Chồng mới mất 3 tháng con dâu đã ă;n di;ệ;n lòe loẹt, đêm nghe tiếng đ;à;n ;ô;ng rõ mồn một trong phòng mà tôi nghẹn ngào…
Từ ngày con trai tôi r;a đ;i vì t;a;i n;ạ;n giao thông, căn nhà như mất hẳn hơi ấm. Ba tháng trôi qua, tôi vẫn chưa quen được cảm giác vắng bóng thằng bé.
Vậy mà, giữa lúc tôi còn chưa nguôi nỗi đau, thì Hằng, con dâu tôi, lại khiến tôi thấy khó hiểu. Trước đây nó ăn diện đơn giản, chỉ đánh chút son rồi đi làm, nhưng giờ đây nó trang điểm kỹ lưỡng, mặc váy ô;m s;á;t, guốc cao gót lọc cọc trên nền gạch mỗi buổi sáng.
Nó đi làm sớm, về khuya. Có hôm gần nửa đêm mới ló mặt về. Tôi hỏi thì chỉ nói bâng quơ:
– Công ty con đang gấp dự án, mẹ thông cảm.
Tôi gật đầu nhưng trong lòng đầy nghi hoặc.
Đỉnh điểm là một đêm cuối tuần. Gần 1 giờ sáng, lúc dậy đi vệ sinh, đi ngang qua phòng con dâu thì tôi nghe loáng thoáng tiếng đ;;;àn ô;;ng từ phòng Hằng vọng ra.
Không rõ ràng, chỉ là những đoạn ngắt quãng, xen lẫn tiếng con bé thì thầm. Tôi cố lắng nghe, lòng như bị b;;ó;;p ngh;ẹ;;t. Tiếng đàn ông? Trong nhà này chỉ còn tôi và nó, vậy người đ;;à;n ô;;ng đó là ai?
Bà Lan giật mình, vội vàng rụt người lại, bước chân nhẹ bẫng lén lút quay về phòng mình. Cánh cửa vừa khép lại, Bà Lan như mất hết sức lực, trượt dần xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bà Lan ngồi đó một lúc, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Sau đó, Bà Lan lê bước lên giường. Dù đã thấm mệt, đôi mắt Bà Lan vẫn thao láo nhìn trần nhà, không sao chợp mắt được. Từng đoạn tiếng nói lén lút và âm thanh mơ hồ kia cứ lặp đi lặp lại trong đầu Bà Lan. Lòng bà đau như cắt, một nỗi xót xa vô hạn trào dâng khi nghĩ đến con trai đã mất.
Nước mắt Bà Lan chảy dài, thấm ướt gối. Cùng với nỗi thương con là sự nghi ngờ lạnh lẽo, khủng khiếp bao trùm. Bà Lan thì thầm trong màn đêm tĩnh mịch, giọng run rẩy, “Không thể nào… Con dâu mình lại làm chuyện đó sao? Con trai mình mới mất 3 tháng…” Nỗi đau và sự hoài nghi cứ thế giằng xé tâm can Bà Lan, khiến đêm dài thêm thăm thẳm.
Sáng hôm sau, ánh nắng nhạt len lỏi qua khung cửa sổ, Bà Lan ngồi lặng lẽ ở bàn ăn, đôi mắt mệt mỏi thâm quầng sau một đêm trắng. Bà Lan quan sát Hằng ở phía đối diện, cô con dâu đang chăm chú trang điểm, tô vẽ thật kỹ lưỡng. Lớp phấn dày, đôi môi đỏ chót, chiếc váy ôm sát cơ thể cùng đôi guốc cao gót khiến Hằng trông thật khác lạ so với hình ảnh người vợ hiền thục trước đây. Cơn khó chịu dâng lên trong lòng Bà Lan, nỗi nghi ngờ đêm qua vẫn còn nguyên vẹn.
Bà Lan hít một hơi sâu, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể. “Tối qua con về khuya thế, có phải có chuyện gì không con?” Bà Lan nhìn thẳng vào Hằng, cố tìm kiếm một chút biểu cảm khác thường trên gương mặt đã được trang điểm kỹ càng kia.
Hằng dừng lại việc thoa son, nhìn Bà Lan qua gương, ánh mắt chợt lảng tránh. Cô ta mỉm cười nhẹ, quay lại nhìn Bà Lan, nụ cười có vẻ hơi gượng gạo. “Dạ không mẹ, con làm xong dự án thì về thôi.” Giọng Hằng bình thản đến lạ, nhưng Bà Lan không khó để nhận ra sự dao động thoáng qua trong đáy mắt cô ta.
Bà Lan nhíu mày, cảm thấy như có một bức tường vô hình dựng lên giữa hai người. Câu trả lời của Hằng, dù nghe có vẻ hợp lý, lại không xoa dịu được nỗi nghi ngờ mà còn khiến nó chồng chất hơn. Bà Lan thầm nghĩ, “Lại là dự án… Dự án nào mà đến gần nửa đêm, và những âm thanh kia là gì?” Lòng Bà Lan nặng trĩu, một cảm giác khó chịu và bất an bao trùm toàn bộ căn nhà. Bà Lan biết rõ rằng sự thật đang bị che giấu, và bà phải tìm ra nó.
Bà Lan quyết định phải hành động. Mỗi sáng, khi Hằng chuẩn bị đi làm, Bà Lan lại giả vờ ngồi ở bàn ăn, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên vẻ quyết tâm. Bà Lan âm thầm quan sát Hằng tỉ mỉ. Từng bộ váy ôm sát, từng lớp trang điểm dày cộp, từng cử chỉ vội vã của cô con dâu đều không thoát khỏi tầm mắt Bà Lan. Bà ghi nhớ giờ Hằng rời nhà, rồi lại thức khuya đợi Hằng về, đôi khi là gần 11 giờ đêm, có hôm đã gần 1 giờ sáng. Mỗi lần Hằng về, Bà Lan lại nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng vội vã, sau đó là tiếng cửa phòng Hằng khép lại. Bà Lan không nói gì, nhưng trong lòng mỗi ngày một thêm lạnh lẽo.
Một buổi chiều thứ Bảy, Hằng về nhà sớm hơn thường lệ. Cô ta vứt điện thoại lên ghế sofa phòng khách rồi vào bếp pha nước. Bà Lan đang ngồi đọc báo ở bàn uống nước, tim đập thình thịch. Đây chính là cơ hội. Khi Hằng quay lưng lại, Bà Lan nhanh như cắt, chồm người tới, mắt dán vào màn hình điện thoại đang sáng của Hằng. Một tin nhắn vừa hiện lên, dù chỉ thoáng qua, Bà Lan vẫn kịp đọc lướt vài từ khóa: “tối nay… anh… khách sạn… cũ.” Tim Bà Lan như ngừng đập. Ngay lập tức, Hằng quay ra, Bà Lan vội vàng rụt người lại, giả vờ xem báo, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản.
Bà Lan quay mặt đi, lồng ngực căng tức. Tin nhắn đó, những từ ngữ vụt qua như tia chớp, đã xé tan những nghi ngờ cuối cùng trong lòng Bà Lan. Cô ta đang hẹn hò? Ở khách sạn? Với ai? Từng câu hỏi dồn dập tấn công tâm trí Bà Lan. Trong lòng, Bà Lan nghiến răng ken két, ánh mắt lóe lên sự phẫn nộ tột độ. “Mình phải tìm ra sự thật. Không thể để nó làm ô uế danh dự thằng bé.” Quyết tâm sắt đá đó như một ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt mọi cảm xúc khác trong lòng Bà Lan.
Bà Lan vẫn giữ thái độ bình thản khi Hằng hối hả chuẩn bị đi làm vào sáng hôm đó. Cả ngày, Bà Lan như ngồi trên đống lửa, chờ đợi. Chiều tà, Bà Lan đang loay hoay trong bếp thì nghe tiếng Hằng từ phòng khách vọng vào:
HẰNG
(Điện thoại, giọng điệu ngọt ngào)
Vâng, anh… hôm nay em xin nghỉ sớm một chút. Dự án bên em đang cần gấp lắm.
Bà Lan chợt dừng mọi động tác. Tay bà nắm chặt chiếc thìa gỗ. “Dự án gì mà gấp gáp đến nỗi phải về sớm giữa chừng thế này?” Bà Lan lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự ngờ vực. Bà nhanh chóng rửa tay, giả vờ đi ra ngoài phòng khách.
Hằng tắt điện thoại, quay lại mỉm cười với Bà Lan, một nụ cười có phần vội vàng.
HẰNG
(Giọng hớn hở)
Con xin phép mẹ, công ty con có việc gấp nên con phải về sớm ạ. Chắc con phải ở lại công ty để hoàn thành nốt.
Bà Lan chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì, nhưng lòng bà dậy sóng. “Về sớm nhưng lại ở lại công ty ư? Hay là đi đâu khác?” Bà Lan nhìn theo bóng Hằng vội vã ra khỏi cửa. Chờ đến khi tiếng xe máy của Hằng khuất dạng, Bà Lan lập tức mặc vội chiếc áo khoác mỏng, vớ lấy chiếc mũ rộng vành, rồi nhanh chóng bước ra ngoài.
Bà Lan âm thầm bám theo Hằng, giữ một khoảng cách an toàn. Bà Lan nhìn thấy Hằng không hề rẽ vào đường tới công ty, mà đi thẳng về hướng trung tâm thành phố, nơi có nhiều nhà hàng và quán cà phê sang trọng. Bóng dáng Hằng trong bộ váy ôm sát, đôi guốc cao gót gõ lộc cộc trên vỉa hè, khiến bước chân Bà Lan thêm nặng nề. Lòng bà như lửa đốt. “Con ranh này, nó dám nói dối mình! Nó dám lừa gạt thằng con mình!” Từng bước chân của Bà Lan càng lúc càng dồn dập, theo sát gót Hằng, ánh mắt bà tràn ngập sự phẫn nộ và căm ghét.
Bà Lan hằn học nhìn theo bóng Hằng rẽ vào một con hẻm nhỏ dẫn tới khu vực các quán cà phê sang trọng. Bà Lan bước vội, giữ khoảng cách, chiếc mũ rộng vành che gần kín khuôn mặt đang cháy bừng phẫn nộ. Hằng dừng lại trước một quán cà phê được trang trí cầu kỳ, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ bên trong.
Hằng nhanh chóng bước vào, Bà Lan cố gắng nấp sau một gốc cây lớn đối diện quán. Từ chỗ nấp, Bà Lan căng mắt nhìn vào bên trong qua ô cửa kính. Tim bà Lan chợt ngừng đập.
Hằng đang ngồi ở một chiếc bàn nhỏ, đối diện là một người đàn ông lạ mặt, trẻ tuổi, diện mạo bảnh bao. Hằng nghiêng đầu, cười duyên, đôi mắt lấp lánh như chưa từng có những ngày tháng buồn bã. Người đàn ông lạ mặt khẽ đặt tay lên tay Hằng, xoa nhẹ.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN
(Mỉm cười ấm áp)
Em đúng là biết cách làm anh bất ngờ mà.
HẰNG
(Cười khúc khích, rút tay về nhưng ánh mắt vẫn tình tứ)
Anh đừng có nói quá lên. Em chỉ là muốn anh vui thôi.
Hằng lại cười, tiếng cười vang vọng dù chỉ lọt được một phần nhỏ ra ngoài. Bà Lan như chết lặng. Tay bà siết chặt vào thành cây, móng tay cắm sâu vào lớp vỏ sần sùi. Huyết áp Bà Lan như dâng trào, tầm nhìn hơi nhòe đi. Bà cố định thần, nhìn rõ hơn. Đúng là nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên khuôn mặt Hằng, thứ mà bà chưa từng thấy kể từ ngày con trai bà mất.
Một cơn đau thắt nơi ngực, lạnh buốt chạy dọc sống lưng Bà Lan.
BÀ LAN
(Suy nghĩ, giọng đầy căm hờn)
Đúng là nó… Nó lừa dối mình!
Một cơn đau thắt nơi ngực, lạnh buốt chạy dọc sống lưng Bà Lan.
BÀ LAN
(Suy nghĩ, giọng đầy căm hờn)
Đúng là nó… Nó lừa dối mình!
Bà Lan không dám lao vào đối chất ngay lập tức. Toàn thân bà run rẩy, cơn thịnh nộ cuộn trào nhưng lý trí mách bảo bà phải bình tĩnh. Bà lén lút rút chiếc điện thoại cũ kỹ trong túi ra. Run rẩy siết chặt điện thoại, bà Lan cố gắng giấu mình sau gốc cây, chĩa ống kính qua khe lá, bấm liên tiếp vài tấm ảnh. Hình ảnh Hằng và người đàn ông lạ mặt đang nắm tay nhau rõ mồn một trong khung hình.
Từng giọt nước mắt nóng hổi chực trào ra, làm nhòe đi tầm nhìn của Bà Lan, nhưng bà nghiến răng kìm nén. Nỗi đau và sự phản bội biến thành một ngọn lửa giận dữ ngùn ngụt.
BÀ LAN
(Suy nghĩ, ánh mắt kiên định)
Mình phải có bằng chứng rõ ràng. Phải bắt nó ra mặt!
Tối đó, Bà Lan lê bước về căn nhà lạnh lẽo. Bóng đêm phủ trùm căn phòng của bà, chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc bàn thờ nơi di ảnh con trai bà đặt. Bà Lan ngồi sụp xuống ghế, hai mắt dán chặt vào nụ cười hiền lành của đứa con đã khuất.
BÀ LAN
(Suy nghĩ, giọng nghẹn ngào)
Thằng bé mới mất… mới ba tháng thôi, con ơi! Sao nó có thể…
(Nước mắt trào ra, nỗi đau thấu tim can)
Vợ mày lại ra nông nỗi này, con ơi!
Những kỷ niệm cũ ùa về như một thước phim quay chậm. Hình ảnh con trai bà, một chàng trai hiền lành, yêu vợ, hiện rõ mồn một trong tâm trí. Bà nhớ những ngày Hằng mới về làm dâu, hiền lành, lễ phép. Giờ đây, tất cả như một trò đùa tàn nhẫn. Chiếc điện thoại trong tay bà Lan khẽ rung lên, những tấm ảnh Hằng và người đàn ông lạ mặt hiện rõ trên màn hình, như những nhát dao cứa vào lòng bà.
BÀ LAN
(Suy nghĩ, ánh mắt đầy thất vọng và cay đắng)
Nó thay đổi nhanh đến vậy sao? Hay từ đầu, nó đã là một người khác?
Đêm đã về khuya, gần 1 giờ sáng. Bà Lan không sao chợp mắt được. Nỗi đau mất con, sự phản bội của con dâu, tất cả hòa quyện thành một cơn lốc xoáy trong tâm trí bà. Từ phòng Hằng, một tiếng động khẽ khàng lọt vào tai bà Lan. Bà giật mình, nín thở lắng nghe. Có tiếng bước chân nhẹ nhàng, rồi tiếng cửa phòng mở ra khe khẽ.
BÀ LAN
(Suy nghĩ, mắt mở to)
Chẳng lẽ… giờ này…
Bà Lan lập tức đứng dậy, nhẹ nhàng vén rèm cửa sổ, nhìn ra ngoài. Cánh cửa phòng Hằng chỉ hé mở một khe nhỏ, đủ để một bóng người lướt qua. Bà Lan không nhìn rõ mặt, nhưng dáng người đó không phải là Hằng. Tim bà đập thình thịch, một cảm giác ghê rợn xâm chiếm.
Sáng hôm sau, khi Hằng đang vội vã chuẩn bị đi làm, chiếc túi xách đã đặt sẵn trên bàn, cô liếc nhìn đồng hồ, vẻ sốt ruột. Từ phía cửa phòng khách, một giọng nói lạnh lùng, trầm và sắc vang lên, khiến Hằng giật mình.
BÀ LAN
Hằng, con có chuyện gì muốn nói với mẹ không?
Bà Lan đứng đó, ánh mắt sắc lạnh như dao, nén chặt sự tức giận đang cuộn trào bên trong. Lồng ngực bà phập phồng, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản đáng sợ. Hằng quay lại, đối diện với ánh mắt ấy. Khuôn mặt cô lập tức tái mét, bàn tay đang cầm chiếc chìa khóa run rẩy. Cô cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Bà Lan. Sự bối rối hiện rõ trên từng đường nét.
Bà Lan nhếch môi, từ từ rút ra chiếc điện thoại cầm trên tay. Bà không nói gì, chỉ mở khóa màn hình, lướt nhẹ một ngón tay rồi đưa thẳng về phía Hằng. Ánh mắt bà lạnh lẽo, theo dõi từng cử động của Hằng. Hằng do dự, bàn tay run rẩy đưa ra đón lấy chiếc điện thoại. Cô vừa nhìn vào màn hình, khuôn mặt lập tức tái mét, đôi mắt mở to đến mức không thể tin nổi. Từng bức ảnh hiện lên rõ mồn một: Hằng đang cười nói vui vẻ bên một người đàn ông lạ mặt tại một quán cà phê sang trọng, cử chỉ thân mật, ánh mắt đưa tình. Chiếc váy ôm sát, lớp trang điểm đậm và nụ cười rạng rỡ của cô trong ảnh hoàn toàn tương phản với vẻ tiều tụy, đau khổ mà cô vẫn cố gắng thể hiện trước mặt bà Lan.
Chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi khỏi tay Hằng. Cả người cô run rẩy, hơi thở gấp gáp. Cô lùi lại một bước, như muốn chạy trốn khỏi sự thật đang phơi bày. Một nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trong ánh mắt Hằng.
BÀ LAN
(Giọng gằn từng tiếng, phẫn nộ đến cực điểm, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh một cách đáng sợ)
Đây là gì, Hằng? Con giải thích đi! Con trai mẹ mới mất 3 tháng thôi đấy! Ba tháng… con nhớ không?
Hằng ngước lên nhìn Bà Lan, đôi môi lắp bắp, giọng nói lí nhí như sắp nghẹn.
HẰNG
Mẹ… mẹ hiểu lầm rồi… Con… con không phải…
Hằng như bị một cú sốc điện giật mạnh, bàn tay buông thõng, chiếc điện thoại rơi xuống nền gạch kêu lạch cạch. Cô quỵ xuống, đôi mắt ngấn lệ, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lem luốc lớp trang điểm. Hằng không thể giữ nổi vẻ bình tĩnh giả tạo thêm nữa. Cô bò lại gần Bà Lan, ôm chặt lấy chân bà, tiếng nấc nghẹn ngào rung lên cả lồng ngực.
HẰNG
(Khóc nức nở, giọng đứt quãng)
Con xin lỗi mẹ… con thật sự xin lỗi mẹ… làm ơn… mẹ hãy nghe con giải thích… Con… con cũng có nỗi khổ riêng…
Bà Lan vẫn đứng sững, đôi mắt sắc lạnh nhìn xuống Hằng đang vật vã dưới chân mình. Bà không gạt tay ra, nhưng cũng không vỗ về. Cơn giận dữ trong lòng bà vẫn bốc cháy dữ dội, thiêu rụi mọi thứ. Tuy nhiên, câu nói “con cũng có nỗi khổ riêng” của Hằng khẽ chạm vào một góc nhỏ trong tâm trí Bà Lan, như một tia lửa yếu ớt giữa biển lửa phẫn nộ. Bà Lan nhíu mày, nhìn chằm chằm vào mái tóc rối bời của con dâu. Nỗi khổ gì có thể lớn hơn nỗi đau mất con trai của bà? Bà nghi ngờ, nhưng đồng thời, một chút tò mò không thể kìm nén cũng bắt đầu trỗi dậy. Bà muốn biết, muốn nghe xem cô ta còn có thể bịa ra chuyện gì để biện minh.
BÀ LAN
(Giọng khàn đặc, nặng trĩu sự ngờ vực)
Nỗi khổ riêng? Nỗi khổ gì khiến con lén lút sau lưng chồng đã khuất, cười nói vui vẻ bên người đàn ông khác chỉ sau ba tháng? Hằng, con nghĩ mẹ sẽ tin con sao?
Hằng ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, van lơn nhìn Bà Lan. Cô gật đầu lia lịa, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu cảm thông nào trên khuôn mặt bà mẹ chồng lạnh lùng.
HẰNG
(Tiếng nấc vẫn chưa dứt, nhưng cố gắng nói rõ từng chữ)
Con biết… con biết mẹ khó tin… nhưng con không còn lựa chọn nào khác, mẹ ơi! Tất cả… tất cả chỉ vì…
Hằng cố gắng gượng đứng dậy, dù đôi chân vẫn còn run rẩy. Cô dùng mu bàn tay lem luốc nước mắt và phấn son quệt ngang mặt, như muốn xua đi sự yếu đuối, nhưng đôi vai vẫn không ngừng rung lên theo từng tiếng nấc nghẹn. Đôi mắt đỏ hoe của cô giờ đây không còn sự van lơn, mà thay vào đó là một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, pha lẫn sự mệt mỏi cùng cực.
BÀ LAN
(Nhíu mày, giọng vẫn đầy ngờ vực, nhưng đã có chút ngạc nhiên trước lời cuối của Hằng)
Khoản nợ? Nợ nần gì? Con trai mẹ… nó không bao giờ nợ nần ai! Con đừng hòng bịa đặt!
HẰNG
(Lắc đầu quầy quậy, nước mắt lại trào ra)
Con không bịa, mẹ ơi! Con biết mẹ sẽ không tin… con cũng không muốn mẹ phải lo lắng thêm… Nhưng… nhưng sau khi anh ấy mất, con mới biết được. Anh ấy… anh ấy có để lại một khoản nợ khổng lồ… một khoản nợ mà cả đời con cũng không biết làm sao để trả hết!
Bà Lan như bị sét đánh ngang tai. Khuôn mặt bà biến sắc nhanh chóng, từ vẻ phẫn nộ chuyển sang sững sờ, rồi một thoáng bối rối cực độ. Khoản nợ? Con trai bà, đứa con luôn chỉn chu, cẩn thận, sao lại có thể vướng vào nợ nần? Nỗi giận dữ ban nãy như bị dội một gáo nước lạnh, nhưng không tắt hẳn, mà hóa thành một sự hoài nghi to lớn. Tuy nhiên, nhìn thấy sự suy sụp thật sự trong mắt Hằng, một tia xót xa mong manh len lỏi vào tâm trí Bà Lan. Có lẽ nào… có lẽ nào cô ta nói thật?
BÀ LAN
(Giọng hụt hơi, không còn sự sắc lạnh ban đầu, nhưng thay vào đó là sự hoang mang tột độ)
Khoản nợ… khổng lồ? Là sao? Con đang nói cái gì vậy Hằng? Rốt cuộc… rốt cuộc chuyện này là sao?
HẰNG
(Nấc nghẹn, cố gắng kìm nén nước mắt nhưng vô vọng, giọng khản đặc)
Đúng là khoản nợ khổng lồ, mẹ ơi… Một khoản nợ từ công ty anh ấy… Con không biết chi tiết cụ thể, nhưng nó rất lớn. Sau khi anh ấy mất, con mới hay tin từ… từ người bạn của anh ấy.
BÀ LAN
(Chân mày nhíu chặt lại, cái tên “người bạn” khiến bà lập tức liên tưởng đến điều gì đó, giọng đanh lại)
Người bạn nào? Có phải là cái thằng đàn ông mà mày lén lút đưa về nhà vào cái đêm hôm đó không hả? Mày còn dám chối sao?
Hằng ngước nhìn Bà Lan, đôi mắt sưng húp lộ rõ sự bất lực và mệt mỏi cùng cực. Cô đã quá kiệt sức để phải biện minh cho những hiểu lầm không thể giải thích.
HẰNG
(Lắc đầu quầy quậy, nước mắt lại trào ra, xen lẫn sự oan ức)
Không phải vậy, mẹ ơi! Không phải như mẹ nghĩ đâu! Anh ấy… anh ấy là bạn của chồng con. Sau khi anh ấy mất, công ty có nhiều vấn đề tài chính, và anh ấy… chồng con… đã để lại một khoản nợ rất lớn. Anh ấy là người duy nhất giúp con tìm cách giải quyết số nợ đó. Anh ấy là luật sư, là đối tác cũ của công ty… Anh ấy chỉ đang giúp con thôi!
Lời Hằng nói như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Bà Lan. Cả người bà cứng đờ, từng câu từng chữ của Hằng thấm vào tâm trí bà như những mũi kim châm nhói buốt. “Bạn của chồng con,” “giúp con tìm cách giải quyết số nợ,” “là luật sư”… Những lời lẽ đó xoáy sâu vào trái tim bà, vạch trần mọi suy nghĩ tồi tệ, mọi sự phán xét cay nghiệt mà bà đã dành cho Hằng suốt thời gian qua.
Khuôn mặt Bà Lan biến sắc nhanh chóng, từ vẻ phẫn nộ chuyển sang sững sờ, rồi bàng hoàng tột độ. Hai tai bà ù đi, một tiếng “ong ong” vang vọng trong đầu. Mọi suy đoán, mọi cáo buộc trong lòng bà bỗng sụp đổ tan tành. Cái nhìn chán ghét, sự khinh miệt bà dành cho Hằng giờ đây quay ngược lại, đâm thẳng vào chính mình. Bà Lan bắt đầu cảm thấy một nỗi xấu hổ lớn lao dâng lên, nóng ran cả mặt. Bà đã hiểu lầm quá lớn. Một cảm giác hối hận sâu sắc, nặng trĩu bắt đầu len lỏi vào từng tế bào.
BÀ LAN
(Cả người bà run rẩy, nhìn Hằng bằng ánh mắt đầy hối lỗi. Bà không dám tin những gì mình vừa nghe, nhưng sự chân thành trong lời nói của Hằng lại quá rõ ràng)
Vậy… vậy cái khoản nợ đó… lớn đến mức nào? Và… và tất cả những chuyện con ăn mặc, trang điểm lòe loẹt… thức khuya dậy sớm… là vì chuyện này sao?
HẰNG
(Cố nén tiếng nấc, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Bà Lan, chất chứa bao nhiêu tủi hờn và mệt mỏi)
Lớn lắm, mẹ ơi. Con không muốn mẹ phải lo lắng thêm nên không dám nói. Mẹ đã quá đau khổ vì anh ấy rồi. Những bộ quần áo, lối trang điểm… con biết mẹ không thích… con cũng không muốn như vậy. Nhưng đó là cách duy nhất con có thể làm để họ nhìn nhận con một cách nghiêm túc.
BÀ LAN
(Giọng bà run run, trong lòng như có hàng ngàn mũi kim châm)
Là sao? Con nói rõ cho mẹ nghe đi.
HẰNG
(Nuốt khan, giọng cô nghẹn lại nhưng vẫn cố gắng nói rành mạch)
Những người con gặp, họ là đối tác làm ăn cũ của công ty anh ấy, hoặc là chủ nợ… hoặc là những người có thể giúp con giải quyết mọi chuyện. Con phải tỏ ra mạnh mẽ, có năng lực, để họ tin tưởng và giúp đỡ con, mẹ ạ. Nếu con trông yếu đuối, nhợt nhạt, họ sẽ nghĩ con không có khả năng giải quyết vấn đề, họ sẽ coi thường và không ai chịu hợp tác với con đâu.
Lời giải thích của Hằng như một cú đánh mạnh vào nhận thức của Bà Lan. Bao nhiêu thành kiến, bao nhiêu sự khó chịu của bà về vẻ ngoài của Hằng bỗng chốc tan biến. Bà nhìn Hằng, từ chiếc váy ôm sát đến đôi guốc cao gót, không còn thấy sự lòe loẹt mà chỉ thấy một sự cố gắng đến cùng cực.
BÀ LAN
(Bà Lan nhìn sâu vào đôi mắt mệt mỏi của Hằng, cảm giác đau xót dâng trào. Những lời lẽ cay nghiệt, những ánh nhìn dò xét của bà bỗng quay ngược lại, đâm vào chính tâm can)
Vậy nên… con mới về khuya… mới có những cuộc điện thoại thầm thì…
HẰNG
(Gật đầu, nước mắt lại chực trào)
Vâng, mẹ. Con phải đi gặp họ, đôi khi còn phải ra tận nơi để nói chuyện trực tiếp. Có những buổi làm việc kéo dài đến khuya. Những cuộc gọi… là trao đổi công việc với anh luật sư đó… Để tìm cách trì hoãn, để tìm hướng đi tốt nhất cho số nợ này.
Từng lời Hằng nói như những nhát dao cứa vào lòng Bà Lan. Bà nhớ lại những lần mình đã nhìn Hằng bằng ánh mắt khinh miệt, những lần bà thầm rủa Hằng là đồ con dâu hư hỏng, lăng loàn. Giờ đây, mọi thứ đổ sập. Bà Lan cảm thấy một nỗi xấu hổ tột cùng, một sự hối hận cồn cào chưa từng có. Bà nhìn Hằng, đứa con dâu đang gồng mình chịu đựng tất cả, một mình xoay sở trong mớ bòng bong mà con trai bà để lại. Bà Lan bắt đầu cảm thấy day dứt, thương con dâu vô hạn. Nỗi đau mất con trai vẫn còn đó, nhưng nỗi đau của sự hiểu lầm và hối hận giờ đây còn lớn hơn gấp bội.
HẰNG
(Giọng cô vẫn nghẹn ngào, nhưng cô cố gắng nói rõ ràng, mắt nhìn thẳng Bà Lan, như muốn trút hết mọi gánh nặng. Cô thở dài một hơi đầy mệt mỏi)
Còn đêm đó… đêm con ở trong phòng, mẹ có nghe thấy tiếng con nói chuyện không? Tiếng đàn ông… Con biết mẹ đã nghĩ gì.
BÀ LAN
(Cả người Bà Lan giật nảy, bà cúi gằm mặt xuống, không dám đối diện với ánh mắt Hằng. Nỗi hổ thẹn cuộn trào trong bà còn mạnh hơn cả sự tò mò muốn biết. Bà Lan chỉ khẽ gật đầu, một giọt nước mắt lăn trên gò má)
Mẹ… mẹ có nghe.
HẰNG
(Hằng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nữa trượt xuống khóe mi, rồi cô mở mắt, giọng chất chứa sự tủi thân và mệt mỏi tột độ)
Đó là anh luật sư con đã nói với mẹ. Anh ấy gọi đến để bàn bạc một vài điều khoản khẩn cấp trong hợp đồng với chủ nợ, để tìm cách trì hoãn thêm. Đêm đó con stress quá, và mệt mỏi tột cùng. Con đã cố gắng nói nhỏ nhất có thể, nhưng con không kìm được tiếng nói lớn hơn bình thường. Con xin lỗi mẹ.
Bà Lan như bị một luồng điện xẹt qua người. Những mảnh ghép cuối cùng về sự “lăng loàn” của Hằng sụp đổ hoàn toàn, tan biến như bong bóng xà phòng. Bà thở phào một tiếng, cảm giác nhẹ nhõm đến tột cùng khi biết rằng con dâu mình vẫn trong sạch, không hề phản bội con trai bà. Nhưng ngay lập tức, sự nhẹ nhõm ấy bị thay thế bởi một nỗi đau xót, day dứt còn lớn hơn. Bà Lan nhìn Hằng, đứa con dâu xanh xao, tiều tụy vì gánh nặng. Những lời lẽ cay nghiệt, những ánh mắt phán xét mà bà đã dành cho Hằng giờ đây quay ngược lại, đâm sâu vào tâm can Bà Lan. Bà Lan cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim, nỗi hối hận bóp nghẹt lấy bà. Sao Bà Lan có thể nghi ngờ một đứa trẻ đang một mình vật lộn với bi kịch lớn đến vậy?
Bà Lan bật khóc nức nở, những tiếng thổn thức vỡ òa, nghẹn ứ nơi cổ họng. Bà không kìm được nữa, lao đến ôm chầm lấy Hằng. Làn nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt khắc khổ, thấm ướt mái tóc rối bời của cô con dâu. Bàn tay run rẩy của Bà Lan vuốt ve mái tóc Hằng, như muốn xoa dịu đi bao nhiêu tổn thương mà bà đã gây ra.
BÀ LAN
(Giọng bà run rẩy, đứt quãng vì những tiếng nấc)
Mẹ… mẹ xin lỗi con, Hằng. Là mẹ có lỗi… mẹ có lỗi với con nhiều lắm… Mẹ đã không tin tưởng con… không hiểu cho con…
Bà Lan ôm chặt lấy Hằng, dường như muốn truyền hết nỗi ân h hận, sự hối lỗi vào vòng tay ấy. Nỗi đau chất chứa bao lâu nay của Hằng cũng vỡ òa theo những giọt nước mắt của mẹ chồng. Cô không còn kìm nén được nữa, những uất ức, tủi thân bị dồn nén bấy lâu nay bỗng tuôn trào. Hằng nép vào lòng Bà Lan, khóc nấc lên từng tiếng.
HẰNG
(Khóc nức nở)
Mẹ… mẹ ơi…
Cả hai mẹ con cứ thế ôm nhau khóc, không nói nên lời. Tiếng nức nở hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng đầy bi thương nhưng cũng chứa chan sự giải tỏa. Tất cả những hiểu lầm, những nghi kỵ, những nỗi đau khổ mà họ đã phải chịu đựng trong ba tháng qua giờ đây được rửa trôi bởi những dòng nước mắt chân thành. Tình cảm mẹ con, tưởng chừng đã rạn nứt không thể hàn gắn, bỗng chốc trở nên gắn bó, sâu sắc hơn bao giờ hết, như hai con người vừa trải qua bão tố và tìm thấy bến bờ bình yên trong vòng tay nhau.
Sau những giọt nước mắt vỡ òa, những lời xin lỗi và thấu hiểu được trao đi, Bà Lan và Hằng từ từ rời vòng tay nhau. Gương mặt cả hai vẫn còn vương những vệt nước mắt, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự nhẹ nhõm và một tình cảm gắn bó hơn bao giờ hết. Bà Lan đưa tay lau nước mắt cho Hằng, rồi kéo cô con dâu ngồi xuống chiếc ghế sofa cũ kỹ trong Căn nhà. Căn nhà vốn dĩ luôn chìm trong không khí nặng nề nay như được thắp sáng bởi một luồng hơi ấm lạ thường.
BÀ LAN
(Giọng đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn còn chút nghẹn ngào)
Hằng à… Bây giờ mẹ con mình phải cùng nhau cố gắng. Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi con.
HẰNG
(Gật đầu, nắm chặt tay Bà Lan)
Dạ, mẹ. Con hiểu rồi. Con sẽ cùng mẹ vượt qua tất cả.
Bà Lan mỉm cười hiền từ, siết nhẹ bàn tay Hằng, ánh mắt bà tràn ngập tình yêu thương và sự tin tưởng. Những lo toan về tương lai, về những gánh nặng tài chính, về những ánh nhìn dò xét từ bên ngoài vẫn còn đó, nhưng trong khoảnh khắc này, chúng dường như lùi xa, nhường chỗ cho niềm hy vọng mong manh vừa được nhen nhóm.
BÀ LAN
Mẹ con mình cùng nhau cố gắng con nhé. Mẹ sẽ luôn ở bên con.
Hằng gật đầu, bờ môi khẽ mỉm cười. Nụ cười không còn gượng gạo, không còn ẩn chứa nỗi đau, mà là nụ cười của sự bình yên và tin tưởng. Trong Căn nhà nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống hai bóng người đang ngồi cạnh nhau. Những sóng gió vừa qua đã không đánh gục họ, mà ngược lại, đã hàn gắn họ lại gần hơn. Họ không còn là mẹ chồng – nàng dâu đầy rào cản, mà đã trở thành hai người phụ nữ nương tựa vào nhau, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, một sự ấm áp đến lạ lùng tràn ngập khắp Căn nhà, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn của Bà Lan và Hằng. Đó không chỉ là cảm giác nhất thời sau cơn bão cảm xúc, mà là một nguồn năng lượng diệu kỳ, thắp sáng cả một tương lai từng tưởng chừng như mịt mờ, vô định. Niềm tin vào bản thân, vào sức mạnh của sự đoàn kết và tình yêu thương, cùng với hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn, đã trở thành điểm tựa vững chắc không thể lay chuyển cho cả hai người phụ nữ. Dù con đường phía trước còn chất chứa bao nhiêu chông gai, bao nhiêu thử thách chưa được gọi tên, nhưng giờ đây họ đã có nhau, có một sợi dây tình cảm chân thành được tôi luyện qua những giọt nước mắt và sự thấu hiểu sâu sắc nhất. Ánh mắt Bà Lan nhìn Hằng đầy yêu thương, như nhìn thấy một phần máu mủ của mình, một người con gái mà bà sẽ hết lòng che chở. Hằng cũng vậy, cảm nhận được hơi ấm và sự bình yên từ bàn tay mẹ chồng, cô biết rằng mình không còn đơn độc trên hành trình đầy gian nan phía trước. Họ đã học được một bài học quý giá: đôi khi, những giông bão cuộc đời lại chính là chất xúc tác mạnh mẽ nhất để con người xích lại gần nhau hơn, để học cách tha thứ, yêu thương và trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống. Hạnh phúc không phải là việc không có thử thách, mà là cùng nhau vượt qua thử thách để tìm thấy sự bình yên và ý nghĩa thực sự. Và trong Căn nhà nhỏ bé ấy, bình yên đã trở lại, mang theo những tia hy vọng mới, dịu dàng, bền bỉ và sáng trong, sẵn sàng đón chào một chương mới của cuộc đời với những khởi đầu hứa hẹn.

