Góp 1,7 tỷ mua nhà, bị gạt tên… cái kết chấn động

Tôi phải cảm ơn cả h:ọ nhà anh… Yêu nhau 2 năm thì quyết định làm đám cưới, tôi và bạn trai quyết định góp tiền để mua nhà tân hôn, tránh cảnh khó xử ‘mẹ chồng nàng dâu’. Tôi ‘có chút đỉnh’ nên góp 1 tỷ 7 còn anh chỉ có 700 triệu. Thương anh vất vả từ quê nghèo lên thành phố lập nghiệp nên tôi cũng rất hoan hỉ và thông cảm cho anh, không 1 lời so đo tính toán. Thế nhưng bố mẹ anh thì không. Ngày đi làm thủ tục nhận nhà, bố mẹ chồng tương lai nằng nặc đòi cho con trai đứng tên bìa đỏ 1 mình rồi nói đó là ‘tập tục quê hương’, thuyền theo lái, gái phải theo chồng. Nhưng 1 tháng sau tôi phải cảm ơn cả họ nhà anh…”Ngày tôi nhận ra lòng người không đo bằng năm tháng yêu đương, cũng là ngày tôi biết: biết ơn đúng lúc sẽ cứu được cả đời mình.”

Ngọc và Nam quen nhau khi cả hai mới bắt đầu lập nghiệp tại Sài Gòn. Cô là nhân viên kế toán tại một công ty thương mại, còn anh là kỹ sư xây dựng, quê Nam Định, vào Nam làm ăn từ hai bàn tay trắng. Tình yêu giữa hai người không màu mè, không ồn ào, nhưng bền bỉ qua từng năm tháng.

Hai năm yêu nhau, Nam không có gì ngoài một trái tim chân thành. Còn Ngọc – lớn lên trong gia đình trung lưu ở Đà Nẵng, có điều kiện hơn một chút – luôn là người chủ động vun đắp. Cô không tiếc công sức, tiền bạc, miễn là cả hai có thể xây dựng được một mái ấm.

Khi bàn đến chuyện cưới xin, cả hai thống nhất sẽ mua nhà trước. Ngọc thẳng thắn góp 1 tỷ 7, phần lớn từ khoản tiết kiệm của bố mẹ cho cô. Nam gom góp được 700 triệu – toàn bộ vốn liếng từ những năm đi làm thêm và vay mượn thêm chút ít từ bạn bè. Ngọc không hề so đo. “Của chồng công vợ, miễn sao cùng nhau cố gắng là được,” cô cười.

Nhưng những ngày mộng mơ nhanh chóng bị thực tại phủ lên một lớp màu xám xịt.

Ngày đi ký hợp đồng mua nhà, Nam gọi điện bảo rằng bố mẹ anh muốn đi cùng. Ngọc vui vẻ đồng ý. “Có gia đình hai bên chứng kiến càng tốt,” cô nghĩ đơn giản. Nhưng không ngờ, ngay tại văn phòng giao dịch bất động sản, bà Hường – mẹ Nam – thản nhiên yêu cầu nhân viên ghi tên con trai bà vào sổ đỏ, không có tên Ngọc.

“Đây là tục lệ quê tôi. Nhà cửa là của đàn ông, gái theo chồng thì không có tên là phải,” bà nói như thể đó là điều hiển nhiên.

Ngọc sững sờ. Cô nhìn Nam, chờ đợi anh lên tiếng. Nhưng anh im lặng. Đôi mắt né tránh, chỉ nói khẽ: “Thôi em, để ba mẹ vui…”

Những ngày sau đó, Ngọc dằn vặt trong im lặng. Cô không phải người tham lam hay vụ lợi, nhưng việc góp gần 3/4 số tiền mua nhà mà lại không có tên trên giấy tờ khiến cô cảm thấy tổn thương. Cô tâm sự với mẹ, với bạn thân – ai cũng khuyên nên cân nhắc lại. Nhưng Ngọc đã yêu, và yêu thì đôi khi không còn đủ lý trí.

“Thôi thì, sống với nhau quan trọng là tình nghĩa,” cô tự an ủi.

Một tháng sau, lễ cưới được ấn định. Gia đình Nam bàn chuyện sính lễ, mâm quả – nhưng tuyệt nhiên không ai hỏi han đến Ngọc muốn gì, cần gì. Mọi thứ do nhà trai quyết định, còn cô dâu chỉ biết gật đầu.

Ngọc bắt đầu cảm thấy như người ngoài trong chính cuộc đời mình.

Rồi đến một buổi tối đầu tháng Tám, Ngọc nhận được một cuộc điện thoại. Là Thảo – bạn cùng dãy trọ cũ, hiện làm chung công ty với Nam.

“Ngọc… Tớ thấy khó nói, nhưng… Cậu nên biết chuyện này. Tối qua tớ thấy Nam chở một cô gái khác về nhà. Thân mật lắm. Mà hình như không phải lần đầu.”

Tim Ngọc như rơi xuống hố sâu. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Góp 1,7 tỷ mua nhà, bị gạt tên… cái kết chấn động

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt