Giỗ 49 ngày của bà cụ, 3 cậu con trai cãi nhau o-m x/òm vụ chia phong bì, đúng lúc giằng co nhau chiếc phong bì cuối cùng, d-i ả/;nh bà cụ rơi xuống đất v-ỡ t/an tà/nh, con dâu cả vội vàng nhặt lên thì thấy người trong di ảnh chính là…
Giỗ 49 ngày của bà cụ Tư – mẹ của ba người con trai – tưởng là ngày họp mặt, tưởng niệm, ai ngờ biến thành một cuộc chiến không khoan nhượng… vì phong bì tiền phúng điếu.
Bữa c;ú/ng vừa xong, khách khứa còn chưa về hết, ba anh em đã đóng cửa trong gian th-ờ để “tổng kết tiền bạc”. Mâm cỗ còn chưa dọn, tiếng cãi vã đã vang khắp nhà:
– “Mày giữ nhiều hơn, đưa đây!”
– “Phong bì của bác Hữu tao nhận, chứ ai?”
– “Mẹ mới m-ất chưa được 2 tháng, mà tụi bay đã giành giật tiền cúng!”
Người mẹ còn chưa nguôi lạnh, mà ba cậu con trai giằng co nhau từng đồng. Đỉnh điểm là khi chiếc phong bì cuối cùng bị cả ba cùng kéo, giấy rách toạc, tiền rơi tung tóe… và “RẦM!”
Di ảnh bà cụ Tư trên bàn thờ đột nhiên rơi thẳng xuống đất, vỡ n-át kính. Cả gian nhà sững lại, một thoáng im lặng đến rợ-n người.
Chị dâu cả – người được xem là “không có tiếng nói trong nhà” – vội vàng nhặt khung ảnh lên, lau bụi, dựng lại. Nhưng đúng lúc đó, chị hét toánNgày động thổ xây ngôi nhà mới trên mảnh đất tổ tiên để lại, cả nhà tôi rộn ràng từ sáng sớm. Bố tôi, người cẩn trọng và tin vào t/âm li/nh, đã chọn ngày lành tháng tốt, chuẩn bị lễ cúng chu đáo. Khi thầy cúng vừa khấn xong, mọi người bắt đầu xẻ đất thì bất ngờ, từ dưới bụi cỏ gần đó, hai con r/ắn h/ổ ma/ng to lớn, vảy óng ánh như dát bạc, lặng lẽ bò ra. Cả đám đông sữ;ng s;ờ, vài người hét lên, nhưng kỳ lạ thay, hai con rắn không tỏ ra hung dữ. Chúng chậm rãi trườn đến, quấn quanh chỗ bố tôi đứng, đầu ngẩng cao, mắt sáng như nhìn ông. Dù vậy, chúng không cắn, chỉ lặng lẽ quan sát rồi quấn lấy nhau như đang bảo vệ điều gì đó.
Mẹ tôi h;oảng h:ốt, thì thầm: “Điềm g:ở rồi, đừng động thổ nữa!” Nhưng bố tôi, sau phút giật mình, bình tĩnh nói: “Chưa chắc. Rắ;n h;ổ mang là loài linh thiêng, có khi là điềm lành.” Để tránh rủi ro, ông sai người b:ắt hai con rắn, cẩn thận thả vào lồng, định sẽ mang thả ở khu rừng gần đó sau l;ễ cú;ng. Đêm ấy, cả nhà không ai ngủ yên, cứ bàn tán mãi về chuyện kỳ lạ. Anh trai tôi, vốn không tin chuyện tâ;m li;nh, chỉ cười: “Chắc chúng đói, bò ra tìm đồ cúng thôi!”
Sáng hôm sau khi anh trai ra kiểm tra lồng rắn, anh sững người trước cảnh tượng trước mắt, run rẩy khi……………………….
“KHÔNG PHẢI MẸ!!! Người trong ảnh tại sao lại là…👇👇
Chị dâu cả vừa thốt lên lời ấy, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Chị ôm chặt lấy ngực, hai mắt trợn trừng kinh hãi, hơi thở gấp gáp như muốn tắc nghẹn. Cả người chị khẽ run rẩy rồi đột ngột ngã quỵ xuống sàn nhà lát gạch lạnh buốt, bất tỉnh nhân sự.
Tiếng “rầm” khô khốc khi cơ thể Chị dâu cả đổ xuống khiến ba người con trai đang giằng co, cãi vã bỗng chết lặng. Chiếc phong bì rách toạc vẫn nằm chỏng chơ, những tờ tiền phúng điếu vương vãi khắp nơi như những mảnh vỡ của một bí mật khủng khiếp. Gian thờ vốn ồn ào bỗng chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của những người đàn ông và tiếng gió lạnh luồn qua khe cửa. Ba người anh em nhìn nhau, ánh mắt đầy hoảng loạn và bàng hoàng. Không ai dám lên tiếng.
Sự im lặng đáng sợ trong gian thờ chỉ tồn tại trong giây lát. Tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên từ phía khách khứa đang đứng quanh, ban đầu chỉ là những tiếng thì thầm, sau đó lớn dần thành những lời bàn tán lo lắng. Vài người phụ nữ lớn tuổi, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt, vội vã chạy đến bên Chị dâu cả. Họ khẽ lay gọi, rồi cùng nhau cẩn thận đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của Chị dâu cả, cố gắng đặt chị nằm gọn gàng hơn trên sàn nhà.
“Chuyện gì vậy? Sao Chị dâu cả lại ngất xỉu?” một giọng nói vang lên đầy lo lắng.
Một người nhanh chóng hô hoán: “Có ai biết y tá không? Mau gọi bác sĩ đi! Chị dâu cả ngất rồi!” Tiếng gọi dồn dập, lo lắng vang vọng khắp ngôi nhà. Những vị khách khác cũng bắt đầu túm tụm lại, chen chúc quanh Chị dâu cả, ánh mắt ai nấy đều lộ vẻ hoang mang, sợ hãi.
Trong khi đó, ba người con trai của bà cụ Tư vẫn đứng sững sờ như tượng, không một ai động đậy. Ánh mắt họ dáo dác nhìn nhau, xen lẫn giữa sự hoảng loạn tột độ và một nỗi sợ hãi không tên. Những tờ tiền phúng điếu vẫn nằm rải rác trên sàn, lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt của gian thờ, như đang chế giễu sự tranh giành ngu xuẩn của họ. Không khí nặng nề bao trùm, hứa hẹn một bí mật kinh hoàng sắp bị phơi bày.
Một người phụ nữ trung niên, với gương mặt đầy lo lắng, vội vàng xoa dầu gió vào thái dương Chị dâu cả. Mùi dầu thoang thoảng, trộn lẫn với hương trầm phảng phất trong gian thờ, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở. Chị dâu cả bắt đầu khẽ cựa quậy, một tiếng rên yếu ớt bật ra từ cổ họng khô khốc. Khách khứa đang vây quanh nín thở theo dõi, ánh mắt dáo dác nhìn nhau đầy hoang mang.
Chị dâu cả từ từ mở mắt, đồng tử co rút lại trước ánh đèn lờ mờ. Chị thở dốc từng hơi, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Ánh mắt chị vô hồn lướt qua đám đông, rồi bất chợt dừng lại, đông cứng tại di ảnh Bà cụ Tư đã vỡ kính. Một tia kinh hoàng xẹt qua đôi mắt chị. Toàn thân Chị dâu cả run rẩy bần bật, như thể vừa chứng kiến một điều gì đó kinh khủng tột độ.
“Chị dâu cả, chị tỉnh rồi à? Chị thấy trong người thế nào?” một giọng nói lo lắng cất lên.
Nhưng Chị dâu cả dường như không nghe thấy. Bàn tay chị run lẩy bẩy, chậm rãi vươn lên, chỉ thẳng vào di ảnh. Giọng chị lạc đi vì sợ hãi, từng chữ như bị xé toạc ra khỏi cổ họng:
“Người này… người này không phải mẹ!”
Cả gian thờ như nín thở. Ba người con trai, vốn đang đứng sững sờ, nay đồng loạt giật mình, ánh mắt xoáy vào Chị dâu cả.
“Con đã thấy, gương mặt này… khác hoàn toàn!” Chị dâu cả thét lên, âm thanh đầy hoảng loạn. “Đây không phải Bà cụ Tư của chúng ta!”
Tiếng thét của Chị dâu cả vang vọng, xuyên thủng sự im lặng chết chóc, gieo rắc một nỗi sợ hãi tột cùng vào lòng tất cả những người có mặt. Ai nấy đều quay sang nhìn di ảnh, rồi lại nhìn Chị dâu cả, vẻ mặt kinh hãi tột độ. Sự thật nào đang ẩn giấu sau tấm ảnh thờ kia?
Cả gian thờ vẫn chìm trong im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng nấc nghẹn của Chị dâu cả và tiếng thở dốc của những người xung quanh. Ba người con trai, gương mặt vừa kinh ngạc vừa hoài nghi, nhìn chằm chằm vào Chị dâu cả, rồi lại liếc sang di ảnh Bà cụ Tư. Người con cả, với vẻ mặt cau có đầy vẻ khó chịu, bước lên một bước, giọng anh ta tràn đầy sự gắt gỏng, pha lẫn chút chế giễu.
“Chị nói linh tinh gì vậy? Chị bị ma nhập sao?” Anh ta nhìn Chị dâu cả với ánh mắt khinh thường, “Bà ấy là mẹ của chúng tôi bao nhiêu năm nay, chị có bị điên không mà thốt ra những lời đó trong ngày giỗ 49 ngày của bà?”
Hai người em trai còn lại cũng lập tức phụ họa, gật gù đồng tình. Người em thứ hai bĩu môi, ánh mắt quét qua Chị dâu cả một cách đầy dò xét, như thể chị dâu đang cố tình gây chuyện. “Đúng đấy, chị dâu. Chắc chị shock quá nên nói năng lung tung rồi. Người mất đã mất, chị đừng có nói những điều xui xẻo như vậy chứ.”
Người em út thì khoanh tay trước ngực, thái độ bất mãn hiện rõ trên khuôn mặt. “Hay chị dâu muốn gây sự chú ý? Chị muốn mọi người nghĩ gì đây?”
Chị dâu cả run rẩy lùi lại, đôi mắt mở to nhìn ba người con trai, không thể tin được sự thờ ơ và sự coi thường trong lời nói của họ. Nỗi sợ hãi khi nhìn thấy gương mặt lạ trên di ảnh vẫn còn ám ảnh chị, nhưng giờ đây, sự lạnh lùng của chồng và các em chồng càng khiến chị dâng lên một cảm giác tuyệt vọng. “Không, tôi không nói linh tinh! Gương mặt trên di ảnh… Nó khác!” Chị dâu cả cố gắng biện minh, nhưng giọng nói chị lạc hẳn đi, đầy run rẩy. “Tôi đã nhìn kỹ rồi, bà ấy không phải mẹ chúng ta!”
Ba người con trai không chút nào lắng nghe. Họ nhìn Chị dâu cả bằng ánh mắt chán ghét, sự hoài nghi ban đầu đã nhanh chóng chuyển thành sự phẫn nộ và coi thường. Đối với họ, lời nói của Chị dâu cả chỉ là một sự xúc phạm trắng trợn đến người mẹ đã khuất, và có lẽ, là một âm mưu nào đó nhằm phá hoại sự yên bình, đặc biệt là vào thời điểm mà `phong bì tiền phúng điếu` vẫn đang là tâm điểm tranh giành.
Người con cả hừ lạnh một tiếng, “Bà ấy là mẹ tôi! Là mẹ ruột của ba anh em tôi! Chị đừng có ăn nói hồ đồ, ảnh hưởng đến danh tiếng của mẹ khi bà vừa mới mất!” Ánh mắt anh ta sắc lạnh, như muốn xuyên thủng Chị dâu cả.
Lời nói của người con cả như muốn xuyên thủng Chị dâu cả, nhưng thay vì lùi bước hoàn toàn, một tia kiên quyết lóe lên trong mắt Chị dâu cả. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng sự thật chị nhìn thấy trên di ảnh không cho phép chị im lặng. Chị dâu cả đột ngột ngẩng đầu, giọng nói không còn run rẩy như trước, mà pha lẫn một sự chắc chắn đến lạnh người.
“Không!”
Ba người con trai giật mình trước sự phản kháng bất ngờ này.
“Không phải mẹ các người!” Chị dâu cả lặp lại, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng gương mặt đang phẫn nộ. “Con đã chăm sóc mẹ nhiều năm, tự tay tắm rửa, tự tay cắt tóc, con biết rõ từng nếp nhăn trên trán mẹ, từng vết sẹo nhỏ trên cánh tay mẹ sau lần bà bị ngã.”
Chị dâu cả đưa ngón tay run rẩy chỉ vào di ảnh Bà cụ Tư. “Nhưng người trong ảnh này… Người này có một nốt ruồi son đậm ở đuôi mắt trái mà mẹ chúng ta chưa từng có! Đôi mắt này… đôi mắt này khác! Đôi mắt mẹ chúng ta không phải như vậy!”
Lời nói của Chị dâu cả như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả gian thờ lại rơi vào một sự im lặng chết chóc. Ba người con trai, từ sự phẫn nộ, giờ đây nét mặt dần biến đổi thành sự hoang mang, rồi kinh hãi. Họ đồng loạt quay đầu nhìn chằm chằm vào di ảnh, cố gắng tìm kiếm những chi tiết mà Chị dâu cả vừa chỉ ra. Nỗi sợ hãi trong lời nói của Chị dâu cả đã trở thành một thứ gì đó hữu hình, lây lan khắp không gian.
Ba người con trai đứng chết trân, đôi mắt dán chặt vào di ảnh, cố gắng soi tìm nốt ruồi son, cố gắng đối chiếu từng đường nét đôi mắt. Không khí trong gian thờ đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Nỗi sợ hãi vô hình giờ đây đã biến thành một con quái vật hữu hình, len lỏi vào từng ngóc ngách, bóp nghẹt trái tim mỗi người. Chị dâu cả vẫn đứng đó, hơi thở dồn dập, nhưng trong ánh mắt không còn là sự sợ hãi đơn thuần mà là một tia hy vọng mong manh về sự thật sẽ được phơi bày.
Giữa lúc đó, một ông chú họ, tóc bạc phơ, dáng người chậm rãi nhưng đôi mắt vẫn còn tinh anh, từ góc nhà lặng lẽ tiến về phía bàn thờ. Ông cúi người, nhặt lên khung ảnh bị vỡ từ dưới đất. Những mảnh kính vỡ lấp lánh phản chiếu ánh đèn vàng vọt. Ông chú cầm khung ảnh bằng cả hai tay, chậm rãi đưa lên ngang tầm mắt, khuôn mặt nhăn nheo cúi sát vào bức chân dung. Từng nét nhăn trên trán ông dường như hằn sâu thêm khi ông nhìn kỹ.
Một lúc sau, ông khẽ lắc đầu, lẩm bẩm như thể tự nói với chính mình, giọng nói trầm đục vang lên trong sự im lặng đáng sợ.
“Lạ thật… tôi cũng thấy có gì đó không giống Tư lắm…”
Lời nói của ông chú như một giọt nước lạnh làm đông cứng thêm bầu không khí. Ba người con trai giật mình, đồng loạt quay sang nhìn ông chú, ánh mắt như muốn xòe ra chất vấn, nhưng rồi lại chuyển sang sự hoang mang tột độ. Ông chú vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt nhìn vào di ảnh đầy vẻ hoài nghi, như thể ông đang cố gắng nhận ra một người quen, nhưng lại thấy một gương mặt xa lạ.
Ba người con trai vẫn nhìn ông chú, ánh mắt hoang mang chuyển từ ông sang di ảnh rồi lại trở về khuôn mặt nhăn nheo của người thân. Một khoảng lặng đáng sợ bao trùm lấy gian thờ, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng thở dốc của Chị dâu cả. Lúc này, người con trai thứ hai, vốn ít nói nhất trong ba anh em, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, chậm rãi bước đến gần hơn chiếc bàn thờ. Đôi mắt anh ta dán chặt vào bức chân dung đã vỡ, từng đường nét trên di ảnh dường như đang dần hiện rõ một cách đáng sợ.
Anh ta nghiêng đầu, cố gắng nhìn cho rõ hơn. Hàng lông mày anh nhíu lại, như đang lục tìm một ký ức nào đó đã ngủ quên từ rất lâu. Một sự nhận diện quen thuộc, nhưng lại không thuộc về người mẹ đã khuất, dần hiện lên trong tâm trí anh. Bàn tay anh run rẩy đưa lên, chỉ vào di ảnh.
“Chết rồi…” Anh ta thì thầm, giọng khàn đặc, đứt quãng, “Mặt này… sao… sao lại giống dì út của mình ngày xưa vậy?”
Lời thốt ra như một tiếng sét đánh ngang tai, xé tan màn im lặng nặng nề. Ba người con trai, ông chú họ, và cả Chị dâu cả đều giật mình. Tất cả ánh mắt đổ dồn vào người con trai thứ hai, rồi lại đồng loạt quay sang nhìn di ảnh Bà cụ Tư. Khuôn mặt trên bức ảnh giờ đây không còn chỉ là một bức chân dung người đã khuất, mà nó bắt đầu biến dạng trong tâm trí mỗi người, hóa thành một gương mặt khác, một bí mật kinh hoàng vừa bị hé lộ. Cả gian nhà lại một lần nữa chìm vào sự bất an tột độ, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Người con cả, đứng gần Chị dâu cả nhất, cả người cứng đờ. Lời nói của người em trai thứ hai như lưỡi dao sắc bén xé toạc màn sương mù trong ký ức anh. Anh ta mở to mắt, nhìn chằm chằm vào di ảnh Bà cụ Tư. Từng nét trên gương mặt ấy, những nếp nhăn thời gian, những biểu cảm quen thuộc, giờ đây lại xếp chồng lên một gương mặt khác, trẻ trung hơn, nhưng lại mang một sự giống nhau đến kinh hoàng. Gương mặt của dì út.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng người con cả. Dì út, người em gái duy nhất của mẹ, đã mất từ khi anh còn rất nhỏ, chỉ là một cái tên thoảng qua trong những câu chuyện buồn của người lớn. Anh ta luôn nghĩ dì út là một hồi ức mơ hồ, một bóng hình xa xôi. Nhưng giờ đây, ký ức ấy đột ngột sống dậy, rõ ràng đến rợn người.
Anh bắt đầu nhớ lại những mảnh vụn câu chuyện từ thuở bé. Những lời xì xào của bà con hàng xóm khi đến thăm, đôi mắt lạ lẫm họ nhìn anh và các em. “Đúng là con nhà tông, giống dì út như đúc,” một bà thím nào đó từng nói vu vơ, rồi nhanh chóng bị Bà cụ Tư lườm nguýt, đổi chủ đề. Hay cái lần anh nghe lỏm được mẹ và bố cãi nhau gay gắt trong đêm, giọng mẹ thì thào đầy uất ức: “Tại sao anh lại bắt em làm thế? Sao em phải gánh chịu tất cả?” Những lời ấy, thuở nhỏ chỉ là tiếng ồn không rõ nghĩa, nay bỗng chốc trở thành những mảnh ghép của một bức tranh méo mó, ghê rợn.
Người con cả lùi lại một bước, bàn tay vô thức chạm vào ngực. Trái tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi những lời đe dọa về tiền bạc nữa, mà vì một sự thật kinh khủng đang dần hiển hiện. Nếu người trên di ảnh là dì út, vậy mẹ anh là ai? Và Bà cụ Tư, người mà cả đời anh gọi là mẹ, liệu có phải là…
… Bà cụ Tư, người mà cả đời anh gọi là mẹ, liệu có phải là…
Câu nói lấp lửng của người con cả như một mũi tên sắc bén xuyên thẳng vào sự ngây dại của hai người em. Người em trai thứ hai, vẫn còn đang sấn sổ định giành lấy xấp phong bì tiền phúng điếu từ tay người anh cả, bỗng khựng lại. Anh ta nhìn theo ánh mắt thất thần của anh mình, đổ dồn vào di ảnh Bà cụ Tư. Khuôn mặt bà cụ, giờ đây, không còn là nét hiền từ quen thuộc mà là một bức màn che giấu bí mật ghê rợn.
“Dì út?” người em trai thứ hai lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. “Anh nói gì vậy? Dì út đã mất từ lâu rồi mà…”
Nhưng khi anh ta nhìn kỹ hơn, từng chi tiết trên di ảnh như hiện rõ mồn một. Nụ cười mím chi, đôi mắt có nếp nhăn đuôi cá khi cười, thậm chí là cái lúm đồng tiền nhỏ xíu ẩn hiện bên khóe môi. Tất cả, tất cả đều trùng khớp với hình ảnh mờ ảo của người dì út mà anh ta từng thấy trong một tấm ảnh cũ ố vàng từ thuở bé. Tay anh ta buông thõng, xấp phong bì tiền phúng điếu rơi xuống sàn nhà, không còn ai bận tâm nữa.
Người em út, vốn đang định lao vào hùa theo anh hai để đòi chia tiền, cũng chết đứng. Cả ba anh em như bị đóng đinh tại chỗ, ánh mắt dán chặt vào di ảnh. Không khí trong gian thờ đặc quánh một sự im lặng đáng sợ, nặng nề hơn cả mùi hương trầm.
“Không thể nào!” người con cả hét lên, giọng lạc đi. “Mẹ… Bà cụ Tư… bà ấy là mẹ của chúng ta!”
Chị dâu cả, nãy giờ vẫn đứng nép mình quan sát, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong không khí. Nỗi sợ hãi lây lan từ ba anh em sang cô. Cô nhìn vào di ảnh, rồi nhìn sang ba người đàn ông đang run rẩy. Cô biết, câu chuyện về tiền bạc đã kết thúc. Một bí mật kinh khủng hơn nhiều đang bị phơi bày.
Người em trai thứ hai bỗng chốc quay phắt lại, ánh mắt hoảng loạn quét khắp gian thờ. “Ảnh! Ảnh cũ đâu! Album gia đình! Chúng ta phải tìm! Tìm xem có bức ảnh nào của mẹ thật không!”
Như bừng tỉnh, ba anh em không ai bảo ai, lập tức lao vào căn nhà. Họ không còn tâm trí tranh cãi tiền bạc nữa. Tiền phúng điếu nằm lăn lóc trên sàn nhà cũng chẳng ai thèm ngó. Gian thờ, vốn trang nghiêm, giờ đây trở thành điểm xuất phát của một cuộc tìm kiếm điên cuồng.
Người con cả chạy vào phòng ngủ của Bà cụ Tư, lật tung các ngăn tủ, kéo rèm cửa, xới tung từng chồng quần áo cũ. Người em trai thứ hai lao vào phòng khách, vớ lấy những cuốn album cũ kỹ trên kệ sách, giật mạnh từng trang ảnh. Người em út chạy xuống bếp, lục lọi cả những ngăn kéo đựng bát đũa, nơi Bà cụ Tư từng cất giữ những vật kỷ niệm nhỏ.
“Không có ở đây!”
“Cũng không phải!”
“Tìm xem, trong ngăn kéo khóa!”
Cả ngôi nhà vốn tĩnh lặng trong ngày giỗ 49 ngày của Bà cụ Tư, giờ đây trở thành một bãi chiến trường. Những tiếng động cộp cộp, loảng xoảng vang lên không ngừng. Ba anh em, mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và nghi ngờ, điên cuồng tìm kiếm. Họ cần một bằng chứng. Một tấm ảnh, một lá thư, một vật gì đó có thể xác minh danh tính thật của người phụ nữ đã khuất. Để biết được, Bà cụ Tư thật sự là ai, và mẹ của họ, rốt cuộc là ai…
Người con cả vẫn đang cật lực lục tung từng góc trong phòng ngủ của Bà cụ Tư. Từng ngăn tủ, từng chồng quần áo đều bị anh ném ra sàn nhà một cách điên loạn. Bỗng, chân anh đá phải một vật gì đó dưới gầm giường. “Gì thế này?”
Anh cúi thấp người, dùng tay quờ quạng trong bóng tối mịt mùng dưới gầm giường. Các ngón tay anh chạm vào một bề mặt thô ráp, cũ kỹ. Anh kéo mạnh ra, một chiếc tráp gỗ mục nát, phủ đầy bụi bặm, từ từ hiện ra. Tiếng kéo kẹt kẹt của nó như cứa vào không khí căng như dây đàn.
Ngay lập tức, Người em trai thứ hai và Người em út, đang tìm kiếm ở phòng khách và bếp, nghe thấy tiếng động lạ bèn chạy ùa vào. Chị dâu cả cũng rụt rè bước theo sau, ánh mắt cảnh giác. Cả ba anh em sà xuống, bao vây chiếc tráp gỗ như thể đó là một kho báu vừa bị chôn vùi.
“Cái gì trong đây?” Người em út hỏi, giọng run rẩy pha lẫn tò mò.
Người con cả không nói gì, tay anh run run cạy chiếc chốt đã hoen gỉ. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, chiếc nắp gỗ nặng nề được bật mở. Mùi ẩm mốc, cũ kỹ từ bên trong xộc thẳng vào mũi họ. Bên trong, là một xấp giấy tờ ố vàng và một bức ảnh nhỏ, hình chữ nhật đã cong vênh.
Người con cả cẩn thận nhặt bức ảnh lên trước. Bức ảnh đã phai màu theo thời gian, nhưng khuôn mặt người phụ nữ trong đó vẫn hiện lên rõ nét. Không phải là khuôn mặt hiền từ mà họ đã nhìn thấy trên di ảnh Bà cụ Tư suốt mấy chục năm qua. Đây là một khuôn mặt khác, trẻ trung hơn, với đôi mắt tinh anh và nụ cười dịu dàng lạ lẫm.
“Đây là…” Người em trai thứ hai lẩm bẩm, mắt anh mở to. “Đây không phải mẹ.”
Chị dâu cả, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng giật mình. Cô cũng đưa mắt nhìn kỹ bức ảnh. Quả thật, người phụ nữ trong ảnh hoàn toàn khác biệt với người trên di ảnh.
Người con cả đưa bức ảnh gần hơn, mắt anh dán chặt vào từng đường nét. Một nỗi lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh. Anh nhớ lại những câu chuyện bà nội từng kể về người mẹ trẻ đã khuất của mình. Những ký ức mơ hồ về một người phụ nữ có mái tóc dài và đôi mắt biết cười. Và đây… chính là người phụ nữ ấy.
“Đây mới là mẹ!” Người con cả thì thào, giọng anh nghẹn lại. Nước mắt anh bắt đầu chảy dài. “Mẹ thật của chúng ta… Bà cụ Tư thật sự…”
Ba anh em sững sờ. Vậy người phụ nữ trên di ảnh là ai? Là ai mà lại sống dưới danh phận mẹ của họ suốt bao nhiêu năm?
Người con cả run rẩy đặt bức ảnh xuống, tay anh vớ lấy xấp giấy tờ bên dưới. Giữa những mảnh giấy cũ kỹ, anh rút ra một tờ giấy khai sinh. Anh mở nó ra, ánh mắt đảo nhanh trên từng dòng chữ.
“Họ và tên…” Anh đọc lướt, giọng nói lắp bắp. “Nguyễn Thị… Mai… Sinh ngày…”
Cái tên Nguyễn Thị Mai đập vào mắt ba anh em. Không ai trong số họ mang họ Nguyễn Thị. Và điều quan trọng hơn, đó hoàn toàn không phải tên của Bà cụ Tư mà họ vẫn luôn biết. Không phải là cái tên của người mẹ trong bức ảnh ố vàng.
“Không thể nào!” Người em út thốt lên, ôm đầu. “Nguyễn Thị Mai? Ai là Nguyễn Thị Mai? Mẹ của chúng ta là Trần Thị Tư mà!”
Chị dâu cả đứng chết trân, đầu óc quay cuồng. Giấy khai sinh này… là của ai? Tại sao lại nằm trong tráp gỗ dưới gầm giường của người phụ nữ mà họ vừa chôn cất với cái tên Bà cụ Tư? Và quan trọng hơn, bức ảnh nhỏ kia, rõ ràng là người mẹ thật của ba anh em. Vậy người phụ nữ đã khuất, người mà họ vừa làm giỗ 49 ngày, người mà họ gọi là mẹ bấy lâu nay, rốt cuộc là ai? Một bí mật động trời, khủng khiếp hơn cả những gì họ tưởng tượng, đang dần được phơi bày.
Người con cả lật lại tờ giấy khai sinh một lần nữa, ánh mắt anh trượt chậm chạp trên từng dòng chữ ố vàng, như muốn khắc sâu nó vào tâm trí mình. Ba người con trai, và cả Chị dâu cả, nín thở nhìn theo.
“Họ và tên… Nguyễn Thị Hoa,” Người con cả đọc từng chữ, giọng anh như bị bóp nghẹt. Anh ngước nhìn Chị dâu cả, rồi đến hai người em trai, khuôn mặt thất thần. “Không phải Nguyễn Thị Tư… Không phải tên của mẹ trên di ảnh.”
Một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm căn phòng. Ba anh em nhìn nhau, rồi lại nhìn chằm chằm vào tờ giấy khai sinh. “Nguyễn Thị Hoa.” Cái tên xa lạ, không một chút liên hệ nào với cuộc đời của họ, với người phụ nữ mà họ đã gọi là mẹ suốt bao nhiêu năm.
“Nguyễn Thị Hoa?” Người em trai thứ hai lặp lại, giọng anh lạc đi. “Không thể nào… Bà cụ Tư của chúng ta tên là Trần Thị Tư mà?”
Người em út gục xuống, hai tay ôm đầu, như thể thế giới đang sụp đổ dưới chân anh. “Không phải… không phải mẹ… Người mà chúng ta vừa làm giỗ 49 ngày… người mà chúng ta thờ phụng bấy lâu nay… không phải mẹ ruột của chúng ta sao?”
Chị dâu cả lùi lại một bước, tựa vào tường. Cả người cô run lên bần bật. Cô nhìn bức di ảnh Bà cụ Tư đặt trang trọng trên bàn thờ ở gian bên cạnh, rồi lại nhìn bức ảnh người phụ nữ trẻ trong chiếc tráp gỗ mục nát. Một sự thật kinh hoàng, tàn nhẫn và khó tin đang xé toạc mọi niềm tin mà họ từng có. Người mẹ hiền từ mà họ đã khóc thương, người mà họ sẵn sàng tranh giành tài sản… lại là một người xa lạ.
Người con cả ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa. Anh nhìn xung quanh căn phòng quen thuộc, nơi chứa đựng bao kỷ niệm về người mẹ mà anh cứ ngỡ là ruột thịt. Giờ đây, mọi thứ đều trở nên giả dối, trống rỗng.
“Vậy… vậy mẹ thật của chúng ta là ai?” Người em trai thứ hai thốt lên, giọng anh vỡ òa trong tuyệt vọng. Câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào trái tim của cả ba anh em, khiến họ chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự hoang mang và đau đớn.
Người em trai thứ hai vừa dứt lời, không khí trong ngôi nhà vốn đã nặng nề giờ như nổ tung. Từ gian thờ, những tiếng thì thầm, bàn tán xôn xao nhanh chóng lan ra các gian khác trong ngôi nhà. Vài người vợ đang ngồi ở gian ngoài, nghe thấy những lời nói đứt quãng và đầy bi phẫn, bắt đầu bật khóc thút thít, tiếng nức nở của họ trộn lẫn vào sự hoảng loạn chung.
“Không thể nào… Bà cụ Tư… không phải mẹ của chúng ta sao?” Một người vợ của người em út thốt lên, giọng run rẩy, nước mắt giàn giụa.
Chị dâu cả, vẫn đứng tựa vào tường, hai mắt mở to nhìn ba người đàn ông đang chìm trong cơn sốc. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng và giận dữ đang gặm nhấm họ. Bàn thờ nghi ngút khói hương của Bà cụ Tư, đặt trang trọng ở gian thờ, bỗng trở thành một biểu tượng của sự dối trá, của một vở kịch mà họ đã diễn suốt bao năm mà không hề hay biết.
Người con cả gằn giọng, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận và uất ức. Anh siết chặt tờ giấy khai sinh ố vàng trong tay, những nếp nhăn trên trán hằn sâu. “Tất cả… tất cả chỉ là một lời nói dối sao? Người phụ nữ này… người mà chúng ta đã đội khăn tang, người mà chúng ta đã khóc thương suốt gần 49 ngày qua… không phải mẹ ruột của chúng ta?”
Người em út bật dậy, đấm mạnh xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng trong gian thờ. “Bao nhiêu năm nay chúng ta đã sống trong một lời nói dối! Một lời nói dối kinh hoàng! Vậy còn tiền phúng điếu? Tất cả số tiền đó… chúng ta đã tranh giành nhau vì một người xa lạ sao?” Giọng anh vỡ òa, xen lẫn cả sự phẫn nộ tột cùng và hổ thẹn.
Người em trai thứ hai lao tới, giật lấy tờ giấy khai sinh từ tay anh cả, ánh mắt anh quét nhanh qua dòng chữ “Nguyễn Thị Hoa”. Anh gầm lên, quay phắt lại nhìn những người xung quanh, ánh mắt đầy căm phẫn. “Ai đã làm chuyện này? Ai đã lừa dối chúng ta một cách tàn nhẫn như vậy?”
Chị dâu cả lùi lại thêm một bước, cảm thấy ngạt thở. Nỗi kinh hoàng bủa vây cô, không chỉ vì sự thật về danh tính người mẹ, mà còn vì ánh mắt nghi ngờ và sự giận dữ tột độ của những người đàn ông trong gia đình đang đổ dồn về phía cô, như thể cô là một phần của bí mật khủng khiếp này. Cô nhìn lại bức di ảnh Bà cụ Tư trên bàn thờ, một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc sống lưng. Mọi thứ trở nên mông lung, hỗn loạn và đầy rẫy sự ngờ vực.
Người em trai thứ hai quay phắt lại, ánh mắt rực lửa quét qua khuôn mặt hoang mang của người con cả và người em út. “Chuyện này không thể nào là ngẫu nhiên! Ai đó đã biết! Ai đó đã giấu giếm sự thật động trời này suốt bao nhiêu năm qua!”
Người con cả, tay vẫn run rẩy siết chặt tờ giấy khai sinh đã bị giật, gầm lên, “Mày nói thế là có ý gì? Mày nghĩ tao là người biết sao? Tao còn đang là đứa con bị lừa dối nhất đây này!”
“Anh bị lừa dối?” Người em út cười khẩy, giọng đầy chua chát. “Anh là con cả, là người gần gũi mẹ nhất! Bao nhiêu giấy tờ trong nhà, bao nhiêu chuyện cũ, ai là người nắm rõ hơn ai?”
“Thế mày thì sao?” Người con cả trừng mắt nhìn người em út. “Mày lúc nào cũng lăm le dòm ngó tài sản, không lẽ mày không biết gì về người đã cho mày cái danh con cái trong nhà này?”
Sự tức giận bùng nổ giữa ba người đàn ông. Họ lao vào nhau, không phải bằng nắm đấm, mà bằng những lời lẽ cay nghiệt, những ánh mắt tóe lửa. Cứ mỗi câu hỏi tuôn ra, một vết nứt sâu hơn lại xuất hiện trong mối quan hệ anh em vốn đã bị tiền bạc làm cho rạn nứt.
“Mày nói xem, ‘Bà cụ Tư’ này là ai? Ai đã mang bà ta về đây?” Người em trai thứ hai chỉ tay vào di ảnh Bà cụ Tư, khuôn mặt méo mó vì căm phẫn. “Có phải là anh không? Anh là người lo liệu mọi chuyện trong nhà cơ mà!”
“Tao không biết!” Người con cả gào lên, hai tay nắm chặt. “Tao thề là tao không hề biết! Tao chỉ nghĩ đó là mẹ ruột của chúng ta! Ai đã làm giả giấy tờ? Ai đã sắp đặt tất cả?”
Người em út tiến tới, đẩy mạnh vai người con cả. “Hay là bà ta tự dàn xếp? Bà ta là ai? Một người xa lạ đến đây, chiếm lấy vị trí mẹ của chúng ta, rồi còn tiền phúng điếu? Tất cả số tiền đó…” Anh ta không nói hết câu, nhưng hàm ý rõ ràng: sự lừa dối này có mục đích.
Chị dâu cả đứng tựa vào tường, cảm thấy từng lời chất vấn, từng ánh mắt nghi ngờ của họ như những mũi dao đâm thẳng vào cô. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói của họ, nhưng lớn hơn cả là sự ngờ vực đang lan rộng như một căn bệnh, gặm nhấm niềm tin cuối cùng còn sót lại. Cả ba anh em đều đang tìm kiếm một kẻ chịu trách nhiệm, một mục tiêu để trút giận, và trong khoảnh khắc đó, ánh mắt họ không hẹn mà cùng đổ dồn về phía Chị dâu cả.
Người con cả đột ngột nhìn Chị dâu cả. “Cô… cô là con dâu cả, cô ở trong nhà này lâu nhất! Cô có biết gì không? Cô có biết gì về người phụ nữ này không?”
Người em trai thứ hai cũng quay sang, ánh mắt sắc như dao. “Chị dâu cả, chị là người tỉ mỉ, chị hay để ý mọi chuyện! Chị có thấy điều gì bất thường không? Hoặc… chị có biết gì mà giấu chúng tôi không?”
Chị dâu cả giật mình. Cô cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cô nhìn vào đôi mắt đầy buộc tội của họ, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Họ không còn là những người đàn ông đang tranh giành tiền bạc, họ là những con thú bị thương, sẵn sàng xé nát bất cứ ai bị nghi ngờ.
Chị dâu cả đứng khựng lại, đôi mắt mở to, sự sợ hãi vẫn còn hiện rõ trên gương mặt. Cô muốn lùi lại, muốn biến mất khỏi tầm nhìn đầy nghi ngờ của ba anh em. Nhưng lời chất vấn của họ cứ vang vọng, ép cô phải đối mặt. Cô hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh, ép buộc bản thân lục lọi từng ngóc ngách ký ức. Bà cụ Tư… có điều gì đó bất thường? Luôn có những mảnh ghép rời rạc mà cô chưa từng để ý, hoặc cho qua vì nghĩ đó là chuyện vặt.
Chị dâu cả chớp mắt, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí. “Kỷ vật…” cô thì thầm, giọng run rẩy, rồi mạnh dạn hơn một chút khi ký ức dần rõ nét. “Mấy anh… mấy anh có nhớ…?”
Ba người đàn ông im lặng, ánh mắt vẫn găm chặt vào cô, chờ đợi từng lời.
Chị dâu cả nuốt nước bọt, nỗi sợ hãi hòa lẫn với sự kinh ngạc khi những mảnh ký ức bắt đầu khớp lại một cách rợn người. “Có lần… tôi nhớ có lần… con cái hỏi bà cụ Tư về những kỷ vật cũ của mẹ ruột chúng ta. Những thứ mà các anh hay nhắc đến hồi còn bé, những món đồ lưu niệm của ba với mẹ…”
Người con cả nheo mắt, gật đầu. “Ừ, tao có nhớ. Có cái trâm cài tóc của mẹ, bà cụ Tư nói bị mất trong đợt chuyển nhà. Tao cũng thắc mắc sao tự nhiên mất hút hết.”
Người em trai thứ hai cũng gật gù, ánh mắt sáng lên một tia nhận ra. “Còn cái đồng hồ quả quýt của ba nữa. Mẹ bảo giữ kỹ lắm, nhưng bà cụ Tư lại nói là hư rồi vứt đi. Tao cứ tưởng bà ấy già nên lẫn.”
Chị dâu cả thấy tim mình đập mạnh, như có ai đang bóp nghẹt. Cô nhìn thẳng vào ba người anh em, giọng nói không còn run rẩy nữa mà đầy sự chắc chắn pha lẫn kinh hoàng. “Đúng rồi! Bà cụ Tư… bà ấy luôn nói lảng sang chuyện khác mỗi khi chúng tôi nhắc đến những món đồ đó. Hoặc là bà ấy bảo mất rồi, hoặc là nói lảng đi luôn. Lúc đó… con cứ nghĩ mẹ già lẩm cẩm, hay quên, nên không để tâm. Nhưng giờ nghĩ lại… bà ấy không phải là mẹ ruột của chúng ta. Làm sao bà ấy có thể có những kỷ vật của một người khác? Làm sao bà ấy có thể nhớ được những câu chuyện gắn liền với chúng?”
Cả ba anh em như bị đóng băng, ánh mắt mở to nhìn Chị dâu cả. Sự thật đáng sợ hiện rõ mồn một qua từng lời cô nói. Những chi tiết nhỏ nhặt mà họ đã bỏ qua suốt bao năm, giờ đây lại trở thành bằng chứng thép cho sự giả dối kinh hoàng này. Im lặng bao trùm gian thờ, nặng nề đến nghẹt thở.
Im lặng bao trùm gian thờ, nặng nề đến nghẹt thở. Ba người đàn ông đứng như trời trồng, ánh mắt vẫn găm chặt vào Chị dâu cả, nhưng giờ đây, nỗi nghi ngờ không còn hướng về cô mà chuyển sang bức di ảnh trên bàn thờ. Bà cụ Tư với nụ cười hiền hậu, nay bỗng trở nên xa lạ, lạnh lẽo đến rợn người.
Người con cả là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh ta hít một hơi sâu, đôi bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. “Không thể nào… Bà ấy… là mẹ của chúng ta mà?” Giọng anh ta vẫn còn mang vẻ hoài nghi, nhưng sâu thẳm trong đó là sự sợ hãi xen lẫn tức giận.
Người em trai thứ hai lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt đỏ hoe. Những mảnh ghép ký ức vụn vặt về những kỷ vật, về những câu chuyện không khớp, bỗng chốc hiện về rõ ràng như từng đòn roi quất vào tâm trí anh ta. “Chị dâu cả nói đúng… Mấy cái trâm cài, cái đồng hồ… Sao mình lại không nghĩ ra sớm hơn chứ?” Một tiếng rên khẽ thoát ra khỏi cổ họng, đầy sự hối hận.
Người em út, vốn là kẻ hay nóng nảy nhất, giờ lại trầm lặng đến đáng sợ. Anh ta chậm rãi bước đến gần bàn thờ, đưa tay chạm nhẹ vào khung di ảnh. Nụ cười của người phụ nữ trong ảnh dường như đang chế giễu anh, chế giễu tất cả những năm tháng họ đã sống trong lừa dối. “Vậy… vậy thì bà ấy là ai? Còn mẹ ruột chúng ta… mẹ thật của chúng ta đang ở đâu?” Giọng anh ta thều thào, đầy bi ai.
Chị dâu cả nhìn ba anh em, nỗi kinh hoàng dần được thay thế bằng sự quyết tâm. Cô biết, đây là thời điểm để họ phải đối mặt với sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu. “Chúng ta không thể cứ đứng đây mãi được. Không thể để sự thật này chìm vào im lặng. Bà cụ Tư… bà ấy là ai, chúng ta phải tìm ra. Và quan trọng hơn, chúng ta phải tìm được mẹ ruột của mình.”
Ba anh em quay lại nhìn Chị dâu cả, ánh mắt giao nhau, một sự đồng lòng ngầm hình thành. Sự tức giận, hối hận, và nỗi đau đã biến thành một quyết tâm sắt đá.
“Đúng vậy!” Người con cả gằn giọng, giọng nói đầy kiên quyết. “Chúng ta sẽ tìm hiểu bằng được. Tìm danh tính thật của người phụ nữ này, và tìm mẹ ruột của chúng ta. Dù sống hay chết, chúng ta cũng phải biết.”
Người em thứ hai gật đầu lia lịa, hai mắt ráo hoảnh. “Làm sao chúng ta có thể bỏ qua được chứ? Mẹ ruột của chúng ta… chúng ta phải tìm mẹ.”
“Nhưng bắt đầu từ đâu?” Người em út hỏi, ánh mắt đầy sự băn khoăn. “Chúng ta chẳng có manh mối gì. Mấy chục năm qua, bà ấy sống ở đây dưới danh nghĩa mẹ của chúng ta…”
Chị dâu cả bước đến giữa ba anh em, nhìn thẳng vào từng người. “Bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất. Những kỷ vật bị mất. Những câu chuyện bà cụ Tư từng kể. Mọi thứ đều có thể là manh mối. Và chúng ta… chúng ta phải làm điều này cùng nhau.”
Ba người đàn ông gật đầu, sự gắn kết bỗng chốc trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, xóa tan mọi mâu thuẫn tranh chấp tiền bạc vừa xảy ra. Giờ đây, thứ họ cần tìm không phải là phong bì tiền phúng điếu, mà là sự thật về gia đình, về nguồn cội của chính mình.
Người con cả hít thở sâu, đôi mắt nhìn quanh gian thờ, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó ẩn giấu. “Được. Sáng mai, chúng ta sẽ bắt đầu. Không một ngóc ngách nào trong căn nhà này bị bỏ qua. Tìm tất cả những giấy tờ cũ, những bức ảnh, bất cứ thứ gì có thể hé lộ danh tính thật của người phụ nữ kia và manh mối về mẹ của chúng ta.”
Người em thứ hai siết chặt tay Chị dâu cả, một lời cảm ơn thầm lặng. “Em sẽ kiểm tra lại toàn bộ giấy tờ nhà đất, sổ sách của ba. Có thể có điều gì đó…”
Người em út gật đầu, vẻ mặt đầy sự nghiêm túc. “Em sẽ hỏi han những người hàng xóm cũ, những người đã quen biết gia đình mình từ lâu. Có thể họ biết điều gì đó mà chúng ta không biết.”
Một luồng khí mới lan tỏa trong gian thờ, không còn là sự u ám của tang lễ hay sự căng thẳng của mâu thuẫn, mà là sự kiên cường và quyết tâm. Họ biết cuộc tìm kiếm này sẽ đầy gian nan, sẽ phải đối mặt với nhiều sự thật khó chấp nhận, nhưng giờ đây, họ đã sẵn sàng. Họ sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày, và người mẹ ruột của họ được tìm thấy, dù là ở đâu đi chăng nữa.
Chị dâu cả nhìn ba anh em, gương mặt rạng rỡ hy vọng, “Đúng vậy. Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau.”
Ba người đàn ông gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. Người con cả hít thở sâu, đôi mắt quét khắp gian thờ, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó ẩn giấu. “Được. Sáng mai, chúng ta sẽ bắt đầu. Không một ngóc ngách nào trong căn nhà này bị bỏ qua. Tìm tất cả những giấy tờ cũ, những bức ảnh, bất cứ thứ gì có thể hé lộ danh tính thật của người phụ nữ kia và manh mối về mẹ của chúng ta.”
Người em thứ hai siết chặt tay Chị dâu cả, một lời cảm ơn thầm lặng. “Em sẽ kiểm tra lại toàn bộ giấy tờ nhà đất, sổ sách của ba. Có thể có điều gì đó…”
Người em út gật đầu, vẻ mặt đầy sự nghiêm túc. “Em sẽ hỏi han những người hàng xóm cũ, những người đã quen biết gia đình mình từ lâu. Có thể họ biết điều gì đó mà chúng ta không biết.”
Cả bốn người đang chìm đắm trong kế hoạch thì một giọng nói run rẩy, yếu ớt vang lên từ phía cửa gian thờ. Đó là Bà Mười, một người họ hàng xa, ít khi lui tới nhưng hôm nay lại có mặt dự giỗ. Bà đứng đó, lưng hơi còng, đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt đầy sợ hãi và một nỗi đau âm ỉ. Bà đã đứng nghe từ lúc nào, toàn bộ cuộc trò chuyện ban nãy như những nhát dao cứa vào lòng bà.
“Mấy đứa… mấy đứa đang nói gì vậy?” Bà Mười thì thào, giọng lạc đi vì xúc động. “Thật ra… thật ra bà ấy… Bà cụ Tư…”
Ba anh em và Chị dâu cả quay phắt lại, nhìn Bà Mười với ánh mắt ngạc nhiên. Người con cả là người đầu tiên lên tiếng. “Bà Mười? Bà đến khi nào vậy? Bà có khỏe không?”
Bà Mười không trả lời câu hỏi, đôi tay run rẩy bấu chặt vào tà áo. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má nhăn nheo của bà. “Không phải vậy… không phải như mấy đứa nghĩ đâu… Bà cụ Tư… bà ấy không phải là mẹ ruột của mấy đứa đâu…”
Cả gian thờ như đóng băng. Ba anh em sững sờ, Chị dâu cả nín thở. Lời nói của Bà Mười như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toang tấm màn bí mật mà họ vừa cố gắng vén lên. Họ đã nghi ngờ, nhưng không ai dám nghĩ đến một sự thật trần trụi và đau đớn đến thế.
“Bà Mười! Bà đang nói gì vậy?” Người em út bàng hoàng, bước đến gần Bà Mười.
Bà Mười khẽ rên lên, đôi mắt nhìn xoáy vào di ảnh Bà cụ Tư trên bàn thờ, rồi lại nhìn sang ba anh em, như thể đang vật lộn với một gánh nặng đã đè nén bà suốt bao năm qua. “Bà cụ Tư… bà ấy là dì ruột của mấy đứa. Là em gái của mẹ ruột mấy đứa…”
Gian thờ chìm vào một sự im lặng chết chóc. Ba anh em đứng như trời trồng, khuôn mặt tái mét, không còn một giọt máu. Người con cả lùi lại một bước, như bị một lực vô hình đẩy ngã. Người em thứ hai ôm đầu, một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng. Người em út quỵ xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào di ảnh, rồi lại quay sang Bà Mười, cầu xin một lời phủ nhận.
“Không thể nào!” Người em út gào lên, “Vậy… vậy mẹ ruột của chúng con… mẹ ruột của chúng con ở đâu? Bà ấy còn sống không?”
Bà Mười nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống. “Mẹ ruột của mấy đứa… bà ấy mất rồi… trong trận lũ lịch sử năm ấy. Cha của mấy đứa… ông ấy quá đau buồn, lại có ba đứa con thơ dại, không biết nương tựa vào đâu. Bà cụ Tư… dì của mấy đứa… bà ấy thương mấy đứa mồ côi mẹ, lại sợ cha mấy đứa không gượng dậy nổi mà bỏ rơi các con… Bà ấy đã quyết định… thế chỗ chị mình, làm mẹ nuôi dưỡng các con thơ…”
Những lời nói của Bà Mười như những mũi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim ba người đàn ông. Họ không chỉ mất đi người mẹ ruột, mà còn nhận ra người đã nuôi dưỡng họ suốt mấy chục năm qua, người mà họ từng tranh cãi gay gắt ngay trên giỗ đầu, lại là một người dì đã hy sinh cả cuộc đời mình cho họ. Nỗi đau đớn, sự hối hận, và tình yêu thương phức tạp đan xen, tạo thành một cơn lốc cảm xúc dữ dội cuốn lấy họ.
Chị dâu cả lặng lẽ tiến đến, đỡ Bà Mười ngồi xuống ghế. Cô quay sang nhìn ba anh em, ánh mắt đầy sự thông cảm. Cô biết, đây là một sự thật quá sức chịu đựng đối với họ. Nhưng cô cũng nhìn thấy trong mắt họ, ngoài sự bàng hoàng, còn có một tia sáng của sự thấu hiểu, của tình yêu thương dành cho người dì đã khuất, người đã dành cả cuộc đời để làm “mẹ” của họ.
Cuộc đời vốn dĩ là một dòng chảy bất tận của những bí mật và những lựa chọn khó khăn. Những lời nói của Bà Mười đã vén màn một sự thật đau lòng, nhưng đồng thời cũng hé lộ một câu chuyện về tình yêu thương vô bờ bến và sự hy sinh thầm lặng. Ba anh em trai, sau cú sốc ban đầu, đã bắt đầu nhìn lại toàn bộ cuộc đời của người phụ nữ mà họ gọi là mẹ. Mỗi nụ cười, mỗi lời mắng mỏ, mỗi món ăn bà nấu, giờ đây đều mang một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn, thấm thía hơn.
Họ nhận ra rằng, dù Bà cụ Tư không phải là mẹ ruột, nhưng tình yêu bà dành cho họ là hoàn toàn chân thật. Bà đã từ bỏ cuộc sống riêng, chấp nhận một danh phận giả dối, chỉ để ba đứa trẻ thơ không phải lớn lên trong cảnh thiếu vắng tình mẫu tử. Trong phút chốc, mọi tranh chấp, mọi ghen ghét nhỏ nhen về tiền phúng điếu bỗng trở nên vô nghĩa. Điều quan trọng nhất bây giờ không phải là tài sản, mà là giá trị của tình người, của sự hy sinh.
Chị dâu cả nhìn sang bức di ảnh Bà cụ Tư. Nụ cười hiền hậu trên ảnh không còn xa lạ hay lạnh lẽo nữa, mà trở nên ấm áp, bao dung. Có lẽ, những bí mật này là cách mà cuộc đời thử thách lòng người, để rồi khi sự thật được phơi bày, họ mới thực sự học được cách tha thứ, cách trân trọng những điều mình đang có, và cách yêu thương một cách vô điều kiện. Họ vẫn có một người mẹ ruột ở trong ký ức, và giờ đây, họ còn có thêm một người mẹ nuôi, một người dì đã dành cả cuộc đời để bù đắp. Cuộc tìm kiếm về nguồn cội vẫn sẽ tiếp tục, nhưng với một trái tim nhẹ nhõm hơn, một tâm hồn rộng mở hơn, và một tình cảm gia đình bền chặt hơn bao giờ hết. Họ biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, họ đã không còn đơn độc trên hành trình đi tìm sự thật và ý nghĩa của tình thân.

