Có bầu trước, nhà trai bắt cô dâu phải trèo tường vào nhà, mẹ cô đồng ý nhưng khi đến rước dâu thì…
Thảo có bầu khi mới yêu Hiếu được ba tháng. Cô không dự tính. Anh cũng không. Nhưng hai bên gia đình biết chuyện thì rối tung.
Nhà Thảo ngh/èo. Ba cô m/ất sớm. Mẹ cô làm tạp vụ trong xưởng gỗ, nuôi hai chị em. Ngày Thảo báo có bầu, mẹ cô im lặng rất lâu rồi thở hắt:
– Con tính sao?
Thảo ngồi khóc. Hiếu hứa cưới. Nhưng khi hai nhà gặp nhau, mẹ Hiếu tuyên bố:
– Con dâu có bầu trước cưới, coi như làm x///ấu mặt nhà này. Ngày rước dâu, nó phải trèo tường vô. Không được đi cửa chính.
Mọi người sữ/ng s/ờ. Mẹ Thảo cúi đầu, bàn tay nắm chặt. Thảo nhìn mẹ, mắt nhoà lệ. Nhưng mẹ cô gật nhẹ:
– Ừ, miễn tụi nó cho cưới, trèo tường cũng được.
Đêm trước ngày rước dâu, Thảo không ngủ. Trong bụng, con cô đạp nhẹ, như hiểu mẹ đang buồn. Cô tự nhủ: “Chỉ cần mẹ không lo, con mạnh khỏe, còn nh///ục thế nào mẹ cũng chịu.”
Sáng hôm sau, đoàn rước dâu đến. Nhà trai bày mâm quả, mở nhạc tưng bừng. Người trong xóm kéo đến xem đông nghịt. Mấy bà mấy cô thì thầm:
– Nghe nói nhà trai bắt nó trèo tường vô đó.
– Trời đất, con bé có mang rồi mà á//c nh///ơn vậy sao.
Hiếu mặc vest đen, tóc vuốt keo bóng. Anh không nhìn Thảo. Cô ngồi trong phòng, mẹ cô vuốt tóc con:
– Cố lên. Qua đó rồi sống cho yên ổn.
Một lát sau, người nhà trai vào gọi. Thảo đứng dậy. Mẹ Hiếu chỉ tay ra sau cổng:
– Tường đây, trèo vô.
Cô nhìn bức tường gạch thô, cao hơn đầu. Lúc này, bụng cô đã nhô rõ. Cô bước tới, chân ru/n ru/n. Thảo vịn tường, cố trèo. Đám thanh niên nhà trai đứng cư/ời kh/ẩy. Mẹ cô đứng phía sau, nước mắt chảy ròng.
Thảo vừa đưa một chân lên, bỗng nghe tiếng qu///át:
– Đủ rồi!
Cả đám quay lại. Mẹ Thảo bước tới, gi/ật khăn voan trên đầu cô, quăng xuống đất rồi nói…
Mẹ Thảo giật mạnh chiếc khăn voan trên đầu Thảo, quăng thẳng xuống nền đất bụi bặm. Chiếc khăn trắng tinh nhuộm màu đất đỏ, nằm chỏng chơ như một lời tuyên bố. Bà trừng mắt nhìn thẳng vào Mẹ Hiếu, giọng nói vang lên đanh thép, rõ ràng, gằn từng chữ giữa không gian ồn ào bỗng chốc lặng phắc.
– Đủ rồi! Con tôi không cần cái nhà này! Không cần cái đám cưới nhục nhã này nữa!
Lời Mẹ Thảo như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toang sự giả dối đang bao trùm. Cả đám cưới sững sờ. Tiếng nhạc vừa bật bị tắt phụt. Những tiếng xì xào, bàn tán ban nãy cũng im bặt. Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở.
Mẹ Hiếu đứng chôn chân, khuôn mặt bà ta từ tươi tỉnh chuyển sang tái mét, đôi mắt trợn ngược vì bất ngờ và tức giận. Hiếu, chú rể đang đứng cạnh mẹ, cũng tái mặt. Anh ta nhìn chằm chằm vào Mẹ Thảo, rồi lại nhìn Thảo, người đang đứng lặng người giữa sân, bụng bầu nhô cao, tay vẫn còn vịn vào bức tường gạch thô. Khăn voan đã bị giật đi, mái tóc Thảo rối bời, nước mắt vẫn lăn dài trên má.
Đám thanh niên nhà trai đang cười cợt bỗng cứng họng, không dám hó hé một lời. Người trong xóm cũng ngạc nhiên đến mức quên cả hít thở. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Mẹ Thảo, người phụ nữ gầy gò, lam lũ, giờ đây lại đứng hiên ngang như một tượng đài, ánh mắt rực lửa, đầy kiên quyết. Bà đã chịu đựng đủ rồi.
Mẹ Hiếu bật tỉnh khỏi cơn sững sờ, đôi mắt bà ta trợn ngược, khuôn mặt tái mét vì giận dữ. Tiếng hét chói tai xé toạc không khí, phá tan sự im lặng đang bao trùm.
– Câm mồm! Đồ nhà nghèo hèn, còn bày đặt làm giá! Các người tưởng nhà tôi cần cái loại con dâu trèo tường, chửa hoang như nó chắc?
Mẹ Hiếu chỉ thẳng tay vào mặt Mẹ Thảo, rồi lại liếc xéo sang Thảo, ánh mắt khinh bỉ tột cùng.
– Đã mang tiếng chửa hoang, lại còn đòi hỏi sĩ diện à? Đúng là thứ nhà nghèo hèn! Về lo mà dạy lại con gái đi!
Những lời lẽ cay nghiệt như roi quất vào mặt Mẹ Thảo. Bà không nói gì, chỉ siết chặt nắm tay, hàm răng nghiến ken két.
Hiếu đứng cạnh mẹ, cúi gằm mặt, thân hình anh ta cứng đờ như pho tượng. Đôi mắt anh lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào Mẹ Thảo, cũng không dám liếc sang Thảo. Toàn bộ sự phẫn nộ của mẹ anh dường như không làm anh bận tâm, hoặc anh đã quá quen với điều đó. Anh ta chỉ muốn tan biến khỏi đây.
Thảo vẫn còn đứng đó, tay vịn vào bức tường gạch thô, cơ thể mềm nhũn. Tiếng chửi bới của Mẹ Hiếu dội vào tai cô, từng chữ như mũi kim đâm thẳng vào tim. Cô cảm thấy choáng váng, mọi thứ xung quanh cứ xoay tròn. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn lại sự nhục nhã và đau đớn. Nước mắt đã khô cạn, thay vào đó là một sự tê dại đến đáng sợ.
Mẹ Thảo không nói một lời, bà vẫn đứng đó, thân hình gầy guộc run lên bần bật. Bà nhìn Thảo, ánh mắt của Mẹ Thảo lóe lên sự kiên quyết đau đớn. Bất chợt, Mẹ Thảo vươn tay, nắm chặt lấy cổ tay Thảo, lực nắm mạnh đến mức khiến Thảo giật mình. Bà kéo mạnh Thảo ra khỏi bức tường gạch thô, ra khỏi tầm mắt khinh miệt của Mẹ Hiếu và đám đông đang hả hê.
Tiếng nhạc xập xình của đám cưới vẫn vang lên chói tai, nhưng đối với Thảo lúc này, nó chỉ còn là những âm thanh méo mó, xa vời. Đám thanh niên nhà trai và những người trong xóm vẫn đứng đó, túm tụm lại, những tiếng xì xào, cười cợt bắt đầu nổi lên, như ong vỡ tổ. Họ chỉ trỏ, thì thầm những lời lẽ cay nghiệt. Mâm quả cưới vẫn nằm lăn lóc trên nền đất, như một lời chế giễu cho tất cả những gì vừa diễn ra.
Thảo loạng choạng bước theo Mẹ Thảo. Trong lòng cô, một sự bàng hoàng vẫn còn chưa dứt, nhưng song song đó, một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ thường chợt ùa về, như một gánh nặng vừa được trút bỏ. Cô không biết mình đang đi đâu, nhưng bàn tay ấm áp của Mẹ Thảo nắm chặt lấy cô, truyền cho cô một chút hơi ấm giữa sự lạnh lẽo của hiện thực. Mẹ Thảo kéo Thảo đi thẳng, bỏ lại sau lưng tất cả sự nhục nhã, bỏ lại căn nhà trai với bức tường gạch thô và những ánh mắt soi mói. Thảo cứ thế, lặng lẽ bước theo mẹ, như một cái bóng.
Thảo cứ thế, lặng lẽ bước theo Mẹ Thảo. Con đường làng quen thuộc giờ đây trải dài trước mắt, mỗi bước chân của hai mẹ con như dẫm lên những mảnh thủy tinh vỡ. Ánh mắt Người trong xóm dõi theo, sự tò mò, khinh miệt ẩn hiện trong từng cái liếc nhìn, từng tiếng xì xào vọng lại như những mũi dao đâm vào da thịt. Mẹ Thảo không thèm ngoảnh lại, bà vẫn nắm chặt tay Thảo, kéo Thảo đi như muốn chạy trốn khỏi tất cả.
Họ đi được một đoạn khá xa, tiếng nhạc đám cưới đã lùi lại phía sau, chỉ còn là âm thanh yếu ớt lẫn trong gió. Mẹ Thảo chợt dừng lại, bà quay người, gương mặt nhăn nheo hằn rõ những vết thời gian và nỗi đau. Nước mắt lăn dài trên má bà, nhưng đôi mắt Mẹ Thảo lại ánh lên một tia lửa kiên cường, như muốn đốt cháy mọi sự bất công. Bà ôm chặt lấy Thảo, ghì con gái vào lòng, sức lực của người mẹ gầy gò ấy lúc này lại mạnh mẽ đến lạ thường. Thảo vùi mặt vào vai mẹ, những giọt nước mắt ấm nóng của Mẹ Thảo thấm qua lớp áo mỏng của cô.
Mẹ Thảo hít một hơi thật sâu, nén lại tiếng nấc đang chực trào. Bà đưa tay gạt vội những giọt nước mắt còn đọng trên khóe mi, giọng nói khản đặc nhưng tràn đầy quyết tâm: “Mẹ sẽ không cho ai sỉ nhục con gái mẹ nữa!”
Họ cứ thế, lặng lẽ bước đi, bỏ lại sau lưng tiếng cười cợt và những ánh mắt chế nhạo. Con đường làng quen thuộc dẫn họ qua những hàng tre, những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, rồi cuối cùng cũng hiện ra căn Nhà Thảo. Ngôi nhà lụp xụp, mái tôn đã cũ mờ, cánh cửa gỗ mục nát, hoàn toàn đối lập với sự hào nhoáng giả tạo ở Nhà trai. Nhưng đây mới chính là nơi trú ngụ an toàn duy nhất của hai mẹ con.
Mẹ Thảo đẩy cánh cửa kẽo kẹt, kéo Thảo vào bên trong. Bà đóng sầm cửa lại, như muốn khóa chặt mọi âm thanh, mọi ánh nhìn khinh bỉ từ thế giới bên ngoài. Căn nhà nhỏ tối om, mùi ẩm mốc quen thuộc xộc vào mũi. Mẹ Thảo quay lại, nhìn gương mặt Thảo vẫn còn đẫm nước mắt, đôi vai run rẩy. Lần nữa, bà ôm chặt lấy Thảo, ghì xiết con gái vào lòng, hơi ấm của bà truyền sang Thảo, một sự vững chãi, kiên cường đến lạ.
“Thảo của mẹ…” Giọng Mẹ Thảo khản đặc, nghẹn ngào. Bà siết chặt vòng tay, “Thà mẹ con mình cực khổ, còn hơn để con phải sống trong tủi nhục.”
Thảo vùi mặt vào hõm vai gầy gò của mẹ, bật khóc nức nở. Những tiếng nấc nghẹn xé lòng cứ thế vỡ òa. Trong vòng tay của Mẹ Thảo, cô cảm thấy một sự an toàn hiếm hoi, nhưng sâu thẳm trong tâm can, nỗi lo sợ vẫn cứ dâng trào. Cô lo cho đứa bé trong bụng, lo cho tương lai mờ mịt phía trước, và lo rằng những lời nói cay nghiệt, những ánh mắt phán xét sẽ mãi mãi đeo bám lấy mình, không bao giờ buông tha. Cô không biết mình sẽ phải sống tiếp ra sao.
Tối hôm đó, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước căn Nhà Thảo. Hiếu đứng ngập ngừng dưới ánh đèn đường mờ nhạt, chiếc áo vest cưới vẫn còn vương vấn mùi tiệc tùng nhưng giờ đã nhàu nhĩ. Anh hít một hơi thật sâu, tiếng gọi tên Thảo bật ra yếu ớt, lạc lõng trong màn đêm tĩnh mịch.
“Thảo ơi! Thảo!”
Bên trong, Thảo giật mình. Mẹ Thảo lập tức nhận ra giọng nói ấy. Bà khẽ đặt Thảo ngồi xuống, ánh mắt kiên quyết.
“Thảo, con đừng ra. Để mẹ.”
Mẹ Thảo bước ra cửa, bà không mở hẳn mà chỉ hé một khe nhỏ, đủ để nhìn thấy Hiếu. Gương mặt bà lạnh băng, chứa đầy sự tổn thương và phẫn nộ.
“Anh còn đến đây làm gì?” Mẹ Thảo chất vấn, giọng nói thấp nhưng đầy uy lực.
Hiếu nhìn Mẹ Thảo, gương mặt anh tái mét, đôi mắt đỏ hoe. Anh cố gắng tỏ ra chân thành, nhưng sự yếu đuối và hèn nhát trong mắt bà đã quá rõ ràng.
“Con xin lỗi… Con xin lỗi dì… Dì cho con gặp Thảo đi dì. Con biết con sai rồi…” Hiếu lắp bắp, hai tay chắp lại van xin. “Dì nói với Thảo giúp con, con sẽ nói chuyện với mẹ con, con sẽ thuyết phục mẹ con chấp nhận… Dì ơi, con xin dì…”
Mẹ Thảo nhìn xoáy vào anh, sự khinh bỉ dâng lên trong lòng bà. Đã quá muộn rồi. Đã quá muộn cho những lời hứa hão huyền này.
“Anh đi đi.” Bà lạnh lùng nói, không chút dao động. “Đừng bao giờ đến đây làm phiền mẹ con tôi nữa.”
Hiếu sững sờ. “Dì… Dì ơi… Con…”
“Đóng cửa!” Mẹ Thảo gằn giọng. Bà đẩy cánh cửa gỗ mục nát đóng sập lại, âm thanh khô khốc vang vọng như tiếng đoạn tuyệt cuối cùng. Tiếng chốt cửa kêu lạch cạch, khóa chặt mọi hy vọng của Hiếu.
Hiếu đứng chết trân ngoài sân, bóng đêm nuốt chửng lấy anh. Anh cố gắng gọi thêm vài lần nữa, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng lạnh lẽo từ ngôi nhà. Trong căn nhà nhỏ, Mẹ Thảo tựa lưng vào cánh cửa, hơi thở dồn dập, đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên cường. Thảo vẫn ngồi đó, nghe rõ từng lời nói bên ngoài, trái tim cô thắt lại, nhưng lần này, nó không còn là nỗi đau của sự phản bội, mà là sự chấp nhận nghiệt ngã của số phận và nỗi sợ hãi về tương lai.
Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng hắt hiu chiếu lên gương mặt Thảo. Cô ngồi co ro trên chiếc giường cũ, hai tay nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng đang lớn dần. Một cảm giác quen thuộc ập đến, một cú đạp nhẹ nhàng nhưng rõ rệt từ bên trong. Thảo khẽ mỉm cười, nụ cười pha lẫn chút xót xa.
Cô đặt bàn tay lên bụng, cảm nhận rõ ràng sự sống đang lớn lên từng ngày. Từng lời nói của Mẹ Thảo với Hiếu, từng tiếng cửa đóng sầm lạnh lùng vẫn còn văng vẳng bên tai cô. Nước mắt lại chực trào, nhưng lần này, Thảo nuốt ngược chúng vào trong.
“Con của mẹ…” Thảo thì thầm, giọng nói khản đặc nhưng chất chứa đầy yêu thương. “Mẹ sẽ không để con phải chịu khổ.”
Cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Mẹ Thảo, nhớ lại gánh nặng mà bà đã gồng gánh suốt bao năm qua sau khi Ba Thảo mất. Mẹ Thảo đã phải làm lụng vất vả ở Xưởng gỗ, từng sợi tóc bạc, từng vết chai sạn trên tay bà đều là minh chứng cho một cuộc đời đầy gian truân. Thảo không muốn con mình đi theo vết xe đổ đó. Cô sẽ không để con phải chứng kiến cảnh mẹ nó bị khắt khe, bị sỉ nhục, không có tiếng nói.
Một làn sóng mạnh mẽ hơn dâng trào trong lòng Thảo. Cô đã từng yếu đuối, từng sợ hãi, từng chỉ biết nương tựa vào người khác. Nhưng giờ đây, cô có con. Con của cô là lý do để cô phải đứng vững.
“Không, mình sẽ không đi theo vết xe đổ của mẹ.” Thảo tự nhủ, ánh mắt kiên định. “Mình sẽ mạnh mẽ hơn. Mình sẽ tự mình nuôi con.”
Thảo hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn một sức sống mới. Lần đầu tiên, cô thấy mình thực sự mạnh mẽ, mạnh mẽ đến lạ thường. Cô sẽ làm tất cả vì đứa con này, bất chấp mọi khó khăn phía trước.
Sáng hôm sau, câu chuyện về đám cưới nhà Hiếu đã lan đi khắp xóm như cháy rừng. Từ đầu làng đến cuối xóm, người ta không ngừng bàn tán, lời qua tiếng lại, và lần nào nhắc đến cũng là những ánh mắt phẫn nộ, những cái bĩu môi khinh miệt dành cho gia đình chú rể.
Tại một quán nước chè đầu làng, BÀ TƯ, một người hàng xóm lớn tuổi, lắc đầu quầy quậy.
BÀ TƯ
(Giọng đầy căm phẫn)
Tôi nói thiệt, sống mấy chục năm ở cái làng này, chưa thấy cái gia đình nào ác độc như nhà thằng Hiếu. Đã nghèo còn mắc cái eo. Người ta đang bụng mang dạ chửa, bắt người ta trèo tường. Trời ơi, ác nghiệt hết chỗ nói!
MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN cạnh đó tiếp lời, tay liên tục quạt lia lịa.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
Đúng vậy đó! Mà có phải có mỗi bức tường đâu. Nghe nói còn hủy hôn nữa. Rõ là muốn chối bỏ trách nhiệm, muốn đẩy mẹ con nhà Thảo vào đường cùng!
Mấy ngày sau đó, không chỉ ở quán nước, mà cả ở chợ, ở Xưởng gỗ nơi Mẹ Thảo làm, hay bất cứ đâu có hai ba người tụm năm tụm ba, chuyện nhà Hiếu đều trở thành đề tài chính. Những lời chỉ trích nặng nề nhất nhắm thẳng vào sự “bạc bẽo, ác độc” của gia đình Hiếu.
Một nhóm thanh niên nhà trai từng cười nhạo Thảo khi cô cố gắng trèo tường, giờ đây bị chính những người trong xóm nhìn bằng ánh mắt dè bỉu.
MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nhìn đám thanh niên)
Mấy đứa bây cũng là đàn ông con trai mà lại hùa vào cười nhạo một đứa con gái đang mang bầu. Có còn lương tâm không? Sau này lớn lên mà làm cha, làm chồng, có nghĩ đến con cái mình không?
Đám thanh niên cúi gằm mặt, không dám đáp lại. Họ biết, sự hả hê của họ ngày hôm đó đã biến thành sự hổ thẹn tột cùng.
Trong khi đó, Mẹ Thảo, dù vẫn đi làm ở Xưởng gỗ, lại nhận được sự quan tâm và an ủi từ những người đồng nghiệp, hàng xóm.
CÔ HẰNG (Đồng nghiệp Xưởng gỗ)
(Đặt tay lên vai Mẹ Thảo, ánh mắt đầy xót xa)
Bà Sáu ơi, bà cứ cố gắng lên. Trời không tuyệt đường người tốt đâu bà. Thảo nó hiền lành, lại có thai nữa, tội nghiệp nó quá chừng. Cả xóm này ai cũng thương mẹ con bà.
Mẹ Thảo chỉ biết gật đầu, nước mắt rưng rưng. Bà không cần phải kể lể, cả xóm đã tự động đứng về phía bà và con gái. Từ những gói xôi, đĩa bánh, cho đến những lời hỏi han ân cần, tất cả đều là sự an ủi lớn lao giữa lúc bà đang chơi vơi nhất.
Càng về sau, dư luận càng gay gắt. Gia đình Hiếu trở thành tâm điểm của sự phẫn nộ, mỗi lời nói, mỗi hành động của họ đều bị soi mói. Người dân trong xóm thậm chí còn hạn chế qua lại, mua bán với những cửa hàng có liên quan đến gia đình Hiếu, như một cách biểu thị sự tẩy chay ngầm. Câu chuyện không còn là của riêng Thảo hay Hiếu nữa, mà đã trở thành một biểu tượng về lòng tốt và sự bạc bẽo, được đem ra mổ xẻ và đánh giá bởi toàn bộ cộng đồng.
Mấy ngày sau, sự quan tâm của bà con lối xóm đã giúp Mẹ Thảo vơi đi phần nào gánh nặng tinh thần, nhưng nỗi lo cơm áo gạo tiền cho tương lai của Thảo và cháu ngoại thì vẫn như tảng đá đè nặng trong lòng bà. Xưởng gỗ vẫn là nguồn thu nhập chính, nhưng chừng đó chẳng thấm vào đâu với một gia đình sắp có thêm một miệng ăn.
MỘT BUỔI CHIỀU, TẠI NHÀ THẢO
Thảo ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay xoa nhẹ lên bụng bầu đang dần lớn, ánh mắt xa xăm. Mẹ Thảo nhìn con gái, thấy rõ sự mệt mỏi và lo lắng hằn sâu trên gương mặt trẻ tuổi. Bà cảm nhận được gánh nặng vô hình đang đè lên vai Thảo, và cả vai bà nữa.
MẸ THẢO
(Nói với Thảo, giọng nhẹ nhàng nhưng chất chứa ưu tư)
Con cứ nghỉ ngơi đi, đừng lo lắng gì nhiều. Có mẹ đây rồi.
Thảo quay sang nhìn mẹ, muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi, chỉ gật đầu khẽ. Mẹ Thảo biết, lời an ủi ấy không thể xua đi được thực tế phũ phàng. Bà phải làm gì đó, nhiều hơn nữa.
Vài ngày sau, Mẹ Thảo bắt đầu len lỏi vào từng con hẻm, từng góc phố, đội nắng đội mưa để nhặt nhạnh từng mảnh ve chai, bìa các-tông. Tấm lưng gầy guộc của bà càng thêm còng xuống dưới sức nặng của gánh ve chai chất cao trên chiếc xe đạp cũ kỹ.
CẢNH: MẸ THẢO ĐANG NHẶT VE CHAI TRÊN ĐƯỜNG LÀNG
Mẹ Thảo cúi gập người xuống, nhặt một vỏ lon rỗng dưới cống nước. Đôi bàn tay chai sạn run rẩy, khớp xương kêu răng rắc. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán, chảy xuống khóe mắt đầy nếp nhăn. Một cơn đau nhói ở thắt lưng khiến bà phải vịn vào tường gạch cũ, thở dốc.
MẸ THẢO
(Thầm nghĩ, cố gắng gượng đứng dậy)
Cố lên, bà Sáu! Vì Thảo, vì cháu ngoại!
Chưa dừng lại ở đó, Mẹ Thảo còn xin làm đồng thuê cho những nhà trong xóm. Dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, bà vẫn gắng sức cuốc đất, gieo mạ dưới cái nắng chang chang. Những bắp tay nổi gân, run rẩy khi bà nhấc cuốc lên. Nhìn sang những người phụ nữ trẻ hơn làm việc thoăn thoắt, Mẹ Thảo chỉ biết lặng lẽ cắn răng chịu đựng, từng nhát cuốc lại nặng trĩu thêm.
CẢNH: MẸ THẢO LÀM ĐỒNG
Mẹ Thảo đang cặm cụi cấy lúa. Lưng bà đau nhức, đôi chân ngâm nước bùn lạnh ngắt. Mỗi lần đứng thẳng lưng lên để xoa bóp, bà lại thấy hoa mắt chóng mặt. Nhưng khi nghĩ đến hình ảnh Thảo và đứa cháu nhỏ sắp chào đời, bà lại có thêm sức mạnh để tiếp tục. Nước mắt hòa lẫn với mồ hôi, nhưng ánh mắt bà vẫn ánh lên sự kiên cường đến lạ.
Tối đến, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, Mẹ Thảo vẫn ngồi khâu vá, sửa chữa quần áo cũ để bán kiếm thêm tiền. Bóng đèn dầu leo lét rọi lên khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Bà biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng bà sẽ không bao giờ gục ngã. Bà sẽ làm tất cả những gì có thể để Thảo và cháu ngoại có một tương lai tốt đẹp hơn.
Trong căn nhà nhỏ, Thảo trằn trọc không ngủ. Cô nghe tiếng mẹ mình ho khan, rồi lại tiếng kim chỉ lách cách. Thảo biết mẹ đang phải gồng gánh những gì. Nước mắt cô lăn dài trên gối, thấm vào màn đêm tĩnh mịch.
SÁNG HÔM SAU, TẠI NHÀ THẢO
Mặt trời vừa lên, Thảo đã thấy mẹ mình lật đật chuẩn bị ra ngoài. Đôi mắt Mẹ Thảo vẫn trũng sâu vì thiếu ngủ, nhưng bà vẫn cố nở nụ cười trấn an Thảo.
MẸ THẢO
(Giọng khàn khàn)
Con cứ ở nhà nghỉ ngơi. Mẹ ra xưởng một lát rồi về.
Thảo gật đầu, lòng nặng trĩu. Cô biết, “ra xưởng một lát” thường đồng nghĩa với một ngày dài vật lộn với công việc nặng nhọc, thêm vào đó là những buổi chiều lang thang nhặt ve chai hay làm đồng thuê.
Chẳng bao lâu sau khi Mẹ Thảo rời đi, một bóng người gầy gò, phúc hậu xuất hiện trước cửa. Đó là Bà Tư, người hàng xóm đã ở cạnh Nhà Thảo từ lâu. Bà Tư tay xách một chiếc làn cũ, bên trong lấp ló vài món đồ.
BÀ TƯ
(Cười hiền)
Thảo đó hả con? Mẹ con có nhà không?
THẢO
(Ngạc nhiên, vội đứng dậy)
Dạ, con chào bà Tư. Mẹ con vừa ra ngoài ạ. Bà vào nhà chơi ạ.
Bà Tư bước vào, đặt chiếc làn xuống bàn. Bà nhìn Thảo, ánh mắt đầy sự cảm thông. Bà đã chứng kiến tất cả, từ ngày Thảo mang bầu, đến đám cưới bất thành, rồi những ngày Mẹ Thảo tảo tần lo toan.
BÀ TƯ
(Đặt tay lên vai Thảo, giọng trầm ấm)
Tội nghiệp con bé. Gầy đi nhiều quá. Thôi, con đừng nghĩ ngợi nhiều. Cứ lo giữ gìn sức khỏe, ăn uống cho tốt vào.
Bà Tư mở chiếc làn, lấy ra một hộp xôi còn nóng hổi, một ít thịt kho tàu và vài quả trứng luộc. Mùi thơm lan tỏa khắp căn nhà.
BÀ TƯ
Mấy bữa nay thấy mẹ con vất vả quá, bà cũng có chút quà mọn. Đồ nhà làm thôi, con cứ ăn lấy sức. Với lại…
Bà Tư lục tìm thêm trong làn, lấy ra vài bộ quần áo trẻ con nho nhỏ, màu sắc tươi sáng, được gấp gọn gàng. Tuy là đồ cũ nhưng chúng còn rất mới và sạch sẽ.
BÀ TƯ
(Tiếp lời, nhìn Thảo đầy trìu mến)
Đây là mấy bộ đồ của thằng cu út nhà bà hồi trước. Giờ nó lớn rồi, không mặc vừa nữa. Bà thấy còn tốt, giặt giũ sạch sẽ rồi. Con cứ giữ lấy, sau này có bé thì dùng. Chứ giờ mua sắm cũng tốn kém lắm.
Thảo nhìn những món đồ, rồi ngước lên nhìn Bà Tư. Nước mắt cô bắt đầu lăn dài. Sự quan tâm chân thành của người hàng xóm đã chạm đến đáy lòng cô.
THẢO
(Giọng nghẹn ngào)
Dạ… Con cảm ơn bà Tư nhiều lắm ạ. Sao bà lại tốt với mẹ con con như vậy…
BÀ TƯ
(Xoa đầu Thảo)
Thôi nào, đừng khóc. Ai ở xóm này mà không thương hoàn cảnh mẹ con con chứ. Cái số nó vậy rồi, mình phải cố gắng mà vượt qua. Mẹ con con còn có nhau, có bà con lối xóm. Cứ vững tin lên, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Bà Tư ngồi lại một lúc, trò chuyện, động viên Thảo thêm nhiều điều. Những lời nói giản dị nhưng ấm áp của bà như tiếp thêm sức mạnh cho Thảo, xua đi phần nào những tảng đá nặng trĩu trong lòng cô.
Chiều hôm đó, khi Mẹ Thảo trở về, bà vô cùng ngạc nhiên khi thấy thức ăn trên bàn và mấy bộ đồ trẻ con được xếp gọn gàng. Thảo kể lại chuyện Bà Tư đến chơi. Mẹ Thảo rưng rưng nước mắt. Bà biết, giữa cuộc đời đầy bão giông này, vẫn còn đó những tấm lòng vàng sẵn sàng sẻ chia. Nỗi lo lắng trong lòng bà dường như vơi đi chút ít, thay vào đó là một tia hy vọng mỏng manh nhưng ấm áp.
SÁNG HÔM SAU, TẠI NHÀ THẢO
Trong những ngày tiếp theo, lời của Bà Tư cứ văng vẳng trong tâm trí Thảo. “Cứ vững tin lên, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.” Nhưng ổn bằng cách nào khi Mẹ Thảo vẫn phải gồng gánh mọi thứ, còn Thảo thì ngày càng nặng nề hơn với cái bụng bầu? Thảo thầm nghĩ, mình phải làm gì đó.
Một buổi chiều, khi Mẹ Thảo còn chưa về, Bà Tư lại ghé qua. Lần này bà mang theo vài cuộn len thừa và những chiếc kim móc cũ kỹ.
BÀ TƯ
(Mắt cười híp lại, giọng hiền từ)
Thảo nè con. Bà thấy con khéo tay lắm đó. Hồi trước con hay làm mấy con thú bông nhỏ nhỏ tặng mấy đứa nhỏ trong xóm đó thôi. Giờ con thử làm mấy món đồ này xem sao.
Bà Tư đặt những món đồ xuống bàn, rồi rút ra chiếc điện thoại cũ của mình. Bà lướt lướt, hiện ra hình ảnh những chiếc móc khóa nhỏ xinh, những chiếc nơ cài tóc đủ màu sắc đang được bày bán trên mạng xã hội.
BÀ TƯ
(Tiếp lời, chỉ vào điện thoại)
Giờ người ta bán hàng online nhiều lắm con ơi. Mấy cái đồ thủ công nhỏ nhỏ này, nhiều người thích lắm. Con cứ làm thử đi, rồi bà chỉ cho cách đăng bán trên mấy cái chợ mạng. Dù ít cũng là có thêm đồng ra đồng vào, đỡ đần cho mẹ con phần nào.
Thảo nhìn những cuộn len, nhìn những hình ảnh trên màn hình điện thoại cũ kỹ của Bà Tư. Tia hy vọng le lói trong lòng cô. Cô khéo tay thật, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình có thể kiếm tiền từ đó.
THẢO
(Ngập ngừng)
Dạ… nhưng con… con chưa biết làm mấy cái này… rồi bán buôn online con cũng không rành…
BÀ TƯ
(Vỗ vai Thảo)
Cứ từ từ mà học con ơi. Cái gì cũng phải có lần đầu. Bà Tư rảnh rỗi, sẽ bày cho con. Giờ con cứ làm thử mấy cái đơn giản trước đi. Mấy cái móc khóa, kẹp tóc nhỏ xinh đó.
Nghe lời Bà Tư, Thảo bắt đầu mày mò. Bà Tư kiên nhẫn hướng dẫn Thảo từng mũi kim, từng đường chỉ. Ban đầu, những món đồ Thảo làm ra còn vụng về, xiêu vẹo. Nhưng với sự khéo léo vốn có và sự kiên trì, chỉ sau vài ngày, những chiếc móc khóa hình thú nhỏ xinh, những chiếc nơ cài tóc bằng len đã dần thành hình một cách hoàn hảo hơn.
BÀ TƯ
(Nhìn sản phẩm của Thảo, gật gù)
Đấy, thấy chưa. Bà đã bảo con khéo tay mà. Giờ thì chụp hình cho đẹp, rồi đăng lên.
Bà Tư tiếp tục chỉ cho Thảo cách chụp ảnh sản phẩm, cách đăng bài lên các nhóm chợ online, cách viết mô tả sản phẩm sao cho thu hút. Thảo cặm cụi làm theo. Cô dùng chiếc điện thoại cũ của mình, chụp những tấm ảnh không mấy chuyên nghiệp rồi đăng lên một vài nhóm bán hàng online địa phương mà Bà Tư chỉ. Mỗi lần đăng bài, cô lại thấp thỏm chờ đợi.
Ngày đầu, chẳng ai hỏi mua. Thảo hơi nản. Nhưng Bà Tư động viên: “Cứ kiên trì con ơi. Mưa dầm thấm lâu.”
Rồi một ngày nọ, điện thoại Thảo rung lên. Một tin nhắn hỏi mua móc khóa. Tay Thảo run run trả lời. Chẳng mấy chốc, đơn hàng đầu tiên được chốt. Tuy chỉ là một vài chục ngàn đồng, nhưng Thảo cảm thấy lồng ngực mình ấm áp một cách lạ thường.
Mấy ngày sau, những đơn hàng lẻ tẻ cứ thế đến. Tuy số tiền kiếm được chẳng đáng là bao, chỉ đủ mua thêm vài lạng thịt, vài mớ rau cho bữa ăn, nhưng với Thảo, đó là cả một gia tài. Đó là đồng tiền đầu tiên cô tự kiếm được trong lúc mang thai, không phải từ công việc nặng nhọc mà từ chính đôi bàn tay và khối óc của mình.
Mỗi khi nhận được tiền từ việc bán hàng online, Thảo đều đưa cho Mẹ Thảo. Mẹ Thảo nhìn số tiền ít ỏi nhưng quý giá ấy, đôi mắt rưng rưng. Bà biết, con gái bà đang cố gắng. Tia hy vọng trong lòng bà ngày càng lớn dần, như ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu giữa đêm tối, nhưng đủ để soi rọi một con đường phía trước. Thảo không còn là cô gái yếu đuối, chỉ biết khóc lóc nữa. Cô đã học được cách tự đứng lên, từng bước một.
VÀI TUẦN SAU, TẠI NHÀ THẢO
Vài tuần trôi qua. Nhờ những món đồ thủ công nhỏ xinh mà Thảo và Bà Tư kiên trì gây dựng, cuộc sống của hai mẹ con Thảo đã đỡ vất vả hơn đôi chút. Tuy không dư dả gì, nhưng mỗi bữa ăn đã có thêm thịt, thêm cá. Thảo ngồi ở góc nhà, bụng bầu đã lớn hơn, đôi tay vẫn thoăn thoắt móc những mũi len. Mẹ Thảo đang ngồi lựa rau, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn con gái với ánh nhìn đầy yêu thương và tự hào.
Đúng lúc đó, một chiếc ô tô bóng loáng dừng lại trước cửa nhà Thảo. Âm thanh động cơ êm ái nhưng lạc lõng giữa con hẻm nhỏ quen thuộc. Thảo và Mẹ Thảo ngẩng đầu nhìn ra. Một bóng dáng quen thuộc bước xuống xe, theo sau là Hiếu. Đó là Mẹ Hiếu. Bà ta mặc một bộ đồ sang trọng, gương mặt vẫn vương vẻ kiêu ngạo quen thuộc.
Mẹ Thảo lập tức đứng dậy, vẻ mặt đầy cảnh giác. Thảo cũng đặt kim móc xuống, ánh mắt cô không còn sự sợ sệt mà thay vào đó là sự lạnh nhạt, pha chút thăm dò.
MẸ HIẾU
(Bước vào sân, ánh mắt lướt qua căn nhà tồi tàn rồi dừng lại trên cái bụng của Thảo. Giọng điệu cố tỏ ra hiền từ nhưng vẫn lộ vẻ ban ơn)
Chào sui. Chào Thảo. Lâu rồi không ghé thăm, sui khỏe không? Thảo… con bé trông cũng được.
MẸ THẢO
(Khoanh tay trước ngực, giọng không chút vui vẻ)
Chào bà sui. Có chuyện gì mà bà sui lại cất công ghé thăm nhà con vậy?
MẸ HIẾU
(Khẽ nhếch môi, liếc nhìn Hiếu đang đứng lúng túng phía sau)
Ấy, sui nói gì lạ vậy. Chúng ta cũng là thông gia. Nhà có chuyện lớn như vậy, tôi không đến thăm hỏi sao được. Mà sui thấy đó, chuyện của Thảo và thằng Hiếu nhà tôi, xóm làng họ nói ra nói vào nhiều quá. Nhà tôi cũng khổ tâm lắm.
Hiếu đứng đó, cúi gằm mặt. Anh ta không dám nhìn thẳng vào Thảo hay Mẹ Thảo.
MẸ THẢO
(Mỉa mai)
Khổ tâm? Khổ tâm đến mức để con gái người ta mang cái bụng bầu giữa đường giữa chợ, rồi đánh tiếng từ hôn? Cái khổ tâm đó của bà sui, con đây không dám nhận.
MẸ HIẾU
(Giả lả cười, bước đến gần hơn một chút)
Thôi mà sui. Chuyện đã qua rồi. Ai cũng có lúc lỡ lời, lỡ bước. Giờ quan trọng là cái cốt nhục của hai đứa nó. Dù sao thì cũng là cháu tôi. Tôi cũng phải nghĩ đến giọt máu nhà mình chứ.
Bà ta nói “cháu tôi” một cách đầy nhấn mạnh, như thể đó là điều duy nhất đáng quan tâm.
MẸ THẢO
(Lòng thầm khinh bỉ, nhưng vẫn giữ thái độ bình tĩnh)
Vậy bà sui đến đây để làm gì?
MẸ HIẾU
(Hắng giọng, giọng điệu chuyển sang tông bề trên)
Thì tôi đến để đón Thảo về chứ làm gì. Dù sao cũng là dâu con nhà tôi. Chuyện cưới xin có thể hoãn lại, nhưng con bé mang bầu, không thể để nó sống ở cái xóm nghèo này mãi được. Mấy ngày nữa là sinh rồi, cần phải có người chăm sóc, có điều kiện tốt hơn chứ. Về nhà tôi, dinh dưỡng, y tế đều được đảm bảo.
Ánh mắt Mẹ Hiếu lướt qua Thảo một lần nữa, như thể đang đánh giá một món đồ cũ kỹ mà bà ta miễn cưỡng chấp nhận. Hiếu vẫn đứng im lặng, không nói một lời nào, chỉ thỉnh thoảng ngước mắt nhìn Thảo một cách dè dặt. Thảo cảm thấy một sự khinh thường dâng lên trong lòng. Lời nói của Mẹ Hiếu không phải là lời xin lỗi hay đón rước một người thân, mà là một sự ban ơn, một cách để dập tắt dư luận và củng cố thể diện cho gia đình bà ta.
MẸ HIẾU
(Tiếp lời, giọng có phần nóng nảy hơn khi thấy Thảo và Mẹ Thảo im lặng)
Sao? Không nghe thấy tôi nói gì à? Hay muốn gì nữa? Nhà tôi đã nhượng bộ như vậy rồi, còn muốn đòi hỏi gì? Hay muốn cái bụng bầu này được người ta thương hại mãi sao?
Thảo từ tốn đứng dậy, chậm rãi bước đến gần Mẹ Thảo. Cô nhìn thẳng vào Mẹ Hiếu, ánh mắt không chút dao động.
THẢO
(Giọng cô tuy nhỏ nhẹ nhưng vang lên đầy kiên định)
Bác à. Chuyện của con, con tự lo được. Chuyện của con và con của con… không cần nhà bác phải bận tâm.
MẸ HIẾU
(Cười khẩy, ánh mắt sắc lẹm nhìn Thảo)
Hừm. Tự lo? Con bé mới lớn mà đã biết nói những lời đao to búa lớn. Chẳng phải bụng mang dạ chửa rồi vẫn phải ngồi móc len từng mũi để kiếm tiền sao? Tự lo được đến mức nào?
Mẹ Thảo bước lên một bước, chắn trước Thảo. Gương mặt bà không còn vẻ dò xét mà thay vào đó là sự lạnh lùng, cương nghị. Bà nhìn thẳng vào Mẹ Hiếu, ánh mắt không chút nao núng.
MẸ THẢO
(Giọng bà vang lên rành rọt, từng chữ như đóng đinh vào không khí, đầy cứng rắn)
Bà sui nói đúng. Con gái tôi đang mang cái bụng bầu. Nó yếu ớt thật. Nhưng nó không yếu đến mức phải chịu đựng sự sỉ nhục để đổi lấy cái gọi là “hạnh phúc” từ nhà bà.
Mẹ Hiếu chợt im bặt, vẻ mặt hơi thay đổi trước khí thế bất ngờ của Mẹ Thảo. Hiếu vẫn cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên.
MẸ THẢO
(Bà tiếp lời, giọng điệu sắc như dao cạo)
Chuyện của con gái tôi, bà không cần bận tâm. Chuyện của cháu tôi, bà cũng không cần lo lắng. Tôi tuy là một người mẹ nghèo, không có tiền bạc hay quyền thế, nhưng tôi đủ sức nuôi con gái tôi, và đủ sức nuôi cháu tôi mà không cần bất cứ sự giúp đỡ nào từ phía nhà bà.
Bà Thảo siết chặt hai tay. Mỗi lời nói của bà đều chất chứa sự tự trọng và nỗi đau bị xúc phạm, nhưng lại được thốt ra một cách kiêu hãnh đến lạ thường.
MẸ THẢO
(Nụ cười khẩy hiện lên trên môi bà, đầy khinh miệt)
Cái hạnh phúc mà các người ban cho, con gái tôi không dám nhận. Chúng tôi không cần nó. Chúng tôi không cần một gia đình mà ở đó, con gái tôi phải trèo tường vào nhà, phải hứng chịu sự khinh bỉ của cả làng xóm, và phải nhẫn nhục cầu xin tình thương. Giọt máu của con gái tôi cũng không cần mang dòng máu lạnh lẽo của nhà bà. Tôi tự nuôi.
Không khí trong sân bỗng chốc đặc quánh. Mẹ Hiếu đứng sững, đôi mắt trợn trừng nhìn Mẹ Thảo. Bà ta muốn phản bác, muốn buông lời miệt thị, nhưng lại cứng họng, không thể thốt ra bất kỳ lời nào. Khuôn mặt bà ta tím tái vì tức giận và bẽ bàng. Hiếu vẫn đứng như trời trồng, cảm giác hổ thẹn thiêu đốt anh ta. Thảo nắm lấy tay mẹ, cảm nhận hơi ấm và sự kiên cường từ bà. Lời nói của Mẹ Thảo như một bức tường vững chắc, chắn ngang mọi toan tính và sự bố thí của nhà trai.
MẸ THẢO
(Mỉm cười lạnh lẽo, kéo Thảo quay lưng lại)
Đi thôi con.
Thảo quay đi, bước theo mẹ. Ánh mắt Thảo lướt qua Hiếu, nhưng không còn chút tình cảm hay oán hận, chỉ là sự trống rỗng đến lạ lùng. Đám thanh niên nhà trai và những người trong xóm vẫn còn ngỡ ngàng, chưa kịp hoàn hồn sau những lời lẽ đanh thép của Mẹ Thảo. Họ nhìn theo bóng dáng hai mẹ con Thảo khuất dần sau cánh cổng.
Suốt sáu tháng tiếp theo, cuộc sống ở Nhà Thảo tuy nghèo khó nhưng bình yên đến lạ. Thảo vẫn miệt mài với công việc móc len, bụng đã lớn vượt mặt, nhưng ánh mắt Thảo tràn đầy quyết tâm. Mẹ Thảo vẫn ngày ngày đi làm ở Xưởng gỗ, bà luôn dành những lời động viên và chăm sóc chu đáo nhất cho con gái mình. Hai mẹ con nương tựa vào nhau, từng ngày chờ đón thành viên mới.
Một buổi tối nọ, khi Thảo đang ngồi móc len, một cơn đau quặn thắt đột ngột ập đến. Thảo vịn tay vào thành ghế, mồ hôi túa ra khắp trán.
THẢO
(Thều thào, giọng đứt quãng)
Mẹ… mẹ ơi!
Mẹ Thảo đang nấu cơm trong bếp, nghe tiếng Thảo liền chạy vội ra. Bà thấy Thảo đang ôm bụng, mặt tái mét.
MẸ THẢO
(Hốt hoảng)
Trời ơi! Con đau bụng à? Sắp đến rồi sao?
Bà Thảo vội vàng đỡ lấy Thảo, trong lòng vừa lo lắng vừa hối hả. Bà biết ngày này rồi cũng sẽ đến, nhưng khi nó thực sự xảy ra, bà vẫn không khỏi bàng hoàng. Bà nhanh chóng chuẩn bị những thứ cần thiết, rồi đỡ Thảo đến bệnh viện.
Trong phòng sinh, Thảo trải qua những giờ phút đau đớn tột cùng. Mỗi cơn co thắt như xé nát cơ thể Thảo, nhưng Thảo không hề kêu than. Thảo cắn chặt môi, nắm chặt tay vào thành giường, dồn hết sức lực. Thảo nhớ lại những lời Mẹ Hiếu miệt thị, những ánh mắt khinh bỉ của đám người ở Nhà trai, và cả sự im lặng đáng sợ của Hiếu. Tất cả những đau đớn, tủi nhục ấy giờ đây biến thành sức mạnh phi thường. Thảo phải mạnh mẽ, vì Thảo không còn một mình.
Sau những nỗ lực tưởng chừng như kiệt sức, một tiếng khóc trẻ thơ trong trẻo, mạnh mẽ vang lên, xé tan không khí căng thẳng trong phòng. Thảo thở dốc, cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Y tá đặt em bé lên ngực Thảo.
Thảo nhìn xuống. Một bé gái đỏ hỏn, mắt nhắm nghiền, môi chúm chím đang khóc oe oe. Khoảnh khắc ấy, mọi đau đớn tan biến, chỉ còn lại sự bình yên và hạnh phúc vô bờ. Thảo khẽ chạm vào làn da mềm mại của Con của Thảo. Một dòng điện ấm áp chạy khắp cơ thể Thảo. Thảo biết, đây chính là định mệnh của mình.
THẢO
(Thều thào, nước mắt lăn dài trên má)
Con gái của mẹ…
Trong khoảnh khắc ôm Con của Thảo vào lòng, Thảo cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng, một sợi dây vô hình gắn kết Thảo với sinh linh bé bỏng này. Thảo cảm thấy một sức mạnh tiềm ẩn trỗi dậy từ sâu thẳm bên trong. Thảo không còn là cô gái yếu đuối, nhẫn nhục như trước. Thảo là một người mẹ. Thảo nhìn đứa con bé bỏng đang say ngủ trên ngực mình, khẽ mỉm cười. Thảo biết, Thảo sẽ làm được. Thảo sẽ mạnh mẽ để bảo vệ con, để cho con một cuộc sống tốt đẹp nhất, dù có phải đối mặt với bất cứ khó khăn nào. Thảo không còn sợ hãi. Thảo đã tìm thấy lý do để sống, để chiến đấu.
Vài năm sau.
Nhà Thảo giờ đây không còn vẻ tiêu điều như xưa. Tuy vẫn là căn nhà cấp bốn cũ kỹ, nhưng được sửa sang tươm tất hơn. Một tấm biển nhỏ, tinh xảo với dòng chữ “Len Handmade Thảo Vy” treo trang trọng trước cổng, ẩn chứa cả một câu chuyện về sự quật cường của người phụ nữ.
Trong nhà, ánh nắng sớm chiếu qua khung cửa, rọi vào không gian ấm cúng. Thảo đang ngồi bên bàn làm việc, những ngón tay thoăn thoắt móc từng sợi len đủ màu sắc. Xung quanh Thảo là những chồng sản phẩm hoàn thiện: áo len em bé, thú nhồi bông nhỏ xinh, khăn choàng cổ… tất cả đều được làm tỉ mỉ, đầy tâm huyết. Gương mặt Thảo giờ đây toát lên vẻ tự tin, điềm tĩnh của một người phụ nữ đã trải qua sóng gió và tìm thấy giá trị của mình.
Con của Thảo, một bé gái kháu khỉnh, lanh lợi khoảng bốn tuổi, đang chơi đùa với những cuộn len thừa trên sàn nhà. Con của Thảo ngước đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ.
CON CỦA THẢO
(Giọng trong trẻo)
Mẹ ơi, con phụ mẹ nhé!
Thảo mỉm cười, xoa đầu Con của Thảo.
THẢO
Con gái mẹ ngoan quá! Con chơi ngoan đi để mẹ làm xong đơn hàng này đã nhé.
Mẹ Thảo từ trong bếp bước ra, trên tay bưng đĩa trái cây tươi rói. Tóc bà đã điểm bạc nhiều hơn, nhưng ánh mắt Mẹ Thảo vẫn ánh lên sự tinh anh và tự hào. Bà đặt đĩa trái cây lên bàn, rồi khẽ ngồi xuống cạnh Thảo.
MẸ THẢO
(Nhìn Thảo âu yếm)
Làm nhiều quá con mệt đấy. Nhớ giữ sức khỏe. Mới sáng ra mà đã mấy đơn hàng rồi.
THẢO
(Nhìn mẹ, nụ cười rạng rỡ)
Dạ, con biết mà mẹ. Khách quen đặt nhiều, lại còn giới thiệu thêm nữa. Dạo này công việc cũng tốt hơn nhiều rồi mẹ ạ.
Mẹ Thảo gật đầu, trong lòng dâng lên niềm hạnh phúc khó tả. Bà nhớ lại ngày Thảo đau đớn sinh con, nhớ lại những lời miệt thị mà hai mẹ con phải gánh chịu. Giờ đây, nhìn Thảo trưởng thành, mạnh mẽ, tự tay gây dựng nên cơ nghiệp nhỏ, nuôi con gái khôn lớn, bà biết Thảo đã thật sự vượt qua tất cả.
MẸ THẢO
(Giọng trầm ấm)
Mẹ biết con mẹ giỏi mà. Cứ thế này là tốt rồi. Không cần giàu sang gì, chỉ cần bình yên như bây giờ là đủ.
Thảo nắm lấy tay Mẹ Thảo, ánh mắt ngời sáng. Thảo nhìn ra ngoài sân, nơi Con của Thảo đang say sưa chơi đùa. Một cuộc sống bình dị, không bon chen, nhưng chứa đựng đầy đủ yêu thương và nghị lực. Thảo đã chứng minh cho tất cả thấy rằng, Thảo không chỉ có thể sống, mà Thảo còn có thể vươn lên mạnh mẽ, độc lập, không cần bất kỳ sự giúp đỡ hay công nhận nào từ những người đã từng ruồng bỏ Thảo. Thảo biết, đây mới chính là hạnh phúc thật sự.
Một buổi chiều tại chợ, dòng người hối hả, tiếng rao hàng ồn ã. Thảo đang cẩn thận lựa chọn những mớ rau tươi non nhất, tay nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của Con của Thảo. Con của Thảo lanh lợi, đôi mắt tròn xoe nhìn mọi thứ xung quanh với sự thích thú. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi Thảo, ánh mắt cô tràn đầy sự bình yên và tự tin, không còn chút dấu vết nào của cô gái yếu đuối năm xưa.
Bỗng, một bóng người cao lớn đứng sững lại từ phía đối diện. Hiếu. Anh ta đang đứng đó, tay cầm một túi đồ lỉnh kỉnh, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Thảo và Con của Thảo. Anh ta nhìn đứa bé, rồi lại nhìn Thảo, đôi mắt lộ rõ vẻ sững sờ, rồi dần chuyển sang sự hối hận và nuối tiếc khôn nguôi. Dáng vẻ phong trần của Hiếu giờ đây có chút tiều tụy, không còn vẻ kiêu ngạo, hống hách ngày nào. Anh ta muốn tiến lại gần, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó.
Thảo quay người, tình cờ bắt gặp ánh mắt Hiếu. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt cô lướt qua anh ta, không một chút biểu cảm, không một chút dao động. Cô chỉ đơn giản là nhận ra, như nhận ra một người xa lạ bất chợt ngang qua đường. Không oán trách, không giận dữ, cũng không có bất kỳ sự quan tâm nào. Thảo khẽ siết nhẹ tay Con của Thảo, như một bản năng bảo vệ, rồi cô lập tức quay đi, tiếp tục lựa chọn đồ mà không hề dừng lại.
CON CỦA THẢO
(Kéo tay Thảo, chỉ vào gánh hàng rong)
Mẹ ơi, con muốn cái này!
Thảo cúi xuống, dịu dàng xoa đầu Con của Thảo, nở một nụ cười ấm áp.
THẢO
Được rồi, mẹ mua cho con.
Hiếu đứng bất động, nhìn theo bóng lưng của hai mẹ con Thảo khuất dần vào dòng người. Anh ta cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt, một nỗi hối hận cháy bỏng dâng lên. Thảo của ngày hôm nay, mạnh mẽ, rạng rỡ và tự tin, hoàn toàn khác xa với hình ảnh cô gái mang bầu yếu ớt mà anh ta đã ruồng bỏ. Anh ta nhận ra mình đã mất đi điều quý giá nhất, một gia đình, một người phụ nữ tuyệt vời mà giờ đây, cô đã hoàn toàn không còn bận tâm đến sự hiện diện của anh nữa. Cô đã sống tốt, thậm chí còn tốt hơn khi không có anh.
Năm tháng trôi qua, những vết sẹo cũ đã hóa thành minh chứng cho sức mạnh, cho khả năng tự hàn gắn của một tâm hồn kiên cường. Thảo không còn vướng bận những tiếc nuối về một quá khứ đã từng làm tổn thương cô sâu sắc. Giờ đây, mỗi ngày thức dậy, nhìn thấy nụ cười trong trẻo của Con của Thảo, ngửi thấy mùi len thoang thoảng trong căn nhà ấm cúng, cô biết mình đã tìm thấy tất cả. Hạnh phúc không phải là một đích đến hào nhoáng, mà là hành trình tự mình vun đắp từng chút một, là sự bình yên khi sống thật với bản thân và bảo vệ những giá trị thiêng liêng nhất. Cuộc đời đã từng thử thách Thảo đến tận cùng, nhưng cũng chính cuộc đời đã trao cho cô món quà quý giá nhất: sự tự do để định đoạt số phận mình, và tình yêu vô điều kiện từ đứa con thơ. Thảo đã học được rằng, đôi khi, buông bỏ những gì từng nghĩ là tất cả lại là cách để tìm thấy một vũ trụ mới, rạng rỡ và trọn vẹn hơn. Ánh nắng chiều len lỏi qua ô cửa sổ, rải vàng lên mái tóc của Thảo, tựa như một lời thì thầm dịu dàng rằng, cô đã thật sự tìm thấy bình yên.

