Vừa sinh xong chồng đòi ly hôn… sự thật gương mặt đứa bé

Sau hai ngày q/uằn q/uại trong cơn đ;;au v;ật v;ã, cuối cùng tôi cũng sinh ra con trai bé bỏng của mình. Nhưng khi vừa trở về phòng hồi sức, người chồng từng một thời yêu tôi say đắm lại lạnh lùng đưa ra tờ đơn ly hôn. Ba mẹ – những người luôn nâng niu tôi như ngọc ngà – chỉ biết cúi mặt, mắt hoe đỏ, chẳng thể thốt nên lời.

Cô bạn thân thiết như ruột thịt chỉ âm thầm nép vào góc tường, cố giấu đi những giọt nước mắt đang rơi.
Không một lời chúc mừng, không một nụ cười, không ai – thật sự không ai – chia sẻ niềm vui của mẹ con tôi trong khoảnh khắc ấy.
Tôi gần như sụp đổ hoàn toàn.
Thế nhưng, ngay giây phút lần đầu nhìn thấy con, tôi lặng người, đứng ch/ết tr/ân – như thể cả thế giới ngừng quay.”…….Trong căn phòng trắng lạnh lẽo n;ồng m/ùi thuốc sát trùng, tiếng khóc chào đời của đứa bé vang lên giữa những tiếng máy móc tít tít và sự gấp gáp của bác sĩ. Nhưng không một ai mỉm cười. Không một ai nói: “Chúc mừng mẹ tròn con vuông.”
Và tôi vừa vượt qua hai ngày đau đớn đến mức tưởng chừng l;ìa đ;;ời đón con trai mình trong sự im lặng đến r/ợn ng/ười.
Chỉ đến khi nhìn vào gương mặt đứa trẻ, tôi mới hiểu tại sao mọi thứ bỗng chốc sụp đổ: đứa bé ấy… không giống tôi, càng không giống chồng tôi. Đôi mắt xám trong veo, làn da trắng hồng lạ thường, sống mũi cao vút—nó trông như một đứa con lai.
Nhưng tôi thề, tôi chưa từng phản bội. Tôi chưa từng biết bất cứ ai ngoại quốc.
Vậy thì… con tôi là ai?

Tôi tên là Hạ Vy, 28 tuổi, từng có một cuộc sống mà nhiều người phụ nữ mơ ước: một công việc ổn định, gia đình êm ấm, chồng yêu thương hết mực và một nhóm bạn bè thân thiết.
Cuộc sống của tôi như một tách trà ấm giữa buổi chiều thu – bình dị, yên lành và ngọt ngào.
Cho đến ngày tôi mang thai.

Tháng thứ hai của thai kỳ, tôi bắt đầu cảm nhận những cơn buồn nôn và đau đầu dữ dội. Bác sĩ bảo tôi bị nghén nặng. Nhưng linh cảm trong tôi bảo rằng có điều gì đó không đúng. Kết quả xét nghiệm đều bình thường, nhưng cơ thể tôi mỗi ngày một suy nhược.

Tháng thứ tư, tôi suýt sảy thai khi đột nhiên ngất xỉu trong phòng tắm. Sau lần đó, tôi buộc phải nghỉ việc, nằm yên tĩnh dưỡng thai. Duy chỉ có chồng tôi, Khánh, người từng dịu dàng và chu đáo, bỗng nhiên trở nên lạnh lùng khó hiểu. Anh viện cớ công việc bận rộn, đi sớm về khuya, và dần không còn hỏi han tôi nữa.

Tôi cố gắng giữ mọi thứ trong im lặng, nghĩ rằng chỉ cần con tôi bình an chào đời, mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp lại. Tôi còn tưởng tượng khoảnh khắc anh ấy ôm con vào lòng và nở nụ cười như ngày cầu hôn tôi – ấm áp và yêu thương.

Tôi đã sai.

Sinh con là một trận chiến. Hai ngày hai đêm vật vã trong đau đớn, tôi tưởng mình không thể sống nổi. Nhưng rồi, con tôi chào đời. Một bé trai, tiếng khóc vang vọng trong không khí lạnh lẽo. Tôi không nghe thấy lời chúc mừng nào. Không tiếng vỗ tay. Không một nụ cười.

Khi tôi tỉnh lại sau ca sinh, đã nằm trong phòng bệnh. Gương mặt đầu tiên tôi thấy là Khánh – người chồng tôi yêu sâu đậm suốt bốn năm qua. Nhưng ánh mắt anh nhìn tôi… không còn tình yêu, chỉ còn sự lạnh lùng và cay nghiệt.

“Chúng ta ly hôn đi,” anh nói, giọng đều đều như đang bàn công việc.

Tôi tưởng mình nghe nhầm. Nhưng ba mẹ tôi đứng bên cạnh – những người luôn che chở, yêu thương tôi vô điều kiện – cũng chỉ cúi đầu, mắt hoe đỏ. Không ai phản đối. Không ai hỏi tôi một lời.

Cô bạn thân từ thuở cấp ba – Linh – cũng đứng đó, nép mình sau cánh cửa, lén lau nước mắt như thể không dám lại gần tôi.

Chỉ một mình tôi và đứa bé.
Và rồi khi y tá mang con đến cho tôi bế lần đầu tiên, tôi chết lặng…… Xem thêm tại bình

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vừa sinh xong chồng đòi ly hôn… sự thật gương mặt đứa bé

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt