“Sợ vợ mang tiền cho nhà ngoại nên tháng nào tôi cũng chỉ đưa cho cô ấy 4 triệu chi tiêu, 1 hôm thấy vợ về quê tôi lén đi về sau thì ngỡ ngàng khi thấy cô ấy bước lên chiếc xe ô tô sang trọng và rồi…
Tôi luôn tự cho mình là người quản lý tài chính tốt trong nhà. Dù vợ đi làm, nhưng lương cô ấy ít hơn tôi, nên tôi giữ toàn bộ tiền, chỉ đưa 4 triệu mỗi tháng để chi tiêu trong nhà.
Tôi sợ…
“Đàn bà mà, cứ cho nhiều là lại đổ về nhà ngoại, nuông chiều bố mẹ, anh em nó.”
Vợ tôi không nói gì, cũng chẳng bao giờ cãi.
Cô ấy cứ âm thầm chi tiêu, đôi lúc thiếu còn phải vay bạn bè, gom góp từng đồng. Tôi tưởng mình kiểm soát được tất cả.
Cho đến một hôm, vợ nói về quê thăm mẹ bị đau lưng, tôi vờ gật đầu rồi bí mật bám theo.
Tôi định bụng xem có đúng là về nhà ngoại hay lại đi gửi tiền cho người thân.
Nhưng vừa tới cổng làng, tôi c-hết sững.
Trước mắt tôi, vợ bước lên một chiếc xe ô tô màu đen bóng loáng, biển số tỉnh khác. Người tài xế mặc vest mở cửa xe cho cô, còn cúi đầu chào như sếp.
Tôi bám theo, tim đập thình thịch.
Chiếc xe bất ngờ chạy thẳng đến 1 nơi… tôi không dám tin vào mắt mình… 👇👇”
“Chiếc xe máy cà tàng của Người chồng lụp xụp nấp sau một bụi cây lớn, cách ngã rẽ vào con đường đất dẫn về quê vợ không xa. Anh ta nheo mắt, một nụ cười khinh khỉnh đã chực chờ trên môi. “Để xem cô diễn kịch đến bao giờ,” anh ta lẩm bẩm.
Nhưng chiếc xe đen bóng không hề có dấu hiệu giảm tốc. Nó lướt qua ngã rẽ một cách dứt khoát, như thể con đường đất đầy ổ gà kia chưa bao giờ tồn tại trong lộ trình của nó.
Người chồng sững người. Cái gì vậy? Anh ta vội vàng rồ ga bám theo, cảm giác bất an bắt đầu len lỏi trong lồng ngực.
Chiếc xe sang trọng tiếp tục chạy thẳng, bỏ lại sau lưng khung cảnh làng quê quen thuộc. Thay vào đó là những con đường nhựa phẳng lì, những hàng cây được cắt tỉa gọn gàng và rồi, những tòa biệt thự san sát, nguy nga hiện ra. Đây là khu đô thị mới mà người ta vẫn đồn đại là dành cho giới siêu giàu,
một nơi mà cả đời anh ta cũng không dám mơ đặt chân tới.
Tim Người chồng bắt đầu đập như trống trận. Đầu óc anh ta quay cuồng với hàng vạn câu hỏi. Vợ anh ta làm gì ở đây? Người tài xế kia là ai? Tại sao cô ấy lại nói dối về thăm mẹ?
Và rồi, chiếc xe dừng lại. Không phải trước một căn biệt thự, mà là sảnh chính của một tòa nhà văn phòng cao chọc trời, lấp lánh ánh kính và thép.
Người chồng ngước mắt lên, và toàn thân anh ta như đông cứng. Trên đỉnh tòa nhà, một logo quen thuộc đến ám ảnh đập vào mắt anh. Logo của một trong những tập đoàn tài chính lớn nhất nước, thứ mà anh ta chỉ dám nhìn qua những bài báo ca ngợi sự thành công của họ.
Sống lưng anh ta lạnh toát. 4 triệu một tháng. Anh ta chợt nhớ đến con số đó, và nó bỗng trở nên lố bịch, thảm hại đến không ngờ.”
“Cơ thể Người chồng run lên, không phải vì lạnh, mà vì một sự thật quá sức tưởng tượng đang dần định hình. Anh ta lùi lại, vội vàng nấp sau một gốc cây cảnh lớn ven đường, tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Anh ta sợ bị phát hiện, nhưng còn sợ hơn cả việc phải rời mắt khỏi cảnh tượng phi lý trước mặt.
Cạch. Cửa sau chiếc xe sang trọng bật mở, nhưng không phải do Người vợ tự mở. Người tài xế mặc vest đã nhanh chóng vòng ra, cúi người một góc 90 độ, một tay giữ cửa, một tay che trên mép cửa, một cử chỉ trang trọng đến tột cùng.
Một đôi giày cao gót màu nude thanh lịch nhẹ nhàng đặt xuống mặt đất, tiếp đó là cả thân hình của Người vợ. Cô vẫn mặc bộ đồ giản dị lúc rời nhà, nhưng giờ đây, trên người cô, nó toát lên một vẻ khí chất khác hẳn. Tấm lưng luôn hơi còng vì nhẫn nhịn nay thẳng tắp. Gương mặt luôn cúi gằm nay ngẩng cao, đôi mắt bình tĩnh và sắc sảo.
Ngay khoảnh khắc cô vừa đứng thẳng người, một hàng gần chục nhân viên mặc đồng phục công ty đã đứng sẵn ở sảnh chính đồng loạt cúi gập người. Âm thanh của họ vang lên đều tăm tắp, trang trọng và đầy kính nể.
“Chào Chủ tịch ạ!”
Người chồng chết lặng. Hai từ “Chủ tịch” như một nhát búa giáng thẳng vào đầu anh ta. Tai anh ta ù đi.
Người vợ chỉ gật nhẹ đầu, một cái gật đầu đầy quyền lực, thừa nhận lời chào nhưng không hề tỏ ra đắc ý. Cô lướt qua hàng nhân viên, sải bước tự tin tiến vào bên trong tòa nhà. Người tài xế và một người đàn ông khác, có lẽ là trợ lý, lập tức đi theo sau, giữ một khoảng cách chuẩn mực.
Cánh cửa kính tự động khổng lồ từ từ khép lại, nuốt chửng lấy bóng dáng của cô, trả lại cho Người chồng hình ảnh phản chiếu méo mó, thảm hại của chính mình trên tấm kính tối màu.
Anh ta vẫn đứng như trời trồng sau gốc cây. Cảm giác không phải là tức giận, cũng không phải là ghen tuông. Đó là một cảm giác trống rỗng đến cùng cực. Anh ta cảm thấy mình nhỏ bé, ngu ngốc và lố bịch. Hình ảnh anh ta vênh váo đưa cho vợ 4 triệu đồng mỗi tháng, kèm theo những lời dạy dỗ về cách chi tiêu, bỗng hiện về, tựa như một màn hài kịch rẻ tiền mà anh ta là vai diễn chính. Anh ta đã nghĩ mình là bầu trời, nhưng hóa ra chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng, một thằng hề không hơn không kém.”
“Cơn choáng váng qua đi, nhường chỗ cho một sự phủ nhận điên cuồng. Không thể nào. Chắc chắn có sự nhầm lẫn nào đó. Người vợ hiền lành, cam chịu của anh ta không thể nào là “”Chủ tịch”” được. Đó là một trò đùa, một sự sắp đặt lố bịch nào đó. Anh ta phải vào trong, phải đối chất, phải tìm ra sự thật.
Gạt phăng cảm giác hèn mọn đang xâm chiếm, Người chồng lao ra khỏi chỗ nấp, chạy thục mạng về phía cổng chính của tòa nhà. Anh ta chạy như một kẻ mất trí, hơi thở hổn hển, tâm trí chỉ có duy nhất một mục tiêu: gặp được cô ấy.
Nhưng khi anh ta chỉ còn cách cánh cổng vài bước chân, hai bóng đen đã chắn ngang đường. Hai nhân viên an ninh, cao lớn và vạm vỡ trong bộ đồng phục phẳng phiu, đứng im như hai pho tượng đồng, ánh mắt sắc lẹm, không một chút cảm xúc. Một người giơ tay ra, lòng bàn tay hướng về phía Người chồng, một cử chỉ ngăn cản dứt khoát.
“”Xin lỗi, khu vực này không phận sự miễn vào.””
Người chồng dừng khựng lại, ngước nhìn hai bức tường người trước mặt. Anh ta lắp bắp, cố gắng lấy lại chút uy quyền ít ỏi của một người đàn ông.
“”Tôi… tôi cần gặp Chủ tịch của các anh. Tôi là chồng của cô ấy… Tôi là chồng của Chủ tịch!””
Một trong hai người an ninh, người có vết sẹo nhỏ trên lông mày, khẽ nhếch mép. Hắn ta không nói gì, chỉ dùng ánh mắt quét một lượt từ đầu đến chân Người chồng. Ánh mắt đó còn lạnh hơn cả gió mùa, nó soi mói đôi giày bám bụi, chiếc quần tây bình thường và chiếc áo sơ mi đã hơi nhàu của anh ta. Một ánh nhìn đầy khinh bỉ, như thể đang nhìn một con côn trùng phiền phức.
Rồi hắn ta cất giọng, đều đều và lạnh như băng.
“”Mời anh đi cho, đừng gây rối ở đây.””
Một khoảng lặng chết người. Người chồng cảm thấy máu trong người như đông lại. Anh ta gằn lên, sự tuyệt vọng bắt đầu lấn át lý trí.
“”Tôi không gây rối! Tôi nói thật! Đó là vợ tôi!””
Người an ninh kia thở dài một tiếng đầy chán chường, rồi tung ra đòn kết liễu, dập tắt hoàn toàn tia hy vọng cuối cùng của Người chồng.
“”Chủ tịch của chúng tôi chưa kết hôn.””
Câu nói đó, thốt ra một cách bình thản nhưng chắc nịch, có sức sát thương còn hơn cả một cú đấm. Nó đánh thẳng vào niềm kiêu hãnh, vào sự tồn tại của anh ta. Chưa kết hôn? Vậy anh là gì? Cuộc hôn nhân của họ là gì? Một trò hề ư?
Người chồng há hốc miệng, muốn gào lên rằng họ nói dối, rằng đó là vợ anh, người nhận 4 triệu đồng mỗi tháng từ tay anh, người đã cùng anh chung sống bấy lâu nay. Nhưng cổ họng anh ta nghẹn đắng, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Hai người an ninh đã quay người lại, trở về vị trí cũ, coi anh ta như không khí. Đối với họ, anh chỉ là một trong số hàng trăm kẻ cố gây sự chú ý mỗi ngày. Một kẻ không đáng bận tâm.”
“Bước chân của Người chồng lảo đảo lùi lại. Anh ta bước đi như một kẻ mộng du, không có phương hướng. Những lời nói của gã an ninh vẫn còn vang vọng trong đầu anh, sắc lạnh và tàn nhẫn. “Chủ tịch của chúng tôi chưa kết hôn.” Một sự thật phủ phàng, đập tan cái thế giới mà anh vẫn luôn tự cho là mình đang kiểm soát. Anh là gì trong cuộc đời cô? Một bí mật bẩn thỉu? Một sai lầm cần che giấu?
Anh ta không biết mình đã đi được bao xa, chỉ biết rằng đôi chân không còn sức lực để chống đỡ cơ thể rệu rã. Anh ta ngồi sụp xuống lề đường, ngay bên cạnh một gốc cây xù xì, mặc kệ ánh nhìn tò mò của vài người qua lại. Cả thế giới dường như đang quay cuồng, nhòe đi trước mắt anh.
Đầu óc anh ta trống rỗng. Và rồi, như một cuộn phim cũ đột ngột được chiếu lại, một ký ức mà anh đã cố chôn vùi từ lâu chợt lóe lên, rõ mồn một đến đau đớn.
Hai năm trước. Trong căn nhà nhỏ của hai vợ chồng. Người vợ, khi đó vẫn còn là người phụ nữ chỉ biết đến căn bếp và đồng lương 4 triệu, rụt rè đưa cho anh một tập giấy được kẹp gọn gàng. Đôi mắt cô sáng rực lên một niềm hy vọng mà đã lâu lắm rồi anh không còn nhìn thấy.
“Anh xem này… Em có một ý tưởng kinh doanh. Em đã lên kế hoạch cả rồi.”
Giọng cô có chút run rẩy vì hồi hộp, nhưng chứa đầy nhiệt huyết. Người chồng liếc qua, rồi bật cười, một nụ cười gằn đầy vẻ trịch thượng. Anh ta cầm lấy tập giấy, không thèm đọc một chữ, vò nát nó và ném thẳng vào sọt rác bên cạnh. Ánh sáng trong mắt Người vợ vụt tắt, thay bằng một sự sững sờ và tổn thương sâu sắc.
Anh ta khoanh tay trước ngực, cất giọng dạy đời.
“Vớ vẩn! Đàn bà an phận đi, đừng mơ mộng hão huyền!”
Ký ức tan biến, chỉ còn lại tiếng còi xe inh ỏi ngoài đường phố thực tại. Người chồng ôm lấy đầu. Lời nói đó. Chính những lời nói cay nghiệt đó. Giờ đây nó không còn là một ký ức xa xôi, mà là một nhát dao rỉ sét, từ từ, đau đớn đâm sâu vào lồng ngực anh. Anh đã tự tay bóp chết ước mơ của cô. Anh đã dùng sự kiêu ngạo của mình để đẩy cô ra xa. Và có lẽ, chính từ lúc đó, cô đã quyết định xây dựng một thế giới của riêng mình. Một thế giới mà anh không bao giờ được phép bước vào.”
“Cơn đau trong lồng ngực không phải nỗi đau thể xác, mà là sự hối hận muộn màng đang cào xé tâm can anh ta. Anh ta đã tự tay giết chết ước mơ của người phụ nữ mình yêu, để rồi giờ đây, cô ấy đã tự mình xây nên một đế chế mà anh không hề hay biết.
Người chồng loạng choạng đứng dậy, không phải để đối chất, mà để tìm kiếm. Anh ta đi vòng quanh tòa nhà chọc trời, đôi mắt dại đi ngước nhìn lên những ô cửa kính san sát. Anh ta cần phải nhìn thấy cô, dù chỉ là một lần nữa, để xác thực cái thực tại phũ phàng này.
Và rồi, anh ta nhìn thấy. Tầng cao nhất. Một ô cửa kính khổng lồ sáng rực, phơi bày toàn bộ phòng họp sang trọng bên trong. Giữa căn phòng đó, một bóng dáng quen thuộc đến ám ảnh đang đứng trước màn hình chiếu lớn. Là Người vợ.
Cô mặc một bộ vest công sở màu trắng thanh lịch, mái tóc búi cao gọn gàng, từng cử chỉ, từng cái chỉ tay vào biểu đồ đều toát lên một khí chất quyền lực và tự tin tuyệt đối. Cô đang thuyết trình. Ánh mắt cô sắc bén, giọng nói (dù anh không thể nghe thấy) chắc chắn đầy uy lực, khiến tất cả những người đang ngồi xung quanh phải chăm chú lắng nghe. Đó không phải là người vợ nhẫn nhịn với 4 triệu tiền tiêu vặt. Đó là một nữ chủ tịch.
Một hy vọng điên rồ và tuyệt vọng le lói. Có lẽ tất cả chỉ là một sự hiểu lầm. Có lẽ gã an ninh nói dối. Trong cơn hoảng loạn, Người chồng run rẩy rút điện thoại ra. Bàn tay anh ta gần như không thể bấm đúng số. Anh ta áp điện thoại lên tai, nín thở lắng nghe, mắt vẫn dán chặt vào bóng dáng quyền lực trên kia.
Một tiếng chuông reo lên. Chỉ một tiếng duy nhất.
Rồi tắt ngấm.
Gần như ngay lập tức, màn hình điện thoại sáng lên. Một tin nhắn từ tổng đài. Con chữ vô cảm hiện ra, như một bản án tử dành cho anh: “”Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận…””
Anh ta sững sờ nhìn dòng chữ, rồi lại ngước lên ô cửa kính. Bóng dáng kia vẫn ở đó, uy nghi và xa cách, một thế giới mà anh đã bị vĩnh viễn từ chối.”
“Cú sốc quá lớn khiến Người chồng không đứng vững nổi. Anh ta ngã khuỵu xuống vỉa hè, chiếc điện thoại văng ra, màn hình vẫn còn sáng dòng tin nhắn vô cảm. Tiếng còi xe inh ỏi, ánh mắt người qua đường, tất cả đều mờ nhạt đi. Trong đầu anh ta chỉ còn vọng lại hình ảnh người vợ uy quyền trong phòng họp và tiếng tổng đài lạnh lùng. Thế giới của anh, trật tự mà anh luôn tự hào mình là người sắp đặt, đã vỡ tan thành trăm mảnh.
Một ý nghĩ điên cuồng lóe lên, một tia hy vọng cuối cùng le lói giữa đống tro tàn. Nhà ngoại. Anh ta phải về đó. Anh ta phải tận mắt nhìn thấy căn nhà cấp bốn lụp xụp mà anh vẫn luôn khinh bỉ. Anh ta cần phải thấy người mẹ vợ già nua với chứng “”đau lưng”” kinh niên. Anh ta cần một cái gì đó quen thuộc, một cái gì đó đúng với những gì anh ta luôn tin tưởng, để bấu víu.
Lao như một kẻ mất trí ra khỏi thành phố, Người chồng nhấn ga, chiếc xe gầm lên trên cao tốc. Anh ta phải tìm ra câu trả lời. Có lẽ tòa nhà kia chỉ là một sự hiểu lầm. Có lẽ vợ anh chỉ đang làm thêm ở đó. Một công việc mà cô giấu anh. Đúng rồi, chắc chắn là vậy. Cô làm sao có thể là chủ tịch? Một người phụ nữ chỉ biết nhận 4 triệu tiền tiêu vặt mỗi tháng thì lấy đâu ra bản lĩnh và tiền bạc để làm những chuyện kinh thiên động địa như vậy?
Những suy nghĩ đó tự trấn an anh ta, nhưng bàn tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch đã phản bội lại tất cả. Nỗi sợ hãi vẫn đang cuộn lên từ sâu trong dạ dày.
Con đường đất đỏ quen thuộc dẫn vào quê vợ giờ đây đã được trải nhựa phẳng lì. Người chồng ngỡ ngàng, nhưng rồi tự nhủ chắc do chương trình nông thôn mới. Anh ta lái xe chầm chậm về phía cuối con ngõ, nơi căn nhà của mẹ vợ tọa lạc. Ký ức về mái ngói xô lệch, bức tường vôi bong tróc và khoảng sân đất lầy lội mỗi khi trời mưa lại hiện về.
Nhưng rồi, anh ta phanh kít lại. Toàn thân cứng đờ.
Căn nhà cấp bốn lụp xụp đã biến mất.
Thay vào đó, sừng sững trước mặt anh là một tòa biệt thự hai tầng lộng lẫy, sơn màu trắng kem sang trọng. Hàng rào sắt nghệ thuật bao quanh một khu vườn được cắt tỉa tỉ mỉ với đủ loại hoa quý. Cánh cổng đồng đúc tinh xảo hé mở, để lộ một phần gara với một chiếc xe hơi khác, cũng sang trọng không kém chiếc xe đen anh đã thấy.
Người chồng dụi mắt, không tin vào những gì mình đang thấy. Đây là đâu? Anh có nhầm đường không? Nhưng không, cây khế già ở góc sân vẫn còn đó, chỉ là giờ đây nó được bao bọc bởi một bồn cây xây đá cẩm thạch.
Anh ta chết sững. Cú sốc thứ hai trong ngày giáng một đòn mạnh hơn, tàn khốc hơn vào tâm trí vốn đã hỗn loạn của anh. Cảm giác không phải là sự ngỡ ngàng, mà là sự kinh hoàng tột độ. Anh ta đã bị lừa. Một cú lừa hoàn hảo và ngoạn mục.
Đúng lúc đó, từ trong biệt thự, một người phụ nữ bước ra. Đó là Mẹ vợ. Nhưng không phải người mẹ vợ với tấm lưng còng và dáng vẻ khắc khổ mà anh biết. Bà mặc một bộ đồ lụa ở nhà cao cấp, tóc búi gọn gàng, thần thái khoan thai, nhẹ nhàng cầm bình tưới cây tiến về phía giàn hoa lan quý. Gương mặt bà không có một nét nào của sự đau đớn vì bệnh tật, chỉ có sự viên mãn và bình yên.”
“Mẹ vợ quay người lại, ánh mắt bà chạm vào Người chồng đang chết trân bên chiếc xe. Không một chút ngạc nhiên. Không có vẻ gì là bối rối hay vội vàng che giấu. Bà chỉ khẽ thở dài, một cái thở dài chứa đựng sự mệt mỏi và cam chịu, như thể bà đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu.
Bà đặt bình tưới xuống một chiếc đôn bằng gốm sứ, thong thả phủi hai tay rồi cất một giọng bình thản đến đáng sợ.
“”Con đến rồi à? Vào nhà đi.””
Giọng nói ấy không phải là một lời mời, mà là một mệnh lệnh nhẹ nhàng. Người chồng như một con rối giật dây, vô thức mở cửa xe và bước ra ngoài. Hai chân anh như đeo chì, mỗi bước đi trên nền sân lát đá sạch sẽ đều là một sự tra tấn. Anh đi theo bóng lưng thẳng thớm, khỏe mạnh của mẹ vợ vào trong căn biệt thự.
Bên trong, sự choáng ngợp tăng lên gấp bội. Sàn nhà lát đá hoa cương bóng loáng có thể soi gương, bộ sofa da nhập khẩu màu kem sữa đặt ngay ngắn trên tấm thảm lông Thổ Nhĩ Kỳ. Một chiếc tivi màn hình phẳng khổng lồ treo trên bức tường ốp đá cẩm thạch. Mọi thứ đều toát lên vẻ sang trọng, đắt tiền và xa lạ. Đây không phải là thế giới mà anh biết, không phải là nơi mà vợ anh thuộc về.
Mẹ vợ rót một ly nước lọc mát lạnh, đẩy về phía anh. Bà ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt bình tĩnh quan sát khuôn mặt tái mét, đẫm mồ hôi của con rể.
Người chồng run rẩy, lắp bắp mãi mới thành câu.
“”Mẹ… chuyện này… là sao? Căn nhà này… lưng của mẹ…””
“”Lưng của mẹ khỏi lâu rồi,”” bà chậm rãi nói, cắt ngang lời anh. Giọng bà đều đều, không một chút cảm xúc. “”Thật ra thì… nó chưa bao giờ đau đến mức như vợ con vẫn nói. Đó chỉ là một cái cớ.””
Một cái cớ. Hai từ đó như nhát búa tạ giáng thẳng vào đầu Người chồng. Anh ngẩng phắt lên, nhìn thẳng vào mẹ vợ, cố tìm kiếm một nét đùa cợt nào đó trên gương mặt bà. Nhưng không có. Chỉ có sự thật trần trụi.
“”Một cái cớ ư? Cớ để làm gì? Để bòn rút tiền của con mang về đây xây cái này sao?”” – Anh gần như gào lên, sự hoang mang biến thành phẫn nộ. Anh cần một lời giải thích hợp lý, một lời giải thích đặt anh vào vị thế nạn nhân.
Mẹ vợ khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như mỉa mai.
“”Tiền của con? Con rể, con nói 4 triệu bạc mỗi tháng đó ư?””
Sự im lặng bao trùm. Con số 4 triệu được thốt ra từ miệng bà trong căn biệt thự này nghe sao mà thảm hại và nực cười đến thế. Người chồng cứng họng, không thể cãi lại.
Bà thở dài lần nữa, lần này ánh mắt có chút thương hại.
“”Tất cả những gì con thấy ở đây, từ căn nhà này đến mấy người làm vườn ngoài kia, đều do một tay con gái mẹ gây dựng nên. Nó vất vả nhiều rồi. Nó chỉ muốn mẹ có một cuộc sống an nhàn lúc tuổi già. Cái ‘lưng đau’ này, là nó dựng lên để có lý do về thăm mẹ, để tự tay chăm sóc cho cái vườn này, để giám sát công trình. Nó không muốn con biết, vì nó biết con sẽ không bao giờ tin.””
Từng lời, từng chữ của bà như những mũi kim đâm vào lòng tự tôn của Người chồng. Anh là một thằng hề. Một thằng hề tự mãn trong vở kịch do chính vợ mình đạo diễn.
Anh lắc đầu quầy quậy, một nỗ lực tuyệt vọng để phủ nhận thực tại.
“”Không thể nào! Nó lấy đâu ra tiền? Nó chỉ là một người đàn bà nội trợ, mỗi tháng con đưa nó có 4 triệu!””
Mẹ vợ nhìn anh, ánh mắt không còn là sự thương cảm mà là sự khinh miệt rõ ràng.
“”Con thật sự nghĩ thế giới của con gái mẹ chỉ gói gọn trong 4 triệu bạc của con thôi sao, con rể?”””
“Câu hỏi của bà treo lơ lửng trong không gian tĩnh lặng, nặng trĩu như một bản án. Người chồng há miệng, nhưng không một âm thanh nào phát ra. Thế giới của vợ anh? Anh từng tự mãn cho rằng thế giới của cô chỉ xoay quanh anh, quanh căn bếp và 4 triệu đồng anh ban phát. Cái ý nghĩ đó giờ đây vỡ tan thành từng mảnh, sắc lẹm, cứa vào lòng kiêu hãnh của anh.
Bà chậm rãi đứng dậy, bước tới bên khung cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn được cắt tỉa công phu. Giọng bà vẫn đều đều, không một gợn sóng, nhưng từng chữ lại như búa tạ giáng xuống.
“”Con gái mẹ không phải là người bất tài, con rể à. Nó chỉ nhẫn nhịn quá giỏi mà thôi. Nó nhịn đi những đam mê, những hoài bão của mình để làm một người vợ đúng ý con. Nhưng trong lúc con mải mê kiểm soát từng đồng chi tiêu của nó, nó đã dùng trí óc của mình để xây dựng nên tất cả những thứ này.””
Bà chỉ tay một vòng quanh phòng khách xa hoa. “”Tất cả cơ ngơi này đều do một tay con gái mẹ gây dựng. Từ những khoản đầu tư nhỏ nhất mà nó chắt chiu từ trước khi cưới con, cho đến những thương vụ lớn sau này. Nó vất vả lắm.””
Người chồng lắc đầu, một phản xạ vô thức. “”Không… Không thể nào… Con không tin…””
Giọng anh lạc đi, yếu ớt và thảm hại. Mẹ vợ quay lại, ánh mắt xuyên thấu tâm can anh. Đó là một ánh nhìn vừa thương hại, vừa trách móc.
“”Nó giấu anh,”” bà nói, giọng khẽ chùng xuống, “”vì nó muốn cho anh một cơ hội để thay đổi. Nó hy vọng một ngày nào đó anh sẽ nhận ra giá trị của nó, sẽ học cách tin tưởng vợ mình thay vì chì chiết, nghi ngờ. Nó muốn khi nó nói ra tất cả, anh sẽ tự hào về nó, chứ không phải cảm thấy bị lừa dối hay thua kém.””
Bà tiến lại gần, đứng đối diện với anh. Khoảng cách chưa đầy hai mét mà ngỡ như cả một vực thẳm.
“”Nó đã cho con rất nhiều thời gian, nhiều hơn những gì một người đàn ông như con xứng đáng có được. Nhưng nó đã chờ quá lâu rồi.””
Câu nói cuối cùng như một nhát dao kết liễu. Cơ hội. Anh đã từng có một cơ hội, và anh đã vứt nó đi bằng chính sự tự cao và ích kỷ của mình. Người chồng khuỵu xuống, hai tay ôm lấy đầu. Sự thật này còn tàn nhẫn hơn cả việc bị phản bội. Anh không phải nạn nhân. Anh là kẻ ngu ngốc.”
“Sự im lặng bao trùm lấy người chồng đang gục ngã. Anh không còn nghe thấy gì nữa, chỉ có tiếng ong ong trong đầu, tiếng vỡ vụn của một thế giới mà anh từng ngạo mạn làm chủ. Mẹ vợ nhìn anh, ánh mắt không còn gay gắt mà chỉ còn lại sự thương cảm não nề. Bà biết những lời nói tiếp theo sẽ là đòn kết liễu cuối cùng.
“”Con tự hào về sự kiểm soát của mình lắm, đúng không?”” Giọng bà vang lên, không lớn nhưng đủ để xuyên thủng màng nhĩ của anh. “”Đặc biệt là về số tiền con ‘ban phát’ cho nó mỗi tháng.””
Người chồng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn bà, sự hoang mang tột độ. Bốn triệu. Con số đó là biểu tượng quyền lực của anh, là sợi dây xích vô hình anh dùng để trói buộc vợ mình.
Thấy anh đã chú ý, mẹ vợ mới chậm rãi nói tiếp, từng từ như một giọt axit nhỏ xuống vết thương lòng đang rỉ máu của anh.
“”Bốn triệu của con,”” bà nói, giọng hạ thấp như một lời thì thầm nhưng lại vang vọng khắp căn phòng, “”con gái mẹ không tiêu một đồng nào.””
Một cái lắc đầu vô thức. Anh không tin. Không thể nào. Nó đã dùng tiền đó mua những gì? Anh đã từng cố gặng hỏi, nhưng cô luôn lảng tránh.
Dường như đọc được suy nghĩ của anh, mẹ vợ nói tiếp, giọng đầy mỉa mai. “”Nó gom góp lại, dùng toàn bộ số tiền đó để giúp đỡ một nhân viên trong công ty đang gặp hoàn cảnh rất khó khăn. Một người mẹ đơn thân nuôi con nhỏ bị bệnh.””
Bà dừng lại một nhịp, để cho sự thật tàn nhẫn ấy ngấm sâu vào tâm trí anh.
“”Nó nói với mẹ, đó là cách duy nhất để số tiền nhuốm màu sỉ nhục của con, trở nên có ý nghĩa.””
Câu nói đó như một luồng điện giật thẳng vào đại não người chồng. Mặt anh nóng bừng lên. Không phải vì tức giận, mà là vì xấu hổ. Một sự xấu hổ trần trụi, nhục nhã, thiêu đốt đến tận tâm can. Anh đã dùng bốn triệu để sỉ nhục cô, để chứng tỏ mình là người ban ơn. Còn cô, cô đã dùng chính sự sỉ nhục đó để làm một việc thiện, để gột rửa cho đồng tiền của anh.
Anh cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào mẹ vợ. Lòng tự trọng của anh, thứ mà anh luôn vun đắp bằng cách chà đạp lên vợ mình, giờ đây đã vỡ nát không còn một mảnh. Anh nhận ra, anh không chỉ là một kẻ ngu ngốc, anh còn là một kẻ ti tiện và nhỏ nhen đến đáng khinh.”
“Anh không biết mình đã rời khỏi căn nhà đó như thế nào. Mọi thứ diễn ra như trong một màn sương mờ đặc. Anh chỉ nhớ ánh mắt cuối cùng của mẹ vợ, không còn là sự giận dữ mà là một nỗi thương hại sâu sắc. Ánh mắt đó còn xé nát lòng anh hơn cả ngàn lời chửi rủa.
Anh lảo đảo bước ra xe, nổ máy và lái đi trong vô thức. Chiếc xe lao đi trên quốc lộ, nhưng tâm trí Người chồng còn kẹt lại trong căn phòng nhỏ, với những lời nói của mẹ vợ vang vọng như một bản án tử hình.
Bốn triệu. Bốn triệu nhuốm màu sỉ nhục.
Anh đã dùng nó để trói buộc cô, để khẳng định vị thế chủ nhân của mình. Còn cô, cô đã dùng chính sợi xích đó để thực hiện một việc thiện, để biến sự hèn hạ của anh thành lòng nhân ái.
Một tiếng cười khô khốc, méo mó bật ra từ cổ họng anh. Tiếng cười của một kẻ thất bại toàn diện.
Anh là một thằng hề.
Hình ảnh Người vợ bước ra từ chiếc xe sang trọng, khí chất ngời ngời, lại hiện về, sắc nét đến đau đớn. Đó không phải là người phụ nữ nhẫn nhịn, ít nói mà anh vẫn thấy hàng ngày. Đó là một con người hoàn toàn khác – tự tin, quyền lực và xa lạ. Một người mà anh chưa bao giờ thực sự biết, dù đã chung sống bao năm.
Sự gia trưởng của anh. Lòng tự tôn của một người đàn ông trụ cột. Tất cả những thứ anh từng tự hào, giờ đây hiện ra như một trò đùa lố bịch. Anh đã đối xử với một người phụ nữ phi thường như một kẻ ăn bám, một kẻ phải ngửa tay xin từng đồng bố thí.
Người chồng đấm mạnh vào vô lăng. Một cú, rồi một cú nữa. Chiếc xe khẽ chao đảo. Nỗi đau ở bàn tay không thể nào sánh được với sự nhục nhã đang thiêu đốt lục phủ ngũ tạng anh.
Anh đã nghi ngờ cô. Đã theo dõi cô. Đã khinh miệt gia đình cô. Anh đã làm tất cả những điều đó với một sự tự tin mù quáng rằng mình đúng, rằng mình đang vạch trần một bộ mặt giả dối. Nhưng người duy nhất giả dối, người duy nhất nhỏ nhen và đáng khinh, chính là anh.
Đầu óc anh trống rỗng. Anh không biết phải làm gì tiếp theo. Về nhà? Để đối mặt với cô ư? Anh sẽ nói gì? Anh có tư cách gì để nói bất cứ điều gì nữa?
Con đường phía trước mờ đi, nhòe nhoẹt. Ánh đèn đường của thành phố bắt đầu le lói ở phía xa, nhưng đối với anh, chúng chỉ giống như những đốm lửa ma trơi, báo hiệu một con đường trở về đầy tủi nhục và nặng trĩu. Lần đầu tiên trong đời, anh sợ hãi khi phải trở về chính ngôi nhà của mình.”
“Người chồng không biết mình đã về đến nhà bằng cách nào. Anh ta đỗ xe trong gara rồi bước vào nhà như một cái bóng. Anh ta không bật đèn phòng khách, chỉ để một ngọn đèn vàng vọt hắt ra từ bếp, đủ để không gian không chìm trong bóng tối hoàn toàn.
Anh ta ngồi phịch xuống ghế sofa, nơi anh ta vẫn thường ngồi xem TV, phán xét vợ. Nhưng tối nay, chiếc ghế bỗng trở nên xa lạ và gai góc. Căn nhà, nơi anh ta từng là ông chủ tuyệt đối, giờ đây trở thành một phòng xử án lạnh lẽo, và anh ta là tội đồ đang chờ phán quyết.
Thời gian trôi đi nặng nề. Tích tắc, tích tắc. Tiếng đồng hồ treo tường chưa bao giờ vang lên một cách đáng sợ như vậy. Anh ta nín thở chờ đợi. Chờ đợi tiếng xe, tiếng bước chân, tiếng chìa khóa. Chờ đợi cơn bão sắp ập đến.
Rồi khoảnh khắc đó cũng tới.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Cửa mở. Người vợ bước vào.
Người chồng nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc cãi vã, cho những giọt nước mắt, cho sự buộc tội. Nhưng không. Không có gì cả.
Người vợ bật công tắc đèn phòng khách. Ánh sáng trắng bất ngờ làm anh ta chói mắt. Dưới ánh đèn, gương mặt cô không hề có một nét mệt mỏi hay bối rối. Nó bình thản đến lạ lùng. Bình thản đến mức đáng sợ.
Cô nhìn thấy anh ta đang ngồi đó, nhưng ánh mắt chỉ lướt qua như thể anh là một phần của đồ nội thất. Cô không nói gì, lẳng lặng cúi xuống, thản nhiên cởi đôi giày cao gót, đặt ngay ngắn lên kệ. Từng động tác của cô đều chậm rãi, khoan thai, không một chút vội vã.
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, đặc quánh và ngột ngạt. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả ngàn lời chửi rủa. Nó là sự khinh thường tuyệt đối.
Cuối cùng, sau khi đã cất giày xong, cô ngước lên, nhìn thẳng vào anh, giọng nói đều đều không một chút gợn sóng:
“”Anh ăn tối chưa?””
Câu hỏi như một nhát búa vô hình giáng mạnh xuống đầu Người chồng. Một câu hỏi bình thường, một câu hỏi mà cô vẫn hỏi mỗi ngày, nhưng hôm nay nó lại mang một sức nặng kinh khủng. Nó không phải là sự quan tâm. Nó là một lời khẳng định quyền lực. Nó cho thấy anh, với tất cả những âm mưu theo dõi, những cơn ghen tuông nhỏ nhen, hoàn toàn không thể làm cô dao động.
Anh muốn gào lên, muốn chất vấn, muốn đập phá. Nhưng cổ họng anh khô cháy, không thể thốt ra nửa lời. Anh chỉ có thể ngồi chết trân, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ mà anh nhận ra mình chưa bao giờ thực sự biết.
Người vợ không đợi câu trả lời. Cô quay người, lẳng lặng đi vào bếp. Tiếng ly thủy tinh va vào nhau, tiếng nước chảy từ vòi. Mỗi âm thanh đều trong trẻo, rõ ràng, và càng làm cho sự tồn tại của anh trong căn phòng trở nên thừa thãi. Căn nhà chưa bao giờ im lặng và nặng nề đến thế. Mỗi giây trôi qua dài như một thế kỷ, bóp nghẹt lấy anh trong sự hối hận và nhục nhã. Cuộc đối mặt đã diễn ra, không bằng lời nói, mà bằng một sự im lặng chết người. Và anh, đã thua một cách thảm hại.”
“Sự im lặng bị xé toạc bởi tiếng ly đặt mạnh xuống bàn kính trong bếp. Một âm thanh sắc lẻm, cố ý. Rồi tiếng bước chân của Người vợ vang lên, đều đặn, không nhanh không chậm, tiến ra phòng khách. Cô đi lướt qua chiếc sofa nơi Người chồng đang ngồi, không thèm liếc mắt lấy một lần, như thể anh thực sự là một vật vô tri.
Bóng lưng thẳng tắp, thái độ dửng dưng của cô là mồi lửa cuối cùng châm vào thùng thuốc súng đã chực chờ nổ tung trong lồng ngực Người chồng. Sự khinh miệt này còn đau đớn hơn vạn lần một cái tát. Anh không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.
“”Đứng lại!””
Giọng anh khàn đặc, gầm lên một cách khó nhọc.
Người vợ dừng bước ở chân cầu thang, nhưng không quay lại. Chỉ riêng hành động đó đã là một sự thách thức.
Cơn cuồng nộ bùng lên, nuốt chửng mọi lý trí còn sót lại của Người chồng. Anh bật phắt dậy, chiếc ghế sofa lún sâu rồi nảy lên một cách oán giận. Anh lao về phía cô, gân cổ nổi lên chằng chịt, khuôn mặt đỏ bừng vì máu dồn lên não.
“”TẠI SAO?””
Tiếng hét của anh xé nát không gian tĩnh lặng, vang vọng khắp căn nhà.
“”TẠI SAO EM LẠI LỪA DỐI ANH NHƯ VẬY?””
Anh túm lấy vai cô, xoay người cô lại đối diện với mình. Đôi mắt anh long lên, vừa giận dữ tột độ, vừa hoang mang đến cùng cực.
“”Chiếc xe đó là của ai? Người đàn ông đó là ai? Em đã đi đâu? Em đã làm gì sau lưng anh?””
Anh lắc mạnh vai cô, những câu hỏi tuôn ra như thác lũ, không cho cô một kẽ hở để trả lời, hoặc có lẽ anh cũng không cần câu trả lời. Anh chỉ cần trút ra hết nỗi uất nghẹn đang thiêu đốt mình.
“”Em coi anh là cái gì? Hả? Em coi anh là một thằng ngốc để em dắt mũi, là cái máy rút tiền để em ban phát 4 triệu mỗi tháng trong khi em sống như một bà hoàng ư?””
Cuối cùng, anh gào lên câu hỏi đau đớn nhất, câu hỏi bóc trần tất cả sự tự ti và yếu đuối của anh.
“”EM COI ANH LÀ CÁI GÌ?””
Nói xong câu đó, toàn bộ sức lực của anh như bị rút cạn. Cơn thịnh nộ qua đi, chỉ để lại một sự trống rỗng, một cảm giác bất lực đến thảm hại. Bàn tay đang siết chặt vai vợ buông thõng. Anh đứng đó, hơi thở hổn hển, nhìn cô bằng ánh mắt của một đứa trẻ vừa bị cả thế giới bỏ rơi, vừa giận dữ, vừa tủi thân, vừa cầu xin một lời giải thích.
Trái với tưởng tượng của anh, Người vợ không hề hoảng sợ hay khóc lóc. Cô chỉ lặng lẽ đứng đó, hứng chịu cơn thịnh nộ của anh. Khi anh đã im lặng, cô mới từ tốn đưa tay lên, phủi nhẹ chỗ vai áo vừa bị anh làm cho nhăn nhúm.
Cô ngước mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang vỡ vụn của anh. Lần đầu tiên trong đêm nay, cô thực sự nhìn anh. Nhưng trong ánh mắt ấy không có tình yêu, không có sự sợ hãi, chỉ có một sự thương hại lạnh lẽo.
“”Anh gào xong rồi à?””
Giọng cô bình thản đến tàn nhẫn. Ba chữ ấy như ba nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của anh, dập tắt nốt tia hy vọng cuối cùng về một cuộc đối đầu nảy lửa. Anh đã thua. Thua hoàn toàn.”
“Câu hỏi của Người vợ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn thịnh nộ của Người chồng, dập tắt nó ngay lập tức. Toàn bộ cơ thể anh cứng đờ, sự giận dữ vừa rồi bỗng trở nên vô nghĩa, gần như lố bịch. Cổ họng anh khô khốc, không thể thốt ra thêm một lời nào. Anh chỉ biết đứng đó, nhìn cô như nhìn một người hoàn toàn xa lạ.
Người vợ quay lại hoàn toàn, đối diện với anh. Ánh mắt cô không còn sự nhẫn nhịn quen thuộc, không còn sự cam chịu mà anh đã quen thấy suốt bao năm qua. Nó sắc lạnh, tĩnh lặng và có một chút gì đó xa cách. Một sự xa cách khiến anh nhận ra khoảng không giữa hai người không chỉ là vài bước chân, mà là cả một thế giới.
“”Em không lừa dối anh,”” cô chậm rãi nói, từng chữ một rõ ràng, đanh lại. Giọng nói ấy không hề cao lên, nhưng sức nặng của nó lại khiến Người chồng cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè lên.
Anh sững sờ. Tất cả những kịch bản tồi tệ nhất anh vẽ ra trong đầu, những hình ảnh về một người đàn ông khác, tất cả đều sụp đổ. Nhưng nếu không phải lừa dối, thì sự thật còn đáng sợ đến mức nào?
Như đọc được suy nghĩ của anh, Người vợ khẽ nhếch môi, một nụ cười không hề có sự vui vẻ. “”Em chỉ đơn giản là sống cuộc đời của mình,”” cô nói tiếp, ánh mắt nhìn xuyên qua anh, đến một nơi nào đó xa xăm. “”Một cuộc đời mà anh chưa bao giờ tin em có được.””
Câu nói đó như một lưỡi dao sắc lẹm, rạch toang lớp vỏ bọc tự tôn của Người chồng. Anh lùi lại một bước theo phản xạ, như thể vừa bị đánh. Một cuộc đời của riêng cô? Cuộc đời nào? Cuộc đời của một người phụ nữ chỉ quanh quẩn trong bếp, nhận 4 triệu tiền sinh hoạt phí mỗi tháng từ chồng ư?
“”Anh không muốn em có tiền đồ,”” giọng cô vẫn đều đều, nhưng lại mang sức sát thương khủng khiếp, “”không muốn em hơn anh.””
Từng lời cô nói ra là một sự thật mà anh chưa bao giờ dám đối diện, một sự thật được bóc trần không thương tiếc. Đúng vậy. Anh tự hào là trụ cột, là người kiếm tiền, là người quyết định mọi thứ. Anh thích cảm giác vợ phải phụ thuộc vào mình, phải ngửa tay xin tiền mình. Anh chưa bao giờ thực sự khuyến khích cô đi làm, chưa bao giờ hỏi cô muốn gì.
Sự im lặng của anh là một lời thú nhận. Người vợ nhìn sâu vào mắt anh, ánh nhìn thương hại lạnh lẽo lúc nãy giờ đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“”Cái anh muốn,”” cô hạ một câu cuối cùng, như một nhát búa đóng nắp cỗ quan tài cho cuộc hôn nhân của họ, “”là một người giúp việc, không phải một người vợ.””
Nói xong, cô không chờ đợi câu trả lời, cũng không thèm nhìn phản ứng của anh nữa. Cô lặng lẽ xoay người, bước từng bước vững chãi lên cầu thang. Tiếng bước chân cô vang lên trên cầu thang gỗ, đều đặn, lạnh lùng, xa dần.
Người chồng đứng chôn chân tại chỗ, trong căn phòng khách rộng lớn bỗng trở nên mênh mông, lạnh lẽo. Câu nói cuối cùng của cô cứ vang vọng trong đầu anh, xoáy sâu vào tâm can. “”Một người giúp việc, không phải một người vợ.”” Bốn triệu đồng. Con số đó đột nhiên hiện lên trong đầu anh, nhức nhối và đầy mỉa mai. Anh đã biến vợ mình thành một người giúp việc cao cấp, và giờ đây, anh đang gào thét vì người giúp việc đó có một cuộc sống mà anh không thể kiểm soát.”
“Người chồng vẫn chưa hết choáng váng. Thời gian như ngừng lại, không gian quanh anh đặc quánh lại, chỉ còn tiếng vo ve trong tai và hình bóng người vợ đã khuất sau cầu thang. Mỗi câu nói của cô như một mảnh vỡ găm sâu vào lòng tự trọng của anh, đau đớn và nhục nhã. Anh đã nghĩ gì vậy? Rằng cô sẽ khóc lóc, sẽ van xin khi bị anh tra hỏi ư?
Đúng lúc đó, tiếng bước chân lại vang lên, lần này là đi xuống.
Anh ngẩng phắt lên, trái tim hẫng một nhịp. Người vợ lại xuất hiện ở đầu cầu thang. Gương mặt cô bình thản đến đáng sợ. Cô bước xuống từng bậc, không vội vã, không do dự, dáng đi thẳng tắp, vững vàng. Trong tay cô là một tập tài liệu mỏng và một thứ gì đó nhỏ như một chiếc thẻ.
Cô đi thẳng đến chiếc bàn trà đặt giữa hai người, nơi chỉ vài chục phút trước anh còn ngồi đó với tâm thế của một kẻ bề trên. Người chồng vô thức lùi lại, mắt dán chặt vào vật cô cầm trong tay. Một dự cảm chẳng lành len lỏi khắp cơ thể, khiến sống lưng anh lạnh toát.
Cô không nói một lời, nhẹ nhàng đặt tập tài liệu lên mặt bàn kính. Tiếng giấy sượt qua mặt bàn khô khốc. Tiếp đó, cô đặt chiếc thẻ ngân hàng ngay bên cạnh. Một âm thanh “”cạch”” nhỏ nhưng sắc lẹm, vang lên như tiếng búa của quan toà gõ xuống kết án.
Lúc này cô mới ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh.
“”Đây là đơn ly hôn,”” cô cất giọng, đều đều và không một chút cảm xúc. “”Em đã ký.””
Hai chữ “”ly hôn”” như một luồng điện giật thẳng vào đại não Người chồng. Anh chết lặng, toàn bộ suy nghĩ đóng băng. Anh nhìn chằm chằm vào tập giấy trắng với chữ ký của cô ở dưới cùng, rồi lại ngơ ngác nhìn cô, như thể không hiểu tiếng người.
Người vợ đẩy nhẹ chiếc thẻ về phía anh.
“”Còn trong thẻ này là toàn bộ số tiền 4 triệu mỗi tháng anh đưa em trong 5 năm qua, cộng cả lãi.””
Câu nói này còn có sức công phá khủng khiếp hơn cả lá đơn ly hôn. Người chồng há hốc miệng, sự kinh ngạc biến thành hoang mang tột độ. Bốn triệu một tháng, suốt năm năm, cộng cả lãi? Con số đó lớn đến mức nào? Và quan trọng hơn, cô lấy đâu ra số tiền đó? Sự thật về người vợ mà anh chưa bao giờ biết bỗng hiện ra sừng sững như một ngọn núi, đè bẹp anh.
Cô khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo và đầy mỉa mai.
“”Em trả lại anh lòng tự tôn nhỏ mọn của anh.””
Cô dừng lại một giây, để từng chữ thấm vào tâm trí đang hỗn loạn của anh, rồi hạ một đòn cuối cùng, dứt khoát và tàn nhẫn.
“”Em cần sự tôn trọng, thứ mà anh không có.””
Nói xong, cô không nhìn anh thêm một giây nào nữa. Cô xoay người, lặng lẽ bước ra cửa. Người chồng đứng như trời trồng, mắt dán vào lá đơn và chiếc thẻ ngân hàng trên bàn. Chúng nằm đó, im lìm, như hai vật chứng tố cáo sự thất bại thảm hại của anh trong cuộc hôn nhân này. Lòng tự tôn của anh, thứ anh luôn xem là tất cả, giờ đây được quy ra thành một chiếc thẻ ngân hàng và bị ném trả lại không thương tiếc.”
“Tiếng cánh cửa chính sập lại vang lên một tiếng “”RẦM!”” khô khốc, tàn nhẫn. Âm thanh đó như một nhát búa cuối cùng, đập tan tành chút ảo tưởng còn sót lại trong tâm trí Người chồng.
Anh giật nảy mình, như kẻ mộng du vừa bị tạt một gáo nước lạnh. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ im lìm, nơi bóng dáng cô vừa biến mất. Cô đã đi thật rồi.
Ánh mắt anh ta từ từ, nặng nề dịch chuyển trở lại chiếc bàn trà. Lá đơn ly hôn trắng muốt và chiếc thẻ ngân hàng nằm đó, trơ tráo và lạnh lùng, như đang chế giễu anh.
Hai chân anh mềm nhũn. Anh ta loạng choạng rồi đổ sụp xuống ghế sofa, thân thể nặng trĩu như bị rút cạn toàn bộ sinh lực. Anh đưa bàn tay run rẩy lên, định cầm lấy tờ đơn, nhưng rồi lại rụt lại như phải bỏng.
“”Trả lại anh lòng tự tôn nhỏ mọn của anh.””
Câu nói của cô cứa vào tai anh, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến ghê người của căn nhà. Lòng tự tôn. Thứ mà anh luôn cho rằng mình có thừa, thứ mà anh dùng để áp đặt, để kiểm soát cô suốt 5 năm qua, giờ đây lại được định giá bằng một chiếc thẻ ngân hàng và bị ném trả lại. Cay đắng và nhục nhã.
Từng mảnh ký ức vụn vỡ ùa về, không theo một trật tự nào. Là dáng vẻ của anh khi vênh váo đưa cho cô 4 triệu mỗi tháng, kèm theo những lời dặn dò như ban ơn. Là ánh mắt nghi ngờ của anh khi cô nói về quê thăm Mẹ vợ bị “”đau lưng””. Là sự tự mãn của anh khi lái chiếc xe cà tàng bám theo cô, tin chắc rằng mình sắp bắt được một bí mật động trời.
Và rồi, tất cả những hình ảnh đó vỡ nát khi anh nhìn thấy cô bước xuống từ chiếc xe hơi sang trọng, được người Tài xế mặc vest cung kính mở cửa.
Anh ta đã sai. Sai một cách thảm hại.
Người chồng gục đầu vào hai lòng bàn tay, những tiếng thở dốc, đứt quãng bật ra từ lồng ngực. Anh đã cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một lý do để bấu víu. Cô có người khác. Đúng vậy, phải là như thế. Nhưng hình ảnh người Tài xế già dặn, thái độ kính trọng tuyệt đối chứ không hề có chút tình ý nào lại hiện về, đập tan nốt luận điểm yếu ớt đó.
Vậy thì là gì?
Câu trả lời, đau đớn thay, lại nằm ngay trước mắt. Anh đã mất cô, không phải vì một gã đàn ông nào khác. Anh mất cô vì chính bản thân mình. Vì sự kiêu ngạo rẻ tiền. Vì thói kiểm soát bệnh hoạn. Vì sự định kiến đã ăn sâu vào máu thịt, rằng anh là trụ cột, còn cô chỉ là kẻ phụ thuộc.
Bàn tay anh run rẩy, vươn ra cầm lấy tờ giấy. Chữ ký của cô ở cuối đơn, sắc nét và dứt khoát, như một nhát dao cuối cùng cứa vào trái tim đã tan nát của anh.
Căn nhà rộng lớn bỗng trở nên lạnh lẽo, trống rỗng đến đáng sợ. Anh ngồi đó, một mình, ôm lấy thất bại của chính mình. Mọi thứ đã thực sự sụp đổ.”
“Một tuần trôi qua như một cái chớp mắt, nhưng đối với Người chồng, nó dài tựa cả một thế kỷ. Mỗi giây, mỗi phút trong căn nhà trống rỗng là một lần tra tấn. Không còn tiếng bước chân nhẹ nhàng của Người vợ, không còn những bữa cơm dù đạm bạc nhưng ấm cúng. Chỉ còn lại anh, tờ đơn ly hôn và sự hối hận đang gặm nhấm tâm can.
Sự dằn vặt cuối cùng cũng cô đọng lại thành một quyết định duy nhất. Anh phải gặp cô.
Sáng hôm đó, Người chồng chọn ra bộ quần áo tươm tất nhất mình có, bộ vest anh chỉ mặc trong những dịp trọng đại. Anh cạo râu sạch sẽ, chải lại mái tóc đã rối bù suốt cả tuần. Anh soi mình trong gương, nhưng người trong đó không còn là gã đàn ông vênh váo, tự mãn ngày nào. Đó là một kẻ thất bại, một kẻ đang trên đường đi chuộc lỗi, dù biết rằng đã quá muộn.
Anh không đến nhà, cũng không gọi điện. Anh tìm đến địa chỉ công ty mà cô từng vô tình nhắc đến, một tòa nhà văn phòng cao lớn, hiện đại nằm sừng sững giữa trung tâm thành phố. Đứng nép mình dưới một gốc cây bên kia đường, anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng. Đây là thế giới của cô, một thế giới mà anh chưa bao giờ bận tâm tìm hiểu.
Thời gian chầm chậm trôi. Cuối cùng, cánh cửa kính của tòa nhà cũng mở ra. Dáng người quen thuộc ấy bước ra, thanh thoát và tự tin. Cô không còn mặc những bộ đồ giản dị ở nhà. Hôm nay, cô khoác lên mình một bộ váy công sở trang nhã, mái tóc búi cao gọn gàng, toát lên một khí chất mà anh chưa từng thấy.
Tim anh đập thót một nhịp. Anh hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm bước qua đường, tiến về phía cô.
Người vợ nhận ra anh. Ánh mắt cô thoáng một tia ngạc nhiên, rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình tĩnh. Cô đứng yên, chờ đợi.
Người chồng dừng lại cách cô vài bước chân. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Anh chỉ cúi đầu, một cái cúi đầu thật thấp, thật sự, mang theo tất cả sức nặng của sự hối hận và nỗi xấu hổ. Giọng anh khàn đi, vỡ vụn.
“”Anh xin lỗi… Anh xin lỗi vì đã không tin em.””
Câu nói được thốt ra, lồng ngực anh như trút được một tảng đá đè nặng suốt bao năm tháng. Anh không mong cô tha thứ. Anh không dám níu kéo. Anh chỉ muốn nói ra sự thật mà lẽ ra anh phải hiểu từ rất lâu rồi.
Người vợ im lặng một lúc lâu. Không gian giữa hai người đặc quánh lại. Rồi, cô thở ra một hơi thật nhẹ, một hơi thở mang theo sự giải thoát cuối cùng.
“”Mọi chuyện… qua rồi, anh à.””
Giọng cô bình thản, không một chút oán hờn, nhưng cũng không còn vương vấn chút tình cảm nào. Sự bình thản đó còn sắc lạnh hơn bất cứ lời trách móc nào. Đúng lúc ấy, chiếc xe hơi màu đen bóng loáng quen thuộc từ từ dừng lại bên cạnh. Người tài xế vẫn trong bộ vest lịch sự, bước xuống và cung kính mở cửa sau cho cô.
Cô liếc nhìn anh lần cuối, một ánh nhìn không mang theo cảm xúc, rồi quay người, nhẹ nhàng bước vào trong xe. Cánh cửa xe đóng lại, ngăn cách hai thế giới.
Người chồng đứng chết trân trên vỉa hè, nhìn chiếc xe từ từ lăn bánh rồi hòa vào dòng người đông đúc, cho đến khi biến mất hoàn toàn ở cuối con đường. Anh biết, khoảnh khắc đó, anh đã thực sự mất đi điều quý giá nhất trong cuộc đời mình. Kết quả, đúng vậy, đã không còn quan trọng nữa.
Bóng chiều đổ dài trên con phố, nhuộm vàng cả không gian. Anh vẫn đứng đó, một mình, như một bức tượng của sự hối tiếc. Có những bài học trong đời chỉ có thể được trả bằng một cái giá vô cùng đắt. Bài học của anh là về niềm tin, thứ mà anh đã dùng sự kiêu ngạo và định kiến của mình để bóp nghẹt. Anh đã từng nghĩ rằng, cầm tiền trong tay là cầm được cả thế giới, là có quyền kiểm soát người khác. Nhưng anh đã sai. Tiền bạc có thể mua được sự phục tùng, nhưng không bao giờ mua được sự tôn trọng. Quyền lực có thể tạo ra nỗi sợ, nhưng không bao giờ xây nên được tình yêu. Anh đã dùng 5 năm để xây một chiếc lồng cho người phụ nữ anh yêu, và cũng là cho chính mình. Để rồi đến cuối cùng, khi cô đủ mạnh mẽ để bay đi, anh mới nhận ra mình đã tự nhốt mình trong sự cô độc đến tàn nhẫn. Có lẽ, tình yêu đích thực không phải là nắm thật chặt, mà là trao cho người kia đôi cánh và tin rằng họ sẽ không bay đi. Anh đã không làm được điều đó. Và giờ đây, bầu trời của anh chỉ còn lại một màu xám xịt của sự mất mát. Có những lời xin lỗi, dù chân thành đến đâu, cũng đã trở nên muộn màng. Nó không thể hàn gắn những vết thương đã thành sẹo, cũng không thể quay ngược lại thời gian. Nó chỉ có thể ở đó, như một lời nhắc nhở cay đắng về những gì đã vĩnh viễn không thuộc về mình nữa.”
