Chu Vũ.
Vy bật cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong căn phòng. Nụ cười ấy không có chút ấm áp nào, chỉ toàn sự khinh bỉ.
VY (GIỌNG ĐẦY MỈA MAI): “Nói tốt cho tôi”? Chu Manh Manh, cô nghĩ tôi là ai? Cô nghĩ tôi thèm cái sự “nói tốt” của cô với người mẹ ích kỷ của cô sao? Hay cô nghĩ tôi sẽ vì lời hứa hão huyền đó mà quên đi tất cả những gì mẹ cô và chính cô đã làm với tôi và các con tôi?
CHU MANH MANH (LUỐNG CUỐNG): Vy, em nói gì lạ vậy? Chị có làm gì đâu… Chị chỉ muốn tốt cho mọi người thôi mà. Mẹ chị không có ai chăm sóc, chị cũng bận rộn…
VY (SẮC LẠNH, MẮT LÓE LÊN VẺ GIẬN DỮ): Cô bận rộn? Bận rộn đến mức không lo được cho mẹ ruột mình sao? Hay là cô “bận” tính toán xem làm sao để thoát khỏi trách nhiệm của một người con? Cô Chu Manh Manh, bản chất ích kỷ và thao túng của cô không khác mẹ cô là bao. Cô giả vờ lo lắng cho mẹ để đẩy trách nhiệm cho tôi, người mà cả cô và bà ta đã cố gắng vắt kiệt, khinh miệt và thậm chí xúi giục con tôi giết tôi.
Vy hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên kiên quyết đến rợn người.
VY: Nghe rõ đây, Chu Manh Manh. Tôi không có bất kỳ trách nhiệm nào với mẹ cô, cũng như không cần bất kỳ sự “nhượng bộ” hay “nói tốt” nào từ cô. Tất cả những gì tôi làm bây giờ là bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình và các con tôi. Mẹ cô phải chịu trách nhiệm cho những gì bà ta đã gây ra, và cô, với tư cách là con gái ruột, cũng không thể trốn tránh nghĩa vụ của mình. Đừng bao giờ gọi điện cho tôi để nói những lời vô nghĩa như vậy nữa. Hãy tự mình giải quyết vấn đề của mẹ cô đi.
Vy không đợi Chu Manh Manh kịp phản ứng, cô dứt khoát cúp máy. Điện thoại nằm im trên bàn, nhưng căn phòng vẫn còn âm vang sự giận dữ và quyết đoán của Vy. Cô nhìn vào khoảng không, gương mặt kiên nghị không chút nao núng. Trò chơi đã bắt đầu, và Vy đã sẵn sàng.
Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở, một BÁC SĨ trẻ tuổi bước vào, theo sau là một Y TÁ. Lưu Xuân Mai đang nằm trên giường bệnh, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn và bực bội. Bà vừa nghe loáng thoáng tiếng Chu Manh Manh từ chối giúp đỡ qua điện thoại của Bác sĩ.
BÁC SĨ (GIỌNG NHẸ NHÀNG, NHƯNG KIÊN QUYẾT): Bà Lưu Xuân Mai, như chúng tôi đã thông báo, nếu trong vòng vài giờ tới không có người thân bảo lãnh và thanh toán tạm ứng viện phí, chúng tôi sẽ buộc phải chuyển bà sang phòng bệnh dịch vụ hoặc yêu cầu bà xuất viện.
LƯU XUÂN MAI (GIỌNG KHÀN ĐẶC, UẤT ỨC): Các người… các người dám sao? Tôi là bệnh nhân, là người lớn tuổi! Tôi có thẻ bảo hiểm, các người phải chữa cho tôi chứ!
BÁC SĨ: Chúng tôi đã kiểm tra thẻ bảo hiểm của bà, nhưng vẫn cần một khoản tạm ứng nhất định cho chi phí phát sinh và thuốc men không thuộc danh mục chi trả. Hơn nữa, bà vẫn cần người thân giám hộ và chăm sóc cơ bản. Chúng tôi đã liên hệ với cô Vy và cô Chu Manh Manh, nhưng…
LƯU XUÂN MAI (CẮT NGANG, TRỪNG MẮT): Đừng nhắc đến cái tên Vy đó! Con tiện nhân đó không có tư cách gì mà làm người nhà của tôi! Còn con Manh Manh, nó bận rộn…
Y TÁ (LẠNH LÙNG): Bà Lưu Xuân Mai, chúng tôi hiểu sự bực bội của bà, nhưng quy định là quy định. Cô Chu Manh Manh đã từ chối trách nhiệm chăm sóc và thanh toán chi phí cho bà. Về phần cô Vy, cô ấy không có nghĩa vụ pháp lý.
Lưu Xuân Mai cứng họng. Nỗi nhục nhã và uất ức dâng trào. Bà không thể tin được cả Vy lẫn Chu Manh Manh đều quay lưng với mình. Bàn tay run rẩy, bà cố gắng rút điện thoại từ dưới gối, quay số Chu Manh Manh. Vài tiếng “tút tút” dài, rồi giọng tổng đài vang lên “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Chu Manh Manh tắt máy!
LƯU XUÂN MAI (GẰN GIỌNG, CAY ĐẮNG): Cái đồ con bất hiếu! Con bất hiếu!
BÁC SĨ: Bà Lưu Xuân Mai, vậy ý bà thế nào? Nếu bà không thể tự thanh toán…
Lưu Xuân Mai nhìn quanh căn phòng bệnh trắng toát, trống rỗng. Không một bóng người thân. Sự kiêu ngạo xưa kia giờ tan biến thành nỗi sợ hãi và cô độc. Bà nhớ lại cái ngày mình khinh bỉ từ chối thuê chiếc xe lăn giá rẻ, nhớ lại cái cách bà coi thường tiền bạc của Vy. Giờ đây, chính bà lại đang mắc kẹt vì tiền.
Bằng tất cả sự uất hận dồn nén, Lưu Xuân Mai đưa tay vào túi áo choàng cũ kỹ treo trên móc, lấy ra một chiếc ví vải đã sờn cũ. Bà mở ví, bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm và vài tờ tiền mệnh giá lớn. Đó là toàn bộ số tiền dưỡng già mà bà đã cất giữ bấy lâu nay. Bà chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải động đến chúng trong hoàn cảnh này.
LƯU XUÂN MAI (GIỌNG NGHẸN NGÀO, NHƯ THỂ ĐANG XÉ RUỘT GAN): Được rồi… Được rồi… Tôi… tôi tự trả. Mấy người cứ tính tiền đi. Cả tiền thuê người giúp việc nữa, tôi cũng tự thuê!
Bác sĩ và y tá nhìn nhau, rồi gật đầu. Bác sĩ đưa cho bà một tờ giấy xác nhận.
BÁC SĨ: Vậy bà cứ điền thông tin vào đây, chúng tôi sẽ hướng dẫn bà làm thủ tục. Chúng tôi cũng có thể giới thiệu một số người giúp việc tạm thời cho bà nếu bà cần.
Lưu Xuân Mai cầm lấy cây bút, nét chữ nguệch ngoạc trên tờ giấy trắng hiện rõ sự cay đắng trong lòng bà. Mỗi chữ ký, mỗi con số bà viết ra đều như những nhát dao cứa vào sự tự tôn của bà. Bà thầm nghĩ, cái thái độ cũ của mình đã khiến bà mất tất cả, từ người con dâu có năng lực, đến con gái ruột và thậm chí cả sự nể trọng của bệnh viện. Giờ đây, chỉ còn tiền bạc, mà số tiền ấy lại phải được dùng để mua lấy sự chăm sóc và chút ít sự tôn trọng còn sót lại. Nỗi hận thù trong lòng bà không hề nguôi ngoai, thậm chí còn tăng lên gấp bội, nhưng bà biết, hiện tại, bà chỉ có thể tự mình xoay sở.
Lưu Xuân Mai đang ngồi bần thần trong căn nhà cũ kỹ của mình, gương mặt hằn rõ sự mệt mỏi và uất ức. Vừa xuất viện không lâu, bà vẫn chưa thể nguôi ngoai nỗi nhục nhã phải tự bỏ tiền túi lo viện phí và thuê người giúp việc. Ánh mắt bà vô định nhìn ra khoảng sân vắng.
Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, cắt ngang dòng suy nghĩ của bà. Lưu Xuân Mai khó chịu đứng dậy, lết ra mở cửa. Một người đưa thư lịch sự đưa cho bà một phong bì dày.
NGƯỜI ĐƯA THƯ: Bà Lưu Xuân Mai phải không ạ? Có văn bản gửi bà. Xin mời bà ký nhận.
Lưu Xuân Mai ngờ vực cầm lấy phong bì, ký vội vàng rồi đóng sầm cửa lại. Bà quay vào, xé toạc phong bì. Bên trong là một chồng giấy tờ in ấn cẩn thận, có đóng dấu đỏ chót của một văn phòng luật sư. Dòng chữ đầu tiên đập vào mắt bà: “Văn bản yêu cầu bồi hoàn và đòi lại tài sản”.
LƯU XUÂN MAI (đọc lướt qua, giọng sửng sốt): Cái gì thế này? Đòi… đòi lại tiền? Cái con tiện nhân Vy đó!
Bà đọc nhanh hơn, từng câu chữ như những nhát dao đâm vào bà. Văn bản nêu rõ Vy, với tư cách là người giám hộ hợp pháp của hai đứa cháu nội, yêu cầu Lưu Xuân Mai hoàn trả toàn bộ số tiền bồi thường tai nạn của Chu Vũ – khoản 2 triệu 6 – cùng với các chi phí nuôi dưỡng và thiệt hại tinh thần đã gây ra.
LƯU XUÂN MAI (quát lên, xé vụn tờ giấy): Vô lý! Vô lý! Tiền đó là của con trai tôi! Làm gì có chuyện đó! Con Vy dám lừa bịp tôi à?
Ngay lúc đó, điện thoại của bà reo vang. Là một số lạ. Bà lưỡng lự một lát rồi bấm nghe.
LƯU XUÂN MAI (giọng gắt gỏng): Ai đấy?
LUẬT SƯ (giọng điềm tĩnh, chuyên nghiệp, nhưng chứa đựng sự đanh thép): Chào bà Lưu Xuân Mai. Tôi là Luật sư đại diện cho cô Vy. Chắc bà đã nhận được văn bản pháp lý của chúng tôi rồi chứ ạ?
Lưu Xuân Mai cứng họng. Bà cố gắng lấy lại bình tĩnh, nặn ra một nụ cười khẩy đầy vẻ khinh miệt.
LƯU XUÂN MAI: À, ra là cái trò lừa đảo của con Vy. Luật sư gì mà lại đi hùa theo một đứa con dâu cũ đòi tiền mẹ chồng? Thật nực cười! Tiền đó là của thằng Vũ, của nhà tôi! Nó chết rồi thì tiền đó là của tôi!
LUẬT SƯ: Thưa bà, Chu Vũ đã mất, nhưng anh ấy có hai người con là con của Vy. Khoản tiền bồi thường 2 triệu 6 là để đảm bảo tương lai và quyền lợi của các cháu. Việc bà chiếm giữ toàn bộ số tiền đó và không thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Chúng tôi đã thu thập đầy đủ bằng chứng, từ các giao dịch ngân hàng đến lời khai của nhân chứng.
Lưu Xuân Mai giật mình. Không ngờ Vy lại có thể điều tra kỹ lưỡng đến vậy.
LƯU XUÂN MAI (giọng bắt đầu run rẩy, nhưng vẫn cố chấp): Bằng chứng gì? Toàn là vu khống! Tôi… tôi không trả một đồng nào hết! Con Vy đừng hòng moi tiền của tôi!
LUẬT SƯ: Bà Lưu Xuân Mai, tôi khuyên bà nên suy nghĩ lại. Đây là cơ hội cuối cùng để hòa giải. Nếu bà từ chối, chúng tôi buộc phải đưa vụ việc ra tòa án. Khi đó, không chỉ khoản tiền 2 triệu 6 mà cả các chi phí pháp lý, tiền bồi thường thiệt hại tinh thần cho Vy và hai cháu, cũng như án phí, sẽ cộng dồn lại thành một con số khổng lồ mà bà phải gánh chịu. Hơn nữa, việc này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín và cuộc sống của bà.
Sắc mặt Lưu Xuân Mai tái mét. Tòa án? Bà chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại có thể đi xa đến mức này. Bà vẫn cho rằng Vy chỉ là một đứa con dâu yếu thế, dễ bắt nạt. Nhưng giọng nói của Luật sư quá đanh thép, quá chắc chắn. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán bà.
LƯU XUÂN MAI (thều thào): Tôi… tôi không biết. Tôi không có tiền.
LUẬT SƯ: Chúng tôi đã gửi đầy đủ hồ sơ và đề xuất hòa giải đến địa chỉ của bà. Bà có 7 ngày để phản hồi. Nếu không, chúng tôi sẽ tiến hành các thủ tục pháp lý tiếp theo mà không cần thông báo trước. Hãy nhớ, đây là lời cảnh báo cuối cùng.
Luật sư cúp máy. Lưu Xuân Mai như hóa đá, điện thoại rơi khỏi tay, đập xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bà nhìn chồng giấy tờ bị xé vụn nằm vương vãi, rồi lại nhìn ra khoảng không vô định. Cảm giác bất lực và sợ hãi bao trùm lấy bà. Bà có thể chống đối Vy, nhưng chống đối pháp luật thì sao? Hai triệu sáu… con số đó giờ đây không còn nhỏ bé như trước nữa. Nó như một sợi dây thòng lọng đang siết chặt lấy bà.
Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ, đánh thức Vy bằng những tia nắng ấm áp đầu tiên. Cô khẽ cựa mình, vươn vai. Không còn những đêm trằn trọc lo âu, không còn những buổi sáng u ám bị bao trùm bởi gánh nặng gia đình chồng cũ. Giờ đây, mỗi ngày thức dậy là một khởi đầu mới, nhẹ nhàng và tự do.
Dưới bếp, tiếng cười khúc khích của Thằng bé lớn và Em gái vọng lên. Vy mỉm cười, lòng ngập tràn yêu thương. Sau bao biến cố, cô cuối cùng cũng có thể dành trọn vẹn thời gian và tâm sức cho hai đứa con của mình, không còn bị ai quấy nhiễu.
VY (vừa bước vào bếp, xoa đầu Thằng bé lớn): Hai anh em dậy sớm thế? Đang làm gì mà cười rúc rích vậy?
THẰNG BÉ LỚN: Mẹ ơi, con giúp em gái xếp đồ chơi ạ! Hôm nay mẹ có đi làm không?
EM GÁI (chạy lại ôm chân Vy): Con muốn mẹ ở nhà chơi với con!
Vy cúi xuống ôm hai con vào lòng, hít hà mùi sữa non thoang thoảng từ Em gái.
VY: Mẹ đi làm một chút thôi rồi về nấu cơm cho hai cục cưng nhé. Hôm nay mẹ có ca trực ở Bệnh viện Nhân Dân thành phố, nhưng sẽ về sớm với các con.
Sự bình yên hiện rõ trong từng cử chỉ, từng lời nói của Vy. Cô chuẩn bị bữa sáng cho các con, vừa trò chuyện vui vẻ. Hình ảnh một người mẹ đơn thân mạnh mẽ, độc lập và tràn đầy năng lượng hiện rõ.
Sau khi đưa các con đến trường, Vy lái xe đến Bệnh viện Nhân Dân thành phố. Bước vào bệnh viện, cô cảm thấy như trở về nhà. Ánh mắt Vy toát lên vẻ tự tin và chuyên nghiệp khi cô khoác lên mình chiếc áo blouse trắng. Cô đã tiếp quản vị trí quản lý và phát triển bệnh viện mà Chu Vũ từng gây dựng, mang lại một luồng gió mới cho nơi đây. Các đồng nghiệp kính trọng và tin tưởng cô.
Một Bác sĩ khác bước đến, trao đổi về ca bệnh.
BÁC SĨ: Bác sĩ Vy, hồ sơ bệnh án của bệnh nhân Hạnh đã ổn thỏa rồi ạ. Nhờ cô mà chúng ta đã tìm ra phương án điều trị tốt nhất.
VY (mỉm cười): Anh cứ quá lời. Đó là công sức chung của cả đội mà.
Cô tiếp tục công việc của mình với sự tận tâm. Không còn những cuộc gọi quấy rầy, không còn những lời lẽ miệt thị từ mẹ chồng cũ. Cuộc sống của Vy là những giờ làm việc hiệu quả tại bệnh viện, những buổi tối ấm cúng bên các con, cùng nhau học bài, cùng nhau đọc truyện.
Khi Vy trở về nhà vào buổi chiều, Thằng bé lớn và Em gái đã chạy ùa ra đón mẹ.
EM GÁI: Mẹ về!
THẰNG BÉ LỚN: Mẹ ơi, con có bài kiểm tra được điểm mười ạ!
Vy ôm chặt hai con, lòng cô tràn ngập hạnh phúc. Đây chính là cuộc sống cô hằng mong ước – một mái ấm bình yên, nơi cô là người chủ động, nơi tình yêu thương là sợi dây kết nối mạnh mẽ nhất. Cánh cửa quá khứ đau buồn đã hoàn toàn khép lại, nhường chỗ cho một tương lai tươi sáng và hạnh phúc bên những người thân yêu nhất. Vy nhận ra, đôi khi, sự chấm dứt một mối quan hệ độc hại lại là khởi đầu cho một cuộc đời mới rực rỡ hơn. Cô biết ơn vì đã đủ dũng cảm để chọn con đường này.
NGÀY. NỘI THẤT NHÀ CỦA MẸ CHỒNG CŨ
Ánh sáng yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ bám bụi, chiếu lên căn phòng lạnh lẽo. Bà LƯU XUÂN MAI ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu. Dù cơ thể đã hồi phục sau cơn bệnh, nhưng không khí xung quanh bà lại nặng trĩu một sự trống rỗng khó tả. Căn nhà vắng tanh, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, như đếm ngược từng khoảnh khắc cô độc của bà.
Bà Mai nhìn ra khoảng sân vắng. Đã nhiều ngày nay, bà không nghe thấy tiếng cười nói của trẻ con, cũng chẳng thấy bóng dáng ai ra vào. CHU MANH MANH, đứa con gái duy nhất của bà, cũng chỉ ghé qua loa vài lần, mỗi lần chưa đầy nửa tiếng rồi lại vội vã đi. Bà cố gắng tìm một lý do để đổ lỗi, nhưng tận sâu trong thâm tâm, bà biết, đây là hậu quả bà phải gánh chịu.
Bà Mai quyết định đi ra ngoài, thử trò chuyện với hàng xóm.
NGOÀI. HÀNG XÓM
Bà Mai lê bước chân nặng nhọc đến trước cổng nhà hàng xóm, nơi một vài người phụ nữ đang ngồi chuyện trò. Vừa thấy bà, tiếng nói chuyện nhỏ dần, rồi im bặt. Những ánh mắt dò xét, rồi quay đi, tránh né như sợ hãi một điều gì đó.
BÀ MAI: (cố nặn ra nụ cười) Mấy bà khỏe không?
Không ai trả lời. Một bà hàng xóm vội vàng đứng dậy, nói lớn.
BÀ HÀNG XÓM 1: (giả vờ) Ôi, tôi nhớ ra còn việc gấp ở nhà. Thôi chào mấy bà nhé!
Rồi bà ta nhanh chóng bước vào nhà, đóng sập cửa. Những người còn lại cũng tìm cớ đứng dậy, tản đi. Bà Mai đứng trơ trọi giữa sân vắng, cảm giác như một kẻ bị ruồng bỏ. Lời đồn về tính khí thất thường, những lời nói cay nghiệt của bà trước đây, dường như đã ăn sâu vào tâm trí mọi người. Hàng xóm xa lánh bà như tránh tà.
Bà Mai quay về nhà, lòng nặng trĩu. Bà ngồi xuống chiếc sofa, điện thoại trong tay. Đã vài ngày rồi, CHU MANH MANH không gọi điện. Bà định gọi, nhưng rồi lại ngần ngại, sợ con gái sẽ lại viện cớ bận rộn.
BÀ MAI: (thầm thì) Manh Manh ơi…
Từng mảng ký ức ùa về, những hình ảnh về VY, về THẰNG BÉ LỚN, EM GÁI hiện rõ mồn một. Bà nhớ lại cách bà đã đối xử tệ bạc với VY, cố gắng chiếm đoạt tài sản của cô, thậm chí xúi giục chính các cháu ruột của mình làm hại mẹ. Nụ cười hạnh phúc của VY bên các con, trong những hình ảnh bà vô tình thấy trên mạng xã hội, càng xoáy sâu vào vết thương trong lòng bà.
Bà ôm chặt lấy mình, cảm thấy lạnh lẽo vô cùng dù thời tiết không quá lạnh. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má hốc hác. Bà đã từng có một gia đình, một người con trai hiếu thảo, một cô con dâu biết điều, và hai đứa cháu đáng yêu. Nhưng vì lòng tham lam và sự ích kỷ, bà đã tự tay phá hủy tất cả.
Giờ đây, khi tất cả đã lùi xa, khi VY đã có cuộc sống bình yên và thành công, thì bà lại phải đối mặt với sự cô độc ghê gớm này. Sự hối hận gặm nhấm tâm can, nhưng bà biết, đã quá muộn. Không có phép màu nào để quay ngược thời gian, để sửa chữa những lỗi lầm đã gây ra. Cánh cửa đến hạnh phúc đã đóng sập trước mặt bà, và bà chỉ còn lại một mình trong căn nhà vắng vẻ, chìm trong bóng tối của sự cô lập và nỗi ân hận khôn nguôi.
NGÀY. NỘI THẤT NHÀ CỦA MẸ CHỒNG CŨ
Bà LƯU XUÂN MAI vẫn ngồi trên chiếc sofa cũ kỹ, đôi mắt sưng húp vì khóc. Không khí cô độc đặc quánh trong căn nhà vắng. Bỗng, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Bà Mai giật mình, vội vàng đứng dậy, lòng đầy lo lắng.
BÀ MAI: Ai đó?
Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng gõ cửa mạnh hơn. Bà Mai miễn cưỡng ra mở. Một người đưa thư đưa cho bà một phong bì dày cộp, màu trắng, có in dấu mộc của tòa án. Bà Mai run rẩy nhận lấy, đóng sập cửa. Bà xé vội phong bì. Bên trong là giấy triệu tập và phán quyết sơ bộ của tòa án về vụ kiện đòi tiền của VY. Tay bà run lên bần bật khi đọc từng dòng. Số tiền 2 triệu 6 cùng các khoản chi phí phát sinh khác hiện rõ mồn một. Bà Mai ngã vật xuống ghế, tờ giấy rơi khỏi tay, gương mặt tái nhợt.
BÀ MAI: (lẩm bẩm, đầy kinh hãi) Không… Không thể nào…
NGÀY. NỘI THẤT VĂN PHÒNG LUẬT SƯ
Ánh sáng lạnh lẽo từ bên ngoài hắt vào căn phòng họp. VY ngồi đối diện với LUẬT SƯ của mình, vẻ mặt điềm tĩnh, tự tin. Vụ án đã kéo dài, tiêu tốn không ít công sức và tiền bạc, nhưng VY biết mình đang đứng về phía công lý.
VY: Vâng, tôi đã sẵn sàng.
LUẬT SƯ: (gật đầu, nhìn VY đầy tin tưởng) Cô Vy, chúng ta đã có đủ bằng chứng. Mọi thứ sẽ ổn thôi.
VY chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, ánh mắt kiên định. Cô không mong đợi sự hả hê hay trả thù, chỉ mong muốn sự công bằng được thực thi.
NGÀY. NỘI THẤT TÒA ÁN
Không khí trong phòng xử án căng thẳng đến nghẹt thở. VY xuất hiện với bộ trang phục công sở gọn gàng, thần thái tự tin, điềm đạm. Bên cạnh cô là LUẬT SƯ, đang sắp xếp tài liệu một cách chuyên nghiệp.
Ở phía đối diện, BÀ LƯU XUÂN MAI ngồi thu mình trên băng ghế, trông nhỏ bé và hốc hác. Bà không còn vẻ kiêu ngạo, hống hách như trước mà thay vào đó là sự lo lắng, sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo. Đôi mắt bà liên tục liếc nhìn VY, rồi lại cúi gằm xuống, tránh né mọi ánh nhìn.
Thẩm phán đọc phán quyết cuối cùng.
THẨM PHÁN: (giọng dứt khoát) Căn cứ vào các bằng chứng đã được thu thập và trình bày, Tòa án tuyên bố: Bà Lưu Xuân Mai phải có trách nhiệm chi trả toàn bộ số tiền bồi thường tai nạn của Chu Vũ là 2 triệu 6 trăm nghìn đồng, cùng với các khoản chi phí pháp lý và bồi thường tổn thất tinh thần cho chị Vy, tổng cộng là 3 tỷ đồng. Quyết định này có hiệu lực ngay lập tức.
Tiếng búa của Thẩm phán gõ xuống, vang dội khắp phòng xử án.
Bà Mai như chết lặng. Gương mặt bà trắng bệch, đôi mắt trợn trừng không dám tin vào những gì mình vừa nghe. Ba tỷ đồng! Một con số khổng lồ, nghiền nát mọi hy vọng cuối cùng của bà. Bà ngã khuỵu xuống ghế, hai tay ôm mặt, run rẩy.
Trong khi đó, VY chỉ hít một hơi thật sâu. Không có một chút hả hê nào trong lòng cô, chỉ là một cảm giác nhẹ nhõm vô cùng. Gánh nặng đã đè nén cô bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa. Công bằng đã được thực thi. Cô nhìn bà Mai, không oán giận, không thù hằn, chỉ còn lại sự trống rỗng. Tất cả đã kết thúc. Cô quay người, bước ra khỏi phòng xử án, để lại phía sau sự tan vỡ của một con người.
NGOÀI. HÀNH LANG TÒA ÁN
VY bước đi trên hành lang, ánh nắng ban mai từ ô cửa sổ chiếu vào, ấm áp. Cô nhìn ra bầu trời trong xanh, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi.
LUẬT SƯ: (đi bên cạnh VY) Cô Vy, chúc mừng cô. Công lý đã thuộc về cô.
VY: (lắc đầu nhẹ) Cảm ơn anh. Tôi không thấy hả hê, chỉ thấy nhẹ nhõm. Cuối cùng thì mọi thứ cũng đã về đúng vị trí của nó.
Cô ngước nhìn lên, cảm thấy như một gánh nặng khổng lồ đã được trút bỏ. Cuộc chiến pháp lý kéo dài đã kết thúc, và cô đã lấy lại được những gì thuộc về mình, không chỉ là tiền bạc, mà là sự tôn trọng và lẽ phải. Bước chân của VY giờ đây nhẹ bẫng, như thể cô đang bước vào một chương mới của cuộc đời, nơi bình yên và hạnh phúc đang chờ đợi.
NGÀY. NỘI THẤT VĂN PHÒNG GIÁM ĐỐC BỆNH VIỆN NHÂN DÂN THÀNH PHỐ
Ánh sáng ban mai rọi qua khung cửa sổ lớn, chiếu vào căn phòng làm việc khang trang. VY ngồi trước bàn, duyệt qua các báo cáo tài chính. Gương mặt cô điềm tĩnh, ánh mắt sắc sảo, không còn chút dấu vết của người phụ nữ yếu đuối, cam chịu ngày nào. Cô đã tiếp quản vị trí Giám đốc Bệnh viện Nhân Dân thành phố gần một năm nay, chứng minh năng lực vượt trội trong việc điều hành một cơ sở y tế lớn.
BÁC SĨ (NAM, KHOẢNG 40 TUỔI): (gõ cửa, bước vào, cúi đầu) Kính chào Giám đốc Vy.
VY: (ngẩng lên, mỉm cười nhẹ) Mời anh ngồi, bác sĩ. Tình hình hoạt động của khoa cấp cứu tháng này thế nào? Tôi thấy có vẻ như lượng bệnh nhân đã tăng lên, nhưng các chỉ số về thời gian chờ và hiệu quả điều trị lại cải thiện rõ rệt.
BÁC SĨ: Dạ, thưa Giám đốc. Nhờ sự chỉ đạo sát sao của Giám đốc, chúng ta đã tối ưu hóa quy trình tiếp nhận, thời gian chờ đợi của bệnh nhân đã giảm đáng kể. Tuy nhiên, vẫn còn một số trường hợp khẩn cấp phát sinh, đòi hỏi sự linh hoạt hơn.
VY: (lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu, giọng dứt khoát) Tôi hiểu. Anh cứ tiếp tục trình bày. Chúng ta cần tìm giải pháp triệt để, không chỉ là cải thiện mà phải là vượt trội. Bệnh viện là nơi cứu người, không thể chậm trễ dù chỉ một giây, và cũng không thể ngừng nâng cao chất lượng dịch vụ. Hãy chuẩn bị một báo cáo chi tiết về các giải pháp đề xuất cho buổi họp tuần tới.
Cô ra lệnh một cách tự tin và quyết đoán. Bác sĩ nhìn Vy với vẻ nể phục, gật đầu liên tục. Không ai còn nhớ rằng cô từng là một người vợ chỉ biết nội trợ, đứng sau cái bóng của chồng. Giờ đây, VY là một người lãnh đạo tài ba, điều hành cả một bệnh viện lớn, khẳng định vị thế và năng lực của mình.
TỐI. NỘI THẤT NHÀ CỦA VY
VY đang ngồi đọc sách trên sofa, hai đứa con của cô, THẰNG BÉ LỚN và EM GÁI, đang chơi lego dưới sàn nhà. Không khí gia đình ấm cúng và tràn đầy tình yêu thương. Vy khẽ mỉm cười nhìn các con, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi.
THẰNG BÉ LỚN: (ngẩng đầu nhìn VY, hào hứng) Mẹ ơi, cô giáo khen con rất tốt bụng ạ! Con đã giúp bạn nhặt sách bị rơi.
EM GÁI: Con cũng vậy ạ! Con chia sẻ đồ chơi với bạn, bạn rất vui.
VY: (đặt sách xuống, ôm hai con vào lòng, giọng dịu dàng nhưng ẩn chứa sự nghiêm túc) Mẹ biết các con là những đứa trẻ ngoan, biết yêu thương và sẻ chia. Đó là điều rất quý giá, mẹ rất tự hào.
THẰNG BÉ LỚN: Vậy thì cứ tốt bụng mãi được không ạ?
VY: (vuốt tóc con) Tốt bụng là điều cần thiết, nhưng các con phải biết cách bảo vệ bản thân mình nữa. Lòng tốt không phải là không có giới hạn. Đôi khi, người ta có thể lợi dụng lòng tốt của mình để làm những điều không tốt. Con phải đủ mạnh mẽ để nói “không” với những điều không đúng, và phải biết đặt ra ranh giới cho bản thân.
EM GÁI: Giới hạn là gì hả mẹ?
VY: Là con phải biết cái gì con có thể cho đi, và cái gì con cần giữ lại cho riêng mình. Là con phải biết nhận ra ai thực sự yêu thương con, và ai chỉ muốn lợi dụng. Mẹ đã từng rất tốt bụng, quá nhẫn nhịn, nhưng mẹ đã học được rằng đôi khi, lòng tốt không đúng chỗ có thể khiến mình bị tổn thương sâu sắc. Các con phải sống tình cảm, nhưng cũng phải tự bảo vệ mình khỏi những người có ý đồ xấu.
THẰNG BÉ LỚN: (nhìn mẹ đầy băn khoăn) Con hiểu rồi ạ. Con sẽ không để ai bắt nạt con.
Vy nhìn hai con, lòng dâng lên bao cảm xúc. Cô đã trải qua quá nhiều biến cố để hiểu rằng sự nhẫn nhịn là cần thiết, nhưng lòng tốt cũng phải có giới hạn và đôi khi cần phải mạnh mẽ đấu tranh để bảo vệ bản thân và những người mình yêu thương. Câu chuyện của cô là minh chứng sống động cho điều đó. Cô muốn các con mình sẽ mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn cô của quá khứ, biết tự bảo vệ mình trong cuộc đời đầy thử thách này. Vy mỉm cười, ôm chặt hai con, cảm thấy bình yên và tràn đầy hy vọng. Cô đã thực sự trở thành một người phụ nữ độc lập, không chỉ vững vàng về sự nghiệp mà còn kiên cường về tinh thần, là chỗ dựa vững chắc cho các con.
NGÀY. NỘI THẤT NHÀ CỦA MẸ CHỒNG CŨ
Căn nhà của BÀ LƯU XUÂN MAI giờ đây phủ một lớp bụi thời gian, u ám và lạnh lẽo. Bà nằm trên chiếc giường cũ kỹ, thân hình gầy gò, đôi mắt trũng sâu nhìn vô định ra cửa sổ. Căn bệnh tai biến đã cướp đi khả năng vận động của bà, khiến bà gần như liệt nửa người.
Một người hàng xóm mang bát cháo đến đặt xuống bàn cạnh giường. Bà LƯU XUÂN MAI khẽ rên rỉ.
NGƯỜI HÀNG XÓM (NỮ, KHOẢNG 60 TUỔI): Bà Mai ăn đi cho có sức. Con cái đâu mà không thấy chăm nom gì.
BÀ LƯU XUÂN MAI: (giọng yếu ớt, run rẩy) Cảm ơn… cô. Manh Manh… nó bận…
Người hàng xóm thở dài, không nói gì thêm, chỉ lắc đầu rồi rời đi. Bà LƯU XUÂN MAI cố gắng vươn tay nhưng không tài nào với tới bát cháo. Nước mắt lã chã rơi. Bà nhớ lại những ngày tháng vàng son, khi bà sống trong nhung lụa, khi Chu Vũ còn sống và VY còn ở bên.
Tối đó, CHU MANH MANH ghé thăm. Cô ta đặt vội gói bánh mua ở chợ lên bàn, vẻ mặt mệt mỏi và cau có.
CHU MANH MANH: (giọng cộc lốc) Mẹ sao rồi? Con bận tối mặt tối mũi, không có thời gian qua lại nhiều. Mẹ cố gắng tự lo nhé.
BÀ LƯU XUÂN MAI: (khó nhọc) Mẹ… muốn ra ngoài… Manh Manh… con thuê cho mẹ cái xe lăn…
CHU MANH MANH: (cau mày) Thuê xe lăn? Mẹ lại nghĩ ra trò gì nữa? Tốn tiền. Con nghe nói đặt cọc 500 nghìn, rồi 30 nghìn một giờ. Mắc mỏ chết. Con không có tiền cho những thứ phù phiếm đó đâu. Mẹ cứ ở yên trong nhà là được rồi.
CHU MANH MANH: (thờ ơ) Kệ đi. Con đi đây, còn bao nhiêu việc. Tối nay con không ở lại được.
Manh Manh quay lưng đi thẳng, không hề ngoái lại nhìn người mẹ già yếu đang nằm vật vã trên giường. LƯU XUÂN MAI chỉ có thể nhìn theo bóng lưng con gái khuất dần, lòng quặn thắt. Căn phòng lại chìm vào sự cô quạnh đáng sợ.
BÀ LƯU XUÂN MAI (V.O.): Mày nghĩ mày có thể sống như vậy sao, Mai? Mày đã làm gì với VY? Mày đã đối xử với con trai mày như thế nào?
Bà LƯU XUÂN MAI nhắm nghiền mắt lại. Những hình ảnh về VY và CHU VŨ hiện rõ mồn một trong tâm trí bà. Khuôn mặt nhẫn nhục của VY ngày trước, nụ cười hiền lành của CHU VŨ, và cả đôi mắt ngây thơ của THẰNG BÉ LỚN và EM GÁI khi bà xúi giục chúng những điều tàn độc. “Giết mẹ con đi, mẹ con sẽ không còn ở đây nữa.” Lời nói độc ác đó giờ đây như những mũi kim đâm vào tim bà. Bà đã từng là một người đàn bà quyền lực, kiêu hãnh, nắm trong tay số phận của người khác. Giờ đây, bà chỉ là một bà lão tàn phế, cô độc, bị chính người thân ruồng bỏ.
Bà nhớ lại số tiền 2 triệu 6 của CHU VŨ, khoản tiền bồi thường tai nạn. Khoản tiền mà bà đã chiếm đoạt, không một chút nghĩ suy về quyền lợi của VY và các cháu. Nỗi ân hận, sự dằn vặt bủa vây, khiến bà không thể thở nổi. Mỗi đêm, bà đều mơ thấy CHU VŨ trách móc, mơ thấy VY với ánh mắt lạnh lùng, xa cách.
BÀ LƯU XUÂN MAI (V.O.): Cuộc đời bà cuối cùng lại kết thúc trong sự cô độc như thế này sao? Nơi mà không ai yêu thương, không ai quan tâm, chỉ có nỗi ám ảnh và sự giày vò. Giá như… giá như bà có thể quay ngược thời gian…
NGÀY. NỘI THẤT NHÀ CỦA MẸ CHỒNG CŨ
Thời gian trôi qua, mang theo những vết hằn sâu hơn trên gương mặt đã khắc khổ của LƯU XUÂN MAI. Căn bệnh ngày càng nặng, khiến bà không còn đủ sức để mơ hay dằn vặt. Ánh mắt bà giờ đây chỉ còn sự trống rỗng, một sự chấp nhận số phận nghiệt ngã. Những ngày cuối đời, bà lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng cuối cùng của buổi chiều tà yếu ớt rọi vào. Bà không còn oán hận hay tham vọng. Có lẽ, những tháng ngày bị bỏ rơi, những đêm dài đối mặt với bóng tối và sự cô độc, đã gọt giũa đi cái tôi kiêu ngạo, độc đoán của bà. Bà hiểu rằng, tiền tài, địa vị, sự kiểm soát… tất cả đều chỉ là hư vô khi con người ta đối diện với sự mong manh của sinh mệnh và sự thật về những gì mình đã gây ra.
Bà nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc. Đó không phải là nước mắt của sự tiếc nuối cho những gì đã mất, mà là nước mắt của một sự nhận thức muộn màng, một lời xin lỗi không bao giờ có thể thốt ra thành lời. Cuộc đời bà, cuối cùng, chỉ còn lại sự yên lặng đến đáng sợ, một lời nhắc nhở rằng mọi hành động đều có cái giá của nó, và có những tổn thương mà thời gian cũng không thể nào chữa lành. Nhưng đôi khi, chính sự cô độc, sự mất mát, lại là con đường duy nhất để con người ta tìm thấy một chút bình yên trong tâm hồn, dẫu là vào những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời. Bà Mai ra đi trong sự tĩnh lặng, không một lời trăng trối, chỉ còn lại căn nhà lạnh lẽo và những ký ức buồn bã về một cuộc đời đầy biến động và những lựa chọn sai lầm.