Hỏng xe giữa đèo hoang, người đàn ông thấy mặt trắng bệch… cái kết rợn người

Người đàn ông h-ỏng xe giữa con đèo hoang vắng, để rồi một hình ảnh ông nhìn thấy trong lúc bế tắc khiến ông ch/ết lặng…Câu chuyện bắt đầu vào một buổi chiều cuối thu, khi trời vừa nhá nhem và sương mù bắt đầu bò từ lòng núi trườn lên những con đường vắng vẻ quanh co.

Nguyễn Văn Hòa, một người đàn ông gần 40 tuổi, lái xe một mình từ thành phố Lào Cai qua đèo Ô Quy Hồ để về lại Lai Châu. Anh là kỹ sư cầu đường, thường xuyên đi công tác khắp các tỉnh vùng cao. Mặc dù đã quen với việc lái xe trên các tuyến đèo quanh co hiểm trở, Hòa vẫn luôn thận trọng mỗi khi băng qua đoạn đường này – nơi vốn nổi tiếng là khúc đèo dài và lạnh lẽo nhất miền Bắc.

Chiếc xe Ford cũ của anh r;ùng m;ình một cái, rồi đột ngột tắt máy ngay giữa khúc cua dốc. Hòa thử vặn chìa lại nhiều lần – không có phản ứng. Anh thở dài, bực bội. Không có sóng điện thoại. Không một bóng xe qua lại. Chỉ có tiếng gió lùa trong những tán rừng già và màn sương đang dày đặc dần lên như sữa đặc phủ kín không gian.

Anh bước ra khỏi xe, khoác chiếc áo khoác dày, bật đèn pin trên điện thoại rồi mở nắp capo ra kiểm tra. Dưới ánh sáng lờ mờ, anh nhận ra một đoạn dây điện chập cháy nhẹ, có thể do va đập khi qua ổ gà lúc nãy. Không có dụng cụ sửa chữa, cũng không có ai để gọi trợ giúp, Hòa đành ngồi tựa lưng vào xe, định bụng chờ xem có ai đi qua để nhờ giúp đỡ.

Trời mỗi lúc một lạnh. Gió rít mạnh hơn. Màn sương che kín mọi hướng, khiến ánh đèn xe mờ tịt sau vài mét. Hòa lấy trong xe ra chai nước và bánh mì khô. Anh đang nhai dở thì đột nhiên một tiếng bước chân rất nhẹ vang lên phía bên kia đường – nơi triền dốc dẫn vào rừng rậm.

Anh dừng nhai. Tim đập mạnh. Có ai đó?

Anh nheo mắt nhìn qua màn sương. Một bóng người – hoặc thứ gì đó mang hình dáng người – đang đứng lặng im cách anh chừng mười mét. Không chuyển động. Không nói gì. Cũng không rõ nét. Chỉ là một hình thù màu xám lẫn trong sương mù.

“Anh gì ơi? Cho tôi hỏi…” – Hòa cất tiếng.

Bóng người vẫn đứng im.

Anh rùng mình. Dù là người vùng cao quen thuộc với núi rừng, nhưng tình huống này khiến anh thấy bất an. “Có thể là người dân tộc đi rừng chăng?” – anh cố trấn an mình. Nhưng linh tính mách bảo anh rằng không ổn.

Hòa lấy đèn pin rọi thẳng vào bóng người. Trong khoảnh khắc ánh sáng quét qua, anh nhìn thấy rõ một khuôn mặt – tr;;ắng b/ệ/ch, lạnh lùng, với đôi mắt mở to v;ô h;ồn như thể không còn sự sống. Khuôn mặt đó nhìn thẳng vào anh, không chớp mắt.

Hòa ch//ết l/ặng.

Anh ngồi thụp xuống, run rẩy, tim đập loạn xạ. Khi anh ngẩng lên lần nữa, bóng người đã biến mất. Hoặc… hòa tan vào màn sương?

Một làn gió lạnh lướt qua gáy anh. Hòa vội mở cửa xe, chui vào trong, khóa chặt bốn cửa, tắt đèn pin. Trong đầu anh vang lên tiếng thì thầm mơ hồ, không rõ từ đâu: “Đừng đi tiếp…”

Suốt đêm đó, anh ngồi co ro trong xe, không dám chợp mắt. Thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng bước chân nhẹ như lướt qua bên ngoài. Nhưng mỗi lần ngó ra, vẫn không có gì ngoài sương mù và cây rừng lặng lẽ.

Đến sáng hôm sau, khi ánh mặt trời yếu ớt len qua sương, một chiếc xe tải chở nông sản từ Lai Châu mới đi qua. Anh được giúp kéo xe về trạm sửa gần đó. Nhưng suốt quãng đường trở lại, Hòa không nói gì. Ánh mắt anh thất thần, luôn nhìn ra sau qua kính chiếu hậu.

Người thợ sửa xe – một ông cụ già người Thái – vừa tháo dây điện vừa hỏi:

“Đêm qua mắc kẹt ở khúc nào?”

Hòa lặng thinh. Một lúc sau, anh chỉ lẩm bẩm: “Khúc cua gần cột mốc 78…”

Ông lão chợt dừng tay. Lặng đi một lúc, rồi nói nhỏ: “Cậu có thấy… gì không?” …. Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Hỏng xe giữa đèo hoang, người đàn ông thấy mặt trắng bệch… cái kết rợn người

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt