Đi trao quà cho bà con vùng cao, giám đốc s/ững s/ờ khi gặp người yêu cũ đang xếp hàng, anh đang chuẩn bị bước tới chỗ cô thì một đ/ứa tr/ẻ ào tới. Hóa ra đứ/a b/é ấy chính là…
Trên con đường đất đỏ ngoằn ngoèo giữa núi rừng Tây Bắc, đoàn xe từ thiện từ từ tiến vào bản nhỏ nơi cái rét như cắt da vẫn còn vương vấn trong tiết xuân. Người dân đã xếp hàng ngay ngắn từ sớm, gương mặt lấm tấm sương nhưng ánh mắt đầy mong chờ.
Dương – giám đốc một công ty lớn ở thành phố – ngồi trên chiếc xe đi đầu. Là người kín tiếng, ít ai biết rằng chuyến đi lần này với anh không đơn thuần chỉ là từ thiện. Bởi nơi đây là vùng đất mang theo một phần ký ức mà anh tưởng đã bị thời gian vùi lấp.
Sau khi dựng bàn phát quà, Dương đứng lặng một lúc nhìn dòng người nối nhau. Chăn, áo, bánh kẹo lần lượt được trao tận tay từng người dân. Cho đến khi ánh mắt anh chợt sữ/ng lại nơi cuối hàng.
Một người phụ nữ mặc áo khoác cũ, mái tóc dài được buộc gọn, gương mặt dù gầy đi nhiều nhưng đường nét thì không thể lẫn vào đâu được.
Hà.
Mối tình đầu, người từng yêu anh bằng cả trái tim và cũng là người đã r/ời b/ỏ anh không một lời giải thích… cách đây hơn năm năm.
Cô đang cúi đầu, ôm chặt túi quà đơn sơ, không hề hay biết có một ánh mắt đang dõi theo mình từ xa. Dương đứng như chôn chân tại chỗ. Trái tim anh đập nhanh như lần đầu gặp cô trong giảng đường đại học năm nào.
Anh bước chậm về phía cô, môi mấp máy định gọi tên.
Nhưng đúng lúc ấy…
“Mẹ ơi!” – một giọng trẻ con lanh lảnh vang lên.
Một cậu bé chừng bốn, năm tuổi chạy ào tới, ôm chầm lấy chân Hà.
Dương chết lặng. Nhưng điều khiến anh cho/áng vá/ng hơn là khi cậu bé ngẩng đầu lên nhìn anh – đôi mắt to tròn, sống mũi cao, chiếc cằm cương nghị… trời ơi, không thể như thế được…
Dương vẫn đứng như trời trồng, ánh mắt găm chặt vào gương mặt cậu bé, những đường nét quen thuộc hiện rõ ràng đến mức đáng sợ. Trong đầu anh, một cơn bão dữ dội đang càn quét, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức và thực tại. Hơn năm năm trước, Hà ra đi không một lời từ biệt, và giờ đây, trước mặt anh là một đứa trẻ mang dấu ấn không thể chối cãi của chính mình.
Hà, cảm nhận được sự im lặng bất thường từ phía Dương, chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô chạm vào anh. Một tia ngạc nhiên thoáng qua, rồi nhanh chóng biến thành vẻ bối rối, ngượng ngùng hiện rõ trên gương mặt vốn đã gầy gò. Cô dường như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong. Bàn tay cô siết chặt hơn vào vai cậu bé, như một phản xạ bảo vệ.
Cậu bé vẫn ôm chặt lấy chân mẹ, đôi mắt to tròn long lanh tò mò nhìn Dương, rồi lại nhìn Hà, như thể muốn hỏi xem người đàn ông xa lạ này là ai. Cậu hơi nghiêng đầu, một cử chỉ ngây thơ nhưng lại như mũi dao cứa vào trái tim Dương. Anh không thể rời mắt khỏi cậu bé, khỏi những nét giống anh đến kinh ngạc. Mọi âm thanh xung quanh như tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ giữa ba người họ. Hà cố gắng tránh né ánh mắt Dương, quay mặt đi một chút, nhưng sự căng thẳng trong không khí càng trở nên đặc quánh.
Dương hít một hơi thật sâu, cố ép trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực mình trở về nhịp điệu bình thường. Anh siết chặt nắm tay, dồn hết sức lực vào đôi chân đang như muốn khuỵu xuống. Từng bước, từng bước một, Dương tiến về phía Hà, như một người bị mộng du đang cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, găm xuống nền đất lạnh lẽo của bản nhỏ.
Hà ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn như con thú bị dồn vào đường cùng. Cô lập tức cúi gằm mặt xuống, mái tóc lòa xòa che đi một nửa khuôn mặt gầy gò, hốc hác. Bàn tay cô siết chặt hơn vào bàn tay bé xíu của cậu bé, kéo cậu áp sát vào chân mình, như một tấm lá chắn vô hình. Dương nhìn rõ sự run rẩy trong động tác của Hà, và sự bảo vệ bản năng đó càng khiến anh tin vào điều mình đang linh cảm.
“Hà…” Giọng Dương khản đặc, như thể có vật gì đó mắc kẹt nơi cổ họng. Anh muốn hỏi thẳng, muốn gào lên những thắc mắc đã dồn nén suốt hơn năm năm qua, muốn biết ai là cha đứa bé này. Nhưng rồi, nhìn thấy đôi mắt to tròn, ngây thơ của cậu bé đang ngước nhìn mình, tất cả những lời lẽ chất vấn dồn nén ấy bỗng tan biến, nghẹn lại thành một tiếng thở dài nặng nề. Cổ họng anh khô khốc, đắng chát. Hà vẫn không dám nhìn anh, chỉ co rụt người lại, ôm chặt lấy cậu bé vào lòng.
Dương đã đứng đó, bất động. Không khí xung quanh đặc quánh sự im lặng, nặng nề đến nghẹt thở. Bản nhỏ, vốn ồn ào với tiếng trẻ con và những công việc thường nhật, giờ đây như ngừng lại, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía anh và Hà, nhưng họ không còn nhận ra điều đó. Trong đầu Dương là hàng vạn câu hỏi, xô đẩy nhau chen lấn, nhưng tất cả đều mắc kẹt ở cổ họng. Anh nhìn cậu bé, cố gắng phân tích từng đường nét trên khuôn mặt non nớt ấy: đôi mắt to tròn, vầng trán cao, khóe môi… Tất cả đều mơ hồ gợi lên một hình bóng quá khứ, một nỗi ám ảnh suốt hơn năm năm qua.
Cuối cùng, Dương không chịu được sự tra tấn của thinh không. Một tiếng thở dài thoát ra, rồi một lời nói khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan lớp băng mỏng manh đang bao phủ lấy họ.
“Hà…” Giọng Dương run run, khản đặc hơn cả lúc nãy. Anh dừng lại, hít một hơi, ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu bé đang nép mình sau Hà. “Cậu bé… tên là gì?”
Cậu bé ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Dương, trong veo không một chút vẩn đục. Một tia hy vọng, một nỗi sợ hãi cùng lúc dấy lên trong lồng ngực Dương. Anh nín thở chờ đợi.
Hà giật mình. Bàn tay cô siết chặt lấy cánh tay bé xíu của con trai, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cô cúi gằm mặt, mái tóc đen mượt che khuất gần hết khuôn mặt. Cơ thể cô run lên bần bật, như đang chống chọi với một cơn gió lạnh giá thấu xương. Cô không thể cất lời, không thể nhìn vào đôi mắt đầy ám ảnh của Dương. Sự ngập ngừng của Hà là câu trả lời cay đắng nhất mà Dương từng nhận được. Mỗi giây trôi qua là một nhát dao cứa vào trái tim anh.
Hà cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt lướt qua vai Dương, không dám nhìn thẳng vào anh. Môi cô mấp máy, lời nói lí nhí, gần như chìm vào không khí loãng của vùng cao.
HÀ
(Căng thẳng, lí nhí)
Cháu bé nhà tôi… Chúng tôi… xin phép đi trước.
Cô không chờ câu trả lời, vội vàng kéo mạnh tay cậu bé. Cậu bé, vẫn còn ngơ ngác, bị kéo giật về phía sau, chân bước loạng choạng. Hà cúi thấp người, như muốn lẫn vào đám đông đang đứng nhìn, gắng sức thoát khỏi hàng người nhận quà, khỏi đôi mắt đang thiêu đốt của Dương.
Chân Hà vừa chạm đến rìa đám đông, lưng cô đã cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua. Dương nhanh chóng bước tới, sải bước dài mà nhẹ như gió nhưng khí chất lại kiên quyết chặn đứng con đường của Hà. Bàn tay anh không chạm vào cô, nhưng cả thân hình vạm vỡ của Dương như một bức tường vững chắc, ép cô dừng lại. Hà giật mình, ngẩng phắt lên, ánh mắt hoảng loạn va vào đôi mắt rực lửa của Dương.
DƯƠNG
(Giọng trầm xuống, dứt khoát)
Hà, chúng ta cần nói chuyện.
Sắc mặt Hà tái mét. Cô vội vàng đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt lướt qua những gương mặt tò mò trong đám đông đang dần vãn. Một nỗi sợ hãi tột cùng trỗi dậy, cô sợ hãi những ánh nhìn dò xét, sợ hãi ai đó sẽ nhận ra, sẽ bàn tán. Cậu bé vẫn đang nắm chặt tay Hà, ngước nhìn giữa Dương và mẹ mình, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Dương đứng đó, lặng lẽ, không rời mắt khỏi Hà, chờ đợi câu trả lời.
Hà hít một hơi sâu, đôi mắt hoảng loạn vẫn tránh né ánh nhìn của Dương. Cô nắm chặt tay cậu bé, như tìm kiếm một điểm tựa.
HÀ
(Giọng khẽ, vội vàng)
Dương… anh hiểu lầm rồi. Tôi không có gì để nói với anh cả.
DƯƠNG
(Ánh mắt sắc như dao, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa nỗi đau)
Hiểu lầm? Sau hơn năm năm, em muốn nói đây là một sự hiểu lầm?
Dương không đợi Hà trả lời. Trong khoảnh khắc đối mặt ấy, gương mặt Hà đang tái mét bỗng chồng lấn lên một hình ảnh khác, rạng rỡ và sống động hơn. Tâm trí Dương như bị kéo ngược về quá khứ, về những ngày tháng tươi đẹp ở Thành phố.
CẢNH: GIẢNG ĐƯỜNG ĐẠI HỌC – HƠN NĂM NĂM TRƯỚC (KÝ ỨC DƯƠNG)
Nắng vàng ươm xuyên qua ô cửa kính của Giảng đường đại học, đổ xuống mái tóc đen nhánh của HÀ. Cô gái trẻ với nụ cười trong veo, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả bầu trời Tiết xuân. HÀ quay sang nhìn DƯƠNG, tay khẽ chạm vào tay anh.
HÀ
(Vô tư, rạng rỡ)
Dương, sau này chúng mình sẽ cùng nhau làm rất nhiều điều ý nghĩa, anh nhé! Anh sẽ thành công, em sẽ luôn ở bên anh.
DƯƠNG
(Nắm chặt tay Hà, ánh mắt đầy yêu thương)
Anh tin là vậy. Chúng mình sẽ không bao giờ xa nhau, Hà à. Sẽ mãi mãi bên nhau.
CẮT TRỞ LẠI CẢNH HIỆN TẠI: BẢN NHỎ – TIẾT XUÂN
Hình ảnh Hà tươi tắn tan biến, thay vào đó là gương mặt lo sợ hiện tại. Dương vẫn đứng đó, thân hình sừng sững, nhưng đôi mắt anh chìm trong một nỗi đau âm ỉ. Anh nhìn Hà, ánh mắt như xuyên thấu.
DƯƠNG
(Thốt ra, nửa như hỏi Hà, nửa như tự hỏi chính mình, giọng nghẹn lại)
Tại sao… tại sao em lại rời bỏ anh không một lời, Hà?
Hà bàng hoàng, cô lùi lại một bước, đôi môi mím chặt. Nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trong đôi mắt cô. Cậu bé vẫn ngơ ngác nhìn mẹ, rồi lại nhìn Dương, không hiểu.
Dương vẫn đứng đó, thân hình sừng sững chắn trước Hà và cậu bé. Ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt tái nhợt của Hà, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho nỗi đau anh đã mang suốt hơn năm năm qua. Cậu bé nắm chặt vạt áo Hà, đôi mắt tròn xoe hết nhìn mẹ lại nhìn người đàn ông lạ mặt.
Hà hít một hơi sâu, lồng ngực phập phồng cố gắng nén lại sự hoảng loạn đang dâng trào. Cô biết mình không thể để cảnh tượng này tiếp diễn trước mặt dân làng và nhất là trước mặt con trai. Cô liếc nhìn xung quanh, vài người dân đã bắt đầu để ý đến sự căng thẳng giữa hai người.
HÀ
(Thì thầm, giọng khẩn khoản, gần như cầu xin)
Dương… ở đây không tiện nói chuyện. Anh để chúng tôi đi đi. Chuyện đã qua rồi, anh à.
Hà cố gắng kéo tay cậu bé, định lách qua người Dương. Nhưng Dương nhanh hơn, anh giơ tay ra, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết giữ lấy cánh tay Hà. Lực nắm không quá mạnh, nhưng đủ để giữ cô lại, không cho cô một cơ hội thoát thân. Ánh mắt Dương vẫn sắc lạnh, nhưng có một tia tuyệt vọng ẩn hiện.
DƯƠNG
(Giọng nói trầm, khàn đặc, không chút khoan nhượng)
Qua rồi? Em nghĩ mọi chuyện có thể “qua rồi” dễ dàng như vậy sao, Hà? Chúng ta cần phải nói chuyện. Ngay bây giờ.
Hà vùng vẫy nhẹ, cô cố gắng gỡ tay Dương ra nhưng anh vẫn giữ chặt. Cô ngước nhìn đôi mắt sâu hun hút của Dương, trong đó có cả yêu thương, cả giận dữ, cả sự tổn thương. Cậu bé cảm nhận được sự căng thẳng giữa mẹ và người đàn ông lạ, nó rụt rè hơn, nép sát vào người Hà, đôi mắt mở to.
Cậu bé, như bị một luồng điện giật, bất ngờ nức nở, tiếng khóc vỡ òa giữa không gian núi rừng đang trở nên căng thẳng. Nó kéo mạnh vạt áo Hà, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì sợ hãi.
CẬU BÉ
(Khóc nức nở, giọng run rẩy)
Mẹ ơi… con muốn về! Con sợ… con sợ lắm!
Tiếng khóc của đứa trẻ như xé toang sự im lặng gượng gạo, thu hút ánh mắt tò mò của những người dân bản đang lúi húi xếp hàng nhận quà. Hà như bị một cú đánh mạnh vào lồng ngực. Sự hoảng loạn nhanh chóng biến thành nỗi áp lực đè nặng. Cô cảm thấy mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mình, vào cảnh tượng hỗn loạn giữa cô, Dương và con trai.
HÀ
(Thì thầm, gần như rít lên, mắt long lanh nước)
Dương! Anh thấy chưa? Anh làm con sợ! Buông tôi ra! Làm ơn…
Hà vùng vẫy mạnh hơn, cố gắng gỡ tay mình khỏi Dương, nhưng bàn tay anh vẫn sắt đá, không chút lay chuyển. Anh nhìn Hà, rồi nhìn xuống cậu bé đang khóc thét, nét mặt anh thoáng qua sự dao động, nhưng ánh mắt kiên quyết vẫn không hề vơi đi. Anh biết không thể để cô chạy trốn thêm lần nào nữa. Cậu bé vẫn bám chặt lấy Hà, tiếng khóc càng lúc càng lớn, vang vọng khắp khoảng sân nhỏ.
Dương nhìn xuống cậu bé, trái tim anh như bị bóp nghẹt bởi tiếng khóc thét đầy sợ hãi của con. Ánh mắt lo lắng của những người dân bản bắt đầu đổ dồn về phía họ, sự căng thẳng trong không khí càng lúc càng rõ ràng. Anh biết, anh không thể tiếp tục cuộc đối đầu này ngay tại đây, giữa một bản làng nghèo khó, nơi lẽ ra là lúc san sẻ niềm vui.
Anh buông lỏng tay Hà, nhưng không phải vì từ bỏ, mà vì một quyết định khác đã hình thành trong đầu. Hà lập tức giật mình, tưởng rằng anh đã nhượng bộ. Nhưng rồi, giọng nói của Dương vang lên, trầm ấm và dịu dàng đến bất ngờ, khiến cô sững lại.
DƯƠNG
(Dịu giọng, ánh mắt kiên định)
Được rồi, anh sẽ đưa hai mẹ con em về.
Hà ngước nhìn Dương, ánh mắt cô đầy vẻ hoài nghi và cảnh giác. Về đâu? Về cái nơi mà cô đã cố gắng chạy trốn suốt hơn năm năm qua ư?
HÀ
(Giọng run rẩy)
Anh… Anh muốn gì?
DƯƠNG
(Nhấn mạnh từng chữ)
Chúng ta cần nói chuyện riêng, Hà. Rất nhiều chuyện cần nói.
Ánh mắt Dương nhìn thẳng vào Hà, không một chút dao động, không một chút nhân nhượng. Đó là ánh mắt của một người đàn ông đã chờ đợi quá lâu, đã chịu đựng quá nhiều, và giờ đây, anh sẽ không để vụt mất cơ hội nào nữa. Sự kiên định ấy mạnh mẽ đến mức Hà cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô biết, mình không thể từ chối. Cậu bé vẫn đang bám chặt lấy cô, tiếng nức nở giờ đã nhỏ dần thành những tiếng thút thít, nhưng sự hiện diện của con trai càng khiến Hà cảm thấy bế tắc. Cô nhìn sâu vào đôi mắt Dương, thấy ở đó sự quyết tâm không thể lay chuyển, một lời hứa im lặng rằng anh sẽ không bao giờ buông cô ra nữa. Hà nuốt khan, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô hiểu, cuộc chạy trốn đã đến hồi kết.
Hà nuốt khan, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô hiểu, cuộc chạy trốn đã đến hồi kết. Cuối cùng, Hà miễn cưỡng gật đầu. Đó không phải là sự đồng ý, mà là sự khuất phục trước sức ép vô hình từ ánh mắt kiên định của Dương. Cậu bé vẫn rúc vào người cô, tiếng nức nở đã cạn nhưng hơi thở vẫn còn gấp gáp. Hà dùng bàn tay run rẩy nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của con, như tìm kiếm một chút sức mạnh để đối diện với những gì sắp đến.
Dương khẽ xoay người, dẫn lối về phía chiếc xe ô tô của anh đang đỗ cách đó không xa, trong hàng dài của đoàn xe từ thiện. Anh không quay đầu lại, không nhìn Hà, nhưng bước chân đầy vẻ chắc chắn, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. Hà cắn môi, cảm giác như đang bị kéo đi bởi một sợi dây vô hình, bởi một lời hứa đã bị lãng quên từ hơn năm năm trước.
Ba người lặng lẽ bước đi trên con đường đất lổn nhổn, vượt qua những ánh mắt tò mò và đầy cảm thông của người dân bản nhỏ. Tiếng gió tiết xuân xào xạc thổi qua những hàng cây rừng Tây Bắc, mang theo sự lạnh lẽo thấm vào da thịt, nhưng không thể lạnh bằng sự im lặng đè nén giữa họ. Tiếng bước chân nặng nề của Dương, tiếng dép quẹt nhẹ trên đất của Hà và tiếng lào xào của lá cây hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc u ám cho khoảnh khắc định mệnh. Mỗi bước chân là một nhát cắt sâu vào quá khứ, kéo họ lại gần hơn với một tương lai đầy bão tố. Hà cúi gằm mặt, không dám đối diện với bất kỳ ai, kể cả Dương. Trong tâm trí cô, chiếc xe phía trước không phải là phương tiện di chuyển, mà là cỗ máy thời gian đưa cô về lại địa ngục mà cô đã trốn chạy. Còn Dương, anh không ngừng siết chặt nắm tay, lòng thầm nghĩ, giờ thì cô không thể chạy được nữa.
Dương khởi động xe. Tiếng động cơ gầm nhẹ, cắt ngang sự im lặng đến rợn người. Anh siết chặt vô lăng, cố gắng giữ cho gương mặt mình vẻ bình thản nhất có thể, nhưng sống lưng anh vẫn cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc. Hà ngồi ở ghế phụ, Cậu bé rúc vào lòng cô, đôi mắt to tròn đã nhắm nghiền vì mệt. Hơi thở đều đều của con khiến Hà cảm thấy một chút an ủi, nhưng cũng là gánh nặng nghìn cân đè lên vai cô. Cô không dám ngẩng đầu, không dám nhìn vào gương chiếu hậu, nơi cô biết Dương đang cố gắng bắt gặp ánh mắt mình. Cả khoang xe chìm trong một bầu không khí đặc quánh của sự căng thẳng và những câu hỏi không lời.
Dương lái xe chậm rãi, bỏ lại phía sau những căn nhà xiêu vẹo của bản nhỏ, tiến vào con đường đất gồ ghề dẫn ra đường nhựa. Anh biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Anh cần một câu trả lời. Hơn năm năm qua, anh đã sống trong sự mịt mờ, trong nỗi đau bị bỏ rơi. Giờ đây, mảnh ghép lớn nhất cuộc đời anh đang ở ngay trước mắt. Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói vang lên dứt khoát, cắt ngang sự im lặng. Hà giật mình, trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Hà,” Dương gọi, giọng anh trầm đục nhưng đầy quyền lực. “Anh biết đây không phải ngẫu nhiên.”
Hà vẫn cúi đầu, bàn tay cô siết chặt lấy áo của Cậu bé. Cô cảm thấy toàn thân mình run rẩy, như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Cô không thể nói được bất cứ điều gì, cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối u vô hình.
Dương dừng xe bên vệ đường, dưới tán cây cổ thụ, tiếng gió vẫn thì thầm qua kẽ lá. Anh quay hẳn sang nhìn Hà, ánh mắt sắc lạnh, không cho phép cô né tránh. “Cậu bé…” anh nói, giọng ngập ngừng một thoáng trước khi dứt khoát bật ra, “có phải con của anh không?”
Cậu bé… có phải con của anh không?”
Câu hỏi của Dương như một tiếng sét đánh thẳng vào thinh không đặc quánh. Hà giật mình, toàn thân cô đột ngột cứng đờ. Cậu bé vẫn say ngủ trong lòng, hơi ấm từ con trai lại càng khiến trái tim Hà nhói lên. Cô muốn chối bỏ, muốn chạy trốn, nhưng ánh mắt kiên định của Dương đã ghim chặt cô lại. Tất cả sự kìm nén, những cố gắng gồng mình mạnh mẽ suốt hơn năm năm qua, giờ đây vỡ vụn như thủy tinh. Nước mắt cô tuôn rơi lã chã, nóng hổi lăn dài trên gò má. Đôi vai Hà run rẩy không kiểm soát, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Cô gục đầu xuống, che đi gương mặt đầm đìa nước mắt, cố gắng hít thở nhưng vô ích. Tiếng nức nở bật ra thành từng đợt, đứt quãng, xen lẫn sự đau đớn và hối hận.
“Phải… phải là con của anh… Dương à,” Hà thốt lên, giọng cô vỡ òa trong tiếng khóc. Những lời nói như những nhát dao cứa vào không khí, vào trái tim Dương, vào chính nỗi đau của Hà.
Hà nức nở, gục đầu vào vai cậu bé đang say ngủ. Hơi ấm của con trai không xoa dịu được cơn lạnh buốt đang cào xé tâm can cô. Dương vẫn đứng đó, bất động, ánh mắt như xuyên thấu màn đêm, chờ đợi. Anh không nói một lời nào, chỉ có sự im lặng nặng trĩu. Hà biết mình không thể trốn tránh thêm được nữa. Hơn năm năm trời lẩn trốn, chôn vùi ký ức, giờ đây tất cả đều phơi bày.
“Em… em xin lỗi,” Hà thì thào, giọng đứt quãng. “Em biết mình đã sai. Em biết anh sẽ hận em.”
Dương khẽ nhíu mày, sự kiên nhẫn trong anh gần như cạn kiệt. “Giải thích đi, Hà. Tại sao? Tại sao em lại bỏ đi? Tại sao em lại giấu anh chuyện này suốt ngần ấy năm?” Giọng anh trầm khàn, mang theo nỗi đau đớn và cả sự giận dữ kìm nén.
Hà ngẩng mặt lên, đôi mắt sưng húp, nhìn xoáy vào Dương. Ký ức ùa về như một thước phim quay chậm, về những ngày tháng hạnh phúc ở `Giảng đường đại học`, về mối tình đầu tưởng chừng vĩnh cửu. Nhưng tất cả đã tan vỡ, chỉ còn lại sự đau đớn và hối hận.
“Hơn năm năm trước,” Hà bắt đầu, giọng cô run rẩy như sắp đứt, “khi em biết mình có thai… em đã rất sợ hãi. Gia đình em… họ không chấp nhận. Bố mẹ em muốn em phải từ bỏ tất cả. Họ nói anh… anh không xứng đáng.”
Cô ngừng lại, hít một hơi sâu, nụ cười cay đắng hiện lên trên môi. “Lúc đó, công ty của bố anh gặp biến cố lớn. Em nghe nói anh đang gặp khó khăn. Rồi… rồi em nhận được một tin nhắn nặc danh. Họ nói nếu em không rời xa anh, sẽ có người khiến anh phải trả giá đắt. Họ nói em sẽ là gánh nặng, là vật cản của anh.”
Dương sững sờ. “Ai? Ai đã nói những lời đó?” Anh gặng hỏi, giọng đầy nghi hoặc.
“Em không biết… họ là ai. Nhưng lời đe dọa đó… nó quá kinh khủng, Dương à.” Nước mắt Hà lại trào ra. “Em đã tin rằng… đó là cách duy nhất để bảo vệ anh. Em không muốn anh vì em mà phải gánh chịu thêm bất cứ điều gì. Em đã nghĩ… khi em biến mất, anh sẽ quên em, và mọi chuyện sẽ ổn.”
Cô gục đầu xuống, những lời cuối cùng gần như nghẹn lại trong cổ họng, đầy sự hối hận và tủi nhục. “Em đã quá yếu đuối. Em đã quá ngu ngốc. Em đã để sự sợ hãi và những lời đe dọa đó làm lu mờ lý trí. Em rời đi mà không một lời giải thích. Em xin lỗi… Dương. Em thật sự xin lỗi.”
Dương lùi lại một bước, toàn thân anh đông cứng. Những lời Hà nói như một làn sóng dữ dội đánh thẳng vào tâm trí anh, lật đổ mọi định kiến, mọi nỗi oán giận anh đã ghim giữ suốt bao năm qua. Một phần trong anh muốn tin, một phần khác lại nghi ngờ. Nhưng nhìn những giọt nước mắt thật sự từ Hà, nhìn đứa con trai đang nằm yên trong lòng cô… anh không biết phải tin vào điều gì nữa.
Cậu bé khẽ cựa mình, tiếng khóc nức nở của Hà có lẽ đã làm thằng bé giật mình. Hà lập tức ôm chặt con hơn, cố gắng nén tiếng khóc vào trong.
Dương đứng như trời trồng, khuôn mặt anh lúc trắng bệch vì sốc, lúc lại đỏ bừng lên vì giận dữ và đau đớn. Những lời Hà nói, dù đầy nước mắt và sự hối hận, cũng không thể xoa dịu đi ngọn lửa căm phẫn đang cháy bùng trong lồng ngực anh. Anh không thể tin được rằng Hà đã giấu anh bí mật động trời này suốt `hơn năm năm` ròng rã. Bao nhiêu đêm anh mất ngủ, bao nhiêu nơi anh tìm kiếm, tất cả chỉ vì một lời đe dọa không rõ nguồn gốc và sự yếu đuối của cô?
`Cậu bé` khẽ cựa mình lần nữa, dụi đầu vào vai Hà, nhưng vẫn say ngủ. Hà siết chặt vòng tay, cố gắng nén tiếng nấc vào trong, mắt vẫn nhìn Dương đầy van lơn và sợ hãi.
Dương tiến lại một bước, đôi mắt anh như muốn thiêu đốt Hà. Giọng anh trầm khàn, mỗi từ như găm vào không khí, nặng trĩu nỗi đau. “Tại sao… tại sao em lại giữ bí mật này suốt `5 năm`? Em biết anh đã tìm em thế nào không, Hà?” Anh chất vấn, chất chứa trong đó cả sự bất lực lẫn phẫn nộ tột cùng. “Em biến mất không một dấu vết, không một lời giải thích. Em có biết `Thành phố` này nhỏ bé đến mức nào khi anh cắm đầu tìm kiếm em khắp mọi ngóc ngách không?”
Hà ngước lên, đôi mắt cô ngấn nước. “Em… em xin lỗi. Em đã nghĩ… khi em đi, mọi chuyện sẽ ổn cho anh. Em không muốn anh phải gánh chịu thêm bất cứ điều gì vì em.”
“Gánh chịu?” Dương cười khẩy, nụ cười méo mó. “Em gọi cái việc anh sống như một cái xác không hồn suốt `5 năm` là ‘ổn’ sao? Em gọi việc anh mất hết niềm tin, mất hết hy vọng là không ‘gánh chịu’ sao?” Anh đưa tay lên day thái dương, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào đầu. “Em có biết anh đã tìm em khắp mọi nơi, từ `Giảng đường đại học` cũ của chúng ta, đến từng quán cà phê, từng con phố mà chúng ta từng hẹn hò? Anh đã thuê người tìm kiếm, đã bỏ cả công việc ở `Công ty lớn` để lùng sục khắp nơi. Nhưng không một manh mối nào.”
Giọng Dương nghẹn lại, anh nhìn `cậu bé` trong vòng tay Hà, rồi lại nhìn cô. Sự thật trần trụi đau đớn đến tận xương tủy. “Vậy mà em… em ở đây, cùng với con của chúng ta, mà không một lời báo tin? Em để anh sống trong sự dằn vặt, còn em, em sống cuộc sống của riêng em sao?” Anh không thể che giấu được sự chua chát trong từng câu chữ.
Hà cúi gằm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhỏ xuống mái tóc của `cậu bé`. “Dương… em thật sự không có lựa chọn nào khác. Em đã quá sợ hãi. Em đã nghĩ… khi anh thành công, anh sẽ quên em, và tìm được một người tốt hơn.”
“Tốt hơn?” Dương lặp lại, đầy vẻ khinh miệt. “Em tự cho mình cái quyền quyết định ai là người tốt hơn cho anh sao? Em không hề tin tưởng anh, phải không, Hà?” Anh lùi lại một bước, cảm thấy như một bức tường vô hình vừa sụp đổ giữa hai người. “Em đã hủy hoại tất cả. Hủy hoại `mối tình đầu` của chúng ta, hủy hoại niềm tin của anh. Và bây giờ, em muốn anh tin vào những lời giải thích này sao?”
Dương nhìn Hà, ánh mắt anh tóe lửa, những lời buộc tội vẫn còn lởn vởn trong cổ họng. Anh đang định nói thêm điều gì đó thật cay nghiệt, để trút bỏ hết nỗi đau đớn bấy lâu.
Đúng lúc ấy, `cậu bé` trong vòng tay Hà khẽ cựa quậy. Đôi mắt bé hé mở, rồi chớp chớp vài cái như còn ngái ngủ. `Cậu bé` đưa bàn tay nhỏ xíu lên dụi dụi mắt, rồi ngước lên, đôi mắt đen láy, to tròn như hai hòn bi ve nhìn thẳng vào Dương.
Không một chút do dự, không một chút ngần ngại, `cậu bé` khẽ gọi, giọng nói non nớt, trong trẻo như tiếng suối reo giữa `núi rừng Tây Bắc` vọng vào không gian tĩnh lặng, đầy căng thẳng: “Bố ơi…”
Tiếng gọi ấy, dù nhỏ nhẹ, lại như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim Dương. Mọi cơn giận dữ, mọi sự đau đớn, mọi lời buộc tội đang chực trào ra bỗng chốc tan biến. Toàn thân Dương cứng đờ. Khuôn mặt anh từ đỏ bừng vì giận dữ, rồi tái nhợt vì sốc, giờ đây lại chuyển sang một vẻ bàng hoàng, xen lẫn sự mềm yếu đến lạ. Anh sững sờ nhìn `cậu bé`, đôi mắt bất chợt rưng rưng.
Dương đứng sững sờ, đôi mắt anh rưng rưng nhìn `cậu bé`. Tiếng “Bố ơi” vẫn còn văng vẳng trong tâm trí anh, như một khúc ca bị lãng quên bỗng dưng ngân lên. Nước mắt nóng hổi chầm chậm lăn dài trên má Dương. Anh không còn quan tâm đến những lời buộc tội hay nỗi đau cũ. Giờ đây, chỉ còn lại một cảm giác choáng ngợp, xen lẫn niềm hạnh phúc không thể tả.
Dương từ từ quỳ xuống, đôi tay run rẩy dang rộng. `Cậu bé` nhìn Dương, đôi mắt tròn xoe vẫn ngây thơ. Như một bản năng mách bảo, `cậu bé` rời khỏi vòng tay Hà, chập chững bước về phía Dương. Khoảnh khắc `cậu bé` lọt vào lòng, Dương ôm chặt lấy con, như thể sợ hãi rằng đây chỉ là một giấc mơ và `cậu bé` sẽ tan biến. Anh hít hà mùi hương trẻ thơ, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé ấy, rồi thì thầm, giọng nói nghẹn ngào trong nước mắt: “Con trai của bố… bố đây rồi.”
Hà đứng lặng người, chứng kiến cảnh tượng đó. Nước mắt cô cũng không ngừng tuôn rơi, nhưng khác với Dương, đây là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của gánh nặng được trút bỏ, và của một niềm hy vọng mong manh về một tương lai tươi sáng hơn. Cô nhìn Dương và `cậu bé`, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. Ánh nắng `tiết xuân` yếu ớt chiếu qua kẽ lá, rải những đốm sáng lung linh lên khung cảnh đầy xúc động giữa `núi rừng Tây Bắc`.
Cái ôm của Dương và `cậu bé` không chỉ là sự tái ngộ của cha con, mà còn là cây cầu nối liền những vết nứt sâu hoắm trong trái tim của cả ba người. Thời gian như ngừng lại, những tiếng ồn ào của đoàn từ thiện, của cuộc sống `bản nhỏ` xa xôi kia dường như tan biến. Chỉ còn lại hơi ấm, tình yêu thương và sự hối hận đan xen. Dương ngước nhìn Hà, ánh mắt anh giờ đây không còn sự giận dữ hay trách móc, mà chỉ là sự thấu hiểu và một chút gì đó của sự xoa dịu. Anh hiểu rằng, những năm tháng qua, Hà cũng đã phải gánh vác một gánh nặng không hề nhỏ.
Tiếng gọi “Bố ơi” của `cậu bé` không chỉ đánh thức bản năng làm cha trong Dương, mà còn mở ra một cánh cửa cho sự tha thứ. Nó cho Dương thấy rằng, dù quá khứ có đau đớn đến mấy, thì tương lai vẫn luôn ẩn chứa những phép màu. Hà, với đôi mắt đẫm lệ, đã cảm nhận được sự thay đổi trong ánh nhìn của Dương. Cô biết, con trai đã làm điều mà bao nhiêu lời nói, bao nhiêu sự hối lỗi cũng không thể làm được: hóa giải hận thù, hàn gắn yêu thương.
Giữa `núi rừng Tây Bắc` hùng vĩ, trong cái `tiết xuân` se lạnh, một khởi đầu mới đã nảy mầm. Đó là khởi đầu cho một gia đình, dù không trọn vẹn từ đầu, nhưng lại được xây đắp bằng tình yêu thương và sự trưởng thành từ những lỗi lầm. Bài học cuộc sống đôi khi đến thật bất ngờ, qua tiếng gọi ngây thơ của một đứa trẻ, nhắc nhở con người về giá trị cốt lõi của sự kết nối, sự bao dung và niềm tin vào ngày mai. An yên đã trở lại, không phải là sự quên lãng quá khứ, mà là sự chấp nhận và bước tiếp, cùng với hy vọng về một cuộc sống bình yên hơn, nơi tình thân là sợi dây bền chặt nhất.

