“Hàng xóm làm đường ống thải nước nhưng đổ hết sang vườn nhà tôi, nói mãi họ vẫn không thay đổi cho đến nửa đêm lúc nước chảy tôi phải hành động….
Tôi sống trong một căn nhà nhỏ với khu vườn sau đầy rau xanh và hoa trái – là cả niềm tự hào của tôi sau bao năm vun trồng. Nhưng rồi, cái yên bình ấy biến mất kể từ khi nhà hàng xóm mới xây lại công trình phụ.
Họ kéo đường ống nước thải ra phía sau, và từ hôm đó, mỗi lần họ giặt giũ hay tắm rửa, dòng nước đục ngầu, sủi bọt xà phòng, lại lén lút chảy thẳng sang vườn tôi. Rau bắt đầu úa, đất bốc mùi, giun dế không còn – cả khu vườn như đang hấ;p h;;ối.
Tôi nhắc khéo – không một lần, mà đến năm, bảy lần. Khi thì nhẹ nhàng:
“Anh ơi, chắc nước bên nhà chảy nhầm sang vườn em rồi…”
Khi thì cứng rắn hơn:
“Làm ơn sửa lại đường ống, vườn em h;ỏ;ng hết rồi.”
Nhưng câu trả lời luôn là một nụ cười nhạt: “Ừ để anh xem lại”, rồi… không có gì thay đổi.
Tôi chịu đựng, cố gắng giữ hòa khí xóm làng. Cho đến một ngày…
Hôm đó trời mưa tầm tã. Cơn mưa kéo dài như ông trời cũng tức giận thay cho tôi. Và rồi, đường ống xả thải bên nhà họ bị v;ỡ.
Dòng nước thối tràn ngược lên ngay sân nhà họ, ngập vào tận cửa. Mùi h;;ôi ta;;nh khiến cả xóm nhao nhao bịt mũi. Những vết b;;ẩ;n lo;;a;ng l;;ổ khiến chiếc sân lát gạch nhà họ trông như một bãi rác nhỏ. Tôi nhìn thấy họ cuống cuồng xả nước, lấy bao cát chắn, lấy chổi hì hục quét. Nhưng vô ích – nước thải không dễ gì kiểm soát khi đã “quen đường”.
Chiều hôm đó, họ gõ cửa nhà tôi, lần đầu tiên với thái độ khẩn khoản:
“Chị ơi… cho bọn em xin lỗi. Ngày mai thợ đến, bọn em sửa lại hết.”
Tôi không phải người thích g;;ây chuyện. Nhưng khi bị dồn ép đến mức đất vườn hóa mục, rau cỏ ch;;ế;;t h;;é;;o, lời nói bị xem nhẹ… thì sự nhẫn nhịn cũng đến lúc cạn.
Sau ngày nước thải tràn vào sân họ, tôi vẫn giữ im lặng. Nhưng đêm hôm đó, tôi cầm đèn pin, đội nón, đi ra phía sau. Tôi phải hành động…..”
“Nhân vật chính đội nón, tay cầm đèn pin bước ra khu vườn
phía sau. Ánh đèn pin nhỏ hẹp chỉ đủ soi sáng từng bước chân trên nền đất ẩm ướt. Mùi hôi tanh xộc thẳng vào cánh mũi, không phải mùi phân bón hay đất đai quen thuộc, mà là thứ mùi khó chịu, nồng nặc của nước thải đọng lại.
Bóng đèn rung nhẹ khi nhân vật chính đưa nó lướt qua những luống rau từng xanh tốt. Giờ đây, lá úa vàng, thân èo uột, cằn cỗi. Những gốc hoa yêu thích héo rũ, không còn sức sống. Mặt đất cứng lại, loang lổ những vệt bọt xà phòng khô, không còn thấy bóng dáng một con giun hay côn trùng có ích nào. Cả khu vườn, niềm tự hào bấy lâu, giờ như một sinh vật đang thoi thóp, bị đầu độc bởi chính dòng nước bẩn thỉu từ nhà bên.
Nhìn cảnh tượng ấy, bao nhiêu ấm ức, bao nhiêu sự nhẫn nhịn dồn nén bỗng trào lên. Cái cảm giác bị coi thường, bị phá hoại ngay trên mảnh đất của mình khiến lòng nhân vật chính quặn lại. Họ đã bỏ ngoài tai tất cả những lời nhắc nhở, những lời van xin lịch sự. Họ nghĩ rằng cứ phớt lờ là xong sao?
Trong bóng tối mịt mờ, chỉ có ánh đèn pin làm bạn, sự uất nghẹn đó không còn là nỗi buồn tủi đơn thuần. Nó hóa thành một ngọn lửa giận dữ, thiêu đốt sự do dự cuối cùng. Nhân vật chính siết chặt cán đèn pin, ánh mắt kiên quyết quét qua khu vườn rồi dừng lại ở bức tường rào ngăn cách với nhà hàng xóm. Tiếng nước vẫn róc rách đâu đó, như một lời thách thức.
Đủ rồi. Sự chịu đựng đã đến giới hạn. Cái quyết tâm sắt đá hình thành trong khoảnh khắc ấy, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhân vật chính biết mình phải làm gì đó để chấm dứt chuyện này, không thể chờ đợi thêm nữa. Và họ sẽ làm điều đó, ngay bây giờ.”
“Chủ nhà siết chặt cán đèn pin, sự quyết tâm sắt đá đã hình thành trong khoảnh khắc nhìn khu vườn tan hoang. Họ quay lưng lại với mớ hỗn độn đó, bước những bước dứt khoát về phía bức tường rào thấp ngăn cách với nhà hàng xóm mới. Ánh đèn pin chao đảo theo mỗi bước đi, chỉ rọi sáng một vệt nhỏ trên nền đất ẩm ướt.
Đến sát ranh giới, nơi bức tường kết thúc, Chủ nhà dừng lại. Tiếng nước róc rách nghe rõ hơn, như một lời chế nhạo. Họ nâng đèn pin, rọi thẳng vào chân tường. Ánh sáng mạnh mẽ xé tan màn đêm, chiếu rõ mồn một cái miệng ống nhựa PVC màu xám đục lòi ra từ phía nhà hàng xóm. Nó nằm sát mặt đất, hướng thẳng sang khu vườn của Chủ nhà. Xung quanh miệng ống là những vệt nước bẩn đục ngầu đã khô lại, lấm tấm bọt xà phòng trắng bệch, bằng chứng không thể chối cãi về tội ác môi trường diễn ra hàng ngày.
Chủ nhà cúi thấp người, chiếc nón lá sùm sụp che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ ánh mắt sắc lạnh. Họ dùng mũi giày cẩn thận gạt nhẹ lớp đất xung quanh miệng ống, kiểm tra xem nước chảy ra đã xói mòn địa hình đến mức nào. Dòng nước thải theo quán tính chảy thành một vệt dài, loang lổ trên nền đất vườn, thấm sâu vào từng thớ đất. Họ quan sát kỹ hướng chảy, ước tính lượng nước và mức độ ảnh hưởng.
Trong đầu Chủ nhà, một kế hoạch đang dần hình thành. Không thể dùng vũ lực, cũng không thể tiếp tục năn nỉ. Phải có một cách khác, một cách “”tế nhị”” hơn, nhưng đủ hiệu quả để khiến hàng xóm phải tự thân vận động. Ánh mắt họ quét qua miệng ống, qua vệt nước, qua khu vườn đang hấp hối, rồi dừng lại ở bức tường và những viên gạch lỏng lẻo. Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Họ đã thấy điểm yếu. Và họ biết phải làm gì.”
“Chủ nhà đứng thẳng dậy, quay lưng lại với bức tường và cái miệng ống cống đầy ám ảnh. Ánh đèn pin vẫn lăm lăm trên tay, giờ soi dọc theo lối đi nhỏ dẫn vào sâu trong khu vườn. Họ không vội vã bước về phía nhà, mà rẽ vào một góc khuất, nơi thường để dụng cụ làm vườn. Chiếc xẻng nhỏ rỉ sét được tìm thấy ngay dưới mái hiên lụp xụp. Vài viên gạch vụn còn sót lại từ lần sửa chữa trước đó nằm lăn lóc gần đó cũng được gom lại. Chủ nhà nhặt chúng lên, cảm nhận trọng lượng quen thuộc trên tay.
Trong đầu họ, ý tưởng đã không còn là phác thảo mơ hồ nữa, mà đã thành một kế hoạch chi tiết, sắc bén. Họ nhìn về phía miệng ống cống lần nữa, rồi lại nhìn sang khu đất nhà hàng xóm. Dòng chảy đục ngầu kia đã hủy hoại khu vườn này đủ rồi. Đã đến lúc nó phải tìm một hướng đi khác.
Chủ nhà quay lại sát chân tường, nơi miệng ống vẫn đang phun ra dòng nước đều đặn. Họ cẩn thận đặt chiếc đèn pin xuống đất, chiếu sáng khu vực làm việc. Chiếc nón lá vẫn che đi phần lớn khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lấp lánh quyết tâm. Họ quỳ xuống, cầm lấy chiếc xẻng nhỏ.
Một vài nhát xẻng nhẹ nhàng được đưa xuống ngay mép miệng ống, xới lớp đất mềm đã ngấm nước. Họ đào một rãnh nhỏ, sâu khoảng vài phân, hướng thẳng ra phía ngang chứ không còn hướng về khu vườn nữa. Hoặc, họ đặt vài viên gạch vụn một cách khéo léo ngay dưới miệng ống, tạo thành một bức tường chắn hoặc một con kênh dẫn dòng tạm thời. Mỗi động tác đều được thực hiện tỉ mỉ, tính toán. Mục đích là rõ ràng: dòng nước thải khi chảy ra sẽ không còn hướng thẳng vào vườn nhà mình nữa, mà sẽ phải… đổi hướng. Nó sẽ lệch sang một bên khác, có thể đọng lại ngay chân tường rào, hoặc lan ra chính trên mảnh đất trống của nhà hàng xóm.
Từng viên gạch được sắp đặt, từng nhát xẻng được ấn xuống. Mùi nước thải vẫn bốc lên nồng nặc, nhưng giờ đây, nó không còn khiến Chủ nhà cảm thấy bất lực nữa. Thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút hả hê thầm kín. Họ đang “”thiết kế”” lại dòng chảy, một cách lặng lẽ và đầy tính toán. Màn đêm bao trùm, chỉ có ánh đèn pin lờ mờ và tiếng động sột soạt của đất cát. Kế hoạch đang được triển khai.”
“Họ quỳ xuống, cầm lấy chiếc xẻng nhỏ. Một vài nhát xẻng nhẹ nhàng được đưa xuống ngay mép miệng ống, xới lớp đất mềm đã ngấm nước. Họ đào một rãnh nhỏ, sâu khoảng vài phân, hướng thẳng ra phía ngang chứ không còn hướng về khu vườn nữa. Hoặc, họ đặt vài viên gạch vụn một cách khéo léo ngay dưới miệng ống, tạo thành một bức tường chắn hoặc một con kênh dẫn dòng tạm thời. Mỗi động tác đều được thực hiện tỉ mỉ, tính toán. Mục đích là rõ ràng: dòng nước thải khi chảy ra sẽ không còn hướng thẳng vào vườn nhà mình nữa, mà sẽ phải… đổi hướng. Nó sẽ lệch sang một bên khác, có thể đọng lại ngay chân tường rào, hoặc lan ra chính trên mảnh đất trống của nhà hàng xóm. Từng viên gạch được sắp đặt, từng nhát xẻng được ấn xuống. Mùi nước thải vẫn bốc lên nồng nặc, nhưng giờ đây, nó không còn khiến Chủ nhà cảm thấy bất lực nữa. Thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút hả hê thầm kín. Họ đang “”thiết kế”” lại dòng chảy, một cách lặng lẽ và đầy tính toán. Màn đêm bao trùm, chỉ có ánh đèn pin lờ mờ và tiếng động sột soạt của đất cát. Kế hoạch đang được triển khai.
Chủ nhà hít một hơi thật sâu, tiếng thở dốc trong đêm tĩnh mịch nghe thật lớn. Họ cẩn thận đưa lưỡi xẻng xuống, đào thêm một lớp đất nữa. Tiếng xẻng chạm vào lớp đất ẩm, rồi đôi khi va khẽ vào một viên sỏi nhỏ, tạo ra âm thanh lạo xạo khẽ khàng. Dù nhỏ, nhưng trong không gian yên tĩnh của đêm khuya, nó vẫn khiến Chủ nhà phải dừng lại, lắng tai nghe ngóng. Từ phía nhà hàng xóm mới, không có bất kỳ tiếng động nào vọng sang. Có lẽ họ đã ngủ say sau một ngày mệt mỏi vật lộn với “”bãi chiến trường”” đầy mùi trên sân nhà mình.
Cảm giác lén lút bao trùm lấy Chủ nhà. Mỗi động tác đều phải thật nhẹ nhàng, khẽ khàng, như một điệp viên đang thực hiện nhiệm vụ tối mật. Ánh đèn pin tập trung vào khu vực làm việc, tạo thành một vầng sáng nhỏ cô lập họ với thế giới xung quanh. Họ khẽ nhếch mép cười. Cái cảm giác làm điều gì đó “”sai trái”” nhưng lại cảm thấy hoàn toàn đúng đắn, thậm chí còn rất hả hê, thật kỳ lạ. Đây mới chỉ là khởi đầu. Đây chính là cái “”bài học”” mà gia đình hàng xóm đáng nhận được sau bao lần họ phớt lờ, khinh thường khu vườn và sự kiên nhẫn của Chủ nhà. Những nhát xẻng tiếp tục được đưa xuống, lớp đất được vun lên. Con rãnh nhỏ dần hình thành, hoặc bức tường gạch tạm bợ dần định hình, từng chút một chuyển hướng dòng nước thải đục ngầu, sủi bọt. Dòng chảy vẫn đều đặn tuôn ra, nhưng giờ đây, nó không còn chảy thẳng vào khu vườn đã bị tàn phá nữa. Nó đang tìm một con đường mới, một con đường do chính Chủ nhà “”thiết kế”” trong bóng tối.”
Khoảng mười lăm phút trôi qua trong sự căng thẳng tột độ. Cuối cùng, Chủ nhà thở phào nhẹ nhõm, công việc đã hoàn thành. Họ cẩn thận lùi lại vài bước, chiếu ánh đèn pin vào khu vực vừa tác động. Lớp đất bị xới lên đã được san phẳng và ngụy trang khá kỹ bằng lá cây mục và đất khô, nhìn qua khó lòng phát hiện sự bất thường trong bóng tối. Khuôn mặt Chủ nhà lấm lem mồ hôi và dính đầy đất cát, nhưng ánh mắt họ ánh lên vẻ mãn nguyện. Họ vội vàng giấu chiếc xẻng nhỏ và đèn pin vào bụi cây gần đó, dự định thu dọn sau. Tiếp theo, Chủ nhà rón rén quay trở lại căn nhà nhỏ của mình, từng bước chân nhẹ như không. Trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà là sự hồi hộp xen lẫn chút đắc thắng. “Vậy là xong,” một suy nghĩ thoáng qua trong đầu họ, ngắn gọn và đầy hả hê. Họ đã hoàn thành “tác phẩm” của mình trong đêm.
“Chủ nhà nhẹ nhàng đóng cánh cửa, bóng tối bao trùm lấy căn phòng nhỏ. Họ tắm qua loa rồi lên giường, nhưng giấc ngủ là điều xa vời. Mắt cứ mở thao láo nhìn trần nhà. Màn đêm tĩnh mịch tưởng chừng có thể xoa dịu tâm trí, nhưng không, trong đầu họ lúc này như một cuốn phim quay chậm đầy ám ảnh. Đầu tiên là hình ảnh khu vườn tội nghiệp của mình, những luống rau xanh mướt giờ héo úa, cằn cỗi dưới lớp nước thải đục ngầu. Mùi hôi tanh như vẫn còn vương vấn đâu đây, dù họ đã ở trong nhà. Rồi khuôn mặt của gia đình hàng xóm hiện lên, đặc biệt là nụ cười nhạt nhẽo, cái nhún vai bất cần khi họ nhắc nhở về đường ống. Sự khinh thường và thái độ phớt lờ ấy như ngọn lửa bùng lên mỗi khi nghĩ lại.
Và rồi, tâm trí Chủ nhà chuyển sang hình ảnh của chính mình lúc nửa đêm, lúi húi dưới ánh đèn pin, cẩn thận thực hiện “”kế hoạch”” của mình. Cái xẻng nhỏ đào bới, lớp đất được ngụy trang… Họ đã tạo ra một cái bẫy. Một cái bẫy dựa trên sự chủ quan của họ.
Liệu sáng mai, khi gia đình hàng xóm thản nhiên xả nước như thường lệ, điều gì sẽ xảy ra? Họ có phát hiện ra sự bất thường không? Hay sẽ chỉ là một sự cố đường ống đơn thuần khiến họ phải đau đầu?
Một luồng cảm xúc lẫn lộn dâng trào trong lòng Chủ nhà. Sự lo lắng, thấp thỏm về hậu quả, về việc bị phát hiện cứ quanh quẩn. Nhưng xen lẫn với đó là một cảm giác hồi hộp, thậm chí là mong chờ đến sáng mai. Mong chờ được chứng kiến cảnh tượng ấy, cái khoảnh khắc mà họ sẽ phải đối mặt với hậu quả của sự thiếu ý thức và coi thường người khác.
Đêm dài dằng dặc. Đồng hồ tích tắc từng giây, mỗi tiếng động như một lời nhắc nhở về cái bẫy đang chờ kích hoạt dưới lòng đất. Chủ nhà trằn trọc, không sao chợp mắt được. Cái bẫy đã được đặt ra. Giờ chỉ còn chờ thời điểm nó sập xuống.”
“Sáng hôm sau, còn chưa tảng sáng hẳn, Chủ nhà đã thức giấc. Họ nhẹ nhàng rời giường, cố gắng không gây ra tiếng động, rồi bước ra cửa sau. Ánh sáng ban mai còn yếu ớt phủ lên khu vườn quen thuộc. Lấy cái bình tưới cũ, họ bước ra phía trước nhà, giả vờ chăm chút cho mấy bụi cây cảnh trước cổng.
Từng động tác đều được thực hiện một cách chậm rãi, tự nhiên nhất có thể. Khuôn mặt tỏ ra bình thản, thỉnh thoảng còn khẽ ngân nga một điệu nhạc vu vơ trong họng. Nhưng bên trong, ruột gan Chủ nhà thắt lại. Mọi giác quan đều tập trung vào ngôi nhà bên cạnh. Tai cứ dỏng lên, cố bắt lấy dù chỉ là âm thanh nhỏ nhất.
Không gian yên tĩnh đến lạ thường. Không có tiếng bước chân, không tiếng đóng cửa, và quan trọng nhất, không có tiếng nước chảy từ đường ống quen thuộc. Kim đồng hồ nhích dần từng phút. Thời điểm mà họ thường sử dụng nước đã sắp tới, rồi qua đi. Vẫn không có gì.
Chủ nhà siết nhẹ quai bình tưới. Có lẽ họ chưa dùng nước thật, hoặc có điều gì đó khác đang xảy ra mà mình không biết? Hay cái bẫy vẫn chưa đủ “”ngọt””? Cảm giác hồi hộp xen lẫn thấp thỏm cứ cuộn trào trong lòng. Họ tiếp tục tưới cây, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhanh sang nhà hàng xóm, chờ đợi… chỉ chờ đợi một âm thanh, một dấu hiệu. Sự tĩnh lặng này còn đáng sợ hơn cả tiếng nước thải xối xả ngày thường.”
“Họ quay trở lại nhà, bắt tay vào dọn dẹp những công việc buổi sáng thường ngày trong bếp. Vẫn giữ sự chú ý, tai vẫn dỏng lên nghe ngóng. Thời gian cứ thế trôi qua, mặt trời dần lên cao hơn. Khoảng giữa buổi sáng, khi Chủ nhà đang cặm cụi lau dọn, một âm thanh bất ngờ vọng đến từ phía sau nhà hàng xóm.
Đó không phải là tiếng nước xả rào rào như thường lệ. Lần này, tiếng nước nghe rất khác, như đang chảy xiết, kèm theo một sự hỗn loạn nào đó. Rồi, xen lẫn tiếng nước, một giọng nói đàn ông vang lên, rõ ràng là tiếng của người hàng xóm.
“”Quái lạ, sao nước lại chảy ra đây thế này?!”” Giọng nói đầy vẻ bực bội và khó hiểu.
Chủ nhà khẽ dừng tay. Một nụ cười nhỏ, đầy ẩn ý nở trên môi họ. Tiếng nước chảy ngày càng lớn, nghe như đang tràn ra đâu đó rất mạnh. Tiếp theo là tiếng càu nhàu, tiếng bước chân vội vã, và cả tiếng cạy mở gì đó. Chủ nhà đứng lặng một lát, lắng nghe. Chắc chắn rồi. Cái bẫy đêm qua đã phát huy tác dụng.”
“Chủ nhà bước nhẹ nhàng về phía cửa sổ đằng sau nhà, khẽ khàng hé một khe nhỏ đủ để nhìn sang sân nhà hàng xóm. Qua lớp kính lờ mờ, cảnh tượng hiện ra khiến Chủ nhà không khỏi nhếch mép. Đúng như dự đoán. Ngay sát chân tường nhà hàng xóm, một vũng nước lớn, đục ngầu và sủi đầy bọt xà phòng đang lênh láng trên nền xi măng. Đó chính là thứ nước thải đáng lẽ ra phải chảy sang vườn nhà Chủ nhà, nhưng giờ đây lại quẩn quanh ngay trên sân nhà họ.
Người đàn ông hàng xóm, với vẻ mặt đầy khó hiểu và bực tức, đang cầm một chiếc chổi cán dài, cố gắng lùa vũng nước bẩn đi. Anh ta đẩy mạnh, đẩy yếu, nghiêng chổi, nhưng thứ chất lỏng đáng ghét kia cứ trôi dạt lại, không chịu thoát đi đâu cả. Nó cứ quẩn quanh ngay chỗ ống bị vỡ đêm qua, bốc lên một mùi hôi tanh khó chịu mà Chủ nhà có thể tưởng tượng ra dù đang đứng cách đó một khoảng. Anh ta lùa nước về phía một cái lỗ nhỏ ở góc sân (chính là điểm tiếp giáp với khu vườn Chủ nhà), nhưng nước chỉ chực chảy đến đó rồi lại dội ngược lại, như thể có một bức tường vô hình chặn lại. Sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt người hàng xóm. Anh ta càu nhàu điều gì đó mà Chủ nhà không nghe rõ, rồi lại thử các cách khác nhau để tống khứ vũng nước.
Nhìn cảnh ấy, Chủ nhà không kiềm chế được, một nụ cười đắc thắng lặng lẽ nở trên môi. Thấy chưa, mọi chuyện cuối cùng cũng đến hồi kết. Cái giá cho sự coi thường và ích kỷ không hề rẻ. Cái bẫy đêm qua đã phát huy tác dụng một cách hoàn hảo. Nước thải giờ đây không còn là vấn đề của khu vườn tươi tốt nữa, mà đã trở thành nỗi khổ tâm ngay trên sân nhà chính người gây ra nó.”
“Người đàn ông hàng xóm vẫn đang loay hoay với chiếc chổi, lùa vũng nước bẩn một cách tuyệt vọng. Nước cứ chảy đến sát cái lỗ nhỏ ở góc sân, rồi như gặp phải một vật cản vô hình, lại dội ngược về. Anh ta càu nhàu, mồ hôi lấm tấm trên trán, vẻ bực bội hiện rõ. Dù cố gắng thế nào, vũng nước bẩn sủi bọt xà phòng kia vẫn cứ bám lì trên sân xi măng nhà anh ta, bốc lên thứ mùi khó chịu không sao xua đi được.
Vài giờ sau, tiếng máy giặt từ căn nhà hàng xóm vọng lại. Chủ nhà nghe rõ tiếng động cơ ì ì, biết rằng họ đang sử dụng lượng nước lớn. Rồi, một lần nữa, cảnh tượng quen thuộc lại tái diễn. Không phải ở chỗ cũ, mà dịch sang bên cạnh một chút, một vũng nước đục ngầu khác lại bắt đầu lan rộng trên nền sân nhà hàng xóm. Lần này, người phụ nữ hàng xóm là người phát hiện ra. Cô ta kêu lên một tiếng kinh ngạc xen lẫn khó chịu, rồi gọi chồng. Người đàn ông thở dài thườn thượt, khuôn mặt mệt mỏi, lại cầm chiếc chổi ra. Họ cùng nhau hì hục tìm cách đẩy nước đi, thử lùa về phía cái lỗ thoát cũ, nhưng kết quả vẫn vậy. Nước chỉ vòng quanh quẩn quẩn, không chịu thoát đi.
Đến chiều muộn, sau khi nghe tiếng nước xả từ nhà tắm, Chủ nhà biết sắp có “”vị khách”” không mời mà đến nữa rồi. Quả nhiên, chỉ ít phút sau, lại một vũng nước nữa xuất hiện, lần này gần bức tường bao phía sau hơn. Nước thải đục ngầu, mang theo mùi xà phòng và ẩm mốc, lênh láng trên sân. Cả hai vợ chồng hàng xóm đều bước ra, vẻ mặt thất thần, mệt mỏi và đầy khó hiểu. Họ nhìn chằm chằm vào vũng nước, rồi lại nhìn sang cái lỗ thoát quen thuộc ở sát vườn nhà Chủ nhà. Cái lỗ vẫn ở đó, trông bình thường như mọi ngày, nhưng lại từ chối nuốt trôi thứ nước bẩn từ chính căn nhà họ. Người đàn ông cúi xuống, dùng đầu chổi chọc chọc vào cái lỗ, như thể muốn lay động nó, hỏi xem vì sao nó lại ‘phản bội’ họ vào đúng lúc này. Nhưng vô ích. Nước vẫn chỉ ngấp nghé mép lỗ rồi dội lại. Sự bất lực và mệt mỏi hiện rõ trên từng thớ thịt, từng nét mặt của cả hai người. Họ chỉ muốn gục xuống ngay trên sân nhà mình, giữa vũng nước bẩn mà họ không sao tống khứ đi được.”
“Chiều hôm đó, khi ánh nắng vàng nhạt bắt đầu ngả bóng xuống khu vườn, một tiếng gõ cửa vang lên. Chủ nhà biết ngay là ai. Không phải tiếng gõ vội vã, khẩn khoản như sáng nay, mà là tiếng gõ đều đều, thăm dò. Mở cửa, Chủ nhà đối diện với người đàn ông hàng xóm. Vẻ mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng sự khẩn cầu đã biến mất, thay vào đó là thái độ ngờ vực, xen lẫn chút bực dọc khó chịu.
“”Chị ơi,”” người hàng xóm lên tiếng, giọng hơi gượng gạo, “”dạo này nhà chị có làm gì ở bên hàng rào không?””
Chủ nhà ngẩng lên nhìn, khuôn mặt tỏ vẻ ngạc nhiên một cách hoàn hảo. “”Hàng rào á anh? À không, nhà em có làm gì đâu anh.”” Cô trả lời nhẹ nhàng.
Người hàng xóm nhíu mày. Anh ta đưa mắt nhìn về phía khu vườn nhà Chủ nhà, đặc biệt là cái góc sát hàng rào nơi có cái lỗ thoát nước. “”Sao tự nhiên nước nhà em nó lại dềnh lên ở chỗ đấy nhỉ?”” Anh ta hỏi, giọng có vẻ buộc tội hơn là thắc mắc. “”Bao nhiêu năm nay có sao đâu, tự nhiên mấy hôm nay nước nhà em nó không thoát được. Cứ xả ra là nó ứ lại.””
Chủ nhà nở một nụ cười rất đỗi bình thản. “”Thế ạ? Lạ thật nhỉ. Nhà em có làm gì đâu anh.”” Cô lặp lại, vẫn giữ thái độ ngây thơ. “”Hay là ống nước nhà anh có vấn đề?””
Người hàng xóm gãi đầu, vẻ mặt càng lúc càng bực dọc. “”Không, em gọi thợ đến xem rồi, họ bảo ống nhà em bình thường mà. Chỉ có đến gần chỗ hàng rào nhà mình là nó tắc thôi.”” Anh ta nói, giọng nhấn mạnh chữ “”tắc”” và nhìn thẳng vào mắt Chủ nhà, như muốn đọc xem cô đang nghĩ gì.
Chủ nhà không né tránh ánh mắt đó. Cô vẫn giữ nguyên nụ cười. “”Thế thì em chịu rồi anh ạ. Nhà em đúng là không có làm gì đụng chạm đến hàng rào hay cái ống đấy cả.””
Người hàng xóm đứng im lặng một lúc, ánh mắt quét qua quét lại khuôn mặt Chủ nhà và khu vườn phía sau. Vẻ nghi ngờ hiện rõ, nhưng anh ta không có bằng chứng gì. Anh ta chỉ biết nước nhà mình đang bị ứ lại, ngay sát mép vườn nhà Chủ nhà. Và điều này chưa bao giờ xảy ra trước đây. Sự trùng hợp này khiến anh ta không thể không nghi ngờ, nhưng thái độ điềm nhiên của Chủ nhà lại khiến anh ta không thể nói thẳng ra điều mình nghĩ.
Cuối cùng, với một tiếng thở dài, anh ta đành kết thúc cuộc nói chuyện một cách cụt lủn. “”À, vâng… Thế chắc em phải xem lại vậy.”” Anh ta quay lưng bước đi, vẻ mặt đầy khó chịu và ngờ vực chưa được giải tỏa.
Chủ nhà đứng nhìn theo bóng lưng người hàng xóm khuất dần sau cánh cổng. Nụ cười trên môi cô khẽ giãn ra, không còn vẻ ngây thơ ban nãy nữa. Thay vào đó là một sự hài lòng thầm kín. Mọi chuyện đang diễn ra đúng như cô dự đoán.”
“Người hàng xóm đứng đó, mắt nhìn thẳng vào Chủ nhà, vẻ ngờ vực không hề giấu giếm. Anh ta vừa nói rằng thợ sửa ống nước kiểm tra ống nhà anh ta bình thường, nhưng cứ đến gần hàng rào nhà cô là lại tắc.
Chủ nhà nhìn anh ta, khuôn mặt cô hiện lên vẻ ngây thơ đến hoàn hảo, như thể vừa nghe được chuyện lạ nhất trên đời. “”Ôi thế ạ?”” Cô thốt lên, giọng đầy vẻ chưa hiểu chuyện. “”Lạ thật nhỉ. Em không làm gì cả anh ạ. Từ hôm ống nhà anh vỡ tràn sang, em chỉ dọn dẹp lại cái vườn lộn lộn sau trận lụt nước thải thôi. Chắc ống nhà anh vẫn chưa được thông hay sao ấy nhỉ?””
Cô khẽ nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ ‘thông cảm’, nhưng ánh mắt lại ánh lên tia sáng khó tả. “”Phức tạp thật đấy, nước thải mà cứ ứ đọng thì mệt lắm anh ạ.””
Người hàng xóm nghe những lời đó, cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Anh ta thừa biết cái vẻ mặt và giọng điệu kia là ‘diễn’, nhưng lại không có gì để phản bác. Anh ta chỉ biết sự thật là đường ống nhà mình đang bị ứ, ngay sát mép vườn nhà cô, điều chưa từng xảy ra. Và cái lời nhắc khéo về “”hôm ống nhà anh vỡ tràn sang”” cùng hành động “”dọn dẹp”” của cô càng khiến anh ta thêm nghi ngờ, một sự nghi ngờ không thể nói thành lời vì thiếu bằng chứng. Anh ta đứng im lặng, nhìn cô, rồi nhìn về phía hàng rào, sự bực bội ngày càng rõ rệt trên khuôn mặt.”
Người hàng xóm nghe Chủ nhà nói vậy, vẻ mặt anh ta càng thêm bí xị. Sự ngờ vực lồ lộ trong mắt anh ta, nhưng đúng là không có bất kỳ bằng chứng nào để quy kết cho cô cả. Anh ta lẩm bẩm gì đó, giọng điệu đầy vẻ khó chịu và hoang mang, “Chẳng hiểu nổi… sao lại tắc đúng chỗ đó chứ…”, rồi lại nói tiếp, “Chắc phải gọi thợ đến kiểm tra lại toàn bộ hệ thống thôi… Cái ông thợ hôm trước… ông ấy bảo hôm nay quay lại xem sao…”. Anh ta thở dài, nhìn đống nước thải vẫn còn lênh láng trên sân nhà mình, sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt. Cái mùi hôi tanh vẫn lảng vảng trong không khí khiến anh ta càng thêm cau có.
“Sáng hôm sau, tiếng động cơ của một chiếc xe tải nhỏ chở thiết bị vang lên. Chiếc xe mang logo của một đơn vị sửa chữa ống nước quen thuộc trong khu vực đỗ xịch trước cổng căn nhà hàng xóm mới. Cánh cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên bước xuống, tay xách theo một thùng đồ nghề cồng kềnh. Trông ông ta có vẻ dày dặn kinh nghiệm. Đó chính là người thợ mà anh hàng xóm đã nhắc đến.
Từ phía vườn nhà mình, ẩn mình sau những tán cây xanh mướt chưa kịp bị tàn phá thêm, Chủ nhà (tôi) lén lút quan sát. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Người thợ bước vào sân nhà hàng xóm, nơi vẫn còn vương vãi những vũng nước thải khô lại và bốc mùi khó chịu. Anh hàng xóm với vẻ mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng ra đón, chỉ trỏ về phía đường ống bị vỡ và cả khu vực bị ngập nước tối qua.
Người thợ gật gù lắng nghe, rồi bắt đầu công việc kiểm tra hệ thống ống thải. Ông ta đi dọc theo đường ống chính dẫn ra phía sau nhà, nơi có điểm kết nối ra cống chung, và cũng là nơi… à vâng, nơi ‘tác phẩm’ của Chủ nhà (tôi) đang yên vị. Ông ta mở nắp kiểm tra một vài đoạn, chiếu đèn pin xuống lòng ống, rồi dùng các dụng cụ chuyên dụng để thăm dò. Mỗi cử chỉ của người thợ đều lọt vào tầm mắt Chủ nhà (tôi) qua kẽ lá. Cô nín thở theo dõi. Liệu ông ta có phát hiện ra thứ gì đó bất thường ở đoạn ống đó không? Thứ mà chỉ có người gây ra mới biết… Sự hồi hộp bủa vây lấy cô, xen lẫn một chút cảm giác đắc thắng tội lỗi. Cô căng mắt nhìn, cố gắng đọc biểu cảm trên khuôn mặt người thợ từ khoảng cách khá xa. Ông ta cúi xuống, tập trung vào một điểm… Đúng ngay đoạn đó rồi!”
“Ông thợ cúi người, đôi mắt tinh anh nhìn kỹ lưỡng đoạn ống, rồi không dừng lại ở đó. Bàn tay chai sạn của ông lần theo đường ống, kiểm tra từng mối nối, từng đoạn uốn cong, đặc biệt chú ý tới phần cuối ống, nơi nó dẫn ra phía sau nhà. Ông dùng tay gõ nhẹ vào ống, lắng nghe âm thanh, rồi lại đưa mắt quan sát địa hình xung quanh. Anh hàng xóm đứng bên cạnh, nét mặt lo lắng tột độ, không ngừng hỏi han.
“”Sao rồi bác thợ ơi? Nó bị sao vậy ạ? Có sửa được không bác?””
Người thợ không trả lời ngay, vẫn tập trung vào công việc. Ông lẩm bẩm một mình, những từ ngữ chuyên môn khó hiểu. Chủ nhà (tôi) nín thở, cố gắng nghe rõ từ phía vườn. Cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở. Mọi hy vọng, mọi tính toán của cô giờ đây phụ thuộc vào lời phán quyết của người đàn ông này.
Sau một hồi kiểm tra tỉ mỉ, người thợ đứng thẳng dậy, phủi bụi đất trên quần. Ông quay sang nhìn anh hàng xóm, vẻ mặt nghiêm nghị. Anh hàng xóm lập tức tiến lại gần, ánh mắt đầy khẩn cầu.
“”Đây,”” ông thợ chậm rãi chỉ vào đường ống, “”Cái đường ống này làm sai kỹ thuật rồi anh ạ.””
Tim Chủ nhà (tôi) đập mạnh hơn. Cô căng tai lắng nghe.
“”Nhìn này,”” người thợ tiếp tục, giọng nói rõ ràng hơn, đủ để Chủ nhà (tôi) ở xa cũng có thể nghe loáng thoáng, “”Cái dốc thoát nước không đủ, lại đi về hướng này… Nó không thể thoát ra hướng này được đâu, anh. Nó dễ bị ứ đọng lắm. Nước thải với chất bẩn cứ tắc lại trong này thôi.””
Anh hàng xóm há hốc miệng, lắp bắp: “”Thế… thế bây giờ làm sao hả bác?””
Người thợ lắc đầu. “”Cách làm này là sai ngay từ đầu rồi. Muốn giải quyết dứt điểm thì phải làm lại thôi. Phải đi vòng sang hướng khác, thoát ra đường cống chung phía đằng kia,”” ông chỉ tay về phía cuối con ngõ, “”Làm như thế mới đúng quy chuẩn kỹ thuật, nước mới thoát hết được.””
Tai Chủ nhà (tôi) ù đi. Đúng như cô dự đoán. Hoàn toàn chính xác.
Anh hàng xóm nghe xong, khuôn mặt đang tái mét giờ cắt không còn một giọt máu. Anh ta lùi lại một bước, đôi mắt thất thần nhìn đường ống, rồi nhìn người thợ, như không tin vào điều mình vừa nghe. Nụ cười khẩy thoáng qua trên môi Chủ nhà (tôi), nhanh như chớp, ẩn sau những tán lá xanh. Màn kịch, hay đúng hơn là vở bi hài kịch, giờ mới thực sự bắt đầu.”
“Anh hàng xóm nghe xong lời phán của người thợ, khuôn mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta lùi lại một bước, đôi mắt thất thần nhìn đường ống, rồi nhìn người thợ, như không tin vào điều mình vừa nghe. Chủ nhà (tôi) đứng từ xa, nụ cười khẩy thoáng qua trên môi, nhanh như chớp, ẩn sau những tán lá xanh. Màn kịch, hay đúng hơn là vở bi hài kịch, giờ mới thực sự bắt đầu.
Người thợ nhìn vẻ mặt của anh ta, nói tiếp, giọng dứt khoát: “”Đấy là cách duy nhất để nước thoát hết và không bị tắc lại nữa. Làm lại toàn bộ, đi đường mới. Chi phí thì…”” Ông dừng lại một chút, như để lời nói có thêm sức nặng, “”… sẽ tốn kém đấy anh ạ. Phải đào lên, mua ống mới, nhân công… Khối tiền đấy.””
Anh hàng xóm nghe đến “”khối tiền””, người hơi lảo đảo. Vợ anh ta lúc này cũng chạy vội ra, nghe chồng thuật lại lời người thợ, sắc mặt cũng lập tức trắng bệch. Họ nhìn nhau, nhìn đống nước thải đang ngập ngụa sân nhà, nhìn đường ống sai lệch, rồi ánh mắt vô tình lướt qua khu vườn của Chủ nhà (tôi) đang xác xơ, bốc mùi…
Họ bắt đầu bàn bạc, giọng nói lúc đầu còn phân trần, tìm cách khắc phục tạm bợ. Nhưng người thợ chuyên nghiệp không đồng ý. Ông giải thích cặn kẽ về hậu quả nếu không làm đúng, về việc nước thải có thể gây ô nhiễm đất, nước, ảnh hưởng sức khỏe lâu dài. Anh hàng xóm và vợ cuối cùng cũng hiểu ra, vẻ mặt không còn kiêu ngạo hay phớt lờ như trước, thay vào đó là sự lo lắng, pha chút hối hận. Họ hỏi về chi phí, người thợ đưa ra con số. Con số đó khiến họ lặng đi.
Chủ nhà (tôi) vẫn đứng trong vườn, lặng lẽ quan sát. Cô thấy họ gọi điện thoại, có lẽ là vay mượn hoặc rút tiền. Cô thấy họ gật gù đồng ý với người thợ, chấp nhận cái giá đắt đỏ cho sai lầm và thái độ xem thường của mình.
Vài ngày sau, thợ sửa ống nước bắt đầu công việc. Tiếng đào bới, tiếng đục phá vang lên từ phía nhà hàng xóm. Anh hàng xóm và vợ đứng cạnh giám sát, vẻ mặt vẫn còn nét mệt mỏi và lo lắng. Họ không còn vẻ ung dung tự tại như khi mới chuyển đến, hay vẻ phớt lờ khi Chủ nhà (tôi) góp ý. Họ đứng đó, cúi đầu chấp nhận cái giá phải trả.
Chủ nhà (tôi) nhìn cảnh tượng đó qua khe cửa. Cô thấy chiếc xe chở vật liệu đến, những đoạn ống nhựa mới to và dày hơn được đưa xuống. Cô thấy họ thanh toán tiền cho thợ từng đợt. Mỗi tờ tiền được trao đi, mỗi nhát cuốc được bổ xuống để đào con đường ống mới, đều như một lời nhắc nhở về bài học họ đã nhận được. Cô không nói một lời nào, không cần một câu mỉa mai. Chỉ cần đứng đó, quan sát. Đó là sự trả thù ngọt ngào nhất, một bài học được ‘dạy’ bằng chính hậu quả hành động của họ.
Dần dần, đường ống cũ được dỡ bỏ. Một đường ống mới được lắp đặt, uốn lượn đi xa khỏi ranh giới khu vườn của Chủ nhà (tôi), hướng thẳng ra phía cống chung cuối ngõ theo đúng lời người thợ. Khu vườn, sau bao ngày bị giày vò bởi nước thải, cuối cùng cũng được giải thoát.
Những ngày sau đó, không khí trong xóm bớt căng thẳng hơn, nhưng mối quan hệ giữa hai nhà thì không thể nào hàn gắn lại được như xưa. Họ vẫn sống cạnh nhau, vẫn chạm mặt hàng ngày, nhưng ánh mắt ngại ngùng, những cái gật đầu xã giao nhạt nhẽo đã thay thế cho những lời chào hỏi nồng nhiệt ban đầu. Có lẽ, đó là cái giá phải trả cho sự ngang ngược và cả cho hành động “”bất đắc dĩ”” của cô.
Tuy nhiên, mọi sự chú ý của Chủ nhà (tôi) giờ đây dồn hết vào khu vườn của mình. Từng ngày, cô lại ra thăm nom, xới đất, gieo hạt mới. Không còn mùi hôi thối nồng nặc, không còn nước đục ngầu. Đất vườn như được tiếp thêm sinh khí. Những mầm cây bé nhỏ bắt đầu nhú lên từ mặt đất. Một vài bông hoa dại nở lại, khoe sắc dưới ánh nắng. Tiếng chim chóc ríu rít quay trở lại, và đâu đó, cô lại thấy những chú giun đất nhỏ bé uốn mình trong lòng đất ẩm.
Khu vườn không chỉ là một mảnh đất trồng cây, nó là niềm kiêu hãnh, là nơi cô tìm thấy sự bình yên. Nhìn nó dần hồi sinh, từng chút một lấy lại màu xanh sự sống, Chủ nhà (tôi) cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm. Cuộc chiến ngầm đã kết thúc. Cô đã bảo vệ được điều quan trọng với mình, dù bằng một cách không mong muốn. Bài học đã được trao đi, và dù có thể làm sứt mẻ tình làng nghĩa xóm, nhưng khu vườn xanh tươi trở lại chính là minh chứng cho thấy đôi khi, sự kiên quyết bảo vệ bản thân và những giá trị của mình, dù phải trả một giá nào đó, cũng là điều cần thiết. Bình yên đã trở lại, không phải sự bình yên giả tạo dựa trên sự nhẫn nhịn tiêu cực, mà là sự bình yên thật sự đến từ việc mọi thứ đã trở lại đúng quỹ đạo của nó.”

