“Năm tôi 25 tuổi, mẹ tôi muốn tái hôn, tôi vui vẻ đồng ý vì nghĩ ai cũng cần có hạnh phúc cho riêng mình nhưng ngày gặp cha dượng tôi bỏ đi ngay lập tức
Năm tôi hai mươi lăm tuổi, mẹ ngập ngừng bảo muốn tái hôn. Tôi không ngạc nhiên. Bà goá phụ từ khi tôi lên mười, một tay nuôi tôi khôn lớn, chưa từng đi thêm bước nữa. Nhưng tôi biết, con người không thể sống mãi với cô đơn.
Tôi vui vẻ đồng ý. Tôi sắp lấy chồng, dọn ra riêng. Mẹ cần một bờ vai, một người bạn già. Tôi hỏi bà về ông – người mà bà gọi là “người về sau” – nhưng bà chỉ mỉm cười, bảo: “Con gặp rồi sẽ biết.”
Tôi không đoán được chữ “biết” ấy lại là một nh-át d::;:;a-o.
Chiều hôm đó, mưa lất phất. Tôi về nhà mẹ ăn cơm, tiện thể gặp cha dượng tương lai. Bà hồ hởi dọn mâm, bảo tôi ngồi chờ một lát. Khi cánh cửa mở ra, tôi đứng sững.
Người đàn ông bước vào – cao ráo, trầm lặng, ánh mắt vẫn mang vẻ u sầu, gương mặt này là……”
“…chính là.
Linh đứng sững như pho tượng đá. Ánh mắt cô dán chặt vào người đàn ông trước mặt, như thể thế giới xung quanh đã ngừng quay. Mọi âm thanh đều tan biến, chỉ còn lại gương mặt quen thuộc ấy cùng với một dòng ký ức đau thương ùa về, sắc lạnh như nhát dao cứa vào tim.
Là ông ta! Không thể nào! Tại sao lại là ông ta?
Cô nghe chính giọng mình thốt lên khe khẽ, run rẩy: “Không thể nào…”
Mẹ Linh đang cầm ấm trà trên tay, quay lại nhìn Linh đầy khó hiểu. Vẻ mặt bà từ hồ hởi chuyển sang lo lắng tột độ khi thấy con gái đứng bất động, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Linh à? Con sao vậy?” Mẹ Linh nhẹ nhàng hỏi, tiến lại gần.
Người đàn ông cũng khẽ nhíu mày, ánh mắt quét qua Linh một cách dè dặt. Nhưng sự chú ý của Linh vẫn hoàn toàn đổ dồn vào ông ta, vào những hình ảnh kinh hoàng từ quá khứ bất ngờ sống dậy. Cô vẫn không thể tin vào mắt mình. Người mà mẹ muốn tái hôn… lại là người này?
Cảm giác ‘nhát dao’ ấy không chỉ là sốc, nó còn là nỗi đau, sự phẫn uất và một cơn thịnh nộ âm ỉ vừa bùng cháy. Linh muốn hét lên, muốn chạy trốn,
muốn làm vỡ tan cái khung cảnh giả tạo này. Nhưng cô chỉ đứng đó, tê liệt, đối mặt với bóng ma từ mười lăm năm trước.”
“Cảm giác ‘nhát dao’ ấy không chỉ là sốc, nó còn là nỗi đau, sự phẫn uất và một cơn thịnh nộ âm ỉ vừa bùng cháy. Linh muốn hét lên, muốn chạy trốn, muốn làm vỡ tan cái khung cảnh giả tạo này. Nhưng cô chỉ đứng đó, tê liệt, đối mặt với bóng ma từ mười lăm năm trước.
Thế giới xung quanh Linh bắt đầu xoay mòng mòng, mờ ảo đi. Âm thanh của tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ, giọng nói lo lắng của mẹ đều tan biến vào hư không. Chỉ còn lại một màu sắc lạnh ngắt và những mảnh ký ức vụn vỡ sắc nhọn, thi nhau cứa vào tâm trí cô. Cô không còn đứng trong căn Nhà mẹ Linh ấm cúng ở Năm Linh 25 tuổi nữa. Cô bị kéo ngược về mười lăm năm trước, về cái ngày định mệnh Khi Linh 10 tuổi.
Mưa. Cũng là một buổi chiều mưa xám xịt. Không lất phất nhẹ nhàng như bây giờ, mà là những hạt mưa nặng trĩu quất mạnh vào mái tôn. Tiếng động hỗn loạn. Ánh đèn vàng vọt trong căn nhà cũ. Tiếng cãi vã. Giọng Cha Linh, rồi tiếng ngã. Rồi cái bóng người cao lớn lấp dưới ánh đèn, lờ mờ, chỉ rõ cái khoảnh khắc một vật sắc lẹm lóe lên trong tay, rồi một tiếng động trầm đục. Tiếng mẹ Linh la thất thanh. Linh bé bỏng nép sau cánh cửa, nhìn thấy tất cả. Nhìn thấy người đàn ông đó… không phải là cha cô. Nhìn thấy ông ta cúi xuống bên cạnh Cha Linh đang nằm bất động. Gương mặt đó…
Cái gương mặt ấy! Chính là gương mặt đang đứng trước mắt Linh lúc này, già đi một chút, mang một nụ cười gượng gạo, nhưng không thể nhầm lẫn được. Linh run lên bần bật. Nhát dao ấy không chỉ xuất hiện trong ký ức, nó đang đâm xuyên qua lồng ngực cô ngay giây phút này. Cái cảm giác tê buốt, lạnh lẽo, đau đớn đến nghẹt thở.
Người đàn ông mà mẹ cô, người mẹ góa bụa đã chịu bao khổ cực, muốn nương tựa ở tuổi xế chiều… lại chính là kẻ đã gián tiếp hoặc trực tiếp gây ra cái chết của cha cô! Kẻ đã đẩy gia đình cô vào bi kịch!
Linh nghiến chặt răng. Máu trong người cô như sôi lên. Cái nhìn đổ dồn vào Ông An không còn là sự ngỡ ngàng hay tê liệt nữa. Nó là ngọn lửa hận thù vừa bùng cháy dữ dội, rực đỏ trong đáy mắt cô. Mẹ Linh vẫn đang lay nhẹ vai cô, giọng đầy lo lắng: “Linh, con thực sự không khỏe chỗ nào à? Hay con thấy lạ khi có chú An ở đây?”
Chú An? Cái tên ấy nghe sao chói tai đến vậy. Linh nghe thấy giọng nói trầm đục, có phần thiếu tự nhiên của Ông An cất lên: “Cháu… cháu chắc bị cảm rồi bà à. Thời tiết này dễ ốm lắm.” Ông ta né tránh ánh mắt Linh, nhìn sang Mẹ Linh.
Nhưng ánh mắt Linh không buông tha ông ta. Cô lùi lại một bước, bàn tay siết chặt, móng tay găm vào lòng bàn tay đến bật máu. Nỗi đau thể xác nhỏ bé ấy không là gì so với nỗi đau và cơn giận dữ đang xé nát tâm can cô. Ký ức về cái ngày mưa kinh hoàng, về hình ảnh Cha Linh nằm đó, và về vai trò tàn độc của người đàn ông này… tất cả quyện lại thành một khối căm hận khổng lồ, chực trào ra khỏi lồng ngực cô.
Cô ngước nhìn thẳng vào mặt Ông An, đôi mắt đỏ hoe. Từ kẽ răng siết chặt, giọng Linh thoát ra khô khốc, lạnh lẽo như băng: “Ông… Ông An?””
““Ông… Ông An?”
Giọng nói của Linh lạc đi, khô khốc và đầy sự ngờ vực, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, ngọn lửa căm hận bùng lên dữ dội. Mẹ Linh vẫn đang bối rối nhìn con gái, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bà lay nhẹ tay Linh lần nữa.
“”Linh, con sao vậy? Con gọi chú An à? Chú An đây mà.””
Linh không trả lời mẹ. Toàn bộ giác quan của cô lúc này chỉ tập trung vào người đàn ông đang đứng đối diện. Cảm giác tê dại ban đầu đã tan đi, thay vào đó là một luồng năng lượng lạnh lẽo, sắc bén chạy dọc sống lưng. Cô cảm nhận được sự đau đớn vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó bị đóng băng lại bởi một lớp băng kiên cố của sự phẫn nộ. Hơi thở của Linh dần trở nên đều đặn hơn, không còn dồn dập hỗn loạn như trước. Bàn tay cô vẫn siết chặt đến trắng bệch, nhưng giờ đây nó không run rẩy nữa, mà cứng đờ, sẵn sàng hành động.
Ánh mắt đỏ hoe ban nãy đã biến mất, thay vào đó là đôi mắt đen láy, sâu thẳm và lạnh lẽo như mặt nước mùa đông. Cô ngước nhìn thẳng vào Ông An. Từng đường nét trên khuôn mặt ông ta, từng nếp nhăn khóe mắt, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí Linh, khớp với những mảnh ký ức kinh hoàng mười lăm năm trước. Không một chút nghi ngờ. Chính là ông ta.
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống cơn nghẹn đắng nơi cổ họng. Việc lấy lại bình tĩnh là một nỗ lực tột cùng. Mỗi thớ thịt, mỗi dây thần kinh trong cô đều gào thét muốn bùng nổ, muốn xông tới xé xác kẻ thù. Nhưng một phần lý trí lạnh lùng hơn đã kịp thời kìm lại. Cô biết, lúc này không phải là lúc để khóc lóc hay gào thét.
Ánh mắt sắc như dao cau của Linh đâm thẳng vào Ông An. Vẻ mặt ông ta vẫn giữ nét trầm lặng, nhưng khi ánh mắt hai người chạm nhau, Linh nhìn thấy một sự xáo động thoáng qua trong đôi mắt u sầu của ông ta. Có một chút bối rối, một chút day dứt, thậm chí là một chút sợ hãi? Hay đó chỉ là ảo giác của Linh, khi tâm trí cô đang nhuộm đầy thù hận? Cô không chắc. Nhưng cô biết chắc một điều: ông ta nhận ra cô. Hoặc ít nhất là nhận ra sự thù địch không thể che giấu trong mắt cô.
Ông An khẽ nhíu mày, nụ cười gượng gạo trên môi đã tắt hẳn. Ông ta lùi lại một bước nhỏ một cách vô thức, như muốn tránh khỏi ánh nhìn thiêu đốt của Linh. Không khí trong căn Nhà mẹ Linh bỗng trở nên đặc quánh, căng như dây đàn. Tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ dường như cũng ngừng bặt trong khoảnh khắc tĩnh lặng đầy bão tố này. Mẹ Linh vẫn đứng đó, hoàn toàn không hay biết về cơn sóng ngầm đang chực vỡ tung giữa con gái bà và người đàn ông bà yêu thương.
Linh không nói thêm lời nào. Cô chỉ nhìn, nhìn thật sâu vào đôi mắt Ông An, như muốn đọc được tất cả những tội lỗi và bí mật mà ông ta đã chôn giấu suốt mười lăm năm qua. Ánh mắt cô như muốn nói: “”Tôi biết ông là ai. Và tôi sẽ không bao giờ quên.”” Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Nó là lời tuyên chiến không tiếng động.”
“Mẹ Linh vẫn đứng đó, nụ cười rạng rỡ trên môi. Bà hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi kinh hoàng trong ánh mắt con gái. Bà đưa tay chạm vào vai Linh, giọng vẫn tràn đầy niềm vui và sự hồ hởi của một người đang muốn chia sẻ hạnh phúc.
“”Linh, con sao vậy? Con tự nhiên đứng sững ra thế. Người quen của mẹ đó.””
Bà quay sang nhìn Ông An, ánh mắt trìu mến.
“”Đây là chú An, người mẹ đã kể với con. Còn đây… đây là Linh, con gái yêu của em.””
Rồi bà lại quay về phía Linh, vẻ mặt có chút bối rối vì thái độ im lặng bất thường của con.
“”Linh, con không nghe mẹ nói gì à? Chú An đây. Con quen chú An rồi hả? Sao thấy con có vẻ ngạc nhiên thế?””
Câu hỏi của mẹ như một nhát dao thứ hai đâm thẳng vào trái tim Linh, sau cú sốc đầu tiên khi nhận ra khuôn mặt kinh hoàng kia. Cô đứng chết trân. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào mẹ, rồi lại liếc nhanh sang Ông An đang đứng đối diện. Vẻ mặt sững sờ, không thể tin được. Không phải vì ngạc nhiên khi gặp người quen, mà là sững sờ trước sự thật phũ phàng: người mà mẹ cô yêu thương, người mẹ muốn lấy làm cha dượng, lại chính là kẻ đã hủy hoại tuổi thơ cô mười lăm năm trước. Cảm giác như cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân. Linh muốn nói, muốn hét lên, muốn kéo mẹ ra xa khỏi người đàn ông đó, nhưng giọng nói như mắc kẹt trong cổ họng. Cô chỉ có thể đứng đó, run rẩy, đôi mắt đầy đau đớn và phẫn uất nhìn mẹ. Bà đang cười, đang hân hoan giới thiệu kẻ thù của cô như người thân tương lai. Sự đối lập ấy thật tàn nhẫn.”
“Mẹ Linh vẫn đang nhìn cô đầy bối rối, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ông An đứng đối diện, nụ cười xã giao ban đầu đã hơi tắt, nhường chỗ cho vẻ tò mò pha lẫn khó hiểu trước thái độ của Linh. Cả căn nhà đột nhiên chìm vào sự tĩnh lặng căng như dây đàn, chỉ còn tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ.
Linh hít một hơi thật sâu, lồng ngực như muốn nổ tung. Cô cảm thấy đầu óc quay cuồng, nhưng cơn giận dữ và nỗi đau từ quá khứ như tiếp thêm sức mạnh cho cô. Đôi mắt Linh đỏ ngầu, nhìn thẳng vào khuôn mặt của Ông An, giọng nói run run nhưng đầy căm phẫn trào dâng.
“”Ông… ông chính là…!””
Giọng cô nghẹn lại một chút, như đang vật lộn với chính nỗi kinh hoàng của mình. Bà mẹ nhìn con gái với ánh mắt hoảng hốt. Ông An hơi nhíu mày.
“”… Ông chính là người đã đẩy ba tôi vào bước đường cùng cách đây mười lăm năm! Chính ông… chính ông đã khiến ba tôi…””
Cô không nói hết câu, nhưng ánh mắt và cả cơ thể run rẩy của cô nói lên tất cả. Nó là lời buộc tội trực diện, xé toạc màn bình yên giả tạo, ném thẳng một sự thật tàn khốc vào không khí. Khuôn mặt Ông An lập tức biến sắc. Nụ cười vụt tắt, thay vào đó là vẻ cứng đờ, đôi mắt hơi mở to vì bất ngờ và một thoáng hoảng loạn lướt qua. Mẹ Linh như bị đóng băng tại chỗ, đôi mắt trân trân nhìn Linh, rồi lại quay sang nhìn Ông An, hoàn toàn không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Cả ba người đứng đó, đối mặt với một quá khứ kinh hoàng vừa bị đào bới lên một cách đột ngột và tàn nhẫn.”
“Khuôn mặt Ông An đờ ra, đôi mắt hơi mở to. Vẻ điềm tĩnh thường thấy hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự bàng hoàng không thể che giấu. Ông lùi lại một bước nhỏ, như thể bị lời buộc tội của Linh đẩy lùi. Ánh mắt ông tránh né ánh mắt căm hận như dao găm của Linh, cúi xuống sàn nhà, đôi vai hơi trùng xuống. Không khí trong căn nhà mẹ Linh đặc quánh lại, ngột ngạt đến khó thở. Chỉ còn tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn đều đều gõ nhịp, như điểm thêm cho không khí nặng nề.
Ông An hít một hơi run rẩy, cố gắng lấy lại bình tĩnh nhưng bất thành. Giọng ông khẽ khàng, chỉ đủ để ba người nghe thấy, run rẩy và đầy vẻ khó tin, như thể ông không muốn chấp nhận sự thật vừa bị phơi bày.
“”Con… con… con nhận ra chú à?”””
“Mẹ Linh, người đứng đó chứng kiến toàn bộ, giờ hoàn toàn sững sờ trước lời nói và ánh mắt căm hận của con gái. Khuôn mặt bà trắng bệch đi, đôi môi mím chặt. Bà chưa từng thấy Linh thể hiện cảm xúc mãnh liệt đến vậy, đặc biệt là với người bà yêu thương. Lời nói run rẩy của Ông An như nhát dao thứ hai, đâm vào sự bình yên giả tạo mà bà cố gắng xây dựng.
Bà vội vã bước tới một bước, ánh mắt đầy lo lắng nhìn cả Linh và Ông An. Bà chìa tay ra, như muốn nắm lấy tay Linh, giọng nói run run, gần như van nài.
“”Linh, con nói gì vậy? Sao lại… lại nói thế? Có hiểu lầm gì ở đây không con?”” Bà nhìn Ông An, rồi lại nhìn Linh, vẻ mặt đầy bối rối và tuyệt vọng. “”Chú An… chú ấy là người tốt mà con. Con đã gặp chú ấy đâu… Ý con là sao?””
Linh không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào Ông An, như đang khắc sâu hình ảnh đó vào tâm trí. Bàn tay Mẹ Linh chìa ra trong không trung, không chạm được vào Linh. Không khí vẫn nặng nề và căng thẳng, chỉ còn tiếng mưa ngoài cửa sổ làm nền cho khung cảnh tan vỡ.”
“Linh không trả lời. Ánh mắt cô vẫn đăm đăm nhìn Ông An, khuôn mặt tái nhợt và méo mó vì cảm xúc kìm nén. Bàn tay Mẹ Linh vẫn run rẩy chìa ra, nhưng Linh dường như không nhìn thấy. Không khí trong căn Nhà mẹ Linh đặc quánh lại, chỉ còn tiếng mưa lất phất như đang khóc cùng cô.
Sự bênh vực mù quáng của mẹ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự đau đớn đang sôi sục trong Linh. Cảm giác như có ai đó vừa dùng chính lời nói của mẹ để đâm thêm một nhát dao nữa vào vết thương lòng cũ. Linh quay phắt về phía mẹ, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy bối rối của người phụ nữ trước mặt. Không còn sự căm hận hướng về Ông An, giờ đây chỉ còn là sự thất vọng tột cùng và cảm giác bị phản bội bởi chính người thân yêu nhất. Bà đã không tin cô, mà lại tin một kẻ lạ mặt!
Giọng nói Linh bật ra, nghẹn ngào nhưng dứt khoát, đầy chua chát và uất hận.
“”Mẹ… mẹ biết ông ta là ai không?”” Linh nhìn mẹ, rồi liếc nhanh sang Ông An, ánh mắt ấy chất chứa hàng ngàn câu hỏi và sự buộc tội. “”Mẹ định… định lấy kẻ đã…””
Lời nói Linh đứt quãng, cô không tài nào thốt nên lời tiếp theo. Cổ họng cô nghẹn lại, lồng ngực như muốn vỡ tung. Cô chỉ đứng đó, thở hổn hển, nhìn mẹ với ánh mắt cầu xin một sự thấu hiểu, một sự tin tưởng mà cô biết giờ đây có lẽ là xa vời. Nước mắt lăn dài trên gò má Linh, hòa cùng âm thanh của cơn mưa ngoài cửa sổ. Mẹ Linh chết sững tại chỗ, bàn tay buông thõng, khuôn mặt trắng bệch hơn bao giờ hết. Ông An vẫn đứng đó, lặng như tờ, chỉ có đôi mắt lộ rõ sự sợ hãi và bất an.”
“””Mẹ… mẹ biết ông ta là ai không?”” Linh nhìn mẹ, rồi liếc nhanh sang Ông An, ánh mắt ấy chất chứa hàng ngàn câu hỏi và sự buộc tội. “”Mẹ định… định lấy kẻ đã…””
Lời nói Linh đứt quãng, cô không tài nào thốt nên lời tiếp theo. Cổ họng cô nghẹn lại, lồng ngực như muốn vỡ tung. Cô chỉ đứng đó, thở hổn hển, nhìn mẹ với ánh mắt cầu xin một sự thấu hiểu, một sự tin tưởng mà cô biết giờ đây có lẽ là xa vời. Nước mắt lăn dài trên gò má Linh, hòa cùng âm thanh của cơn mưa ngoài cửa sổ. Mẹ Linh chết sững tại chỗ, bàn tay buông thõng, khuôn mặt trắng bệch hơn bao giờ hết. Ông An vẫn đứng đó, lặng như tờ, chỉ có đôi mắt lộ rõ sự sợ hãi và bất an.
Linh hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng lấy hết sức lực cuối cùng. Từng câu chữ cô nói ra như nhát cứa vào không khí tĩnh lặng.
“”Mười lăm năm trước… khi con mười tuổi…”” Giọng Linh run rẩy, nhưng ánh mắt giờ đây lại sắc lạnh, đầy hận thù nhìn thẳng vào Ông An. “”Cha con… ông ấy đã mất đi tất cả. Công ty phá sản. Ông suy sụp. Rồi ông ấy ra đi…””
Mẹ Linh lắp bắp, cố gắng phản đối. “”Không… không thể nào… chuyện đó…””
“”Chính là ông ta!”” Linh đột ngột gào lên, chỉ tay thẳng vào Ông An. Cô không còn kìm nén được nữa. “”Chính là bàn tay ông ta! Ông ta đã… đã dựng chuyện, tố cáo vu khống cha con, khiến ông ấy mất hết! Khiến gia đình mình tan nát! Ông ta đã giết chết cha con!””
Câu nói “”giết chết cha con”” vang vọng trong căn Nhà mẹ Linh, như tiếng sấm sét xé tan bầu không khí nặng nề. Mẹ Linh lùi lại một bước, bà ôm ngực, dường như không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Khuôn mặt bà giờ đây không còn trắng bệch nữa, mà chuyển sang tím tái.
Ông An giật mình lùi lại, ánh mắt sợ hãi cực độ. Hắn vội vàng xua tay, giọng nói run rẩy, cố gắng biện minh một cách yếu ớt.
“”Không… không phải vậy! Linh… mọi chuyện không như con nghĩ! Đó là hiểu lầm…””
“”Hiểu lầm?”” Linh cười phá lên, nụ cười đầy chua xót và điên dại. Nước mắt vẫn chảy, nhưng trên môi lại là nụ cười méo mó. “”Ông gọi đó là hiểu lầm sao? Hiểu lầm khiến cha tôi chết? Hiểu lầm khiến mẹ tôi thành goá phụ ở tuổi ba mươi lăm? Hiểu lầm khiến tuổi thơ của tôi chỉ còn là những ám ảnh và căm hận?!””
Cô tiến lại gần Ông An, mỗi bước chân như muốn nghiền nát sàn nhà. Ông An lùi dần, va phải chiếc bàn nhỏ phía sau.
“”Ông tưởng tôi không biết sao? Tưởng thời gian có thể xoá nhoà tất cả? Tôi nhớ như in! Cái ngày cha tôi suy sụp, cái ngày gia đình mình mất hết… chính là sau cái đơn tố cáo nặc danh đó! Và tôi biết… tôi biết ai đứng đằng sau nó!””
Linh trừng mắt nhìn Ông An, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Sự tàn khốc của quá khứ hiện rõ mồn một qua từng lời cô nói, từng giọt nước mắt cô rơi. Ông An chỉ còn biết đứng đó, gương mặt tái mét, không dám nhìn thẳng vào cô. Hắn biết, bí mật tăm tối nhất của hắn, thứ hắn chôn vùi bấy lâu, giờ đây đã bị phơi bày một cách tàn nhẫn. Mẹ Linh vẫn đứng như tượng đá, tâm trí quay cuồng giữa những lời nói đầy đau đớn của con gái và hình ảnh người đàn ông bà tưởng chừng có thể nương tựa.”
“Ông An hít một hơi sâu, đôi tay vẫn run rẩy nhưng ánh mắt đã lộ ra vẻ quyết tâm. Hắn biết không thể trốn tránh được nữa. Hắn chậm rãi lên tiếng, giọng nói cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn nhuốm màu sợ hãi.
“”Linh… chú biết con hận chú. Chú biết con nghĩ chú là kẻ đã… đã gây ra tất cả.”” Ông An nhìn Linh, rồi liếc nhanh sang Mẹ Linh đang thất thần. “”Nhưng… sự thật lúc đó rất phức tạp, con ạ. Không chỉ… không chỉ có một mặt.””
Hắn dừng lại một chút, như thể đang lục lọi lại ký ức đau đớn. Cơn mưa lất phất ngoài cửa sổ như tô thêm vẻ ảm đạm cho căn Nhà mẹ Linh.
“”Chú… chú và cha con là bạn. Từng là bạn rất thân…”” Ông An nói, giọng trầm xuống. “”Nhưng trên thương trường… nó không như mình nghĩ. Nó là một cuộc chiến. Cá lớn nuốt cá bé. Hoặc mày diệt nó, hoặc nó diệt mày.””
Ông An quay hẳn người lại đối diện với Linh, mặc dù ánh mắt Linh vẫn như muốn thiêu đốt hắn.
“”Lúc đó… công ty của chú gặp khó khăn lớn. Rất lớn. Chú đứng trên bờ vực phá sản. Nợ nần chồng chất. Gia đình chú… cũng đứng trước nguy cơ không còn gì cả.”” Khuôn mặt Ông An thoáng nét khổ sở. “”Rồi có người… họ tiếp cận chú. Họ nói chỉ cần làm theo lời họ… tố cáo một vài ‘sai phạm’ của công ty cha con… Chú sẽ được cứu. Họ hứa sẽ bơm vốn, giúp chú vực dậy.””
Linh nghe, nụ cười chua chát trên môi càng thêm méo mó. Cô không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn Ông An.
“”Lúc đó… đầu óc chú mụ mị rồi. Áp lực quá lớn. Chú… chú đã không nghĩ đến hậu quả xa đến vậy.”” Ông An cúi đầu, như không dám nhìn thẳng vào mắt Linh. “”Chú chỉ nghĩ… chỉ nghĩ đó là cách duy nhất để cứu gia đình chú. Chú đã không biết… không biết nó lại đẩy cha con vào bước đường cùng…””
Ông An ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ hoe. “”Sau đó… sau khi mọi chuyện vỡ lở… chú cũng không khá hơn là bao. Người ta… họ không giữ lời. Họ chỉ lợi dụng chú để hạ bệ cha con, rồi bỏ mặc chú. Chú cũng… cũng mất rất nhiều. Sống không yên ổn. Bao nhiêu năm qua… chú luôn bị ám ảnh. Hình ảnh cha con… nó cứ hiện về.””
Ông An nói, giọng khàn đặc. “”Chú biết… những gì chú làm là sai. Không thể bào chữa. Chú… chú đã sống trong giày vò suốt mười lăm năm qua, con ạ. Chú chưa bao giờ quên. Chưa bao giờ thoát ra được…””
Mẹ Linh lúc này mới khẽ động đậy. Bà lắp bắp. “”An… những lời anh nói… là thật sao?””
Ông An gật đầu, ánh mắt đầy ăn năn nhìn Mẹ Linh. “”Thật… thật mà em. Anh… anh không dám biện minh. Chỉ là… chỉ là cuộc sống lúc đó… nó tàn khốc quá…””
Linh bật cười, tiếng cười nghe như ai oán. “”Tàn khốc? Ông gọi đó là tàn khốc sao?”” Cô bước thêm một bước, đến gần Ông An. “”Tàn khốc là khi một người đàn ông trung thực bị lừa dối, bị vu khống đến mức mất trắng tất cả! Tàn khốc là khi một đứa trẻ chứng kiến cảnh cha mình suy sụp rồi ra đi mãi mãi! Tàn khốc là khi một người mẹ trẻ phải gồng mình nuôi con một mình, mang theo nỗi đau mất chồng và gánh nặng nợ nần!””
Cô chỉ tay vào Ông An, giọng nói đầy nước mắt nhưng sắc như gươm. “”Ông nói bị ám ảnh? Bị giày vò? Đó là cái giá ông phải trả! Chỉ là… nó quá rẻ so với những gì ông gây ra!””
Linh quay sang Mẹ Linh, ánh mắt cầu xin. “”Mẹ… mẹ nghe ông ta nói đi. Ông ta thừa nhận rồi! Ông ta chính là kẻ đã đẩy cha con vào cái chết! Kẻ đã phá nát gia đình mình!””
Mẹ Linh nhìn Linh, rồi lại nhìn Ông An, khuôn mặt bà biểu lộ sự giằng xé dữ dội. Bà muốn tin Linh, nhưng lời giải thích của Ông An… mặc dù không bào chữa được hành động, nhưng nó lại mở ra một góc nhìn khác về hoàn cảnh, khiến sự thật không còn đơn giản là “”kẻ ác”” và “”nạn nhân”” như Linh vẫn nghĩ. Nước mắt lăn dài trên má bà.”
“Mẹ Linh run run đưa tay ôm lấy ngực, nước mắt vẫn chảy dài. Bà nhìn Linh, rồi lại nhìn Ông An, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự giằng xé khủng khiếp.
“”Mẹ biết… mẹ nghe rồi, Linh à. Chuyện đó… chuyện đó là quá khứ rồi con.”” Bà nói, như thể muốn dỗ dành Linh, nhưng chính bà cũng đang cố gắng tin vào điều đó. “”Mười lăm năm rồi con. Mười lăm năm…””
Bà quay sang nhìn Ông An, ánh mắt có sự hỗn loạn. “”An… những lời anh nói… thật khó tin… Nhưng mà…”” Mẹ Linh dừng lại, hít một hơi run rẩy. Bà quay về phía Linh, giọng nói trở nên nhỏ nhẹ hơn, như đang kể một câu chuyện riêng tư giữa hai mẹ con, mặc cho Ông An vẫn đang đứng đó.
“”Sau khi… sau khi cha con mất, mẹ một mình nuôi con. Con biết rồi đấy, nó khó khăn thế nào. Nợ nần, rồi gánh nặng cuộc sống… Mẹ cứ nghĩ sẽ cô đơn mãi mãi. Sẽ chỉ có mẹ và con thôi.”” Bà đưa tay lau nước mắt, ánh mắt hướng về khoảng không xa xăm. “”Rồi… cách đây mấy tháng, mẹ gặp lại anh ấy. Tình cờ thôi, ở chợ.””
Mẹ Linh nhìn Ông An một thoáng, rồi lại nhìn Linh. “”Anh ấy khác lắm rồi con. Không còn… không còn cái vẻ của người làm ăn trên thương trường nữa. Anh ấy trông khắc khổ hơn… Và… và rất ân hận.”” Bà hạ giọng, như muốn Linh hiểu. “”Anh ấy tìm đến mẹ. Ban đầu mẹ cũng sốc lắm. Không muốn gặp đâu. Nhưng anh ấy kiên trì… Anh ấy nói anh ấy biết lỗi. Rằng anh ấy muốn bù đắp… không phải bằng tiền bạc… mà bằng cách chăm sóc mẹ.””
Bà nhìn Linh, khuôn mặt mệt mỏi pha lẫn một chút hy vọng mong manh. “”Anh ấy… anh ấy hay qua nhà giúp mẹ những việc lặt vặt. Sửa cái bóng đèn, khiêng đồ nặng… Mẹ ốm, anh ấy là người đưa mẹ đi viện, là người thức đêm chăm mẹ. Những lúc đó… mẹ cảm thấy như có lại một bờ vai sau bao nhiêu năm gồng gánh một mình vậy con.””
Mẹ Linh khẽ mỉm cười, nụ cười yếu ớt nhưng chân thành. “”Anh ấy không giàu có gì nữa con ạ. Công ty phá sản, bao nhiêu năm anh ấy sống cũng không dễ dàng gì. Nhưng anh ấy đối với mẹ… rất thật lòng. Mẹ cảm nhận được điều đó.”” Bà nhìn thẳng vào mắt Linh, cố gắng truyền đạt sự tin tưởng của mình. “”Mẹ biết con hận anh ấy. Mẹ biết chuyện quá khứ đau đớn thế nào. Nhưng con ơi… Mười lăm năm rồi. Con người có thể thay đổi mà con. Mẹ tin anh ấy bây giờ là người khác rồi. Mẹ tin anh ấy thật lòng muốn chăm sóc mẹ quãng đời còn lại.””
Bà đưa tay về phía Linh, muốn chạm vào con gái. “”Mẹ đã cô đơn đủ rồi Linh à. Mẹ… mẹ chỉ muốn có một người bên cạnh lúc tuổi già. Anh ấy… anh ấy làm mẹ cảm thấy ấm áp trở lại. Mẹ tin anh ấy sẽ không làm mẹ thất vọng đâu.””
Linh đứng chết trân, nghe những lời Mẹ Linh nói. Cơn phẫn nộ trong lòng cô như bị dội một gáo nước lạnh, nhưng không phải để dịu đi, mà là để biến thành một nỗi đau đớn, một sự hụt hẫng còn lớn hơn. Cô nhìn mẹ, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Mẹ cô… đang tin tưởng kẻ đã hủy hoại gia đình mình? Mẹ cô… đang coi tình cảm hiện tại quan trọng hơn nỗi đau và sự thật kinh hoàng trong quá khứ? Cảm giác đó… như một nhát dao khác vừa đâm thẳng vào trái tim cô. Nó sắc hơn, đau đớn hơn cả khi cô nhận ra Ông An chính là người đó, bởi vì nhát dao này… đến từ chính người mẹ mà cô yêu thương và bảo vệ.
Ông An đứng đó, im lặng nhìn Mẹ Linh nói, rồi lại nhìn Linh. Trên khuôn mặt hắn là sự pha trộn giữa hy vọng và sợ hãi tột cùng, biết rằng lời nói của Mẹ Linh có thể là cơ hội cuối cùng, nhưng cũng đầy rủi ro đối với Linh.
Linh lùi lại một bước, đôi mắt trừng trừng nhìn Mẹ Linh, rồi chuyển sang Ông An. Cơn mưa lất phất ngoài cửa sổ vẫn tiếp tục, như khóc thương cho mớ cảm xúc hỗn độn và bi kịch đang diễn ra trong căn nhà nhỏ. Cô không nói lời nào, chỉ có đôi mắt đỏ hoe và nụ cười chua chát đầy cay đắng. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào.”
“Linh đứng chết trân, nghe những lời Mẹ Linh nói. Cơn phẫn nộ trong lòng cô như bị dội một gáo nước lạnh, nhưng không phải để dịu đi, mà là để biến thành một nỗi đau đớn, một sự hụt hẫng còn lớn hơn. Cô nhìn mẹ, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Mẹ cô… đang tin tưởng kẻ đã hủy hoại gia đình mình? Mẹ cô… đang coi tình cảm hiện tại quan trọng hơn nỗi đau và sự thật kinh hoàng trong quá khứ? Cảm giác đó… như một nhát dao khác vừa đâm thẳng vào trái tim cô. Nó sắc hơn, đau đớn hơn cả khi cô nhận ra Ông An chính là người đó, bởi vì nhát dao này… đến từ chính người mẹ mà cô yêu thương và bảo vệ.
Ông An đứng đó, im lặng nhìn Mẹ Linh nói, rồi lại nhìn Linh. Trên khuôn mặt hắn là sự pha trộn giữa hy vọng và sợ hãi tột cùng, biết rằng lời nói của Mẹ Linh có thể là cơ hội cuối cùng, nhưng cũng đầy rủi ro đối với Linh.
Linh lùi lại một bước, đôi mắt trừng trừng nhìn Mẹ Linh, rồi chuyển sang Ông An. Cơn mưa lất phất ngoài cửa sổ vẫn tiếp tục, như khóc thương cho mớ cảm xúc hỗn độn và bi kịch đang diễn ra trong căn nhà nhỏ. Cô không nói lời nào, chỉ có đôi mắt đỏ hoe và nụ cười chua chát đầy cay đắng. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào.
Trong đầu Linh vang vọng tiếng nói của mẹ: “”Anh ấy đối với mẹ… rất thật lòng. Mẹ cảm nhận được điều đó,”” “”Mẹ tin anh ấy bây giờ là người khác rồi.”” Cô nhìn gương mặt mẹ, gầy gò, mệt mỏi nhưng ánh lên chút hy vọng. Linh thắt lòng. Mẹ cô… thật sự tìm thấy hạnh phúc ư? Hay bà đang bị lừa dối? Bị lừa dối bởi chính khao khát có một bờ vai nương tựa sau mười lăm năm cô độc? Nỗi căm phẫn Ông An bỗng chốc bị lấn át bởi nỗi lo sợ và sự bối rối tột độ. Cô phải làm gì đây? Vạch trần tất cả, kể cả khi điều đó có thể phá tan cái hy vọng mong manh mà mẹ đang bám víu? Hay im lặng nhìn mẹ bước vào một mối quan hệ đầy nguy hiểm, một mối quan hệ được xây dựng trên những tổn thương và dối trá từ quá khứ? Linh cảm thấy mình như đang đứng trước vực sâu, trái tim bị xé làm đôi. Một bên là sự thật tàn khốc và nỗi đau của cha, một bên là nụ cười yếu ớt và khao khát hạnh phúc của mẹ. Cô không biết mình phải đi về đâu.
Ông An vẫn đứng yên, ánh mắt dõi theo từng cử động nhỏ nhất của Linh, chờ đợi một phán quyết. Mẹ Linh thấy Linh lùi bước, nụ cười trên môi bà tắt hẳn, thay vào đó là sự lo lắng tột độ. Bà biết con gái mình đang đấu tranh, và bà chỉ cầu mong nỗi đau của quá khứ không che mờ đi cơ hội hạnh phúc hiện tại của bà. Không khí trong căn nhà trở nên căng như dây đàn, chỉ còn nghe tiếng mưa rơi đều đều ngoài hiên và tiếng thở dốc đầy giằng xé của Linh. Cô quay mặt đi, không muốn nhìn ai trong số họ nữa. Mọi thứ quá sức chịu đựng.”
“Linh quay lưng đi, tấm lưng gầy run lên bần bật. Tiếng bước chân lùi lại của cô vang lên trong căn nhà nhỏ, sau đó là một sự im lặng chết chóc. Không còn ai nói gì nữa. Tiếng nói cuối cùng của Mẹ Linh về niềm tin và hạnh phúc giờ đây như tan biến vào không khí nặng trĩu.
Bên ngoài, tiếng mưa lất phất rơi đều đều trên mái hiên, trên những tán lá. Tiếng mưa như gõ nhịp cho sự tĩnh lặng đầy đau đớn bên trong.
Rồi, tiếng nấc nghẹn ngào bắt đầu vỡ òa, khe khẽ rồi lớn dần lên, xé tan màn tĩnh mịch. Đó là tiếng nấc của Linh. Cô không cố gắng kìm nén nữa. Nước mắt chảy dài trên gò má, thấm đẫm tóc mai. Cả cơ thể Linh cứng đờ lại, đứng bất động giữa phòng khách, quay lưng về phía mẹ và Ông An, như một bức tượng đá đang vỡ vụn từ bên trong.
Ông An vẫn đứng đó, bất động, ánh mắt dõi theo tấm lưng Linh. Khuôn mặt hắn giờ đây không còn chút hy vọng hay sợ hãi nào rõ rệt, chỉ còn là sự trống rỗng và bất lực. Hắn biết, sự im lặng này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào.
Mẹ Linh nhìn con gái, trái tim bà như bị bóp nghẹt. Bà muốn bước đến, muốn ôm lấy Linh, nhưng đôi chân như bị đóng băng. Bà hiểu nỗi đau của con gái, nỗi đau mà bà tưởng chừng đã có thể xoa dịu bằng thứ hạnh phúc mong manh này. Giờ đây, bà nhận ra, bà đã lầm. Bữa cơm sum họp mà bà hằng mong đợi, cái viễn cảnh gia đình ấm cúng sau bao năm cô quạnh, đã tan tành trong khoảnh khắc này, biến thành một chiến trường cảm xúc đẫm nước mắt và sự im lặng căng thẳng đến nghẹt thở.
Linh vẫn đứng đó, nước mắt tuôn rơi. Cô không thấy gì, không nghe thấy gì ngoài tiếng nấc của chính mình và tiếng mưa vô tình ngoài kia. Thế giới xung quanh cô sụp đổ.”
“Linh từ từ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh những cơn nấc đang giày xé lồng ngực. Cô dùng mu bàn tay khô ráp, thấm đẫm nước mắt, lau mạnh lên gò má. Cơ thể cô không còn run rẩy nữa, thay vào đó là một sự căng cứng, như dây đàn sắp đứt. Từ từ, rất chậm, Linh quay người lại.
Đôi mắt sưng đỏ của cô nhìn thẳng vào Mẹ Linh. Ánh mắt ấy không còn sự đau khổ tột cùng của vài giây trước, mà giờ đây là sự kết hợp kỳ lạ của nỗi đau dai dẳng và một tia kiên quyết lạnh lùng. Mẹ Linh giật mình trước ánh mắt đó, như thể nhìn thấy một người hoàn toàn xa lạ.
Ông An vẫn đứng sau Mẹ Linh, cúi đầu. Hắn không dám đối diện với ánh mắt của Linh, nhưng sự hiện diện của hắn, lù lù và nặng nề trong căn phòng này, là cái gai không thể nhổ bỏ.
Không gian lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa lất phất và tiếng thở dốc khe khẽ của Linh. Cô nhìn mẹ lần cuối, khắc sâu hình ảnh người phụ nữ đã sinh ra và nuôi nấng mình vào đáy mắt. Rồi, cô cất tiếng, giọng nói khàn đặc vì khóc, nhưng lại vang lên rõ ràng từng chữ, cắt xuyên không khí:
“”Con… con không thể chấp nhận điều này.””
Mẹ Linh run rẩy môi, muốn nói gì đó nhưng không thành lời. Bà cảm nhận được sự dứt khoát trong giọng nói của con gái, một sự dứt khoát mà bà chưa từng nghe thấy bao giờ.
Linh tiếp tục, ánh mắt vẫn dán chặt vào mẹ, như muốn đóng băng khoảnh khắc này:
“”Mẹ… mẹ chọn ông ấy…””
Cô ngừng lại một nhịp, như đang nén lại tất cả cảm xúc đang trào dâng. Cái tên “”ông ấy”” được thốt ra đầy cay đắng và xa lạ. Ánh mắt cô liếc nhanh qua Ông An, chỉ một thoáng thôi, nhưng đủ để sự căm ghét hiện rõ.
“”… thì con…””
Linh bỏ lửng câu nói. Từ “”thì con”” lơ lửng trong không trung, không có vế sau. Nhưng cả ba người trong phòng đều hiểu. Đó là một lời nói bỏ ngỏ về một sự lựa chọn không thể đảo ngược. Một lựa chọn giữa người mẹ và quá khứ đầy ám ảnh, giữa tình thân và hạnh phúc riêng tư của Linh. Lời nói ấy như một nhát cắt cuối cùng, dứt khoát và tàn nhẫn.”
“Ánh mắt kiên quyết, trộn lẫn nỗi đau và sự căm hận, Linh xoay người lại. Cô không nhìn Mẹ Linh nữa, cũng không liếc mắt về phía Ông An đang đứng sững sờ phía sau. Bóng lưng cô cứng ngắc, mang theo sự tổn thương và quyết định không lay chuyển. Mỗi bước chân Linh đi về phía cửa đều nặng trĩu, như đang kéo theo cả một khối đá trong lòng. Tiếng mưa lất phất bên ngoài cửa kính như gọi mời cô rời khỏi không gian ngột ngạt này. Mẹ Linh thấy con gái quay đi, cánh môi bà run rẩy bật thành tiếng gọi:
“”Linh ơi! Con…””
Giọng bà nghẹn lại, đứt quãng, hoà lẫn với tiếng nấc không kiềm chế được. Lời gọi ấy như một lưỡi dao cứa vào tim người mẹ, nhưng lại không đủ sức níu giữ bước chân con. Linh không dừng lại. Cô không trả lời, không quay đầu nhìn dù chỉ một lần cuối. Tất cả sự tập trung của cô giờ đây là cánh cửa gỗ cũ kỹ dẫn ra thế giới bên ngoài.
Ông An vẫn đứng đó, như một pho tượng bị đóng đinh vào sàn nhà. Hắn không dám nhúc nhích, không dám lên tiếng. Cái cú sốc khi nhận ra người đối diện là Linh, cô bé từ quá khứ, vẫn khiến hắn tê liệt. Có lẽ hắn muốn bước tới, muốn giải thích, hoặc đơn giản là muốn ngăn cản, nhưng một thứ gì đó vô hình giữ chặt lấy hắn, khiến hắn do dự, khiến hắn đứng im nhìn Linh bước đi.
Linh đưa tay nắm lấy nắm đấm cửa lạnh ngắt. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực như muốn vỡ tung. Rồi, không chần chừ, cô vặn nắm cửa. Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, để lộ màn mưa chiều xám xịt và ẩm ướt. Những hạt mưa lập tức táp vào mặt Linh, lạnh buốt nhưng lại khiến cô cảm thấy tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cô bước ra ngoài, thẳng vào cơn mưa, không ngoái lại nhìn căn nhà, nhìn người mẹ đang nức nở hay nhìn cái bóng người đàn ông vẫn còn đứng chết trân trong phòng khách. Cánh cửa từ từ khép lại phía sau lưng cô, ngăn cách cô với quá khứ đầy ám ảnh và những lựa chọn đau lòng.”
“Linh bước thẳng vào màn mưa. Từng giọt nước lạnh buốt táp vào mặt cô, làm nhòe đi tầm nhìn, nhưng không làm nhòe đi nỗi đau đang xoáy sâu trong lồng ngực. Cô không biết mình đang đi đâu, chỉ biết phải rời xa nơi đó, rời xa cái không gian đã chứng kiến khoảnh khắc gia đình cô tan vỡ một lần nữa, và chứng kiến sự thật tàn khốc từ quá khứ bỗng chốc đội mồ sống dậy. Mỗi bước chân dưới cơn mưa chiều lất phất đều nặng trĩu, như thể cô đang kéo lê cả thế giới trên vai. Nước mưa hòa lẫn với nước mắt đang chảy dài trên gò má lạnh ngắt.
Cô cảm thấy cô độc đến tột cùng. Không chỉ là nỗi cô đơn của một đứa con khi thấy người mẹ duy nhất lựa chọn một con đường mà cô không thể nào chấp nhận, mà còn là sự cô độc của một người vừa bị quá khứ ám ảnh tóm lấy. Cái cảm giác “nhát dao” khi nhận ra Ông An, người cha dượng tương lai, chính là kẻ đã gieo rắc bóng tối vào cuộc đời cô từ rất lâu rồi, vẫn còn nguyên vẹn, sắc lẹm và tàn nhẫn. Nó không chỉ là cú sốc, mà là một sự phản bội đau đớn, từ số phận, từ cuộc đời.
Tương lai bỗng trở nên mờ mịt. Con đường phía trước chìm trong màn mưa xám xịt. Cô không còn nhìn thấy lối thoát nào, chỉ còn lại sự tổn thương và nỗi tuyệt vọng mênh mông. Cả thế giới dường như sụp đổ dưới chân Linh, để lại cô đơn độc một mình giữa cơn bão cảm xúc, dưới màn mưa không ngớt.
Nhưng cơn mưa vẫn rơi. Nó không dừng lại vì nỗi đau của cô. Và khi những hạt mưa liên tục chạm vào da thịt, sự lạnh lẽo bên ngoài dường như dần làm dịu đi ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong. Cô tiếp tục bước đi, không còn vội vã như lúc ban đầu. Bước chân cô chậm lại, đều đặn hơn. Nước mắt vẫn chảy, nhưng sự cuống quýt, hoảng loạn ban đầu dần nhường chỗ cho một nỗi buồn tĩnh lặng, sâu thẳm.
Màn mưa không chỉ là nước, nó còn là bức màn che chở tạm thời, che giấu đi khuôn mặt đẫm lệ của cô khỏi ánh mắt người đời, nếu có ai đi ngang qua. Dưới màn mưa này, Linh cho phép bản thân được yếu mềm, được đau khổ. Cô nghĩ về cha, người đã mất khi cô chỉ mới mười tuổi. Nỗi nhớ về ông hòa lẫn với nỗi đau hiện tại, tạo thành một gánh nặng vô hình nhưng rất thật. Mẹ cô đã tái hôn, tìm kiếm hạnh phúc mới sau bao năm góa bụa. Cô hiểu điều đó. Nhưng tại sao lại là ông ta? Tại sao số phận lại tàn nhẫn đến vậy?
Dưới cơn mưa, Linh cảm thấy mình nhỏ bé đến cùng cực trước những biến cố lớn lao của cuộc đời. Nhưng chính trong sự nhỏ bé đó, một thứ gì đó cứng cỏi, bền bỉ bắt đầu hình thành. Cơn mưa sẽ không kéo dài mãi. Nước mắt rồi cũng sẽ khô. Con đường phía trước dù mịt mờ, nhưng vẫn là con đường. Cô không thể mãi đứng yên. Cô phải tiếp tục đi. Dù không biết sẽ về đâu, sẽ làm gì, nhưng cô biết mình cần phải tìm lại chính mình sau tất cả những đổ vỡ này. Cơn mưa vẫn rơi, như gột rửa đi một phần nào đó những vết thương lòng, để lại một Linh mệt mỏi, tổn thương, nhưng mang theo một tia hy vọng mong manh về ngày mai, ngày mà cô sẽ mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn để đối mặt với tất cả.”

