Giúp việc nghèo khóc trước ảnh cưới… sự thật khiến hôn nhân sụp đổ

Thấy giúp việc lau ảnh cưới của tôi rồi khóc, tưởng cô ta thích chồng tôi cho đến ngày phát hiện thứ bí mật nằm dưới khung ảnh…Thấy giúp việc lau ảnh cưới của tôi rồi khóc, tôi tưởng cô ta thích chồng mình. Mãi đến ngày tấm khung ảnh rơi xuống, tôi mới phát hiện ra thứ bí mật được giấu dưới lớp kính ấy… và mọi thứ trong cuộc hôn nhân của tôi bắt đầu sụp đổ từ đó.”
Tôi tên là Hương, 32 tuổi, một nhân viên thiết kế nội thất, vừa kết hôn cách đây hơn một năm với Tuấn – một người đàn ông thành đạt, điềm đạm, và cực kỳ yêu chiều vợ. Chúng tôi sống trong một căn chung cư cao cấp giữa trung tâm Hà Nội, không quá lớn nhưng đầy đủ tiện nghi và yên bình. Với tôi, đó là tổ ấm mơ ước.
Kể từ khi cưới, do công việc bận rộn, tôi thuê một cô giúp việc trẻ tên là Hạnh – chừng 23, 24 tuổi – để phụ giúp việc nhà. Cô gái nhỏ nhắn, trầm tính, hiền lành, nói năng lễ phép và chăm chỉ vô cùng. Tôi không có gì để chê cô ấy, ngoài một điều…
…cô ta thường xuyên lau ảnh cưới của vợ chồng tôi – quá thường xuyên.
Tấm ảnh treo trên bức tường lớn giữa phòng khách. Tôi nhớ rõ ngày cưới, chúng tôi đã chụp trong một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ ở Đà Lạt. Trong ảnh, tôi tựa đầu vào vai Tuấn, anh nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng. Đó là bức ảnh tôi rất yêu thích, vậy nên không thấy phiền khi cô giúp việc lau chùi nó thường xuyên.
Cho đến một lần, tôi vô tình quay về nhà sớm hơn dự kiến. Vừa bước vào, tôi đã nghe tiếng nấc khe khẽ từ phòng khách. Nhẹ bước tới, tôi chết lặng khi thấy Hạnh đang đứng đối diện bức ảnh, lau kính bằng khăn mềm – nhưng nước mắt rơi lã chã trên má cô ấy.
Cô ta khóc.
Không phải khóc kiểu xúc động thông thường – mà là đau đớn, thổn thức. Tôi bàng hoàng, không biết nên phản ứng ra sao. Khi Hạnh quay lại và bắt gặp ánh mắt tôi, cô hoảng hốt, lau nước mắt vội vã rồi cúi đầu lắp bắp:
– Em… xin lỗi… em bị dị ứng bụi một chút ạ…
Dị ứng bụi mà mắt đỏ hoe, nước mắt chan chứa thế kia sao?
Tôi không nói gì. Cô ta vội vàng rút lui vào bếp. Nhưng trong đầu tôi, mối nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm. Một cô gái trẻ, thường xuyên nhìn chằm chằm vào ảnh cưới của tôi rồi lén khóc lóc… Liệu có phải Hạnh có tình cảm với chồng tôi?
Tôi bắt đầu để ý.
Từ cách cô ấy nói chuyện với Tuấn – nhẹ nhàng nhưng không vượt khuôn phép, cho tới việc cô hay lặng lẽ nhìn anh khi anh đi ngang qua. Tuấn thì chẳng mảy may để tâm, hoặc giả vờ như vậy. Tôi hỏi khéo, anh chỉ cười:
– Em nghĩ xa quá rồi. Chắc cô ấy nhớ người yêu cũ thôi. Giúp việc chứ có phải rô-bốt đâu.
Câu trả lời không thuyết phục được tôi.
Tôi không phải kiểu người hay ghen bóng gió, nhưng linh cảm phụ nữ có điều gì đó sai sai, và linh cảm của tôi chưa bao giờ sai.
Một buổi chiều muộn, tôi về nhà sớm với mục đích kiểm tra đột xuất. Tôi bước vào phòng khách – y như dự đoán, Hạnh đang lau bức ảnh, lần này cô ấy đứng thật lâu. Khi tôi lên tiếng, cô giật mình làm rơi khung ảnh xuống sàn…. Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Giúp việc nghèo khóc trước ảnh cưới… sự thật khiến hôn nhân sụp đổ

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt