“Đưa li;/nh c;/ữu của thanh niên vừa ch;/ết đ-uối đi qua bến nước đầu làng, ông lão chèo đò bỗng hoảng hốt khi thấy thuyền chìm dần rồi chèo thế nào cũng không được, lúc này ông lão quay lại thì lạnh người nhìn thấy…
Trời chiều âm u, mây xám cuồn cuộn như kéo cả bầu ta-ng tóc đổ xuống ngôi làng nhỏ ven sông. Dân làng lặng lẽ theo sau chiếc li-nh cữ/;u được khiêng ngang qua con đường đất dẫn ra bến nước đầu làng – nơi gắn bó cả tuổi thơ của cậu thanh niên vừa ch;/ết đu-ối hôm trước.
Tiếng kèn đám m-a réo rắt như gọi hồn, xen lẫn tiếng khóc nức nở của mẹ già. Ai cũng nghẹn ngào, chẳng ai nói với ai câu nào.
Chiếc quan tài được đặt lên một chiếc thuyền gỗ lớn, ông lão chèo đò.
Nhưng lạ lùng thay…
Mới đi được vài sải nước, chiếc thuyền bỗng rung nhẹ. Ông lão khựng lại, ngẩng lên nhìn quanh. Không có sóng, không có gió, nhưng nước dưới chân ông lạnh buốt đến gai người.
Rồi bất ngờ… thuyền tròng trành, rung mạnh hơn. Mặt nước dâng lên, ngấm vào mạn thuyền khiến nó chìm dần. Ông lão hốt hoảng, cố chèo nhanh trở lại bờ nhưng mái chèo nặng trịch như bị giữ chặt, càng chèo càng bị kéo ngược ra giữa dòng.
Ông lão thở dốc, run tay. Bỗng… ông quay đầu lại, thì ông giật mình nhìn thấy… 👇👇”
“…dưới làn nước sông đục ngầu.
Ông lão chèo đò như chết lặng. Đôi mắt đã mờ đục vì tuổi tác bỗng trợn trừng, căng hết cỡ cố nhìn xuyên qua lớp bùn đất lơ lửng trong dòng nước. Một thứ gì đó, sẫm màu, to lớn hơn cả một khối đá, đang lù lù cử động ngay dưới đáy chiếc thuyền gỗ. Nó không bơi, mà dường như đang dùng những chi như xúc tu hoặc cánh tay bám chặt vào ván thuyền, kéo ghì xuống. Mỗi một chuyển động chậm chạp của nó lại khiến con thuyền lún sâu thêm một chút vào dòng nước lạnh ngắt.
Một luồng khí lạnh buốt không phải từ nước sông mà từ sự kinh hoàng chạy dọc sống lưng ông lão. Đây không phải là hiện tượng tự nhiên. Thứ dưới kia… là thứ gì? Hay là của người chết đuối hôm qua?
Toàn thân ông lão run bắn lên, hai tay bám chặt vào mái chèo mục
nát. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cả đời gắn bó với dòng sông này, ông chưa từng chứng kiến điều gì quái dị đến vậy. Cái cảm giác bị một lực vô hình nào đó kéo xuống đáy sâu lạnh lẽo khiến nỗi sợ hãi tột độ ập đến, nuốt chửng lấy ông. Ông lão chỉ còn biết há hốc mồm, cố sức muốn thét lên một tiếng nhưng âm thanh như bị đông cứng lại trong cổ họng, chỉ phát ra được một tiếng khò khè yếu ớt. Linh cữu của người chết nằm im lìm trên thuyền, nặng trĩu. Và thứ quái dị dưới nước vẫn lờ đờ cử động, tiếp tục kéo… kéo…”
“Ông lão chèo đò lắc mạnh đầu, cố xua đi nỗi kinh hoàng đang bủa vây. Không thể thế này được. Linh cữu của người chết đang nằm đây. Đám tang này không thể kết thúc ở giữa dòng sông lạnh. Gượng sức, ông lão siết chặt đôi bàn tay chai sạn vào thân mái chèo mục nát, dồn hết tàn lực còn sót lại đẩy mạnh xuống dòng nước đục.
Nhưng vô ích. Cái lực kéo từ dưới đáy sông kia dường như tăng lên gấp bội. Mỗi lần ông lão cố sức đẩy lên, con thuyền gỗ lại bị giật ngược xuống mạnh hơn, nước sóng sánh tràn nhẹ vào mạn thuyền. Tiếng gỗ ken két dưới đáy vọng lên như tiếng xương cốt đang bị nghiền nát. Thứ gì đó vẫn bám chặt, lôi đi không thương tiếc.
Tuyệt vọng dâng lên tột cùng, nhấn chìm lý trí. Ông lão ngẩng khuôn mặt già nua ướt đẫm mồ hôi và nước mắt về phía bờ. Nơi đó, cách một đoạn sông, đám người đưa tang vẫn đang đứng chết lặng như những pho tượng đá, đôi mắt trợn trừng nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Họ cũng hóa đá vì sợ hãi.
Không còn kìm nén được nữa. Nỗi sợ hãi tột cùng và bản năng sinh tồn bùng phát. Ông lão há miệng, dồn hết hơi tàn, buông một tiếng kêu thất thanh, xé toạc không gian chiều âm u:
“”Cứu… cứu tôi với!!!””
Tiếng kêu vang vọng trên mặt sông, mang theo sự tuyệt vọng cùng cực, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ từ phía bờ và tiếng nước róc rách ngày càng gấp gáp khi con thuyền tiếp tục lún sâu…”
“Tiếng kêu “”Cứu… cứu tôi với!!!”” từ giữa dòng sông vọng lại, xé tan sự tĩnh lặng chết chóc trên bờ. Đám người đưa tang giật mình, những pho tượng đá bỗng chốc tan vỡ. Họ sực tỉnh khỏi cơn choáng váng ban đầu, đôi mắt vẫn dán chặt vào cảnh tượng kinh hoàng. Chiếc thuyền tang, với linh cữu nằm gọn bên trong, đang nghiêng hẳn sang một bên, mạn thuyền đã ngập phân nửa trong nước.
Mẹ chàng trai, người phụ nữ đau khổ nhất, như một mũi tên bị bắn đi, lao thẳng về phía mép nước, đôi tay giơ lên trời, gào khóc thảm thiết: “”Con tôi… thuyền con tôi! Ông ơi! Cứu con tôi với!””
Tiếng gào khóc của bà như ngòi nổ, kích hoạt sự hoảng loạn trong đám đông. Những lời bàn tán bắt đầu nổi lên, xôn xao, ngày càng lớn dần.
“”Trời đất ơi, thuyền chìm rồi!””
“”Sao lại thế được? Nước đâu có xiết!””
“”Ma quỷ… chắc là ma quỷ kéo đi!””
Một ông lão trong làng run rẩy chỉ tay ra giữa dòng: “”Nhìn kìa… nhìn ông ấy kìa! Hoảng loạn rồi!””
Quả thật, Ông lão chèo đò trên thuyền đang điên cuồng dùng mái chèo chống đỡ, khuôn mặt già nua méo mó vì sợ hãi. Nhưng mỗi nhát chèo đẩy lên, con thuyền lại bị giật xuống mạnh hơn. Cảnh tượng đó quá sức tưởng tượng, quá phi lý.
Sự sợ hãi trộn lẫn với bản năng muốn giúp đỡ. Dân làng không còn đứng yên. Họ bắt đầu chạy tán loạn dọc theo bờ sông, hy vọng tìm được điểm nào đó gần hơn, hoặc một cái sào dài, hay bất cứ thứ gì có thể ném ra.
“”Chạy mau! Ra khúc sông dưới xem sao!””
“”Kiếm sào! Kiếm dây đi!””
“”Thuyền ơi… sao lại chìm thế này!””
Họ chạy, vấp ngã, hô hoán gọi nhau trong vô vọng. Trên bờ, là sự hỗn loạn. Giữa dòng, là sự tuyệt vọng khi con thuyền gỗ chở theo linh cữu của người đã khuất cứ thế lún dần, lún dần vào làn nước đục ngầu chiều hôm…”
“Mẹ chàng trai, đôi chân như nhũn ra, không thể đứng vững được nữa. Bà quỵ hẳn xuống nền đất ẩm ướt ở bến nước đầu làng, cả cơ thể rũ xuống như một cành cây gãy. Tiếng khóc ban nãy đã thảm thiết, giờ đây như xé toạc lồng ngực bà mà bật ra, một âm thanh của nỗi đau tận cùng, của sự tuyệt vọng không đáy. “Con ơi! Con tôi ơi! Sao lại thế này… Trời ơi!”
Tiếng gào thét của bà hòa cùng tiếng kèn đám ma vẫn đang vẳng lại từ phía làng, tạo nên một bản nhạc ai oán, rợn người đến ám ảnh. Giữa mênh mông sông nước và bầu trời chiều âm u, cảnh tượng ấy khiến những người chứng kiến phải run rẩy.
Dân làng vẫn đang chạy dọc bờ sông trong vô vọng. Họ nhìn ra giữa dòng, nơi chiếc thuyền tang cùng linh cữu của chàng trai trẻ đang chìm dần. Ông lão chèo đò vẫn cố gắng, nhưng mái chèo của ông dường như không chống lại được một lực vô hình nào đó kéo xuống. Khuôn mặt thất thần của ông, sự bất lực tuyệt đối hiện rõ trong từng chuyển động.
Nước sông đục ngầu từ từ nuốt chửng thân thuyền gỗ lớn. Chiếc linh cữu, vật thể lạnh lẽo mà thiêng liêng, nghiêng hẳn sang một bên, chuẩn bị bị nhấn chìm hoàn toàn.
Trên bờ, tiếng hô hoán, tiếng khóc, tiếng bàn tán xôn xao trộn lẫn. “Nó chìm rồi!” “Cứu ông ấy đi!” “Làm sao bây giờ?” Nhưng tất cả chỉ là sự hoảng loạn vô ích. Họ đứng đó, bất lực nhìn con thuyền chở theo một sinh mạng (nay đã là một linh hồn) và cả nỗi kinh hoàng, từ từ khuất dạng dưới dòng nước.
Mẹ chàng trai vẫn gào khóc. Tiếng khóc lạc đi, hòa vào gió, thành những âm thanh bi thương nhất mà dòng sông này từng nghe thấy. Bà gục đầu xuống đất, nắm chặt bùn đất trong tay, như muốn níu giữ điều gì đó đang vuột mất vĩnh viễn…”
“Ông lão chèo đò gồng mình, bắp tay căng lên, gân guốc nổi rõ dưới lớp da nhăn nheo. Ông nghiến răng ken két, dồn hết sức bình sinh đẩy mái chèo xuống dòng nước. Nhưng vô ích. Mái chèo nặng trịch, như thể bị đóng đinh vào một tảng đá ngầm vô hình nào đó. Nó không nhúc nhích dù chỉ một phân. Thay vào đó, chính chiếc thuyền gỗ lớn rung lên bần bật, như một con thú bị kéo lê.
Dòng nước xoáy ngày càng gần, tiếng gầm gừ của nó như một lời đe dọa từ vực sâu. Con thuyền không còn trôi chầm chậm nữa. Nó bị kéo đi với tốc độ kinh hoàng, mũi thuyền hướng thẳng về tâm điểm cuộn xoáy dữ tợn. Ông lão cảm nhận rõ mồn một một lực hút lạnh lẽo, ghê rợn từ ngay dưới đáy thuyền. Lực hút đó không chỉ kéo con thuyền xuống, mà còn như một bàn tay khổng lồ, vô hình, muốn nuốt chửng tất cả: chiếc thuyền, linh cữu lạnh lẽo nằm im lìm trên sàn, và cả sinh mạng già nua của ông.
Ông cố gắng buông mái chèo để bám víu vào mạn thuyền, nhưng mái chèo như dính chặt, kéo cánh tay ông theo. Nước tràn vào khoang thuyền ngày càng nhiều, lạnh buốt đến tận xương tủy. Khuôn mặt ông lão trắng bệch vì sợ hãi và kiệt sức. Đôi mắt ông mở to, nhìn chằm chằm vào dòng nước xoáy đang há rộng chờ đợi. Ông biết, sức người không thể chống lại thứ sức mạnh quỷ dị này. Nó không phải là dòng chảy tự nhiên. Nó là… thứ khác. Thứ gì đó ác độc, muốn kéo linh cữu của chàng trai trẻ này xuống tận đáy sông sâu thẳm.
Con thuyền lắc lư dữ dội, nước bắn tung tóe. Chiếc linh cữu nghiêng ngả, chỉ chực đổ úp. Âm thanh nước xoáy gầm gừ, như tiếng cười man rợ của thứ đang ẩn mình dưới kia. Ông lão chỉ còn biết nắm chặt lấy mái chèo vô dụng, toàn thân run lên bần bật. Chiếc thuyền lao đi như tên bắn, không một chút hy vọng kháng cự.”
“Con thuyền gỗ nghiêng hẳn sang một bên, nước lạnh như băng từ Dòng sông ồ ạt tràn vào khoang, nhấn chìm sàn thuyền nơi chiếc linh cữu nằm chênh vênh. Ông lão chèo đò vẫn gồng mình, hai bàn tay gân guốc bám chặt vào mái chèo vô dụng, cảm giác như nó đã mọc rễ dưới đáy sông. Chiếc thuyền bị kéo đi nhanh đến chóng mặt, hướng thẳng vào tâm điểm cuộn xoáy dữ dội. Ánh sáng chiều âm u bị hút xuống, chỉ còn lại một vùng nước sẫm màu ghê rợn ngay dưới đáy thuyền đang bị kéo sâu hơn.
Ông lão nheo đôi mắt đã mờ đục vì tuổi tác và nỗi kinh hoàng, cố gắng nhìn xuyên qua lớp nước đang chảy xiết. Một thứ gì đó màu đen, sẫm hơn cả màu nước đục, đang hiện dần ra, bám chặt lấy đáy thuyền. Ban đầu, ông nghĩ đó chỉ là một khúc gỗ mục hay chùm rễ cây dưới đáy sông. Nhưng khi con thuyền bị kéo xuống sâu hơn, vật thể đó càng hiện rõ. Nó không có hình dáng thô ráp của gỗ hay sự loằng ngoằng của rễ. Thay vào đó, những đường nét dần hiện ra, cong cong một cách bất thường.
Đôi mắt ông lão bỗng mở to hết cỡ. Toàn thân ông lão run lên bần bật, không phải vì lạnh mà vì một nỗi kinh hoàng còn lớn hơn cái chết. Cảnh tượng dưới nước hiện lên rõ mồn một, như một nhát dao đâm thẳng vào tâm trí ông. Thứ đen sì bám vào đáy thuyền kia… không phải vật vô tri. Nó là một bóng hình. Một bóng hình… rất giống con người. Bóng hình đó đang cuộn tròn, dùng cả hai tay ôm chặt lấy lớp ván gỗ ẩm mục dưới đáy thuyền, như thể đang níu kéo một thứ gì đó quý giá nhất trần đời.
Một tiếng “Ực” khô khốc phát ra từ cổ họng ông lão. Lưng ông rợn tóc gáy, từng sợi tóc bạc như muốn dựng đứng cả lên. Khuôn mặt nhăn nheo trắng bệch như tờ giấy. Ông nhận ra rồi. Nhận ra thứ đang ôm lấy chiếc thuyền, đang kéo nó xuống vực sâu. Đó không phải khúc gỗ. Đó là bóng hình của… chàng trai trẻ. Chính là linh hồn của người chết đuối, đang bám lấy linh cữu của mình, nhất quyết không muốn rời xa dòng sông oan nghiệt này. Tiếng nước xoáy gầm gừ lúc này nghe như tiếng khóc than ai oán, xen lẫn sự giận dữ tột cùng từ vực sâu.”
“Ông lão chèo đò không thể thở. Cơn hoảng loạn tột cùng bỗng dưng bị cắt ngang bởi một hình ảnh khác, một ký ức dữ dội ùa về như một nhát dao cứa vào tâm trí ông. Đó là hình ảnh đám tang ngày hôm qua, ngay tại Bến nước đầu làng. Hình ảnh Mẹ chàng trai vật vã khóc lóc, Dân làng xúm lại bàn tán, và đặc biệt là hình ảnh thi thể Chàng trai trẻ khi được vớt lên từ Dòng sông.
Mọi người đều nói là chết đuối. Ông lão cũng nghĩ vậy. Nhưng giờ đây, nhìn bóng hình méo mó dưới đáy thuyền đang cố gắng níu giữ linh cữu, một chi tiết nhỏ bé ngày hôm qua bỗng chốc phóng đại lên, ám ảnh ông. Thi thể của chàng trai không trắng bệch như những người chết đuối khác mà ông từng thấy. Nó sưng phù một cách bất thường, tím tái một cách lạ lùng, như thể bị giữ dưới nước quá lâu… hoặc không phải chỉ đơn giản là chết chìm.
Não bộ ông lão quay cuồng. Cái chết của cậu trai trẻ… không đơn giản chỉ là một tai nạn. Phải chăng có một sự uẩn khúc nào đó? Một bí mật nào đó khiến cậu không siêu thoát? Hay chính sự uẩn khúc đó đã biến cậu thành thứ này, một linh hồn giận dữ bám riết lấy thân xác mình?
Linh cữu trên thuyền rung lên bần bật. Tiếng gỗ kẽo kẹt như tiếng xương cốt đang vặn mình. Dưới làn nước sẫm màu, bóng hình đen kịt càng cuộn chặt hơn, như thể nghe thấy những suy nghĩ hoài nghi của ông lão. Luồng nước xoáy kéo mạnh đến nỗi Ông lão chèo đò cảm thấy chiếc Thuyền gỗ lớn như sắp bị xé toạc. Ông nhận ra, đây không còn là chuyến đò đưa linh cữu bình thường nữa. Đây là cuộc giằng co giữa thế giới người sống và một linh hồn đầy oán hận, ngay giữa dòng sông bí ẩn.”
“Linh cữu trên Thuyền gỗ lớn rung lên bần bật, mạnh hơn bao giờ hết. Nó không còn là sự rung chuyển nhẹ nhàng do dòng nước xoáy gây ra, mà là một chấn động dữ dội từ bên trong, như có thứ gì đó đang cố gắng thoát ra. Tiếng gỗ kẽo kẹt đầy ám ảnh, như tiếng van xin hay tiếng gào thét bị dồn nén. Ông lão chèo đò cảm thấy tim mình như ngừng đập. Ông xoay người lại, bỏ mặc dòng sông đang cuộn xoáy dưới mũi thuyền.
Đôi mắt ông mở to, dán chặt vào chiếc quan tài màu gỗ sẫm. Nắp quan tài nhấp nhô, phập phồng một cách kinh hoàng. Một góc nắp bị kênh lên, để lộ một khe hở nhỏ, vừa đủ để người ta tưởng tượng thấy bóng tối thăm thẳm bên trong. Kẽo kẹt! Lại một tiếng động sắc lạnh nữa, như có thứ gì đó đang cào cấu vào ván gỗ. Ông lão thấy rõ ràng nắp quan tài đang bị đẩy từ phía trong. Nó dường như sắp bung ra bất cứ lúc nào.
Sự sợ hãi tột độ dâng lên, nhấn chìm mọi suy nghĩ khác trong tâm trí Ông lão chèo đò. Cái lạnh buốt không chỉ đến từ làn nước sông ngấm vào da thịt mà còn từ nỗi kinh hoàng đang gặm nhấm tâm can. Ông nhìn chằm chằm vào Linh cữu rung chuyển, rồi lại nhìn xuống dòng nước đen ngòm nơi cái bóng đen kịt vẫn đang cuộn chặt lấy đáy thuyền.
Một ý nghĩ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng ông. Cái ‘thứ’ dưới nước… và sự rung chuyển điên cuồng của chiếc quan tài… Liệu chúng có phải là một? Liệu cái bóng đen kia chính là linh hồn giận dữ của Chàng trai trẻ, đang cố gắng phá tan xiềng xích của cái chết để… để làm gì? Để kéo ông theo, hay để bộc lộ sự thật kinh hoàng về cái chết của cậu? Nỗi sợ hãi giờ đây đi kèm với một câu hỏi ám ảnh.”
“Ông lão chèo đò lùi lại, lưng đập mạnh vào mạn thuyền. Ông thở dốc, đôi mắt vẫn không rời chiếc Linh cữu đang nhảy múa điên cuồng trên boong. Tiếng kẽo kẹt của gỗ, tiếng nước sông cuộn xiết như gào thét, và cảm giác có thứ gì đó đang kéo ghì dưới đáy thuyền hòa lại thành một bản giao hưởng kinh hoàng, bóp nghẹt trái tim ông. Cái lạnh thấu xương không còn chỉ là nước ngấm vào áo, mà là nỗi sợ hãi tinh thần đang đông cứng mọi giác quan.
Ông nhắm nghiền mắt lại, đầu óc quay cuồng. Những câu chuyện cũ mèm của dân làng Làng nhỏ ven sông bỗng ùa về. Những lời răn đe của bà mụ già rằng Dòng sông này có lời nguyền, rằng Hà bá cai quản nơi đây rất độc địa, rằng những oán hồn chết oan sẽ không bao giờ siêu thoát mà mãi ám ảnh người sống. Hồi trẻ, ông chỉ cười xòa, cho đó là chuyện mê tín dị đoan. Nhưng giờ đây, khi cái chết cận kề, khi thứ không giải thích được đang diễn ra ngay trước mắt, ông không thể không tin.
Phải chăng đây là lời nguyền giáng xuống vì ông đã phạm phải điều cấm kỵ nào đó? Hay đây chính là sự trả thù của Chàng trai trẻ – không phải chỉ là linh hồn giận dữ, mà là một oán hồn đầy thù hận, bị lời nguyền của Dòng sông này giữ chân, giờ đây đang muốn kéo ông theo cùng? Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo. Ông lẩm bẩm, không rõ là cầu xin hay van vái, gọi tên Phật, tên Thánh, tên cả những vị thần sông hồ trong truyền thuyết. Giữa cảnh tượng điên loạn này, niềm tin vào những thế lực siêu nhiên, dù là thiện hay ác, là điều duy nhất còn lại trong tâm trí ông lão. Tiếng Linh cữu rung lắc càng lúc càng mạnh hơn, như muốn xé toạc cả không gian tĩnh mịch của buổi chiều âm u.”
“Chiếc Thuyền gỗ lớn chao đảo dữ dội, không còn là rung lắc đơn thuần nữa. Mũi thuyền và đuôi thuyền lún sâu xuống Dòng sông, chỉ còn phần boong giữa – nơi chiếc Linh cữu của Chàng trai trẻ đang nằm – nhô lên khỏi mặt nước vỏn vẹn một gang tay. Nước sông lạnh như cắt da thịt tràn vào khoang thuyền, nhấn chìm mọi thứ bên trong. Ông lão chèo đò lảo đảo, đôi chân yếu ớt mất thăng bằng, gần như ngã quỵ. Ông cảm thấy mặt nước chạm đến ngang ngực, cái lạnh thấu xương buốt đến tận óc. Hơi thở đứt quãng, lồng ngực bỏng rát. Ông siết chặt lấy mạn thuyền, cố gắng giữ cho thân mình không bị dòng nước xoáy cuốn đi.
Trước mắt ông, cảnh vật như nhòa đi. Cây cối ven Dòng sông, những mái nhà xa xa của Làng nhỏ ven sông, tất cả dường như đang lùi xa vĩnh viễn. Tiếng nước réo rắt bên tai không còn là âm thanh của Dòng sông quen thuộc, mà như tiếng gọi từ một nơi nào đó rất sâu, rất tối tăm. Ông biết, ông đang đứng trên ranh giới mong manh nhất. Một bước nữa thôi, thân xác vật lý này sẽ chìm hẳn, và có thứ gì đó sẽ kéo ông về phía bên kia – cái cõi âm mà ông vẫn luôn sợ hãi nhưng chưa bao giờ thực sự tin tồn tại cho đến khoảnh khắc này. Nỗi sợ hãi về cái chết vật lý hòa lẫn với sự kinh hoàng trước thế lực siêu nhiên đang giam cầm ông.
Ông hướng mắt nhìn về phía Bến nước đầu làng, nơi những ánh đèn leo lét đã bắt đầu lên trong buổi chiều âm u. Ông tưởng tượng ra đám Dân làng đang đứng chờ, Mẹ chàng trai với khuôn mặt đẫm lệ. Họ sẽ không bao giờ biết được những gì đã xảy ra ở đây. Cái chết của ông, nếu nó đến, sẽ là một bí ẩn khác bị Dòng sông này nuốt chửng. Linh cữu trên boong vẫn im lìm, nhưng cảm giác nặng nề, u ám tỏa ra từ nó ngày càng rõ rệt. Như thể chính nó đang là mỏ neo, kéo cả chiếc thuyền và ông lão xuống đáy sâu vô tận.”
“Ông lão chèo đò cảm thấy tim mình đập dữ dội như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nỗi sợ hãi tột cùng của cái chết đang cận kề, hòa lẫn với sự kinh hoàng trước thế lực vô hình dưới Dòng sông, dường như đã tạo ra một tần số rung động mà thứ kia có thể cảm nhận được. Một vùng nước phía dưới, nơi chỉ vừa nãy còn là vực sâu tăm tối, bỗng chuyển động.
Nước sông sủi bọt dữ dội, không phải bọt khí đơn thuần từ chiếc Thuyền gỗ lớn đang chìm dần, mà như có thứ gì đó khổng lồ đang ngoi lên từ đáy sâu. Bọt nước màu bùn đất cuộn lên, xoáy mạnh quanh khu vực Linh cữu. Cái lạnh toát ra từ dưới đó không phải là cái lạnh của nước sông nữa, mà là cái lạnh chết chóc, thấu xương, khiến toàn thân ông lão run bần bật không kiểm soát được.
Dù ánh mắt đã nhòa đi vì nước và sợ hãi, Ông lão chèo đò vẫn thấy rõ một bóng hình. Nó không có đường nét cụ thể, chỉ là một vùng sẫm màu hơn giữa làn nước đục ngầu, nhưng nó to lớn và đang trồi lên, ngày càng gần mũi thuyền, nơi ông đang bám víu tuyệt vọng. Bóng hình đó di chuyển chậm rãi nhưng đầy uy lực, như một sinh vật khổng lồ đang thức tỉnh từ giấc ngủ vĩnh hằng dưới đáy Dòng sông.
Cái bóng mờ ảo ấy không cần hiện rõ hình dạng ghê rợn, chỉ sự hiện diện của nó thôi đã đủ khiến Ông lão chèo đò cảm thấy linh hồn mình như bị đông cứng lại. Một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, làm ông khó thở. Ông cảm thấy như mình đang bị quan sát, bị lôi kéo bởi một lực hút không thể chống cự từ dưới đáy sâu kia. Đây không phải là cái chết vật lý đơn thuần nữa, đây là sự nuốt chửng, là sự chiếm đoạt linh hồn. Cái bóng dưới nước, im lặng và lạnh lẽo, đang đến gần hơn, sẵn sàng kéo ông và chiếc Linh cữu kia xuống vực sâu vĩnh cửu.”
“Trên Bến nước đầu làng, cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra trên Dòng sông khiến Dân làng không ai dám rời mắt. Chiếc Thuyền gỗ lớn chở Linh cữu và Ông lão chèo đò chìm quá nhanh, như bị một bàn tay vô hình kéo xuống. Họ la hét, chỉ trỏ, khuôn mặt ai nấy đều tái mét vì sợ hãi và bất lực. Giữa sự hỗn loạn đó, vài thanh niên khỏe mạnh nhất trong làng lao đi dọc bờ sông, mắt dáo dác tìm kiếm thứ gì đó có thể giúp ích. Họ biết thời gian đang cạn dần.
Một người đột nhiên dừng lại, mắt sáng lên. Bên cạnh một đống gỗ cũ mục nát, một sợi dây thừng dày, dài, vẫn còn khá chắc chắn nằm vương vãi. “”Đây rồi!”” anh ta hét lớn. Vài người khác lập tức chạy đến. Không ai nói một lời, họ vội vàng gỡ rối sợi dây, cảm nhận sự nặng trịch, thô ráp của nó. Sợi dây này đủ dài để vươn tới giữa dòng.
Họ tụm lại với nhau, nhanh chóng cuộn một phần dây và chuẩn bị ném. Nhìn ra giữa sông, chiếc Thuyền gỗ lớn giờ chỉ còn nhô lên chưa đến một nửa, Linh cữu đã ngập nước, và Ông lão chèo đò đang bám víu vào mạn thuyền với vẻ mặt thất thần, tuyệt vọng. Cái bóng đen dưới nước vẫn lẩn khuất, uy hiếp. Sự sống của ông lão chỉ còn tính bằng giây.
“”Ném đi!”” một người hô.
Năm sáu cánh tay khỏe mạnh cùng nắm lấy đầu dây, dùng hết sức bình sinh mà quăng mạnh. Sợi dây nặng bay vút trong không khí, mang theo tất cả hy vọng và nỗ lực cuối cùng của Dân làng. Nó căng ra, lao thẳng về phía chiếc thuyền đang hấp hối và hình bóng gầy gò của Ông lão chèo đò, cầu mong ông có thể nhìn thấy, có thể nắm lấy, trước khi Dòng sông lạnh lẽo nuốt chửng tất cả.”
“Sợi dây nặng trịch bay vút qua không khí, đầu dây mang theo hy vọng cuối cùng lao thẳng tới. Ông lão chèo đò, mắt nhìn theo đường bay của sợi dây, khuôn mặt vẫn thất thần nhưng trong ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng yếu ớt. Ông biết, đây là cơ hội duy nhất. Chiếc Thuyền gỗ lớn đã chìm gần hết, Linh cữu lạnh lẽo đã ngập nước, và cái lực kéo tàn bạo dưới Dòng sông vẫn không ngừng siết chặt. Nó như một bàn tay vô hình đang cố gắng kéo ông xuống đáy sâu cùng với mọi thứ.
Chới với, ông lão cố hết sức bình sinh vươn bàn tay gầy guộc ra. Ông cảm thấy lạnh buốt và tê dại, nhưng adrenaline đột ngột dâng trào. Đầu dây lướt qua mặt nước, cách ông chỉ vài gang tay. Ông lão rướn người thêm chút nữa, cảm giác như xương cốt sắp rời ra.
“”Chụp lấy!”” ông lão tự thì thầm, giọng khản đặc.
Cuối cùng, những ngón tay run rẩy của ông cũng chạm được vào vật thô ráp, nặng nề ấy. Ông nắm chặt lấy sợi dây như nắm lấy chính mạng sống của mình, kéo mạnh về phía mình.
Ngay lập tức, một lực kéo dữ dội từ dưới nước giật ngược lại, khiến ông lão suýt chút nữa thì tuột tay. Cơ thể ông bị kéo căng ra, một nửa vẫn bám vào mạn thuyền gỗ sắp chìm hẳn, nửa kia như bị thứ gì đó ở dưới níu lại. Ông gồng mình, bắp tay nổi lên gân guốc, cố gắng giữ chặt lấy sợi dây. Đó không chỉ là giữ lấy sợi dây, đó là giành giật sự sống từ tay tử thần. Từng chút một, ông kéo sợi dây về phía mình, từng chút một, ông chiến đấu với sức kéo khủng khiếp đang muốn nuốt chửng ông vào bóng tối lạnh lẽo của Dòng sông. Cuộc giằng co diễn ra ngay trên mép vực thẳm, nơi ranh giới giữa sống và chết mong manh hơn bao giờ hết.”
“Ngay lập tức, Dân làng trên Bến nước đầu làng đồng loạt reo hò. Họ, những người đàn ông vạm vỡ, cả những phụ nữ và người già, cùng nhau nắm chặt sợi dây thừng, dốc hết sức bình sinh kéo mạnh về phía bờ. Mặt họ đỏ bừng, mồ hôi túa ra, nhưng ánh mắt đầy hy vọng. “”Cố lên! Cố lên Ông lão chèo đò!”” tiếng cổ vũ vang vọng trên Dòng sông âm u.
Ở phía thuyền, Ông lão chèo đò cảm thấy sức nặng khủng khiếp từ dưới nước dường như giảm bớt đi đôi chút khi lực kéo từ trên bờ bắt đầu phát huy tác dụng. Từng chút một, ông được kéo về phía ánh sáng, về phía sự sống. Ông vẫn bám chặt vào mạn chiếc Thuyền gỗ lớn đang nghiêng ngả sắp chìm hẳn, đôi chân vẫn lơ lửng trong làn nước lạnh buốt. Ông chỉ còn cách bờ vài mét nữa. Hy vọng sống sót bùng cháy mãnh liệt trong tim ông.
Thế rồi, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Khi Ông lão chèo đò gần như được kéo lên ngang tầm Bến nước đầu làng, bỗng nhiên, chiếc Thuyền gỗ lớn đang chở Linh cữu của Chàng trai trẻ như bị một lực vô hình khổng lồ từ dưới đáy Dòng sông giật mạnh. Không một lời cảnh báo, chiếc thuyền lật úp hoàn toàn chỉ trong nháy mắt.
“”Á!”” Tiếng kinh hoàng đồng loạt vang lên từ phía Dân làng.
Chiếc Linh cữu gỗ nặng nề, cùng với chiếc thuyền bị phá hủy, rơi tõm xuống mặt nước. Một tiếng động lớn vang vọng. Chiếc quan tài không nổi lên. Nó nhanh chóng chìm nghỉm xuống đáy Dòng sông sâu thẳm, như thể có thứ gì đó đang kéo nó đi với tốc độ khủng khiếp.
“”Khônggg!””
Tiếng gào xé lòng của Mẹ chàng trai vang vọng trên Bến nước đầu làng, hòa vào tiếng sóng và sự hỗn loạn. Bà lao tới mép nước, đôi tay bấu víu vào không khí, đôi mắt mở to nhìn theo điểm cuối cùng chiếc quan tài đã biến mất dưới làn nước đục ngầu. Nỗi đau và sự tuyệt vọng tột cùng bao trùm lấy người mẹ, nhấn chìm bà trong vực sâu của mất mát. Chỉ còn lại dòng nước chảy xiết, nuốt chửng mọi thứ, để lại một khoảng trống rợn người trên mặt sông.”
“Dân làng vội vã túm lấy Ông lão chèo đò khi ông được kéo lên bờ. Cơ thể ông run rẩy bần bật vì lạnh và kiệt sức. Ông ho sặc sụa, phun ra nước. Đôi mắt ông mở to, dáo dác nhìn quanh với vẻ hoảng loạn tột độ.
“”Ông ơi! Ông có sao không?”” Một người dân làng đỡ lấy ông, lay nhẹ.
Ông lão chèo đò không trả lời ngay. Ông thở hổn hển, đôi tay bấu chặt lấy áo người kia. Nước mắt giàn giụa chảy trên khuôn mặt khắc khổ.
“”Nó… nó kéo… nó kéo đi rồi!”” Ông lắp bắp, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Mẹ chàng trai, vẫn đang quỵ xuống đất bên mép nước, ngước đôi mắt vô hồn nhìn ông lão.
“”Ai… ai kéo đi? Ông thấy gì?”” Một người đàn ông khác hỏi, giọng đầy lo lắng.
Ông lão chèo đò nức nở. Từng tiếng nấc nghẹn xé lòng. Cảnh tượng kinh hoàng dưới nước dường như tái hiện rõ mồn một trong đầu ông.
“”Dưới đó… dưới đó… tối lắm… lạnh lắm…”” Ông bắt đầu kể, giọng run run, đứt quãng. “”Lúc thuyền bị kéo xuống… tôi cố bám… tôi nhìn xuống nước…””
Ông lão đột ngột siết chặt tay người đang đỡ mình, đôi mắt mở to hơn, đồng tử giãn ra vì kinh hoàng.
“”Tôi thấy… tôi thấy một bóng… một bóng người… mờ mờ… âm u…””
Dân làng im lặng lắng nghe, không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Ngay cả tiếng khóc của Mẹ chàng trai cũng nhỏ dần đi.
“”Nó… nó cứ lởn vởn… lởn vởn dưới đáy… cạnh chiếc thuyền…”” Ông lão chèo đò run rẩy chỉ tay xuống dòng sông đang chảy xiết. “”Tay nó… tay nó… nó níu lấy… níu lấy chiếc thuyền… níu lấy… cái quan tài…””
Ông nghẹn lời, không nói nên câu. Nỗi sợ hãi tột độ khiến ông không thở được.
“”Bóng… bóng người… nó nhìn lên… nó nhìn tôi…””
Ông lão chèo đò hét lên một tiếng kinh hoàng, như thể cảnh tượng đó vẫn đang ám ảnh ông ngay lúc này.
“”Đó là nó!… Là… là thằng bé…”” Ông nói đứt quãng, chỉ vào hư không. “”Linh hồn nó… lạnh lẽo… cứ… cứ níu chặt… không cho đi… không cho đưa lên bờ…””
Ông lão bật khóc nức nở như một đứa trẻ, cơ thể co giật.
“”Nó không chịu đi! Nó không chịu đi đâu cả! Nó giữ lại rồi!””
Sự kinh hoàng lan tỏa trong đám đông. Dân làng nhìn nhau với ánh mắt đầy sợ hãi và bàng hoàng. Dòng sông giờ đây không chỉ là nơi xảy ra thảm kịch, mà còn là vực sâu nuốt chửng cả linh hồn, nơi một thứ gì đó… không muốn buông bỏ.”
“Sự sợ hãi đông đặc lại trong không khí. Những lời run rẩy của Ông lão chèo đò như gieo thêm một tầng kinh hoàng lên thảm kịch vốn đã quá đau lòng. Dân làng nhìn nhau, đôi mắt mở to vì bàng hoàng. Vẻ mặt họ từ đau buồn chuyển sang hoang mang tột độ, rồi sợ hãi lan ra như một căn bệnh. Họ bắt đầu lùi lại một cách vô thức, nhìn dòng sông với một ánh mắt khác – ánh mắt của sự e dè, của điều siêu nhiên đáng sợ.
Mẹ chàng trai vẫn ngồi đó, dưới đất lạnh, tiếng nấc nghẹn ngào hòa lẫn với tiếng thì thầm của dân làng. Bà nghe những lời ông lão nói, nhưng dường như tâm trí đã hoàn toàn tê liệt. Nỗi đau mất con quá lớn, giờ đây lại chồng chất lên bằng lời đồn về một linh hồn không siêu thoát, bị giam cầm dưới dòng nước lạnh lẽo.
Những ngày sau đó, câu chuyện về chiếc thuyền tang chìm không chỉ là tai nạn thương tâm, nó biến thành nỗi ám ảnh bao trùm cả làng nhỏ ven sông. Người ta không còn dám bén mảng đến bến nước đầu làng vào buổi tối. Những ngư dân, vốn sống dựa vào dòng sông, giờ đây ra khơi với sự lo lắng thường trực. Họ tin vào lời Ông lão chèo đò, tin rằng có một thế lực nào đó dưới đáy sông đã kéo chiếc thuyền xuống, không phải chỉ là một tai nạn đơn thuần.
Tiếng đồn lan nhanh, thêm thắt đủ điều dị đoan. Người thì nói Chàng trai trẻ chết là do bị hà bá bắt đi. Người khác lại khẳng định linh hồn cậu còn vướng mắc điều gì đó ở trần gian, chưa thể siêu thoát nên mới hiện về níu giữ linh cữu. Hình ảnh bóng mờ âm u dưới đáy sông, bàn tay lạnh lẽo níu lấy quan tài theo lời kể của Ông lão chèo đò, trở thành câu chuyện kinh dị được truyền tai nhau mỗi khi đêm về, khiến giấc ngủ của dân làng không còn yên bình.
Ông lão chèo đò, sau cú sốc kinh hoàng, cũng không thể trở lại cuộc sống bình thường. Ông luôn sống trong sợ hãi, ám ảnh bởi hình ảnh dưới đáy sông. Ông ít nói hẳn đi, chỉ ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, đôi mắt vô hồn nhìn về phía dòng sông cuộn chảy.
Thuyền tang và linh cữu của Chàng trai trẻ vĩnh viễn nằm lại dưới đáy sông. Không ai đủ can đảm để lặn xuống tìm kiếm, một phần vì dòng nước sâu và xiết, nhưng phần lớn là vì nỗi sợ hãi bị chôn vùi dưới đó cùng với bí ẩn rùng rợn. Sự thật về nguyên nhân cái chết của chàng trai – liệu có phải là tai nạn, hay còn điều gì đó khủng khiếp hơn đã xảy ra – mãi mãi bị chôn vùi cùng với chiếc thuyền gỗ lớn dưới dòng sông. Dòng sông vẫn chảy, vẫn mang theo những con thuyền khác qua lại, nhưng với dân làng, nó đã trở thành ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa trần gian và một thế giới linh hồn đầy bí ẩn, nơi một linh hồn trẻ tuổi vẫn còn vướng mắc, không muốn siêu thoát, ôm giữ lấy bí mật cuối cùng của cuộc đời mình dưới làn nước lạnh lẽo. Những câu chuyện thêu dệt, những nỗi sợ hãi mơ hồ cứ thế đeo bám ngôi làng nhỏ, nhắc nhở họ về thảm kịch kinh hoàng và bí ẩn không lời giải đáp dưới lòng sông sâu. Dòng đời cứ trôi, nhưng ký ức về chiều hôm định mệnh ấy, về tiếng hét kinh hoàng của ông lão và về nỗi ám ảnh mang tên ‘linh hồn vướng mắc’, vẫn mãi mãi in hằn trong tâm trí mỗi người dân làng ven sông. Họ học cách sống chung với nỗi sợ hãi vô hình, với những lời đồn đại, và với sự thật bị chôn vùi vĩnh viễn dưới dòng nước lạnh. Dòng sông giờ đây không chỉ là nguồn sống, mà còn là một lời nhắc nhở thầm lặng về những bí mật mà con người không bao giờ có thể vén màn.”

