Ông Sáu đi bắt cá, không ngờ bắt được con rắn trắng về ng-âm r-:ư-ợu. Tưởng chỉ là điều bình thường nhưng sau đó một loạt chuyện lạ xảy ra với gia đình ông
Ông Sáu là người thôn Hạ, cả đời quen tay với lưới, mặt với sông. Nhà ông sát mép bãi, rợp bóng tre và mùi mắm ruốc chưa bao giờ dứt hẳn. Con gái út vừa lấy chồng năm ngoái, giờ nhà chỉ còn ông, bà và cái tủ rư:ợ;-u cũ s-ứt một cánh.
Chiều đó, trời oi như nén l-;ửa, ông Sáu dắt thuyền ra khúc lạch nhỏ sau chợ để thả câu. Lòng sông cạn, nước đ:-ục như cháo, nhưng ông Sáu bảo: “Cá nó khôn, càng lặng càng dễ bắt.” Không ai cãi, vì ông bắt cá đã hơn năm mươi năm, từ hồi còn chưa biết h_ú:-t th-uố-::c.
Lần này không phải cá.
Khi nhấc vó lưới lên, ông thấy một cái bóng ngoằn ngoèo trườn nhẹ. Là rắn – nhưng trắng toát, không một vệt hoa nào, thân mượt như lụa, đầu thon và mắt đen sâu hút. Ông Sáu chưa từng thấy con rắn nào như thế. Nó nằm yên trong rổ tre, không vùng vẫy, không thè lưỡi, chỉ lặng lẽ nhìn ông như… biết nói.
Ông mang nó về. Chẳng ai trong xóm nghĩ ngợi gì, chỉ có bà Sáu là chột dạ. Bà bảo: “Rắn trắng lành, chớ có động.” Ông gạt đi: “Rắn nào cũng là rắn. Mình nuôi ba đứa con cũng nhờ r:-ư-ợu rắn chứ đâu.”
Chiều hôm đó, con rắn bị ông là-m t-h:-ịt và thả vào h-ũ rư-ợ-u lớn. Lúc đậy nắp, bà Sáu bảo nhìn thấy nó vẫn… chớp mắt.
Kể từ đó, nhà ông Sáu bắt đầu có những chuyện lạ.
Bà Sáu bắt đầu mơ thấy người đàn bà mặc áo trắng, đứng ngay đầu giường, không nói, chỉ khóc. Mỗi lần tỉnh dậy, chân bà lại b-ầ-:m t:í:m: như bị c:-à:o c-ấ-u.
Rồi tới ông Sáu, mọi chuyện còn kinhkhung hơn….
Ông Sáu nằm trên giường, tấm lưng trần dính bết mồ hôi, nhưng không phải vì cái nóng oi ả của thôn Hạ. Đêm đó, ông chìm vào một giấc ngủ nặng nề, những hình ảnh chập chờn, méo mó liên tục ập đến. Trong mơ, ông thấy mình đang ở khúc lạch nhỏ sau chợ, nơi ông đã bắt được con rắn trắng. Nước sông đục ngầu đột nhiên biến thành màu đỏ thẫm, và từ dưới đó, một bàn tay trắng bệch, lạnh lẽo vươn lên, nắm chặt mắt cá chân ông, kéo ông xuống vực sâu. Ông Sáu vùng vẫy điên cuồng, cố thoát ra, nhưng bàn tay ấy siết chặt hơn, ghì chặt đến tận xương tủy.
Ông Sáu giật mình bật tỉnh, một tiếng “hự!” bật ra khỏi cổ họng, khô khốc. Màn đêm đen đặc nuốt chửng căn phòng, chỉ có ánh trăng mỏng manh lách qua kẽ cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng ma quái. Ông Sáu hổn hển, lồng ngực đập thình thịch như muốn nhảy vọt ra ngoài. Hơi thở ông dồn dập, và từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương, ướt đẫm gối.
Đúng lúc đó, một bóng trắng mờ ảo, lướt nhanh như cắt qua khung cửa sổ ngay cạnh giường ông. Nó không có hình thù rõ ràng, chỉ là một dải lụa trắng bay vụt qua trong tích tắc, mang theo một làn hơi lạnh lẽo đến rợn người. Ông Sáu trừng mắt nhìn theo, tim ông như ngừng đập. Ông tự nhủ đó chỉ là ảo giác, do bóng cây tre hay ánh trăng đánh lừa thị giác. Nhưng rồi, từ đâu đó trong đêm tĩnh mịch, một tiếng rít khe khẽ vang lên, dài và ma quái, như tiếng rắn rít, nhưng lại mang âm hưởng than khóc của một người đàn bà.
Ông Sáu vội vã bật đèn dầu, ánh sáng vàng yếu ớt xua đi phần nào bóng tối, nhưng không xua đi được nỗi sợ hãi tột độ đang bủa vây ông. Ông ngồi thẳng dậy, lưng tựa vào thành giường, đôi mắt đảo liên hồi khắp căn phòng. Cả đời Ông Sáu là ngư dân, quen đối mặt với sóng gió dữ dằn, với hiểm nguy của sông nước, chưa bao giờ ông sợ hãi đến mức này. Nỗi sợ hãi này không phải là sợ chết đuối hay cá dữ, mà là một nỗi sợ vô hình, ăn mòn từ bên trong, khiến ông cảm thấy toàn thân rã rời, yếu ớt.
Những đêm sau cũng không khá hơn. Ông Sáu lại giật mình tỉnh giấc, lại thấy bóng trắng lướt qua cửa sổ, lại nghe tiếng rít quỷ dị. Có đêm, ông Sáu còn thấy hũ rượu rắn lớn trong tủ rượu cũ sứt cánh tự nhiên rung lên bần bật, nhưng khi ông chộp lấy chiếc đèn pin soi, nó lại đứng yên bất động. Ông Sáu bắt đầu tin rằng, con rắn trắng đó không đơn thuần chỉ là một con vật bình thường. Ông đã làm gì sai? Ông đã rước về thứ gì vậy? Gương mặt Ông Sáu hốc hác đi trông thấy, đôi mắt thâm quầng, và sự hoang mang, sợ hãi hiện rõ mồn một trên từng nếp nhăn. Ông Sáu không còn dám ngủ một mình, nhưng bà Sáu thì vẫn ngủ say, những vết bầm tím kỳ lạ trên chân bà Sáu dường như ngày một đậm hơn, đáng sợ hơn.
Những đêm tiếp nối, Ông Sáu không còn thấy bóng trắng lướt qua hay nghe tiếng rít quỷ dị. Nhưng sự bình yên đó chỉ là bề mặt của một vực thẳm mới. Ông Sáu trở nên tiều tụy thấy rõ. Gương mặt hốc hác, hai gò má nhô cao, đôi mắt trũng sâu thâm quầng như chưa bao giờ được nghỉ ngơi. Cả thân hình Ông Sáu gầy rộc đi, quần áo rộng thùng thình, cứ như ông vừa trải qua một trận ốm thập tử nhất sinh. Mỗi buổi sáng thức dậy, Ông Sáu lại cảm thấy toàn thân rã rời, mệt mỏi, không còn chút sức lực.
Bà Sáu nhìn chồng mà xót xa. Bà đặt tay lên trán Ông Sáu, lo lắng:
“Ông Sáu à, ông ốm rồi. Ông nghỉ ngơi đi, đừng ra sông nữa.”
Ông Sáu gạt tay vợ, giọng khàn đặc, đầy vẻ bực bội:
“Tôi có ốm đâu! Chỉ là hơi mệt chút thôi. Không ra sông thì lấy gì mà ăn?”
Nhưng Ông Sáu biết rõ, lời nói của ông chỉ là sự lừa dối bản thân. Mỗi khi ra sông, tâm trí Ông Sáu luôn lơ lửng ở đâu đó. Ông thả lưới trong vô thức, đôi mắt đờ đẫn nhìn mặt nước. Sự tập trung vào công việc bắt cá, vốn là bản năng ăn sâu vào máu thịt người ngư dân, nay đã hoàn toàn biến mất. Ông Sáu đứng trên thuyền, bóng lưng còng xuống, cả người tỏa ra một sự u ám nặng nề.
Lưới của Ông Sáu, những tấm lưới từng mang về biết bao tôm cá, nay thường xuyên bị rách nát một cách khó hiểu. Có những chỗ rách lớn như bị vật sắc nhọn xé toạc, có những chỗ lại như bị cào cấu bởi một thứ gì đó. Ông Sáu cố gắng vá lại, nhưng chỉ sau một đêm, lưới lại rách ở một vị trí khác. Cá thì ngày một ít ỏi, có hôm Ông Sáu về tay trắng, chỉ mang theo một mớ lưới tả tơi và một nỗi thất vọng nặng trĩu.
Ông Sáu ngồi bên bếp lửa, nhìn vào khoảng không vô định. Gương mặt ông hiện rõ sự hoài nghi về chính bản thân. Ông tự hỏi, phải chăng vận may của mình đã cạn kiệt? Hay ông đã già yếu, không còn đủ sức để bám trụ với nghề? Cảm giác bất lực, vô dụng bủa vây lấy Ông Sáu, dày vò ông từng ngày. Ông đã cả đời gắn bó với sông nước, đã đối mặt với bao hiểm nguy, vậy mà giờ đây, ông lại thấy mình thua cuộc trước một thứ vô hình. Những nếp nhăn trên trán Ông Sáu sâu hơn, hằn lên nỗi tuyệt vọng không thể nói thành lời. Bà Sáu nhìn chồng mà lòng đau như cắt, không biết làm cách nào để giúp ông thoát khỏi vòng xoáy của sự suy sụp này.
Nỗi tuyệt vọng của Ông Sáu chưa kịp lắng xuống thì những tai ương mới lại ập đến, càng xoáy sâu hơn vào sự bất an vốn đã chực chờ trong ngôi nhà nhỏ. Sáng hôm ấy, khi Bà Sáu ra chuồng gà như mọi ngày, bà bỗng khựng lại. Hai con gà mái đang bới đất kiếm ăn bỗng dưng giật mạnh, loạng choạng vài bước rồi lăn đùng ra chết, không một tiếng kêu, không một dấu hiệu bệnh tật. Lông của chúng xù lên, mắt trợn trừng đầy vẻ kinh hãi.
Bà Sáu chết điếng, lùi lại vài bước, chân tay run rẩy. Bà nhìn chằm chằm vào hai con gà nằm bất động, một cảm giác ớn lạnh bò dọc sống lưng. Bà Sáu chạy vào nhà, giọng lắp bắp gọi Ông Sáu.
“Ông Sáu! Ông Sáu ơi! Chuyện lạ quá! Mấy con gà… mấy con gà chết rồi!”
Ông Sáu uể oải bước ra, nét mặt còn hằn rõ sự mệt mỏi từ đêm hôm trước. Ông nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng kia, đôi mắt vốn đã trũng sâu nay càng mở to hơn. Ông lại gần, kiểm tra mấy con gà. Không vết thương, không dấu hiệu bị rắn cắn hay thú rừng vồ. Chúng chỉ đơn giản là… chết.
Tối đến, không khí trong nhà ông Sáu càng thêm nặng nề. Con Vện, con chó mực trung thành của gia đình, bỗng nhiên trở nên bất thường. Nó vốn là một con chó rất tinh khôn và dũng cảm, nay lại cứ đứng ở góc sân, sủa vu vơ vào những khoảng không tối om dưới gốc cây hay gầm nhà. Tiếng sủa không phải tiếng sủa đe dọa, mà là tiếng sủa run rẩy, đầy vẻ sợ hãi. Sau mỗi tràng sủa ngắn, con Vện lại cụp đuôi, rúc vào chân Ông Sáu, đôi mắt nâu đục ngầu lộ rõ sự hoảng loạn. Nó cào cào vào quần Ông Sáu, như muốn mách bảo điều gì đó khủng khiếp đang ẩn nấp trong bóng đêm.
Bà Sáu, chứng kiến tất cả những điều kỳ lạ liên tiếp xảy ra, không thể chịu đựng thêm được nữa. Bà quay sang Ông Sáu, giọng run lên vì sợ hãi nhưng cũng đầy sự kiên quyết.
“Tôi đã nói rồi mà, ông không nghe tôi! Ông thấy chưa? Trời tru đất diệt, con vật còn biết sợ, thế mà ông cứ một mực không tin! Tôi nói rồi, trả con rắn về sông đi, trả nó về đi ông Sáu ơi!”
Ông Sáu im lặng nhìn vợ, rồi lại nhìn ra bóng đêm mịt mùng nơi con Vện vừa sủa. Ông cố gắng trấn an bản thân, và cả Bà Sáu.
“Thôi bà! Bà cứ nói gở. Chuyện chó gà chết là chuyện thường tình. Có lẽ chúng bị dịch bệnh gì đó thôi. Đừng có suy diễn lung tung.”
Nhưng từng lời nói của Ông Sáu vang lên khô khốc, không chút sức thuyết phục. Trong sâu thẳm lòng mình, niềm tin vững chắc của người ngư dân từng không tin vào những điều huyễn hoặc nay đã bắt đầu lung lay dữ dội. Một sợi tơ mỏng manh của sự hoài nghi đã được gieo vào tâm trí ông, và những sự kiện kỳ lạ này đang kéo căng sợi tơ đó đến mức báo động. Ông nhìn Bà Sáu, đôi mắt Ông Sáu thoáng qua một tia sợ hãi không thể che giấu. Ông biết, mọi chuyện không còn đơn giản như ông vẫn muốn nghĩ.
Sáng hôm sau, một mùi tanh tưởi, khó chịu đến ghê người bắt đầu bốc lên, luẩn quẩn khắp Nhà ông Sáu. Mùi hương quái dị ấy như len lỏi vào từng ngóc ngách, từng vật dụng cũ kỹ trong nhà. Ông Sáu đang ngồi vá lưới ở góc sân, bỗng nhíu mày hít hà.
Ông Sáu
(Lẩm bẩm)
Mùi gì lạ vậy nhỉ? Hay là rượu rắn bốc mùi?
Ông Sáu ban đầu nghĩ đơn giản đó là mùi đặc trưng của rượu ngâm, có lẽ do ông đã mở nắp hũ rượu rắn lớn để xem xét hôm trước. Nhưng rồi, mùi tanh tưởi ấy ngày càng nồng nặc, khó chịu hơn, tựa hồ như một sinh vật nào đó đang mục ruỗng ngay trong căn nhà.
Bà Sáu bước ra từ bếp, bà khựng lại, đôi tay bưng tô cháo nóng run rẩy. Gương mặt bà tái mét, nhăn nhó vì buồn nôn.
Bà Sáu
(Giọng yếu ớt, đưa tay bịt mũi)
Ông Sáu ơi! Cái mùi gì mà ghê rợn thế này? Tôi thấy buồn nôn quá! Đau đầu nữa!
Ông Sáu gác vội chiếc lưới, đứng dậy. Ông cũng cảm thấy lợm giọng, một cơn đau đầu âm ỉ vừa xuất hiện, gõ vào thái dương ông. Ông đi thẳng vào Tủ rượu cũ sứt cánh, nơi đặt hũ rượu rắn lớn. Mùi tanh tưởi từ đó xộc thẳng vào mũi, khiến ông phải quay mặt đi.
Ông Sáu
(Vẻ mặt đầy khó hiểu, nhíu mày thật chặt)
Sao rượu rắn lại có mùi kinh khủng thế này nhỉ? Nó đâu có hôi thối như vậy bao giờ…
Ông Sáu đưa tay rụt rè chạm vào thành hũ rượu. Hũ rượu lạnh ngắt, một hơi khí lạnh lẽo như từ đáy địa ngục bốc lên, hòa cùng mùi tanh nồng nặc. Ông Sáu cố gắng nhìn vào bên trong hũ rượu qua lớp thủy tinh mờ đục, nơi con rắn trắng vẫn cuộn tròn, bất động. Nhưng thứ mùi quái dị ấy không hề suy giảm, trái lại, nó càng xoáy sâu vào khứu giác, vào tâm trí hai ông bà, mang theo một điềm báo chẳng lành. Bà Sáu đứng dựa vào vách tường, tay ôm chặt lấy bụng, đôi mắt bà đầy vẻ kinh hãi nhìn chằm chằm vào hũ rượu. Bà biết, đây không còn là chuyện đơn thuần nữa rồi.
Những ngày sau đó, cái mùi tanh tưởi quái gở từ hũ rượu rắn vẫn không tan đi hoàn toàn, như một lớp sương mù vô hình bao phủ lấy Nhà ông Sáu, len lỏi vào từng hơi thở, từng giấc ngủ của hai ông bà. Giờ đây, không chỉ mùi hôi thối, mà cả một sự bất an, nặng nề cũng bao trùm lên cuộc sống của Ông Sáu.
Ông Sáu vẫn đều đặn mang lưới ra Sông, cần mẫn thả câu mỗi đêm. Nhưng kỳ lạ thay, con nước vốn hào phóng giờ đây lại trở nên cạn kiệt. Lưới ông cứ thế trắng tay hết đêm này đến đêm khác. Không một con cá, không một con tôm lọt vào lưới. Dường như, kể từ khi Ông Sáu mang con rắn trắng về, sinh vật dưới Sông đều bỏ đi hết, hoặc chúng trở nên ẩn mình đến mức Ông Sáu không tài nào tìm thấy.
Ông Sáu trở về Nhà ông Sáu với dáng vẻ thất thểu, đôi vai gầy gò trùng xuống vì mệt mỏi và nỗi thất vọng đè nặng. Chiếc giỏ tre thường ngày vẫn căng đầy cá, nay chỉ còn trơ trọi vài cọng rêu mục.
Bà Sáu, nằm co ro trên chiếc giường cũ kỹ, ho khan từng tiếng. Gương mặt bà xanh xao, hốc hác hơn trông thấy. Thấy Ông Sáu bước vào, bà cố gắng nhổm dậy, ánh mắt đầy hy vọng lẫn lo âu dán chặt vào chiếc giỏ trên tay ông.
Bà Sáu
(Giọng khản đặc, yếu ớt)
Ông Sáu… ông có bắt được con nào không?
Ông Sáu không nói, chỉ lắc đầu nặng nề, rồi vứt cái giỏ xuống góc nhà với một tiếng “cạch” khô khốc. Ông lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, cởi chiếc nón lá ra, úp mặt vào lòng bàn tay.
Bà Sáu
(Mắt rưng rưng)
Lại không có gì sao… Ông Sáu ơi, gạo trong nhà cũng gần hết rồi. Thuốc thang của tôi cũng không còn…
Lời của Bà Sáu như những mũi dao sắc lẹm cứa vào lòng Ông Sáu. Nỗi lo lắng về cái đói, về bệnh tật của vợ bỗng chốc trở thành gánh nặng không thể thở nổi. Suốt mấy ngày nay, bữa ăn chỉ là rau dại luộc chấm muối, còn thuốc của Bà Sáu đã cạn từ lâu. Căn bệnh của bà ngày càng nặng, những cơn ho kéo dài đến xé lòng.
Ông Sáu ngước nhìn ra bậu cửa sổ, nơi dòng Sông vẫn lững lờ trôi, nhưng giờ đây nó không còn mang đến cho ông sự sống, mà chỉ là một màu xám xịt của tuyệt vọng. Ánh mắt ông lạc lõng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất bóng, mang theo chút hy vọng cuối cùng trong ngày.
Ông Sáu
(Lẩm bẩm, giọng khản đặc, mắt ngấn nước)
Giờ biết lấy gì mà sống đây, trời ơi!
Ông Sáu ngồi đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn xuyên qua bậu cửa sổ, nhưng tâm trí ông đang lẩn quẩn trong căn Nhà ông Sáu chật hẹp. Mọi thứ, từ chiếc chén sứt, cái mâm gỗ cũ, cho đến chiếc giường ọp ẹp của Bà Sáu, đều nhuốm màu tuyệt vọng. Ánh mắt ông dừng lại ở chiếc tủ rượu cũ sứt cánh, đặt ở góc nhà, nơi nó đã ngự trị bao nhiêu năm qua, chất chứa những kỷ niệm mà giờ đây chỉ còn là gánh nặng.
Trong đầu Ông Sáu, một ý nghĩ chợt lóe lên, lạnh ngắt nhưng lại là lối thoát duy nhất: bán. Bán đi những gì còn lại có giá trị, dù ít ỏi, để đổi lấy gạo ăn, đổi lấy thuốc thang cho Bà Sáu. Tim ông thắt lại, nhưng lý trí mách bảo ông không còn lựa chọn nào khác. Ông Sáu đứng dậy, đi đến bên chiếc tủ cũ kỹ, chạm nhẹ vào lớp gỗ sờn, như một lời từ biệt.
Không lâu sau đó, hai người đàn ông vạm vỡ, áo quần lấm lem bụi đường, xuất hiện ở cửa Nhà ông Sáu. Họ là những người thu mua ve chai, đồ cũ ở Thôn Hạ. Ông Sáu đã liên hệ với họ, và giờ đây, họ đến để mang đi một phần tuổi trẻ của ông.
Hai người đàn ông nhanh chóng bắt tay vào việc. Họ loay hoay xoay xở, cố gắng khiêng chiếc tủ rượu nặng nề ra khỏi nhà. Tiếng cọt kẹt của gỗ, tiếng kéo lê ken két trên nền đất xi măng cũ kỹ vang lên, xé toang sự tĩnh lặng của buổi chiều tà.
Bà Sáu, đang nằm thoi thóp trên giường, bị tiếng động làm cho giật mình. Bà yếu ớt nhìn theo hướng chiếc tủ đang dần rời đi. Bỗng nhiên, mắt bà mở lớn, một tia sáng kinh hoàng vụt qua.
Bà Sáu
(Giọng thất thanh, gần như thét lên, cố gắng chống tay ngồi dậy)
Hũ rượu! Ông Sáu! Hũ rượu đâu rồi?
Ông Sáu đang đứng cạnh cửa, dõi theo hai người đàn ông đang cố gắng đưa chiếc tủ lên xe, nghe tiếng vợ gọi mà sững sờ. Toàn thân ông cứng đờ, quay phắt lại nhìn vào góc nhà trống hoác, nơi chiếc tủ rượu cũ sứt cánh vừa đặt. Một khoảng không lạnh lẽo, trống rỗng. Ông Sáu hốt hoảng, mồ hôi lạnh toát ra. Hũ rượu rắn lớn đã biến mất!
Ông Sáu quay phắt người, lao như điên vào trong Nhà ông Sáu. Mồ hôi lạnh vẫn còn rịn ra trên trán, nhưng nỗi sợ hãi tột độ đã khiến ông quên đi tất cả. Ánh mắt ông quét qua góc nhà trống hoác, nơi chiếc tủ rượu cũ sứt cánh đã từng ngự trị, giờ chỉ còn là một khoảng không lạnh lẽo.
Ông Sáu bước vội đến, đôi chân run rẩy. Hũ rượu rắn lớn không còn đó. Nó hoàn toàn biến mất, như thể chưa từng tồn tại. Ông Sáu đứng sững sờ, đôi mắt dáo dác tìm kiếm, hy vọng một phép màu nào đó sẽ khiến nó xuất hiện trở lại. Nhưng không, chỉ có sự trống rỗng đến ghê người.
Đôi mắt Ông Sáu hạ thấp xuống nền nhà. Dưới chân ông, ngay tại vị trí chiếc tủ cũ, một vũng nước nhỏ màu đỏ thẫm đọng lại. Nó không phải là nước bình thường, mà đặc quánh và ánh lên màu đỏ sậm như máu. Mùi tanh nồng, hăng hắc bốc lên, xộc thẳng vào khứu giác, khiến Ông Sáu rùng mình. Đó là màu của rượu, nhưng sao lại đỏ sẫm đến thế? Và hũ rượu to lớn như vậy, làm sao có thể biến mất mà chỉ để lại chút nước này?
Ông Sáu quỵ xuống, dùng ngón tay run rẩy chạm vào vũng nước. Lạnh ngắt, nhớp nháp. Một cảm giác ghê tởm lan tỏa khắp cơ thể. Ông Sáu lùi lại, lắp bắp, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng.
Ông Sáu
(Lắp bắp, khó nhọc thốt ra từng tiếng)
Không… không thể nào… Nó biến mất rồi! Rắn… rắn cũng biến mất…
Bà Sáu, vừa nãy còn gắng gượng gọi, giờ chứng kiến cảnh tượng trước mắt cùng nghe những lời của Ông Sáu, toàn thân bà co rúm lại. Mắt bà mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào vũng nước đỏ thẫm, rồi lại nhìn vào khoảng trống rỗng nơi hũ rượu từng nằm. Khuôn mặt bà Sáu trắng bệch, không còn một giọt máu. Hơi thở bà gấp gáp, dồn dập, rồi chợt tắt lịm. Một tiếng “ực” nhẹ vang lên, Bà Sáu ngã vật xuống giường, bất tỉnh nhân sự, thân hình co quắp vì quá sợ hãi. Ông Sáu, vừa kịp quay lại nhìn vợ, chỉ kịp thấy bà lịm đi.
Ông Sáu lao đến bên Bà Sáu, lay gọi. Khuôn mặt bà trắng bệch, hơi thở yếu ớt. Ông Sáu vội vàng đỡ vợ nằm ngay ngắn, nhưng ánh mắt ông vẫn không ngừng dáo dác nhìn quanh căn phòng trống hoác. Sự kinh hoàng vừa đổ ập xuống khiến ông mất hết lý trí. Hũ rượu rắn biến mất, Bà Sáu bất tỉnh. Mọi thứ trở nên mịt mờ.
Một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực Ông Sáu. Ông đứng bật dậy, bắt đầu chạy tán loạn khắp Nhà ông Sáu. Từng góc nhà, từng gầm giường, từng cái bàn cái ghế đều bị ông lật tung, xê dịch. Ông lục tung cả tủ quần áo cũ kỹ, mặc kệ những bộ đồ rơi vãi. Bàn tay ông run rẩy sờ soạng từng kẽ hở, từng ngóc ngách, hy vọng tìm thấy dù chỉ là một mảnh vỡ, một dấu vết của hũ rượu đã biến mất hay của con rắn trắng.
Ông Sáu
(Giọng khản đặc, vừa lục lọi vừa thì thầm)
Rắn đâu rồi? Rượu đâu rồi? Ai… ai đã lấy đi?
Mồ hôi túa ra như tắm, nhưng Ông Sáu không hề cảm thấy mệt mỏi hay nóng bức. Đầu óc ông chỉ tràn ngập một nỗi ám ảnh duy nhất: tìm ra con rắn, tìm ra cái hũ. Ông chạy như một người điên, từ gian ngoài vào gian trong, rồi lại quay ra. Không thấy gì cả. Không một tiếng động, không một dấu hiệu. Chỉ có căn nhà im lìm đến đáng sợ, và Bà Sáu vẫn nằm bất động trên giường.
Tuyệt vọng dâng trào, Ông Sáu lao ra vườn. Cánh cửa gỗ ọp ẹp bật mở. Ông chạy quanh khu vườn nhỏ, nơi ông vẫn thường trồng rau và đặt mấy cái bẫy chuột. Ông cúi gập người, rọi ánh mắt vào những bụi chuối, những luống rau muống, những lùm cây um tùm. Bàn tay ông cào bới lớp đất ẩm, hy vọng tìm thấy một điều gì đó bất thường.
Ông Sáu
(Hét lên, giọng tuyệt vọng hòa lẫn kinh hoàng)
Bà Sáu ơi! Bà Sáu! Hũ rượu… rắn… đâu rồi? Bà ơi!
Tiếng gọi của Ông Sáu vang vọng trong đêm tối, chỉ nhận lại sự im lặng đến rợn người của khu vườn và tiếng côn trùng rả rích. Ông ngã khụy xuống thềm nhà, mái tóc bạc phơ bết mồ hôi. Đầu óc ông quay cuồng, hàng ngàn câu hỏi không lời đáp vây lấy. Ai đã lấy đi? Là người hay là ma quỷ? Con rắn trắng ấy rốt cuộc là thứ gì? Nó đã đi đâu? Và tại sao, tại sao lại là vợ chồng ông? Nỗi sợ hãi biến thành sự bất lực tột độ, nhấn chìm Ông Sáu vào vực sâu của sự hoang mang.
Nỗi sợ hãi biến thành sự bất lực tột độ, nhấn chìm Ông Sáu vào vực sâu của sự hoang mang. Chính lúc ấy, cánh cổng sắt cũ kỹ của Nhà ông Sáu bỗng kêu kẽo kẹt rồi mở ra. Một bóng người lao vội vào sân, tiếng bước chân gấp gáp.
Đó là Con gái út, cô bé vừa nghe tin làng xôn xao về những chuyện lạ ở nhà mình thì vội vã về thăm. Cô bé đẩy vội cánh cửa chính, vừa bước chân qua ngưỡng, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt khiến cô chết sững. Căn nhà ngổn ngang như một bãi chiến trường, đồ đạc đổ vỡ, quần áo vương vãi khắp nơi. Ông Sáu thì đang ngồi bệt dưới thềm nhà, tóc tai rũ rượi, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không. Còn Bà Sáu, mẹ cô, nằm bất động trên giường, khuôn mặt trắng bệch, đôi môi tím tái.
Con gái út trợn tròn mắt, máu trong người như đông lại. Cô chưa từng thấy cha mẹ mình trong tình cảnh thê thảm như vậy. Nỗi lo lắng bóp nghẹt lồng ngực. Cô bé vội vàng chạy đến bên giường, quỳ sụp xuống, ôm chầm lấy Bà Sáu đang nằm mê man. Bàn tay cô run rẩy sờ lên khuôn mặt hốc hác của mẹ, cảm nhận hơi lạnh toát ra. Nước mắt cô trào ra như suối.
Con gái út
(Giọng nghẹn ngào, run rẩy, hướng ánh mắt vừa sợ hãi vừa đau xót về phía Ông Sáu)
Cha mẹ ơi, nhà mình xảy ra chuyện gì vậy? Sao cha mẹ lại ra nông nỗi này? Con… con không hiểu!
Ông Sáu dường như không nghe thấy tiếng con gái. Ánh mắt ông vẫn vô hồn, bám chặt vào khoảng trống nơi chiếc hũ rượu rắn từng ngự trị. Ông Sáu như một bức tượng, không phản ứng, không một lời nói. Con gái út nhìn Ông Sáu, nhìn Bà Sáu, rồi nhìn quanh căn nhà đổ nát. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu len lỏi vào tâm trí cô. Chuyện gì khủng khiếp đã xảy ra ở đây? Tại sao cha mẹ cô lại hóa ra thế này? Cô bé cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, những câu hỏi không lời đáp cứ thế dồn dập trong đầu. Cô ôm chặt lấy Bà Sáu, cơ thể run lên bần bật.
Con gái út ôm chặt lấy Bà Sáu, cơ thể run lên bần bật. Ánh mắt cô bé vẫn dán chặt vào Ông Sáu, người vẫn như một pho tượng đá vô tri. Cô không kìm được tiếng nấc, nghẹn ngào gọi.
Con gái út
Cha ơi, xin cha hãy nói cho con biết! Mẹ đang nằm thế kia, cha cứ thế này… Con sợ lắm cha ơi!
Ông Sáu vẫn im lặng, ánh mắt vô hồn. Con gái út lay nhẹ tay Bà Sáu, nhưng bà vẫn bất động. Nỗi tuyệt vọng dâng lên. Cô bé đứng dậy, tiến lại gần Ông Sáu, quỳ xuống trước mặt ông, nắm lấy bàn tay chai sạn của cha mình.
Con gái út
Cha ơi, xin cha hãy nói cho con biết! Con mẹ đang nằm thế kia, cha cứ thế này… Con sợ lắm cha ơi!
Ánh mắt Ông Sáu từ từ quay về phía Con gái út, như một con thuyền lạc lối cuối cùng tìm thấy bến bờ. Một tia đau đớn xẹt qua đôi mắt vô hồn. Ông Sáu hít một hơi thật sâu, giọng nói khản đặc như chưa từng cất lên từ lâu.
Ông Sáu
(Giọng yếu ớt, đứt quãng)
Rắn… Con rắn trắng… nó trả thù…
Con gái út nghe đến “rắn” thì giật mình, ký ức về lời đồn đại trong làng chợt ùa về. Cô bé cố trấn tĩnh, lắng nghe từng lời của cha mình. Ông Sáu, với sự cố gắng tột độ, kể lại tất cả. Từ chuyện bắt được Con rắn trắng ở khúc lạch nhỏ sau chợ, chuyện làm thịt nó, chuyện hũ rượu rắn lớn, cho đến chuỗi sự kiện kỳ lạ, giấc mơ ám ảnh của Bà Sáu, vết bầm tím trên chân bà, và đỉnh điểm là sự tàn phá khủng khiếp trong Nhà ông Sáu đêm qua. Ông Sáu kể về cảm giác như có thứ gì đó vô hình đang đùa giỡn, hành hạ vợ chồng ông.
Khi Ông Sáu kể đến đoạn Bà Sáu bị ngất xỉu và những vết bầm tím kỳ lạ, Con gái út không kìm được tiếng nấc. Cô bé đã nghe được phần nào từ lời xì xào của bà con lối xóm, nhưng nghe chính miệng cha kể lại, sự kinh hoàng tăng lên gấp bội. Cô bé nhìn Bà Sáu đang nằm mê man trên giường, rồi lại nhìn cha mình, người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường giờ đây tiều tụy đến không nhận ra.
Con gái út
(Giọng kiên quyết, pha lẫn chút sợ hãi)
Cha mẹ ơi, con nghe cha kể, con càng tin… Con rắn trắng đó chắc chắn là có linh tính rồi! Nó không phải là một con vật bình thường.
Ông Sáu cúi đầu, bàn tay run rẩy siết chặt lấy nhau. Nỗi sợ hãi và hối hận giằng xé trong lòng ông.
Ông Sáu
(Giọng đau khổ)
Cha… cha biết cha sai rồi, con ơi. Cha không ngờ…
Con gái út lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định.
Con gái út
Không phải lỗi của cha mẹ lúc này. Giờ điều quan trọng là phải tìm cách giải oan cho nó, cho cả gia đình mình nữa. Cha mẹ phải đi tìm thầy cúng hoặc ai đó có am hiểu chuyện tâm linh để giải quyết chuyện này. Nếu cứ để vậy, con sợ… con sợ chuyện kinh khủng hơn sẽ xảy ra.
Ông Sáu ngẩng mặt lên nhìn con gái. Trong ánh mắt ông vẫn còn sự hoài nghi, sự lưỡng lự. Cả đời Ông Sáu vốn là ngư dân, tin vào sức người, vào mồ hôi nước mắt. Chuyện tâm linh, ma quỷ, ông vẫn luôn cho là những chuyện hão huyền.
Ông Sáu
(Do dự)
Nhưng mà con ơi… cha… cha làm gì có tin mấy chuyện cúng bái… từ xưa tới giờ cha…
Con gái út nắm chặt tay Ông Sáu, nhìn thẳng vào mắt ông.
Con gái út
Cha ơi, cha nhìn mẹ đi, nhìn căn nhà mình đi. Có phải là chuyện bình thường nữa đâu cha? Con van cha, vì mẹ, vì cả gia đình mình, cha hãy thử tin con lần này. Con sẽ đi tìm hiểu, sẽ hỏi han khắp nơi. Nhất định phải tìm người giúp mình.
Ánh mắt thiết tha, đầy quyết tâm của Con gái út đã chạm đến trái tim Ông Sáu. Ông nhìn người con gái bé bỏng của mình, người vẫn luôn mạnh mẽ và có ý chí. Ông nhìn lại Bà Sáu đang nằm bất động, nhìn căn nhà tan hoang. Lẽ nào, có những chuyện nằm ngoài sự hiểu biết của ông? Ông Sáu thở dài, sự lưỡng lự dần nhường chỗ cho tia hy vọng mong manh.
Ông Sáu
(Gật đầu nặng nề, giọng yếu ớt nhưng đã có chút quyết tâm)
Được rồi con gái… Cha… cha sẽ nghe lời con. Con nói đúng, không còn cách nào khác. Con cứ đi tìm hiểu đi, có gì cha sẽ làm theo.
Con gái út gật đầu, nước mắt vẫn chảy nhưng một tia sáng đã lóe lên trong đôi mắt cô. Cô bé ôm chầm lấy Ông Sáu, cảm nhận hơi ấm của cha. Dù mọi thứ vẫn còn mịt mờ, nhưng ít ra, họ đã có một hướng đi.
Sau cuộc nói chuyện đầy nước mắt, Con gái út không chần chừ một phút. Cô bé hỏi han khắp nơi, từ những bà cụ ngồi chợ cho đến những người chuyên đi lễ chùa, cúng bái. Cuối cùng, một cái tên được nhắc đến với sự kính nể và chút e dè: vị thầy cúng già ở làng bên, người được cho là có khả năng thông linh, giải hạn.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua đi màn sương ẩm ướt, Ông Sáu và Con gái út đã lên đường. Con gái út dìu Ông Sáu đi, bước chân ông nặng nề, đôi mắt vẫn còn hằn lên những đêm mất ngủ. Trên con đường đất gập ghềnh, không ai nói với ai lời nào. Tiếng chim rừng lảnh lót cũng không thể xua đi bầu không khí nặng trĩu của nỗi lo sợ và sự bất an bao trùm lấy hai cha con. Ông Sáu nhìn cảnh vật xung quanh, lòng ông vẫn đấu tranh. Cả đời ông tin vào mồ hôi, nước mắt. Giờ đây, ông lại phải đặt niềm tin vào những chuyện tâm linh, ma quỷ mà ông vẫn cho là huyễn hoặc. Nhưng rồi, nghĩ đến Bà Sáu đang nằm bất động ở nhà, ông lại siết chặt bàn tay chai sạn. Một tia hy vọng mong manh, nhỏ bé như ngọn đèn dầu trước gió, vẫn le lói trong lòng ông.
Họ đi xuyên qua những cánh đồng lúa xanh mướt, qua những con suối nhỏ róc rách. Mãi đến khi mặt trời đã lên cao, soi rọi rõ rệt từng tảng đá, gốc cây, họ mới đến được làng bên. Ngôi nhà của vị thầy cúng già nằm khuất sâu trong một con hẻm nhỏ, ẩn mình dưới bóng mát của một cây đa cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Cây đa sừng sững, thân cây to lớn đến mấy người ôm không xuể, rễ cây chằng chịt bám sâu vào lòng đất như những con trăn khổng lồ. Từ xa, Ông Sáu và Con gái út đã ngửi thấy mùi khói hương thoang thoảng, nồng nàn quyện lẫn mùi đất ẩm và lá khô, tạo nên một không khí vừa thiêng liêng vừa có gì đó ma mị.
Ngôi nhà gỗ cũ kỹ, mái ngói rêu phong, tĩnh lặng đến lạ thường. Cánh cửa gỗ hé mở, để lộ không gian bên trong chìm trong ánh sáng lờ mờ. Khói hương nghi ngút bay ra từ ngưỡng cửa, lượn lờ trong không khí rồi tan biến vào tán lá đa xanh um. Ông Sáu dừng lại trước cổng, ánh mắt nheo lại nhìn vào trong. Nỗi lo lắng lại dâng lên, như một đám mây đen kéo đến che lấp tia hy vọng nhỏ nhoi kia. Ông cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, dù trời đã về trưa. Con gái út nắm lấy tay Ông Sáu, khẽ siết chặt để trấn an ông và cũng để trấn an chính mình.
Con gái út
(Giọng khẽ khàng, thì thầm)
Cha ơi, đến nơi rồi.
Ông Sáu gật đầu nặng nề. Ông hít một hơi thật sâu, như muốn gom hết dũng khí còn lại của mình. Ông biết, một khi đã bước chân vào ngưỡng cửa này, cuộc đời ông sẽ không còn như trước. Ông vẫn còn hoài nghi, nhưng sự tuyệt vọng và nỗi đau mất vợ đã lấn át tất cả. Vì Bà Sáu, vì gia đình, ông phải thử. Ông Sáu bước qua ngưỡng cửa, tiếng gỗ kẽo kẹt vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ông bước vào với lòng đầy lo lắng, nhưng trong sâu thẳm, vẫn là một tia hy vọng mong manh, mong tìm được sự giải thoát.
Ông Sáu bước qua ngưỡng cửa, tiếng gỗ kẽo kẹt vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ông bước vào với lòng đầy lo lắng, nhưng trong sâu thẳm, vẫn là một tia hy vọng mong manh, mong tìm được sự giải thoát.
Bên trong căn nhà, ánh sáng lờ mờ từ một vài ngọn đèn dầu nhỏ và khói hương nghi ngút khiến không khí trở nên huyền ảo. Vị thầy cúng già ngồi yên vị trên một tấm chiếu cói giữa nhà, lưng thẳng tắp, mắt nhắm nghiền. Ông mặc bộ đồ vải thô màu nâu bạc, khuôn mặt gầy gò, xương xẩu nhưng toát lên vẻ uy nghiêm. Ông đang trong tư thế thiền định, dường như không hề hay biết sự có mặt của hai cha con Ông Sáu. Con gái út khẽ kéo tay Ông Sáu, ra hiệu cho ông ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cũ kỹ gần đó. Cả hai ngồi im lặng, chỉ dám thở nhẹ, chờ đợi.
Thời gian trôi qua thật chậm rãi. Tiếng chim hót ngoài vườn, tiếng lá cây xào xạc dường như cũng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến rợn người trong căn nhà. Ông Sáu cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt. Ông liếc nhìn Con gái út, thấy cô bé cũng đang căng thẳng tột độ, đôi mắt dán chặt vào vị thầy cúng.
Bất chợt, vị thầy cúng khẽ động đậy. Ông từ từ mở mắt. Đôi mắt ông sâu hun hút, đen láy như chứa đựng cả ngàn năm cổ kính, nhìn thẳng vào Ông Sáu. Không có một lời chào hỏi, không một nụ cười, chỉ có sự nghiêm nghị, pha chút u uẩn.
Thầy cúng
(Giọng nói trầm đục, vang vọng như tiếng chuông chùa)
Cái rắn ông bắt không phải là rắn thường đâu.
Ông Sáu giật mình, cả người căng cứng. Con gái út cũng nín thở.
Thầy cúng
(Vẫn giữ ánh mắt sắc lạnh nhìn Ông Sáu)
Nó là một linh xà, tu hành trăm năm, mang theo oán khí lớn. Ông đã phạm phải đại kỵ, nó đang đòi mạng đấy!
Những lời nói của thầy cúng như những mũi kim băng xuyên thẳng vào tim Ông Sáu. Ông Sáu rụng rời chân tay, cảm thấy như sét đánh ngang tai. Toàn thân ông run bần bật, hơi thở dồn dập, khó nhọc. Hình ảnh Bà Sáu nằm bất động trên giường, vết bầm tím kỳ lạ trên chân, và những giấc mơ ám ảnh của Bà Sáu hiện rõ mồn một trong tâm trí ông. Tất cả những chuyện kỳ lạ gần đây, giờ đây, đều có một lời giải đáp kinh hoàng. Ông Sáu tái mét, không thể thốt nên lời. Con gái út sợ hãi ôm chặt lấy cánh tay cha mình, đôi mắt hoảng loạn nhìn thầy cúng rồi lại nhìn Ông Sáu. Căn phòng dường như chao đảo trước mắt Ông Sáu. Ông không thể tin được những gì mình vừa nghe. Linh xà? Đòi mạng? Cả đời Ông Sáu, một ngư dân quanh năm bám biển, bắt cá, chưa bao giờ ông nghĩ mình sẽ đối mặt với một sự thật rùng rợn đến vậy.
Ông Sáu vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đầu ông. Ông Sáu cố gắng lấy lại bình tĩnh, nuốt khan, nhìn thẳng vào vị thầy cúng.
Thầy cúng
(Giọng vẫn trầm đục, vang vọng)
Để hóa giải oán khí, ông phải thực hiện một nghi lễ chuộc tội. Phải thành tâm sám hối.
Ông Sáu
(Lắp bắp, giọng run rẩy)
Làm… làm thế nào ạ? Xin thầy chỉ cho con đường.
Thầy cúng
(Đôi mắt sâu thẳm nhìn Ông Sáu như thấu suốt tâm can ông)
Ông phải tìm một cây đa cổ thụ, nơi có linh khí tụ hội. Dưới gốc đa đó, ông lập một bàn thờ cúng tạ. Phải chuẩn bị lễ vật trang trọng, thành tâm khấn vái. Xin lỗi vong linh rắn. Hứa với nó rằng từ nay sẽ không bao giờ làm hại sinh linh vô tội nữa. Phải thành tâm sám hối, nếu không…
Lời của thầy cúng như một lưỡi dao sắc bén cứa vào hy vọng vừa nhen nhóm trong Ông Sáu. Ông Sáu cảm thấy toàn thân lạnh toát, nỗi sợ hãi lại trào dâng. Ông Sáu lắp bắp hỏi, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Ông Sáu
(Run rẩy)
Nếu không thì sao ạ?
Thầy cúng chỉ lắc đầu chậm rãi, đôi mắt ông khép hờ, không nói thêm một lời nào nữa. Sự im lặng của thầy cúng còn đáng sợ hơn vạn lời nguyền rủa. Nó chứa đựng một lời cảnh báo, một điềm gở mà Ông Sáu không dám nghĩ đến. Con gái út bấu chặt lấy tay Ông Sáu, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng Ông Sáu chẳng còn cảm thấy đau đớn nữa. Ông Sáu chết lặng, nhìn chằm chằm vào vị thầy cúng già, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một nghi lễ chuộc tội trang trọng… nhưng nếu không thành tâm, nếu không thành công… hậu quả sẽ là gì? Ông Sáu không dám nghĩ tới.
Ông Sáu và con gái út bước khỏi ngôi nhà nhỏ của thầy cúng, bóng chiều đã đổ dài trên con đường đất dẫn về Thôn Hạ. Mỗi bước chân của Ông Sáu nặng trĩu như đeo chì, tâm can ông bị nỗi sợ hãi và hối hận giằng xé. Con gái út lặng lẽ nắm chặt tay cha, cảm nhận rõ sự run rẩy từ thân hình gầy gò của Ông Sáu. Khi về đến Nhà ông Sáu, không khí càng thêm u ám, tĩnh mịch đến đáng sợ.
Ông Sáu nhìn quanh căn nhà quen thuộc mà giờ đây thấy lạnh lẽo lạ thường, như thể có một luồng khí lạnh lẽo đang bao trùm. Lời của thầy cúng cứ lởn vởn trong đầu ông, như một lời nguyền rủa vô hình. “Nếu không thành tâm… hậu quả sẽ là gì?” Cái “hậu quả” mà thầy cúng không nói ra ấy giờ đây đang gặm nhấm tâm can Ông Sáu, khiến ông không thể nào ngừng suy nghĩ. Ông Sáu run rẩy, hình ảnh con rắn trắng nằm bất động trong Hũ rượu rắn lớn chợt hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Ông Sáu đã tin, hoàn toàn tin vào những lời thầy cúng. Ông đã gây ra tội lỗi lớn, chính tay ông đã mang tai họa về cho gia đình mình.
Ông Sáu lảo đảo đi vào bếp, ánh mắt hoảng loạn rà soát khắp nơi. Ông bắt đầu lôi ra những thứ mà thầy cúng đã dặn dò qua loa: hương, đèn, hoa quả, vài món đồ chay đơn giản. Con gái út, dù chưa hiểu hết sự tình, cũng lặng lẽ giúp cha. Cô bé nhìn Ông Sáu, thấy rõ sự tàn tạ, sự sợ hãi đang ngự trị trên khuôn mặt người cha vốn dĩ luôn mạnh mẽ. Ông Sáu lấy chiếc khăn lau bàn thờ cũ kỹ, đôi tay vẫn còn run rẩy. Mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ hối hận sâu sắc, nhưng cũng đầy lo sợ về những gì sắp tới. Ông Sáu thầm cầu nguyện, van xin những điều xui rủi đừng đến với Bà Sáu và con cái, đừng giáng xuống gia đình ông vì tội lỗi mù quáng của mình. Ông Sáu biết mình đã làm sai. Ông Sáu đã phạm phải một điều cấm kỵ.
Đêm đã khuya, bóng tối dày đặc nuốt chửng Nhà ông Sáu. Ông Sáu chìm vào giấc ngủ mê man, sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi kéo ông xuống vực sâu của vô thức. Trong cơn mơ, ông vẫn thấy dáng Bà Sáu xanh xao, run rẩy và con rắn trắng với đôi mắt lạnh lẽo. Bất chợt, một tiếng thét thất thanh xé toạc màn đêm, chói tai và đầy kinh hoàng, khiến Ông Sáu giật mình bừng tỉnh. Tiếng thét ấy, ông nhận ra, là của Bà Sáu.
Không kịp định thần, Ông Sáu vùng dậy, trái tim đập như trống bỏi. Ông lao ra khỏi buồng ngủ, cơn hoảng loạn tột độ bủa vây. Vừa lúc đó, một bóng trắng lướt nhanh qua khung cửa sổ bếp, mờ ảo như một ảo ảnh, rồi biến mất hút vào màn đêm. Ông Sáu sững sờ, cố gắng nhận ra nhưng bóng hình đã quá xa. Ông vội vã chạy ra sân, nơi ánh trăng mờ nhạt chỉ đủ soi tỏ một phần khung cảnh bi thảm.
Bà Sáu nằm gục dưới đất, thân thể co quắp một cách bất thường. Những vết cào cấu kinh hoàng, hằn sâu trên làn da trắng bệch, giờ đây không chỉ là những vết bầm tím mà đã là những đường rạch rướm máu, trông khủng khiếp hơn bao giờ hết. Hơi thở của Bà Sáu yếu ớt, thoi thóp, mỗi nhịp thở dường như là một trận chiến với tử thần. Ông Sáu quỳ sụp xuống bên cạnh vợ, đôi tay run rẩy chạm vào những vết thương lạnh giá. Ông Sáu hoảng loạn đến tột cùng, nước mắt giàn giụa. “Bà Sáu! Bà Sáu ơi!” Tiếng gọi của ông lạc đi trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn vọng lại sự tuyệt vọng và bất lực. Ông Sáu ôm lấy Bà Sáu, cảm nhận hơi ấm cuối cùng đang dần rời bỏ cơ thể vợ, và nỗi kinh hoàng bao trùm lấy ông. Đây chính là hậu quả.
Ông Sáu siết chặt Bà Sáu trong vòng tay, cảm nhận hơi ấm đang dần tan biến. Bàn tay ông run rẩy, cố gắng lay gọi, nhưng vô vọng. Hơi thở của Bà Sáu yếu ớt dần, thoi thóp như ngọn nến trước gió. Đôi mắt bà Sáu đột ngột mở to, trợn ngược, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía sau lưng Ông Sáu, như thể bà đang nhìn thấy một điều gì đó kinh hoàng tột độ, một nỗi sợ hãi còn lớn hơn cả cái chết. Một tiếng nấc nhẹ, yếu ớt trỗi lên từ lồng ngực Bà Sáu, rồi lặng đi. Bàn tay bà Sáu buông thõng.
Ông Sáu gọi khẽ, “Bà Sáu… Bà Sáu ơi?” Không một tiếng đáp lại. Ông Sáu cảm nhận được sự lạnh lẽo đang xâm chiếm cơ thể vợ mình, từng chút một, kéo theo cả linh hồn ông xuống vực sâu tuyệt vọng. Một tiếng thét xé lòng bỗng vỡ òa từ cổ họng Ông Sáu, không phải tiếng thét của sự sợ hãi, mà là tiếng gào của nỗi đau tột cùng, nỗi đau mất đi người thân, nỗi đau của sự hối hận muộn màng. Ông Sáu ôm chặt lấy Bà Sáu, ghì xiết bà vào lòng như muốn níu giữ chút hơi ấm cuối cùng, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ tan trong màn đêm tĩnh mịch của Nhà ông Sáu. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt Bà Sáu lạnh ngắt, ướt đẫm mái tóc đã bạc sương.
Ông Sáu gục đầu bên người vợ đã khuất, tiếng nức nở xé lòng. Đôi mắt Ông Sáu nhìn xoáy vào đôi mắt vô hồn của Bà Sáu, đôi mắt vẫn mở to như muốn nói lên điều gì đó, như muốn cảnh báo ông về một tai ương khủng khiếp vẫn còn rình rập. Tất cả những gì Ông Sáu từng làm, từng bỏ qua, giờ đây hiện rõ mồn một như một thước phim quay chậm của định mệnh. Cái hũ rượu rắn lớn, con rắn trắng ghê rợn, những giấc mơ ám ảnh, vết bầm tím kỳ lạ trên chân Bà Sáu… tất cả đều là hậu quả. Ông Sáu nghẹn ngào, “Bà Sáu ơi, em đi rồi sao? Anh xin lỗi… Anh xin lỗi em!”
Trong khoảnh khắc đau đớn tột cùng ấy, một quyết tâm sắt đá hình thành trong trái tim Ông Sáu. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy căm hờn và quyết liệt. Ông Sáu nghiến răng, lời thề độc vang vọng trong không gian tĩnh lặng, chỉ có ông và người vợ đã khuất làm chứng. “Tôi thề… tôi thề sẽ làm mọi cách để chuộc lại lỗi lầm này, dù phải đánh đổi bằng cả mạng sống! Tôi sẽ khiến những tai ương này chấm dứt, Bà Sáu! Tôi sẽ không để ai phải chịu đựng nữa!” Tiếng thề của Ông Sáu như một lời nguyền, một lời hứa với người đã khuất, và cũng là một lời tuyên chiến với định mệnh nghiệt ngã.
Bình minh dần ló dạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên chiếu rọi qua khung cửa sổ, len lỏi vào căn phòng, soi rõ gương mặt tiều tụy của Ông Sáu. Ông Sáu vẫn ngồi đó, ôm chặt lấy Bà Sáu, nhưng tiếng khóc đã cạn. Chỉ còn lại sự trống rỗng và lạnh lẽo bao trùm. Những sự kiện khủng khiếp liên tiếp xảy ra trong suốt thời gian qua đã gặm nhấm tâm hồn Ông Sáu, biến ông từ một người đàn ông chất phác, đơn thuần thành một kẻ mang nặng tội lỗi. Ông nhìn Bà Sáu, đôi mắt ông rưng rưng, nhưng không còn nước mắt để rơi. Ông đã từng tin rằng sự giàu sang, dù có được bằng cách nào, cũng sẽ mang lại hạnh phúc cho gia đình. Ông đã từng nghĩ rằng một con rắn trắng trong hũ rượu chỉ là điềm may, là vật phẩm quý giá, chứ không phải là nguồn cơn của mọi tai ương. Giờ đây, mọi ảo tưởng đã vỡ tan tành, chỉ còn lại sự thật trần trụi và đau đớn. Cái giá phải trả cho lòng tham và sự mù quáng của ông quá đắt. Ông đã mất đi người vợ hiền thảo, người đã cùng ông đi qua bao thăng trầm cuộc đời, người đã luôn ở bên ông dù trong khó khăn hay khi có được chút của cải. Ông Sáu hiểu rằng, cái chết của Bà Sáu không phải là dấu chấm hết, mà là sự khởi đầu cho một hành trình chuộc lỗi đầy chông gai, một cuộc chiến mà ông buộc phải chiến thắng, không chỉ vì bà Sáu, mà còn vì tương lai của con gái út, vì sự bình yên của Thôn Hạ. Ông Sáu khẽ vuốt mái tóc Bà Sáu, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ người vợ. Ông đã gây ra thảm kịch này, và ông sẽ là người kết thúc nó. Dù phải đối mặt với bất cứ thế lực siêu nhiên nào, Ông Sáu cũng sẽ không lùi bước. Bởi vì, có những lỗi lầm, chỉ có thể chuộc lại bằng cả mạng sống. Và ông đã sẵn sàng cho điều đó.

