Bán đất nhà cũ được 4 tỷ, tôi liền gửi cho vợ cũ của chồng 2 tỷ vì đấy là tài sản sau hôn nhân của 2 người, tưởng rằng chị ta sẽ cảm ơn tôi nào ng::ờ đúng 3 ngày sau chị ta tìm đến tận nhà bố mẹ chồng tôi và rồi kinhkhung nhất là…
Bán mảnh đất cũ được 4 tỷ, tôi dứt khoát gửi ngay 2 tỷ cho vợ cũ của chồng. Tôi nghĩ, công bằng thì ai cũng phải nể, hơn nữa đó vốn là tài sản sau hôn nhân của hai người, tôi không muốn bị mang tiếng “ăn không”.
Lúc bấm nút chuyển khoản, tôi còn tự nhủ: “Có lẽ chị ấy sẽ cảm kích mình. Dù gì cũng là đàn bà với nhau, chẳng ai muốn bị thiệt thòi.”
Nhưng đời không đơn giản như tôi nghĩ.
Ba ngày sau, trời vừa quá trưa, cả nhà tôi đang tụ tập đông đủ ở quê thì cổng sắt nghiến ken két. Một người phụ nữ trong bộ áo dài đen bước vào, gương mặt lạnh lùng đến rợ-n người. Là chị ta – vợ cũ của chồng.
Không chào hỏi, không vòng vo, chị ta đi thẳng vào giữa sân, đối diện với bố mẹ chồng tôi, rút từ trong túi ra một xấp giấy nhàu nhĩ, giọng run nhưng gằn từng chữ:
“Số tiền ấy không phải để san sẻ, mà chính là… tiền chuộc tội!”
Cả sân im phăng phắc. Tôi lạnh sống lưng, còn chồng thì mặt trắng bệch, môi mím chặt.
Chị ta quăng tập giấy xuống bàn, tờ trên cùng in rõ dấu vân tay đỏ chót:
“Đây! Chính tay anh ta là…
Không khí nổ tung. Bố mẹ chồng tôi chết lặng, tay run run nhặt tờ giấy. Mấy người họ hàng đứng bên xì xào, ai cũng nhìn chồng tôi bằng ánh mắt că-m ph-ẫn.
Tôi ch;/ết sững, hóa ra người chồng đầu gối tay ấp với tôi lại là… 👇👇
Người vợ đứng chết sững, ánh mắt không thể rời khỏi xấp giấy trên tay bố mẹ chồng. Cô kinh hoàng nhận ra sự thật kinh khủng đang dần được phơi bày.
Bố chồng và Mẹ chồng, với vẻ mặt chết lặng, bàn tay run run nhặt xấp giấy nhàu nhĩ trên bàn. Từng ngón tay lẩy bẩy, họ chậm rãi mở ra, ánh mắt đảo nhanh trên những dòng chữ.
Ban đầu là vẻ ngạc nhiên khó hiểu. Rồi gương mặt cả hai bỗng chốc tái mét, như thể toàn bộ máu đã rút khỏi cơ thể. Đôi mắt họ trợn ngược, chết lặng nhìn chằm chằm vào tờ giấy, không một lời nào thốt ra.
Bố chồng là người đầu tiên lấy lại được một chút ý thức. Ông khẽ thì thầm, giọng run rẩy, gần như không nghe rõ: “Không thể nào… Thằng T… không thể làm điều này!” Ông lắc đầu nguầy nguậy, như muốn xua đi một cơn ác mộng.
Mẹ chồng vẫn đứng bất động, hai tay giữ chặt tờ giấy, đôi mắt dán chặt vào những con chữ đen, những con số, và đặc biệt là dấu vân tay đỏ chót nổi bật trên nền giấy. Vẻ kinh hoàng tột độ khiến bà không thể thốt nên lời. Cả hai người, già nua và yếu ớt, chìm trong cơn sốc nặng, không thể nào tin nổi những gì đang bày ra trước mắt. Họ ngỡ ngàng, đau đớn, tự hỏi liệu đây có phải là sự thật.
Giữa không khí đặc quánh sự bàng hoàng, Người vợ vẫn đứng đó, mọi giác quan như tê liệt, chứng kiến nỗi đau đớn hằn sâu trên gương mặt già nua của Bố chồng và Mẹ chồng. Họ hàng xung quanh cũng xôn xao, thầm thì những câu hỏi.
Đúng lúc ấy, Vợ cũ của chồng, người phụ nữ vẫn đứng lặng lẽ bên hiên nhà từ nãy giờ, bước vào sân. Chị ta mặc chiếc áo dài đen tuyền, gương mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt lại ánh lên sự căm hờn tột độ. Chị ta tiến thẳng đến, không cần ai mời, giọng nói lạnh tanh vang lên, xé tan sự im lặng ngột ngạt.
“Không cần phải bàng hoàng đến thế đâu, ông bà sui. Những gì trên tờ giấy đó, chỉ là một phần nhỏ của sự thật thôi.”
Người vợ giật mình, ngước nhìn người phụ nữ xa lạ. Chị ta nhìn thẳng vào Người vợ, rồi đảo mắt qua Bố chồng và Mẹ chồng, ánh mắt sắc như dao.
“Thằng T. – con trai ông bà, và cũng là chồng hiện tại của cô đây – chính là kẻ chủ mưu của một vụ lừa đảo kinh hoàng cách đây năm năm. Vụ việc mà nó đã đẩy tôi và gia đình tôi vào cảnh khốn cùng, phá nát tất cả.”
Mẹ chồng bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Vợ cũ của chồng, như muốn phản bác nhưng không thể thốt nên lời. Bố chồng siết chặt xấp giấy nhàu nhĩ trong tay, dấu vân tay đỏ chót như vết máu in hằn.
Vợ cũ của chồng không quan tâm đến phản ứng của họ. Chị ta tiếp tục, giọng đầy rẫy sự uất hận. “Còn nhớ cái hợp đồng liên kết kinh doanh mà thằng T. đã vẽ ra không? Còn nhớ những lời hứa hẹn về lợi nhuận khổng lồ không? Tất cả đều là giả dối! Là một cái bẫy hoàn hảo để chiếm đoạt tài sản. Nó đã sử dụng danh nghĩa công ty, rồi dùng chiêu trò rút vốn, chuyển nhượng mập mờ, đẩy trách nhiệm cho tôi.”
Chị ta vung tay chỉ vào xấp giấy trên tay Bố chồng. “Trên đó, ông bà thấy rõ đấy. Các điều khoản bị bóp méo, những con số bị thổi phồng, và đặc biệt là khoản tiền 2 tỷ đồng đã bốc hơi không dấu vết. Số tiền đó, là tiền tôi đã góp vào dự án, là tiền tích góp của cả gia đình tôi!”
Vợ cũ của chồng gằn giọng, ánh mắt lóe lên vẻ tàn độc. “Và bây giờ, tôi nghe nói, cô – Người vợ – đã gửi cho tôi 2 tỷ đồng, phải không? Cái số tiền đó, tôi xin nói cho rõ, nó không phải để san sẻ hay giúp đỡ gì đâu. Số tiền 2 tỷ đó không phải để san sẻ, mà chính là tiền chuộc tội cho những gì anh ta đã làm cách đây 5 năm!”
Lời tố cáo đanh thép của Vợ cũ của chồng như mũi dao đâm thẳng vào Chồng. Từ nãy đến giờ, anh ta đứng đó, gương mặt trắng bệch như tờ, cả người như bị đóng băng trước những lời vạch trần. Nhưng khi Vợ cũ của chồng buông ra cụm từ “tiền chuộc tội”, một luồng điện giật chạy dọc sống lưng, xé tan sự tê liệt của anh ta.
Đột nhiên, Chồng vụt xông tới. Nhanh như cắt, anh ta giật phắt xấp giấy nhàu nhĩ từ tay Bố chồng đang run rẩy, xé toạc nó thành nhiều mảnh vụn. Giấy vụn bay lả tả trong không khí, như chính sự thật đang bị anh ta cố gắng xóa bỏ.
Chồng gào lên, tiếng nói nghe yếu ớt đến thảm hại dù anh ta cố gắng hết sức để gằn giọng. Đôi mắt anh ta đảo loạn xạ, hoảng loạn liếc nhìn từng người một trong họ hàng, rồi dừng lại ở Người vợ đang đứng chết lặng.
“Cô ta nói dối! Tất cả là giả dối!” Anh ta hét lớn, như muốn át đi giọng nói run rẩy của chính mình. “Bố mẹ đừng nghe lời con đàn bà độc ác này! Nó muốn hãm hại con!”
Chồng hoàn toàn mất kiểm soát, nỗi hoảng loạn tột độ bóp nghẹt anh ta. Sợ hãi, anh ta tiếp tục phủ nhận một cách tuyệt vọng, nhìn chằm chằm vào Vợ cũ của chồng với ánh mắt căm ghét tột cùng, như thể muốn nuốt chửng chị ta.
Chồng hoàn toàn mất kiểm soát, nỗi hoảng loạn tột độ bóp nghẹt anh ta. Sợ hãi, anh ta tiếp tục phủ nhận một cách tuyệt vọng, nhìn chằm chằm vào Vợ cũ của chồng với ánh mắt căm ghét tột cùng, như thể muốn nuốt chửng chị ta.
Người vợ đứng đó, cơ thể đã cứng đờ bỗng chấn động. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt Người vợ, những lời phủ nhận yếu ớt của Chồng chỉ càng khiến sự thật đập vào mặt cô đau điếng. Một tiếng nấc nghẹn bị bóp nghẹt trong cổ họng, rồi sự đau đớn tột cùng hóa thành sức mạnh. Cô lao về phía Chồng. Hai tay Người vợ siết chặt lấy vai anh ta, móng tay như muốn găm sâu vào da thịt. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên má, nhòe đi tất cả những gì đang diễn ra. Người vợ lay mạnh Chồng, tấm thân anh ta cũng theo đó mà lắc lư.
“Anh nói đi! Anh nói với em là không phải thật đi!” Người vợ nghẹn ngào, giọng nói lạc hẳn đi vì đau đớn và giận dữ. “Chuyện này là sao hả anh?! Em muốn anh giải thích rõ ràng! Giải thích đi!”
Ánh mắt Người vợ như xoáy sâu vào Chồng, đầy bi thương, oán hờn và cảm giác bị phản bội đến tận cùng. Cô muốn anh ta phải nói một lời, dù là lời nói dối, để cô có thể bấu víu vào chút hy vọng mỏng manh rằng tất cả chỉ là một cơn ác mộng.
Chồng vẫn ú ớ, lời phủ nhận nghẹn lại trong cổ họng, đôi mắt né tránh ánh nhìn của Người vợ. Anh ta không dám đối diện với sự thật đang phơi bày. Vợ cũ của chồng chỉ đứng đó, gương mặt lạnh lùng không một chút biểu cảm, xấp giấy nhàu nhĩ cùng dấu vân tay đỏ chót trên tay như một bản án không thể chối cãi. Từ “tiền chuộc tội” vẫn văng vẳng trong không khí, bóp nghẹt mọi lời bào chữa.
Ngay lúc đó, Bố chồng và Mẹ chồng, những người đã đứng chết lặng từ đầu màn kịch ghê tởm này, cuối cùng cũng không giữ nổi bình tĩnh. Mẹ chồng khụy xuống chiếc ghế gần nhất, gương mặt già nua nhăn nhúm lại vì đau khổ tột cùng. Bố chồng ngồi thụp xuống bên cạnh, hai tay ôm đầu, không dám ngẩng mặt lên nhìn bất kỳ ai trong căn phòng. Mẹ chồng bật khóc nức nở, tiếng thút thít xé lòng vang vọng. Bà run run vuốt ngực, như thể để giữ cho trái tim mình không vỡ tung.
“Trời ơi! Tại sao con tôi lại ra nông nỗi này?” Mẹ chồng nấc nghẹn, giọng run rẩy đến thảm hại. “Làm sao mà đối mặt với dòng họ đây? Làm sao mà nhìn mặt bà con chòm xóm đây chứ?”
Họ hàng xung quanh chỉ biết nhìn nhau, không ai dám thốt lên lời nào. Sự xấu hổ, tuyệt vọng và bất lực đè nặng lên đôi vai già nua của Bố chồng và Mẹ chồng, biến họ thành những bức tượng đá giữa cơn bão tố của gia đình. Giờ đây, mọi hy vọng, mọi niềm kiêu hãnh của họ đều đã sụp đổ tan tành.
Họ hàng xung quanh, sau một hồi nín lặng đầy xấu hổ, bắt đầu cựa quậy. Những tiếng xì xào ban đầu, tưởng chừng chỉ là những hơi thở nặng nề, giờ đây biến thành những lời bàn tán công khai, nhắm thẳng vào Chồng.
Một người cô đứng tuổi, gương mặt nhăn nheo đầy vẻ khinh miệt, đưa ngón tay gầy gò chỉ thẳng vào Chồng đang cúi gằm mặt. Bà ta không giấu diếm sự phẫn nộ trong ánh mắt.
“Đúng là đồ mất dạy!” Một tiếng lầm bầm đủ lớn vang lên từ phía bàn ăn, nhưng không ai dám nhận là của mình.
Những ánh mắt đổ dồn về phía Chồng không còn là sự nghi ngờ hay bàng hoàng nữa, mà thay vào đó là sự khinh bỉ, ghê tởm rõ ràng. Chúng dán chặt vào anh ta như muốn thiêu đốt, như muốn lột trần mọi sự giả dối. Chồng chỉ biết co rúm người lại, mong muốn biến mất khỏi thế gian.
Mấy người họ hàng không chịu nổi không khí nặng nề, từ từ đứng dậy. Họ không nói một lời, chỉ lặng lẽ quay lưng, bước ra khỏi nhà, cánh cổng sắt Nhà bố mẹ chồng nặng nề khẽ kêu kẽo kẹt khi được đẩy mở. Dù không có tiếng động lớn, hành động đó lại như một lời tuyên án, một sự khinh thường tột độ.
Một người cô khác, dáng người gầy gò, liếc nhìn Người vợ với ánh mắt thương hại pha lẫn chỉ trích. Bà ta tiến lại gần Mẹ chồng đang ôm mặt khóc, thì thầm đủ lớn để cả Người vợ và Chồng đều nghe thấy, như một nhát dao cứa vào vết thương: “Thật là mất mặt! Nuôi ong tay áo! Ai đời lại…”.
Lời nói của bà ta như một gáo nước lạnh tạt vào cả gia đình. Không khí trong căn Nhà bố mẹ chồng giờ đây đặc quánh mùi nhục nhã, nặng nề đến mức khó thở, bao trùm lên từng người, từng ngóc ngách. Bố chồng và Mẹ chồng như già đi cả chục tuổi, còn Người vợ đứng như trời trồng, trái tim như bị bóp nghẹt. Vợ cũ của chồng vẫn đứng đó, một nụ cười nhếch mép thoáng qua trên gương mặt lạnh lùng.
Vợ cũ của chồng vẫn đứng đó, một nụ cười nhếch mép thoáng qua trên gương mặt lạnh lùng. Giữa sự hỗn loạn và nhục nhã của gia đình Chồng, chị ta không mảy may xao động. Bàn tay thon dài, đeo chiếc nhẫn cưới cũ kỹ, chậm rãi đưa vào túi áo dài đen tuyền. Chị ta rút ra một chiếc USB nhỏ, màu bạc, lấp lánh dưới ánh đèn.
Ánh mắt Vợ cũ của chồng quét qua những gương mặt đang hoảng loạn, dừng lại trên một người cháu trai đang đứng sững sờ, tay vẫn vô thức nắm chặt chiếc điện thoại thông minh. Chị ta không nói lời nào, chỉ khẽ nhướn mày, ra hiệu. Người cháu, như bị thôi miên bởi sự lạnh lùng của người phụ nữ, chậm rãi đưa chiếc điện thoại về phía chị ta. Vợ cũ của chồng đón lấy, thao tác nhanh gọn. Chiếc USB được cắm vào cổng sạc, màn hình điện thoại chợt sáng lên.
Chị ta lướt ngón tay qua vài mục, rồi ấn nút play. Một đoạn ghi âm vang lên, rõ ràng đến rợn người, xuyên thẳng vào không khí đặc quánh sự căng thẳng. Đó là giọng của Chồng Người vợ, với âm điệu đầy lo lắng và van xin:
“…Đúng, chính là tôi đã làm… tôi đã sắp đặt tất cả để Người vợ phải tin… nhưng tôi chỉ muốn có tiền thôi mà… Cô ta tin sái cổ… Tôi biết cô ta bán đất nhà cũ được 4 tỷ, thế nào cũng có tiền trong tay… Tôi đâu có muốn làm hại cô ấy… Chỉ là… cần tiền gấp… và tôi đã nhờ cô giúp làm thủ tục chuyển 2 tỷ cho cô… vì cô là người duy nhất tôi tin tưởng để giữ bí mật… coi như tiền chuộc tội của tôi…”
Giọng nói của Chồng Người vợ càng lúc càng trở nên lắp bắp, xen lẫn tiếng thở dốc. Đoạn ghi âm dừng lại, đột ngột như một nhát dao. Toàn bộ căn Nhà bố mẹ chồng chìm vào im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng thở dồn dập của những người còn lại. Bố chồng và Mẹ chồng tái mét, đôi mắt dại đi. Chồng Người vợ thì lùi lại hai bước, cả người run rẩy như chạm vào điện, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu.
Người vợ đứng bất động. Trái tim cô như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên, đau đớn đến tột cùng, nhưng biểu cảm trên gương mặt cô lại không một chút dao động, như thể linh hồn đã lìa khỏi xác.
Vợ cũ của chồng cẩn thận rút chiếc USB ra, trả lại điện thoại cho người cháu với một ánh nhìn không cảm xúc. Chị ta vẫn đứng thẳng tắp, gương mặt lạnh lùng như bức tượng đá. Không cần thêm bất kỳ lời giải thích nào, chị ta đã đưa ra bằng chứng không thể chối cãi, vạch trần tất cả.
Đoạn ghi âm dừng lại, đột ngột như một nhát dao. Toàn bộ căn Nhà bố mẹ chồng chìm vào im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng thở dồn dập của những người còn lại. Bố chồng và Mẹ chồng tái mét, đôi mắt dại đi. Chồng Người vợ thì lùi lại hai bước, cả người run rẩy như chạm vào điện, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu.
Người vợ đứng bất động. Trái tim cô như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên, đau đớn đến tột cùng, nhưng biểu cảm trên gương mặt cô lại không một chút dao động, như thể linh hồn đã lìa khỏi xác.
Vợ cũ của chồng cẩn thận rút chiếc USB ra, trả lại điện thoại cho người cháu với một ánh nhìn không cảm xúc. Chị ta vẫn đứng thẳng tắp, gương mặt lạnh lùng như bức tượng đá. Không cần thêm bất kỳ lời giải thích nào, chị ta đã đưa ra bằng chứng không thể chối cãi, vạch trần tất cả.
Chồng Người vợ, sau khoảnh khắc chết lặng vì sốc và nhục nhã, đột ngột vùng dậy, ánh mắt đỏ ngầu đầy điên loạn. Anh ta lao thẳng về phía Vợ cũ của chồng, bàn tay run rẩy giơ ra định giật lấy chiếc điện thoại vừa được trả lại cho người cháu. Một tiếng gầm giận dữ bật ra khỏi cổ họng anh.
“Chồng Người vợ! Con làm cái gì vậy?” Bố chồng nhanh như cắt, vội vàng lao đến, vòng tay ôm chặt lấy thân hình đang vùng vẫy của con trai. Ông dùng hết sức bình sinh để ghì chặt Chồng Người vợ lại, ngăn không cho anh ta tiếp cận Vợ cũ của chồng.
Chồng Người vợ điên cuồng giãy giụa trong vòng tay của Bố chồng, ánh mắt đầy tơ máu gằn lên nhìn Vợ cũ của chồng, khuôn mặt méo mó vì hận thù. “Câm mồm lại! Cô muốn hủy hoại tôi đúng không? Tôi sẽ giết cô!” Từng lời thốt ra như một lời nguyền rủa, chất chứa sự tuyệt vọng đã biến thành hung hăng tột độ. Cơn giận dữ bùng nổ, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Cả căn Nhà bố mẹ chồng chao đảo theo sự cuồng loạn của anh ta.
Tiếng gầm giận dữ của Chồng Người vợ vẫn còn vang vọng, và Bố chồng vẫn đang vật lộn để ghì chặt lấy anh ta, nhưng tất cả những âm thanh hỗn loạn ấy giờ đây đều trở nên mờ nhạt trong tâm trí Người vợ. Cô vẫn đứng bất động, nhưng không còn là sự chết lặng của một linh hồn đã lìa khỏi xác, mà là sự tê dại khi những mảnh ký ức bắt đầu được ráp nối.
Từng câu, từng chữ trong đoạn ghi âm đột nhiên hiện rõ mồn một trong đầu Người vợ, như một lời nguyền rủa vang vọng mãi không dứt. Cô lùi lại thêm vài bước, đôi chân mềm nhũn, cả người cảm thấy choáng váng. Không gian xung quanh như quay cuồng, mọi thứ nhòa đi, chỉ còn lại những hình ảnh sắc nét đến tàn nhẫn trong tâm trí cô.
Mỗi hành động dịu dàng của Chồng, mỗi lời nói ngọt ngào anh ta từng thỏ thẻ bên tai, những bí mật nhỏ nhặt mà cô từng trân trọng như bằng chứng của tình yêu, tất cả bỗng chốc hiện về. Chúng không còn là những kỷ niệm êm đềm, mà là những mắt xích lạnh lẽo, tàn nhẫn, kết nối với tội ác tày trời mà cô vừa được nghe. Nụ cười của anh ta, ánh mắt anh ta, từng cái chạm nhẹ, tất cả đều mang một ý nghĩa khác, ghê tởm và giả dối đến cùng cực.
Cả thế giới quan của Người vợ, được xây dựng trên tình yêu và niềm tin, đổ sập hoàn toàn. Từng viên gạch, từng cột trụ giờ đây đều vỡ vụn, nghiền nát tâm hồn cô.
“Tất cả… chỉ là giả dối sao?” Người vợ tự nói trong đầu, không thành tiếng, chỉ là một tiếng gào thét câm lặng vọng lại trong vòm ngực trống rỗng. “Anh ta đã lừa dối mình bấy lâu nay… một cách trơ trẽn như vậy sao?”
Cảm giác sụp đổ hoàn toàn nhấn chìm cô. Trái tim cô trống rỗng, rỗng tuếch đến tận cùng, như một hố sâu hun hút. Sự phản bội cứa sâu hơn bất kỳ vết thương vật lý nào, tàn phá mọi thứ cô từng tin tưởng. Đôi mắt Người vợ vô hồn, nhưng sâu thẳm bên trong, một cơn bão giận dữ và đau đớn đang âm thầm cào xé. Cô đứng đó, như một cái vỏ rỗng, bị bỏ lại giữa đống đổ nát của cuộc đời mình.
Người vợ vẫn đứng đó, như một cái vỏ rỗng, bị bỏ lại giữa đống đổ nát của cuộc đời mình. Tiếng Bố chồng ghì chặt lấy Chồng vẫn còn xé tan không khí, nhưng giờ đây, một hình bóng khác đã lấn át tất cả. Vợ cũ của chồng, trong bộ áo dài đen tuyền, gương mặt lạnh lùng, bước thêm một bước, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Chồng.
Chồng, lúc này đã tạm lắng cơn giận, ngước nhìn Vợ cũ của chồng, vẻ mặt còn vương sự căm ghét. Nhưng ánh mắt kiên định, không chút nao núng của chị ta khiến anh ta khựng lại.
“Anh nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây sao?” Vợ cũ của chồng cất giọng, đều đều nhưng chứa đựng sự căm phẫn tột cùng, “Anh nghĩ bỏ tiền ra là có thể che giấu được mọi tội lỗi?”
Mọi ánh mắt trong căn nhà, từ Bố chồng, Mẹ chồng, đến những Họ hàng đang xì xào, đều đổ dồn về phía chị ta. Người vợ, dù vẫn còn chìm trong cõi hư vô, cũng vô thức hướng về phía giọng nói đầy uy lực ấy.
“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không tha thứ,” Vợ cũ của chồng tiếp tục, giọng nói vang lên rõ mồn một giữa sự tĩnh lặng đáng sợ. Chị ta đưa tay, cầm chắc một xấp giấy nhàu nhĩ, trên đó có vài dấu vân tay đỏ chót nổi bật, “Toàn bộ sự việc, kèm theo tất cả các bằng chứng không thể chối cãi này, tôi đã trình báo lên cơ quan công an.”
Lời nói của chị ta như một đòn sét đánh ngang tai. Khuôn mặt Chồng trắng bệch, anh ta sững sờ, đôi mắt trợn ngược. Bố chồng cũng buông lỏng tay, cả người cứng đờ. Một sự im lặng chết chóc bao trùm khắp căn phòng.
Vợ cũ của chồng không thèm nhìn phản ứng của ai khác ngoài Chồng. Ánh mắt chị ta khóa chặt lấy anh ta, như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc bên ngoài. “Số tiền anh gửi cho tôi, hai tỷ đồng đó, tôi đã khai rõ trong đơn. Họ gọi đó là ‘tiền chuộc tội’ đấy, anh ạ. Và tôi sẽ theo kiện đến cùng, dù có phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào.”
Chị ta nở một nụ cười nhạt, không chút vui vẻ, chỉ có sự lạnh lẽo và quyết tâm không lay chuyển.
“Sắp tới sẽ có người đến đây.” Vợ cũ của chồng nói, từng chữ như đóng đinh vào không khí, “Anh chuẩn bị tinh thần đi là vừa!”
Lời tuyên bố cuối cùng đó như một bản án đã được định đoạt. Chồng của Người vợ đứng chết lặng, miệng há hốc, không thốt nên lời nào. Nỗi sợ hãi hiện rõ mồn một trên gương mặt anh ta, và lần đầu tiên, Người vợ thấy một tia sáng le lói trong đôi mắt vô hồn của mình khi chứng kiến sự sụp đổ của người đàn ông từng lừa dối cô. Vợ cũ của chồng vẫn đứng đó, kiên quyết, dứt khoát, không chút khoan nhượng.
Vợ cũ của chồng, sau khi buông lời tuyên án cuối cùng, không thèm nán lại nhìn bất kỳ phản ứng nào. Chị ta lặng lẽ xoay người, tấm lưng thẳng tắp trong bộ áo dài đen tuyền, không chút do dự. Từng bước chân của chị ta dứt khoát trên nền sân gạch, vang vọng trong không gian vừa bị xé toạc bởi những lời tố cáo. Chị ta không ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần, như thể không muốn bất cứ điều gì níu kéo mình về với cái địa ngục này.
Để lại sau lưng một cảnh tượng hỗn loạn: Chồng của Người vợ đứng chết trân, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi; Bố chồng và Mẹ chồng như những pho tượng đá, không thể thốt nên lời; những Họ hàng thì xì xào, bàn tán với ánh mắt tò mò và phán xét. Người vợ vẫn đứng đó, một ánh sáng yếu ớt vừa le lói trong đôi mắt vô hồn của cô giờ lại chìm vào sự trống rỗng, nhưng trong sâu thẳm, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm không tên.
Chị ta bước ra khỏi cánh cổng sắt đã bị rỉ sét theo năm tháng, không một tiếng động. Chỉ khi cánh cổng nặng nề đó từ từ đóng sập lại, tạo nên tiếng “ken két” chói tai, rợn người, thì sự im lặng chết chóc mới bị phá vỡ một cách tàn nhẫn. Âm thanh đó như tiếng bản lề của một cánh cửa địa ngục vừa đóng lại, khóa chặt số phận của những kẻ ở bên trong.
Vợ cũ của chồng đã đi. Nhưng cái bóng của chị ta, cùng với những lời tuyên bố đanh thép và nụ cười lạnh lẽo, vẫn lơ lửng, đè nặng lên từng hơi thở của những người còn lại. Chị ta cảm thấy một sự hả hê lạnh lùng đến tận xương tủy, một sự giải thoát hoàn toàn cho bản thân mình khỏi gông cùm của những oan ức. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất, chị ta đã tháo được xiềng xích, đã trút được gánh nặng.
Sự im lặng chết chóc vỡ tan tành. Không gian bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như thể mọi oxy đã bị hút cạn, chỉ còn lại luồng khí nóng hầm hập của sự giận dữ. Chồng vẫn đứng chết trân, đầu óc quay cuồng. Những lời của Vợ cũ của chồng như những nhát dao đâm xuyên qua anh ta, giờ đây còn bị nung nóng bởi cái nhìn phán xét của mọi người.
BỐ CHỒNG, gương mặt đỏ gay, từng đường gân nổi rõ trên trán, run rẩy bước lại gần Chồng. Nỗi nhục nhã hằn sâu trong từng nếp nhăn. MẸ CHỒNG bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào pha lẫn tiếng nấc oán hờn. Bà đưa tay đấm thùm thụp vào ngực Chồng, không còn giữ nổi bất kỳ sự kiềm chế nào của một người mẹ.
MẸ CHỒNG
(Vừa khóc vừa đấm, giọng lạc đi vì uất ức)
Đồ… đồ khốn nạn! Mày làm cái gì thế hả? Hả? Bao nhiêu năm tao nuôi nấng mày, dạy dỗ mày… để bây giờ mày mang cái nhục nhã này về cho cả dòng họ sao?
Chồng lùi lại, cố gắng né tránh những cái đấm yếu ớt nhưng đầy căm phẫn của Mẹ chồng. Anh ta lắp bắp, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi và xấu hổ.
CHỒNG
Mẹ… con… con xin lỗi…
BỐ CHỒNG
(Gầm lên, âm thanh vang dội khắp sân Nhà bố mẹ chồng, át cả tiếng khóc của Mẹ chồng)
Xin lỗi cái gì? Mày nói xin lỗi là xong à? Mày nhìn xem! Mày nhìn xem cái bộ mặt của tao, của mẹ mày bây giờ còn ra thể thống gì nữa không?
Ông chỉ tay vào những Họ hàng đang xì xào, chỉ trỏ. Ánh mắt ông đầy căm hờn, thất vọng tột độ.
BỐ CHỒNG
(Tức giận đến tột cùng, giọng lạc đi vì uất nghẹn)
Mày làm ô nhục cả gia đình này! Cả cái làng này sẽ cười vào mặt chúng tao! Cái danh dự mà tao gìn giữ bấy lâu nay, mày chỉ trong chốc lát đã đạp đổ không thương tiếc!
MẸ CHỒNG
(Vẫn khóc nấc, giọng the thé, như tiếng kim loại cứa vào đá)
Nghĩ gì mà mày dám làm cái chuyện tày trời như thế hả con? Tiền… hai tỷ đồng! Mày bán đất nhà cũ, bán sạch sành sanh không thương tiếc, để rồi đưa cho con quỷ cái đó cái cụm từ “tiền chuộc tội” sao?
Chồng cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ của bố mẹ. Anh ta chỉ biết lẩm bẩm những lời xin lỗi yếu ớt, vô nghĩa, như một kẻ sắp chết đuối. Người vợ đứng cách đó một khoảng, chứng kiến mọi chuyện. Ánh mắt Người vợ vẫn trống rỗng, nhưng sâu thẳm lại là một sự lạnh lẽo đến ghê người, như thể cô đang xem một vở kịch không liên quan đến mình.
BỐ CHỒNG
(Lại gầm lên, tiếng quát như xé toang không khí một lần nữa, chát chúa)
Câm mồm! Mày còn dám xin lỗi tao sao? Cút! Mày cút khỏi nhà này ngay lập tức! Từ nay tao không có đứa con như mày!
Ông chỉ thẳng tay ra phía cổng sắt đã bị rỉ sét, nơi Vợ cũ của chồng vừa rời đi. Cơ thể ông run bần bật, nỗi đau và sự sỉ nhục đã bóp nghẹt trái tim ông. Mẹ chồng ngã quỵ xuống sân, gào khóc nức nở, hai tay đấm xuống nền gạch, như thể mất đi tất cả. Tiếng khóc của bà hòa lẫn tiếng thở hổn hển đầy căm phẫn của Bố chồng, tạo nên một bản giao hưởng của sự đau khổ và tuyệt vọng bao trùm Nhà bố mẹ chồng. Chồng đứng đó, một mình, giữa tâm bão của sự ghẻ lạnh và căm ghét, hoàn toàn sụp đổ.
Tiếng gào khóc của MẸ CHỒNG dần nhỏ lại thành những tiếng nức nở nghẹn ngào, hòa cùng tiếng thở dốc đầy căm phẫn của BỐ CHỒNG. CHỒNG vẫn quỳ gối giữa sân, thân hình co rúm lại, như một tượng đá bị bóp nát, không còn chút sinh khí. Cả không gian Nhà bố mẹ chồng chìm trong một sự im lặng đáng sợ hơn cả những tiếng thét.
Người vợ vẫn đứng đó, bất động, như một cái bóng bị bỏ quên giữa hiện thực tàn khốc. Đôi mắt cô không còn tiêu cự, vô định nhìn ra khoảng sân trống vắng, nơi chỉ còn những vũng nước đọng phản chiếu một bầu trời xám xịt. Những giấc mơ về một gia đình hạnh phúc, một tương lai bình yên mà cô hằng vun đắp bỗng chốc tan biến như khói sương trước ánh nắng gay gắt của sự thật.
Cô cảm thấy kiệt quệ, từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể đều rệu rã. Mất phương hướng hoàn toàn, như một con thuyền lênh đênh giữa biển khơi không la bàn. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cô, một sự mất mát không tên, sâu thẳm hơn cả nỗi đau. Cú sốc quá lớn khiến mọi giác quan của cô tê liệt. Một suy nghĩ lạnh lẽo, tàn nhẫn chợt hiện lên trong đầu Người vợ, như một tiếng sét đánh ngang tai.
NGƯỜI VỢ (Suy nghĩ nội tâm)
Mình phải làm gì bây giờ? Tất cả là một vở kịch sao?
Cô hoài nghi tất cả, từ tình yêu, lòng tin, đến cả những lời hứa hẹn. Mọi thứ sụp đổ, tan tành dưới chân cô, chỉ còn lại một mình cô đứng giữa đống đổ nát của cuộc đời mình.
Một tiếng thút thít xé nát sự im lặng chết chóc. CHỒNG, vẫn còn co rúm, bất ngờ ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ hoe, sưng húp của anh ta lướt qua đôi chân bất động của Người vợ, rồi bằng một nỗ lực cuối cùng, anh ta dùng hai tay chống xuống đất, kéo lê thân mình bò dần về phía cô. Mỗi cử động đều nặng nhọc, như thể anh ta đang vác trên lưng cả tảng đá tội lỗi.
Khi đã đến sát chân Người vợ, anh ta gục xuống, quỳ rạp. Hai bàn tay nhớp nháp mồ hôi và nước mắt nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, ghì chặt đến đau điếng. Những tiếng khóc nức nở vỡ òa, hòa cùng những lời van xin đứt quãng.
CHỒNG
(Giọng nói tuyệt vọng, nghẹn ngào, nước mắt giàn giụa)
Xin em… xin em đừng bỏ anh! Anh biết lỗi rồi! Em ơi, anh biết anh đã sai rồi! Anh sẽ sửa chữa tất cả! Xin em, hãy cho anh một cơ hội nữa… Tất cả là do hoàn cảnh xô đẩy, anh không muốn như vậy đâu em! Xin em đừng rời bỏ anh… đừng làm lớn chuyện này lên mà… Em ơi… anh không thể sống thiếu em được… Xin em…
Người vợ khẽ hít một hơi thật sâu, cô đọng lại mọi cảm xúc hỗn độn trong lồng ngực. Đôi tay run rẩy của Chồng vẫn bám chặt lấy cô, nhưng Người vợ không còn cảm nhận được hơi ấm hay sự níu kéo nào nữa. Từ từ, từng chút một, Người vợ gỡ những ngón tay của anh ta ra khỏi tay mình, như thể đang tháo bỏ một sợi dây trói đã mục nát.
Khi bàn tay hoàn toàn được giải thoát, Người vợ ngẩng đầu. Đôi mắt cô, từng đẫm lệ, giờ đây nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe, hoảng loạn của Chồng. Trong ánh mắt Người vợ là sự kiên định không gì lay chuyển nổi, pha lẫn nỗi đau tột cùng, một nỗi đau không chỉ của riêng cô mà còn là sự vỡ vụn của cả một niềm tin. Cô nhìn sâu vào anh ta, như muốn khắc ghi lần cuối cùng hình bóng người đàn ông từng là tất cả của mình.
Một sự im lặng nặng nề bao trùm cả căn nhà. Chỉ có tiếng nấc nghẹn của Chồng và tiếng Người vợ thở dốc giữa không gian chật chội bởi những ánh mắt phán xét của Bố chồng, Mẹ chồng, Vợ cũ của chồng cùng họ hàng.
NGƯỜI VỢ
(Giọng nói rành rọt, từng chữ như xé toạc không khí, đầy đau đớn nhưng dứt khoát)
Kết thúc rồi! Tôi sẽ ly hôn và sẽ ra làm chứng!
Người vợ rút tay lại, siết chặt hai bàn tay vào nhau. Cô quay lưng đi, bóng lưng mảnh mai nhưng lại hiện lên sự mạnh mẽ đến đáng sợ. Từng bước chân cô dứt khoát, không một chút do dự, bỏ lại phía sau tiếng khóc tuyệt vọng của Chồng và sự câm lặng chết chóc của những người còn lại.
Từng bước chân Người vợ dứt khoát, không một chút do dự, bỏ lại phía sau tiếng khóc tuyệt vọng của Chồng và sự câm lặng chết chóc của những người còn lại. Cô tiến về phía cửa, không ngoảnh lại.
Bất chợt, từ xa, một âm thanh chói tai xé tan bầu không khí tĩnh lặng. TIẾNG CÒI XE CẢNH SÁT VANG LÊN, ngày càng gần, ngày càng lớn, như một lời báo hiệu rợn người. Mọi ánh mắt trong nhà, từ Bố chồng, Mẹ chồng đến Họ hàng, đều đổ dồn về phía cổng. Chồng đang ôm mặt khóc lóc, cũng ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn kinh hãi.
Người vợ dừng bước, quay đầu lại. Trong khoảnh khắc ấy, cô bắt gặp ánh nhìn của Vợ cũ của chồng. Một nụ cười nhẹ, không rõ là mãn nguyện hay chỉ là sự giải thoát, thoáng qua trên gương mặt lạnh lùng của Vợ cũ của chồng. Người vợ khẽ rùng mình, nhưng không nói gì.
Hai bóng người trong bộ đồng phục công an xuất hiện trước cổng sắt, bước vào sân trong sự bàng hoàng tột độ của cả gia đình. Họ bước thẳng vào nhà, đôi mắt quét một lượt rồi dừng lại trên người Chồng.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(Giọng dứt khoát, nghiêm nghị, không chút khoan nhượng)
Chúng tôi là Cán bộ công an huyện. Chúng tôi có lệnh bắt giữ anh Chồng.
Chồng lùi lại, đôi chân run rẩy. Hắn nhìn Vợ cũ của chồng, nhìn Bố chồng, Mẹ chồng, rồi nhìn Người vợ, ánh mắt van lơn tuyệt vọng.
CÁN BỘ CÔNG AN 2
(Rút từ trong cặp ra một tờ lệnh, đọc to, rõ ràng)
Anh Chồng, chúng tôi có lệnh bắt giữ anh vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản!
Lời nói của Cán bộ công an như một tiếng sét đánh ngang tai. Bố chồng và Mẹ chồng hét lên thất thanh. Họ hàng nhốn nháo, có người khóc, có người thì thào bàn tán. Chồng khuỵu xuống, hai tay ôm đầu, không ngừng lẩm bẩm những lời vô nghĩa.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(Tiến đến gần Chồng, rút còng số 8)
Anh có quyền giữ im lặng và quyền có luật sư. Nhưng bây giờ, anh phải theo chúng tôi!
Hai cán bộ công an nhanh chóng còng tay Chồng. Tiếng kim loại va vào nhau nghe rợn người. Chồng không chống cự, chỉ để mặc họ kéo mình đứng dậy, đôi mắt vô hồn nhìn về khoảng không vô định. Cảnh tượng đó diễn ra ngay trước mắt Người vợ, Bố chồng, Mẹ chồng, Vợ cũ của chồng cùng Họ hàng. Cả gia đình như hóa đá, nhìn đứa con, người chồng, người anh em của mình bị còng tay. Sự trừng phạt đến tức thì, không một chút chậm trễ, như một bản án nghiệt ngã cho tất cả những gì đã xảy ra.
Vợ cũ của chồng chỉ đứng đó, không một lời nói, không một cử động thừa thãi, gương mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, như nhìn thấu mọi bi kịch.
Người vợ nhìn Chồng, nhìn người đàn ông từng là chỗ dựa của mình nay bị xiềng xích. Không có hận thù, không có hả hê, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau âm ỉ. Cô đã quá mệt mỏi với mọi thứ. Đám đông dần tản ra, tiếng còi xe cảnh sát tắt lịm, trả lại sự yên ắng đến đáng sợ cho căn nhà ở quê. Bố chồng và Mẹ chồng vẫn ngồi sụp dưới đất, nước mắt lã chã, Họ hàng xì xào rồi cũng lặng lẽ ra về, để lại Người vợ bơ vơ giữa không gian tan hoang.
Người vợ bước ra sân, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành, cố gắng xua đi mùi vị của sự mục nát, của sự phản bội và cả những giọt nước mắt mặn chát vừa qua. Cô ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, mây trắng lững lờ trôi, như một lời hứa hẹn về một ngày mai tươi sáng hơn. Cuộc đời cô đã trải qua quá nhiều biến cố, những tưởng không thể vực dậy. Nhưng giờ đây, khi mọi lớp mặt nạ đã bị lột bỏ, khi sự thật trần trụi được phơi bày, cô nhận ra rằng đây chính là lúc để mình bắt đầu lại.
Cô không còn phải đeo bám vào một thứ tình yêu giả dối, không còn phải chịu đựng sự dối trá và phản bội. Nỗi đau vẫn còn đó, vết sẹo vẫn hằn sâu trong tâm hồn, nhưng nó không còn là gánh nặng mà là một lời nhắc nhở. Một lời nhắc nhở về sự yếu đuối của bản thân khi đã đặt niềm tin sai chỗ, và cũng là một lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm ẩn mà cô đã tìm thấy trong chính mình.
Người vợ đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim. Nó vẫn mạnh mẽ, vẫn kiên cường. Cô đã tha thứ cho bản thân vì những sai lầm, tha thứ cho người khác vì những tổn thương. Không phải là quên đi, mà là chấp nhận và buông bỏ. Buông bỏ hận thù, buông bỏ oán trách, để tâm hồn được thanh thản. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng cô tin mình sẽ đủ mạnh mẽ để bước đi. Bước đi để tìm lại chính mình, tìm lại những giá trị đích thực của cuộc sống, và có thể, một ngày nào đó, tìm thấy một tình yêu chân thành, không vụ lợi.
Bình minh hé rạng phía chân trời, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi sáng từng ngóc ngách của căn nhà. Ánh sáng không chỉ xua đi bóng đêm mà còn thắp lên hy vọng. Người vợ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng kiên cường. Cuộc đời là một hành trình dài, và cô đã sẵn sàng cho một chương mới, một chương mà ở đó, cô là người viết nên số phận của chính mình.

