Vợ giàu t//ai n//ạn ng/uy kị/ch, chồng và nh/ân tì/nh nh/ẫn tâ/m r/út ố/ng t/hở, tưởng kế hoạch thành công thì…
Hương là con gái duy nhất của một gia tộc bất động sản kh/ét ti/ếng Sài Gòn. Từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, cô vừa xinh đẹp vừa thông minh, được bố mẹ chiều hết mực. Khi Hương 28 tuổi, cô gặp Minh – một kiến trúc sư có vẻ ngoài điềm đạm, nói chuyện khéo léo. Bất chấp bạn bè cảnh báo Minh xuất thân ngh/èo k/hó, cô vẫn cưới, tin rằng tình cảm sẽ vượt qua mọi rào cản.
Ba năm đầu h/ôn nh/ân, Minh tỏ ra yêu thương, chăm sóc. Nhưng khi bố mẹ Hương qua đời, để lại cho cô khối tài sản lớn, thái độ của Minh dần thay đổi. Anh thường xuyên đi công tác, về nhà muộn, hay viện cớ áp lực để né chuyện con cái. Hương vẫn ngây thơ tin chồng bận rộn vì công việc.
Cho đến một buổi chiều mưa, Hương phát hiện tin nhắn trong điện thoại Minh:
“Tối nay anh qua nhé, nhớ mang chai vang lần trước.”
Người gửi là Lan – một nhân viên cấp dưới trong công ty Minh. Tim cô lạnh băng, nhưng thay vì làm ầm lên, Hương chọn im lặng. Cô cần bằng chứng.
Một tháng sau, định mệnh ập tới. Hương gặp s/ự c/ố xe hơi trên đường đi công tác. Chiếc xe mất lái đâ//m vào dải phân cách. Cô được đưa vào b/ệnh vi/ện trong tình trạng hô/n m/ê, phải thở máy. Khi tin vừa lan ra, Minh cùng Lan đã xuất hiện… nhưng không phải để chăm sóc.
Minh nắm tay Lan trong phòng b/ệnh vắng, giọng thấp nhưng lạnh:
– Đây là cơ hội duy nhất. Nếu cô ấy khỏe lại, tài sản vẫn thuộc về cô ấy. Nếu… không vượt qua, mọi thứ sẽ là của chúng ta.
Lan do dự:
– Anh chắc chứ? N/guy hiể/m lắm đấy.
– Ai biết được? Sự cố nặng như vậy, r/út ố/ng th/ở… chỉ là cô ấy yếu quá mà không gắng nổi.
Đêm đó, khi ca trực của y tá vừa đổi, Minh lẻn vào phòng, tay ru/n ru/n nhưng ánh mắt rắn lại. Anh kéo nhẹ ống thở ra. Tiếng máy b/áo độ/ng vang lên chói tai, rồi im bặt khi anh tắt hẳn nguồn. Minh và Lan bỏ đi, tim đập loạn, nhưng trong đầu đã mường tượng viễn cảnh cầm trong tay toàn bộ tài sản.
Hai ngày sau, giấy báo ti/n bu/ồn được ký. Minh đóng vai người chồng đ/au kh/ổ trước mặt họ hàng, rơi nước mắt tại lễ/ tan/g. Lan âm thầm b/iến mấ/t khỏi đám đông, chờ ngày “chia phần”.
Nhưng chỉ ba ngày sau khi a/n tá/ng, một phong bì dày được gửi đến tận nhà Minh. Bên trong là một chiếc USB và tờ giấy với đúng bốn chữ khiến Minh chế/t sữ/ng…
Minh cầm phong bì dày, lòng đầy nghi hoặc nhưng cũng không kém phần phấn khích về tài sản. Anh khẽ siết chặt phong bì, cảm nhận độ dày và trọng lượng của nó, một nụ cười thỏa mãn gần như nở trên môi. Ai lại gửi thứ này cho anh vào lúc này? Một khoản thừa kế bí mật? Hay một món quà chúc mừng từ ai đó biết chuyện? Dù là gì, chắc chắn nó phải liên quan đến khối tài sản khổng lồ vừa rơi vào tay anh.
Minh bước vào phòng khách, đặt phong bì xuống bàn kính. Anh chậm rãi bóc mép phong bì, bên trong không phải là tiền mặt như anh dự đoán, mà là một chiếc USB nhỏ màu đen cùng một tờ giấy gấp làm tư. Anh nhíu mày, sự phấn khích ban đầu hơi chùng xuống, thay vào đó là một chút thất vọng và khó hiểu.
Anh rút chiếc USB ra, rồi mở tờ giấy. Mắt Minh lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay trên giấy. Chỉ bốn chữ ngắn gọn, lạnh lẽo, nhưng đủ sức khiến nụ cười đắc ý trên môi anh tắt ngúm, gương mặt từ từ tái mét, lạnh toát. Bốn chữ đó là:
“Tất cả đã bị ghi lại.”
Mắt Minh dán chặt vào tờ giấy, bốn chữ “Tất cả đã bị ghi lại” như in hằn sâu vào não anh. Bàn tay anh vẫn còn cầm chiếc USB nhỏ màu đen bắt đầu run rẩy bần bật không kiểm soát. Một luồng mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, chảy dọc thái dương. Anh nhìn chằm chằm vào thiết bị nhỏ bé tưởng chừng vô hại kia, một ý nghĩ kinh hoàng chợt xẹt qua tâm trí. Chiếc USB… Nó phải chứa *tất cả* những gì đã xảy ra.
Trái tim Minh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mỗi nhịp đập là một tiếng trống dồn dập của sự hoảng loạn. Nụ cười đắc ý trên môi anh tan biến hoàn toàn, gương mặt tái mét, lạnh toát. Một cảm giác lo sợ tột độ, lạnh lẽo đến tận xương tủy ập đến, bủa vây lấy anh. Anh biết rõ, bằng một sự chắc chắn đáng sợ, rằng có điều chẳng lành. Đây không phải là một món quà. Đây là một lời đe dọa. Một lời cảnh báo. Nhưng từ ai? Và chính xác thì “tất cả” những gì đã bị ghi lại? Ánh mắt anh đảo qua lại giữa tờ giấy và chiếc USB, một tiếng hét câm lặng mắc kẹt trong cổ họng.
Một quyết định điên rồ, đầy tuyệt vọng, chợt lóe lên trong đầu Minh. Anh không thể sống trong sự mịt mờ này thêm một phút nào nữa. Bằng mọi giá, anh phải biết. Anh phải biết ai là kẻ đứng sau, và chúng đã biết được những gì. Toàn thân Minh vẫn run lên bần bật, nhưng anh gồng mình, đặt chiếc USB lên bàn. Anh vội vàng rời khỏi ghế sofa, bước đến bàn làm việc. Chiếc máy tính xách tay vẫn đang mở.
Minh cắm chiếc USB nhỏ bé ấy vào cổng USB của máy tính, động tác dứt khoát như để át đi sự sợ hãi đang gặm nhấm. Con chuột máy tính trong tay anh run rẩy di chuyển trên màn hình. Anh nhấp đúp vào biểu tượng “My Computer”, rồi tìm kiếm. Một ổ đĩa mới hiện lên: “UNKNOWN DEVICE”.
Anh nuốt khan, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh nhấp đúp vào ổ đĩa. Màn hình hiện lên một thư mục duy nhất, tên của nó như một nhát dao đâm thẳng vào tâm trí anh: “Sự thật không thể chối cãi”.
Ngón tay anh lướt trên chuột, chậm rãi, như thể đang chạm vào một quả bom hẹn giờ. Anh nhấp đúp. Bên trong thư mục, một loạt các tệp tin xuất hiện, được đánh số thứ tự rõ ràng: “Video_001.mp4”, “Audio_002.mp3”, “Video_003.mp4”,… Chúng cứ thế nối tiếp nhau, hàng chục, có thể là hàng trăm tệp.
Một cơn rùng mình lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Minh. Anh cảm thấy một sự thôi thúc kinh hoàng, một nỗi sợ hãi tột độ đang gào thét trong tâm trí, cảnh báo anh dừng lại. Nhưng anh không thể. Một lực vô hình nào đó, có lẽ là sự tò mò điên cuồng hòa lẫn với nỗi ám ảnh về việc bị bại lộ, đã ghì chặt anh vào ghế. Anh phải xem. Phải nghe. Phải biết. Ngón tay anh run rẩy đến mức khó kiểm soát, nhưng vẫn cố gắng đưa chuột đến tệp đầu tiên: “Video_001.mp4”.
Anh nhấp chuột. Màn hình máy tính lập tức chuyển cảnh, từ giao diện thư mục sang một đoạn video đang phát.
Trên màn hình, hình ảnh mờ ảo của một căn phòng bệnh vắng hiện ra. Ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ hắt vào, chỉ đủ soi rõ hai bóng người đang thì thầm to nhỏ bên giường bệnh. Minh nhận ra ngay đó là anh ta và Lan, khoảng khắc đau đớn đó, trong cái đêm mưa gió định mệnh tại Bệnh viện.
Giọng nói của Lan vang lên, nhỏ nhẹ nhưng lạnh lùng, gần như không thể nghe rõ nếu không cố gắng lắng tai. “Anh chắc chắn chứ, Minh? Không ai thấy đâu… Y tá ca trực đã đi pha cà phê rồi.”
Rồi, giọng nói trầm khàn, quen thuộc đến ghê rợn của chính Minh cất lên, rõ mồn một, như một nhát dao đâm thẳng vào tai anh ta lúc này. “Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta, Lan. Cô ta phải đi. Mọi thứ… tài sản… sẽ là của anh. Chúng ta sẽ có tất cả.”
Minh sững sờ, toàn thân cứng đờ. Mắt anh ta dán chặt vào màn hình, nơi hình ảnh chính mình đang ghé sát tai Lan thì thầm những lời lẽ ghê tởm, khuôn mặt đằng đằng sát khí. Anh ta tái mét, hơi thở như nghẹn lại trong cổ họng. Không thể nào… Không thể tin được…
Bằng chứng rành rành như vậy. Đoạn video ghi lại mọi thứ, từ cử chỉ lén lút đến từng lời nói thâm độc. Tiếng ‘tách’ nhỏ từ cú rút ống thở vẫn chưa vang lên, nhưng Minh biết, đoạn video này sẽ tiếp tục, và mọi tội ác của anh ta sẽ phơi bày hoàn toàn. Anh ta đã làm gì thế này? Kẻ đứng sau… chúng đã biết tất cả.
Tiếng “tách” nhỏ, lạnh buốt vang lên, không phải từ chiếc USB hay loa máy tính, mà từ chính hình ảnh trên màn hình. Minh nhìn thấy rõ bàn tay mình, với những ngón tay thon dài, lạnh lùng rút sợi ống thở quen thuộc khỏi một cơ thể đang bất động trên giường bệnh. Khuôn mặt Hương, nhợt nhạt và vô thức, hiện rõ mồn một trong khung hình. Toàn thân Minh đông cứng lại, như có một luồng điện chạy dọc sống lưng anh ta. Anh ta muốn hét lên, muốn đập nát màn hình, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt.
Anh ta điên cuồng nhấp chuột, không dám nhìn thêm cảnh tượng kinh hoàng đó. Màn hình máy tính nháy lên, chuyển sang một thư mục chứa đầy các tệp tin được đánh số thứ tự. Minh run rẩy chọn một tệp audio.
Giọng Lan cất lên, nũng nịu: “Anh Minh à, vợ anh lại bận công tác rồi sao? Tối nay anh qua nhé, nhớ mang chai vang lần trước.”
Giọng Minh lập tức đáp lại, đầy vẻ chiều chuộng, khác hẳn với vẻ mặt lạnh lùng khi ở nhà. “Tất nhiên rồi, bảo bối. Anh đã nói là anh sẽ lo cho em mọi thứ mà.”
Minh giật mình, vội vàng tắt đoạn ghi âm. Đó là cuộc điện thoại anh ta đã gọi cho Lan vào cái đêm Hương phát hiện tin nhắn ngoại tình, cái đêm anh ta viện cớ “gặp đối tác gấp” để lao đến bên nhân tình. Sự thật trần trụi được phơi bày, không sai một ly.
Anh ta lại nhấp chuột, lần này là một đoạn video khác. Cảnh tượng quen thuộc tái hiện: phòng bệnh vắng, đèn hành lang hắt vào. Minh thấy mình đang ghé sát tai Lan, nói những lời ghê tởm về việc “xử lý” Hương, rồi cảnh anh ta lén lút kiểm tra xung quanh trước khi bàn tay anh ta từ từ, dứt khoát rút ống thở. Lần này, góc máy rõ hơn, cận cảnh hơn, ghi lại toàn bộ biểu cảm lạnh lùng, thậm chí là có chút hả hê trên khuôn mặt Minh khi anh ta thực hiện hành vi man rợ đó.
Minh lùi lại, cơ thể va vào thành ghế, tạo ra tiếng động khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng. Cú sốc mạnh đến mức anh ta không còn cảm nhận được gì ngoài sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột độ. Bao nhiêu bằng chứng này… ai đã làm? Kẻ nào đã quay lại tất cả, thu thập mọi thứ, từ lời nói dối, những cuộc hẹn hò lén lút, cho đến tội ác tày trời?
Từng hình ảnh, từng âm thanh như những nhát dao vô hình, đâm thẳng vào sự tự mãn đã xây đắp bấy lâu của Minh. Anh ta nghĩ mình thông minh, nghĩ mình đã che đậy hoàn hảo. Nhưng giờ đây, mọi thứ đổ sụp. Cái phong bì dày, chiếc USB bí ẩn, tờ giấy bốn chữ… tất cả bỗng chốc trở thành một lời phán quyết tử hình anh ta ngay lập tức. Minh choáng váng, cả người anh ta run bần bật, hơi thở dồn dập, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào màn hình máy tính đang chiếu lại cảnh tượng ghê rợn đó, như thể một con quỷ đang hiện hình từ chính bóng tối của anh ta.
Minh choáng váng, cả người anh ta run bần bật, hơi thở dồn dập, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào màn hình máy tính đang chiếu lại cảnh tượng ghê rợn đó, như thể một con quỷ đang hiện hình từ chính bóng tối của anh ta. Ai? Kẻ nào đã làm tất cả những điều này? Câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu Minh, gõ đập như hồi trống trận, khi cơn hoảng loạn dần thế chỗ cho sự choáng váng. Rồi, một hình ảnh lướt qua tâm trí anh ta, nhanh như chớp. Bàn tay của Hương, những ngón tay thon dài, từng đeo chiếc nhẫn cưới mà anh ta đã vứt bỏ, nắm chặt tờ giấy báo tử trên bàn bệnh viện, không một chút run rẩy.
Không, không thể nào!
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Minh không phải vì khung cảnh ghê tởm trên màn hình nữa, mà là từ một suy nghĩ còn kinh hoàng hơn. Tất cả, tất cả đều quá hoàn hảo. Từ chiếc phong bì không địa chỉ người gửi, chiếc USB được sắp đặt một cách tài tình, cho đến tờ giấy bốn chữ kia. Và Hương, người vợ luôn ngây thơ, luôn tin tưởng anh ta mù quáng. Cô ấy đã biết. Cô ấy đã biết tất cả mọi chuyện.
Đoạn băng ghi âm lời Minh lừa dối Hương, đoạn video Minh lạnh lùng rút ống thở. Ai có thể sắp đặt chu toàn đến vậy, ngoại trừ một người duy nhất? Một kẻ đã ở đó, đã chứng kiến, đã thu thập, và đang âm thầm thao túng tất cả.
Hương. Cái tên ấy như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc màn sương mù trong tâm trí Minh. Anh ta bỗng nhiên hiểu ra tất cả. Hương không hề ngây thơ như anh ta vẫn tưởng bấy lâu nay. Cô đã biết mọi chuyện từ rất lâu, có lẽ từ cái đêm cô “tình cờ” phát hiện ra tin nhắn của Lan, hoặc thậm chí còn sớm hơn nữa. Màn tai nạn xe hơi, cái chết giả của cô, tất cả đều nằm trong một kế hoạch trả thù tỉ mỉ, lạnh lùng và tàn độc.
Minh lùi hẳn ra sau, cơ thể va vào bức tường lạnh lẽo. Anh ta cảm thấy toàn thân lạnh toát, không phải vì nhiệt độ căn phòng, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng đang bao trùm lấy anh khi nhận ra mình đã bị lừa một vố đau đớn đến tận xương tủy. Anh ta đã giết vợ mình, hay đúng hơn, anh ta đã tự tay tham gia vào vở kịch hoàn hảo do chính Hương dàn dựng, biến mình thành con rối, thành kẻ thủ ác trong chính vở bi kịch của mình. Nụ cười của Hương, ánh mắt cô khi lần cuối cùng họ gặp nhau trước “tai nạn”, tất cả bỗng trở nên bí hiểm, đầy ẩn ý. Hóa ra, chính anh ta mới là con mồi.
Sự tự mãn sụp đổ. Trí óc Minh quay cuồng. Hắn đã tin rằng mình là kẻ nắm quyền, là đạo diễn cho bi kịch của Hương. Nhưng giờ đây, Hương, người phụ nữ mà hắn tưởng rằng đã vĩnh viễn nằm dưới nấm mồ lạnh lẽo, lại đang mỉm cười đâu đó, chứng kiến màn kịch đáng sợ này. Anh ta đã bị lừa, bị giăng bẫy một cách tinh vi. Và điều đáng sợ nhất là, Hương vẫn còn sống. Cô ta đang ở đâu? Cô ta muốn gì? Minh ôm đầu, tiếng thở dốc nặng nề xé nát sự tĩnh lặng của căn phòng, khi nỗi sợ hãi về một tương lai mịt mờ, không lối thoát, ập đến.
Minh ôm đầu, tiếng thở dốc nặng nề xé nát sự tĩnh lặng của căn phòng, khi nỗi sợ hãi về một tương lai mịt mờ, không lối thoát, ập đến.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại chợt réo vang, xé toạc màn đêm tĩnh mịch, khiến Minh giật bắn người. Anh ta ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu chớp lia lịa nhìn về phía chiếc điện thoại đang rung bần bật trên bàn. Một số lạ hiện lên, nhấp nháy đầy vẻ bí ẩn, như một điềm báo kinh hoàng. Tim Minh đập thình thịch trong lồng ngực, một linh cảm xấu ập đến, nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi đan xen khiến anh ta không thể rời mắt.
Anh ta do dự. Bàn tay run rẩy đưa ra, rồi lại rụt về. Liệu có phải là cô ta? Hay một trò đùa bệnh hoạn nào đó? Cuối cùng, như bị một lực vô hình thúc đẩy, Minh cũng nhấc máy.
“A-alo?” Giọng anh ta khô khốc, đứt quãng.
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi một giọng nói trầm ấm, quen thuộc đến lạnh người vang lên, như tiếng vọng từ địa ngục. Đó là giọng của Hương, nhưng không còn chút dịu dàng, chỉ còn lại sự băng giá đến tận xương tủy.
“Anh Minh à…” Hương thong thả cất lời, từng chữ như đâm thẳng vào tim anh ta. “…anh bất ngờ lắm đúng không?”
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Minh, rơi xuống sàn nhà lát gạch kêu lạch cạch. Toàn thân anh ta cứng đờ, đôi mắt mở trừng trừng, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Hương! Cô ấy vẫn còn sống? Cô ấy đang nói chuyện với anh ta? Tim Minh đập như trống bỏi, dồn dập, điên cuồng, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hồn anh ta bay phách lạc, mọi giác quan đều tê liệt bởi cú sốc kinh hoàng tột độ. Minh lảo đảo lùi lại, va vào bức tường lạnh lẽo, chân tay bủn rủn, gần như không thể đứng vững. Giọng Hương vẫn còn văng vẳng trong đầu anh ta, cười nhạo báng, như một lời nguyền rủa.
Minh lảo đảo, tay run rẩy cúi xuống nhặt chiếc điện thoại vẫn còn đang phát ra giọng Hương. Anh ta cố gắng giữ chặt nó, ngón tay bấu víu vào lớp vỏ nhựa như thể đang níu giữ lấy sợi dây sinh mệnh cuối cùng.
“H-Hương…” Minh lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng, “Em… em nói gì vậy? Chuyện này… là sao?”
Đầu dây bên kia, giọng Hương vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. Không một chút vội vã, không một chút cảm xúc yếu mềm nào.
“Anh Minh à, sao anh lại bất ngờ đến thế?” Hương khẽ cười, một tiếng cười khô khốc, vang vọng qua điện thoại, găm thẳng vào tai Minh. “Anh tưởng em đã chết rồi, phải không?”
Minh nuốt khan, mồ hôi túa ra trên trán. Anh ta muốn phủ nhận, muốn bào chữa, nhưng lời nói đã mắc kẹt lại trong cổ họng. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi anh ta chợt nhận ra mình đang bị dẫn dắt.
“Nghe đây, Minh,” Hương tiếp tục, giọng cô chuyển hẳn sang một tông lạnh lẽo, đầy quyền lực. “Anh nghĩ mọi chuyện diễn ra ngẫu nhiên ư? Anh nghĩ em là một con ngốc sao? Không. Em đã cài thiết bị định vị và ghi âm vào xe của anh từ lâu rồi. Từ rất lâu rồi.”
Minh giật mình thót tim. Toàn bộ cơ thể anh ta đông cứng lại. Định vị? Ghi âm? Mọi hành động của anh ta… mọi lời nói của anh ta… liệu có phải đã bị Hương biết hết? Nỗi kinh hoàng tột độ dâng lên.
“Và vụ tai nạn đó…” Giọng Hương đột nhiên chùng xuống một chút, rồi nhanh chóng trở lại sự lạnh lùng cố hữu. “…là do em tự tạo ra. Em đã tự tạo ra tai nạn đó, Minh à.”
Minh há hốc miệng, đôi mắt trợn trừng. Anh ta không thể tin vào tai mình. Tai nạn… là do Hương tự tạo ra? Một màn kịch? Mọi thứ đều là giả? Anh ta cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của một cơn ác mộng.
“Em tạo ra nó,” Hương nói tiếp, từng chữ như đóng đinh vào tâm trí Minh, “để xem phản ứng của anh, xem anh sẽ làm gì khi nghĩ rằng mình đã thoát khỏi cái gánh nặng mang tên Hương này.”
Một nụ cười chua chát, đầy tính toán pha lẫn sự khinh miệt hiện rõ trong giọng nói của Hương.
“Và quả nhiên,” Hương kết thúc, giọng cô vang lên lạnh lùng, sắc như dao cạo, “anh không làm em thất vọng, Minh ạ.”
“Anh nghĩ mọi chuyện kết thúc ở đó sao, Minh?” Hương tiếp tục, giọng cô giờ đây như băng giá, lạnh lẽo đến tận xương tủy. “Sau khi tự tạo ra ‘tai nạn’ để đưa mình vào bệnh viện, em đã âm thầm liên lạc với đội ngũ bác sĩ và y tá thân tín nhất của gia đình mình. Những người đã gắn bó với ba mẹ em, với gia tộc này từ rất lâu rồi.”
Minh đứng sững, đôi mắt dại đi, không thể hiểu nổi mức độ tinh vi trong kế hoạch của Hương. Cả người anh ta run lên bần bật.
“Họ đã giúp em dựng lên màn kịch hoàn hảo,” Hương nói tiếp, từng chữ như mũi dao găm sâu vào tim Minh. “Màn kịch của một người vợ hôn mê sâu, đang thập tử nhất sinh, chờ đợi người chồng yêu thương đến cứu vớt. Nhưng em biết, anh sẽ không làm vậy.”
Anh ta cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng. Mọi thứ anh ta tưởng là bí mật, là cơ hội trời cho, hóa ra lại là cái bẫy đã giăng sẵn từ lâu.
“Và anh có biết không, Minh?” Giọng Hương bỗng chùng xuống một chút, nhưng không hề giảm đi sự sắc lạnh. “Em còn cẩn thận thay đổi ca trực của các y tá, chỉ để tạo điều kiện tối đa cho anh. Để anh có cơ hội hoàn hảo nhất, không ai chứng kiến, không ai nghi ngờ, để anh tự tay mình kết thúc cuộc đời em.”
Minh bàng hoàng, cảm giác một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Anh ta nhớ lại đêm hôm đó, sự thuận lợi kỳ lạ của ca trực, sự vắng vẻ đến rợn người trong phòng bệnh. Tất cả không phải là may mắn, mà là sự sắp đặt tỉ mỉ của Hương.
“Em đã chờ đợi khoảnh khắc đó, Minh ạ,” Hương khẳng định, giọng cô vang lên đầy mỉa mai, chất chứa sự khinh bỉ tột độ. “Chờ đợi anh lén lút rút ống thở, chờ đợi anh hoàn tất âm mưu giết người tàn độc của mình. Để có bằng chứng không thể chối cãi, bằng chứng tố cáo tội ác ghê tởm của anh trước tòa án lương tâm và trước pháp luật.”
Minh chết lặng, đôi mắt anh ta trống rỗng, vô hồn. Anh ta cố gắng tìm một lời để phản bác, một lý lẽ để bào chữa, nhưng tất cả đã mắc kẹt lại trong cổ họng. Trước sự chuẩn bị tỉ mỉ, trước sự tính toán lạnh lùng đến tột cùng của Hương, anh ta không còn một lời nào để nói. Minh đã hoàn toàn bị đánh bại.
Hương nhìn Minh, đôi mắt cô sâu thẳm nhưng lại ánh lên sự khinh bỉ tột cùng.
HƯƠNG
(Giọng đầy mỉa mai, từng lời như cứa vào da thịt Minh)
Anh diễn tốt lắm, anh Minh ạ. Một vở kịch hoàn hảo. Nước mắt của anh tại lễ tang… ha, nó đã lừa được tất cả mọi người, trừ em.
Minh cứng đờ, khuôn mặt tái mét, không dám đối diện với ánh mắt của Hương. Anh ta cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể đang đông cứng lại.
HƯƠNG
(Tiếp tục, giọng cô giờ đây như lưỡi dao sắc lạnh)
Em đã theo dõi tất cả, anh biết không? Từ khoảnh khắc anh ký vào tờ giấy báo tử giả dối của em, với bàn tay run rẩy nhưng ánh mắt đầy tham vọng. Cho đến khi anh vội vã, hối hả lo liệu cái đám tang giả của em.
Minh không thể đứng vững. Cả người anh ta run lên bần bật, cảm giác ghê tởm dâng trào trong lồng ngực. Không phải ghê tởm Hương, mà là ghê tởm chính bản thân mình, kẻ đã vùi mình vào hố sâu của tội ác và sự hèn hạ. Mọi kế hoạch, mọi sự tính toán đều sụp đổ tan tành dưới chân Hương. Anh ta chỉ là một con rối trong màn kịch do cô dựng nên. Sự hả hê của Hương càng làm anh ta thêm nhục nhã, không còn mặt mũi nào để đối diện.
Minh nuốt khan, giọng anh ta lạc đi, thều thào.
MINH
(Lắp bắp, ánh mắt dáo dác, đầy hoang mang)
Vậy… vậy cái xác… cái xác của em…
Hương bật cười, một tiếng cười lạnh buốt như băng cắt vào tâm can Minh. Cô bước lại gần hơn, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất đi sự sống của anh ta.
HƯƠNG
(Giọng khinh khỉnh, nhả từng chữ)
Anh nghĩ em sẽ để anh chôn cất một cái xác thật của em ư? Ngây thơ thật đấy, anh Minh. Đó chỉ là một chiếc quan tài rỗng không. Và tất cả mọi người, từ bạn bè, đối tác, cho đến những người đến viếng… tất cả đã bị lừa.
Đầu óc Minh quay cuồng. Anh ta lùi lại một bước, cảm giác như có ai đó vừa giáng một cú đấm cực mạnh vào thái dương. Chiếc quan tài rỗng? Tất cả chỉ là màn kịch? Anh ta, một kẻ thông minh, đầy mưu mô, lại bị chính người vợ anh ta tưởng đã giết chết lừa gạt trắng trợn.
HƯƠNG
(Tiếp lời, giọng cô tràn ngập sự đắc thắng)
Gia đình em… anh nghĩ sao về gia tộc bất động sản khét tiếng Sài Gòn? Họ đủ khả năng để làm điều đó mà không ai có thể nghi ngờ. Một cái chết giả, một đám tang giả, một chiếc quan tài rỗng… Quá đơn giản.
Minh ngã khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay ôm lấy đầu. Mọi thứ anh ta từng tin, từng lập kế hoạch, từng cho là sự thật… tất cả đều tan biến như bong bóng xà phòng. Một cảm giác ghê sợ tột độ ập đến. Anh ta không chỉ là kẻ thất bại, mà còn là một con rối ngu ngốc, bị giật dây bởi chính nạn nhân của mình. Nụ cười lạnh của Hương, ánh mắt sắc lẹm của cô… chúng như một lời nguyền, đóng đinh Minh vào sự thật tàn khốc rằng anh ta đã mất tất cả.
Hương nhìn Minh đang vật vã dưới sàn. Cô chờ đợi giây phút này đã lâu. Cô bước đến gần hơn, gương mặt không còn chút dấu vết của người vợ yếu đuối ngày xưa.
HƯƠNG
(Giọng nói trở nên kiên quyết, lạnh lẽo đến tận xương tủy, từng chữ như mũi dao găm)
Giờ thì anh đã biết sự thật, anh Minh. Toàn bộ bằng chứng anh vừa xem trong chiếc USB đó, cộng với những gì em đã cẩn thận ghi lại trong suốt thời gian qua… tất cả sẽ được gửi đến công an. Và không chỉ vậy, báo chí cũng sẽ nhận được một bản sao đầy đủ.
Minh ngẩng phắt dậy, đôi mắt anh ta đỏ ngầu vì sợ hãi, mồ hôi túa ra trên trán. Anh ta run rẩy, cố gắng nói nhưng cổ họng khô khốc, không phát ra tiếng nào. Anh ta chỉ có thể lắp bắp, khuôn mặt tái mét.
MINH
(Lắp bắp, giọng run rẩy)
Không… không thể nào… Hương… em…
HƯƠNG
(Cắt lời, nụ cười mỉa mai, khinh bỉ nở trên môi)
Anh và ả Lan… cả hai sẽ phải trả giá đắt cho những gì đã làm với em, với gia tộc của em. Và điều tuyệt vời nhất… là em sẽ đích thân khiến các anh trắng tay. Từng chút một, giống như cách các anh đã toan tính cướp đi tất cả của em.
Minh cố gắng vịn vào thành bàn để đứng dậy, nhưng đôi chân anh ta mềm nhũn, không còn chút sức lực nào. Anh ta loạng choạng lùi lại, va vào chiếc ghế bành gần đó và ngã quỵ xuống. Cơ thể Minh run rẩy bần bật, nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy tim anh ta, còn đáng sợ hơn cả cái chết. Nó là nỗi sợ hãi của sự mất mát tất cả danh vọng, tài sản, của ô nhục, và của bản án tù mọt gông đang treo lơ lửng. Anh ta nhìn Hương, người vợ anh ta đã phản bội và cố giết hại, giờ đây đứng đó với ánh mắt của một nữ thần báo thù, lạnh lùng và đầy sức mạnh.
Minh vẫn ngồi bệt dưới sàn, đôi mắt anh ta dán chặt vào Hương, nỗi kinh hoàng bóp nghẹt lấy từng hơi thở. Toàn bộ cuộc đời anh ta, danh vọng, tiền tài, địa vị mà anh ta dày công xây dựng đang sụp đổ tan tành ngay trước mắt. Anh ta không thể chấp nhận được sự thật này.
MINH
(Giọng khản đặc, van lơn đến thảm hại, nước mắt chảy dài trên gương mặt tái nhợt)
Hương… anh xin em! Xin em đừng làm vậy! Anh biết lỗi rồi, anh biết tất cả là lỗi của anh… Anh chỉ là nhất thời hồ đồ, bị cám dỗ… Anh thề, anh sẽ làm mọi thứ để chuộc lỗi! Anh sẽ trả lại tất cả cho em, anh sẽ từ bỏ Lan… anh sẽ làm bất cứ điều gì em muốn, chỉ xin em… xin em hãy tha thứ cho anh lần này thôi!
Anh ta cố gắng lê lết đến gần Hương, những ngón tay run rẩy đưa ra như muốn nắm lấy vạt áo cô. Nhưng Hương chỉ lùi lại một bước nhỏ, đủ để Minh không thể chạm vào mình, như thể không muốn bất cứ thứ gì từ anh ta vấy bẩn lên người. Gương mặt cô vẫn lạnh như băng, ánh mắt không chút dao động, không một tia thương hại hay tha thứ.
HƯƠNG
(Giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ, mỗi từ như một nhát dao)
Quá muộn rồi, Minh.
MINH
(Tuyệt vọng tột cùng, anh ta bật khóc nức nở, tiếng khóc ghê tởm của một kẻ hèn hạ)
Không… không thể nào… Hương, anh xin em… Anh không thể mất tất cả được! Em muốn gì anh cũng cho! Cả cuộc đời anh đã dành cho nó… anh không thể…
HƯƠNG
(Cắt lời, nhếch môi khinh bỉ)
Anh đã đánh mất tất cả khi anh quyết định rút ống thở của em, Minh. Khi anh nghĩ rằng một mạng người, một gia tài lớn có thể đổi bằng sự lén lút, tàn độc của anh và ả nhân tình. Giờ thì, tất cả những gì anh đáng được nhận, chính là sự công bằng.
Minh gục đầu xuống sàn, toàn thân run rẩy như một chiếc lá khô bị gió bão vùi dập. Tiếng van xin của anh ta tắt ngấm, chỉ còn lại những tiếng nức nở vô vọng, hòa vào không khí nặng nề của căn phòng. Anh ta đã hiểu, ánh mắt của Hương không còn là ánh mắt của người vợ yếu đuối ngày nào, mà là ánh mắt của một công lý lạnh lùng, không thể lay chuyển.
Minh vẫn gục mặt xuống sàn nhà lạnh lẽo, những tiếng nức nở tuyệt vọng của anh ta bị xé tan bởi tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột. Một âm thanh chói tai, lạc lõng trong không khí u ám. Anh ta ngước đôi mắt đỏ hoe, vô hồn nhìn về phía chiếc điện thoại đang rung bần bật trên bàn. Màn hình hiển thị tên Lan.
MINH
(Trong đầu)
Lan…
Minh lê người đến, đôi tay run rẩy nhấc máy. Anh ta không biết mình nên mong chờ điều gì, nhưng trong sâu thẳm, một dự cảm xấu đã len lỏi.
MINH
(Giọng khản đặc, vẫn còn run rẩy vì sợ hãi và uất ức)
Lan… có chuyện gì vậy?
Đầu dây bên kia, giọng Lan vang lên gấp gáp, xen lẫn tiếng thở dốc và sự hoảng loạn tột độ, như thể cô ta vừa chạy thoát khỏi một cơn ác mộng.
LAN
(Giọng thất thanh, run rẩy, gần như nức nở)
Minh ơi… Minh! Có người… có người gửi cho em một cái USB! Nó… nó có hình… hình của chúng ta! Hình… hình anh và em… ở bệnh viện! Em phải làm sao đây, Minh? Em sợ quá!
Minh đứng sững lại, điện thoại như muốn tuột khỏi tay. Toàn thân anh ta cứng đờ. Anh ta không cần Lan phải nói rõ hơn, anh ta hiểu ngay lập tức. Cái USB đó, chắc chắn là những bằng chứng Hương đã thu thập, những bằng chứng về tội ác tày trời của cả hai.
Minh tuyệt vọng ngước nhìn vào khoảng không vô định. Gương mặt anh ta trắng bệch, nỗi kinh hoàng mới dội lên, nhấn chìm anh ta sâu hơn vào vực thẳm. Anh ta biết, không chỉ mình anh ta bị Hương trừng phạt, mà Lan, ả nhân tình tham lam, cũng đang chính thức bước vào cái bẫy mà họ đã giăng ra cho Hương. Giờ đây, chính họ là người bị mắc kẹt, không lối thoát. Số phận của cả Minh và Lan đã được định đoạt.
Minh vẫn đứng sững lại, điện thoại như muốn tuột khỏi tay. Toàn thân anh ta cứng đờ sau cuộc gọi của Lan, nỗi kinh hoàng mới dội lên nhấn chìm anh ta sâu hơn vào vực thẳm. Anh ta biết, số phận của cả Minh và Lan đã được định đoạt.
Cũng chính vào khoảnh khắc đó, một âm thanh chói tai đột ngột vang lên, xé tan màn đêm tĩnh mịch: tiếng chuông cửa. KHÔNG PHẢI MỘT TIẾNG, mà là DỒN DẬP, VỘI VÃ, như muốn phá tung cánh cửa. Minh không cần phải nhìn qua mắt thần, không cần phải nghe bất kỳ lời nói nào. Anh ta biết, đó là ai. Tim anh ta đập thình thịch, một nhịp trống chết chóc vang vọng trong lồng ngực. Anh ta không còn một chút hi vọng nào để bám víu.
Từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng chuông cửa dồn dập, là tiếng còi xe cảnh sát. Ban đầu chỉ là một âm thanh mờ nhạt, rồi dần dần lớn hơn, rõ ràng hơn, như một lời phán quyết cuối cùng đang đến gần. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy bắt đầu hắt vào cửa sổ, tô điểm thêm cho bức tranh tuyệt vọng.
Minh từ từ quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay buông thõng. Nước mắt chảy dài trên gương mặt trắng bệch, hòa lẫn với mồ hôi lạnh. Ánh mắt anh ta trống rỗng, vô hồn, nhìn chằm chằm vào hư vô. Mọi sức lực, mọi ý chí phản kháng hay chạy trốn đều đã cạn kiệt. Anh ta không còn gì cả.
Mọi thứ đã kết thúc. Tất cả.
Cánh cửa bật mở sầm một tiếng, phô bày ra ánh đèn pin rọi thẳng vào gương mặt Minh. Các sĩ quan cảnh sát ập vào, động tác dứt khoát và không chút khoan nhượng. Minh vẫn nằm bệt trên sàn, không còn sức để phản kháng, ánh mắt trống rỗng nhìn cảnh tượng như một bộ phim quay chậm. Hai sĩ quan nhanh chóng ghì chặt anh ta, còng tay và đọc lệnh bắt giữ. Giữa những lời nói khô khan về quyền và nghĩa vụ, Minh chỉ nghe thấy tiếng chuông cửa vẫn réo rắt trong đầu, cùng tiếng còi xe cảnh sát vẫn văng vẳng ngoài kia, như một bản nhạc bi tráng cho cái kết của cuộc đời anh ta.
“Minh Nguyễn, anh bị bắt vì âm mưu giết người và lừa đảo chiếm đoạt tài sản!” một sĩ quan tuyên bố, giọng dứt khoát.
Ngay sau đó, thông tin về Lan cũng được xác nhận. Cô ta bị bắt giữ tại căn hộ riêng của mình, cũng trong trạng thái hoảng loạn và không thể chối cãi khi các bằng chứng hiển hiện trước mắt. USB mà Hương đã gửi, chứa đựng toàn bộ đoạn ghi âm kế hoạch tàn độc của họ, cùng với những tin nhắn và tài liệu giao dịch tài chính gian lận, là quá đủ để kết tội cả hai.
Hương đứng từ xa, nép mình trong bóng tối của một chiếc xe hơi đậu khuất tầm nhìn, đôi mắt dõi theo cảnh tượng Minh bị áp giải lên xe cảnh sát. Đèn xanh đỏ nhấp nháy từ xe cảnh sát hắt lên khuôn mặt cô, ẩn hiện một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. Không một giọt nước mắt, không một nụ cười thỏa mãn. Chỉ có sự trống rỗng đến cùng cực. Ánh mắt cô chất chứa nỗi đau còn hằn sâu từ sự phản bội, nhưng cũng ánh lên vẻ kiên cường đến sắt đá. Cô đã trả được mối thù. Công lý cuối cùng cũng đã được thực thi theo cách riêng của cô.
Xe cảnh sát hú còi rời đi, mang theo Minh và Lan vào vòng lao lý. Mọi thứ trở lại vẻ tĩnh mịch ban đầu, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy con phố. Hương vẫn ngồi đó, mặc cho thời gian cứ trôi. Cô cảm thấy một sự giải thoát, nhưng không phải là niềm vui trọn vẹn. Nỗi đau của sự phản bội, mất mát vẫn còn đó, ẩn sâu trong tâm hồn cô như một vết sẹo khó lành. Cô đã từng yêu Minh, yêu đến mù quáng, để rồi nhận lại chỉ là sự tham lam và tàn nhẫn.
Cuộc đời của Hương giờ đây đã sang một trang mới, một trang mà cô phải tự mình viết tiếp, không còn Minh, không còn những dối trá và âm mưu. Cô đã mất đi quá nhiều, nhưng cũng đã tìm lại được chính mình, mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn. Cô rời khỏi chiếc xe, bước đi dưới ánh trăng mờ, hình bóng cô đơn nhưng không hề yếu đuối. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt. Bài học về lòng tham và sự tàn nhẫn mà Minh và Lan đã phải trả giá đắt sẽ là lời cảnh tỉnh không chỉ cho họ, mà còn cho bất cứ ai từng lầm đường lạc lối. Cuộc đời không cho phép bất kỳ sự phản bội nào được dễ dàng bỏ qua, và mỗi hành động độc ác đều sẽ có một cái giá phải trả. Hương sẽ không quên những gì đã xảy ra, nhưng cô cũng sẽ không để quá khứ nhấn chìm mình. Cô sẽ sống, sống một cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa, để chứng minh rằng, dù sóng gió có lớn đến đâu, tình yêu và sự kiên cường của con người vẫn có thể vượt qua tất cả. Cô quay lưng bước đi, để lại sau lưng mọi bi kịch và hướng về một tương lai mà cô tin rằng sẽ tươi sáng hơn, nơi cô sẽ tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc thật sự.

