Chăm cháu ngoại 8 năm khi hết việc tôi rời đi nhưng chỉ nhận được chiếc túi nhỏ, tưởng là tiền các con biếu nhưng mở ra tôi sững sờ
8 năm, tưởng chừng là một khoảng thời gian trôi qua rất nhanh, nhưng với tôi là cả một đoạn đời.
Mỗi ngày trời còn chưa kịp sáng, tôi đã lọ mọ dậy chuẩn bị đồ ăn sáng, chuẩn bị cặp sách cho cháu, rồi gọi hai vợ chồng nó dậy đi làm. Đưa cháu đến trường xong lại về nhà lau nhà, giặt giũ, dọn dẹp.
Tôi từng nghĩ, mình là người ngoài, sống nhờ nhà con cái thì nên biết điều, làm gì cũng phải chu toàn. Tôi chẳng nề hà chuyện gì. Đến khi Nấm vào lớp một, tôi kiêm luôn việc kèm bài cho nó.
Có hôm Nấm sốt cao, cả hai vợ chồng nó đều đi công tác xa. Tôi cõng cháu vào viện trong đêm, ngồi bên giường suốt cả đêm không chợp mắt, lau người, canh nhiệt độ từng giờ.
Nhiều lúc về khuya, lưng đau buốt, nằm trằn trọc không ngủ được, tôi ngồi ở ban công nhìn ánh đèn đường, nhớ cái sân nhỏ quê nhà, nhớ cây ổi đầu hè, nhớ tiếng gà gáy mỗi sáng. Nhưng rồi tôi lại quay vào, tiếp tục quay cuồng với đống công việc không tên.
Rồi ngày ấy cũng đến. Tối hôm đó, tôi gom hết can đảm nói với vợ chồng con gái:
– Mẹ nghĩ mẹ nên về quê rồi. Nấm ở nội trú, mẹ ở đây cũng không còn việc gì nhiều…
Con gái nhìn tôi, sửng sốt rồi đỏ mắt:
– Mẹ đi rồi, nhà này ai lo? Nhưng mẹ đã quyết rồi thì con không giữ…
Hôm sau vợ chồng nó đưa cho tôi 1 cái túi nhỏ, tôi tưởng là tiền, đến khi về nhà mới mở ra thì…
Bà Mai bước chân về đến ngôi nhà nhỏ xiêu vẹo ở quê. Cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra đón bà vào không gian quen thuộc, nhưng lòng bà vẫn chất chứa niềm hy vọng mong manh. Bà đặt chiếc túi vải nhỏ lên chiếc bàn cũ kỹ, đôi tay đã chai sạn vì năm tháng run rẩy tìm cách tháo nút thắt. Con gái đã đưa bà chiếc túi này khi tiễn bà đi, một cử chỉ mà bà đã lầm tưởng là sự quan tâm, là chút tiền dưỡng già.
Mỗi thớ vải dường như chứa đựng một lời hứa, một niềm tin vụn vỡ. Bà Mai từ từ mở miệng túi, đôi mắt nheo lại để nhìn rõ hơn. Từng vật dụng quen thuộc hiện ra: chiếc lược cũ đã gãy mấy răng, mấy bộ quần áo đã sờn bạc màu, và cả chiếc khăn mùi soa cũ kỹ. Tất cả đều là đồ của bà, những thứ bà đã bỏ quên ở nhà con gái. Không có lấy một tờ tiền. Không có lấy một đồng bạc lẻ.
Mắt Bà Mai mở to, biểu cảm thất vọng tột độ in hằn trên khuôn mặt khắc khổ. Đôi tay bà run rẩy, nhìn chằm chằm vào những thứ trong túi, không thể tin vào mắt mình. Niềm hy vọng mong manh vừa nhen nhóm bỗng vụt tắt, để lại một khoảng trống lạnh lẽo trong tim.
Bà Mai như chết lặng. Cả người bà mềm nhũn, không còn chút sức lực nào. Chiếc túi vải tuột khỏi tay, rơi thõng xuống nền đất lạnh lẽo, lộ ra những món đồ cũ kỹ vô tri. Đôi mắt mờ đi vì nước, Bà Mai từ từ khuỵu gối, rồi ngồi bệt xuống sàn nhà gỗ ẩm mốc. Tám năm ròng rã, tám năm bà cặm cụi chăm sóc Nấm, ấp ủ một ước mơ nhỏ nhoi về chút an hưởng tuổi già, giờ đây tan biến như bọt biển.
Nước mắt bà bắt đầu chực trào, nhưng còn chưa kịp rơi, cổ họng bà đã nghẹn đắng lại bởi một cảm giác chua chát đến tận cùng. Bà Mai nhìn trừng trừng vào chiếc lược gãy, chiếc khăn mùi soa bạc màu, rồi buông một tiếng thở dài não nề, đầy cay đắng.
“Tất cả chỉ là vài món đồ cũ, không hơn không kém, như thể 8 năm của tôi chẳng đáng giá gì.” Bà Mai thốt lên, giọng khàn đặc, mỗi từ như một nhát dao cứa vào trái tim mình. Gương mặt bà nhăn lại vì đau đớn, những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng lăn dài trên gò má hằn sâu vết thời gian. Căn nhà nhỏ bỗng chìm trong một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của Bà Mai vỡ òa trong không gian trống trải. Cả cơ thể bà run lên bần bật, nỗi hụt hẫng và tủi thân vò xé tâm can.
Bà Mai vẫn ngồi bệt dưới sàn nhà lạnh lẽo, những món đồ cũ kỹ vương vãi như minh chứng cho sự vô giá trị của chính bà. Đôi mắt bà mờ đi vì nước, nhưng không ngừng nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nơi những ký ức suốt tám năm trời chăm sóc Nấm và quán xuyến gia đình con gái ùa về như một thước phim quay chậm.
Bà nhớ lại những buổi sáng tinh mơ, khi thành phố còn chìm trong màn sương lạnh, Bà Mai đã lọ mọ dậy sớm, chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng cho Nấm trước khi con bé đến trường. Nào cháo gà, nào trứng hấp, nào sữa tươi ấm nóng, tất cả đều được Bà Mai làm tỉ mỉ, cẩn thận. Bà cũng không quên bữa trưa cho con gái và con rể, dù họ thường xuyên về muộn. Khi Nấm vào lớp một, bà kiêm luôn việc kèm bài cho cháu mỗi tối, từng nét chữ, từng phép tính, bà đều tận tình hướng dẫn, đôi khi còn thức khuya hơn cả cháu để kiểm tra lại bài vở.
Rồi hình ảnh Bệnh viện hiện lên rõ mồn một. Bà Mai cõng Nấm chạy trong đêm mưa tầm tã, hơi thở dồn dập, trái tim thắt lại khi cháu sốt cao. Tiếng bác sĩ dặn dò, tiếng Nấm thều thào gọi bà, tất cả in hằn sâu trong tâm trí. Những đêm dài thức trắng bên giường bệnh của Nấm, bà chỉ mong cháu sớm bình phục, rồi lại lặng lẽ về Nhà con gái (thành phố), tiếp tục chu toàn mọi việc. Bà cũng nhớ những lần ngồi một mình trên Ban công vào đêm khuya, nhìn ngắm ánh đèn thành phố lung linh, lòng thầm mong một ngày được trở về Quê nhà, sống những tháng ngày an yên tuổi già.
Tám năm là từng ấy thời gian, từng ấy công sức, từng ấy tình yêu thương vô bờ bến. Thế mà giờ đây, tất cả những gì bà nhận lại chỉ là một chiếc túi nhỏ chứa vài món đồ cũ kỹ. Nỗi tủi thân dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng, khiến Bà Mai gần như không thể thở được. Bà gục đầu xuống gối, nước mắt thi nhau lăn dài, ướt đẫm cả vạt áo cũ.
“Nước mắt tôi lăn dài, 8 năm… chỉ để đổi lấy từng này sao?” Bà Mai thốt lên trong tiếng nấc nghẹn ngào, giọng bà khàn đặc, đầy cay đắng và đau đớn.
Bà Mai vẫn ngồi bệt dưới sàn nhà lạnh lẽo, những món đồ cũ kỹ vương vãi như minh chứng cho sự vô giá trị của chính bà. Đôi mắt bà mờ đi vì nước, nhưng không ngừng nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nơi những ký ức suốt tám năm trời chăm sóc Nấm và quán xuyến gia đình con gái ùa về như một thước phim quay chậm.
Bà nhớ lại những buổi sáng tinh mơ, khi thành phố còn chìm trong màn sương lạnh, Bà Mai đã lọ mọ dậy sớm, chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng cho Nấm trước khi con bé đến trường. Nào cháo gà, nào trứng hấp, nào sữa tươi ấm nóng, tất cả đều được Bà Mai làm tỉ mỉ, cẩn thận. Bà cũng không quên bữa trưa cho con gái và con rể, dù họ thường xuyên về muộn. Khi Nấm vào lớp một, bà kiêm luôn việc kèm bài cho cháu mỗi tối, từng nét chữ, từng phép tính, bà đều tận tình hướng dẫn, đôi khi còn thức khuya hơn cả cháu để kiểm tra lại bài vở.
Rồi hình ảnh Bệnh viện hiện lên rõ mồn một. Bà Mai cõng Nấm chạy trong đêm mưa tầm tã, hơi thở dồn dập, trái tim thắt lại khi cháu sốt cao. Tiếng bác sĩ dặn dò, tiếng Nấm thều thào gọi bà, tất cả in hằn sâu trong tâm trí. Những đêm dài thức trắng bên giường bệnh của Nấm, bà chỉ mong cháu sớm bình phục, rồi lại lặng lẽ về Nhà con gái (thành phố), tiếp tục chu toàn mọi việc. Bà cũng nhớ những lần ngồi một mình trên Ban công vào đêm khuya, nhìn ngắm ánh đèn thành phố lung linh, lòng thầm mong một ngày được trở về Quê nhà, sống những tháng ngày an yên tuổi già.
Tám năm là từng ấy thời gian, từng ấy công sức, từng ấy tình yêu thương vô bờ bến. Thế mà giờ đây, tất cả những gì bà nhận lại chỉ là một chiếc túi nhỏ chứa vài món đồ cũ kỹ. Nỗi tủi thân dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng, khiến Bà Mai gần như không thể thở được. Bà gục đầu xuống gối, nước mắt thi nhau lăn dài, ướt đẫm cả vạt áo cũ.
“Nước mắt tôi lăn dài, 8 năm… chỉ để đổi lấy từng này sao?” Bà Mai thốt lên trong tiếng nấc nghẹn ngào, giọng bà khàn đặc, đầy cay đắng và đau đớn. Bà từ từ gượng dậy, bước chân loạng choạng như người mất hồn. Đôi mắt sưng húp của Bà Mai vô hồn nhìn ra khung cửa sổ quen thuộc của căn nhà cũ. Khung cửa sổ này, bà đã đứng đây biết bao lần, ngắm nhìn thành phố xa lạ, mong mỏi một ngày được về lại Quê nhà thân thương.
Những ước mơ dang dở của một tuổi già an nhàn chợt ùa về, rõ mồn một trong tâm trí bà. Lẽ ra giờ này, bà đang ngồi giữa vườn rau xanh mướt, nghe tiếng chim hót, hàn huyên cùng hàng xóm cũ, chứ không phải vật lộn với những mệt mỏi, cô đơn nơi đất khách này. Từng ngày trôi qua, bà chỉ cảm thấy mình héo hon, cạn kiệt. “Tuổi già lẽ ra được an nhàn ở quê, giờ chỉ còn là những mệt mỏi và nỗi cô đơn,” Bà Mai thì thầm, giọng khản đặc. Bàn tay nhăn nheo của Bà Mai áp vào khung cửa sổ lạnh lẽo, hơi sương mờ dần trên mặt kính. Bà nhìn xa xăm, nơi những ánh đèn đường bắt đầu rực sáng, lòng nặng trĩu một câu hỏi day dứt. “Phải chăng tôi đã quá ngây thơ, quá tin tưởng vào sự đền đáp của con cái?” Nước mắt lại lăn dài trên gò má hằn sâu những nếp nhăn. Sự thất vọng, sự chua chát lấp đầy trái tim người mẹ già.
Bà Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng dằn nén những cơn nức nở đang trào lên. Bà dùng vạt áo cũ lau khô nước mắt, rồi ép mình phải trấn tĩnh lại. Toàn thân Bà Mai vẫn run rẩy, nhưng bà biết mình phải làm gì đó. Ánh mắt Bà Mai lướt qua chiếc điện thoại bàn cũ kỹ đặt trên tủ. Đó là sợi dây liên kết cuối cùng giữa bà và Nhà con gái (thành phố) – với Nấm. Bà Mai gom hết chút can đảm còn sót lại, bàn tay nhăn nheo run rẩy vươn tới cầm lấy ống nghe. Tiếng chuông reo dài, từng hồi từng hồi như gõ vào lồng ngực Bà Mai. Tim bà đập thình thịch, một cảm giác vừa sợ hãi, vừa mong chờ.
Đầu dây bên kia có tiếng nhấc máy.
“Alo… Mẹ nghe đây,” giọng Con gái vang lên, nghe có vẻ vội vã.
Bà Mai cố giữ giọng thật bình tĩnh, nhưng nỗi buồn và sự chua xót vẫn hiển hiện qua từng lời nói.
“Mẹ nhận được túi quà con gửi rồi, con gái à…” Bà Mai thốt lên, khóe mắt lại cay xè. Bà muốn nói nhiều hơn, muốn hỏi nhiều hơn, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ.
“Dạ, mẹ về bình an là được rồi.” Giọng Con gái vẫn vội vàng, không một chút nhiệt tình, thậm chí còn không hỏi han gì về chiếc `Túi nhỏ` hay cảm nhận của Bà Mai. “Con đang bận chút, có gì nói chuyện sau nhé.” Con gái nói thêm, như muốn kết thúc cuộc gọi càng nhanh càng tốt.
Chưa kịp để Bà Mai nói thêm lời nào, một tiếng ‘tút’ dài lạnh ngắt vang lên, cắt đứt sợi dây liên lạc mong manh. Con gái đã cúp máy. Bà Mai vẫn giữ nguyên ống nghe áp vào tai, thứ âm thanh vô hồn đó như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim bà. Cả thế giới như sụp đổ quanh Bà Mai. Nỗi buồn, sự thất vọng và cảm giác bị bỏ rơi bỗng chốc ập đến, bóp nghẹt lồng ngực Bà Mai. Tim bà thắt lại, đau nhói. Bà Mai cố hít thở, nhưng lồng ngực như có đá đè, không tài nào thở nổi. Nước mắt không thể kìm nén, tuôn rơi lã chã xuống bàn tay nhăn nheo, gầy guộc. Chiếc điện thoại bàn cũ kỹ tuột khỏi tay, rơi xuống mặt tủ gỗ khô khốc, phát ra tiếng động khô khốc, vô cảm.
Đêm đó, giấc ngủ hoàn toàn từ chối Bà Mai. Từng lời nói lạnh nhạt của Con gái, hình ảnh chiếc Túi nhỏ với những món đồ vô giá trị, và cả tiếng ‘tút’ dài lạnh ngắt từ cuộc gọi vừa rồi cứ xoáy sâu vào tâm trí, khiến bà trằn trọc không yên. Lồng ngực Bà Mai đau nhói, bà cảm thấy mình như đang chìm dần trong một vực sâu không đáy của sự tủi thân và thất vọng. Không thể chịu đựng thêm nữa, Bà Mai vùng dậy, vội vàng khoác chiếc áo len mỏng đã sờn vai. Bà cần một người để trút bầu tâm sự, để chia sẻ gánh nặng đang đè nén.
Bước chân nặng nề, Bà Mai lặng lẽ đến nhà bà Năm – người bạn già thân thiết nhất của bà, người luôn lắng nghe bà không phán xét. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa sổ nhỏ của nhà bà Năm như một tia hy vọng mỏng manh trong đêm tối lạnh lẽo. Bà Năm mở cửa, khuôn mặt già nua lộ rõ vẻ ngạc nhiên khi thấy Bà Mai đứng trước hiên nhà vào giờ này, đôi mắt sưng húp và gương mặt khắc khổ. Bà Năm lập tức nắm chặt tay Bà Mai, ánh mắt đầy lo lắng.
“Chị Năm ơi…” Bà Mai vừa thốt lên đã nghẹn lời.
Bà Năm không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, dẫn Bà Mai vào nhà, rót cho bà một ly trà nóng. Hơi ấm từ ly trà không xua tan được cái lạnh giá trong lòng Bà Mai. Với đôi mắt ngấn lệ, Bà Mai bắt đầu kể, giọng bà run rẩy, đứt quãng. Bà kể từ cái ngày bà quyết định rời Nhà con gái (thành phố), cái ngày Nấm bắt đầu Nấm ở nội trú, để bà có thể về Quê nhà sống những tháng ngày bình yên mà bà hằng mong ước.
“Con gái tôi… nó đưa cho tôi cái Túi nhỏ lúc tôi đi,” Bà Mai nấc lên. “Nó không nói gì, không hỏi han, chỉ dúi vào tay tôi rồi quay lưng đi. Tôi cứ nghĩ là quà, là tình cảm của con bé dành cho mẹ nó… Nhưng chị biết không, khi tôi về đến nhà, tôi mở ra… toàn là quần áo cũ, đồ dùng linh tinh, cả cái bánh mì mốc chị Năm ơi… Họ coi tôi là gì chứ?”
Bà Mai ôm mặt khóc nức nở. “Rồi tôi gọi điện cho nó, muốn hỏi nó tại sao lại đối xử với tôi như vậy. Thế mà nó… nó còn chẳng buồn nghe tôi nói. Nó bảo bận, rồi cúp máy luôn, không một lời hỏi han mẹ về đến nhà chưa, có khỏe không…”
Bà Mai ngước nhìn bà Năm, khuôn mặt nhăn nheo đầm đìa nước mắt, ánh mắt tuyệt vọng. “Cô ơi, tôi thật sự không biết mình đã làm gì sai nữa… có phải tôi đã quá phiền phức không? Có phải tôi đã đòi hỏi quá nhiều không?” Tiếng nấc của Bà Mai hòa cùng với tiếng gió đêm xào xạc bên ngoài. Bà Năm im lặng, chỉ nhẹ nhàng xoa lưng bạn, nỗi xót xa tràn ngập trong ánh mắt.
Bà Năm siết chặt bàn tay Bà Mai, ánh mắt già nua đầy thương cảm nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của bạn mình. Bà khẽ thở dài, chất chứa bao nỗi niềm của một người đã trải qua nhiều thăng trầm.
BÀ NĂM
(Giọng nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát)
Thôi cô ơi, đừng khóc nữa. Có khóc nữa thì cũng vậy thôi. Tôi biết cô buồn, tôi biết cô tủi thân. Nhưng mà cô phải chấp nhận thôi.
Bà Mai ngước lên, đôi môi run rẩy muốn nói nhưng không thành tiếng. Bà Năm tiếp lời, giọng bà trầm lắng, đầy sự trải đời.
BÀ NĂM
Tình nghĩa con cái, không phải lúc nào cũng được đền đáp như mình mong đợi đâu cô. Mình sinh ra, mình nuôi nấng, mình hy sinh tất cả. Nhưng lớn lên, chúng nó có cuộc sống riêng, có gia đình riêng. Rồi đôi khi, mình chỉ là một phần nhỏ trong cuộc đời chúng nó thôi.
Bà Mai cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt vào nhau. Nước mắt vẫn lăn dài trên gò má nhăn nheo, nhưng tiếng nấc đã dần nhỏ lại. Lời của Bà Năm như một gáo nước lạnh tạt vào lòng, nhưng cũng như một liều thuốc đắng, giúp bà nhìn rõ hơn thực tại nghiệt ngã.
BÀ NĂM
Cô cứ nghĩ xem, mình đã chăm sóc cháu Nấm suốt tám năm trời. Đưa đón đi học, cơm nước, kèm bài đến tận khi cháu vào lớp một. Cứ nghĩ khi Nấm ở nội trú, mình về quê, con bé sẽ nhớ, sẽ quan tâm. Nhưng mà… thôi, cái số mình nó vậy rồi.
Bà Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng. Lời Bà Năm nói đúng quá, nhưng sao lòng bà vẫn quặn thắt? Tất cả những hy vọng, những mong chờ bấy lâu nay cứ thế tan biến.
BÀ NĂM
(Vỗ nhẹ lên vai Bà Mai)
Thôi cô ơi, con cái giờ khác xưa rồi. Mình cứ lo cho mình thôi. Sức khỏe mình mới là quan trọng. Giờ về Quê nhà rồi, mình cứ an dưỡng, làm những gì mình thích. Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, chỉ thêm khổ cái thân mình thôi.
Bà Mai lặng người, lời khuyên của bạn thấm vào tâm can nhưng nỗi buồn vẫn nặng trĩu. Bà biết Bà Năm nói đúng, nhưng để buông bỏ tất cả những mong ước bấy lâu, đó là cả một sự đau đớn. Bà chỉ khẽ gật đầu, lòng bà như có hàng ngàn mũi kim châm. Căn phòng lại chìm vào sự im lặng, chỉ còn tiếng thở dài của hai người phụ nữ già.
Căn phòng lại chìm vào sự im lặng, chỉ còn tiếng thở dài của hai người phụ nữ già.
Bà Mai vẫn ngồi đó, bất động. Lời Bà Năm như những viên đá nặng trĩu ném vào lòng bà, nhưng chúng chẳng thể dập tắt ngọn lửa nhớ thương đang âm ỉ cháy. Từng khuôn mặt, từng hình ảnh của đứa cháu ngoại ùa về, rõ mồn một như mới ngày hôm qua.
Tám năm trời ròng rã, Bà Mai đã dành trọn từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim mình cho Nấm. Bà nhớ như in những đêm thức trắng cõng Nấm trên lưng, lặn lội Bệnh viện khi cháu sốt cao. Bà nhớ những bữa cơm cháu ăn ngon lành, những giờ kèm Nấm học bài miệt mài đến tận khi cháu vào lớp một, rồi hai bà cháu cùng nhau chạy bộ Trường học mỗi buổi sáng. Nụ cười hồn nhiên của Nấm, vòng tay ôm chặt của Nấm, tất cả như cứa vào lòng Bà Mai, khiến nỗi đau thêm quặn thắt.
Bà Mai đưa tay ôm ngực, nơi trái tim bà đang đập những nhịp yếu ớt. Con gái bà, người đã dứt khoát đẩy bà về Quê nhà với cái Túi nhỏ vỏn vẹn vài món đồ, dường như đã quên mất người mẹ già này. Sự lạnh nhạt của con gái như một nhát dao, nhưng nỗi nhớ Nấm lại như một mũi kim châm, day dứt không nguôi. Bà vẫn không thể hiểu được, tại sao con gái lại có thể đối xử với bà như vậy.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực Bà Mai. Bà ngước nhìn ra khoảng không vô định ngoài cửa sổ, ánh mắt đục ngầu chất chứa niềm tủi hờn và tiếc nuối.
BÀ MAI
(Thì thầm, như nói với chính mình)
Nấm giờ lớn rồi… chắc cũng chẳng còn nhớ bà nhiều như xưa…
Vài ngày sau, Quê nhà của Bà Mai đón những cơn mưa trái mùa tầm tã. Sáng sớm, khi Bà Mai đang lúi húi nấu bữa sáng đạm bạc, một tiếng tí tách khe khẽ vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Bà Mai ngước nhìn lên trần nhà. Một vệt nước loang lổ đã hình thành ngay giữa gian chính, và từng giọt nước lạnh lẽo bắt đầu rớt xuống nền đất.
Bà Mai vội vàng đặt nồi xuống, tìm một chiếc chậu cũ kỹ để hứng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong chậu, từng nhịp như gõ vào trái tim bà. Bà nhìn quanh căn nhà cũ kỹ, xiêu vẹo, nhìn lên mái nhà đã bạc màu thời gian. Nỗi lo lắng chợt dâng lên nghẹn ứ.
Từ ngày về đây, Bà Mai sống bằng những đồng tiền ít ỏi con gái thỉnh thoảng gửi về, hoặc từ chút tiền tiết kiệm còm cõi ngày trước. Cái Túi nhỏ con gái đưa khi bà đi cũng chỉ có vài ba bộ quần áo và chút tiền tàu xe. Giờ đây, tiền thuốc thang cho mấy cơn đau nhức tuổi già cũng đã ngốn hết phân nửa, chưa kể tiền gạo, tiền mắm muối. Bà Mai đưa tay sờ vào túi áo, cảm nhận sự trống rỗng quen thuộc. Không có gì. Bà thực sự không có gì trong tay để lo liệu cho cái mái nhà dột đang ngày một nặng hơn.
Bà Mai ngồi sụp xuống cạnh chậu nước, khuôn mặt nhăn nheo, ánh mắt đục ngầu vô hồn. Một sự bất lực tột cùng bủa vây lấy bà, bóp nghẹt từng hơi thở. Cuộc sống phía trước hiện ra mịt mờ, đáng sợ hơn bao giờ hết. Bà không biết phải làm gì, phải xoay sở ra sao.
BÀ MAI
(Thì thầm, nước mắt lưng tròng)
Giờ biết lấy tiền đâu ra để lo sửa cái nhà dột này đây…
Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại di động cũ kỹ của Bà Mai vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ tuyệt vọng của bà. Bà Mai giật mình, vội vàng lau nước mắt, rồi luống cuống tìm chiếc điện thoại trong túi áo đã trống rỗng. Nhìn tên người gọi hiện trên màn hình, ánh mắt Bà Mai thoáng chút ngạc nhiên rồi vội vàng bấm nghe.
BÀ MAI
(Giọng khàn khàn)
Alo… Mẹ nghe đây con.
CON GÁI
(Giọng gấp gáp, xen lẫn lo lắng)
Mẹ ơi, mẹ có khỏe không? Sao mấy hôm nay con gọi mẹ không nghe máy? Con lo quá. Nấm nó cứ nhắc bà ngoại mãi. Mấy bữa nay nó hỏi bà ngoại đâu, sao không về chơi với nó…
Bà Mai khẽ thở dài, cố giấu đi sự mệt mỏi trong giọng nói.
BÀ MAI
Mẹ khỏe mà con. Chắc tại mẹ bận làm vườn nên không nghe thấy. Con đừng lo. Nấm nó ngoan không con?
CON GÁI
(Vẫn giữ sự lo lắng)
Nấm thì vẫn vậy mẹ ạ. Nhưng con thấy mẹ dạo này gầy đi nhiều. Mẹ ăn uống đầy đủ vào nhé. Đừng có tiếc tiền. Con sẽ gửi tiền về cho mẹ đều đặn.
BÀ MAI
Ừ, mẹ biết rồi. Con cứ lo cho gia đình con đi.
Bà Mai chợt khựng lại. Nãy giờ Con gái chỉ quanh quẩn hỏi han sức khỏe và nhắc đến Nấm, nhưng tuyệt nhiên không hề đả động đến chiếc túi nhỏ Bà Mai mang về hay món quà Con gái nói sẽ gửi sau. Một cảm giác bất an dấy lên trong lòng Bà Mai. Tại sao con bé lại né tránh nhắc đến nó? Hay là…
BÀ MAI
(Thử dò hỏi)
À mà con này, cái… cái túi hôm trước con đưa mẹ ấy… với lại cái món quà con bảo gửi sau ấy…
CON GÁI
(Giọng hơi ngập ngừng một thoáng, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề)
Thôi mẹ đừng nhắc mấy chuyện đó nữa. Quan trọng là mẹ khỏe mạnh là được rồi. Con đang bận một chút, thôi con gọi lại cho mẹ sau nhé. Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe đấy!
Tiếng “tút tút” lạnh lùng vang lên, Con gái đã cúp máy. Bà Mai vẫn giữ nguyên chiếc điện thoại trên tai, ánh mắt đục ngầu giờ đây tràn ngập sự hoài nghi. Cảm giác bất ổn lúc nãy bỗng hóa thành một dự cảm nặng nề. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao Con gái lại có thái độ kỳ lạ như vậy? Cái túi và món quà, phải chăng có uẩn khúc gì đằng sau? Bà Mai nhìn ra ngoài cửa sổ, cơn mưa vẫn nặng hạt, hắt vào khung cửa mục nát, lạnh lẽo. Lòng Bà Mai cũng lạnh giá theo từng giọt mưa.
Bà Mai vẫn chưa kịp hoàn hồn sau cuộc gọi với Con gái thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên. Bà Mai nhìn vào màn hình, là Con rể. Bà Mai hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh, rồi bấm nghe.
BÀ MAI
(Giọng có chút run rẩy)
Alo… Con rể đấy à?
CON RỂ
(Giọng hồ hởi, ấm áp, khác hẳn Con gái)
Dạ, con chào mẹ ạ. Mẹ có khỏe không ạ? Con gọi cho mẹ từ sáng mà không thấy mẹ nghe máy. Con gái nó cứ bảo mẹ bận gì đó… nhưng con thấy lo. Mấy hôm nay Nấm nó cứ nhớ bà ngoại mãi. Nó cứ hỏi bao giờ bà về chơi với nó.
Bà Mai cảm thấy lòng mình dịu đi một chút trước sự quan tâm chân thành của Con rể. Anh luôn là người hiền lành, thật thà.
BÀ MAI
Mẹ khỏe mà con. Chắc tại mẹ để điện thoại ở nhà, ra vườn nên không nghe thấy. Nấm nó vẫn khỏe chứ con? Nó có quậy không?
CON RỂ
Dạ, Nấm nó vẫn ngoan mẹ ạ. Con gái nó bảo… nó bảo mẹ về quê rồi, mẹ muốn nghỉ ngơi. Con cũng không rõ lắm… Chỉ là…
Con rể ngập ngừng một thoáng, dường như đang cân nhắc điều gì đó. Bà Mai chợt thấy trái tim mình thắt lại. Một dự cảm chẳng lành lại ùa về.
BÀ MAI
(Cố giữ bình tĩnh)
Chỉ là sao hả con? Con cứ nói đi.
CON RỂ
(Nói nhỏ, như sợ ai đó nghe thấy)
Thật ra, mẹ biết không… Con gái nó… nó bảo là mẹ về quê cho mẹ tự lo liệu để không còn phụ thuộc vào tụi con nữa… Mà cái túi nhỏ hôm bữa, con gái nó chỉ bỏ vào một ít tiền tiêu vặt thôi mẹ ạ. Con bé nói… nói là mẹ phải tự học cách xoay sở, đừng cứ mãi nghĩ về thành phố nữa. Còn cái món quà… nó bảo là sẽ không gửi đâu, sợ mẹ lại cứ mong ngóng rồi không chịu làm gì. Con thấy… thấy vợ con nói vậy cũng hơi… hơi lạ.
Bà Mai chết lặng. Chiếc điện thoại như muốn tuột khỏi tay bà. Từng lời của Con rể vang vọng trong đầu bà, như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu. Tự lo liệu… không còn phụ thuộc… một ít tiền tiêu vặt… không gửi quà… Bà Mai bàng hoàng nhận ra toàn bộ sự thật tàn nhẫn đằng sau thái độ của Con gái. Cái túi nhỏ và lời hứa hẹn về món quà chỉ là những lời nói dối để bà ra đi mà không một lời oán trách, để bà tự “giải thoát” khỏi gánh nặng của con cái. Mọi thứ sụp đổ. Tám năm trời chăm sóc cháu, bỏ lại cả tuổi già ở quê nhà, giờ đây, bà chỉ là một gánh nặng, một người cần “học cách xoay sở” và “không còn phụ thuộc”.
BÀ MAI
(Giọng bà lạc đi, thều thào)
Con… con nói gì cơ?
CON RỂ
(Vẫn ngây thơ, không nhận ra sự bàng hoàng của mẹ vợ)
Dạ, thì con gái nó nói vậy đó mẹ. Con cũng thấy hơi kỳ, nhưng mà chắc nó muốn tốt cho mẹ thôi. Thôi mẹ đừng buồn nhé. Con gái nó hơi thẳng tính vậy đó mẹ…
Nhưng Bà Mai không còn nghe rõ lời Con rể nói nữa. Bà Mai cảm thấy đầu óc quay cuồng, như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Nước mắt lã chã rơi, nhưng bà không còn sức để lau đi. Toàn bộ cuộc sống, toàn bộ hy vọng của Bà Mai, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn. Bà Mai sụp xuống chiếc ghế cũ kỹ, chiếc điện thoại vẫn còn trên tai, nhưng tâm trí bà đã hoàn toàn chìm trong bóng tối của sự thật nghiệt ngã.
Bà Mai vẫn ngồi sụp trên chiếc ghế cũ kỹ, chiếc điện thoại như dính chặt vào tai dù tâm trí bà đã hoàn toàn chìm trong bóng tối của sự thật nghiệt ngã. Tiếng Con rể từ đầu dây bên kia vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó chỉ như tiếng gió thoảng qua, vô nghĩa.
BÀ MAI
(Trong đầu, giọng rít lên, cay đắng)
Tự lo liệu? Không còn phụ thuộc? Vậy ra, nó muốn tôi phải tự xoay sở tất cả mọi thứ sao?
Cơn đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm vào tim, giờ đây bị một ngọn lửa phẫn nộ dữ dội thiêu đốt. Không phải vô tâm, mà là cố ý. Không phải lãng quên, mà là sắp đặt. Chiếc `Túi nhỏ` chỉ có vài đồng bạc lẻ, lời hứa hẹn về món quà không bao giờ gửi, tất cả chỉ là những mảnh ghép hoàn hảo cho một kế hoạch tàn nhẫn: đẩy `Bà Mai` ra khỏi cuộc đời chúng, để bà tự “giải thoát” khỏi gánh nặng mang tên mẹ già.
`Bà Mai` gạt phắt chiếc điện thoại ra khỏi tai, ném mạnh nó xuống sàn nhà lát gạch. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, như tiếng vỡ vụn của những mảnh hy vọng cuối cùng. Bà đứng dậy, thân hình run rẩy. Gương mặt bà đỏ bừng, những nếp nhăn hằn sâu thêm bởi cơn giận dữ tột cùng. Đôi mắt bà, từng tràn ngập nước mắt, giờ đây ánh lên một tia sáng sắc lạnh, không còn là sự tủi thân hay tuyệt vọng, mà là sự căm phẫn và uất hận.
Tám năm trời ở `Nhà con gái (thành phố)`, tám năm chăm sóc `Nấm`, từ khi cháu `Nấm vào lớp một` cho đến lúc `Nấm ở nội trú`. Tám năm mẹ già bỏ lại `Quê nhà`, mong mỏi được an hưởng tuổi già bên con cháu. Tất cả giờ đây chỉ là một trò đùa, một sự lợi dụng trơ trẽn.
BÀ MAI
(Lẩm bẩm, giọng khàn đặc, tràn đầy sự chua chát)
Muốn tốt cho tôi sao? Nó nói muốn tôi học cách xoay sở? Nó muốn tôi… tự lập?
Một tiếng cười khô khốc bật ra từ cổ họng `Bà Mai`, nghe còn ghê rợn hơn cả tiếng khóc. Bà lảo đảo bước về phía `Ban công`, ánh mắt nhìn xuyên qua màn đêm đen đặc. Cảm giác bị vứt bỏ, bị coi như một vật cản, một gánh nặng, đang thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể bà. Ngọn lửa căm phẫn bùng lên, cháy bỏng hơn bao giờ hết.
BÀ MAI
(Ánh mắt nhìn xuyên qua màn đêm đen đặc, vẫn còn sự căm phẫn, nhưng giờ đây, một tia lửa khác đang bùng lên – tia lửa của sự quyết liệt, của ý chí sinh tồn.)
Muốn tôi tự lập sao? Được thôi! Các người cứ chờ mà xem!
Cơn phẫn nộ vẫn cuộn trào, nhưng bên trong `Bà Mai` không còn là sự bất lực hay tủi hổ. Thay vào đó, một ngọn lửa gan góc, cứng cỏi đã nhóm lên, thiêu rụi sự yếu mềm còn sót lại. Bà Mai siết chặt tay, những ngón tay gầy guộc hằn sâu vào da thịt. Tám năm trời chăm sóc `Nấm`, tám năm chịu đựng sự khinh thường, tám năm bỏ lại `Quê nhà` để rồi bị xem như một món đồ bỏ đi. Lời của `Con rể` vẫn văng vẳng bên tai, “học cách xoay sở”, “không còn phụ thuộc”. Từng chữ như một lưỡi dao cứa vào lòng, nhưng cũng chính là chất xúc tác, là ngọn roi quất vào ý chí đã chai sạn của bà.
BÀ MAI
(Giọng bà Mai vang lên, không còn run rẩy mà chứa đựng một sự rắn rỏi đến bất ngờ. Bà quay người rời khỏi `Ban công`, nhìn thẳng vào căn phòng trống trải, nơi từng chất chứa biết bao kỷ niệm với cháu `Nấm`.)
Các người nghĩ tôi sẽ gục ngã sao? Sẽ cam chịu sống phần đời còn lại trong sự tủi hờn? Không bao giờ!
`Bà Mai` nhặt chiếc điện thoại bị ném xuống sàn lên, lau vội lớp bụi bám vào màn hình. Chiếc `Túi nhỏ` với vài đồng bạc lẻ mà `Con gái` đã đưa trước khi bà về `Quê nhà`, giờ đây bà không còn xem nó là sự giúp đỡ mà là một sự sỉ nhục, một lời tuyên bố về sự kết thúc. Nhưng cũng chính nó, cùng với lời nói tàn nhẫn của `Con rể`, đã thức tỉnh bà.
Một dòng điện mạnh mẽ chạy khắp cơ thể `Bà Mai`. Dù đau lòng tột độ, nhưng bà đã quyết định đối mặt. Bà không than vãn, không trách móc thêm nữa. Nước mắt đã cạn, nỗi buồn đã biến thành sức mạnh. Bà phải đứng dậy, không phải vì ai khác, mà vì chính bà.
BÀ MAI
(Đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Giọng bà cất lên dứt khoát, vang vọng trong căn phòng vắng. Đây không phải là một câu nói với người khác, mà là một lời thề với chính bản thân.)
Tôi sẽ không gục ngã vì chuyện này. Tôi sẽ tự đứng dậy!
BÀ MAI
(Đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Giọng bà cất lên dứt khoát, vang vọng trong căn phòng vắng. Đây không phải là một câu nói với người khác, mà là một lời thề với chính bản thân.)
Tôi sẽ không gục ngã vì chuyện này. Tôi sẽ tự đứng dậy!
`Bà Mai` đã giữ lời. Những ngày đầu trở về `Quê nhà` thật sự khó khăn. Lòng bà vẫn còn nặng trĩu những tủi hờn, nhưng ý chí sống đã thôi thúc bà không ngừng nghỉ. Bà bắt đầu sắp xếp lại căn nhà nhỏ, chăm sóc mảnh vườn hoang, làm những việc lặt vặt để quên đi nỗi đau. Bà tự nhủ mình phải bận rộn, phải tìm lại nhịp điệu của cuộc sống mà bà đã bỏ quên suốt tám năm trời.
Một buổi sáng nọ, `Bà Mai` xách giỏ đi chợ huyện, mong tìm mua vài mớ rau tươi và dăm ba thứ lặt vặt cho căn bếp nguội lạnh bấy lâu. Nắng tháng ba ấm áp rải đều trên con đường làng, cảnh vật quen thuộc hiện ra, gợi nhớ về những tháng ngày yên bình trước kia. Bà Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng rũ bỏ những suy nghĩ tiêu cực, nhìn về phía trước.
`Bà Mai` đang cẩn thận chọn mớ rau cải xanh mướt thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
CÔ BA
(Vui vẻ, hồ hởi, tiếng cười giòn tan)
Ối chà, có phải Mai đó không? Lâu lắm rồi không gặp!
`Bà Mai` quay lại, nở một nụ cười gượng gạo khi nhận ra Cô Ba, người hàng xóm cũ từng rất thân thiết. Cô Ba vẫn như xưa, hoạt bát và đầy năng lượng.
BÀ MAI
(Hơi bất ngờ, nhưng cũng có chút mừng rỡ)
À, Ba đó hả? Ừ, tôi mới về quê được ít bữa.
CÔ BA
(Ánh mắt dò xét nhưng đầy thiện ý)
Nghe nói con `Nấm` vào nội trú nên bà về hả? Thôi, dẫu sao về nhà mình vẫn là nhất, bà ha. Bà định làm gì ở quê chưa? Nhìn bà gầy đi nhiều quá.
`Bà Mai` khẽ thở dài, định bụng nói rằng mình chưa có kế hoạch gì, nhưng rồi bà lại nhớ về lời thề của mình. Bà không thể cứ ngồi không và để thời gian trôi qua vô nghĩa.
BÀ MAI
(Giọng dứt khoát hơn, ánh mắt thể hiện sự quyết tâm)
Cũng đang tính tìm việc gì đó làm cho khuây khỏa Ba à. Chứ ở không hoài cũng buồn tay buồn chân, lại suy nghĩ lung tung.
Cô Ba nhìn `Bà Mai` một lượt, nụ cười giãn ra như vừa tìm thấy điều gì đó.
CÔ BA
À, vậy thì may quá! Ở chỗ tôi đang làm, họ cần người phụ đóng gói hàng thủ công mỹ nghệ xuất khẩu đó. Công việc nhẹ nhàng thôi, chủ yếu là ngồi sắp xếp mấy đồ nhỏ nhỏ, không cần nhiều sức. Lương thì không cao lắm nhưng cũng đủ trang trải, lại làm việc tại địa phương mình luôn. Bà thấy sao?
Một tia sáng chợt lóe lên trong đôi mắt đã mệt mỏi của `Bà Mai`. Đây chính là điều bà cần, một cơ hội để bắt đầu lại, để chứng minh cho bản thân và cho cả những người đã xem thường bà rằng bà vẫn có thể tự mình đứng vững.
BÀ MAI
(Ánh mắt bừng sáng, giọng run run vì xúc động xen lẫn hy vọng)
Thật sao Ba? Công việc đó có phù hợp với tôi không? Tôi lớn tuổi rồi, tay chân cũng không còn nhanh nhẹn như xưa.
CÔ BA
(Cười trấn an, vỗ nhẹ vào tay `Bà Mai`)
Yên tâm đi bà Mai. Toàn mấy chị em lớn tuổi làm không đó mà. Cứ qua chỗ tôi, tôi dẫn vào gặp quản lý. Chắc chắn là được thôi!
`Bà Mai` cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm đến lạ. Gánh nặng vô hình bấy lâu dường như đã được trút bỏ phần nào. Bà nhìn nụ cười chân thành của Cô Ba, lòng dâng lên niềm biết ơn khôn xiết. Cuộc đời vẫn còn những con người tốt bụng, những cánh cửa mới mở ra khi tưởng chừng mọi thứ đã đóng sập.
BÀ MAI
(Mỉm cười, một nụ cười chân thật và tươi tắn hiếm hoi từ khi về quê, ánh mắt ngời lên tia hy vọng)
Cảm ơn Ba nhiều lắm. Vậy mai tôi qua chỗ Ba nhé.
Khi trở về nhà, `Bà Mai` bước đi thanh thoát hơn. Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng con đường đất, nhưng trong lòng bà, một bình minh mới đang hé mở. Bà thầm nhủ, lời hứa với chính mình không phải là một lời nói suông.
BÀ MAI
(Nội tâm, giọng kiên định, ánh mắt nhìn về phía xa xăm như thấy được tương lai)
Cuộc đời còn dài, mình phải tự đứng dậy và sống thật tốt.
`Bà Mai` đã giữ lời. Những ngày sau đó, bà Mai bắt đầu công việc tại xưởng thủ công mỹ nghệ. Cứ sáng sớm, bà lại đạp chiếc xe cũ kỹ đến chỗ làm, cùng những người phụ nữ lớn tuổi khác cặm cụi với những món đồ nhỏ xinh. Công việc nhẹ nhàng nhưng giúp bà bận rộn, không còn thời gian để suy nghĩ vẩn vơ. Từng ngày trôi qua, nụ cười trên môi `Bà Mai` xuất hiện nhiều hơn, không còn gượng gạo mà dần trở nên thật lòng. Căn nhà ở `Quê nhà` cũng dần ấm cúng trở lại, mảnh vườn nhỏ bắt đầu xanh tốt dưới bàn tay chăm sóc của bà.
Một chiều cuối tuần, khi `Bà Mai` đang ngồi vá lại chiếc áo cũ trên thềm nhà, ánh nắng vàng ươm chiếu rọi, làm dịu đi những nếp nhăn trên gương mặt bà. Bỗng, tiếng chuông điện thoại di động réo rắt. Bà Mai giật mình. Đó là số của `Con gái`. Lòng bà thắt lại, cảm giác lo âu quen thuộc ùa về. Bà ngần ngừ một lát, rồi cũng đưa tay cầm máy.
BÀ MAI
(Giọng hơi run, cố giữ bình tĩnh)
Alo…
Đầu dây bên kia không phải là giọng nói lạnh lùng, xa cách của `Con gái`. Thay vào đó, một giọng líu lo, trong trẻo vang lên, như tiếng chim hót giữa buổi chiều yên ả.
NẤM (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Vui vẻ, hào hứng)
Bà ơi! Là con `Nấm` đây! Con lấy máy của mẹ gọi cho bà nè!
Trái tim `Bà Mai` bỗng đập rộn ràng. Nụ cười nhẹ nhõm, rồi chuyển sang rạng rỡ, bừng sáng trên khuôn mặt bà. Ánh mắt bà chùng xuống, đầy yêu thương và nhớ nhung.
BÀ MAI
(Giọng bà mềm nhũn, ân cần)
Trời đất ơi, `Nấm` của bà đó hả con? Con khỏe không? Sao tự nhiên con gọi cho bà vậy?
NẤM (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng bé líu lo, nghe rõ sự nũng nịu)
Con `Nấm` nhớ bà lắm! Nhớ bà Mai của con lắm luôn á! Mấy bữa nay con học nội trú vui lắm, nhưng con vẫn nhớ bà! Bà Mai có nhớ con không?
BÀ MAI
(Nước mắt bà Mai như muốn trào ra, bà cố kìm nén, giọng bà đầy yêu thương)
Bà nhớ `Nấm` nhiều lắm chứ con. Bà nhớ con muốn chết đi được. Ngoan lắm, `Nấm` của bà lớn rồi, biết tự lo cho mình rồi.
NẤM (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Hạ giọng xuống một chút, đầy bí mật và hào hứng)
À, mà bà ơi, con có một bí mật muốn kể cho bà nghe. Một bất ngờ lớn luôn! Con hứa là bà sẽ thích lắm!
`Bà Mai` nghe giọng `Nấm` đầy hứng khởi, lòng bà dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Nỗi đau cũ dường như tan biến. Bà cảm thấy như một cánh cửa mới đang hé mở, mang theo những tia nắng của hy vọng.
BÀ MAI
(Giọng bà dịu dàng, đầy trìu mến)
Bất ngờ gì vậy con gái? Kể cho bà nghe đi nào. Bà đang hắc mắc lắm đây.
NẤM (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng `Nấm` líu lo, đầy nhớ nhung, và bé còn kể rằng có một bất ngờ muốn dành cho bà. Bà Mai nghe điện thoại, ánh mắt bỗng chốc dịu dàng và đầy hy vọng, một cánh cửa mới dường như đang mở ra.)
Bà ơi, con `Nấm` nhớ bà lắm… và con có chuyện muốn nói!
`Bà Mai` ôm chặt chiếc điện thoại vào lòng, nghe tiếng “tít tít” báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc. Nụ cười vẫn còn vương trên môi bà, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Cuộc gọi của `Nấm` như một cơn gió mát lành thổi qua tâm hồn bà, gột rửa những muộn phiền, oán giận bấy lâu. Bà nhớ lại `8 năm` gắn bó với `Nấm`, từng đêm bà cõng cháu vào `Bệnh viện` khi sốt cao, từng ngày bà miệt mài kèm cặp cháu khi `Nấm vào lớp một`. Tất cả những điều đó không phải là gánh nặng, mà là tình yêu vô điều kiện của một người bà dành cho đứa cháu ngoại của mình.
`Bà Mai` khẽ thở dài, không còn là tiếng thở dài của sự mệt mỏi hay tủi hờn, mà là của sự chấp nhận và bình yên. Bà hiểu rằng, dù `Con gái` và `Con rể` có đối xử với bà ra sao, tình yêu thương mà bà dành cho `Nấm` vẫn là thật, và tình yêu đó cũng đã được `Nấm` đáp lại bằng sự nhớ nhung chân thành. Có lẽ, hành trình xa cách này là cần thiết để bà tìm lại chính mình, để `Con gái` và `Con rể` nhận ra giá trị của bà, và để `Nấm` thêm trân trọng những khoảnh khắc được ở bên bà.
Ánh nắng chiều dần tắt, hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ cả khoảng trời `Quê nhà`. `Bà Mai` đứng dậy, bước ra mảnh vườn nhỏ của mình. Những bông hoa mới nở khoe sắc dưới nắng tà, chim chóc líu lo trên cành. Bà cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng sau cơn mưa, cầu vồng sẽ hiện ra. Bà Mai đã trải qua giông bão, và giờ đây, bà tin rằng một tương lai tươi sáng, đầy ắp yêu thương đang chờ đón bà và đứa cháu `Nấm` bé bỏng. Tình yêu thương, cuối cùng, vẫn là sợi dây bền chặt nhất gắn kết mọi trái tim. Bà Mai mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, bình yên.

