Con trai đỗ thủ khoa đại học, mẹ chồng khao cả làng 1200 mâm cỗ . Đến lúc dân làng tới nhìn hơn 1000 đĩa gà chuẩn bị lên mâm ai cũng ki.nh hã.i bỏ về luôn…Lúc trưởng thôn đến mẹ chồng mới ngã ngửa hóa ra………ĐỌC TIẾP NỘI DUNG DƯỚI BÌNH LUẬN👇
Dân làng hốt hoảng bỏ chạy, tiếng xì xào bàn tán của họ như những mũi dao cứa vào tai Bà Mai. Mọi người đều bỏ đi, để lại sân nhà Bà Mai tan hoang như một chiến trường vừa trải qua trận càn. Bà Mai đứng trơ trọi giữa sân, đôi mắt dáo dác nhìn quanh. Những mâm cỗ vừa bày biện hoành tráng giờ trống rỗng, chỉ còn lại những xương xẩu và rau dưa bừa bãi. Tệ hơn nữa, hàng trăm đĩa gà đã được bày ra, giờ nằm chỏng chơ trên các mâm, chẳng ai đụng đũa. Một sự thật kinh hoàng hiện ra trước mắt Bà Mai. Toàn bộ bữa tiệc khao mừng con trai đỗ thủ khoa mà Bà Mai đã dồn hết tâm huyết, giờ chỉ còn là một mớ hỗn độn. Cả gương mặt Bà Mai tái mét, mồ hôi lạnh túa ra. Bà Mai không thể hiểu nổi điều gì vừa xảy ra. Sự hoảng loạn tột độ xen lẫn sự khó hiểu cùng cực xâm chiếm lấy Bà Mai. Bà Mai lẩm bẩm trong tuyệt vọng, giọng run rẩy đến thảm hại.
BÀ MAI
(Tái mét, lẩm bẩm)
Sao lại thế này? Chuyện gì đã xảy ra vậy chứ?
Tiếng bước chân nặng nề chợt vang lên từ phía cổng. Trưởng thôn Ba, với bộ quần áo tươm tất, bước vào sân nhà Bà Mai. Ánh mắt ông đảo qua những mâm cỗ tan hoang, những đĩa gà chỏng chơ chưa kịp động đũa, rồi dừng lại ở Bà Mai đang đứng thất thần giữa sân. Vẻ mặt Bà Mai tái mét, đôi mắt vô hồn, khiến Trưởng thôn Ba không khỏi giật mình. Ông Ba chậm rãi bước tới, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy lo lắng.
TRƯỞNG THÔN BA
(Trầm giọng, ánh mắt lo lắng)
Bà Mai, có chuyện gì vậy? Sao cỗ bàn chưa kịp ăn mà dân làng đã bỏ về hết rồi?
Bà Mai quay người sang Trưởng thôn Ba, đôi mắt vẫn còn đọng đầy nước, giờ đây lại ngấn lệ, giọng nói lạc hẳn đi vì nỗi hoang mang và tủi hổ. Bà Mai run rẩy đưa tay chỉ vào những đĩa gà còn nguyên trên mâm.
BÀ MAI
(Nước mắt lưng tròng, giọng run rẩy)
Tôi cũng không hiểu nữa, ông Ba ạ! Họ vừa nhìn thấy mấy đĩa gà là ai nấy đều tái mặt, rồi cứ thế bỏ về hết… như chạy trốn vậy! Tôi gọi, tôi níu kéo thế nào họ cũng không quay lại. Cả cái làng này, chưa bao giờ có chuyện lạ lùng đến thế! Con trai tôi đỗ thủ khoa đại học, vinh hiển thế này mà… mà họ lại làm vậy với gia đình tôi!
Trưởng thôn Ba nhìn theo hướng tay Bà Mai chỉ, ánh mắt dừng lại trên những đĩa gà vàng óng. Ông nhíu mày, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý, nhưng khung cảnh hỗn loạn và lời kể đầy uất ức của Bà Mai khiến ông không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng. Ông chưa từng chứng kiến một lễ khao nào lại kết thúc trong sự hoang tàn và bí ẩn như thế này. Một sự nghi ngờ mơ hồ chợt dấy lên trong tâm trí ông.
Trưởng thôn Ba chậm rãi bước về phía một mâm cỗ gần nhất. Khuôn mặt ông vẫn còn hiện rõ vẻ băn khoăn, xen lẫn chút hoài nghi. Ông đưa tay, nhấc bổng một miếng gà vàng ruộm lên, từ từ đưa gần mũi. Một mùi hương khó tả xộc thẳng vào khứu giác ông. Ngay lập tức, đôi lông mày của Trưởng thôn Ba nhíu chặt lại, sắc mặt ông biến đổi nhanh chóng từ tò mò sang kinh ngạc, rồi từ kinh ngạc chuyển sang một nỗi lo lắng mơ hồ nhưng rất rõ rệt. Ông Ba khẽ hít một hơi, ánh mắt liếc nhanh về phía Bà Mai đang đứng cách đó không xa, vẫn còn chìm trong nước mắt.
TRƯỞNG THÔN BA
(Giọng thì thầm, nhỏ đến mức chỉ đủ cho mình ông nghe)
Cái mùi này… không ổn!
TRƯỞNG THÔN BA
(Giọng thì thầm, nhỏ đến mức chỉ đủ cho mình ông nghe)
Cái mùi này… không ổn!
Ông Ba vội vàng đặt miếng gà xuống, ánh mắt đầy cảnh giác. Ông lướt qua các mâm cỗ xung quanh, không ngừng quan sát. Chỉ vài bước chân, ông đã đứng trước một đĩa gà khác, rồi một đĩa nữa. Bàn tay chai sạn của người nông dân đưa ra, bóp nhẹ vào từng miếng thịt vàng ruộm. Lập tức, sự bở, tơi tả đến bất thường của thớ thịt hiện rõ dưới những ngón tay ông. Không chỉ vậy, mùi lạ ban nãy giờ như mạnh hơn, nồng hơn, xộc thẳng vào mũi ông, khiến ông khẽ nhăn mặt.
Trưởng thôn Ba lắc đầu, một cái lắc đầy vẻ thất vọng. Bao nhiêu năm gắn bó với làng xóm, ông chưa từng thấy một chuyện lạ lùng đến thế này. Ông chậm rãi quay người, ánh mắt giờ đây không còn sự băn khoăn hay lo lắng nữa, mà thay vào đó là một vẻ trách móc nặng nề, dán chặt vào Bà Mai đang đứng nép mình bên cạnh, vẫn còn đôi mắt đỏ hoe vì khóc.
TRƯỞNG THÔN BA
(Nghiêm giọng, ánh mắt sắc như dao cau)
Bà Mai, số gà này là ở đâu ra?
Bà Mai giật nảy mình trước câu hỏi đanh thép của Trưởng thôn Ba. Toàn thân bà run rẩy, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng giờ đây chất chứa thêm vẻ sợ hãi tột độ. Bà nhìn quanh, những ánh mắt dò xét, đầy nghi ngờ của dân làng đang đổ dồn vào mình. Lời nói của Trưởng thôn Ba như một cú đánh mạnh vào sự bàng hoàng của bà.
BÀ MAI
(Ấp úng, giọng lạc đi)
Tôi… tôi… Trưởng thôn… tôi thấy quảng cáo… của một lái buôn lạ…
(Bà Mai nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh nhưng vô ích. Hai tay bà bấu chặt vào tà áo, mắt nhìn xuống đất.)
Họ bán gà… với giá rẻ hơn một nửa thị trường…
Không khí xung quanh như đặc quánh lại. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên từ đám đông dân làng, lan nhanh như lửa cháy. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Bà Mai với ánh mắt chất chứa đủ thứ cảm xúc: ngạc nhiên, nghi ngờ, và cả một chút khinh thường.
BÀ MAI
(Tiếp tục, giọng ngày càng nhỏ dần, đầy tủi thân)
Tôi… tôi thấy mừng quá… vì tiết kiệm được tiền… khao con tôi đỗ thủ khoa… Nó… nó là niềm tự hào của cả làng mình mà Trưởng thôn.
(Bà Mai ngẩng mặt lên nhìn Trưởng thôn Ba, nước mắt lại chực trào.)
Nên… nên tôi đã mua hết số gà đó… để làm… làm 1200 mâm cỗ này…
Câu nói của Bà Mai vừa dứt, một làn sóng xôn xao, bàng hoàng ập đến. Dân làng không khỏi sốc khi nghe về nguồn gốc của hơn 1000 đĩa gà đang nằm la liệt trên các mâm cỗ. “Gà rẻ hơn một nửa?”, “Lái buôn lạ?”… Những câu hỏi không lời cứ xoáy sâu vào tâm trí mọi người. Trưởng thôn Ba nghe xong, mặt ông biến sắc, từ vẻ trách móc ban đầu giờ đây chuyển sang sự nghiêm trọng và lo lắng tột độ. Ông không thể tin được sự việc lại đi đến mức này.
TRƯỞNG THÔN BA
(Thở dài thườn thượt, ánh mắt nhìn Bà Mai đầy xót xa nhưng cũng không kém phần giận dữ. Ông Ba chậm rãi nói, từng lời như cứa vào lòng Bà Mai.)
Bà Mai à… Tôi biết bà mừng, bà muốn khao con trai cho thật hoành tráng. Nhưng mà… cái sự ham rẻ của bà, cái sự cả tin vào lời rao của lái buôn lạ ấy… nó đã gây ra chuyện tày đình rồi, Bà Mai ơi.
Ông Ba dừng lại, ngước nhìn một lượt khắp các mâm cỗ, rồi lại hạ ánh mắt nặng trĩu xuống Bà Mai. Toàn bộ dân làng nín thở, chờ đợi, linh cảm một điều gì đó cực kỳ tệ hại sắp sửa được phơi bày.
TRƯỞNG THÔN BA
(Giọng ông Ba trầm hẳn xuống, âm vang giữa không gian tĩnh lặng, nhưng từng từ lại sắc lạnh và rõ ràng)
Số gà này… là gà bệnh, thậm chí có con đã chết từ lâu, được họ tẩm ướp hóa chất để che giấu. Dân làng mình, ai cũng có kinh nghiệm chăn nuôi, nhìn là biết ngay!
Lời Trưởng thôn Ba vừa thốt ra, không khí như nổ tung. Một tiếng “Ái chà!” vang lên từ đám đông, rồi nhanh chóng lan thành những tiếng xì xào phẫn nộ, kinh hoàng. Những cặp mắt kinh hãi đổ dồn vào những đĩa gà vàng óng, giờ đây trông thật ghê rợn và đáng sợ. Vài người nhanh chóng lật úp miếng gà, số khác rụt tay lại như chạm phải lửa.
BÀ MAI
(Bà Mai như chết lặng, toàn thân mềm nhũn ra. Hai mắt bà mở to, không thể tin vào tai mình. Miệng bà lắp bắp nhưng không thành tiếng. Khuôn mặt bà từ tái mét chuyển sang trắng bệch, nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trên từng đường nét.)
Không… không thể nào… Trưởng thôn… ông nói gì vậy…
Một vài người dân làng bắt đầu đứng dậy, vẻ mặt căm phẫn. Họ nhìn Bà Mai, không còn chút thiện cảm nào, thay vào đó là sự thất vọng và cả sự ghê tởm. Một người phụ nữ lớn tuổi, tay run rẩy chỉ vào đĩa gà trước mặt.
DÂN LÀNG 1 (NỮ)
(Giọng run rẩy, giận dữ, ánh mắt đầy trách móc)
Trời ơi! Gà chết ư? Gà bệnh ư? Bà Mai ơi là Bà Mai! Bà hại chúng tôi rồi!
DÂN LÀNG 2 (NAM)
(Nắm chặt tay, tiếng nói đầy căm phẫn)
Tưởng mừng cho thằng bé đỗ thủ khoa, ai dè lại rước bệnh vào thân! Lỡ mà có chuyện gì… thì sao?!
Tiếng nói của Dân làng hòa vào nhau, tạo thành một làn sóng chỉ trích gay gắt, chói tai. Bà Mai ngã khụy xuống ghế, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không, mọi niềm vui, niềm tự hào về con trai giờ đây như tan biến, chỉ còn lại nỗi kinh hoàng và ân hận tột độ đang nhấn chìm bà. Bà Mai không dám nhìn thẳng vào bất kỳ ai, cảm giác bị cả làng xa lánh, khinh bỉ đang siết chặt lấy trái tim bà.
Bà Mai ngồi đó, toàn thân đông cứng. Lời của Trưởng thôn Ba, cùng với những tiếng xì xào giận dữ từ dân làng, như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tim bà. Gương mặt Bà Mai trắng bệch, không còn một chút máu. Đôi mắt bà mở to, vô hồn nhìn vào hư không, nhưng sâu thẳm trong đó là sự kinh hoàng tột độ khi bà dần nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc. Đây không chỉ là một bữa tiệc thất bại, đây là một tai họa tiềm tàng. Tai họa có thể ảnh hưởng đến sức khỏe, thậm chí tính mạng của hàng trăm người dân trong làng.
BÀ MAI
(Bà Mai chợt run rẩy kịch liệt, như bị sét đánh ngang tai. Chân bà đứng không vững, tưởng chừng như sắp ngã quỵ lần nữa. Đôi môi bà mấp máy, giọng nói yếu ớt và run rẩy đến mức gần như không nghe thấy, như một lời thì thầm tuyệt vọng.)
Không… không thể nào! Vậy là… tôi suýt gây ra tai họa lớn rồi sao? Trời ơi…
Câu hỏi của Bà Mai vang lên trong không gian tĩnh lặng, đầy tuyệt vọng. Đó là một lời phủ nhận yếu ớt, nhưng sự thật nghiệt ngã đã hiển hiện rõ ràng. Trưởng thôn Ba nhìn Bà Mai, ánh mắt pha lẫn sự thất vọng sâu sắc với chút thương hại. Ông không nói gì, nhưng sự im lặng của ông còn nặng nề hơn vạn lời trách móc.
DÂN LÀNG 3 (NỮ)
(Một người phụ nữ trung niên, ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, quay sang nhìn Bà Mai với ánh mắt vừa lo lắng vừa oán trách.)
Suýt nữa là mất mạng cả làng rồi đấy, Bà Mai ạ. May mà có Trưởng thôn phát hiện sớm. Chứ không thì… ôi thôi rồi!
DÂN LÀNG 4 (NAM)
(Một người đàn ông khác đứng bật dậy, chiếc ghế đổ rầm phía sau anh ta. Anh ta nhìn Bà Mai chằm chằm, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận.)
Đúng đấy! Hơn ngàn người ăn vào, lỡ có chuyện gì thì bà đền nổi không hả? Tính mạng con người chứ có phải con gà con vịt đâu mà bà dám đem ra đùa!
Những lời chỉ trích, những ánh mắt căm phẫn như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào Bà Mai. Bà cảm thấy toàn thân mình như bị rút cạn sinh lực, không còn một chút sức lực nào để chống đỡ. Bà Mai cúi gằm mặt xuống, đôi tay run rẩy nắm chặt vạt áo. Nỗi ân hận và sợ hãi cuộn trào trong lòng bà, nhấn chìm bà vào một vực sâu không đáy của sự tuyệt vọng và hổ thẹn. Bà không dám ngẩng mặt lên, không dám nhìn vào bất kỳ ai, cảm giác như mình đã trở thành tội đồ của cả làng.
Trưởng thôn Ba thấy Bà Mai gần như ngã quỵ, ông vội vàng bước tới, đỡ lấy cánh tay run rẩy của bà. Bà Mai yếu ớt để ông dìu mình lại chiếc ghế gần đó. Trưởng thôn Ba nhìn Bà Mai, vẻ mặt ông đanh lại, không còn sự xót xa ban đầu mà thay vào đó là sự nghiêm nghị pha lẫn phẫn nộ. Ông chậm rãi ngồi xuống đối diện Bà Mai, ánh mắt xuyên thấu như muốn thấu hiểu tận cùng sự việc.
TRƯỞNG THÔN BA
(Giọng Trưởng thôn Ba trầm hẳn xuống, nặng như đá, mỗi từ thoát ra đều mang sức nặng của sự nghiêm trọng.)
Bà Mai à… Bà có biết không, may mà dân làng mình tinh ý phát hiện kịp thời, nếu không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa! Cái số gà đó… nếu cả làng mình ăn phải, thì hậu quả sẽ khôn lường đấy. Không chỉ là tiêu chảy, ngộ độc nhẹ đâu, có thể… có thể còn nguy hiểm đến tính mạng!
Lời nói của Trưởng thôn Ba như một nhát dao nữa cứa vào lòng Bà Mai. Bà Mai rùng mình, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Bà vẫn cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên, hai tay vẫn nắm chặt vạt áo, cố gắng giữ cho mình không đổ sụp hoàn toàn. Toàn bộ cơ thể Bà Mai như hóa đá, bà nghe rõ từng lời Trưởng thôn Ba nói, và mỗi từ đều khắc sâu vào tâm trí bà nỗi kinh hoàng tột độ. Trong đầu bà hiện lên cảnh hàng trăm người dân trong làng, những người bà quen biết, những khuôn mặt thân thuộc, có thể bị đe dọa vì sự sơ suất, vì lòng tham của mình. Bà Mai cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng.
Bà Mai đã rệu rã hoàn toàn. Nghe những lời của Trưởng thôn Ba, bà không thể giữ vững nữa. Cảm giác kinh hoàng dâng lên, hòa lẫn với sự hối hận tột cùng, xé nát tâm can. Bà Mai đưa hai tay run rẩy ôm chặt lấy khuôn mặt nhăn nheo, gục đầu xuống. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, rồi nhanh chóng vỡ òa thành những tiếng khóc nức nở, xé lòng. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm ướt đẫm những ngón tay khô gầy của bà.
BÀ MAI
(Trong tiếng nấc, nghẹn ngào)
Tôi… tôi có lỗi… có lỗi với dân làng quá!
Bà Mai ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn Trưởng thôn Ba, đầy vẻ van lơn và tuyệt vọng.
BÀ MAI
Chỉ vì… chỉ vì cái tính tham rẻ mà tôi đã… đã suýt gây ra đại họa! Tôi… tôi có lỗi với con tôi nữa! Nó vừa đỗ thủ khoa, chưa kịp mừng đã… đã vì mẹ mà mang tiếng xấu. Tôi… tôi là tội đồ!
Bà Mai lại gục đầu xuống, tiếng khóc càng lúc càng não nề hơn. Trưởng thôn Ba im lặng nhìn Bà Mai. Vẻ mặt ông vẫn còn nghiêm nghị, nhưng ánh mắt đã có thêm chút mệt mỏi và phức tạp. Ông thở dài, không nói gì, chỉ để Bà Mai tự mình gặm nhấm sự hối hận. Tiếng khóc của Bà Mai vang vọng trong căn nhà, hòa cùng sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chất chứa bao nỗi sợ hãi và ân hận muộn màng.
Tiếng khóc của Bà Mai vẫn còn nức nở, vang vọng trong căn nhà. Đúng lúc đó, cánh cửa buồng khẽ mở, Con trai với bộ quần áo tươm tất, gương mặt rạng rỡ sau giấc ngủ trưa đầy chờ mong, bước ra. Anh định ra hỏi mẹ xem mọi thứ đã chuẩn bị đến đâu, nhưng bước chân bỗng khựng lại.
Con trai nhìn thấy Bà Mai đang gục đầu nức nở, đôi vai gầy rung lên bần bật. Bên cạnh, Trưởng thôn Ba đứng thẳng người, vẻ mặt nghiêm nghị lạ thường. Không khí nặng trĩu bao trùm căn nhà, hoàn toàn trái ngược với niềm vui và sự huyên náo mà anh hình dung về bữa tiệc khao đỗ thủ khoa của mình.
Con trai sững sờ. Anh lắng nghe một cách vô thức. Những từ ngữ rời rạc nhưng đầy ám ảnh lọt vào tai anh: “…gà bệnh… đại họa… mang tiếng xấu…” Tim Con trai đập thình thịch. Nụ cười rạng rỡ ban nãy trên môi anh vụt tắt, thay vào đó là vẻ mặt xám xịt, tái mét. Niềm vui sướng tột độ của ngày đỗ thủ khoa bỗng chốc bị thay thế bằng một nỗi thất vọng sâu sắc, nặng nề. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm giác tồi tệ này báo hiệu một điều gì đó kinh khủng lắm.
Con trai lặng người. Đôi mắt anh, vốn đang ngập tràn hy vọng và tự hào, giờ đây chỉ còn lại sự đau đáu, hoang mang khi nhìn Bà Mai đang không ngừng khóc. Anh cảm thấy một sức nặng vô hình đè nén lấy lồng ngực mình.
Bà Mai vẫn gục đầu nức nở, nhưng một tiếng thở dài đến tận đáy lòng khiến bà ngẩng phắt dậy. Trước mặt bà, chính là Con trai. Anh đứng đó, vẫn bộ quần áo tươm tất nhưng gương mặt rạng rỡ ban nãy đã biến mất, thay vào đó là vẻ thất thần, đôi mắt đỏ hoe như vừa nghe được một tin sét đánh. Trái tim Bà Mai thắt lại. Nỗi tủi hổ, sự hối hận và tình yêu thương dành cho con dâng trào mạnh mẽ đến mức bà không thể kìm nén. Bà không màng đến Trưởng thôn Ba đang đứng đó, cũng không còn nghĩ đến những mâm cỗ hay lời đàm tiếu sắp tới. Thứ duy nhất bà cảm nhận được lúc này là sự đau đớn khi nhìn thấy con trai mình đang chịu đựng. Bà lao đến, đôi tay run rẩy ôm chầm lấy Con trai, vùi mặt vào ngực con mà khóc nức nở.
“Mẹ xin lỗi con… mẹ xin lỗi vì đã làm con thất vọng…” Bà Mai thốt lên từng tiếng ngắt quãng, nghẹn ngào đến nỗi không thành lời, chỉ còn lại những tiếng nức nở xé lòng. Con trai vẫn đứng lặng như tượng đá, vòng tay không nhấc lên đáp lại cái ôm của mẹ, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không vô định. Niềm vui sướng tột cùng của ngày thủ khoa giờ đây đã tan biến như bọt biển, chỉ còn lại một khoảng trống hoác trong lòng anh, lạnh lẽo và tăm tối. Anh không biết phải phản ứng thế nào, không biết phải tin vào điều gì.
Trưởng thôn Ba thở dài, tiến lại gần. Ông đặt tay lên vai Bà Mai, lực vừa phải nhưng đủ để bà cảm nhận sự vững chãi. Bà Mai giật mình buông lỏng Con trai, đôi mắt sưng húp nhìn Trưởng thôn Ba.
“Bình tĩnh nào, Bà Mai. Chuyện đã đến nước này rồi, khóc lóc cũng chẳng giải quyết được gì,” Trưởng thôn Ba nói, giọng ông trầm ấm nhưng pha chút nghiêm nghị. “Còn Con trai, con cũng nên bình tâm lại đi. Mẹ con tuy có sai, nhưng cũng vì muốn tốt cho con, muốn con nở mày nở mặt.”
Con trai từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt vô hồn rời khỏi khoảng không vô định, chậm rãi nhìn Trưởng thôn Ba, rồi lại nhìn Bà Mai đang đứng cạnh bên, cúi gằm mặt. Anh không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn còn trắng bệch vì sốc.
Trưởng thôn Ba nhìn quanh căn bếp, nơi những chiếc đĩa gà còn nằm la liệt, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự việc. Ông quay lại nhìn Bà Mai và Con trai, ánh mắt quyết đoán.
“Bây giờ không phải lúc trách móc hay tự dằn vặt. Quan trọng nhất là giải quyết hậu quả,” ông nói, giọng điệu dứt khoát. “Trước mắt, chúng ta phải nghĩ cách xử lý số gà này. Nhiều thế này mà để lâu sẽ hỏng hết, càng thêm lãng phí. Sau đó, Bà Mai, bà cần phải công khai xin lỗi dân làng, giải thích mọi chuyện một cách trung thực.”
Bà Mai ngẩng phắt dậy, đôi mắt mở to nhìn Trưởng thôn Ba, trong đó đầy sự bàng hoàng và sợ hãi. “Giải thích… sao?”
“Đúng vậy,” Trưởng thôn Ba gật đầu, không chút do dự. “Bà phải nói rõ mọi chuyện, từ việc đã mua gà ở đâu, mua như thế nào, và vì sao lại giấu giếm. Dân làng họ có thể trách cứ, nhưng họ cũng cần được biết sự thật. Có như vậy mới mong họ nguôi giận, mới mong chuộc lại lỗi lầm.”
Con trai lắng nghe từng lời, đôi mắt anh dần trở nên có tiêu cự hơn, dù vẫn còn chút mờ mịt. Anh từ từ siết chặt nắm tay, như thể đang cố gắng giữ lại chút sức lực còn sót lại. Anh biết, lời Trưởng thôn Ba nói là đúng. Không thể cứ trốn tránh mãi được.
Trưởng thôn Ba nhìn cả hai mẹ con, ánh mắt ông lộ rõ sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên quyết. “Bây giờ quan trọng nhất là giải quyết hậu quả.”
Trưởng thôn Ba nhìn cả hai mẹ con, ánh mắt ông lộ rõ sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên quyết. Bà Mai cúi gằm mặt, nước mắt vẫn chực trào, nhưng trong ánh mắt bà đã nhóm lên một tia quyết tâm.
“Thôi được,” Bà Mai nghẹn ngào nói, giọng bà run rẩy nhưng rõ ràng. “Tôi… tôi sẽ hủy bữa tiệc. Hủy bỏ tất cả.”
Con trai khẽ giật mình, ngẩng đầu nhìn Bà Mai. Anh thấy sự đau đớn tột cùng trong đôi mắt mẹ, nhưng cũng là sự chấp nhận nghiệt ngã. Anh biết, đây là quyết định khó khăn nhất đối với Bà Mai lúc này.
“Đúng rồi, Bà Mai,” Trưởng thôn Ba gật đầu. “Đó là điều phải làm. Sẽ đau lòng, sẽ xấu hổ, nhưng là điều cần thiết.”
Ông quay sang Con trai. “Con trai, con giúp mẹ con thu dọn. Chúng ta phải xử lý số gà này ngay lập tức. Ta sẽ hướng dẫn cách tiêu hủy an toàn, tránh để dịch bệnh lây lan.”
Bà Mai, với đôi vai nặng trĩu, gật đầu. Bà lau vội nước mắt, cố gắng hít thở sâu. Ánh mắt bà nhìn quanh căn bếp ngập tràn những món gà đã chế biến, giờ đây chẳng khác gì những bằng chứng tội lỗi. Nỗi xấu hổ và sự tiếc nuối cuộn trào, nhưng bà biết mình không còn lựa chọn nào khác.
Con trai bước đến bên Bà Mai, đặt tay lên vai mẹ. Anh không nói gì, chỉ dùng ánh mắt truyền tải sự động viên. Dù lòng còn nặng trĩu, anh hiểu rằng đây là lúc anh cần mạnh mẽ nhất để làm chỗ dựa cho Bà Mai.
Ba người bắt đầu thu dọn. Trưởng thôn Ba nhanh chóng tìm được một số bao tải lớn và dụng cụ cần thiết. Ông chỉ dẫn Bà Mai và Con trai cách cẩn thận gom từng chiếc đĩa gà, từng phần thịt còn vương vãi, đổ vào bao. Mùi thức ăn đã nguội lạnh, pha lẫn mùi tanh nồng của thịt gà chưa qua kiểm dịch, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Mỗi hành động đều là một nhát dao cứa vào lòng Bà Mai, khiến bà nhớ về công sức, về hy vọng, và giờ là sự sụp đổ. Con trai trầm mặc làm theo lời Trưởng thôn Ba, nét mặt anh đanh lại, cố gắng kìm nén cảm xúc. Căn bếp từng là nơi chuẩn bị cho bữa tiệc linh đình, giờ lại trở thành nơi chứng kiến sự tiêu hủy đau đớn này. Họ làm việc trong im lặng, chỉ có tiếng đồ vật va chạm khô khốc và tiếng thở dài nặng nhọc của Bà Mai. Trưởng thôn Ba giám sát chặt chẽ, đảm bảo mọi thứ được thực hiện đúng quy trình để hạn chế tối đa nguy cơ lây nhiễm.
Sáng hôm sau, một sự im lặng nặng nề bao trùm Làng. Tiếng gà gáy vẫn vang lên nhưng không khí không còn rộn ràng như những buổi sớm bình thường. Dân làng tụ tập lại, một vài người đã biết tin đồn, một vài người vẫn đang ngơ ngác, nhưng tất cả đều hướng về chiếc loa truyền thanh đặt giữa sân đình.
Bà Mai, với vẻ mặt tiều tụy sau một đêm không ngủ, đứng trước chiếc micro. Trưởng thôn Ba đứng cạnh bên, ánh mắt ông lộ rõ vẻ nghiêm nghị nhưng cũng pha lẫn sự cảm thông. Con trai đứng cách đó không xa, đôi mắt anh đỏ hoe, nhưng vẫn ánh lên sự kiên định, là điểm tựa cho mẹ mình. Bà Mai hít một hơi thật sâu, đôi tay bà siết chặt vào nhau, giọng nói run rẩy phá vỡ sự im lặng.
“Kính thưa bà con Làng ta,” Bà Mai bắt đầu, âm thanh của bà vang vọng khắp nơi, khiến cả những người ở xa nhất cũng có thể nghe thấy. “Tôi là Bà Mai đây, mẹ của cháu thủ khoa đấy ạ.”
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi miệng Bà Mai. Bà lấy hết can đảm, tiếp tục.
“Tôi… tôi xin lỗi. Thật sự xin lỗi bà con vì sự việc đáng tiếc ngày hôm qua.”
Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên trong đám đông. Bà Mai nhìn xuống đất, sự xấu hổ nuốt chửng bà, nhưng bà biết mình phải đối mặt.
“Tôi xin được giải thích rõ ràng toàn bộ sự việc. Đúng là tôi đã ham rẻ, đã tin lời của một lái buôn lạ không rõ nguồn gốc mà mua số gà không có giấy tờ kiểm dịch. Chính vì thế, bữa tiệc khao mừng con trai đỗ thủ khoa đã không thể diễn ra, và chúng tôi… chúng tôi buộc phải tiêu hủy toàn bộ số gà đó để đảm bảo an toàn cho bà con.”
Giọng Bà Mai vẫn run rẩy nhưng ngày càng dứt khoát hơn.
“Tôi xin hứa sẽ chịu mọi trách nhiệm về sự bất tiện này. Tôi xin lỗi những người đã mất công đến dự, đã chuẩn bị quà mừng. Tôi sẽ đền bù thỏa đáng cho bà con. Và quan trọng hơn, tôi xin hứa, sau này, khi mọi chuyện ổn định, tôi nhất định sẽ tổ chức một bữa tiệc tạ lỗi khác, với thực phẩm được kiểm định rõ ràng, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho sức khỏe của bà con.”
Bà Mai ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đám đông. Nước mắt bà vẫn còn đọng lại, nhưng trong ánh mắt ấy đã không còn sự tuyệt vọng, thay vào đó là sự chân thành và quyết tâm chuộc lỗi. Bà Mai cúi đầu thật sâu.
“Một lần nữa, tôi thành thật xin lỗi bà con.”
Sau lời xin lỗi, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng Bà Mai, dù nỗi xấu hổ vẫn còn đó, quấn lấy bà như một sợi dây vô hình. Bà đã nói ra tất cả, đã đối mặt với sự thật phũ phàng, và đó là bước đầu tiên để bà gột rửa lỗi lầm của mình. Dân làng vẫn xì xào, nhưng những ánh mắt tò mò, giận dữ đã dần dịu đi, thay vào đó là sự trầm tư và có lẽ là một chút thông cảm.
Sau lời xin lỗi, những tiếng xì xào trong đám đông vẫn chưa dứt hẳn, nhưng không còn gay gắt như trước. Trưởng thôn Ba bước tới, đặt tay lên vai Bà Mai một cách trấn an. Ông nhìn khắp lượt dân làng, ánh mắt kiên định.
TRƯỞNG THÔN BA
(Giọng ôn tồn nhưng dứt khoát)
Thưa bà con, tôi hiểu sự thất vọng và cả sự bức xúc của mọi người. Nhưng lời của Bà Mai vừa rồi là lời thật lòng. Tôi đã đích thân xác nhận toàn bộ số gà đó đã được tiêu hủy theo đúng quy định, không hề có chuyện đưa ra thị trường hay bán lại cho ai cả. Bà Mai đã nhận ra lỗi lầm của mình, và cái giá phải trả không hề nhỏ. Mong bà con hãy cho bà ấy một cơ hội.
Một vài người dân bắt đầu gật gù. Ánh mắt giận dữ dần chuyển thành sự suy tư.
DÂN LÀNG 1
(Khẽ nói)
Thôi thì cũng tội nghiệp, con cái đỗ đạt mà ra nông nỗi này…
DÂN LÀNG 2
(Nói tiếp)
Bà ấy cũng đã hứa đền bù rồi còn gì. Với lại, cũng may mà phát hiện sớm, không thì cả Làng mình…
Con trai tiến lại gần, vòng tay qua vai Bà Mai, siết nhẹ. Anh nhìn dân làng, ánh mắt chân thành.
CON TRAI
(Giọng nhẹ nhàng, trầm ấm)
Cháu biết mẹ cháu đã sai. Nhưng sự việc đã xảy ra rồi, và mẹ cháu thật sự rất hối hận. Cháu mong bà con hãy cho mẹ cháu một cơ hội để sửa sai.
Sự chân thành từ Trưởng thôn Ba và sự kiên định của Con trai đã chạm đến trái tim Dân làng. Những tiếng xì xào lắng xuống, thay vào đó là những cái gật đầu thông cảm.
Những ngày sau đó, Bà Mai và Con trai đối mặt với dư luận không hề dễ dàng. Những ánh mắt dò xét, những lời bàn tán vẫn còn đó, nhưng không còn hằn học. Con trai không một lời trách móc mẹ, ngược lại, anh luôn ở bên đỡ đần Bà Mai, cùng bà gánh vác những ánh nhìn nghi ngại từ xóm giềng. Anh giúp Bà Mai đi từng nhà những hộ đã chuẩn bị quà mừng, gửi lời xin lỗi và trao lại số tiền đền bù mà bà đã chuẩn bị. Bà Mai, với gương mặt phờ phạc nhưng ánh mắt kiên định, luôn cúi đầu nhận lỗi.
Mỗi khi có ai đó tìm đến, Con trai luôn đứng cạnh mẹ, trầm tĩnh lắng nghe và giải thích thêm nếu cần. Có những người vẫn còn nặng lời, nhưng đa số Dân làng dần thể hiện sự thông cảm. Dần dần, những câu chuyện về sự hối lỗi chân thành của Bà Mai, về sự trưởng thành và hiếu thảo của người Con trai thủ khoa bắt đầu lan rộng. Dân làng thấy Bà Mai không chỉ nói suông mà còn hành động, cô lập tức tìm mọi cách để làm đúng.
Một buổi chiều, khi Bà Mai đang ngồi bên hiên nhà, nhìn những con gà mới được mua về từ một trại uy tín, có giấy tờ kiểm dịch rõ ràng, vài người phụ nữ hàng xóm đi qua đã dừng lại.
DÂN LÀNG 3
(Thấp giọng, có vẻ ngượng ngùng)
Bà Mai à, nghe nói bà sắp mở lại tiệc phải không?
BÀ MAI
(Ngẩng đầu lên, nét mặt có chút e dè)
Vâng, tôi định thế. Lần này tôi đảm bảo thực phẩm có nguồn gốc rõ ràng, không dám liều nữa đâu ạ.
DÂN LÀNG 4
(Mỉm cười nhẹ)
Thôi, ai chẳng có lúc sai lầm. Quan trọng là biết sửa. Con trai bà ngoan ngoãn, giỏi giang thế, bà cũng được an ủi nhiều rồi.
Lời nói đó như một luồng gió mát xua đi những nặng nề trong lòng Bà Mai. Bà khẽ gật đầu, môi mấp máy lời cảm ơn.
Từ sự cố “hơn 1000 đĩa gà”, cuộc sống ở Làng dường như chậm lại một nhịp, để mọi người cùng chiêm nghiệm về những giá trị tưởng chừng đã cũ. Bà Mai, sau những sóng gió, cuối cùng cũng học được một bài học lớn: sự trung thực không chỉ là đạo đức mà còn là nền tảng của niềm tin và sự bình yên. Cái giá của sự ham rẻ, của việc bỏ qua nguyên tắc, đã khiến bà mất đi danh dự, đối mặt với sự giận dữ của cộng đồng, và hơn hết là khiến Con trai mình phải chịu đựng cùng.
Nhưng cũng chính từ biến cố ấy, tình mẫu tử trở nên gắn kết hơn bao giờ hết. Con trai, với trí tuệ và sự điềm tĩnh, đã trở thành điểm tựa vững chắc cho mẹ. Anh không chỉ giúp mẹ chuộc lỗi mà còn khôi phục lại niềm tin nơi dân làng. Dân làng, sau cơn giận dữ, cũng nhận ra rằng cuộc sống không tránh khỏi những sai lầm, và điều quan trọng là cách mỗi người đối mặt và sửa chữa chúng.
Những tiếng xì xào rồi cũng tan biến vào không khí, thay vào đó là những lời động viên, những nụ cười cảm thông. Bà Mai biết con đường lấy lại hoàn toàn lòng tin sẽ còn dài, nhưng bà không còn đơn độc. Bà nhìn đứa Con trai đang miệt mài bên trang sách, ánh mắt tràn đầy yêu thương và tự hào. Cơn bão đã qua, để lại bầu trời trong xanh hơn. Trên con đường Làng, những câu chuyện về bài học trung thực và tình người lại được truyền tai nhau, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về giá trị vĩnh cửu của sự thật và lòng nhân ái. Niềm vui lớn nhất lúc này không phải là bữa tiệc khao đình đám, mà là sự thanh thản trong tâm hồn, là bài học cuộc đời mà Bà Mai và cả Làng đã cùng trải qua.

