“Nhà hàng xóm xây chuồng gà sát phòng khách nhà tôi, mùi nồng nặc cả ngày, 3h sáng nhà tôi quyết định ném qua bờ rào 1 thứ, sáng hôm sau nhà họ t-án l;/oạn khóc gục trước chuồng gà…
Tôi sống trong một khu dân cư vốn yên bình cho đến khi nhà hàng xóm mới chuyển đến. Tưởng đâu sẽ là những người văn minh, ai ngờ họ xây ngay một cái chuồng gà to vật vã, áp sát tường phòng khách nhà tôi. Ban đầu là vài tiếng cục tác, rồi mùi p;h/ân gà xộc thẳng vào nhà mỗi ngày, nhất là khi trời nóng oi ả.
Gia đình tôi chịu đựng gần một tháng, góp ý có, nhờ tổ dân phố có, van xin cũng có. Nhưng đáp lại chỉ là nụ cười khẩy, câu “Gà nhà tôi nuôi trên đất tôi, ai làm gì được”.
Nhưng họ không biết, nhà tôi cũng có giới hạn.
2:57 sáng.
Cả nhà tôi đã bàn bạc trước, im lặng bước ra sân sau. Mọi thứ chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng tôi ném một chiếc túi nhỏ qua bờ rào, rơi gọn vào giữa chuồng gà.
Không ai nói với ai một lời. Tôi chỉ nhớ mùi hơi cay nhẹ thoảng trong không khí, rồi tất cả quay vào nhà như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
6:30 sáng hôm sau.
Tiếng la hét thất thanh làm cả xóm choàng tỉnh. Tôi bước ra hiên, thấy cảnh nhà hàng xóm túa ra như kiến vỡ tổ, gào khóc, quỳ sụp trước chuồng gà…
Lũ trẻ con thì khóc rú lên, mẹ nó thì xỉu tại chỗ, ông bố thì đấm ngực gào:
“Trời ơi…””…”
“…Ông bố hàng xóm vội vã chạy lại phía chuồng gà. Khuôn mặt ông ta vẫn còn nguyên vẻ bàng hoàng, nhưng khi nhìn vào bên trong, sự bàng hoàng ấy chuyển thành nỗi kinh hoàng tột độ.
Ông bố hàng xóm quỳ sụp xuống nền đất cạnh hàng rào. Khắp nền chuồng là cảnh tượng thảm khốc: hàng loạt chú gà nằm bất động, cứng đờ; số khác thì đang rũ cánh, quằn quại thoi thóp trên nền phân gà ẩm ướt. Mùi phân gà nồng nặc hòa quyện với một thứ mùi khó tả, chua cay nhẹ, sộc thẳng vào mũi ông ta.
Run rẩy, ông bố hàng xóm đưa mắt tìm kiếm. Ánh mắt ông ta dừng lại ở giữa chuồng, nơi một vật thể nhỏ màu trắng đang nằm đó – chiếc túi ni lông nhỏ mà nhà tôi
đã ném qua vào lúc rạng sáng.
Ông ta đưa tay ra, ngón tay run rẩy nhặt chiếc túi lên. Mùi hơi cay từ túi xộc thẳng vào. Ông ta đưa túi lên mũi, ngửi thử một lần nữa. Gương mặt ông ta lập tức trắng bệch đi, răng nghiến ken két. Trong đôi mắt đó giờ không chỉ có sợ hãi mà còn cả sự giận dữ đến cực điểm, hướng về phía nhà tôi. Ông ta biết, điều gì đó kinh khủng đã xảy ra, và nó đến từ phía bờ rào này.”
“Đúng lúc đó, bà mẹ hàng xóm và hai đứa con nhỏ chạy vội ra. Họ vẫn còn mặc đồ ngủ, khuôn mặt ngái ngủ thường ngày giờ biến sắc. Vừa đến nơi, nhìn vào cảnh tượng trước mắt, tiếng hét thất thanh vang lên. Bà mẹ khuỵu gối xuống, ôm mặt khóc nức nở, hai đứa trẻ cũng oà khóc theo. Cảnh tượng hỗn loạn đến đau lòng.
Ông bố hàng xóm, dù lòng căm phẫn ngùn ngụt, vẫn cố gắng gượng dậy. Ông ta vội vã chạy đến bên vợ con, vừa lay gọi vợ vừa vuốt lưng an ủi các con. “”Em ơi! Em tỉnh dậy đi! Các con nín đi con!”” Giọng ông ta run rẩy, nhưng ánh mắt thì vẫn lạnh lẽa quét quanh. Ông ta nhìn kỹ chuồng gà, nhìn sang phía bờ rào nhà tôi. Bàn tay siết chặt lại.
Trong đầu ông ta giờ đây chỉ có một cái tên. Ai có thể làm điều này ngoài những kẻ đã thù ghét cái chuồng gà này đến tận xương tuỷ? Ánh mắt ông ta dừng lại ở cửa sổ nhà tôi, nơi rèm cửa vẫn kéo kín. Một nụ cười nửa miệng đầy cay độc hiện lên. Ông ta lẩm bẩm, giọng lạc đi vì giận dữ: “”Chắc chắn là chúng nó! Không thể ai khác được!”” Nỗi đau mất mát giờ đây hoà quyện với sự nghi ngờ và thù hằn tột độ.”
“Ẩn mình sau tấm rèm mỏng manh của cửa sổ phòng khách, Người kể chuyện và Gia đình nín thở theo dõi. Bên ngoài, cảnh tượng hỗn loạn vẫn tiếp diễn. Bà mẹ hàng xóm vẫn ngồi bệt dưới đất, tấm lưng run lên vì khóc. Hai đứa Con cái nhà hàng xóm níu lấy tay mẹ, tiếng khóc non nớt xé tan không khí buổi sớm.
Ông bố hàng xóm lúc này đã trấn tĩnh hơn chút, nhưng khuôn mặt thì méo mó vì uất hận. Ông ta đi quanh Chuồng gà, cúi xuống nhìn, rồi ngẩng lên nhìn Bờ rào phân cách hai nhà. Bàn tay ông ta lại siết chặt.
Ánh mắt ông ta, như có giác quan thứ sáu mách bảo, đột nhiên dừng lại ngay ô cửa sổ mà Người kể chuyện và Gia đình đang thập thò nhìn ra. Tuy tấm rèm đã kéo, nhưng dường như ông ta vẫn cảm nhận được có người đang đứng đó. Ánh nhìn ấy sắc lạnh, như mũi khoan xuyên qua lớp vải, cắm thẳng vào những người bên trong. Nó không chỉ là ánh nhìn nghi ngờ, mà còn là lời thách thức, là sự khẳng định ngầm về kẻ gây ra chuyện này.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Người kể chuyện. Cảm giác căng thẳng dâng lên tột độ. Tim đập mạnh đến nỗi tưởng chừng như hàng xóm có thể nghe thấy. Nhưng xen lẫn sự sợ hãi đó, là một cảm giác thỏa mãn lạnh lùng, một sự hả hê khó tả khi nhìn thấy bộ dạng thảm hại của kẻ đã từng ngạo nghễ thách thức họ.
Gia đình người kể chuyện nhìn nhau. Không ai nói lời nào, chỉ những ánh mắt trao đổi sự lo lắng, sự quyết tâm, và cả nỗi ám ảnh về những gì vừa xảy ra. Họ biết, cuộc chiến này chưa kết thúc. Ánh nhìn ấy của ông bố hàng xóm chính là lời tuyên chiến mới.”
Ánh nhìn sắc lạnh của ông bố hàng xóm dường như cuối cùng cũng đủ để ông ta tự đốt cháy sự kiềm chế cuối cùng còn sót lại. Khuôn mặt đỏ gay gắt, gân cổ nổi lên, ông ta đột ngột quay phắt người lại. Nỗi đau mất gà và sự giận dữ tột độ đã lấn át mọi suy nghĩ khác. Không một lời giải thích, không một cái nhìn trìu mến, ông ta dúi thẳng chiếc túi nhỏ chứa vật gì đó có mùi hơi cay vào tay người vợ vẫn còn đang sụt sịt. Bà mẹ hàng xóm giật mình, ngơ ngác nhìn theo. Ông bố không đợi, không nhìn lại. Ông ta bật ngay dậy, bước chân nặng nề nhưng nhanh như một con thú bị thương, sải bước thẳng tắp về phía Bờ rào, nơi phân cách nhà ông ta với Nhà người kể chuyện. Từng bước chân dẫm mạnh xuống đất, như muốn nghiền nát cả con đường. Hơi thở phì phò, tiếng lầm bầm chửi rủa nhỏ đủ nghe phát ra từ kẽ răng nghiến chặt, như âm thanh báo hiệu một cơn cuồng nộ sắp bùng phát. Ông ta tiến thẳng về phía cổng nhà Người kể chuyện, ánh mắt chỉ còn ngọn lửa giận dữ.
Ông ta xông tới cánh cổng sắt nhà Người kể chuyện. Không chần chừ một giây, nắm đấm của ông bố hàng xóm giáng xuống cánh cổng thùm thùm, liên hồi, như muốn phá nát nó. Tiếng chuông cửa cũng bị nhấn giữ liên tục, âm thanh the thé xé tan sự tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Cùng lúc đó, tiếng gào thét đầy đe dọa của ông ta vang lên, xé gió, xé cả không khí căng thẳng: “Mở cửa ra! Cái lũ khốn nạn nhà ông/bà! Ra đây ngay! Dám làm cái trò đấy à?”. Bên trong căn nhà, Gia đình người kể chuyện vẫn im lặng như tờ, nhưng ai cũng đứng tim, lắng nghe từng tiếng động bên ngoài. Họ biết, khoảnh khắc đối đầu đã đến. Cả khu dân cư bắt đầu xôn xao. Cửa nhà Hàng xóm khác hé mở, từng khuôn mặt tò mò, lo lắng thập thò nhìn ra. Họ nhìn thấy cảnh tượng ông bố hàng xóm đang cuồng loạn trước cổng nhà bên cạnh, vừa đấm cửa vừa gào thét. Sự việc vượt quá sức tưởng tượng của họ. Tiếng gà kêu thảm thiết từ nhà ông bố hàng xóm vẫn còn văng vẳng đâu đó, trộn lẫn với tiếng gào thét giận dữ, tạo nên một bức tranh hỗn loạn và căng thẳng tột độ.
Cánh cửa sắt từ từ hé mở. Một thành viên của Gia đình người kể chuyện, khuôn mặt căng thẳng, cẩn trọng nhìn ra ngoài. Vừa nhìn thấy khe cửa đủ rộng, ông bố hàng xóm như một cơn thịnh nộ, lập tức lao tới. Ông ta đẩy mạnh chiếc túi nhỏ, vật mà gia đình Người kể chuyện đã ném sang đêm qua, thẳng vào ngực người vừa mở cửa. Chiếc túi đập vào người, khiến người đó lảo đảo. Gương mặt ông ta đỏ gay, ánh mắt long sòng sọc nhìn chằm chằm vào đối phương, gân cổ nổi lên khi ông ta gào thẳng vào mặt họ, âm thanh vang vọng khắp khu dân cư đang nín thở theo dõi: “Ông/Bà đã làm gì gà nhà tôi? Cái thứ độc hại trong túi này là cái gì? Chính ông/bà đã giết gà của tôi!” Lời buộc tội như nhát dao đâm thẳng, giữa khung cảnh hỗn loạn, tiếng gà thoi thóp và tiếng khóc của con cái nhà hàng xóm vẫn văng vẳng đâu đó.
“Người vừa mở cửa lảo đảo một bước, kịp lấy lại thăng bằng. Khuôn mặt họ thoáng hiện vẻ ngạc nhiên tột độ, như thể vừa nghe chuyện hoang đường nhất trên đời. Đằng sau họ, Gia đình người kể chuyện cũng dần lộ diện ở ngưỡng cửa, ánh mắt ban đầu có chút cảnh giác nhưng nhanh chóng chuyển sang thái độ bình thản, thậm chí là có vẻ khó hiểu trước cơn giận dữ của người hàng xóm.
“Ơ kìa, có chuyện gì vậy?” Một người trong Gia đình người kể chuyện lên tiếng, giọng điệu pha chút ngỡ ngàng. “Sao ông/bà lại nói những điều lạ lùng thế?”
Ông bố hàng xóm vẫn đỏ mặt tía tai, chỉ thẳng vào chiếc túi nhỏ đang nằm dưới đất sau khi va vào người kia. “Còn giả vờ nữa sao? Cái thứ này! Cái thứ độc hại các người ném sang! Gà nhà tôi chết hết rồi! Con cháu tôi nó khóc ngất kìa!”
Gia đình người kể chuyện đồng loạt lắc đầu. “Xin lỗi ông/bà, chúng tôi không hiểu ông/bà đang nói gì cả.” Người ban nãy bị ném túi vào người bước lùi lại một bước, cùng lúc những người khác cũng khẽ di chuyển để tạo khoảng cách, ánh mắt vẫn giữ vẻ vô tội. “Nhà chúng tôi cả đêm qua ở yên trong nhà, ngủ say như chết, làm gì có ra ngoài vào giờ đó. Ông/Bà chắc là nhầm lẫn gì rồi. Hoàn toàn không có chuyện gì cả. Ông/Bà đừng vu khống chúng tôi lung tung như vậy chứ!”
Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn sang nhà hàng xóm, nơi tiếng khóc thút thít của lũ trẻ và tiếng gà thoi thóp vẫn vang vọng. Trên gương mặt Gia đình người kể chuyện chỉ còn sự khó hiểu và một chút… lo lắng (giả tạo). Họ khẽ đóng hẹp dần cánh cửa lại, như muốn tránh xa sự buộc tội vô căn cứ này. Cánh cửa sắt từ từ khép lại, để lại ông bố hàng xóm đứng chôn chân với cơn giận dữ không lời giải, cùng với sự hỗn loạn phía sau lưng ông ta.”
“Cánh cửa sắt từ từ khép lại, để lại ông bố hàng xóm đứng chôn chân với cơn giận dữ không lời giải, cùng với sự hỗn loạn phía sau lưng ông ta. Sự vô tội giả tạo và thái độ bất cần của Gia đình người kể chuyện như đổ thêm dầu vào lửa. Ông ta nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa đóng, đôi mắt long sòng sọc.
“Các người! Các người dám!” Ông bố hàng xóm đột nhiên gầm lên, giọng nói khản đặc vì tức giận. Ông ta lao đến sát cánh cổng nhà Người kể chuyện, chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào đó như thể đang chỉ vào mặt Người kể chuyện. “Cái lũ khốn nạn! Cái lũ ác độc! Các người làm cái gì mà gà nhà tôi chết hết?!”
Bên trong, Người kể chuyện và gia đình chỉ nhìn nhau, môi khẽ nhếch lên một nụ cười thầm kín nhưng thoáng qua rất nhanh. Họ biết chính xác điều gì đã xảy ra, và sự phủ nhận kia chính là đòn phủ đầu hoàn hảo.
“Ông nói cái gì lạ vậy?” Giọng Người kể chuyện vọng ra từ bên trong, vẫn giữ thái độ ngỡ ngàng ban đầu. “Ông không có bằng chứng thì đừng có ăn nói hồ đồ! Vu khống người khác là đi tù như chơi đấy!”
“Bằng chứng ư?!” Ông bố hàng xóm gần như nhảy dựng lên. “Cái túi đấy! Cái túi thối hoắc vứt sang nhà tôi đấy! Còn bằng chứng nào nữa hả? Tôi nói cho các người biết, nếu gà nhà tôi mà có mệnh hệ gì, tôi thề sẽ không để cho các người yên đâu! Cái đất này không ai dám động vào nhà tôi đâu! Các người liệu hồn!”
Lời đe dọa trực diện khiến Người kể chuyện không còn giữ được hoàn toàn vẻ bình thản. Một chút gai góc hiện lên trong giọng nói khi họ đáp lại. “À, thì ra ông nghe thấy cái gì đó rồi à? Có giỏi thì ông cứ thử đi! Xem ai không yên! Cái loại hàng xóm sống ích kỷ, vô ý thức như nhà ông, làm khổ cả xóm, rồi giờ còn dám đe dọa ai hả? Cái chuồng gà sát vách nhà tôi thối um lên, tôi nhịn đã gần tháng nay rồi đấy!”
Cuộc cãi vã ngày càng leo thang, tiếng la hét của hai bên vang vọng khắp Khu dân cư yên tĩnh buổi sớm. Những người hàng xóm khác bắt đầu hé cửa nhìn ra. Ban đầu chỉ là vài cái đầu ló ra, sau đó, một vài người tò mò hơn đã bước hẳn ra sân hoặc tiến lại gần khu vực hai nhà đang lớn tiếng để hóng chuyện. Họ đứng xa xa, xì xào bàn tán, ánh mắt vừa tò mò vừa lo lắng.
Ông bố hàng xóm thấy có người xem, lại càng thêm điên tiết. Ông ta cảm thấy bị sỉ nhục trước đám đông. “À, giờ lại quay sang đổ tội cho tôi hả? Cái chuyện chuồng gà cỏn con đấy có là gì so với cái tội các người làm? Các người… các người đúng là cái loại tiểu nhân bỉ ổi! Không sống được với nhau thì nói thẳng, việc gì phải chơi cái trò hèn hạ đấy hả?!”
“Tiểu nhân?” Người kể chuyện bật cười khẩy. “Ai mới là tiểu nhân ở đây? Ai làm khổ hàng xóm láng giềng chỉ vì một vài con gà? Ai thách thức ‘Gà nhà tôi nuôi trên đất tôi, ai làm gì được’ hả? Giờ gà có chuyện thì gào mồm lên à? Đáng đời lắm!”
Lời lẽ của Người kể chuyện như chọc thẳng vào chỗ đau của ông bố hàng xóm. Ông ta tức đến mức mặt tím lại, ngón tay vẫn run rẩy chỉ về phía cánh cổng, buông ra những lời lăng mạ tục tĩu nhất mà ông ta nghĩ ra được, kèm theo những lời đe dọa thẳng thừng hơn về việc sẽ không để yên cho Gia đình người kể chuyện. Cuộc đối đầu giờ đây đã trở thành một màn kịch diễn ra ngay giữa lòng Khu dân cư, với những Người hàng xóm khác đóng vai khán giả bất đắc dĩ.”
“Cuộc đối đầu giờ đây đã trở thành một màn kịch diễn ra ngay giữa lòng Khu dân cư, với những Người hàng xóm khác đóng vai khán giả bất đắc dĩ.
Giữa lúc lời qua tiếng lại ngày càng gay gắt, những lời đe dọa bay tứ tung, một Người hàng xóm đứng tuổi, vốn đã quá mệt mỏi với những rắc rối triền miên giữa hai nhà, khẽ khàng rút điện thoại ra. Bà nép mình sau hàng rào, bấm số khẩn trương. Giọng bà thì thầm vào ống nghe, đủ để người đầu dây bên kia hiểu tình hình căng thẳng sắp vượt quá tầm kiểm soát. “Alo… Tổ trưởng à? Anh qua ngay đi. Nhà ông A với nhà ông B lại cãi nhau to quá. Sắp đánh nhau nơi rồi… Vâng vâng, ở xóm C đấy ạ.”
Chỉ vài phút sau, khi đỉnh điểm của cơn giận đang đẩy ông bố hàng xóm và Người kể chuyện đến chỗ không còn giữ được bình tĩnh, một chiếc xe máy từ từ tiến vào Khu dân cư. Chiếc xe dừng lại ngay gần khu vực hai nhà đang đối đầu. Một người đàn ông trong trang phục quen thuộc của Tổ trưởng dân phố bước xuống.
Sự xuất hiện bất ngờ của vị Tổ trưởng như một gáo nước lạnh dội vào ngọn lửa đang bùng cháy. Ông bố hàng xóm đang chuẩn bị có những hành động hung hăng hơn thì khựng lại. Người kể chuyện và Gia đình người kể chuyện bên trong cổng cũng im bặt, ánh mắt sắc sảo hướng ra ngoài. Những Người hàng xóm khác đang xúm xít xem cũng giãn ra một chút, nhường đường cho người có trách nhiệm.
Tổ trưởng dân phố bước lại gần, vẻ mặt nghiêm nghị. Ông nhìn lướt qua cảnh tượng lộn xộn trước nhà hàng xóm – chuồng gà tan hoang, ông bố hàng xóm mặt đỏ tía tai, và cánh cổng nhà Người kể chuyện đóng im ỉm nhưng rõ ràng có người bên trong.
“Có chuyện gì mà ồn ào vậy hai ông bà?” Giọng Tổ trưởng trầm tĩnh nhưng đầy uy quyền, đủ để át đi tiếng cãi vã còn sót lại trong không khí. “Sáng sớm đã làm cả xóm dậy hết rồi.”
Ông bố hàng xóm vội quay sang Tổ trưởng, vẻ mặt từ tức giận chuyển sang uất ức và cầu cứu. “Anh Tổ trưởng! Anh xem hộ tôi cái! Nhà này này!” Ông ta lại chỉ về phía nhà Người kể chuyện, ngón tay vẫn còn run rẩy. “Họ… họ làm cái gì mà gà nhà tôi chết hết cả rồi! Cái lũ khốn nạn này chơi khăm tôi!”
Người kể chuyện từ trong nhà khẽ mở cánh cửa sắt ra một chút, chỉ đủ để khuôn mặt hiện ra. Vẻ mặt họ bình thản đến lạ lùng, hoàn toàn trái ngược với sự điên tiết của ông bố hàng xóm.
“Chào anh Tổ trưởng,” Người kể chuyện nói, giọng từ tốn, hoàn toàn khác với thái độ thách thức lúc nãy. “Có gì đâu anh, ông ấy sáng ra không hiểu sao gà chết, lại sang đây vu vạ cho nhà em thôi. Anh xem, có bằng chứng gì đâu mà ông ấy cứ gào ầm lên.”
Tổ trưởng dân phố nhíu mày, nhìn từ người này sang người kia. Ông biết rất rõ mâu thuẫn về cái chuồng gà giữa hai nhà đã kéo dài gần tháng nay rồi. Bây giờ lại xảy ra chuyện này. Không khí vẫn vô cùng căng thẳng, dù tiếng la hét đã tạm ngừng.”
“Tổ trưởng dân phố hít một hơi sâu, cố giữ bình tĩnh. Ông nhìn về phía Chuồng gà tan hoang, rồi lại nhìn sắc mặt trắng bệch của Hàng xóm (bà mẹ) và những đứa Con cái nhà hàng xóm đang nép sau lưng ông bố, mắt sưng húp vì khóc. Ông biết chuyện này không đơn giản chỉ là cãi nhau vặt nữa rồi.
“Thôi nào, hai ông bà bình tĩnh lại,” Tổ trưởng nói, giọng cương quyết hơn. “Có gì vào nhà nói chuyện. Đứng đây làm náo loạn cả xóm thế này à?”
Ông bố hàng xóm vẫn không ngừng run rẩy vì giận dữ và đau xót. “Vào gì nữa anh! Anh xem đây này!” Ông ta lại chỉ tay vào đống lông lá và xác gà nằm la liệt dưới đất. “Gà nhà tôi! Cả đàn gà, chỉ sau một đêm chết sạch! Chỉ có thể là họ thôi!” Ông ta quay phắt về phía Nhà người kể chuyện, giọng nghẹn lại nhưng đầy căm hận. “Cái lũ thâm độc! Họ đã làm gì gà nhà tôi, anh xem!”
Người kể chuyện vẫn đứng sau cánh cổng, giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Họ mở rộng cánh cửa ra một chút, đủ để bước hẳn ra sân, đối diện với Tổ trưởng và ông bố hàng xóm đang kích động. Gia đình người kể chuyện đứng phía sau, ánh mắt cảnh giác.
“Anh Tổ trưởng xem xét cho ạ,” Người kể chuyện nói, giọng rõ ràng, không hề nao núng. “Như em đã nói, sáng sớm ra ông ấy phát hiện gà chết rồi sang đây gây sự, vu khống cho nhà em. Em thề là nhà em không hề làm gì ảnh hưởng đến gà nhà ông ấy cả.”
“Không làm gì á?” Ông bố hàng xóm gầm lên, nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo. “Thế tại sao? Tại sao gà nhà tôi lại chết hết? Hôm qua vẫn còn khỏe mạnh! Mày nói thật đi, mày đã ném cái gì sang chuồng gà nhà tao?” Ông ta điên cuồng bước lại gần, dường như muốn lao vào Người kể chuyện, nhưng Tổ trưởng kịp thời chắn lại.
“Bình tĩnh, ông ơi, bình tĩnh!” Tổ trưởng giữ chặt tay ông bố hàng xóm. “Có gì từ từ nói! Để tôi nghe cả hai bên trình bày đã.” Ông quay sang Người kể chuyện. “Ông B này, ông nói rõ xem. Ông A nói nhà ông đã làm gì gà nhà ông ấy chết hết. Sự việc thế nào?”
Người kể chuyện thở dài một tiếng, vẻ mặt thoáng lộ vẻ mệt mỏi, nhưng giọng vẫn giữ sự bình tĩnh một cách đáng ngạc nhiên. “Anh Tổ trưởng cũng biết mâu thuẫn giữa hai nhà chúng em về cái Chuồng gà này rồi đấy ạ. Gần một tháng nay, nhà em phải chịu đựng cái mùi phân gà nồng nặc bốc thẳng vào phòng khách. Em đã nhiều lần sang nói chuyện nhỏ nhẹ, nhờ ông ấy di dời hoặc có biện pháp vệ sinh, nhưng ông ấy không hợp tác, còn thách thức bảo ‘Gà nhà tôi nuôi trên đất tôi, ai làm gì được’.”
Người kể chuyện dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào ông bố hàng xóm, đầy ẩn ý nhưng không nói ra lời buộc tội trực tiếp. “Nhà em chỉ muốn một cuộc sống yên ổn, không bị ảnh hưởng bởi những thứ đó. Việc gà nhà ông ấy chết… em không biết nguyên nhân. Có thể do dịch bệnh, có thể do cách ông ấy chăm sóc, vệ sinh chuồng trại không tốt… Chứ nhà em tuyệt nhiên không làm gì để gây hại cho gà nhà ông ấy cả. Việc ông ấy vu khống như vậy là hoàn toàn không có căn cứ.”
“Vô căn cứ à?” Ông bố hàng xóm lại xen vào, giọng lạc đi vì uất ức. “Thế cái túi… cái túi lạ đó là gì?”
Tổ trưởng nhíu mày. “Túi gì cơ?”
“Cái túi bọn nó ném sang ban đêm!” Ông bố hàng xóm chỉ về phía Bờ rào. “Sáng ra tôi thấy có cái túi lạ ở trong chuồng gà. Mở ra thì… thì gà nó bắt đầu co giật, chết dần chết mòn. Mùi nó cay cay… Chỉ có bọn này thôi!”
Người kể chuyện giữ im lặng trong vài giây, như đang suy nghĩ. Rồi họ trả lời, giọng vẫn bình thản. “Túi gì ạ? Nhà em làm gì có ném cái gì sang nhà ông ấy ban đêm? Ông ấy thấy cái túi nào thì nhặt lấy làm bằng chứng đi, chứ nói không không thế làm sao được. Chắc ông ấy nhầm lẫn gì rồi.”
Ông bố hàng xóm muốn gào lên phản bác, nhưng Tổ trưởng đã can thiệp. “Thôi được rồi, hai ông bà cứ bình tĩnh đã. Chuyện này phức tạp rồi đây. Bây giờ thế này…” Tổ trưởng nhìn xung quanh, nơi những Người hàng xóm khác vẫn đang thập thò theo dõi. “Đầu tiên là phải giữ trật tự. Chuyện gà chết thì cần phải làm rõ nguyên nhân. Có thể nhờ y tế kiểm tra xem có dịch bệnh gì không? Còn chuyện ai làm gì, có chứng cứ hay không… chúng ta cần phải làm việc rõ ràng.” Ông nhìn thẳng vào cả hai bên. “Vu khống người khác không có căn cứ cũng là sai. Nhưng nếu thật sự có ai đó cố ý gây hại thì cũng không thể chấp nhận được.””
““Thôi được rồi, hai ông bà cứ bình tĩnh đã. Chuyện này phức tạp rồi đây. Bây giờ thế này…” Tổ trưởng nhìn xung quanh, nơi những Người hàng xóm khác vẫn đang thập thò theo dõi. “Đầu tiên là phải giữ trật tự. Chuyện gà chết thì cần phải làm rõ nguyên nhân. Có thể nhờ y tế kiểm tra xem có dịch bệnh gì không? Còn chuyện ai làm gì, có chứng cứ hay không… chúng ta cần phải làm việc rõ ràng.” Ông nhìn thẳng vào cả hai bên. “Vu khống người khác không có căn cứ cũng là sai. Nhưng nếu thật sự có ai đó cố ý gây hại thì cũng không thể chấp nhận được.”
Tổ trưởng quay sang ông bố hàng xóm. “Ông A này, cái túi ông nói là túi nào? Vẫn còn ở đó không?”
Ông bố hàng xóm gật đầu lia lịa, mắt vẫn còn đỏ hoe. “Còn anh! Nó ở ngay trong Chuồng gà! Anh theo tôi ra xem!”
Tổ trưởng gật đầu đồng ý. Ông ta quay lại nhìn Người kể chuyện đang đứng ở cổng, ánh mắt sắc bén. “Ông B, tôi sẽ ra kiểm tra hiện trường. Ông cứ giữ gia đình ở đây, đừng đi đâu cả.”
Người kể chuyện bình thản gật đầu. “Vâng, anh cứ xem xét ạ. Nhà em không làm gì sai nên không sợ.”
Tổ trưởng và ông bố hàng xóm cùng vài Người hàng xóm khác hiếu kỳ đi vòng ra phía sau Nhà hàng xóm, nơi có Chuồng gà. Cảnh tượng đập vào mắt họ thật sự kinh hoàng. Hàng chục con gà nằm ngổn ngang dưới đất, hầu hết đã chết cứng, một số con vẫn còn thoi thóp co giật yếu ớt. Lông gà rụng trắng cả một khu vực. Cái mùi phân gà thường ngày dường như bị lấn át bởi một thứ mùi lạ, hơi hắc và cay nhẹ, vẫn còn vương vấn trong không khí buổi sớm.
Ông bố hàng xóm run rẩy chỉ vào một góc Chuồng gà. “Đấy anh! Cái túi đó kìa!”
Quả nhiên, giữa đống xác gà và phân rơm, có một Chiếc túi nhỏ bằng ni lông màu trắng, nằm ngay sát bờ rào chung với Nhà người kể chuyện. Nó trông có vẻ nhàu nát và ẩm ướt.
Tổ trưởng dân phố nín thở, cẩn thận bước lại gần. Ông mang theo găng tay vải hoặc dùng một cành cây nhỏ để tránh tiếp xúc trực tiếp. Ông nhẹ nhàng nhặt Chiếc túi nhỏ lên. Túi khá nhẹ, bên trong có vẻ chứa một ít vật chất dạng bột hoặc sệt sệt, không rõ màu sắc vì túi không trong suốt hoàn toàn.
Ông Tổ trưởng đưa túi lại gần mắt, cố nhìn xuyên qua lớp ni lông mờ đục. Rồi ông đưa lên mũi, hít một hơi nhẹ. Một luồng hơi cay xộc thẳng vào mũi khiến ông phải khẽ ho và nhăn mặt. Đúng là cái mùi hơi cay nhẹ mà ông bố hàng xóm đã nói.
“Đúng là có cái túi lạ thật,” Tổ trưởng lẩm bẩm, nét mặt trở nên nghiêm trọng hơn hẳn. Ông nhìn xung quanh, cố gắng ghi nhớ vị trí và tình trạng của mọi thứ. Một vài Người hàng xóm đi cùng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt đổ dồn về Chiếc túi nhỏ đầy nghi vấn.
“Anh thấy chưa!” Ông bố hàng xóm nói, giọng đầy phẫn uất và nước mắt lại trào ra. “Chính là nó! Chính nó đã giết chết gà nhà tôi! Chỉ có bọn chúng thôi!” Ông ta quay về hướng Nhà người kể chuyện, như muốn hét lên, nhưng Tổ trưởng đã kịp thời trấn an.
“Từ từ, ông A. Phải làm rõ ràng đã,” Tổ trưởng nói, tay vẫn cầm Chiếc túi nhỏ một cách cẩn thận. “Không thể kết luận vội vàng. Nhưng vật này đúng là đáng ngờ.” Ông móc điện thoại ra, bắt đầu chụp ảnh hiện trường: chụp tổng thể Chuồng gà, chụp cận cảnh những con gà chết, và đặc biệt là chụp Chiếc túi nhỏ từ nhiều góc độ khác nhau. Ông còn cẩn thận lấy một tờ giấy hoặc túi khác để tạm bảo quản Chiếc túi nhỏ đó lại.
“Tôi sẽ tạm giữ cái túi này. Và chúng ta cần phải báo cáo sự việc này lên cấp trên để họ cử người có chuyên môn xuống điều tra nguyên nhân gà chết, có thể là thú y hoặc… công an,” Tổ trưởng nói, ánh mắt đầy suy tư nhìn về phía Bờ rào, rồi lại nhìn về phía Nhà người kể chuyện đang đứng im lặng quan sát. Vụ việc đã vượt quá thẩm quyền giải quyết hàng xóm thông thường của ông.”
“Những chiếc xe của lực lượng chức năng đỗ lại ngay trước cổng Nhà người kể chuyện, thu hút mọi ánh nhìn từ những Người hàng xóm khác còn chưa kịp tan hẳn. Mấy người Cán bộ bước xuống, nét mặt nghiêm nghị. Họ lịch sự mời Gia đình người kể chuyện vào trong nhà, và sau đó, mời cả ông bố hàng xóm đến cùng làm việc. Bà mẹ hàng xóm vẫn còn khá sốc nên không đến.
Không khí trong phòng khách trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Một người Cán bộ, có vẻ là Điều tra viên chính, ngồi đối diện với Gia đình người kể chuyện, bên cạnh là ông bố hàng xóm với vẻ mặt đầy uất hận. Vài Cán bộ khác ghi chép và quan sát.
“Chào ông B và gia đình,” Điều tra viên bắt đầu, giọng đều đều nhưng đầy trọng lượng. “Chúng tôi là Cán bộ công an khu vực. Chúng tôi đến đây để làm rõ vụ việc xảy ra tại Nhà hàng xóm ông A sáng nay. Có vẻ như số lượng lớn gia cầm của gia đình ông A đã bị chết một cách bất thường.”
Người kể chuyện gật đầu, giữ thái độ bình tĩnh. “Vâng, thưa Cán bộ. Em có nghe qua sự việc. Thấy cũng thương cho gia đình ông A.” Ông ta liếc nhìn sang ông bố hàng xóm.
Ông bố hàng xóm lập tức ngắt lời, giọng run run vì tức giận. “Thương gì mà thương! Chính là nhà các người làm!”
Điều tra viên đưa tay ra hiệu cho ông bố hàng xóm giữ trật tự, rồi quay lại nhìn Người kể chuyện. “Ông A có trình bày rằng ông ấy tìm thấy một vật thể lạ, cụ thể là một Chiếc túi nhỏ, ở trong Chuồng gà, ngay gần Bờ rào chung với nhà ông. Ông ấy nghi ngờ vật đó có liên quan đến việc gà chết.”
Người kể chuyện hơi nhíu mày, nhưng vẫn không lộ vẻ gì lo lắng. “À, chuyện cái túi ạ. Em cũng nghe Tổ trưởng nói qua. Nhưng nhà em không biết gì về cái túi đó cả, thưa Cán bộ.”
“Vậy chúng ta nói rõ hơn nhé,” Điều tra viên tiếp tục, ánh mắt dò xét. “Đêm qua, Gia đình người kể chuyện có ai ra khỏi Nhà không? Đặc biệt là trong khoảng thời gian từ đêm đến rạng sáng?”
Gia đình người kể chuyện nhìn nhau, rồi Người kể chuyện trả lời. “Dạ không, thưa Cán bộ. Đêm qua cả nhà em đều ngủ trong nhà. Không có ai ra ngoài cả.”
Một Cán bộ khác mở sổ ghi chép. “Thời gian chính xác xảy ra sự việc có thể vào khoảng 2:57 sáng, theo báo cáo của gia đình ông A về tiếng động họ nghe thấy. Lúc đó, nhà ông bà đang làm gì?”
Người kể chuyện trả lời ngay lập tức, giọng quả quyết. “2:57 sáng ạ? Thời điểm đó cả nhà em đang ngủ say, thưa Cán bộ. Giờ đó thì làm gì có ai thức đâu ạ. Nhất là sau một ngày làm việc mệt mỏi.”
Các thành viên khác trong Gia đình người kể chuyện cũng đồng thanh khẳng định. Vợ Người kể chuyện nói thêm, giọng hơi bức xúc. “Đêm nào mà chẳng vậy. Mấy tuần nay vì cái Chuồng gà sát vách mà ngủ không yên, nhưng đêm qua chắc mệt quá nên cả nhà ngủ kỹ.”
Điều tra viên ghi lại câu trả lời, rồi chuyển hướng. “Trong thời gian gần đây, giữa Gia đình người kể chuyện và gia đình ông A có xảy ra mâu thuẫn, xích mích gì không?”
Câu hỏi này khiến Người kể chuyện hơi dừng lại một chút. Ông bố hàng xóm lập tức lên tiếng. “Mâu thuẫn chứ! Có chứ! Chính vì cái Chuồng gà nhà tôi đó! Tôi xây sát phòng khách nhà ông ta, ông ta khó chịu!”
Người kể chuyện quay sang Điều tra viên, giải thích một cách điềm tĩnh. “Dạ thưa Cán bộ, đúng là có chuyện cái Chuồng gà đó. Nó hơi sát Bờ rào, mùi phân gà bay sang làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của gia đình em. Em cũng có góp ý với ông A, nói chuyện tử tế, bảo ông ấy di dời đi chỗ khác cho thoải mái cho cả hai bên. Nhưng ông ấy không đồng ý, còn có thái độ… thách thức một chút.” Người kể chuyện không quên thêm câu nói “”Gà nhà tôi nuôi trên đất tôi, ai làm gì được” của ông bố hàng xóm. “Đúng là có mâu thuẫn nhỏ về vấn đề đó ạ. Nhưng đó chỉ là tranh chấp hàng xóm thông thường thôi. Tuyệt đối không có chuyện vì thế mà nhà em lại đi làm những việc sai trái, gây hại cho tài sản của người khác như ông A đang vu khống đâu ạ.”
Ông bố hàng xóm lại muốn phản bác, nhưng ánh mắt nghiêm nghị của Điều tra viên khiến ông ta im lặng.
“Vậy Gia đình người kể chuyện khẳng định đêm qua không ai rời khỏi Nhà, không có bất kỳ hành động nào liên quan đến Chuồng gà của ông A, và không biết về Chiếc túi nhỏ được tìm thấy tại hiện trường?” Điều tra viên tóm lại, nhìn thẳng vào mắt từng người trong Gia đình người kể chuyện.
Người kể chuyện và vợ, con ông ta đều gật đầu quả quyết. “Đúng vậy, thưa Cán bộ. Gia đình em xin khẳng định là không làm gì sai ạ. Nhà em không hề biết gì về vụ việc gà chết này.”
Điều tra viên gật gù, ghi chép thêm vài dòng. Ánh mắt ông ta vẫn đầy suy tư, lướt qua khuôn mặt bình thản của Gia đình người kể chuyện, rồi dừng lại ở khuôn mặt căm phẫn của ông bố hàng xóm. Rõ ràng, lời khẳng định này chưa đủ để kết thúc cuộc làm việc. Vụ việc phức tạp hơn nhiều, và Chiếc túi nhỏ kia là một bằng chứng đáng ngờ cần được phân tích.”
“Điều tra viên gật gù, ghi chép thêm vài dòng. Ánh mắt ông ta vẫn đầy suy tư, lướt qua khuôn mặt bình thản của Gia đình người kể chuyện, rồi dừng lại ở khuôn mặt căm phẫn của ông bố hàng xóm. Rõ ràng, lời khẳng định này chưa đủ để kết thúc cuộc làm việc. Vụ việc phức tạp hơn nhiều, và Chiếc túi nhỏ kia là một bằng chứng đáng ngờ cần được phân tích. Một cán bộ khác bước vào, cúi xuống nói nhỏ điều gì đó vào tai Điều tra viên. Điều tra viên nghe xong thì gật đầu, nét mặt thêm phần nghiêm nghị.
“Cảm ơn các ông bà đã hợp tác,” Điều tra viên nói, gấp sổ lại. “Chúng tôi đã có kết quả kiểm tra ban đầu đối với vật thể lạ tìm thấy tại hiện trường và tình trạng của đàn gà.”
Ông bố hàng xóm ngồi thẳng dậy, nín thở chờ đợi. Gia đình người kể chuyện vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
“Theo báo cáo sơ bộ từ phòng kỹ thuật,” Điều tra viên tiếp tục, giọng trầm xuống. “Các con gà bị ảnh hưởng nghiêm trọng, có dấu hiệu cho thấy chúng đã tiếp xúc trực tiếp với một loại chất lỏng hoặc khí lạ. Chất này có khả năng gây ngộ độc hoặc làm tổn thương hệ hô hấp, dẫn đến tình trạng chết hàng loạt. Vật thể lạ là Chiếc túi nhỏ đó đúng là có chứa tàn dư của một chất đáng ngờ, phù hợp với dấu hiệu trên đàn gà.”
Ông bố hàng xóm thở hổn hển. “Thấy chưa! Tôi đã bảo mà!”
Điều tra viên giơ tay ngăn lại. “Tuy nhiên, chúng tôi gặp một số khó khăn trong việc xác định thủ phạm trực tiếp. Hiện trường không có hệ thống camera giám sát nào ghi lại toàn bộ sự việc. Cũng không có nhân chứng trực tiếp nào nhìn thấy quá trình ném vật thể lạ qua Bờ rào hay bất kỳ hành động đáng ngờ nào từ phía Nhà người kể chuyện vào thời điểm xảy ra vụ việc.”
Nghe đến đây, vẻ mặt ông bố hàng xóm biến sắc, từ hy vọng chuyển sang phẫn nộ.
“Kết quả giám định hóa học chi tiết và các biện pháp nghiệp vụ khác vẫn đang được tiến hành,” Điều tra viên nói thêm. “Nhưng dựa trên những gì thu thập được tại hiện trường và lời khai ban đầu, chúng tôi chưa đủ cơ sở để buộc tội bất kỳ cá nhân cụ thể nào đã trực tiếp gây ra cái chết của đàn gà chỉ dựa vào sự hiện diện của vật thể đó.”
Ông bố hàng xóm đập tay xuống bàn, làm mấy tách trà rung lên. “Cái gì? Thế là xong à? Mấy ông nói thế là nhà này thoát tội ư? Rõ ràng cái túi ném từ bên này sang! Rõ ràng họ có mâu thuẫn với tôi vì cái chuồng gà! Rõ ràng gà tôi chết hết! Thế mà bảo không đủ cơ sở?” Giọng ông ta đầy căm tức, ánh mắt tóe lửa nhìn Gia đình người kể chuyện. “Các người hay lắm! Tưởng thế là xong à?”
Người kể chuyện vẫn ngồi yên vị, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt, chỉ nhẹ nhàng đáp lời Điều tra viên. “Vâng, thưa Cán bộ. Gia đình em vẫn luôn tin tưởng vào sự điều tra công tâm của cơ quan chức năng. Như em đã trình bày, nhà em không làm gì sai cả. Chúng em mong vụ việc sớm được làm sáng tỏ và tìm ra thủ phạm thực sự, nếu có ai đó cố ý gây hại cho gia đình ông A.”
Câu nói của Người kể chuyện như đổ thêm dầu vào lửa. Ông bố hàng xóm nhảy dựng lên. “Thủ phạm thực sự cái gì! Chính là các người! Các người chính là thủ phạm! Các người muốn triệt đường làm ăn của tôi!”
Hai cán bộ khác đứng dậy, nhẹ nhàng giữ ông bố hàng xóm lại. “Ông A bình tĩnh. Chúng tôi hiểu sự bức xúc của ông. Nhưng điều tra cần có quy trình và bằng chứng cụ thể. Hiện tại, chúng tôi chưa có đủ căn cứ pháp lý để kết luận ngay lập tức.”
Ông bố hàng xóm vùng vằng, nhìn chằm chằm vào Gia đình người kể chuyện với ánh mắt đầy thù hằn và bất lực. Trong đầu ông ta chỉ có duy nhất một suy nghĩ: Nhà này đã thoát tội. Bọn họ đã làm, chắc chắn là bọn họ, nhưng vì khôn ngoan, vì không để lại dấu vết, mà giờ đây họ đang ung dung ngồi đó, nhìn ông ta quằn quại trong sự mất mát và phẫn uất. Sự thất vọng tràn ngập khuôn mặt ông ta, hòa lẫn với cơn giận dữ tột độ.
Điều tra viên nhìn cảnh tượng đó, nét mặt không đổi. Ông biết, dù kết quả ban đầu là vậy, vụ việc này vẫn còn nhiều góc khuất. Cuộc chiến giữa hai nhà hàng xóm này, rõ ràng, vẫn chưa kết thúc.”
“Điều tra viên nhìn cảnh tượng đó, nét mặt không đổi. Ông biết, dù kết quả ban đầu là vậy, vụ việc này vẫn còn nhiều góc khuất. Cuộc chiến giữa hai nhà hàng xóm này, rõ ràng, vẫn chưa kết thúc.
“Nghe đây,” Điều tra viên nói, giọng dứt khoát. “Dù chưa có đủ căn cứ pháp lý để kết luận ai là người trực tiếp gây ra cái chết của đàn gà, nhưng mâu thuẫn giữa hai gia đình các ông bà là điều rõ ràng. Vụ việc này đã gây xôn xao trong Khu dân cư, làm ảnh hưởng đến an ninh trật tự và tình làng nghĩa xóm. Chúng tôi không thể để nó kéo dài mãi được.”
Ông bố hàng xóm định lên tiếng nhưng bị Điều tra viên ra hiệu dừng lại.
“Về phía gia đình ông A,” Điều tra viên quay sang ông bố hàng xóm. “Chúng tôi đã nhận được phản ánh từ nhiều hộ dân khác về việc mùi phân gà từ Chuồng gà nhà ông gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống hàng ngày, đặc biệt là đối với Nhà người kể chuyện ngay sát vách. Việc ông nuôi gia súc, gia cầm là quyền của ông trên đất của ông, nhưng phải đảm bảo không làm ảnh hưởng đến những người xung quanh theo quy định của pháp luật và quy chế của Khu dân cư. Cái Chuồng gà của ông, như hiện tại, rõ ràng là đang gây phiền hà.”
Ông bố hàng xóm cúi gằm mặt, vẻ phẫn uất chưa nguôi. Ông ta biết, dù vụ gà chết chưa thể quy trách nhiệm, thì cái lý về chuồng gà lại nằm ngoài khả năng chối cãi.
“Do đó,” Điều tra viên tiếp tục, giọng nghiêm túc, “Chúng tôi yêu cầu ông A phải ngay lập tức có biện pháp xử lý dứt điểm vấn đề mùi hôi từ Chuồng gà. Hoặc ông phải di dời Chuồng gà ra vị trí khác xa Bờ rào chung, hoặc ông phải thực hiện các biện pháp vệ sinh, khử mùi triệt để để đảm bảo không còn ảnh hưởng đến hàng xóm, đặc biệt là Nhà người kể chuyện. Ông có một tuần để thực hiện việc này và báo cáo lại.”
Ông bố hàng xóm gật đầu một cách miễn cưỡng, trong lòng vẫn ngùn ngụt lửa giận.
“Còn về phía gia đình ông/bà,” Điều tra viên quay sang Gia đình người kể chuyện, ánh mắt sắc lại. “Chúng tôi hiểu sự khó chịu của các ông bà trong suốt Gần một tháng qua vì vấn đề Chuồng gà. Tuy nhiên, tôi phải cảnh cáo các ông bà một điều: Dù có bất kỳ lý do gì, dù có bằng chứng hay không có bằng chứng về hành vi sai trái của hàng xóm, việc các ông bà tự ý giải quyết mâu thuẫn bằng những cách có thể gây hậu quả nghiêm trọng là hành động vi phạm pháp luật. May mắn là vụ việc chưa đi quá xa và chúng tôi chưa có đủ căn cứ để buộc tội các ông bà trong vụ việc này. Nhưng hãy nhớ kỹ, lần sau nếu có bất kỳ hành vi trả đũa hoặc gây rối nào, dù nhỏ đến mấy, chúng tôi sẽ xử lý nghiêm theo quy định, bất kể ai đúng ai sai trong mâu thuẫn ban đầu.”
Gia đình người kể chuyện vẫn giữ vẻ mặt bình thản, Người kể chuyện nhẹ nhàng đáp lời: “Vâng, thưa Cán bộ. Gia đình em đã hiểu ạ. Chúng em sẽ tuân thủ pháp luật và mong muốn mọi việc được giải quyết hòa bình.”
Lời đáp này càng khiến ông bố hàng xóm tức tối hơn. “Hòa bình? Các người giết gà nhà tôi rồi nói hòa bình à?”
“Ông A bình tĩnh,” Điều tra viên gằn giọng. “Vụ gà chết, như tôi đã nói, hiện tại chưa có căn cứ để kết luận. Còn vấn đề Chuồng gà của ông, đó là yêu cầu bắt buộc ông phải thực hiện. Hai việc này là khác nhau.”
Điều tra viên đứng dậy, ra hiệu cho hai cán bộ khác. “Vụ việc tạm thời giải quyết như vậy. Chúng tôi sẽ theo dõi việc thực hiện yêu cầu di dời/xử lý mùi của gia đình ông A. Nếu có bất kỳ diễn biến phức tạp nào khác hoặc hành vi tái diễn mâu thuẫn, chúng tôi sẽ can thiệp mạnh mẽ hơn.”
Ông ta nhìn cả hai gia đình một lần cuối, ánh mắt đầy cảnh giác. Đối với ông ta, đây chỉ là tạm lắng. Căng thẳng vẫn còn đó, chỉ chờ bùng phát trở lại. Gia đình người kể chuyện thì vẫn điềm nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra, khiến ông bố hàng xóm càng thêm uất hận. Vụ việc, tưởng chừng sẽ kết thúc bằng một cuộc đối đầu căng thẳng tại đồn công an, lại tạm khép lại bằng một buổi hòa giải và cảnh cáo ngay tại hiện trường, không một án phạt chính thức nào được đưa ra cho hành động đêm khuya kia.”
“Khi Điều tra viên và những người đi cùng rời đi, sự im lặng bao trùm lấy hiện trường, nhưng không phải là sự bình yên. Đó là thứ im lặng nặng nề của thuốc súng vừa ngừng nổ, sự thù địch vẫn còn đặc quánh trong không khí. Ông bố hàng xóm nhìn theo bóng dáng chiếc xe khuất dần cuối đường, khuôn mặt đỏ gay vì tức tối. Bà mẹ hàng xóm vẫn thút thít, được con cái đỡ dậy. Ánh mắt họ xoáy thẳng vào Gia đình người kể chuyện, chứa đầy sự buộc tội và oán hận, bất chấp lời của Điều tra viên.
“Các người… các người độc ác lắm!” Bà mẹ hàng xóm nấc lên, giọng run rẩy.
Người kể chuyện và Gia đình người kể chuyện vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không đáp lại. Sự im lặng của họ càng khiến phía hàng xóm cảm thấy bị khiêu khích, bị xem thường. Ông bố hàng xóm siết chặt nắm đấm, muốn lao tới, nhưng rồi nhớ lại lời cảnh cáo nghiêm khắc của Điều tra viên. Ông ta biết, dù không thể chứng minh Gia đình người kể chuyện là thủ phạm vụ gà chết, thì việc chống lại yêu cầu xử lý Chuồng gà lúc này sẽ chỉ khiến tình hình tệ hơn.
Vài ngày sau, dưới ánh mắt dõi theo của Khu dân cư, ông bố hàng xóm miễn cưỡng bắt tay vào việc. Ông ta không phá bỏ Chuồng gà, chỉ di dời nó dịch ra xa Bờ rào chung khoảng vài mét, về phía sau mảnh đất nhà mình. Động thái này rõ ràng là làm theo yêu cầu, nhưng thái độ thì cho thấy sự bất mãn tột cùng. Mùi phân gà có giảm bớt đôi chút ở Nhà người kể chuyện, nhưng vẫn còn đó, một lời nhắc nhở dai dẳng về sự tồn tại của cái chuồng và mối thù không thể hàn gắn.
Mối quan hệ giữa hai gia đình chính thức đổ vỡ. Không còn những lời chào hỏi xã giao, không còn những lần chạm mặt vô tình ngoài ngõ. Chỉ còn là những ánh mắt lườm nguýt đầy ác ý mỗi khi đi ngang qua nhau, những cái ngoảnh mặt lạnh lùng, sự xa lánh được thể hiện rõ ràng tới mức ai trong Khu dân cư cũng nhận ra. Ngôi nhà sát vách, từng là biểu tượng của sự thân thiện, giờ trở thành chiến tuyến vô hình.
Sự việc không chỉ dừng lại ở hai gia đình. Cái chết bất thường của đàn gà, cuộc đối chất với chính quyền, và thái độ của hai nhà đã chia rẽ Khu dân cư. Một số Hàng xóm khác, đặc biệt là những người vốn thân thiết với nhà hàng xóm, tỏ ra đồng cảm với mất mát của họ, tin rằng Gia đình người kể chuyện đã ra tay độc địa. Họ thì thầm to nhỏ, nhìn Gia đình người kể chuyện với ánh mắt cảnh giác hoặc khinh thường. Ngược lại, một số Hàng xóm khác, những người đã chịu đựng mùi phân gà hoặc đơn giản là thấy chướng mắt với thái độ thách thức ban đầu của ông bố hàng xóm, lại ngầm ủng hộ Gia đình người kể chuyện, cho rằng họ đã làm một việc mà không ai dám làm để giải quyết vấn đề. Không khí yên bình, gắn bó của Khu dân cư ngày nào tan biến. Thay vào đó là sự nghi kỵ, lời ra tiếng vào, những cái khoanh tay đứng nhìn và sự chia rẽ âm ỉ. Cuộc chiến giữa hai nhà đã lan rộng, biến cả khu xóm thành một chiến trường của những lời đồn đoán và định kiến.”
“Ngồi lại trong căn nhà của mình, Người kể chuyện cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ len lỏi trong không khí, không còn cái mùi phân gà nồng nặc xộc thẳng vào mũi mỗi khi mở cửa sổ. Chuồng gà đã dịch đi, vấn đề trực tiếp đã được giải quyết, ít nhất là tạm thời. Nhưng trong lòng họ lại nặng trĩu. Cái cảm giác chiến thắng không ngọt ngào như họ tưởng, thay vào đó là một thứ dư vị đắng chát khó tả.
Họ ngồi lặng lẽ, ánh mắt hướng ra Bờ rào chung ngăn cách hai ngôi nhà, nơi sự việc đã xảy ra vào “”2:57 sáng”” hôm đó. Từng khoảnh khắc của đêm ấy lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí. Việc chuẩn bị “”Chiếc túi nhỏ””, sự hồi hộp, cái khoảnh khắc ném nó qua rào, và cả mùi “”hơi cay nhẹ”” thoáng qua. Rồi đến sáng hôm sau, cảnh tượng hỗn loạn ở “”Nhà hàng xóm””, tiếng khóc của “”Con cái nhà hàng xóm””, khuôn mặt kinh hoàng của “”Hàng xóm (bà mẹ)””, và sự suy sụp, tức tối của “”Hàng xóm (ông bố)””.
Phải chăng họ đã đi quá giới hạn rồi? Câu hỏi đó cứ lẩn quất trong đầu Người kể chuyện. Họ đã đạt được thứ mình muốn – sự yên tĩnh tạm thời, không còn bị hành hạ bởi mùi hôi thối. Nhưng cái giá phải trả lại là cả một mối quan hệ láng giềng, thứ từng rất bình thường và tốt đẹp giờ tan tành như bong bóng xà phòng. Sự bình yên thật sự của cả “”Khu dân cư”” cũng đã bị đánh mất. Hai nhà đối đầu nhau, kéo theo sự chia rẽ, nghi kỵ trong những “”Hàng xóm khác””. Lời ra tiếng vào, những cái nhìn dò xét, không khí nặng nề bao trùm cả xóm nhỏ.
Bài học về “”giới hạn của sự chịu đựng”” và “”cái giá của sự trả đũa”” hiện lên thật rõ nét. Họ đã chịu đựng “”Gần một tháng””, đã dùng hết mọi cách ôn hòa nhưng không thành. Sự uất ức tích tụ đã đẩy họ đến hành động bộc phát đêm hôm đó. Họ đã nghĩ rằng chỉ có cách mạnh mẽ, thậm chí là cực đoan, mới giải quyết được vấn đề khi lời nói không còn tác dụng. Nhưng hậu quả lại vượt xa một cái chuồng gà. Nó ảnh hưởng đến tất cả mọi người, đến cả không khí chung của cả một tập thể.
Ngồi lại trong căn nhà tĩnh lặng, Người kể chuyện nhận ra rằng đôi khi, trong cuộc chiến đòi lại sự bình yên cho riêng mình, người ta lại vô tình phá hủy đi sự bình yên chung của cả cộng đồng. Cái hành động đêm đó, dù mang lại kết quả trực tiếp, nhưng lại là một vết sẹo lớn trong mối quan hệ giữa người với người. Có những bài học phải trả giá rất đắt mới học được. Có những chiến thắng lại mang lại sự trống rỗng và hối tiếc. Có lẽ, sự tha thứ và chấp nhận mới là con đường dẫn đến bình yên thật sự, chứ không phải sự trả đũa và đối đầu. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng với Người kể chuyện, mọi thứ sẽ không bao giờ trở lại như trước đây. Gánh nặng của bài học này, và cái giá của sự trả đũa, sẽ còn theo họ mãi về sau.”

