Ông Sáu ngâm rắn trắng lạ đời: Tưởng bổ dưỡng, ngờ đâu rước họa diệt vong!

Ông Sáu đi bắt cá, không ngờ bắt được con rắn trắng về ng-âm r-:ư-ợu. Tưởng chỉ là điều bình thường nhưng sau đó một loạt chuyện lạ xảy ra với gia đình ông

Ông Sáu là người thôn Hạ, cả đời quen tay với lưới, mặt với sông. Nhà ông sát mép bãi, rợp bóng tre và mùi mắm ruốc chưa bao giờ dứt hẳn. Con gái út vừa lấy chồng năm ngoái, giờ nhà chỉ còn ông, bà và cái tủ rư:ợ;-u cũ s-ứt một cánh.

Chiều đó, trời oi như nén l-;ửa, ông Sáu dắt thuyền ra khúc lạch nhỏ sau chợ để thả câu. Lòng sông cạn, nước đ:-ục như cháo, nhưng ông Sáu bảo: “Cá nó khôn, càng lặng càng dễ bắt.” Không ai cãi, vì ông bắt cá đã hơn năm mươi năm, từ hồi còn chưa biết h_ú:-t th-uố-::c.

Lần này không phải cá.

Khi nhấc vó lưới lên, ông thấy một cái bóng ngoằn ngoèo trườn nhẹ. Là rắn – nhưng trắng toát, không một vệt hoa nào, thân mượt như lụa, đầu thon và mắt đen sâu hút. Ông Sáu chưa từng thấy con rắn nào như thế. Nó nằm yên trong rổ tre, không vùng vẫy, không thè lưỡi, chỉ lặng lẽ nhìn ông như… biết nói.

Ông mang nó về. Chẳng ai trong xóm nghĩ ngợi gì, chỉ có bà Sáu là chột dạ. Bà bảo: “Rắn trắng lành, chớ có động.” Ông gạt đi: “Rắn nào cũng là rắn. Mình nuôi ba đứa con cũng nhờ r:-ư-ợu rắn chứ đâu.”

Chiều hôm đó, con rắn bị ông là-m t-h:-ịt và thả vào h-ũ rư-ợ-u lớn. Lúc đậy nắp, bà Sáu bảo nhìn thấy nó vẫn… chớp mắt.

Kể từ đó, nhà ông Sáu bắt đầu có những chuyện lạ.

Bà Sáu bắt đầu mơ thấy người đàn bà mặc áo trắng, đứng ngay đầu giường, không nói, chỉ khóc. Mỗi lần tỉnh dậy, chân bà lại b-ầ-:m t:í:m: như bị c:-à:o c-ấ-u.

Rồi tới ông Sáu, mọi chuyện còn kinhkhung hơn….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ông Sáu ngâm rắn trắng lạ đời: Tưởng bổ dưỡng, ngờ đâu rước họa diệt vong!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt