Mẹ k::ế lấy tiền đền bù đất của bố tôi cho c:o:n ri:ê:ng, tôi tức mình h-ấ::t đ-:::ổ mâm cơm chiều
Thành phố mùa này hay mưa quá, nó như nói lên nỗi lòng của tôi vậy, mưa rơi ướt sân còn tôi thì ướt lòng.
Tôi đứng dưới mái hiên, ánh mắt lơ đãng nhìn ra khoảng sân nhỏ, nơi ánh trăng rằm chiếu sáng những luống rau mẹ kế tôi trồng. Tiếng d;a:o th;:ớt lạch cạch từ trong bếp vọng ra, xen lẫn giọng nói trầm trầm của mẹ k::ế, bà Nguyệt, đang chuẩn bị bữa cơm chiều. Tôi s:i:ế::t ch:ặ::;t tờ giấy trong tay – thông báo đền b:ù đ:;:ất, số tiền 200 triệu, đứng tên bố tôi. Nhưng giờ, số t:iề:n đó đã không còn.
Bà Nguyệt đã l;:ấy hế:t, đưa cho Hùng – con tra:i ri:ê:n:-g của bà – để tr-;:ả n;:ợ. Không một lời hỏi ý tôi, không một lời giải thích. Tôi cảm thấy m;-á-u trong người s–:ôi lên, như thể c;ả th;:ế gi:ới đang q:ua::y lư:ng lại với mình. Bố tôi m:ấ:t cách đây ba năm, để lại mảnh đất nhỏ ở quê, nơi tôi từng chạy nhảy thời thơ ấu, nơi ông cò:n:g lưng cày cấy để nuôi tôi khôn lớn. 200 triệu ấy không chỉ là tiền, mà là mồ hôi, là kỷ niệm, là di sản cuối cùng của bố. Vậy mà b;:::à Nguyệt, người phụ nữ bước vào đời tôi sau khi mẹ r:u:ột qu:a đ;ời, đã lấ;y nó đi như thể đó là thứ b::à có quy:ề::n.
Tôi bước vào nhà, lòng nặng trĩu. Bữa cơm chiều đã dọn sẵn trên chiếc bàn gỗ cũ. Bà Nguyệt ngồi đó, đôi tay gầy guộc đặt trên đùi, ánh mắt tránh nhìn tôi. Hùng không có mặt – như thường lệ, cậu ta hiếm khi ăn cơm nhà. Tôi ngồi xuống, tay vẫn s:iế:t ch:ặ:t t;ờ giấy, giọng run run nhưng không giấ:u được sự t:ức g:iậ:::n.
“Bà lấy tiền đền bù đất của bố tôi đưa cho Hùng, đúng không?” tôi hỏi, không vòng vo.
Bà Nguyệt giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Ừ, tôi đưa cho Hùng. Nó n:;::ợ người ta, không tr:ả thì ng:uy h:iể:m lắm.”
“B-/à có qu/y/:ền gì?” tôi gần như h:::ét lên, đ:-ậ;p tờ giấy xuống bàn. “Đó là t:iề:n của bố tôi, kh;ôn:g phải củ:a bà! B:à kh:ô:ng h:ỏi tôi một câu, khô:n:g nghĩ đến c:ảm: giác củ:a tôi sao?”
Bà Nguyệt im lặng, ánh mắt thoáng đ:a:u đ::ớn nhưng vẫn cứng rắn. “Mai, tôi là mẹ k::::ế của cô, nhưng Hùng là con tr:a:i tôi. Nó gặp kh:ó k:hă:n, t:ôi p:hải g:iúp. C:ô khô:ng hiểu đâ:u.”
Tối đó, tôi ngồi trong phòng, nhìn bức ảnh bố trên b:à:n th:::ờ, nước mắ:t lă:n dài. “Bố ơi, con phải làm sao đây?” tôi thì thầm. Tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Một tin nhắn từ số lạ, nhưng nội dung khiến tôi sững sờ……..
Mai cầm chiếc điện thoại, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Một tin nhắn từ số lạ, không tên người gửi, nhưng nội dung lại đánh thẳng vào tâm trí cô. “Cô hãy điều tra kỹ về Hùng. Số tiền đó không phải để trả nợ bình thường.” Mai đọc đi đọc lại từng chữ, đầu óc quay cuồng. Từ sự sững sờ ban đầu, một cảm giác lạnh sống lưng bao trùm lấy cô. “Không phải để trả nợ bình thường?” Câu nói đó ghim chặt vào tâm trí Mai, mở ra một cánh cửa khác cho mớ hỗn độn này. Ai là người đã gửi tin nhắn? Họ biết gì về Hùng và bà Nguyệt? Lẽ nào bà Nguyệt không chỉ lấy tiền, mà còn che giấu một bí mật nào đó lớn hơn?
Mai nhíu mày. Sự hoài nghi trỗi dậy mạnh mẽ, thay thế cho nỗi uất ức và sự bất lực. Nếu lời tin nhắn là thật, nếu có một uẩn khúc đen tối đằng sau số tiền 200 triệu kia, thì mọi chuyện sẽ khác. Cô có thể tìm ra sự thật, có thể lấy lại những gì thuộc về bố và cô. Tia hy vọng mong manh lóe lên trong trái tim Mai, đủ để thắp sáng con đường mờ mịt trước mắt. Cô nhìn về phía bàn thờ, nơi bức ảnh bố vẫn mỉm cười hiền hậu. “Bố ơi, có lẽ con vẫn còn cách để minh oan cho bố và cho chính mình.” Mai khẽ thì thầm, siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Lần này, cô sẽ không ngồi yên.
Mai nhìn chằm chằm vào khoảng không, từng lời trong tin nhắn như những mảnh ghép vừa vặn với những hình ảnh mà cô đã vô tình chứng kiến gần đây. Cô nhớ lại bà Nguyệt. Không chỉ là sự lạnh nhạt thường thấy, mà còn là những buổi tối bà Nguyệt ngồi một mình ở mái hiên, ánh mắt xa xăm, thỉnh thoảng lại thở dài thườn thượt. Có những lúc, Mai thấy bà Nguyệt lén nghe điện thoại, giọng nói thì thầm đầy vẻ lo lắng, rồi đột ngột tắt máy khi thấy Mai đi qua. Bà Nguyệt cũng hay có những câu nói bóng gió về “số phận,” về “chuyện tiền nong khó giải quyết,” kèm theo cái nhìn đầy ẩn ý về phía Hùng, dù lúc đó Hùng không có ở nhà.
Rồi đến Hùng. Mai nhớ rõ những lần Hùng về nhà với vẻ mặt phờ phạc, quần áo xộc xệch, mùi rượu bia nồng nặc. Anh ta hiếm khi ở nhà ăn cơm, luôn viện cớ bận việc hay đi gặp bạn bè. Có lần, Mai vô tình nghe thấy Hùng cãi nhau lớn tiếng qua điện thoại, liên tục nhắc đến “nợ nần” và “sẽ có tiền sớm.” Nhưng khi Mai hỏi, Hùng chỉ gắt gỏng: “Chuyện của người lớn, cô lo làm gì!” Và lạ lùng thay, sau mỗi lần như vậy, bà Nguyệt lại bằng cách nào đó “giải quyết” được cho Hùng, dù bà vẫn luôn than thở là không có tiền.
“Không phải để trả nợ bình thường.” Câu nói đó giờ đây không còn là một câu hỏi mơ hồ nữa, mà là một mảnh ghép hoàn hảo, khớp vào bức tranh bất thường Mai đã quan sát bấy lâu. Số tiền 200 triệu đồng, số tiền lớn đến mức đó, lẽ nào chỉ đơn thuần là để lấp vào những hố nợ không đáy của Hùng? Hay nó đã bị sử dụng vào một mục đích khác, đen tối hơn, mà bà Nguyệt đang cố gắng che giấu?
Một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng Mai. Sự uất ức và bất lực ban đầu dần được thay thế bằng một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Cô không thể làm ngơ nữa. Bức ảnh bố trên bàn thờ như đang mỉm cười, tiếp thêm cho cô sức mạnh. Mai hít sâu, cô biết mình phải làm gì. Cô sẽ điều tra. Một cách bí mật, không để bà Nguyệt hay Hùng nhận ra bất cứ điều gì. Nếu có một bí mật lớn hơn đằng sau số tiền 200 triệu kia, Mai sẽ là người duy nhất khám phá ra nó. Cô tự nhủ, nắm chặt điện thoại, bắt đầu vạch ra những bước đầu tiên trong tâm trí mình.
Mai hít một hơi sâu, ngón tay cô run nhẹ lướt trên màn hình, rồi nhấn vào số điện thoại lạ vừa gửi tin nhắn. Từng nhịp chuông đổ dài như tiếng trống thúc giục trong lồng ngực cô. Một giây, hai giây… Cuối cùng, đầu dây bên kia cũng bắt máy.
“Alo?” Một giọng nam trung niên vang lên, trầm và hơi khàn, mang theo chút dè dặt.
Mai nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. “Dạ, cho hỏi… ai vừa nhắn tin cho tôi?”
Người đàn ông im lặng một thoáng, như đang cân nhắc điều gì. “Cô là Mai, con gái của ông Lâm phải không?”
Mai giật mình, một cảm giác vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ ập đến. “Dạ đúng. Chú là ai ạ?”
“Tôi là Tuấn, bạn cũ của bố cô,” Chú Tuấn đáp, giọng nói vẫn giữ sự thận trọng. “Chuyện này không tiện nói qua điện thoại. Có quá nhiều tai mắt.”
Sự bí ẩn trong giọng Chú Tuấn càng khiến Mai thêm sốt ruột. Cô lập tức siết chặt điện thoại. “Vậy… chú muốn nói chuyện gì? Chú biết về số tiền đền bù của bố tôi đúng không?”
“Tôi biết nhiều hơn cô nghĩ,” Chú Tuấn ngừng lại, “nhưng tôi không thể nói rõ ràng ngay bây giờ. Có quá nhiều thứ cần phải giải thích.” Ông ta hít một hơi thật sâu. “Cô có rảnh vào chiều mai không? Khoảng ba giờ chiều, tại Quán cà phê X. Chúng ta có thể gặp mặt trực tiếp. Chỉ hai chúng ta.”
Mai không một chút do dự. Đây là cơ hội duy nhất để cô tìm hiểu sự thật. “Dạ được! Chiều mai, ba giờ, Quán cà phê X. Chú có thể mô tả chú trông như thế nào không ạ?”
“Cứ tìm một người đàn ông trung niên, đeo kính, ngồi ở góc trong cùng. Tôi sẽ nhận ra cô.” Giọng Chú Tuấn hạ thấp. “Tuyệt đối đừng nói với bất kỳ ai về cuộc hẹn này, đặc biệt là bà Nguyệt. Đây là chuyện hệ trọng.”
“Dạ, tôi hiểu rồi ạ.” Mai đáp khẽ, trong lòng trào dâng một cảm giác hỗn độn giữa hy vọng và lo lắng. Cô biết, cuộc gặp này sẽ là khởi đầu cho tất cả. Ngay khi Mai dứt lời, Chú Tuấn lập tức tắt máy. Cô vẫn còn giữ điện thoại áp sát tai, nhịp tim đập thình thịch. Bức màn bí mật đang dần được hé mở. Mai tự nhủ, cô phải thật cẩn trọng.
Mai đã đến Quán cà phê X sớm mười lăm phút. Cô chọn một chiếc bàn khuất tầm nhìn, mắt liên tục lướt qua những gương mặt xa lạ, lòng hồi hộp như đang chờ đợi một lời phán xét. Kim đồng hồ nhích dần đến ba giờ. Một người đàn ông trung niên, đeo kính, bước vào quán. Dáng người ông hơi gầy, mái tóc điểm bạc, ánh mắt sắc sảo nhưng chứa đầy vẻ lo âu. Ông ta đảo mắt một lượt, rồi chậm rãi tiến về phía góc trong cùng, nơi có chiếc bàn trống. Đó chính là Chú Tuấn.
Mai lập tức đứng dậy, bước đến. “Chú Tuấn?”
Người đàn ông ngẩng đầu, nheo mắt nhìn Mai. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi ông. “Mai, phải không? Cô giống bố cô y hệt.” Ông ta chỉ vào chiếc ghế đối diện. “Mời cô ngồi.”
Mai ngồi xuống, tim vẫn đập thình thịch. “Chú khỏe không ạ? Cháu… cháu cảm ơn chú đã đồng ý gặp.”
Chú Tuấn khẽ gật đầu, gọi một tách trà nóng. “Chuyện đã đến nước này, tôi không thể không nói. Bố cô là bạn thân của tôi, tôi không thể nhìn con gái ông ấy bị lừa dối.” Ông ta nhìn thẳng vào Mai, giọng nói hạ thấp, đầy nghiêm trọng. “Số tiền 200 triệu tiền đền bù đất của bố cô… không hề đơn giản như cô nghĩ đâu.”
Mai siết chặt tay. “Ý chú là sao ạ?”
“Hùng không chỉ nợ nần cờ bạc,” Chú Tuấn bắt đầu, ánh mắt ông lộ rõ sự căm phẫn. “Thằng bé đó còn dính líu đến một đường dây làm ăn phi pháp, chuyên buôn lậu hàng cấm. Nó đã bị bắt quả tang một lần, nhưng được dàn xếp.”
Mai chết lặng. “Buôn lậu? Dàn xếp?”
“Đúng vậy,” Chú Tuấn gằn giọng. “Và số tiền 200 triệu đó, chính là để hối lộ cho một quan chức biến chất, bịt miệng vụ việc của Hùng. Không phải để trả nợ cờ bạc thông thường như bà Nguyệt nói với cô đâu.”
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Mai. Hối lộ? Một vụ làm ăn phi pháp? Mọi thứ vượt quá sức tưởng tượng của cô. “Nhưng… nhưng sao chú biết được những chuyện này? Bà Nguyệt… bà ấy có biết không?”
Chú Tuấn nhìn Mai với vẻ mặt đau đớn. “Bà Nguyệt… bà ấy biết hết. Từ đầu đến cuối. Bà ấy là người đã đứng ra lo liệu, dùng chính số tiền đền bù của bố cô để cứu con trai mình thoát tội. Bà ấy đã biết rõ Hùng dính vào thứ gì, nhưng vẫn nhắm mắt bao che, thậm chí còn tiếp tay.”
Lời nói của Chú Tuấn như một nhát dao đâm thẳng vào Mai. Bà Nguyệt biết hết? Bà ấy đã lừa dối cô trắng trợn, lợi dụng cái chết của bố cô để bao che cho con trai mình? Sự đau khổ biến thành nỗi giận dữ cháy bỏng. Cô không thể tin được người phụ nữ đã sống cùng nhà với cô bao năm nay lại có thể làm điều tàn độc đến vậy. “Tại sao… tại sao chú không nói sớm hơn?” Mai thốt lên, giọng nghẹn lại.
Chú Tuấn thở dài. “Lúc đó tôi bị đe dọa. Hùng và những kẻ liên quan rất nguy hiểm. Tôi chỉ có thể chờ thời cơ. Giờ Hùng lại tiếp tục lún sâu, và tôi không thể để bố cô nhắm mắt dưới suối vàng khi con gái ông ấy đang bị lừa dối trắng trợn như vậy.” Ông ta đặt tay lên bàn, nhìn Mai một cách kiên quyết. “Mọi bằng chứng tôi có được, tôi sẽ giao cho cô. Nhưng cô phải hết sức cẩn trọng. Bà Nguyệt và Hùng… họ không đơn giản như cô nghĩ đâu.”
Mai rời Quán cà phê X, cả người như bị rút cạn sức lực. Thông tin chú Tuấn vừa tiết lộ như một cú đấm thẳng vào tâm can, khiến cô chết lặng trong giây lát rồi bùng lên ngọn lửa giận dữ tột cùng. Mọi mảnh ghép về số tiền 200 triệu đồng bỗng chốc hiện rõ, nhưng theo một cách tàn nhẫn hơn cô từng tưởng tượng. Hùng buôn lậu, hối lộ, và bà Nguyệt… bà Nguyệt biết hết.
Cơn mưa lất phất buổi chiều càng làm nặng trĩu bước chân Mai trên con đường trở về. Chiếc xe buýt chầm chậm lăn bánh qua những con phố ướt át, nhưng tâm trí cô không hề ở đó. Bất cứ khi nào nghĩ đến gương mặt bà Nguyệt, nghĩ đến những lời bao biện, những ánh mắt giả tạo, Mai lại thấy cuộn trào một nỗi căm phẫn khó tả. Người phụ nữ đã từng hứa sẽ chăm sóc cô, giờ đây lại chính là kẻ lừa dối tàn nhẫn nhất.
Khi Mai về đến Nhà của Mai và bà Nguyệt, không gian vắng lặng đến bất ngờ. Chiếc xe máy cũ của Hùng không có ở sân, cánh cửa phòng Bà Nguyệt hé mở, bên trong không một bóng người. Bà Nguyệt và Hùng đều không có nhà. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Mai, nhưng đồng thời, một tia hy vọng lóe lên. Đây chính là cơ hội.
Quyết tâm như một kẻ săn mồi, Mai rón rén bước vào căn nhà quen thuộc. Cô không thèm cởi giày, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng ngóc ngách. Mùi hương quen thuộc của cơm nhà, của mái ấm bỗng trở nên ghê tởm. Cô tiến thẳng đến phòng Bà Nguyệt. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu ken két dưới tay Mai.
Căn phòng của Bà Nguyệt đơn giản, ngăn nắp đến đáng ngờ. Mai bắt đầu lục soát. Cô kéo từng ngăn tủ, lật tung chồng quần áo xếp gọn gàng, sờ soạng dưới lớp đệm mỏng. Hơi thở cô dồn dập, đôi tay run rẩy nhưng vẫn không ngừng tìm kiếm. Bất kỳ một tờ giấy nào, một cuốn sổ nào, hay thậm chí một vật nhỏ có thể chứa đựng bí mật. Ánh mắt Mai dừng lại ở chiếc hộp gỗ cũ đặt dưới đáy tủ quần áo. Đó là chiếc hộp mà cô nhớ Bà Nguyệt thường giấu những món đồ quý giá. Mai nhẹ nhàng mở nắp, bên trong trống rỗng, chỉ còn lại một vài bức ảnh gia đình cũ kỹ. Một sự thất vọng lớn bao trùm lấy Mai. Bà Nguyệt chắc chắn đã dọn dẹp mọi thứ cẩn thận.
Không bỏ cuộc, Mai chuyển sang phòng Hùng. Khác hẳn với sự ngăn nắp của Bà Nguyệt, phòng Hùng bừa bộn một cách lộn xộn. Quần áo vứt ngổn ngang, vỏ lon bia nằm lăn lóc dưới sàn. Mai không ngần ngại lục tung mọi thứ. Cô vén màn, giật mạnh ngăn kéo bàn học, thậm chí còn lật tung chiếc giường. Mùi thuốc lá và hơi men nồng nặc xộc vào mũi, khiến Mai càng thêm kinh tởm.
Dưới đáy một chồng tạp chí cũ nát, Mai tìm thấy một cuốn sổ nhỏ màu đen. Tim cô đập thình thịch. Cuốn sổ không khóa, bên trong là những dòng chữ nguệch ngoạc ghi chép các khoản tiền, những cái tên lạ và những con số khó hiểu. Một cái tên quen thuộc đập vào mắt Mai: “Mr. Dũng – 150tr”. Mai biết Mr. Dũng là một quan chức cấp cao ở địa phương, người thường xuyên xuất hiện trên báo chí. Ánh mắt Mai sắc lạnh. Cô nắm chặt cuốn sổ, cảm giác ghê tởm pha lẫn sự phẫn nộ dâng trào. Đây chính là những gì cô cần tìm. Dấu vết. Bằng chứng.
Mai vẫn đứng sững sờ trong phòng Hùng, bàn tay siết chặt cuốn sổ đen. Cái tên “Mr. Dũng” và con số 150 triệu đồng như một gáo nước lạnh tạt vào cô. Mọi thứ phức tạp hơn cô nghĩ rất nhiều. Hùng không chỉ dính líu đến xã hội đen mà còn cấu kết với cả quan chức. Nghĩ đến Bà Nguyệt, người mẹ kế luôn tỏ ra hiền lành, Mai bất chợt cảm thấy một điều gì đó bất an. Sự ngăn nắp của căn phòng Bà Nguyệt, cái hộp rỗng dưới đáy tủ quần áo… Phải chăng cô đã bỏ sót điều gì?
Một tia nghi ngờ lóe lên trong đầu Mai. Bà Nguyệt là người cẩn trọng, không thể nào để chiếc hộp đựng tài sản quý giá một cách sơ sài như vậy. Trống rỗng? Hay chỉ là vẻ bề ngoài? Mai lập tức quay trở lại phòng Bà Nguyệt. Căn phòng vẫn im lìm, không một tiếng động. Lần này, Mai không còn sự vội vã của lần lục soát trước. Cô tiến đến chiếc tủ quần áo cũ kỹ, nhìn chằm chằm vào khoảng trống dưới đáy tủ nơi cô đã thấy chiếc hộp gỗ.
Mai quỳ xuống, dùng tay sờ kỹ từng thớ gỗ. Đúng như linh tính mách bảo, có một khe hở nhỏ, rất khó nhận ra nếu chỉ nhìn qua. Cô dùng đầu ngón tay cạy nhẹ, một tấm ván mỏng bật ra, để lộ ra một ngăn bí mật được đóng rất khéo léo. Bên trong, không phải chiếc hộp trống rỗng mà Mai đã thấy, mà là một chiếc hộp gỗ khác, cũ kỹ hơn, nằm gọn ghẽ. Tim Mai đập thình thịch. Đây rồi.
Mai run rẩy đưa tay lấy chiếc hộp ra. Nó nặng trịch, không khóa. Mở nắp ra, bên trong là một chồng giấy tờ cũ kỹ đã ngả màu thời gian. Mai cẩn thận lật từng trang. Hơi thở cô nghẹn lại khi mắt cô dừng lại ở một tờ giấy dày dặn, được đóng dấu mộc đỏ chót. “HỢP ĐỒNG CHUYỂN NHƯỢNG QUYỀN SỬ DỤNG ĐẤT”. Mai đọc lướt qua. Người chuyển nhượng: Bố (của Mai). Người nhận chuyển nhượng: Hùng. Ngày ký… ba năm trước. Cùng thời điểm Bố (của Mai) mất.
Giọng Mai run run, cô không tin vào mắt mình. Phía dưới hợp đồng, con số chuyển nhượng hiện rõ mồn một: “BA TRĂM TRIỆU ĐỒNG (300.000.000 VNĐ)”. Ba trăm triệu! Không phải 200 triệu như cô nghĩ, mà là 300 triệu! Một khoản tiền lớn hơn nhiều. Và người nhận không phải Bà Nguyệt, mà là Hùng. Chữ ký của Bố (của Mai) vẫn còn đó, nét chữ quen thuộc mà cô đã ghi nhớ từ tấm bé. Nhưng vì sao? Vì sao lại là Hùng? Và vì sao Bố (của Mai) lại chuyển nhượng đất cho Hùng ngay trước khi ông mất?
Đầu óc Mai quay cuồng. Cuốn sổ đen của Hùng với cái tên “Mr. Dũng” và khoản tiền 150 triệu, và giờ là hợp đồng chuyển nhượng đất 300 triệu cho Hùng. Một sự liên kết chết người. Vậy ra, Bố (của Mai) đã bán đất cho Hùng, hay bị lừa bán? Và số tiền đó, cả 300 triệu, đã đi đâu? Mai nắm chặt tờ hợp đồng, đôi mắt đỏ ngầu. Sự thật càng lúc càng trở nên méo mó và tàn nhẫn hơn. Bà Nguyệt và Hùng không chỉ giấu giếm, họ đã lên kế hoạch… một kế hoạch tinh vi và độc ác.
Mưa lất phất ngoài hiên, nhuộm phố phường một màu buồn bã. Mai vẫn đứng sững sờ trong phòng Bà Nguyệt, tờ hợp đồng chuyển nhượng đất trong tay cô như một ngọn lửa đốt cháy mọi thứ. Giờ đây, cơn giận bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, xóa tan sự bàng hoàng ban đầu. Cô quyết không để kẻ nào thoát.
Đột nhiên, tiếng xe máy quen thuộc dừng lại ngoài sân. Tiếng bước chân nặng nề. Hùng đã về.
Mai siết chặt tờ hợp đồng, đôi mắt đỏ ngầu. Cô lao ra khỏi phòng, xuống nhà. Hùng vừa mở cửa, tay còn đang cởi chiếc áo khoác ướt sũng. Anh ta ngẩng đầu lên, nét mặt mệt mỏi chợt biến thành kinh ngạc khi nhìn thấy Mai đứng trước mặt, vẻ mặt lạnh tanh, tay cầm thứ gì đó.
MAI
(Giọng lạnh lẽo, gằn từng chữ)
Anh về rồi à?
HÙNG
(Giật mình, lúng túng)
À… Mai. Sao… sao em còn thức? Đã khuya rồi.
MAI
(Bước lại gần, chìa tờ hợp đồng ra trước mặt Hùng)
Tôi có cái này muốn hỏi anh.
Hùng nhìn tờ giấy, sắc mặt lập tức thay đổi. Đôi mắt anh ta căng thẳng, cố gắng lảng tránh.
HÙNG
(Cười gượng gạo, vươn tay định chụp lấy)
Gì đây? Giấy tờ gì mà trông ghê gớm vậy? Em lấy ở đâu ra thế?
MAI
(Giật tay lại, né tránh)
Đừng giả vờ! Đây là hợp đồng chuyển nhượng đất của Bố tôi. Ba trăm triệu! Anh giải thích đi!
Hùng như bị điện giật. Nụ cười trên môi tắt ngấm. Mắt anh ta mở to, liếc nhìn ra phía cửa phòng Bà Nguyệt, như muốn xem bà có nghe thấy không.
HÙNG
(Giọng lí nhí, cố lấy lại bình tĩnh)
Hợp đồng gì… anh không biết. Làm gì có chuyện đó. Em đừng có…
MAI
(Cắt ngang, giọng cao vút, đầy uất hận)
Không biết? Chữ ký của Bố tôi, tên anh rành rành đây! 300 triệu! Chứ không phải 200 triệu như mẹ anh nói đâu! Anh và mẹ kế đã lừa dối tôi!
Mai vung tay, tờ hợp đồng suýt nữa đập vào mặt Hùng. Anh ta lùi lại một bước, đôi mắt hoảng loạn. Gương mặt Hùng tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán.
HÙNG
(Lắp bắp)
Không… không phải. Mai, em nghe anh nói… chuyện này… nó… nó không như em nghĩ đâu.
MAI
(Dồn ép, tiến thêm một bước)
Không như tôi nghĩ? Vậy nó là như thế nào? Bố tôi vừa mất thì anh có ngay 300 triệu, rồi mẹ anh lại nhận 200 triệu đền bù. Giấy tờ rõ ràng thế này mà anh còn chối sao? Hay là, anh còn muốn tôi trưng ra cuốn sổ đen của anh với Mr. Dũng nữa hả? 150 triệu nợ nần của anh đấy?
Lời Mai như những nhát dao đâm thẳng vào tim Hùng. Anh ta giật bắn người, đôi mắt như muốn lồi ra. Cái tên “Mr. Dũng” và con số 150 triệu khiến Hùng không còn giữ nổi vẻ bình tĩnh giả tạo. Anh ta lùi liên tiếp, vấp phải bậc cửa, suýt ngã.
HÙNG
(Giọng run rẩy, mặt trắng bệch, lắp bắp không thành tiếng)
S-s-sổ… sổ đen nào… Mr… D-Dũng… Anh… anh… anh không biết…
Mai nhìn Hùng với ánh mắt khinh miệt. Sự sợ hãi và lúng túng của anh ta đã vạch trần tất cả.
MAI
(Giọng khinh bỉ)
Anh nhìn bộ dạng của anh đi. Hùng! Anh đã làm gì với Bố tôi?
Hùng không nói thêm được lời nào, chỉ biết há hốc mồm, thở dốc. Đôi mắt anh ta đảo liên tục, cố tìm một lối thoát, nhưng chỉ thấy Mai đứng sừng sững, ánh mắt sắc như dao găm. Anh ta như một con thú bị dồn vào đường cùng, lộ rõ vẻ yếu đuối và hèn nhát.
MAI
(Nhìn thẳng vào mắt Hùng, đầy thách thức)
Anh không thể chối bỏ mãi được đâu, Hùng.
Lời Mai như một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ Hùng. Bị dồn vào đường cùng, không còn đường thoát, nỗi sợ hãi tột độ trong Hùng bỗng hóa thành một ngọn lửa giận dữ điên cuồng. Gã ta không thể tiếp tục chịu đựng sự sỉ nhục và ánh mắt khinh bỉ của Mai.
Hùng gầm lên một tiếng, đột ngột vung tay hất mạnh tay Mai đang chìa tờ hợp đồng ra. Tờ giấy bay văng xuống nền gạch, nhàu nát. Mai giật mình lùi lại một bước, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi Hùng.
HÙNG
(Ánh mắt đỏ ngầu, đầy hung tợn, gằn từng chữ)
Câm mồm đi! Cô đừng có mà xía vào chuyện của tôi và mẹ! Chuyện nhà tôi, không đến lượt cô chỉ trỏ!
Hùng tiến sát lại Mai, hơi thở phả ra nóng hầm hập. Gương mặt gã ta vặn vẹo vì căm tức, mọi vẻ hèn nhát trước đó đã biến mất, thay vào đó là sự tàn độc, dữ tợn.
HÙNG
(Giọng đanh thép, mỗi từ như một nhát dao)
Tôi nói cho cô biết, Mai! Nếu cô còn tiếp tục đào bới, còn cố tình phá hoại, cô sẽ phải hối hận! Nhớ lấy lời tôi! Cô sẽ phải HỐI HẬN!
Mai đứng im, ánh mắt kiên định đối lại cái nhìn đầy đe dọa của Hùng. Mặc dù cô cảm nhận được sự nguy hiểm tỏa ra từ Hùng, nhưng sự tức giận và quyết tâm tìm ra sự thật đã át đi nỗi sợ hãi. Cô không nói gì, nhưng cái cách cô nhìn Hùng, không chút nao núng, đủ để Hùng hiểu rằng lời đe dọa của gã ta không hề có tác dụng. Hùng lùi lại một bước, thở dốc, hai nắm đấm siết chặt, đôi mắt vẫn găm chặt vào Mai như muốn ăn tươi nuốt sống.
Hùng lùi lại, đôi mắt găm chặt vào Mai như muốn ăn tươi nuốt sống, rồi quay người bỏ đi, tiếng bước chân nặng nề vang lên trên nền gạch. Mai đứng đó, hơi thở còn dồn dập sau cuộc đối đầu căng thẳng. Cô cúi xuống, nhặt tờ hợp đồng bị Hùng hất văng. Tờ giấy nhàu nát, nhưng những dòng chữ trên đó vẫn hiện rõ, lạnh lùng và đáng sợ. Mai siết chặt tờ giấy trong tay, nỗi giận dữ và sự kiên quyết trong cô càng lúc càng lớn.
Cô lập tức rút điện thoại, tìm số Chú Tuấn. Ngón tay Mai run nhẹ khi bấm gọi. Đầu dây bên kia, Chú Tuấn nhấc máy chỉ sau vài hồi chuông.
MAI
(Giọng khẽ run, nhưng đầy quyết tâm)
Chú Tuấn, con đây, Mai đây ạ.
CHÚ TUẤN
(Giọng lo lắng)
À, Mai à, chú vừa định gọi cho con. Mấy hôm nay con thế nào? Có chuyện gì không ổn à?
MAI
(Dồn dập, kể lại)
Chú ơi, con vừa… con vừa đối chất với Hùng. Hắn ta đã đe dọa con, dọa con phải hối hận nếu con tiếp tục điều tra. Và con đã tìm thấy… tìm thấy nhiều thứ trong chiếc hộp gỗ cũ của bố.
CHÚ TUẤN
(Giọng chùng xuống, đầy cảnh giác)
Hùng đã đe dọa con ư? Con tìm thấy những gì?
Mai kể rành mạch lại toàn bộ cuộc đối chất với Hùng, từ khi cô đưa ra tờ giấy thông báo đền bù cho đến lúc Hùng điên tiết đe dọa. Cô cũng kể về việc mình đã tìm thấy một hợp đồng chuyển nhượng đất đai khác, và những giấy tờ liên quan đến số tiền 200 triệu đồng.
MAI
(Giọng nặng trĩu)
Con nghĩ không chỉ có tờ giấy thông báo đền bù đất. Có thể còn nhiều uẩn khúc khác nữa, chú ạ. Tất cả dường như đều được giấu kín.
Đầu dây bên kia, Chú Tuấn im lặng một lúc, rồi giọng ông vang lên, trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết.
CHÚ TUẤN
(Nghiêm túc)
Mai này, con phải hết sức cẩn thận. Bọn chúng không đơn giản đâu. Những gì con đang nắm giữ có thể rất nguy hiểm. Đừng dại dột làm gì một mình.
MAI
(Thở dài)
Nhưng con không thể cứ để mọi chuyện như thế này được, chú ạ. Con phải tìm ra sự thật cho bố con.
CHÚ TUẤN
(Khẳng định)
Chú biết. Và chú sẽ không để con đơn độc đâu. Con hãy giữ cẩn thận những giấy tờ đó. Sáng mai, con mang tất cả đến gặp chú. Chú sẽ giúp con tìm hiểu sâu hơn về chúng, xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Con đồng ý chứ?
Mai cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ. Có Chú Tuấn bên cạnh, cô như tìm lại được một chút sức mạnh và niềm tin.
MAI
(Nhẹ nhõm)
Dạ, con cảm ơn chú ạ. Con sẽ cẩn thận. Sáng mai con sẽ đến.
Cuộc gọi kết thúc. Mai nhìn tờ hợp đồng nhàu nát trong tay. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Nhưng giờ đây, cô đã không còn một mình nữa.
Mai siết chặt tờ hợp đồng nhàu nát trong tay. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Nhưng giờ đây, cô đã không còn một mình nữa.
Đêm đó, Bà Nguyệt đi ngang qua phòng Mai. Ánh đèn hắt ra khe cửa, và bà thoáng nghe tiếng Mai nói chuyện điện thoại khe khẽ. Bà Nguyệt dừng lại, tai dán vào cánh cửa. Bà nghe thấy giọng Mai thấp thoáng, đầy vẻ cẩn trọng, khác hẳn mọi ngày. Bà nhíu mày, lòng dấy lên một nỗi nghi hoặc. Mai thường rất ít khi gọi điện, lại càng không bao giờ lén lút như vậy.
Sáng hôm sau, không khí trong căn nhà của Mai và bà Nguyệt trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Mai vẫn tỏ ra bình thường, nhưng đôi mắt cô chứa đựng sự quyết tâm và đôi lúc, một thoáng lạnh nhạt khó hiểu. Cô thường xuyên lén lút kiểm tra điện thoại, đôi khi giật mình cất máy đi khi thấy Bà Nguyệt xuất hiện.
Bà Nguyệt, người vốn sắc sảo, không thể không nhận ra sự thay đổi này. Bà Nguyệt nhìn Mai đang ngồi bên bàn ăn, chỉ ăn qua loa mà không nói năng gì nhiều.
BÀ NGUYỆT
(Giọng dò xét)
Dạo này con bé nó lạ lắm. Cứ lầm lì, ít nói. Lại hay ôm cái điện thoại. Chẳng biết đang làm cái gì.
Mai giả vờ như không nghe thấy, cô tiếp tục ăn. Bà Nguyệt để ý thấy đôi lúc Mai lại khẽ nhướn mày, như đang suy nghĩ một điều gì đó rất sâu xa. Thái độ xa cách của Mai khiến Bà Nguyệt bắt đầu cảm thấy bất an. Bà nhớ lại vẻ mặt giận dữ của Hùng hôm trước khi nó trở về, và sự im lặng bất thường của cả hai mẹ con sau đó.
BÀ NGUYỆT
(Thấp giọng, lầm bầm với chính mình)
Không lẽ… con bé nó đang điều tra thật?
Cảm giác lo lắng len lỏi khắp tâm trí Bà Nguyệt. Bà bắt đầu liên kết những mảnh ghép: tin nhắn từ số lạ mà bà tình cờ thấy trên điện thoại Mai mấy hôm trước, thái độ gay gắt của Hùng, và giờ là sự thay đổi đầy bí ẩn của Mai. Bà Nguyệt biết Mai không phải đứa dễ bỏ cuộc. Khuôn mặt gầy guộc của Bà Nguyệt lộ rõ vẻ căng thẳng, ánh mắt liên tục liếc về phía Mai. Bà cảm thấy như đang có một sợi dây vô hình thắt chặt quanh cổ mình, ngày càng siết chặt hơn. Bà Nguyệt đứng dậy, bước đi vội vàng ra khỏi phòng ăn, lòng nặng trĩu những nghi ngờ và lo sợ.
Quán cà phê X, buổi chiều muộn. Mưa lất phất ngoài cửa kính, tạo nên một không khí trầm lắng, u ám. Mai ngồi đối diện Chú Tuấn, đặt xấp giấy tờ đã được sắp xếp gọn gàng lên bàn. Chú Tuấn nhận lấy, cẩn thận xem xét từng trang. Ánh mắt ông dừng lại lâu hơn ở tờ giấy thông báo đền bù và hợp đồng chuyển nhượng đất đai khác mà Mai đã tìm thấy. Khuôn mặt Mai vẫn còn nét căng thẳng từ buổi sáng, nhưng giờ đây đã pha thêm vẻ quyết tâm.
CHÚ TUẤN
(Giọng điệu trầm ấm nhưng dứt khoát)
Mọi thứ khớp với thông tin chú có. Rõ ràng đây không phải là một sự nhầm lẫn. Bà Nguyệt đã cố tình giấu giếm con, Mai à.
Mai siết chặt tay dưới gầm bàn. Sự thật này đã được cô dự đoán, nhưng khi nghe chú Tuấn xác nhận, lồng ngực cô vẫn quặn thắt. Cô nghĩ đến bố, người đã mất đi, để lại tất cả cho mình, vậy mà lại bị người khác lợi dụng.
MAI
(Cắn môi, giọng run run)
Vậy bây giờ con phải làm gì, chú? Bà ấy… bà ấy đã nghi ngờ con rồi. Con nghe thấy bà ấy lẩm bẩm sáng nay.
Chú Tuấn nhìn Mai, thấy sự lo lắng trong mắt cô, nhưng cũng thấy được ngọn lửa kiên cường đang bùng cháy.
CHÚ TUẤN
(Nghiêm nghị)
Bà ấy nghi ngờ là điều tất yếu. Nhưng bây giờ chúng ta không thể chần chừ nữa. Chúng ta cần phải hành động một cách có hệ thống và hợp pháp. Bước đầu tiên, Mai cần tìm một luật sư giỏi để tư vấn. Họ sẽ giúp con hiểu rõ quyền lợi của mình và lập kế hoạch pháp lý cụ thể.
Mai gật đầu, cố gắng ghi nhớ từng lời chú Tuấn nói.
CHÚ TUẤN
(Tiếp tục, chỉ vào xấp giấy tờ)
Thứ hai, chúng ta phải thu thập bằng chứng một cách cẩn trọng và khoa học. Không chỉ những gì con đang có, mà còn bất kỳ thông tin nào liên quan đến giao dịch đất đai đó, các chứng từ ngân hàng, lời khai của những người có liên quan nếu có thể. Mọi thứ phải rõ ràng, minh bạch trước pháp luật.
MAI
(Ánh mắt kiên định hơn)
Con hiểu. Con sẽ cố gắng hết sức.
CHÚ TUẤN
Chúng ta sẽ không hành động nóng vội. Tất cả mọi bước đi đều phải có tính toán kỹ lưỡng để đảm bảo con có đủ căn cứ pháp lý, không để đối phương có bất kỳ kẽ hở nào. Vụ việc này, con cần phải chiến thắng. Vì bố con, và vì chính con.
Mai nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa vẫn rơi đều. Trong lòng cô, nỗi sợ hãi dần được thay thế bằng một ý chí sắt đá. Cô biết, đây là một trận chiến dài, nhưng cô đã sẵn sàng.
Trong `nhà của Mai và bà Nguyệt`, không khí đặc quánh như thể có một trận bão sắp ập đến. Cả Mai và Bà Nguyệt đều giữ im lặng, mỗi tiếng động nhỏ trong bếp hay ngoài sân đều trở nên đáng sợ. Mai đi lại trong nhà, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua Bà Nguyệt, không một lời chào hỏi, không một nụ cười. Cô lẩn tránh mọi ánh nhìn của mẹ kế, như thể bà là một bóng ma.
Bà Nguyệt ngồi ở bàn ăn gỗ cũ, cố tình khuấy ly trà một cách chậm rãi. Bà quan sát Mai từ khóe mắt, thấy con bé đã thay đổi hoàn toàn. Cái vẻ mặt lo lắng, rụt rè của mấy ngày trước đã biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng đến đáng sợ. Bà Nguyệt thầm nhủ, con bé chắc chắn đã biết gì đó.
BÀ NGUYỆT
(Giọng nhẹ nhàng, cố tỏ ra quan tâm)
Mai này, dạo này con hay về muộn vậy? Có chuyện gì không? Công việc ở chỗ làm bận rộn à?
Mai đang đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài sân, nơi những hạt mưa vẫn còn vương lại trên lá cây. Cô không quay đầu lại, chỉ buông một câu cụt lủn.
MAI
(Giọng băng giá)
Không có gì. Con có việc riêng.
Bà Nguyệt khẽ nhíu mày. Sự lạnh nhạt của Mai khiến bà khó chịu, nhưng bà không thể bộc lộ ra. Bà cần phải thăm dò.
BÀ NGUYỆT
(Vẫn cố giữ giọng điệu hòa nhã)
Mẹ thấy dạo này con gầy đi nhiều. Ăn uống không ngon miệng sao? Hay con có chuyện gì buồn không? Có thể chia sẻ với mẹ…
Mai quay đầu lại, ánh mắt cô sắc như dao găm, trực diện nhìn vào Bà Nguyệt. Ánh mắt đó không có chút tình cảm, chỉ có sự cảnh giác và một bức tường vô hình.
MAI
(Thẳng thừng, không chút cảm xúc)
Mẹ không cần lo. Con tự biết lo cho bản thân.
Bà Nguyệt cảm thấy lồng ngực mình bị nén lại. Mai chưa bao giờ nói chuyện với bà bằng thái độ đó. Sự kiên quyết trong ánh mắt cô gái trẻ khiến bà chợt run rẩy. Bà hiểu, con bé đã không còn dễ dàng bị lừa dối nữa. Mai không muốn nhượng bộ.
BÀ NGUYỆT
(Nuốt khan, cố gắng kéo dài cuộc trò chuyện)
Mấy hôm nay trời mưa, ẩm ướt thế này, ở nhà đọc sách hay làm gì đó cho đỡ buồn. Đừng đi lung tung quá, bệnh đấy con.
Mai chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. Cô đã lên kế hoạch cho từng bước đi, và sẽ không để bất cứ lời nói thăm dò nào của Bà Nguyệt làm lung lay ý chí của mình. Cô thầm nghĩ, bà ta đang sợ hãi.
MAI
(Giọng điệu đầy ẩn ý)
Mưa gió thế này, có khi ở nhà lại càng dễ nghĩ ra nhiều chuyện, mẹ nhỉ? Những chuyện đã cũ, những chuyện đã qua.
Bà Nguyệt bất giác giật mình. Bà Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Mai, ánh mắt bà trộn lẫn giữa sự nghi ngờ và một tia sợ hãi mơ hồ. Cả hai người phụ nữ đều biết rằng, những lời nói tưởng chừng vô hại ấy lại ẩn chứa một cuộc chiến ngầm đang âm ỉ.
Mai xoay người, bước thẳng ra cửa mà không ngoảnh lại. Bà Nguyệt ngồi im thin thít, ly trà đã nguội ngắt trong tay. Bà dõi theo bóng Mai khuất sau cánh cửa, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Tại Quán cà phê X, tiếng nhạc nhẹ nhàng không xoa dịu được sự căng thẳng đang bao trùm. Mai ngồi đối diện chú Tuấn và một người đàn ông trung niên, vẻ ngoài điềm đạm, đeo cặp kính cận. Đây là vị luật sư, người bạn của chú Tuấn. Trên bàn, chiếc hợp đồng chuyển nhượng đất mà Mai tìm thấy trong chiếc hộp gỗ cũ được trải ra, cùng với tờ giấy thông báo đền bù đất gốc và một số tài liệu khác mà chú Tuấn đã chuẩn bị.
CHÚ TUẤN
(Giọng trầm, nghiêm túc)
Mai này, đây là anh Nam, bạn chú, một luật sư giỏi. Anh ấy sẽ giúp cháu xem xét kỹ lưỡng các giấy tờ này.
Mai gật đầu, ánh mắt đầy hy vọng và lo lắng.
MAI
(Giọng hơi run)
Cháu cảm ơn chú Tuấn, cảm ơn anh Nam ạ. Cháu chỉ muốn biết sự thật…
LUẬT SƯ NAM
(Lật từng trang tài liệu, ánh mắt sắc sảo)
Cô Mai cứ yên tâm. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.
Vị luật sư tỉ mỉ so sánh chữ ký của Bố trên hợp đồng chuyển nhượng đất với các mẫu chữ ký khác từ những tài liệu cũ mà chú Tuấn đã thu thập được. Không khí im lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng giấy sột soạt. Đôi lông mày của Luật sư Nam khẽ nhíu lại.
LUẬT SƯ NAM
(Đặt bút xuống, nhìn Mai)
Đây là một bản hợp đồng rất quan trọng. Nhìn bằng mắt thường, dấu vết nét bút, độ rung của nét chữ… có vẻ như chữ ký của Bố cô trên hợp đồng chuyển nhượng này không trùng khớp hoàn toàn với các mẫu chữ ký khác. Có dấu hiệu làm giả.
Tim Mai như ngừng đập. Cô siết chặt tay dưới gầm bàn, cảm giác vừa đau đớn vừa căm phẫn dâng trào. Dấu hiệu làm giả! Cái nghi ngờ bấy lâu nay của Mai đã có lời giải đáp.
MAI
(Hơi nấc nghẹn)
Dạ… vậy là…
CHÚ TUẤN
(Đặt tay lên vai Mai an ủi)
Bình tĩnh đi cháu. Đây mới là bước đầu thôi.
Luật sư Nam tiếp tục lật đến một trang khác, đó là bản sao kê giao dịch ngân hàng mà chú Tuấn đã nhờ anh ta hỗ trợ điều tra. Khuôn mặt anh ta trở nên căng thẳng hơn.
LUẬT SƯ NAM
(Giọng dứt khoát)
Hơn nữa, trong quá trình điều tra tài khoản nhận tiền từ việc chuyển nhượng mảnh đất đó… chúng tôi phát hiện ra một điều đáng ngờ khác.
Mai và Chú Tuấn nín thở lắng nghe.
LUẬT SƯ NAM
(Chỉ vào một dòng trên sao kê)
Số tiền đền bù đất, chính xác là hơn 200 triệu đồng, đã được chuyển vào một tài khoản cá nhân. Và tài khoản này… đứng tên Hùng.
Sét đánh ngang tai. Mai sững sờ. Hùng? Con trai Bà Nguyệt? Tất cả những mảnh ghép rời rạc trong đầu Mai bỗng chốc khớp lại một cách kinh hoàng. Bà Nguyệt biết, và đã bao che cho con trai mình. Nỗi đau mất bố và sự phản bội của mẹ kế như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Mai. Hùng chính là kẻ đứng sau.
MAI
(Giọng run rẩy, nhưng ánh mắt đầy phẫn nộ)
Hùng… Không thể nào…
Chú Tuấn thở dài nặng nề. Mọi thứ đã rõ ràng.
LUẬT SƯ NAM
(Nhìn Mai với vẻ nghiêm nghị)
Chúng ta cần phải điều tra sâu hơn về tài khoản này và thu thập thêm bằng chứng xác thực. Nhưng đây là một manh mối rất quan trọng.
Mai nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén cảm xúc. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh Bà Nguyệt với vẻ mặt giả tạo, những lời nói dối trá. Và Hùng, đứa con trai được bao che, kẻ đã cuỗm đi số tiền đền bù của bố Mai, của chính cô.
Một ngọn lửa giận dữ bùng lên mạnh mẽ trong trái tim Mai. Cô mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn sự hoang mang, mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá. Cô đã có bằng chứng, đã có manh mối. Cuộc chiến này, Mai sẽ không đơn độc. Cô sẽ phải đòi lại công bằng cho Bố, và cho chính bản thân mình.
Mai rời Quán cà phê X trong một trạng thái mơ hồ. Tiếng mưa lất phất ngoài cửa kính không làm dịu đi ngọn lửa giận dữ và nỗi đau đang cồn cào trong cô. Chú Tuấn và Luật sư Nam đã cố gắng an ủi, nhưng tâm trí Mai hoàn toàn chìm đắm trong những bằng chứng chấn động vừa được phơi bày. Hùng. Bà Nguyệt. Sự phản bội quá lớn.
Trở về nhà, ngôi nhà quen thuộc bỗng trở nên lạnh lẽo và xa lạ. Mai đi thẳng vào phòng mình, ném chiếc túi xách xuống ghế, rồi ngồi phịch xuống mép giường. Cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh bố trên bàn thờ, ánh mắt đong đầy nỗi xót xa.
MAI (NỘI TÂM)
(Ngắn gọn)
Bố ơi, con phải làm gì đây?
Những mảnh ký ức ùa về. Hình ảnh bố gầy gò, cần mẫn trên mảnh đất quê hương, khuôn mặt hiền từ dặn dò Mai phải sống thật thà, lương thiện. Giọng nói của ông vẫn văng vẳng bên tai, ấm áp và yêu thương. Bố đã dành cả đời để chắt chiu, để lại cho Mai một tài sản nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, một chốn nương tựa cuối cùng. Vậy mà giờ đây, nó đã bị cướo đi một cách trắng trợn.
Mai nhắm mắt lại. Cô nhớ những năm tháng sống cùng bà Nguyệt, dù không quá thân thiết nhưng cũng không đến nỗi tệ. Bà Nguyệt đã từng chăm sóc cô khi bố ốm, đã từng nói những lời an ủi khi bố mất. Còn Hùng, dù ít khi nói chuyện, nhưng cũng là người thân duy nhất còn lại của cô trong ngôi nhà này, dù chỉ là trên danh nghĩa.
Nhưng tất cả những ký ức ấy giờ đây đều bị nhuộm đen bởi sự thật phũ phàng. Bà Nguyệt biết. Bà Nguyệt đã bao che cho con trai mình. Hùng đã trắng trợn chiếm đoạt số tiền đền bù, số tiền đáng lẽ thuộc về Mai, thuộc về di sản của bố. Nỗi đau mất mát, sự tổn thương và cảm giác bị phản bội dâng trào, nhấn chìm lý trí Mai.
Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Bằng chứng đã rõ ràng, không thể chối cãi. Con đường công lý đã mở ra trước mắt. Chỉ cần một quyết định của Mai, tất cả sẽ ra ánh sáng. Bà Nguyệt và Hùng sẽ phải đối mặt với pháp luật, với những hậu quả thích đáng cho hành vi của họ.
Mai đứng dậy, bước đến bên bàn thờ, tay khẽ chạm vào khung ảnh bố. Gương mặt người cha đã khuất như đang nhìn cô, khuyến khích cô mạnh mẽ. Lý trí mách bảo cô phải làm điều đúng đắn, phải đòi lại công bằng. Nhưng trái tim cô lại nặng trĩu. Liệu cô có nên đẩy những người từng gọi là “gia đình” vào vòng lao lý? Sự thù hận có khiến cô hả hê, hay chỉ mang lại thêm sự trống rỗng?
Bên ngoài, cơn mưa mùa vẫn dai dẳng trút xuống, như tiếng lòng Mai đang giằng xé dữ dội. Cô quay người, đi về phía cửa sổ, nhìn ra khoảng sân ướt át. Một quyết định khó khăn hơn bất cứ điều gì cô từng đối mặt đang chờ đợi. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí thấm vào phổi. Không còn đường lùi nữa. Công lý phải được thực thi.
MAI (NỘI TÂM)
(Ngắn gọn, dứt khoát)
Con sẽ không để bố phải chịu oan ức.
Mai hít sâu, cảm nhận quyết tâm cháy bỏng trong lồng ngực. Cô rút điện thoại, tìm số của Luật sư Nam mà Chú Tuấn đã đưa. Ngón tay Mai nhấn gọi, và chỉ sau vài hồi chuông, giọng một người đàn ông điềm tĩnh vang lên ở đầu dây bên kia. Mai trình bày vắn tắt sự việc, giọng nói cứng rắn, không chút do dự. Luật sư Nam lắng nghe kỹ lưỡng, ghi chú rồi hẹn Mai đến văn phòng vào sáng hôm sau để trao đổi chi tiết.
Sáng hôm sau, dưới cơn mưa lất phất đặc trưng của mùa này, Mai đến văn phòng luật sư. Cô ngồi đối diện Luật sư Nam, đặt xấp tài liệu mình đã chuẩn bị lên bàn. Đó là tờ giấy thông báo đền bù đất, những bức ảnh chụp mảnh đất cũ, và cả hợp đồng chuyển nhượng đất đai khác mà cô tìm thấy trong chiếc hộp gỗ cũ của bố.
LUẬT SƯ NAM
(Nghiêm túc)
Chị Mai, với những bằng chứng này, chúng ta có đủ cơ sở để khởi kiện. Tuy nhiên, đây sẽ là một vụ án phức tạp, liên quan đến người thân trong gia đình. Chị đã suy nghĩ kỹ chưa?
MAI
(Ánh mắt kiên định)
Tôi đã suy nghĩ rất kỹ, Luật sư Nam. Tôi không thể để bố tôi phải chịu oan ức. Số tiền đó là của ông, là di sản ông để lại cho tôi. Tôi sẽ làm đến cùng.
Luật sư Nam gật đầu, đưa cho Mai một danh sách các giấy tờ cần thiết khác. Anh giải thích cặn kẽ về quy trình pháp lý, từ việc nộp đơn kiện, thu thập thêm chứng cứ, đến các phiên tòa có thể kéo dài. Anh cũng cảnh báo về những áp lực tâm lý mà Mai sẽ phải đối mặt khi đối đầu trực tiếp với Bà Nguyệt và Hùng.
MAI (NỘI TÂM)
(Ngắn gọn)
Không gì có thể ngăn cản mình.
Rời văn phòng luật sư, Mai cảm thấy một gánh nặng đã được trút bỏ, nhưng đồng thời, một cuộc chiến cam go đang ở phía trước. Cô trở về nhà, căn nhà quen thuộc giờ đây mang một ý nghĩa khác. Mọi ngóc ngách đều có thể ẩn chứa những chi tiết quan trọng.
Mai bắt đầu công việc thu thập bằng chứng một cách có hệ thống. Cô lục tìm trong mọi giấy tờ cũ của bố, kiểm tra các sổ sách ghi chép, thậm chí cố gắng nhớ lại từng câu chuyện bố từng kể về mảnh đất quê hương. Cô đến chiếc bàn thờ, nhìn vào bức ảnh bố. Gương mặt hiền từ của bố như tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Mỗi khi chạm vào tờ giấy thông báo đền bù đất, Mai lại cảm thấy một làn sóng giận dữ dâng lên. Số tiền 200 triệu đồng, đáng lẽ thuộc về cô, đã bị Hùng chiếm đoạt một cách trắng trợn, với sự bao che của Bà Nguyệt. Cô siết chặt nắm tay.
MAI (NỘI TÂM)
(Dứt khoát)
Họ sẽ phải trả giá.
Cô sắp xếp gọn gàng các tài liệu thành từng tập, đánh dấu rõ ràng. Mỗi mảnh bằng chứng, dù nhỏ nhất, đều có thể là chìa khóa quan trọng. Mai biết, đây không chỉ là cuộc chiến đòi lại tiền bạc, mà còn là cuộc chiến đòi lại công lý cho bố, và cho chính mình. Cô chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến pháp lý đầy khó khăn, nhưng với một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi, nhưng trong lòng Mai, ánh sáng của hy vọng và quyết tâm đã thắp lên rực rỡ. Cô đã sẵn sàng.
Mai trở về nhà, cảm giác căn phòng quen thuộc giờ đây mang một không khí nặng trĩu. Bữa cơm tối hôm đó chỉ có Mai và bà Nguyệt. Bà Nguyệt lẳng lặng dọn mấy món ăn đơn giản lên chiếc bàn gỗ cũ. Bà nhìn Mai, ánh mắt thoáng nét lo âu mà Mai không thể giải thích, nhưng cũng có thể là do Mai đang tự diễn giải.
Hai người ngồi xuống, tiếng chén đũa khua nhẹ trong không gian im ắng. Mai gắp một miếng rau, nhưng lòng cô nóng như lửa đốt. Đây là thời điểm.
MAI
(Giọng nói dứt khoát, ánh mắt nhìn thẳng vào bà Nguyệt)
Con đã biết tất cả mọi chuyện rồi, dì Nguyệt.
Bà Nguyệt đang định gắp thức ăn, tay bà khựng lại giữa không trung. Ánh mắt bà từ từ ngước lên, gặp ánh mắt kiên định của Mai. Nét mặt bà biến sắc, từ ngạc nhiên sang hoang mang.
BÀ NGUYỆT
(Lắp bắp)
M… Mai, con nói gì vậy? Chuyện gì chứ?
MAI
(Hơi thở đều đều, nhưng trong lòng dậy sóng)
Chuyện tiền đền bù đất của bố con. Hai trăm triệu đồng. Chuyện dì đã giấu con, và chuyện anh Hùng đã lấy hết số tiền đó. Con đã tìm thấy tờ giấy thông báo đền bù, và cả những bằng chứng khác nữa.
Lời nói của Mai như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim bà Nguyệt. Khuôn mặt bà tái mét, đôi môi run rẩy. Bà không thể nói nên lời, chỉ biết nhìn Mai với vẻ tuyệt vọng tột cùng. Mấy món ăn trên bàn dường như cũng mất đi hương vị.
BÀ NGUYỆT
(Giọng yếu ớt, như thì thầm)
Không… không phải vậy đâu con. Con hiểu lầm rồi.
MAI
(Lắc đầu nhẹ, ánh mắt kiên quyết)
Con không hiểu lầm. Chú Tuấn đã kể cho con nghe. Và Luật sư Nam cũng đã xác nhận. Con sẽ tìm lại công bằng cho bố con, bằng mọi giá. Số tiền đó là của bố con, là di sản ông để lại cho con. Con sẽ không để yên đâu.
Nghe đến “Luật sư Nam”, bà Nguyệt như bị rút cạn sức lực. Đôi tay bà run bần bật, làm rơi chiếc đũa xuống sàn nhà. Tiếng động nhỏ nhưng xé toạc không khí căng thẳng. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má gầy guộc của bà. Bà nhìn Mai, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng và một nỗi sợ hãi tột cùng. Toàn thân bà Nguyệt như sụp đổ tại chỗ, mọi sự cứng rắn ngày thường biến mất.
BÀ NGUYỆT
(Khóc nức nở, giọng van lơn)
Mai… con đừng làm vậy mà… Dì xin con…
MAI
(Lạnh lùng, không chút động lòng)
Dì đã có cơ hội để nói thật với con. Nhưng dì đã chọn che giấu. Bây giờ, mọi chuyện đã quá muộn rồi, dì Nguyệt. Con sẽ không dừng lại.
Bà Nguyệt nhìn Mai, không còn chút phản kháng. Nỗi tuyệt vọng dâng lên trong mắt bà, hòa cùng sự hối hận muộn màng. Bữa cơm bỗng trở thành một chiến trường không tiếng súng, nơi sự thật đã được phơi bày, và một cuộc chiến khác sắp sửa bắt đầu.
Mưa vẫn rơi ngoài ô cửa sổ, như khóc than cho những giông bão vừa qua, và có lẽ, cho cả những điều sắp tới. Trong không gian tĩnh lặng sau lời tuyên bố của Mai, chỉ còn tiếng nức nở của bà Nguyệt, nghẹn ngào và tan nát. Mai không còn cảm thấy sự hả hê, cũng không còn sự giận dữ cháy bỏng như lúc đầu. Thay vào đó, một nỗi trống rỗng len lỏi, pha lẫn sự mệt mỏi cùng cực. Cuộc chiến này, dù đúng sai rành mạch, vẫn là một vết cứa sâu vào những mối quan hệ tưởng chừng thân thiết nhất.
Sau cùng, mọi thứ cũng đã được phơi bày. Tiền bạc, lòng tham, sự che giấu, tất cả đã khiến một gia đình tan vỡ. Mai biết rằng con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, không chỉ ở chốn pháp đình mà còn trong chính lòng cô. Liệu cô có thể tha thứ cho bà Nguyệt, cho Hùng, hay thậm chí cho chính sự yếu đuối của bản thân khi đã để mọi chuyện đi quá xa? Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ, trôi lơ lửng trong màn mưa tầm tã. Dù vậy, một tia sáng vẫn le lói, rằng sự thật, dù đau lòng đến mấy, vẫn luôn cần được tôn trọng. Mai nhìn ra màn đêm, nơi những hạt mưa gột rửa bụi trần, và thầm cầu mong một ngày nào đó, tâm hồn cô cũng sẽ tìm thấy sự bình yên, không còn vương vấn bởi những gánh nặng của quá khứ. Cô tin rằng, bố cô, dù ở đâu, cũng sẽ mỉm cười thanh thản khi công lý được thực thi, dù giá phải trả là sự tan vỡ của những ảo ảnh gia đình. Cô đã làm những gì cần phải làm.

