Tặng quà tiền triệu cho con riêng chồng… câu đáp khiến tôi chết lặng

Tôi chu đáo chuẩn bị quà sinh nhật cho con riêng của chồng, thằng bé đáp 1 câu khiến tôi không biết mình nên tiếp tục cuộc hôn nhân này không…Tôi đã dành cả tuần chọn lựa món quà sinh nhật hoàn hảo cho con riêng của chồng. Tôi không tiếc công, cũng không tiếc tiền, chỉ mong một nụ cười từ thằng bé. Nhưng đến khi nó nhìn tôi, mở quà rồi thản nhiên buông một câu… tim tôi như ai bóp nghẹt. Tôi chưa bao giờ nghĩ, một đứa trẻ mười tuổi lại có thể khiến tôi phải tự hỏi: Liệu mình có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này không?

Trời tháng Ba Sài Gòn bất chợt đổ mưa khi tôi rảo bước qua từng cửa hàng trên đường Nguyễn Trãi. Tay cầm túi quà đã bọc sẵn trong lớp giấy màu xanh da trời – màu mà thằng bé bảo thích trong một lần nói chuyện ngắn ngủi. Tôi cẩn thận chọn một bộ xếp hình LEGO máy bay chiến đấu, mẫu giới hạn vừa nhập về, vì nhớ có lần cháu trố mắt nhìn mấy bộ trưng trong trung tâm thương mại.

Tôi là Thảo, 33 tuổi, làm nhân viên văn phòng. Chồng tôi – anh Nam – đã có một đời vợ, và một cậu con trai riêng tên là Duy. Bé Duy năm nay mười tuổi, sống với mẹ ruột nhưng mỗi cuối tuần hoặc dịp đặc biệt đều được đón về chơi.

Khi tôi đồng ý lấy Nam, tôi hiểu mình không chỉ cưới một người đàn ông mà còn là chấp nhận cả quá khứ của anh, kể cả một đứa trẻ không phải máu mủ. Tôi chưa từng sinh con, nhưng tôi yêu trẻ con, và đã cố gắng để gần gũi, thân thiết với Duy. Nhưng mọi thứ chưa bao giờ dễ dàng.

Duy ít nói, có vẻ lạnh lùng với tôi từ ngày đầu. Nó lễ phép, nhưng không bao giờ gọi tôi là “mẹ”, chỉ “cô Thảo”. Tôi không ép buộc. Tôi hiểu tình cảm cần thời gian, đặc biệt với một đứa trẻ đã từng chứng kiến cha mẹ ly hôn.

Tối hôm đó, căn nhà nhỏ ở Quận 7 tràn ngập bóng bay và bánh kem. Tôi tự tay nấu bữa tối, làm cả món gà rán Duy thích. Tôi muốn tạo cảm giác gia đình cho thằng bé – không phải vì nghĩa vụ, mà vì tình cảm thật lòng.

Duy đến cùng mẹ ruột – chị Hà – và chồng cũ tôi ra tận cửa đón. Tôi cười niềm nở, dù trong lòng luôn có chút bối rối mỗi khi đối diện chị Hà. Không phải vì ghen tị, mà vì tôi luôn cảm thấy mình đứng ở ranh giới mong manh: một người “đến sau”, cố gắng ghép mình vào bức tranh vốn dĩ đã vỡ đôi.

Bữa tiệc diễn ra ấm cúng. Duy ngồi giữa, cười nhẹ khi thổi nến, và tôi lấy hộp quà được gói cẩn thận từ dưới bàn mang lên.

– Duy, cô Thảo có món quà này cho con – tôi nói, không giấu được sự hồi hộp.

Thằng bé cầm lấy, mở ra. Khi thấy hộp LEGO, mắt nó lóe lên chút ánh sáng. Tôi thầm thở phào, nghĩ rằng công sức mình cuối cùng cũng được đền đáp.

Nhưng rồi… nó quay sang tôi, gương mặt lại trở về nét thản nhiên, và buông một câu, giọng vô cùng bình thản:

– Cô không cần phải cố gắng làm mấy chuyện này đâu. Con biết cô không phải mẹ con, cũng không cần làm mẹ con đâu.

Căn phòng bỗng dưng im lặng lạ thường. Tôi cứng người. Tim tôi như bị bóp nghẹt. Tôi cố gượng cười, lùi lại một bước rồi quay đi để giấu giọt nước mắt sắp trào ra…. Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tặng quà tiền triệu cho con riêng chồng… câu đáp khiến tôi chết lặng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt