“Cô giám đốc thành đạt khóc òa khi phát hiện ra thân phận thật của thiếu niên sửa xe ven đường…
Phượng ngồi trong chiếc xe sang trọng, đôi mắt m-ệt m-ỏi lướt qua những con phố ồn ào. Là giám đốc một tập đoàn thời trang danh tiếng, cuộc sống của cô là một vòng xoáy không ngừng nghỉ của những hợp đồng, những buổi trình diễn thời trang và những bữa tiệc xã giao. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một khoảng trống vẫn luôn tồn tại, một v-ết th-ương không bao giờ lành.
Vết thương đó mang tên Tuấn. Tuấn là mối tình đầu của cô thời sinh viên, một chàng trai ngh-èo nhưng có đôi mắt sáng và nụ cười ấm áp. Họ đã yêu nhau say đắm, một tình yêu trong sáng, m-ãnh liệt. Nhưng rồi, b-i k-ịch ập đến. Phượng mang th-ai, và gia đình cô, một gia đình danh giá và truyền thống, đã không chấp nhận. Họ é-p cô phải chia tay Tuấn, và sau đó, khi cô vừa s-inh con, họ đã é-p cô ch-o đứa bé đi…👇TIẾP TỤC XEM TRUYỆN NGẮN Ở BÌNH LUẬN”
“Phượng siết chặt vô lăng [Chiếc xe sang trọng] khi nó lướt qua [Những con phố ồn ào]. Một ngày làm việc dài dằng dặc khiến cô m-ệt m-ỏi, chỉ muốn nhanh chóng về đến nhà. Nhưng đột nhiên, một tiếng động lạ phát ra từ động cơ, rồi đèn báo lỗi trên bảng điều khiển nhấp nháy đỏ. Lòng Phượng chùng xuống. Chiếc xe, biểu tượng của sự thành đạt và quyền lực, dường như đang phản kháng.
Cô cố gắng giữ bình tĩnh, tấp xe vào lề đường. Nơi này khá vắng vẻ, ánh đèn đường lờ mờ không đủ soi rõ mọi thứ. Tiếng động cơ tắt lịm, chỉ còn lại sự im lặng khó chịu và tiếng côn trùng kêu đêm. Phượng thở dài, cảm thấy sự bực bội dâng lên. Đúng lúc này, một rắc rối không đáng có. Cô lục túi xách tìm điện thoại, ánh mắt đầy sự khó chịu khi nhìn ra màn đêm phía trước. Phượng dựa lưng vào ghế, cảm giác đơn độc và kiệt sức xâm chiếm lấy cô. Cô thầm nghĩ, tại sao mọi thứ lại trở nên tồi tệ vào lúc này chứ?”
“Phượng nhìn chằm chằm vào màn đêm đen kịt phía trước. Cô tựa lưng vào ghế, cảm giác kiệt sức và đơn độc bao trùm. Đúng lúc đó, ánh mắt cô vô tình quét
qua bóng tối, bắt gặp một đốm sáng vàng hắt ra từ phía xa. Đó là ánh đèn duy nhất còn sáng trên đoạn đường vắng. Một [Tiệm sửa xe ven đường] nhỏ, trông khá cũ kỹ và lụp xụp, hiện ra lờ mờ trong ánh sáng yếu ớt.
Cô hít một hơi sâu, nén lại sự bực bội. Không còn cách nào khác. Phượng mở cửa [Chiếc xe sang trọng], bước ra ngoài. Không khí ban đêm se lạnh, đối lập hoàn toàn với sự ngột ngạt trong cabin xe. Tiếng côn trùng kêu ri rả càng khiến không gian thêm tĩnh mịch.
Cô sải bước về phía ánh đèn. Khi lại gần, khung cảnh tiệm sửa xe càng hiện rõ hơn. Mấy chiếc lốp xe cũ xếp lộn xộn, vài dụng cụ vứt lung tung trên nền đất. Ánh đèn vàng từ bóng đèn treo trên cao rọi xuống một chiếc xe máy cũ kỹ đang dựng nghiêng. Dưới gầm xe, một [Thiếu niên sửa xe] đang lúi húi làm việc. Lưng áo cậu lấm lem dầu mỡ, mái tóc rũ xuống che gần hết khuôn mặt. Cậu dường như hoàn toàn tập trung vào công việc của mình, không để ý đến sự xuất hiện của Phượng.
Phượng đứng cách đó vài bước chân, quan sát cậu thiếu niên. Một cảm giác lạ dấy lên trong lòng cô, một sự hỗn loạn khó gọi tên. Giữa màn đêm và ánh đèn hiu hắt, hình ảnh cậu thiếu niên cúi mình làm việc dưới ánh sáng đơn độc khiến cô cảm thấy… quen thuộc một cách kỳ lạ, hoặc có lẽ chỉ là do sự m-ệt m-ỏi khiến cô suy diễn.
“”Cháu ơi,”” Phượng gọi khẽ.
Cậu thiếu niên giật mình. Cậu từ từ kéo mình ra khỏi gầm xe, ngồi thẳng dậy, đưa tay quệt vội dầu mỡ trên trán. Khuôn mặt trẻ tuổi, lấm lem bụi bẩn và dầu mỡ, hiện ra dưới ánh đèn. Đôi mắt cậu nhìn Phượng đầy vẻ ngơ ngác, có chút cảnh giác.
Phượng nhìn thẳng vào đôi mắt đó, và trong khoảnh khắc, thế giới xung quanh dường như ngừng lại. Trái tim cô thắt lại một cách dữ dội, một cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực mà cô đã cố chôn vùi bấy lâu nay. Cậu thiếu niên trước mặt… Có gì đó rất quen thuộc, rất đỗi… Phượng hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Không thể nào. Chắc chắn là không thể nào. Cô chỉ đang quá m-ệt m-ỏi mà thôi.
“”Xe của cô bị hỏng,”” Phượng nói, giọng khẽ run lên, “”ở đằng kia. Cháu có thể giúp cô xem được không?””
[Thiếu niên sửa xe] vẫn nhìn cô. Ánh mắt cậu thiếu niên dò xét, không hề có biểu cảm gì đặc biệt, chỉ có sự e dè thường thấy ở những người sống bằng nghề chân tay khi đối diện với một người phụ nữ sang trọng, quần áo tươm tất như Phượng. Cậu gật đầu nhẹ, chậm rãi đứng dậy, vươn vai. Dưới ánh đèn, Phượng thấy rõ hơn vóc dáng gầy gò của cậu.“”Vâng, cô chờ cháu một lát.””
Cậu thiếu niên đi vào trong tiệm sửa xe, Phượng vẫn đứng đó, mắt dán chặt vào bóng lưng cậu, lòng cô cuộn trào những cảm xúc lẫn lộn, đau đớn và khó hiểu.”
“Cậu thiếu niên đi vào trong tiệm sửa xe, Phượng vẫn đứng đó, mắt dán chặt vào bóng lưng cậu, lòng cô cuộn trào những cảm xúc lẫn lộn, đau đớn và khó hiểu. Cô không biết mình đứng đó bao lâu, chỉ biết từng giây phút trôi qua như dài vô tận. Rồi cậu thiếu niên bước ra. Trên tay cậu là một chiếc đèn pin nhỏ và một vài dụng cụ. Cậu khép cửa tiệm lại, quay về phía chiếc [Chiếc xe sang trọng] của Phượng đang đậu cách đó không xa.
Phượng nhanh chóng bước về phía xe của mình. Cô mở cửa, ngồi vào ghế lái, nhưng không đóng cửa vội. Từ trong xe, cô quan sát cậu thiếu niên. Cậu bước đi khá nhanh nhẹn, dù dáng người trông có vẻ gầy gò dưới ánh đèn đường leo lét. Cậu dừng lại cách xe cô vài bước chân, đưa tay lên lau vội lớp dầu mỡ còn bám lại trên mu bàn tay và cánh tay áo bằng một miếng vải cũ.
Cậu ngước lên, đôi mắt thoáng nhìn về phía cô qua lớp cửa kính. Phượng ngồi yên tại chỗ, ánh mắt không rời khỏi cậu. Ánh đèn từ trong xe hắt ra một vệt sáng nhỏ trên khuôn mặt cậu khi cậu tiến lại gần hơn. Càng lại gần, cô càng nhìn rõ hơn những đường nét ấy. Mũi, đôi lông mày, khóe miệng… Lại cái cảm giác đó, quen thuộc đến thắt lòng. Cô siết chặt vô lăng, cố gắng giữ cho hơi thở ổn định.”
“Cậu thiếu niên bước lại gần [Chiếc xe sang trọng], dùng mu bàn tay vừa lau khô gõ nhẹ lên cửa kính phía người lái. Âm thanh nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Phượng giật mình khỏi dòng suy nghĩ miên man, từ từ hạ cửa kính xuống. Gió đêm lùa vào trong xe mang theo mùi dầu mỡ và bụi bặm đặc trưng của [Tiệm sửa xe ven đường], nhưng Phượng không để tâm. Cô nhìn thẳng vào khuôn mặt non nớt dưới ánh đèn đường.
Cậu thiếu niên hơi cúi người xuống, gương mặt nghiêm túc pha chút e dè. Cậu cất tiếng nói, âm vực trầm ấm nhưng giọng điệu lễ phép: “”Xe của chị bị sao thế ạ? Em xem giúp cho.””
Giọng nói! Phượng như bị một luồng điện giật mạnh. Tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực. Cảm giác quen thuộc không phải thoáng qua nữa, mà là một đợt sóng thần ập đến, cuốn phăng mọi thứ. Không phải chỉ là đường nét trên khuôn mặt, mà là giọng nói này, âm điệu này… Quen thuộc đến rợn người. Toàn thân cô run lên bần bật, mồ hôi lạnh túa ra. Cô nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên, đôi mắt mở to đầy kinh hãi và bàng hoàng. Miệng cô hé mở nhưng không thốt nên lời nào. Thế giới xung quanh như dừng lại, chỉ còn lại giọng nói kia và khuôn mặt ấy xoáy sâu vào tâm trí Phượng, đánh thức một nỗi đau tưởng chừng đã bị chôn vùi vĩnh viễn.”
“Phượng vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cậu thiếu niên. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên, làm rõ từng đường nét non nớt nhưng đầy sức sống. Cô nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh trong cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Đôi mắt cậu sáng rực dưới ánh đèn, không chút vẩn đục, đầy sự chân thành và hơi bối rối. Khóe môi cậu khẽ mỉm, tạo nên một nụ cười nhỏ, e dè nhưng ấm áp.
Và chính khoảnh khắc Phượng nhìn kỹ đôi mắt ấy, nụ cười ấy, một hình ảnh cũ kỹ, phủ bụi thời gian trong tâm trí cô đột ngột bừng sáng như vừa được đánh thức. Đó là Tuấn, Tuấn của những năm tháng sinh viên nghèo khó nhưng tràn đầy mơ ước, Tuấn với đôi mắt lấp lánh và nụ cười hiền lành mỗi khi nhìn cô. Hình ảnh người yêu cũ và cậu thiếu niên trước mặt như chồng lấn lên nhau, khóe mắt, nụ cười, cả dáng người gầy gò… Sao lại giống đến thế?
Tim Phượng như bị bóp nghẹt, rồi đập điên cuồng, mỗi nhịp đều như một tiếng trống dồn vào tai. Nó đập nhanh đến mức cô cảm thấy lồng ngực mình như muốn vỡ tung. Không thể nào! Lẽ nào… Lẽ nào đứa bé đó… Nỗi kinh hoàng và hy vọng mong manh cùng lúc xé toạc tâm trí cô. Cô vẫn giữ nguyên tư thế, tay siết chặt vô lăng, đôi mắt dán chặt vào khuôn mặt cậu, tìm kiếm thêm bất kỳ dấu vết quen thuộc nào khác. Cả thế giới bên ngoài [Chiếc xe sang trọng], những âm thanh ồn ào của [Những con phố ồn ào] và mùi dầu mỡ từ [Tiệm sửa xe ven đường] đều biến mất, chỉ còn lại khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, và tiếng tim đập hỗn loạn như sắp vỡ.”
“Phượng hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cơn địa chấn trong lồng ngực. Cô thả lỏng tay khỏi vô lăng, đôi tay vẫn run run. Bằng một ý chí phi thường, cô mở cửa xe, bước xuống. Chiếc cửa nặng nề đóng lại, tạo ra một âm thanh vang vọng trong không gian ồn ào của [Những con phố ồn ào]. Cậu thiếu niên vẫn đang cặm cụi bên bánh xe. Phượng tiến lại gần hơn, bước chân hơi loạng choạng. Mùi dầu mỡ từ [Tiệm sửa xe ven đường] sộc vào mũi, làm cô nhíu mày.
“”Cháu… kiểm tra xe có lâu không?”” Phượng cố gắng để giọng nói của mình nghe bình thường nhất có thể, nhưng vẫn không giấu được sự căng thẳng.
Cậu thiếu niên ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng nhìn cô. “”Dạ, chắc cũng nhanh thôi cô ạ. Cháu kiểm tra sơ bộ trước đã.”” Giọng cậu trong trẻo, lễ phép.
Phượng gật đầu, ánh mắt không rời khuôn mặt cậu. Nụ cười nhỏ, e dè ấy lại xuất hiện. Cô cảm thấy như có hàng nghìn câu hỏi muốn bật ra cùng lúc, nhưng chỉ có thể chọn lọc từng từ một.
“”Cháu… bao nhiêu tuổi rồi?”” Cô hỏi, trái tim đập thình thịch chờ đợi câu trả lời.
Cậu thiếu niên ngạc nhiên một chút trước câu hỏi đột ngột, nhưng vẫn trả lời ngay lập tức, giọng nói rành mạch. “”Dạ, cháu mười chín tuổi ạ.””
Mười chín tuổi. Phượng cảm thấy đầu óc quay cuồng. Mười chín năm… Đúng khoảng thời gian đó. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nuốt nước bọt.
“”Ồ… vậy cháu làm ở đây lâu chưa?”” Cô tiếp tục dò hỏi, mỗi câu nói ra đều như phải gồng mình lên.
“”Dạ, cháu làm ở đây được gần hai năm rồi ạ. Vừa học vừa làm thêm ạ.”” Cậu trả lời, thái độ vẫn rất lễ phép, không hề tỏ vẻ khó chịu hay nghi ngờ trước những câu hỏi có vẻ không liên quan đến việc sửa xe.
Phượng nhìn cậu, nhìn đôi bàn tay lấm lem dầu mỡ đang thoăn thoắt kiểm tra lốp xe, nhìn mái tóc lòa xòa che gần hết vầng trán… Mọi chi tiết nhỏ đều khiến cô thêm tin vào suy đoán kinh hoàng nhưng cũng đầy hy vọng của mình. Mười chín tuổi, làm thêm… Những mảnh ghép cứ thế rơi vào vị trí. Cô chỉ biết đứng đó, nhìn chằm chằm vào cậu, trong đầu vang vọng câu trả lời: “”Mười chín tuổi ạ.”””
“Phượng đứng đó, ánh mắt dán chặt vào cậu. “”Mười chín tuổi ạ.”” Câu trả lời vang vọng trong đầu cô, khẳng định thêm một mảnh ghép rợn người nhưng đầy hy vọng. Cô hít một hơi run rẩy, cố gắng giữ cho giọng nói không vỡ vụn.
“”Cháu… ở đây một mình à?”” Phượng lắp bắp, trái tim đập thình thịch. “”Bố mẹ cháu đâu?””
Cậu thiếu niên đang cặm cụi kiểm tra bánh xe, ngước nhìn cô, nụ cười e dè biến mất, ánh mắt hơi chùng xuống, có chút xa xăm. “”Dạ, cháu mồ côi ạ…”” Giọng cậu nhỏ lại, không còn sự rành mạch ban nãy. “”Cháu được một người nhận nuôi, rồi tự lập từ bé.””
Lời nói ấy, như một lưỡi dao sắc lẹm, cứa thẳng vào lồng ngực Phượng. Mười chín tuổi. Mồ côi. Được nhận nuôi. Tự lập từ bé. Từng chi tiết… từng chi tiết một… khớp đến đáng sợ. Cô cảm thấy như bị sét đánh ngang tai, như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim cùng lúc. Cả thế giới quay cuồng. Cô vịn tay vào thành [Chiếc xe sang trọng] để giữ thăng bằng, chân muốn khuỵu xuống. Cơn choáng váng ập đến, mạnh hơn bất kỳ cú sốc nào cô từng trải qua trong đời. Khuôn mặt cậu thiếu niên, đôi mắt ấy… Giờ đây, mọi thứ dường như đã quá rõ ràng. Cảm giác kinh hoàng pha lẫn niềm hạnh phúc điên dại khiến cô nghẹt thở. Mười chín năm… Cuộc đời cô đã thay đổi hoàn toàn vì mất đi đứa con ấy, và giờ đây, định mệnh lại đưa cậu bé đứng ngay trước mặt cô, ở một [Tiệm sửa xe ven đường] lấm lem dầu mỡ trên [Những con phố ồn ào]. Cô chỉ biết đứng đó, chết lặng, nhìn chằm chằm vào cậu, trong đầu chỉ còn vang vọng câu trả lời: “”Cháu mồ côi ạ… Cháu được một người nhận nuôi, rồi tự lập từ bé.”””
“Cô vịn tay vào thành [Chiếc xe sang trọng] để giữ thăng bằng, chân muốn khuỵu xuống. Cơn choáng váng ập đến, mạnh hơn bất kỳ cú sốc nào cô từng trải qua trong đời. Khuôn mặt cậu thiếu niên, đôi mắt ấy… Giờ đây, mọi thứ dường như đã quá rõ ràng. Cảm giác kinh hoàng pha lẫn niềm hạnh phúc điên dại khiến cô nghẹt thở. Mười chín năm… Cuộc đời cô đã thay đổi hoàn toàn vì mất đi đứa con ấy, và giờ đây, định mệnh lại đưa cậu bé đứng ngay trước mặt cô, ở một [Tiệm sửa xe ven đường] lấm lem dầu mỡ trên [Những con phố ồn ào]. Cô chỉ biết đứng đó, chết lặng, nhìn chằm chằm vào cậu, trong đầu chỉ còn vang vọng câu trả lời: “”Cháu mồ côi ạ… Cháu được một người nhận nuôi, rồi tự lập từ bé.””
Tay chân Phượng run rẩy không ngừng. Cô cảm thấy cổ họng mình khô khốc, mỗi hơi thở đều khó khăn như có vật gì nghẹn lại. Phượng cố gắng lắm, dồn hết sức bình sinh mới có thể lên tiếng, giọng nói lạc đi, run rẩy đến đáng thương: “”Cháu… cháu có biết bố mẹ ruột của mình không?””
[Thiếu niên sửa xe] đang lau tay, dừng lại, ngước nhìn Phượng với ánh mắt khó hiểu. Cậu hơi cúi đầu suy nghĩ một lát. Phượng nín thở chờ đợi, từng giây phút như kéo dài vô tận. Trái tim cô đập dữ dội, hồi hộp đến nghẹt thở.“”Cháu… cháu có được để lại thứ gì không?”” Phượng hỏi tiếp, gần như thì thầm, sợ hãi câu trả lời sẽ dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong cô.
[Thiếu niên sửa xe] ngẩng lên, ánh mắt vẫn hơi mơ hồ. Cậu chậm rãi trả lời, giọng nói đều đều như đang kể lại một chuyện cũ: “”Dạ, người nuôi cháu nói cháu được tìm thấy gần một ngôi chùa… hồi đó… có giữ lại một cái vòng tay nhỏ…”””“””…có giữ lại một cái vòng tay nhỏ…””
Nghe đến “”cái vòng tay,”” Phượng như nghẹt thở. Cả thế giới xung quanh cô bỗng chốc xoay cuồng, tiếng ồn ào của [Những con phố ồn ào] chợt tắt lịm. Đó là chiếc vòng cô đã tự tay đan, từng mũi kim, từng sợi chỉ đều đong đầy tình yêu và hy vọng tuổi trẻ. Cô đã tặng nó cho Tuấn, kỷ vật tình yêu đầu đời của họ. Và sau đó, khi đứa con bé bỏng còn đỏ hỏn, trong một khoảnh khắc giằng xé tột cùng, cô đã lén nhét nó vào người con trai mình, hy vọng một ngày nào đó nó sẽ là sợi dây kết nối, là dấu hiệu để cô tìm lại con. Tim Phượng đập điên cuồng trong lồng ngực, nỗi kinh hoàng và niềm hy vọng cùng lúc vặn xoắn lấy cô. Cậu bé trước mặt cô… có thể nào… Cô không còn chần chừ được nữa. Bàn tay Phượng run rẩy thò nhanh vào [Chiếc xe sang trọng], lục tìm trong túi xách đắt tiền của mình. Những món đồ hiệu sang trọng bị hất tung ra một cách vội vã. Cuối cùng, ngón tay cô chạm vào một vật quen thuộc dưới đáy túi. Cô siết chặt lấy nó, vội vàng rút ra một chiếc hộp nhỏ, đã sờn màu theo năm tháng, đựng đầy những kỷ vật mỏng manh của một quá khứ đau thương.”
“Phượng mở chiếc hộp sờn cũ. Bên trong, nằm trên lớp lụa mỏng đã phai màu, là một chiếc vòng tay được đan bằng sợi chỉ thô, trông tương tự như thứ kỷ vật đơn sơ cậu thiếu niên vừa nhắc đến, chỉ khác màu sắc. Từng đường đan vụng về, từng nút thắt nhỏ ấy… nó in hằn vào tâm trí Phượng như một vết bỏng. Đây là chiếc vòng cô đã làm một cặp, một chiếc tặng Tuấn, chiếc còn lại cô đã lén nhét vào tã lót của con trai mình ngay trước khi họ ép cô trao con đi. Nước mắt Phượng tuôn rơi như mưa, nhòe nhoẹt gương mặt trang điểm kỹ càng. Cô đưa chiếc vòng ra, giọng nói nghẹn lại trong tiếng nấc.
“”Chiếc vòng của con…”” Phượng thốt lên, giọng lạc đi, chứa đầy đau đớn và nỗi dằn vặt chôn vùi bấy lâu. Cô đưa bàn tay run rẩy về phía cậu thiếu niên, “”Mẹ… mẹ là mẹ của con đây!””
Cậu thiếu niên sửa xe đứng sững lại, khuôn mặt lấm lem dầu mỡ thoáng vẻ ngơ ngác tột cùng. Đôi mắt cậu mở to, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ lộng lẫy đang khóc nức nở trước mặt mình, rồi nhìn xuống chiếc vòng trên tay cô, và lại nhìn vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt ấy. Sự ngơ ngác nhanh chóng biến thành vẻ kinh hoàng. Khuôn mặt cậu tái mét, trắng bệch như không còn giọt máu, như vừa nghe thấy một lời nguyền rủa. Cậu lùi lại một bước, lắp bắp không thành lời, không thể tin vào điều tai hại vừa vọng đến tai mình.”
“Cậu thiếu niên sửa xe, khuôn mặt lấm lem dầu mỡ vốn đang tái mét vì kinh hoàng, bỗng lùi lại một bước, đôi mắt đầy cảnh giác và tổn thương nhìn thẳng vào Phượng. Sự ngơ ngác ban đầu đã tan biến, thay vào đó là một bức tường phòng vệ dựng lên. Giọng cậu run rẩy, pha lẫn nỗi đau và sự hoài nghi tột độ.
“”Bà… bà nói gì vậy?”” Cậu lắp bắp, không tin vào tai mình. “”Mẹ nào? Mẹ đã bỏ rơi tôi mười mấy năm trời, giờ lại đột nhiên xuất hiện và nhận là mẹ sao?””
Giọng cậu vỡ òa, nghẹn ngào xen lẫn uất hận dồn nén bấy lâu. Cậu siết chặt tay, nhìn người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy đứng trước mặt mình, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt trang điểm kỹ càng của bà ta. Nỗi uất hận như một ngọn lửa cháy rực trong lồng ngực non nớt. Chiếc vòng tay đơn sơ trên tay Phượng lúc này trông thật xa lạ và giả tạo trong mắt cậu.
Phượng đứng sững, chiếc vòng kỷ vật vẫn run rẩy trên tay cô. Lời nói của con trai như ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim cô. Nước mắt Phượng càng tuôn như suối, nhấn chìm khuôn mặt cô trong sự đau khổ tột cùng. Cô muốn giải thích, muốn ôm lấy con, muốn nói rằng cô chưa bao giờ muốn bỏ rơi con, rằng cô đã bị ép buộc, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, không tài nào thốt ra được. Tiếng còi xe inh ỏi từ [Những con phố ồn ào] vọng đến, như chế giễu sự yếu đuối và bất lực của cô. Cậu thiếu niên sửa xe vẫn nhìn cô với ánh mắt căm hận, không một chút mềm lòng. Khoảng cách giữa họ lúc này không chỉ là vài mét, mà là cả một vực thẳm của hiểu lầm và tổn thương.”
“Phượng vẫn đứng đó, nước mắt giàn giụa, tấm thân mảnh mai run lên bần bật. Lời nói cay đắng của con trai như xuyên thẳng qua lồng ngực cô. Cậu thiếu niên sửa xe vẫn nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đỏ hoe đầy phẫn nộ và ngờ vực. Tiếng còi xe từ [Những con phố ồn ào] vẫn réo rắt. Phượng hít một hơi run rẩy, cố gắng nén tiếng nấc.
“”Con… con trai…”” Giọng Phượng khản đặc, đứt quãng. “”Mẹ… mẹ biết con hận mẹ… Mẹ biết con không tin mẹ…””
Cô lại vỡ òa, nước mắt lã chã rơi xuống nền đất lấm lem dầu mỡ của [Tiệm sửa xe ven đường]. Cô đưa tay che miệng, những tiếng nấc nghẹn lại.
“”Mười mấy năm qua… chưa một ngày nào mẹ không nghĩ về con…”” Phượng cố gắng tiếp tục, từng lời như xé lòng. “”Mẹ… mẹ và ba con… chúng mẹ yêu nhau lắm… hồi còn là sinh viên… Ba con là Tuấn… một chàng trai tốt bụng, hiền lành…””
Cô ngước nhìn con trai, ánh mắt đầy van xin.
“”Nhưng… nhưng gia đình mẹ…”” Cô nghẹn lại, những ký ức đau đớn ùa về. “”Gia đình mẹ… họ giàu có… danh giá… họ không chấp nhận ba con… Họ bắt mẹ phải chia tay…””
Phượng quỵ xuống một chút, như không còn đủ sức đứng vững. Cô chống tay vào [Chiếc xe sang trọng] đang đỗ gần đó để giữ thăng bằng.
“”Lúc mẹ biết mình có con… mẹ đã rất hạnh phúc… Mẹ muốn giữ con lại… Mẹ muốn cùng ba con xây dựng một gia đình…””
Tiếng nấc lại dâng lên. Cậu thiếu niên vẫn đứng im, lắng nghe với vẻ mặt phức tạp, sự căm hận vẫn còn đó nhưng có chút dao động trước sự đau khổ tột cùng của người phụ nữ.
“”Nhưng họ không cho phép…”” Phượng nghẹn ngào. “”Họ giữ mẹ lại… Họ ép mẹ phải chia tay ba con… Sau khi con sinh ra… họ… họ buộc mẹ… buộc mẹ phải giao con cho người khác nuôi… Họ nói… nói rằng mẹ không thể giữ con lại… nếu không muốn hủy hoại tất cả…””
Phượng đưa đôi tay run rẩy về phía con trai, như muốn chạm vào cậu, nhưng lại ngập ngừng.
“”Mẹ… mẹ đã bị ép buộc… Mẹ đã chống cự… nhưng mẹ yếu đuối quá… Mẹ… mẹ mất con ngay sau khi con chào đời…”” Cô khóc nức nở, tiếng khóc xé lòng. “”Mẹ xin lỗi… Mẹ xin lỗi vì đã không đủ mạnh mẽ để bảo vệ con… Mẹ không cố ý bỏ rơi con…””
Cô gục mặt vào tay, vai run lên bần bật. Chiếc vòng tay trên cổ tay cô lấp lánh dưới ánh nắng chiều tàn, đối lập với sự lấm lem và chai sạn của cậu thiếu niên.
“”Mẹ đã tìm con… tìm con suốt mười mấy năm qua… Mẹ đã đi khắp nơi… hỏi han mọi người… Chỉ mong một ngày được gặp lại con…”” Phượng ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt nhưng ánh mắt tràn đầy sự đau đớn và yêu thương.
“”Mẹ xin lỗi… Mẹ xin lỗi, con trai của mẹ…”” Cô lặp lại, giọng nói chỉ còn là hơi thở nghẹn ngào. “”Mẹ của con đây… mẹ chưa bao giờ quên con…”””
“Cô gục mặt vào tay, vai run lên bần bật. Chiếc vòng tay trên cổ tay cô lấp lánh dưới ánh nắng chiều tàn, đối lập với sự lấm lem và chai sạn của cậu thiếu niên.
“”Mẹ đã tìm con… tìm con suốt mười mấy năm qua… Mẹ đã đi khắp nơi… hỏi han mọi người… Chỉ mong một ngày được gặp lại con…”” Phượng ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt nhưng ánh mắt tràn đầy sự đau đớn và yêu thương.
“”Mẹ xin lỗi… Mẹ xin lỗi, con trai của mẹ…”” Cô lặp lại, giọng nói chỉ còn là hơi thở nghẹn ngào. “”Mẹ của con đây… mẹ chưa bao giờ quên con…””
[Thiếu niên sửa xe] đứng đó, bất động. Cậu lặng lẽ lắng nghe từng lời, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang khóc nức nở trước mặt. Nước mắt nóng hổi chảy dài trên gò má lấm lem dầu mỡ và bụi bặm. Mỗi lời Phượng nói như một mũi dao khoét sâu vào vết thương lòng đã chai sạn của cậu, đồng thời cũng khơi dậy những khao khát thầm kín nhất. Nỗi đau đớn về một tuổi thơ thiếu thốn tình thương, sự uất hận về việc bị bỏ rơi bỗng trào dâng cuồn cuộn trong lồng ngực gầy gò. Cậu không nói một lời nào. Cậu chỉ nhìn Phượng, ánh mắt phức tạp đến khó tả, trong đó vừa có sự khao khát cháy bỏng về tình mẹ, về một gia đình trọn vẹn mà cậu chưa bao giờ có, lại vừa có sự oán trách, giận dữ tột cùng đối với người phụ nữ đã mang cậu đến thế giới này rồi bỏ mặc cậu bơ vơ. Bóng Phượng mờ ảo qua dòng nước mắt, nhưng hình ảnh ấy giờ đây lại rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí cậu.”“Cậu không nói một lời nào. Cậu chỉ nhìn Phượng, ánh mắt phức tạp đến khó tả, trong đó vừa có sự khao khát cháy bỏng về tình mẹ, về một gia đình trọn vẹn mà cậu chưa bao giờ có, lại vừa có sự oán trách, giận dữ tột cùng đối với người phụ nữ đã mang cậu đến thế giới này rồi bỏ mặc cậu bơ vơ. Bóng Phượng mờ ảo qua dòng nước mắt, nhưng hình ảnh ấy giờ đây lại rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí cậu. Phượng vẫn quỳ dưới đất, nước mắt lưng tròng nhìn đứa con trai gầy gò, lấm lem. Cô nhìn vào khuôn mặt ấy, khuôn mặt dù bám đầy bụi bẩn, vương vãi dầu mỡ nhưng vẫn hiện rõ những đường nét quen thuộc đến đau lòng. Đó là đôi mắt sâu thẳm của Tuấn, là vầng trán cao của Tuấn, là cả nụ cười (dù giờ đây chai sạn và hiếm hoi) cũng giống hệt Tuấn ngày xưa. Con trai cô, đứa bé mà cô đã dứt ruột sinh ra rồi phải lìa xa, giờ đây đứng trước mặt cô, mang theo tất cả những gì đã thuộc về người đàn ông mà cô yêu thương nhất thời tuổi trẻ.
Nhưng không chỉ có hình bóng Tuấn. Phượng còn nhìn thấy những dấu vết của cuộc đời mà cậu đã phải trải qua. Đôi bàn tay chai sạn, những vết sẹo mờ trên cánh tay, bộ quần áo cũ kỹ bạc màu, và ánh mắt chất chứa quá nhiều mệt mỏi, thiếu niềm tin so với tuổi. Cô đã nghĩ về con suốt mười mấy năm qua, tưởng tượng về một cuộc sống đủ đầy hơn, được yêu thương và chăm sóc. Giờ đây, thực tại tàn khốc như một cú đấm thẳng vào tim cô. Con trai cô đã phải vật lộn để tồn tại trên những con phố ồn ào, trong những tiệm sửa xe ven đường, làm những công việc chân tay nặng nhọc, thiếu thốn tình thương và sự bảo bọc.
Vết thương lòng tưởng chừng đã chai sạn sau bao năm ẩn giấu, giờ đây bỗng nhức nhối như vừa mới bị khoét. Nó không chỉ là nỗi đau mất con, mà còn là sự dằn vặt khi chứng kiến kết quả bi kịch của chính sai lầm trong quá khứ, của sự yếu đuối khi cô đã không thể chống lại gia đình Phượng giàu có, danh giá. Cô đã chọn danh vọng, sự an nhàn của bản thân thay vì đấu tranh giữ lấy tình yêu và đứa con. Và giờ đây, hậu quả là đây. Là đứa con trai đang đứng trước mặt, gầy gò, lấm lem, mang theo sự oán trách và tổn thương mà cô là người gây ra. Nỗi đau quặn thắt khiến Phượng gần như không thở nổi. Cô muốn chạy đến ôm lấy con, ôm thật chặt để bù đắp cho tất cả những năm tháng mất mát, nhưng chính sự mặc cảm tội lỗi đã giữ chân cô lại. Cô sợ hãi ánh mắt của cậu, sợ hãi sự cự tuyệt mà cô xứng đáng phải nhận.”
“Phượng vẫn quỳ trên mặt đất, ngước nhìn cậu bé trước mặt. Nước mắt làm nhòe đi khung cảnh quanh cô, nhưng hình ảnh gầy gò, lấm lem của con trai lại hiện lên rõ nét đến đau lòng. Cậu đứng đó, bất động, ánh mắt phức tạp như dòng xoáy cảm xúc. Cô muốn nói, muốn gào lên tên con, muốn chạy tới ôm chặt lấy cậu, nhưng cổ họng nghẹn cứng. Sự mặc cảm và nỗi sợ hãi đóng băng mọi cử động. Cậu chỉ nhìn, trong ánh mắt vừa có sự mong ngóng, vừa có sự căm hận. Bóng Phượng, người phụ nữ xa lạ mà quen thuộc, in sâu vào tâm trí cậu.
Im lặng kéo dài, nặng nề như chì, bóp nghẹt không khí giữa hai người. Chỉ có tiếng ồn ào của xe cộ trên [Những con phố ồn ào] vọng lại từ xa. Bàn tay Phượng run rẩy. Nỗi đau, sự dằn vặt và khao khát được gần con dâng lên cuộn trào. Cô biết mình không xứng đáng, nhưng bản năng người mẹ không cho phép cô đứng yên. Chầm chậm, ngón tay cô khẽ cử động. Rồi, như vượt qua một rào cản vô hình, bàn tay ấy run run đưa về phía con trai.
Ngón tay Phượng chạm nhẹ vào cánh tay gầy gò, lấm lem của cậu bé. Một cái chạm khẽ khàng, như sợ làm tan biến ảo ảnh. Đó là lần chạm đầu tiên sau hai mươi năm xa cách, hai mươi năm đằng đẵng của nỗi nhớ thương và dằn vặt. Ngay lập tức, dòng điện cảm xúc chạy dọc từ đầu ngón tay Phượng, xuyên qua làn da cậu bé. Cả hai cơ thể đều run rẩy. Cậu bé hơi giật mình, nhưng không lùi lại. Ánh mắt cậu vẫn khóa chặt lấy Phượng, giờ đây sự căm hận dường như nhường chỗ cho một sự hỗn loạn, một nỗi đau ẩn sâu và một tia hy vọng mong manh vừa chợt lóe lên. Phượng cảm nhận được hơi ấm từ làn da con trai, cảm nhận được sự gầy gò dưới lớp áo cũ. Nước mắt cô trào ra như suối, nhưng lần này, trong dòng nước mắt ấy không chỉ có nỗi đau mà còn có một cảm giác kết nối mơ hồ, yếu ớt, tưởng chừng đã mất đi vĩnh viễn. Bàn tay Phượng vẫn đặt nhẹ trên cánh tay con, run rẩy không ngừng, khao khát được siết chặt lấy cậu.”
“Ngón tay Phượng vẫn đặt nhẹ trên cánh tay con, run rẩy không ngừng, khao khát được siết chặt lấy cậu. Cô ngước nhìn sâu vào đôi mắt đang nhìn lại mình. Trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới dường như dừng lại. Cô thấy hình bóng mình phản chiếu trong đáy mắt con trai, một hình bóng vừa xa lạ, vừa quen thuộc đến đau lòng. Phượng biết, ngay cả khi đã tìm thấy con, hành trình nhận lại con, hàn gắn vết thương lòng giữa hai người sẽ không hề dễ dàng. Khoảng cách hai mươi năm, nỗi đau đã chai sạn, và sự tổn thương quá lớn. Chúng tạo nên một bức tường vô hình, cao ngất giữa cô và con.
Nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy con. Giữa dòng đời xô bồ, giữa những [Những con phố ồn ào] của thành phố, cô đã tìm thấy mảnh đời mà cô tưởng chừng đã vĩnh viễn đánh mất. Cô biết, câu chuyện của hai mẹ con không kết thúc ở đây, mà chỉ vừa mở ra một chương mới, đầy chông gai và thử thách. Đây là hành trình tìm lại tình mẫu tử đã mất, hành trình để bù đắp cho hai mươi năm vắng mặt, hai mươi năm mà con trai cô đã phải vật lộn một mình giữa cuộc đời.
“”Mẹ sẽ làm tất cả để bù đắp cho con… để con không còn phải sống cuộc đời này nữa…””, Phượng thầm tự nhủ trong lòng, ánh mắt kiên định xen lẫn nỗi xót xa khôn nguôi khi nhìn vẻ gầy gò, lấm lem của con trai. Cô sẽ dùng tất cả những gì mình có, địa vị, tiền bạc, và quan trọng nhất là tình yêu của một người mẹ, để xoa dịu vết thương lòng của con, để xây dựng lại cầu nối tình cảm đã bị phá vỡ bởi sai lầm của quá khứ.
Cậu thiếu niên vẫn đứng đó, im lặng. Bàn tay Phượng vẫn đặt trên tay cậu. Hơi ấm truyền qua da thịt như một lời khẳng định mong manh về sự tồn tại của mối liên kết thiêng liêng. Ánh mắt cậu không còn nhìn vào Phượng nữa, mà nhìn xa xăm về phía con đường phía trước, nơi những chiếc xe cứ nối đuôi nhau lướt qua. Con đường ấy, giống như tương lai của cậu, còn đầy những điều chưa biết, những khó khăn và cả những hy vọng. Phượng nhìn theo ánh mắt con. Cô biết, con đường phía trước của mẹ con cô cũng vậy, đầy rẫy thử thách. Nhưng lần này, cô sẽ không buông tay. Cô sẽ cùng con bước đi trên con đường đó, dù có chông gai đến đâu.
Hai mươi năm, một khoảng thời gian đủ dài để làm phai mờ ký ức, đủ dài để tạo nên những khoảng cách không thể lấp đầy chỉ bằng lời nói. Nhưng liệu có đủ dài để giết chết thứ tình cảm máu mủ đã được định sẵn từ khi con tim còn chung nhịp? Có lẽ không. Dù cậu thiếu niên vẫn giữ im lặng, dù ánh mắt vẫn còn vương vấn sự cảnh giác và tổn thương, Phượng vẫn cảm nhận được một sợi dây mong manh nối kết hai người. Đó là sợi dây của máu mủ, của tình mẫu tử, thứ tình cảm mà dù bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian và định kiến, vẫn còn âm ỉ cháy. Cô không mong đợi sự tha thứ ngay lập tức, không mong đợi được đón nhận bằng vòng tay rộng mở. Phượng hiểu, việc hàn gắn này sẽ là một hành trình chậm rãi, đòi hỏi sự kiên nhẫn, chân thành và rất nhiều nước mắt. Nhưng chỉ cần con trai cho cô một cơ hội nhỏ bé, một tia hy vọng mong manh, cô sẽ nắm lấy nó bằng tất cả sức lực của mình. Cô sẽ chứng minh rằng tình yêu của người mẹ là vô điều kiện, là thứ có thể xoa dịu mọi vết thương, hàn gắn mọi đổ vỡ. Dù cho quá khứ có đau thương đến đâu, tương lai vẫn đang chờ đợi. Tương lai của mẹ con cô.”

