Mẹ kế cướp 200 triệu của bố cho con riêng, tôi hất đổ mâm cơm và tin nhắn bí ẩn!

Mẹ k::ế lấy tiền đền bù đất của bố tôi cho c:o:n ri:ê:ng, tôi tức mình h-ấ::t đ-:::ổ mâm cơm chiều
Thành phố mùa này hay mưa quá, nó như nói lên nỗi lòng của tôi vậy, mưa rơi ướt sân còn tôi thì ướt lòng.
Tôi đứng dưới mái hiên, ánh mắt lơ đãng nhìn ra khoảng sân nhỏ, nơi ánh trăng rằm chiếu sáng những luống rau mẹ kế tôi trồng. Tiếng d;a:o th;:ớt lạch cạch từ trong bếp vọng ra, xen lẫn giọng nói trầm trầm của mẹ k::ế, bà Nguyệt, đang chuẩn bị bữa cơm chiều. Tôi s:i:ế::t ch:ặ::;t tờ giấy trong tay – thông báo đền b:ù đ:;:ất, số tiền 200 triệu, đứng tên bố tôi. Nhưng giờ, số t:iề:n đó đã không còn.
Bà Nguyệt đã l;:ấy hế:t, đưa cho Hùng – con tra:i ri:ê:n:-g của bà – để tr-;:ả n;:ợ. Không một lời hỏi ý tôi, không một lời giải thích. Tôi cảm thấy m;-á-u trong người s–:ôi lên, như thể c;ả th;:ế gi:ới đang q:ua::y lư:ng lại với mình. Bố tôi m:ấ:t cách đây ba năm, để lại mảnh đất nhỏ ở quê, nơi tôi từng chạy nhảy thời thơ ấu, nơi ông cò:n:g lưng cày cấy để nuôi tôi khôn lớn. 200 triệu ấy không chỉ là tiền, mà là mồ hôi, là kỷ niệm, là di sản cuối cùng của bố. Vậy mà b;:::à Nguyệt, người phụ nữ bước vào đời tôi sau khi mẹ r:u:ột qu:a đ;ời, đã lấ;y nó đi như thể đó là thứ b::à có quy:ề::n.
Tôi bước vào nhà, lòng nặng trĩu. Bữa cơm chiều đã dọn sẵn trên chiếc bàn gỗ cũ. Bà Nguyệt ngồi đó, đôi tay gầy guộc đặt trên đùi, ánh mắt tránh nhìn tôi. Hùng không có mặt – như thường lệ, cậu ta hiếm khi ăn cơm nhà. Tôi ngồi xuống, tay vẫn s:iế:t ch:ặ:t t;ờ giấy, giọng run run nhưng không giấ:u được sự t:ức g:iậ:::n.
“Bà lấy tiền đền bù đất của bố tôi đưa cho Hùng, đúng không?” tôi hỏi, không vòng vo.
Bà Nguyệt giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Ừ, tôi đưa cho Hùng. Nó n:;::ợ người ta, không tr:ả thì ng:uy h:iể:m lắm.”
“B-/à có qu/y/:ền gì?” tôi gần như h:::ét lên, đ:-ậ;p tờ giấy xuống bàn. “Đó là t:iề:n của bố tôi, kh;ôn:g phải củ:a bà! B:à kh:ô:ng h:ỏi tôi một câu, khô:n:g nghĩ đến c:ảm: giác củ:a tôi sao?”
Bà Nguyệt im lặng, ánh mắt thoáng đ:a:u đ::ớn nhưng vẫn cứng rắn. “Mai, tôi là mẹ k::::ế của cô, nhưng Hùng là con tr:a:i tôi. Nó gặp kh:ó k:hă:n, t:ôi p:hải g:iúp. C:ô khô:ng hiểu đâ:u.”
Tối đó, tôi ngồi trong phòng, nhìn bức ảnh bố trên b:à:n th:::ờ, nước mắ:t lă:n dài. “Bố ơi, con phải làm sao đây?” tôi thì thầm. Tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Một tin nhắn từ số lạ, nhưng nội dung khiến tôi sững sờ……..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ kế cướp 200 triệu của bố cho con riêng, tôi hất đổ mâm cơm và tin nhắn bí ẩn!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt