“Trên chuyến bay hôm ấy, tôi được sắp chỗ ngồi cạnh một người phụ nữ có phong cách mà bản thân vốn không mấy th:iện cả:m: ăn mặc có phần q:uê m:ùa, lời nói r:ôm r:ả, thiếu sự ti:nh t:ế. Thế nhưng, tôi chẳng thể ng:ờ rằ:ng…
Tôi ngồi bên cửa sổ trên chuyến bay từ Bangkok trở về Sài Gòn, tay ôm chặt cuốn tiểu thuyết mà mình đã bỏ dở từ mấy tuần trước. Ánh nắng ngoài kia phủ nhẹ lên cánh máy bay, lung linh như lớp k/im tu/yến m/ỏng. Dưới kia là những tầng mây dày cuộn lại, bồ/ng b/ềnh như b/ọt biể/n. Tôi mong một chuyến đi y/ên tĩ/nh, không x/ao độ/ng, không chen lấn những âm thanh lạ. Nhưng sự yên tĩnh ấy vỡ vụn chỉ vài phút sau khi máy bay ổ/n đị/nh đ/ộ c/ao.
Một tràng cười l/anh lả/nh vang lên từ phía sau, khiến tôi khẽ g/iật mì/nh. Một người phụ nữ trung niên kéo lê chiếc túi vải s/ờn c/ũ, lao tới ghế bên cạnh tôi rồi ngồi p/hịch x/uống. Cô không xin phép, không thèm chào hỏi. Chiếc túi chạm vào chân tôi, khiến tôi ca/u m/ày, rút người lại sát bên cửa sổ.
Cô mặc chiếc áo hoa đỏ rực, hoa văn to đến mức như muốn nu/ốt tr/ọn cả ánh nhìn. Mái tóc được búi cao cẩ/u th/ả, vài sợi bung ra l/òa x/òa trước trán. Trên mắt là chiếc kí/nh r/âm đen bóng dù đang trong kho/ang k/ín, không ánh mặt trời. Cô rút điện thoại ra và lập tức g//ọi vid//eo, giọng nói va//ng d//ội như thể đây là không gian ri//êng của mình.
“”Ê, mày nhớ cái ông hôm qua ở chợ không? Trời ơi, ổng tưởng tao bị d//ụ d//ễ lắm!”” Câu chuyện kéo theo một trà//ng cư//ời hồ//n nh//iên, nhưng ch//ói ta//i. Tôi si//ết ch//ặt cuốn sách trong tay, cố nhấn chìm mình vào con chữ, nhưng dòng chảy trong sách lập tức bị c//ắt đ//ứt bởi giọng nói ấy, như một nh//át kéo xé to//ang bức màn y//ên tĩ//nh tôi vừa dựng lên.
Cô tiếp tục, hết chuyện mua đồ lưu niệm tới màn trả giá với mấy người bán hàng, lời lẽ như gió lùa vào từng kh//e k//ín trong không khí. Rồi bất ngờ, cô với tay lấy chai nước, khiến ly cà phê trên bàn rơi xuống, đổ đầy vào v//ạt q//uần tôi. Tôi sững lại.
“”Ôi trời, xin
lỗi nha!”” – cô nói, nhưng giọng thì h//ờ h//ững như thể đó là chuyện đổ nước lên sàn bếp nhà mình. Tôi không đáp, chỉ lặ//ng l//ẽ lấy khăn giấy lau v//ết ư//ớt đang lan dần trên lớp vải trắng. Sự kh//ó ch//ịu dâng lên như hơ//i n//ước từ tách cà phê vừa đổ, â//m ỉ và khó ki//ểm so//át.
Tôi nghe lo/áng tho/áng được rằng ghế cô là ở hàng 12, không phải hàng 9 này. Nhưng vì muốn ngồi gần bạn, cô cứ thế ngồi xuống. Khi tiế//p viê//n đến kiểm tra, cô c//ười t//oe: “”Chị ơi, ngồi đâu mà chả được, đúng không?”” Tiếp viên g//ật nh//ẹ, ánh mắt thì ánh lên một tia không t//hoải m//ái. Tôi th//ở d//ài. Sự ng//ông ng//hênh xen lẫn hồn nhiên kia khiến tôi thấy b//ất l//ực…..👇QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN”
“cô ta kết thúc cuộc gọi, giọng nói đanh lại: “”Thôi nha, bà liệu hồn đó. Tui lên máy bay rồi.”” Cô cúp máy cái “”tách”” đầy dứt khoát. Chiếc điện thoại được ném vào túi vải sờn cũ, như thể đó là món đồ vô giá trị nhất trên đời.
Cô lập tức xoay hẳn người về phía người ngồi bên cạnh mình – người bạn mà cô đã đổi chỗ để ngồi cùng. Đó là một phụ nữ khác, trông hiền lành hơn, chỉ khẽ cười. “”Trời ơi, cái ông đó khôn như quỷ!”” – cô phụ nữ trung niên bắt đầu cuộc tấn công âm thanh thứ hai, hướng thẳng vào tai người bạn, và vô tình, cả tôi.
“”Ổng cứ nghĩ tui dễ dụ lắm á. Ai dè gặp phải bà trùm chợ lớn đây mà!”” Cô nói, giọng vẫn vang và không hề có ý định hạ âm lượng dù đang ở không gian chung. Tiếng cười lanh lảnh lại vang lên, lần này có thêm tiếng cười nhỏ nhẹ của người bạn đi kèm.
Tôi siết chặt tay trên cuốn sách, cảm giác bất lực lan dần. Tôi chỉ muốn biến mất, muốn chiếc ghế này có thể đẩy tôi ra khỏi vùng âm thanh chói tai ấy. Mùi cà phê vẫn còn vương vấn trên quần, nhắc nhở về sự thiếu ý tứ vừa rồi. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, nhắm mắt lại, cầu mong chuyến bay này sẽ kết thúc thật nhanh. Bên cạnh, câu chuyện về “”ông chú ở chợ”” và những màn trả giá lại tiếp tục, ồn ào và dai dẳng, như không bao giờ có hồi kết. Tôi chỉ còn biết chịu đựng trong im lặng.”
“Người phụ nữ trung niên dựa hẳn người vào lưng ghế, hai tay chống lên gối, xoay mặt về phía người bạn như thể đang ngồi ở quán trà đá vỉa hè.
“”Trời đất ơi, cái chợ đó nó y chang cái chợ An Đông mình vậy đó!”” Bà bắt đầu, giọng oang oang. “”Đồ đạc tùm lum, vải vóc, quần áo, rồi mấy cái đồ linh tinh nữa. Tui đi một vòng mà muốn hụt hơi luôn đó bà!””
Người bạn chỉ cười gật gù, vẻ như đã quen với tính cách ồn ào của bà. “”Thì đó giờ đi chợ bà cũng vậy mà.””
“”Ờ, mà bên đó nó nói tiếng gì mà nghe lùng bùng lỗ tai ghê.”” Người phụ nữ trung niên tiếp tục, hoàn toàn phớt lờ không gian xung quanh. “”Tui cứ phải giơ tay, rồi lấy máy tính ra bấm số. Mệt muốn xỉu!””
Tiếng cười của bà lại vang lên, như một chiếc loa phóng thanh mini trong khoang máy bay vốn đã ồn ào. Tiếng cười ấy, cộng với tiếng nói chuyện như hét vào tai nhau của hai người, tạo thành một bức tường âm thanh khó chịu. Nhân vật chính cố gắng tập trung vào cuốn tiểu thuyết trong tay, nhưng từng câu chữ như nhảy múa trước mắt. Tiếng động cơ máy bay, lẽ ra là âm thanh chủ đạo, giờ lại bị tiếng nói chuyện lấn át. Nhân vật chính cảm thấy như thể âm thanh đó đang xuyên thẳng vào não.
“”Rồi bà mua được gì không?”” Người bạn hỏi.
“”Trời ơi, mua chứ! Tui lùng cho bằng được mấy cái đầm hoa này nè!”” Người phụ nữ trung niên hào hứng nói, giọng càng to hơn. “”Mấy bà bán hàng bên đó cứ tưởng tui không biết gì, hét giá trên trời. Gặp tui là lầm to rồi nha!””
Bà bắt đầu kể chi tiết về những cuộc ngã giá “”long trời lở đất”” ở các khu chợ bên Thái Lan. Bà miêu tả cách bà ép giá, cách bà “”dọa”” người bán hàng, và cách bà “”chiến thắng”” mang về những món đồ với giá hời. Mỗi lần nhắc đến một “”chiến công”” nào đó, bà lại cười rộ lên, tiếng cười kéo dài và đầy đắc thắng. Người bạn thỉnh thoảng chen vào vài câu hỏi hoặc vài tiếng “”trời ơi”” đầy cảm thán, càng làm câu chuyện thêm phần rôm rả và ồn ào.
Nhân vật chính nhắm chặt mắt lại, cố gắng dùng ý chí để chặn đứng luồng âm thanh đang tra tấn mình. Nhưng nó vô ích. Tiếng cười nói của hai người phụ nữ như có ma lực riêng, len lỏi qua mọi rào cản, đập thẳng vào màng nhĩ. Mùi cà phê vương trên quần như một lời nhắc nhở cay đắng về tình cảnh hiện tại. Nhân vật chính chỉ còn biết cắn răng chịu đựng, đếm từng giây trôi qua, mong cho chuyến bay nhanh chóng hạ cánh.”
“Nhân vật chính chỉ còn biết cắn răng chịu đựng, đếm từng giây trôi qua, mong cho chuyến bay nhanh chóng hạ cánh. Nhưng có vẻ thời gian đang trêu ngươi cậu. Tiếng cười nói ồn ào của hai người phụ nữ không những không giảm bớt mà còn có phần lớn hơn khi bà trung niên kể đến những “”chiến tích”” mua sắm.
Lúc này, Nhân vật chính bắt đầu nhận thấy những phản ứng từ các hành khách xung quanh. Ở hàng ghế phía trước, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc đang ngồi thẳng người, khuôn mặt cau có khó chịu. Ông khẽ lắc đầu, rồi quay hẳn người lại, liếc thẳng về phía hai người phụ nữ với ánh mắt không mấy thiện cảm. Hai người phụ nữ vẫn mải mê nói chuyện, hoàn toàn không nhận thấy.
Ở phía sau, vài người cũng bắt đầu cựa quậy. Một phụ nữ trẻ ngồi cách đó hai hàng ghế khẽ thở dài thật mạnh, tiếng thở dài rõ rệt lọt vào tai Nhân vật chính. Cô liếc xéo về phía hàng ghế số 9, ánh mắt đầy vẻ chán chường. Chồng cô ngồi bên cạnh thì nhướn mày, rồi cúi xuống nói nhỏ điều gì đó với vợ, cả hai cùng nhìn về phía này với vẻ không vui.
Dần dần, những hành khách ở các hàng ghế gần đó cũng bắt đầu có những phản ứng tương tự. Người thì lén lút nhìn qua vai, người thì nhăn mặt, người thì ghé tai người bên cạnh thì thầm điều gì đó với vẻ bất mãn. Không khí trong khoang máy bay, vốn nên là sự yên tĩnh cần thiết cho một chuyến bay dài, giờ đây bị xé toạc bởi tiếng cười nói vô tư lự của hai người phụ nữ và sự căng thẳng âm ỉ tỏa ra từ những người xung quanh.
Nhân vật chính cảm thấy như mình đang ngồi giữa một tâm bão thu nhỏ. Cậu nhìn những ánh mắt khó chịu, những cái cau mày, những tiếng thở dài, và biết rằng mình không phải là người duy nhất đang chịu đựng. Sự khó chịu của cậu không còn là nỗi bực dọc cá nhân nữa, mà đã trở thành sự đồng cảm thầm lặng với những người đồng cảnh ngộ xung quanh. Ánh mắt của những người khác như nói lên cùng một điều: “”Bao giờ thì kết thúc đây?””
Tiếng cười giòn tan, đầy đắc thắng của người phụ nữ trung niên lại vang lên, như một tiếng kèn báo hiệu sự vô tâm tuyệt đối. Bà đang say sưa kể về việc mua được một chiếc áo hoa đỏ với giá rẻ bèo. Chiếc áo hoa đỏ đó, có lẽ, chính là chiếc bà đang mặc trên người lúc này.”
“Tuyệt vọng với tình cảnh hiện tại, Nhân vật chính quyết định thử một phương án khác. Cậu lục trong túi, lấy ra chiếc tai nghe. Cắm nó vào điện thoại, bật một bản nhạc không lời nhẹ nhàng, và đeo chặt hai bên tai, hy vọng tạo ra một bức tường âm thanh ngăn cách mình với sự hỗn loạn bên ngoài. Nhưng thật nghiệt ngã, âm nhạc êm dịu chẳng thể nào át đi được cái âm thanh đinh tai nhức óc kia. Giọng cười nói của Người phụ nữ trung niên và người bạn vẫn như đang vang vọng ngay bên cạnh, xuyên qua lớp đệm tai, thậm chí còn có vẻ lớn hơn, chói tai hơn. Cậu nghe rõ mồn một bà kể về mớ hàng hóa mua được ở chợ, những lời ngã giá, những lời khoe khoang.
Tháo chiếc tai nghe ra với vẻ chán nản, Nhân vật chính lại vùi mặt vào cuốn tiểu thuyết đang đọc dở. Cậu cố gắng tập trung vào câu chuyện, vào từng dòng chữ, từng tình tiết gay cấn trên trang giấy. Ánh mắt dán chặt vào sách, tâm trí gồng mình lên để nắm bắt nội dung, để cuốn mình vào một thế giới khác, thoát ly khỏi cái khoang máy bay đầy tiếng ồn và sự bực bội này. Nhưng vô ích. Từng con chữ dường như tan biến ngay khi lướt qua mắt, nhường chỗ cho những âm thanh ‘vang dội’ từ hàng ghế bên cạnh. Tiếng điện thoại, tiếng nói chuyện, tiếng cười, tất cả như những đợt sóng dữ dội vỗ liên hồi vào tâm trí, nhấn chìm mọi nỗ lực tập trung của cậu. Cuốn sách trên tay trở nên vô nghĩa, chỉ là một vật che chắn tạm bợ không hiệu quả. Cậu hoàn toàn bị chi phối bởi những gì đang xảy ra xung quanh, một con tin bất đắc dĩ trong “”buổi chợ di động”” do Người phụ nữ trung niên tạo ra.”
Cuốn sách trên tay trở nên vô nghĩa, chỉ là một vật che chắn tạm bợ không hiệu quả. Cậu hoàn toàn bị chi phối bởi những gì đang xảy ra xung quanh, một con tin bất đắc dĩ trong “buổi chợ di động” do Người phụ nữ trung niên tạo ra. Ánh mắt Nhân vật chính lơ đãng quét quanh khoang máy bay, tìm kiếm bất kỳ sự giải thoát nào. Và rồi, cậu nhìn thấy một Tiếp viên hàng không đang bước dọc lối đi, có vẻ đang kiểm tra các hàng ghế. Một tia hy vọng nhỏ nhoi bỗng lóe lên trong tâm trí cậu. Tiếp viên đến gần hàng ghế số 9 của cậu. Người tiếp viên đảo mắt nhìn lướt qua hàng ghế của Người phụ nữ trung niên và người bạn, ánh nhìn thoáng chút mệt mỏi và khó chịu, đúng như mô tả về việc cô có vẻ không thoải mái với tình huống. Nhân vật chính thầm nghĩ, có lẽ cô ấy sẽ nhắc nhở gì đó về tiếng ồn này, về việc làm phiền người khác. Cậu nín thở chờ đợi. Tiếp viên chỉ liếc nhanh rồi tiếp tục bước đi, không dừng lại, không nói một lời nào về tiếng cười nói rôm rả kia.
“Nhân vật chính dõi theo bóng Tiếp viên hàng không xa dần, sự thất vọng dâng lên trong lòng. Có lẽ tiếng ồn này không đủ lớn để cô ấy chú ý? Hay cô ấy đã quá quen với những hành khách vô ý tứ? Tiếng cười nói vẫn tiếp diễn không ngớt, như một trận lũ âm thanh nhấn chìm mọi cố gắng tìm kiếm sự bình yên của cậu.
Đúng lúc Nhân vật chính định gập tạm cuốn tiểu thuyết lại và đeo tai nghe vào, thì Tiếp viên hàng không bất ngờ quay lại, bước chậm rãi về phía hàng ghế số 9. Ánh mắt cô dừng lại ở Người phụ nữ trung niên và người bạn.
“”Dạ chào hai chị,”” Tiếp viên hàng không nhẹ nhàng nói, giọng điệu vẫn giữ sự chuyên nghiệp nhưng pha chút mệt mỏi. “”Phiền hai chị giúp em giữ trật tự chung một chút được không ạ? Hoặc nếu có chuyện gì vui quá, hai chị nói nhỏ lại một chút thôi ạ. Có thể làm ảnh hưởng đến các hành khách khác đang cần nghỉ ngơi ạ.””
Người phụ nữ trung niên đang cười nói rôm rả bỗng dừng lại, đôi mắt đeo kính râm hướng về phía Tiếp viên. Trên môi bà nở một nụ cười hiền lành đến lạ, hoàn toàn trái ngược với sự ồn ào vừa rồi.
“”À, dạ vâng, chúng em biết rồi ạ,”” Người phụ nữ trung niên đáp, giọng vẫn vang vang, không hề có dấu hiệu hạ thấp âm lượng. “”Tại vui quá, nói chuyện không để ý. Dạ vâng, chúng em xin lỗi ạ. Biết rồi ạ.””
Người bạn của bà cũng gật gù phụ họa, “”Dạ vâng, biết rồi ạ.””
Tiếp viên hàng không nhìn hai người phụ nữ thêm vài giây, dường như nhận ra lời nhắc nhở lịch sự của mình không thấm vào đâu. Một tiếng thở dài rất khẽ thoát ra từ cô. Cô khẽ cúi đầu rồi tiếp tục bước đi dọc lối đi.
Tiếng ồn lập tức bùng phát trở lại ngay khi bóng Tiếp viên hàng không vừa khuất. Không chỉ không nói nhỏ lại, âm lượng có vẻ còn tăng lên đôi chút, như để bù đắp lại quãng thời gian tạm ngưng vừa rồi. Người phụ nữ trung niên lại tiếp tục câu chuyện dang dở với người bạn, tiếng cười nói lại vang vọng khắp một góc khoang máy bay. Nhân vật chính nhìn theo bóng Tiếp viên, cảm thấy một sự bất lực tràn ngập. Tia hy vọng nhỏ nhoi vừa lóe lên lại vụt tắt. Có lẽ, không ai có thể ngăn cản “”buổi chợ di động”” này. Cậu đành chấp nhận số phận của mình, một con tin bất đắc dĩ trên chuyến bay ồn ào này.”
“Tiếp viên hàng không bước đi dọc lối đi, hòa vào dòng chảy của các nhân viên phục vụ khác. Bóng dáng cô vừa khuất dạng nơi cuối khoang, âm thanh vốn đã tạm lắng xuống chỉ vài giây bỗng chốc bùng nổ trở lại. Tiếng cười nói lại vang lên, lần này như thể còn hào hứng, rôm rả hơn trước. Người phụ nữ trung niên và người bạn của bà không hề hạ thấp giọng, tiếp tục câu chuyện đang dang dở, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười lớn.
“”Ờ đấy, cái bà Năm ở chợ ấy, bữa giờ bả đi đâu á bà biết không?”” Người phụ nữ trung niên oang oang, giọng vang cả một góc.
“”Đâu? Đi đâu?”” người bạn hỏi lại, giọng cũng chẳng nhỏ hơn là bao.
“”Đi Thái Lan chứ đi đâu! Trời đất ơi, bà đó tui nói, giàu kinh khủng khiếp! Qua đây mua sắm dữ lắm, không biết mua cái gì mà hai cái vali bự chảng…”” Bà ta tiếp tục say sưa kể lể, tiếng cười lại rộ lên.
Nhân vật chính ngồi kẹp giữa cửa sổ và không gian ồn ào ấy, cảm giác bực bội như một ngọn lửa âm ỉ nay bỗng bùng lên dữ dội. Cậu siết chặt cuốn tiểu thuyết trong tay. Lời nhắc nhở của Tiếp viên hàng không hoàn toàn vô tác dụng. Họ chỉ đơn giản là phớt lờ hoặc cố tình làm như không hiểu. Cái vẻ hồn nhiên, vô tư đến mức trơ trẽn của họ khiến cậu cảm thấy nghẹt thở. Tiếng cười nói ầm ĩ kia không còn đơn thuần là sự khó chịu về âm thanh nữa, nó trở thành một sự thách thức, một lời khẳng định về quyền được làm ồn của họ, bất chấp không gian chung và sự khó chịu của người khác. Nhân vật chính quay mặt về phía cửa sổ, nhìn ra bầu trời xanh ngắt vô tận ngoài kia, cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng ngay cả không khí trong khoang cũng như đặc quánh lại bởi thứ âm thanh chói tai ấy. Cậu ước gì có thể biến mất khỏi chiếc ghế này ngay lập tức. Sự tức giận lên đến đỉnh điểm.”
“Nhân vật chính quay mặt về phía cửa sổ, nhìn ra bầu trời xanh ngắt vô tận ngoài kia, cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng ngay cả không khí trong khoang cũng như đặc quánh lại bởi thứ âm thanh chói tai ấy. Cậu ước gì có thể biến mất khỏi chiếc ghế này ngay lập tức. Sự tức giận lên đến đỉnh điểm.
“”Thế rồi sao nữa bà? Cái bà Năm bả mua những gì?”” người bạn vẫn hối hả hỏi.
Người phụ nữ trung niên đang thao thao bất tuyệt bỗng khựng lại. Tiếng cười nói đột ngột tắt ngúm. Bà ta trầm ngâm một lát, rồi buông một tiếng thở dài thật nặng. Giọng nói oang oang lúc trước bỗng chùng xuống, nhỏ nhẹ và buồn bã hơn hẳn.
“”À, thôi. Kể mấy chuyện đó làm chi. Nghe nhức đầu thêm.”” Bà ta nói, kéo chiếc túi vải sờn cũ lên đặt lại lên đùi.
Người bạn có vẻ hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột của bà ta, nhưng rồi cũng im lặng chờ đợi. Không gian xung quanh họ bỗng tĩnh lại một cách khó tin. Nhân vật chính, vẫn đang cố gắng điều chỉnh hơi thở và sự bực bội, thoáng giật mình trước sự im lặng đột ngột này. Cậu nheo mắt, đưa ánh nhìn từ cửa sổ trở về phía hai người phụ nữ, trong lòng dấy lên một sự tò mò khó hiểu.
Người phụ nữ trung niên nhìn xa xăm, ánh mắt không còn vẻ hời hợt, ngông nghênh thường thấy nữa mà đọng lại một nỗi buồn man mác.
“”Chuyện ở nhà… dạo này tui lo quá bà ơi.”” Bà ta khẽ nói, đủ nghe lọt vào tai người bạn và cả Nhân vật chính ngồi kế bên. “”Thằng Tèo nhà tui á…””
Bà ta lại thở dài, day day thái dương. “”Nó… nó bệnh nặng quá. Cái bệnh quái ác gì đâu không. Vô bệnh viện mấy lần rồi, bác sĩ nói phải mổ, mà tiền bạc ở đâu ra giờ này?”” Giọng bà ta run run, không còn vẻ rôm rả, tự đắc lúc trước. “”Bao nhiêu tiền của trong nhà đổ vào hết rồi, còn phải vay mượn khắp nơi… Chuyến đi này cũng là tính qua đây coi có làm ăn gì được không, kiếm thêm ít đỉnh về lo cho nó. Ai ngờ…”” Bà ta lắc đầu quầy quậy, đôi mắt đằng sau cặp kính râm dường như đang đọng nước. “”Khó khăn chồng chất khó khăn bà ơi. Tui… tui mệt mỏi quá rồi.”””
“Người phụ nữ trung niên cúi đầu, dùng tay khô khốc day day thái dương. Nỗi mệt mỏi và tuyệt vọng hiện rõ trên gương mặt bà ta, lấn át đi vẻ ngông nghênh, ồn ào ban nãy. Nhân vật chính ngồi im thin thít, mọi sự bực bội và khó chịu trong lòng như bị đông cứng lại. Cái âm thanh oang oang đáng ghét giờ đây nghe như một tiếng than vãn nặng trĩu.
Cậu nhìn người phụ nữ, không còn thấy hình ảnh một kẻ quê mùa, thiếu ý thức, ồn ào chiếm chỗ nữa. Thay vào đó là một người mẹ đang vật lộn với bệnh tật của con, với gánh nặng cơm áo gạo tiền. Cái túi vải sờn cũ không còn là biểu tượng của sự lạc hậu, mà có thể là tất cả những gì bà ta có. Chiếc áo hoa đỏ lòe loẹt không còn vẻ lố bịch, mà có thể là bộ đồ tươm tất nhất bà ta chọn cho chuyến đi xa đầy hy vọng.
Một cảm giác lẫn lộn dấy lên trong lòng Nhân vật chính. Sự tức giận ban nãy không biến mất hoàn toàn, nhưng nó nhường chỗ cho một thứ gì đó mơ hồ hơn: sự thông cảm, thậm chí là xót xa. Cậu bỗng thấy mình thật nhỏ nhen khi chỉ nhìn vào vẻ ngoài và thái độ nhất thời của bà ta để phán xét.
“”Thằng bé bệnh nặng vậy sao bà?”” người bạn khẽ hỏi, giọng đầy lo lắng.
“”Ờ… Bác sĩ nói không có nhiều hy vọng nếu không mổ sớm.”” Người phụ nữ đáp, giọng vẫn chùng xuống. “”Đi coi bói thì thầy phán phải đi xa mới có tiền chữa bệnh cho con. Tui nghe vậy nên ráng lặn lội qua đây… Giờ về mà chưa làm ăn được gì ráo trọi.””
Bà ta lại thở dài, ánh mắt đượm buồn nhìn ra khoảng không trước mặt. Nhân vật chính nuốt khan. Tiếng còi báo hiệu chuẩn bị cất cánh vang lên. Cậu quay mặt lại phía cửa sổ, nhưng không còn nhìn ra bầu trời nữa. Hình ảnh người phụ phụ nữ với nỗi lo lắng hằn sâu trong mắt cứ ám ảnh. Thế giới quan của cậu về người phụ nữ này vừa bị lật ngược chỉ trong vài phút.”
“Tiếng còi báo hiệu chuẩn bị cất cánh vang lên. Cậu quay mặt lại phía cửa sổ, nhưng không còn nhìn ra bầu trời nữa. Hình ảnh người phụ phụ nữ với nỗi lo lắng hằn sâu trong mắt cứ ám ảnh. Thế giới quan của cậu về người phụ nữ này vừa bị lật ngược chỉ trong vài phút. Chiếc máy bay từ Bangkok bắt đầu lăn bánh, rồi tăng tốc trên đường băng. Lực đẩy mạnh mẽ dính chặt mọi người vào ghế ngồi, và chỉ vài phút sau, chuyến bay Bangkok – Sài Gòn đã lơ lửng trên bầu trời đêm.
Không khí trong khoang máy bay dần lắng xuống sau sự ồn ào ban nãy. Nhân vật chính cố gắng tập trung vào cuốn tiểu thuyết đang đọc dở, nhưng tâm trí vẫn vẩn vơ nghĩ về câu chuyện của người phụ nữ trung niên. Bà ta và người bạn ngồi cạnh im lặng, khác hẳn vẻ rôm rả lúc đầu.
Đột nhiên, máy bay rung lắc dữ dội. Cảm giác chòng chành như đi trên con thuyền giữa biển động mạnh. Hành lý trên các khoang chứa đồ phía trên đầu bắt đầu rung chuyển, lạch cạch nguy hiểm. Ly cà phê còn một nửa của ai đó trên bàn khay đổ ụp xuống sàn.
“”Trời đất ơi!”” một vài hành khách la lên kinh hãi. Tiếng xì xào lo sợ lan nhanh khắp khoang.
Máy bay lại oằn mình lắc thêm một đợt mạnh hơn, như bị một bàn tay khổng lồ từ trên cao xô đẩy. Ánh đèn trong khoang chập chờn, tăng thêm vẻ hỗn loạn. Tiếng động cơ gầm gừ như đang phải vật lộn.
Tiếp viên hàng không, khuôn mặt lộ rõ vẻ căng thẳng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, lập tức đi dọc lối đi, nhắc nhở hành khách cài chặt dây an toàn và giữ trật tự. Một vài người bắt đầu hoảng loạn, nắm chặt lấy ghế phía trước hoặc người bên cạnh.
Nhân vật chính siết chặt tay vịn. Cảm giác sợ hãi ập đến. Cậu nhìn sang bên cạnh. Người phụ nữ trung niên nhắm chặt mắt, tay nắm lấy tay người bạn, môi lẩm bẩm điều gì đó không rõ. Vẻ hoảng sợ đã thay thế hoàn toàn sự mệt mỏi trên gương mặt bà ta. Không khí căng thẳng bao trùm toàn bộ khoang máy bay, tất cả mọi người đều nín thở, chờ đợi cơn rung lắc này qua đi.”
“Không khí căng thẳng bao trùm toàn bộ khoang máy bay, tất cả mọi người đều nín thở, chờ đợi cơn rung lắc này qua đi.
Nhân vật chính siết chặt tay vịn, mắt dán chặt vào ghế trước, cảm giác sợ hãi dâng lên nghẹn ứ. Đúng lúc đó, một giọng nói sắc lạnh, hoàn toàn khác với vẻ rôm rả, thiếu tinh tế ban nãy vang lên bên tai cậu.
“Này cậu, dây an toàn siết chặt vào! Sợ rúm người lại thế kia thì làm được gì?”
Nhân vật chính giật mình quay sang. Người phụ nữ trung niên đã mở mắt từ lúc nào. Vẻ hoảng sợ trên gương mặt bà đã biến mất, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến khó tin. Đôi mắt bà, ẩn sau cặp kính râm, không còn nét lo lắng mà lại đầy vẻ tập trung. Bà nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt kiên định. Cậu ngượng nghịu làm theo, siết chặt hơn sợi dây an toàn đang nới lỏng.
Bỗng, ở hàng ghế phía trước, một hành khách loay hoay giữ chiếc túi xách bị trượt khỏi tay vì rung lắc. Chiếc túi rơi xuống sàn, đồ đạc bên trong văng tung tóe. Người này luống cuống, cố gắng cúi xuống nhặt trong cơn chao đảo.
Nhanh như cắt, trước khi tiếp viên hàng không kịp tiếp cận, người phụ nữ trung niên đã vươn tay qua ghế, nắm lấy cổ tay người hành khách kia một cách chắc chắn.
“Ngồi yên đấy! Kệ nó!” Bà nói gọn lỏn, giọng dứt khoát. Sau đó, bà nhanh chóng hạ người xuống một chút, vươn dài tay một cách khéo léo, thu gom từng món đồ bị rơi vào chiếc túi vải sờn cũ của mình. Động tác của bà thuần thục, không hề tỏ ra lúng túng hay sợ hãi trước sự rung lắc mạnh của máy bay.
Nhân vật chính sững sờ nhìn. Đây có thật là người phụ nữ ồn ào, chiếm chỗ và làm đổ cà phê ban nãy không? Vẻ “”quê mùa””, ngông nghênh đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một người phụ nữ bản lĩnh, ứng phó nhanh nhạy trong tình huống khẩn cấp. Bà ta không hề nhíu mày hay than vãn, chỉ tập trung vào việc mình đang làm, vẻ mặt điềm nhiên như thể đang ở nhà chứ không phải giữa bầu trời đang nổi giông bão. Sự tương phản này khiến Nhân vật chính cảm thấy bàng hoàng, mọi định kiến về người phụ nữ bỗng chốc tan biến.”
“Bà nhanh nhẹn ấn gọn chiếc túi vải sờn cũ vào chỗ an toàn dưới chân, rồi lại nhìn về phía Nhân vật chính. Cơn rung lắc vẫn chưa dứt hẳn, nhưng đã dịu đi đôi chút. Bà nói, giọng vẫn dứt khoát nhưng đã bớt đi vẻ sắc lạnh ban nãy.
“Ổn rồi. Cứ ngồi yên, thắt chặt dây an toàn. Chuyện trên trời thì kệ nó.”
Nhân vật chính chỉ biết gật đầu, vẫn chưa hết bàng hoàng. Cậu nhìn bà, cố tìm lại hình ảnh người phụ nữ ồn ào, tay lăm lăm điện thoại, làm đổ cà phê vào quần cậu chỉ cách đây vài phút. Nhưng hình ảnh đó dường như đã bị một người khác, bình tĩnh và hiệu quả hơn, đè bẹp hoàn toàn. Vẻ “”quê mùa”” nhạt nhòa đi, thay vào đó là ấn tượng về một người dày dạn kinh nghiệm, không dễ nao núng trước nghịch cảnh.
Một tiếp viên hàng không cuối cùng cũng đến gần hàng ghế phía trước, lo lắng hỏi han người hành khách vừa bị rơi đồ. Người phụ nữ trung niên chỉ khẽ gật đầu với cô tiếp viên, như thể việc bà vừa làm là chuyện hiển nhiên. Bà lại quay sang nhìn Nhân vật chính, đôi mắt ẩn sau cặp kính râm không còn vẻ tập trung cao độ, nhưng vẫn giữ sự điềm nhiên.
“Cậu còn run à? Uống ngụm nước đi.” Bà đưa tay lấy chai nước suối vẫn nằm trên khay bàn của Nhân vật chính, mở nắp và chìa sang.
Nhân vật chính hơi ngập ngừng, nhưng rồi cũng nhận lấy. Cậu uống một ngụm nhỏ, cảm giác cổ họng dịu lại đôi chút. Sự sợ hãi lúc nãy vẫn còn, nhưng nó đã bị lu mờ bởi cảm giác kinh ngạc và khó hiểu về người phụ nữ ngồi cạnh.
Bà tựa lưng vào ghế, thở phào một tiếng nhẹ. Vẻ mệt mỏi thoáng hiện trên gương mặt, nhưng nhanh chóng biến mất. Bà không nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời vẫn còn xám xịt và u ám. Nhân vật chính cũng nhìn theo, trong lòng trào dâng vô số câu hỏi. Rốt cuộc, người phụ nữ này là ai?”
“Nhân vật chính uống một ngụm nước, cảm giác cổ họng dịu lại đôi chút, nhưng trong lòng thì không. Cơn sợ hãi đã dịu đi, nhưng một cảm giác khác xâm chiếm tâm trí Nhân vật chính: sự xấu hổ.
Cậu nhìn Người phụ nữ trung niên, giờ đây chỉ còn là một dáng ngồi tĩnh lặng tựa vào ghế, đôi mắt ẩn sau cặp kính râm vẫn hướng ra ngoài cửa sổ. Hình ảnh người phụ nữ lôi thôi, ồn ào, tay lăm lăm điện thoại, làm đổ cà phê ban nãy như tan biến. Điều cậu vừa chứng kiến hoàn toàn trái ngược với vỏ bọc bên ngoài.
Một người cậu thầm phán xét, coi thường chỉ vì cách ăn mặc, giọng nói, và sự “”kém sang”” trong mắt cậu bỗng trở thành người duy nhất giữ bình tĩnh, xử lý tình huống một cách dứt khoát và hiệu quả giữa khoang máy bay chao đảo. Nụ cười tự mãn, cái nhìn khinh thường ban đầu giờ đây biến thành một vết bỏng rát trong suy nghĩ cậu. Cậu nhận ra, thật nông cạn biết bao khi chỉ nhìn vào vẻ ngoài mà vội vàng đánh giá một con người. Vẻ ngoài có thể là lớp ngụy trang khéo léo, hoặc chỉ đơn giản là sự khác biệt về môi trường sống, không thể nói lên toàn bộ giá trị hay bản lĩnh của một người.
Nhân vật chính quay lại nhìn Người phụ nữ trung niên. Vẻ “”quê mùa””, chiếc áo hoa đỏ sờn cũ vẫn đó, nhưng trong mắt cậu, nó không còn là biểu tượng của sự thấp kém hay đáng khinh. Thay vào đó là sự điềm tĩnh, từng trải, và một chút bí ẩn.”
“Tiếng động ồn ào và sự rung lắc dữ dội dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự im lặng nặng trĩu vừa bị phá vỡ. Áp lực trong khoang máy bay dường như được giải tỏa, thay thế bằng không khí ngột ngạt của sự tĩnh lặng sau cơn bão. Những tiếng xôn xao nhỏ lẻ vang lên, là tiếng thở phào nhẹ nhõm, là những câu hỏi thăm e ngại.
Nhân vật chính vẫn nhìn Người phụ nữ trung niên. Cô ấy đã tựa đầu vào lưng ghế, đôi mắt vẫn ẩn sau cặp kính râm hướng ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đã trở lại vẻ bình yên giả tạo. Người bạn ngồi cạnh cô cũng khẽ nhúc nhích, xoay người về phía cô.
Họ không nói gì ngay. Chỉ có tiếng thở đều đều của động cơ máy bay còn vọng lại. Rồi Người bạn của người phụ nữ đưa tay khẽ chạm vào cánh tay cô. Người phụ nữ trung niên khẽ nghiêng đầu, nhìn về phía người bạn. Khuôn mặt cô, giờ đây không còn vẻ căng thẳng của giây phút đối mặt với nguy hiểm, hiện lên một chút mệt mỏi.
Người bạn khẽ mỉm cười, nụ cười như tia nắng yếu ớt sau cơn mưa rào. Người phụ nữ trung niên cũng đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, chỉ đủ làm khóe môi cô giãn ra đôi chút. Đó là nụ cười không lời, nụ cười của sự sẻ chia, của những người vừa cùng nhau trải qua một khoảnh khắc sinh tử và nhận ra sự mong manh của cuộc đời. Họ không cần nói nhiều. Ánh mắt họ gặp nhau, truyền đi sự thấu hiểu.
Người bạn của người phụ nữ khẽ thì thầm điều gì đó, giọng rất nhỏ, chỉ đủ cho hai người họ nghe thấy. Người phụ nữ trung niên gật đầu, rồi cũng đáp lại bằng vài câu, cũng thì thầm. Cuộc trò chuyện nhỏ giữa hai người họ, giữa khoang máy bay rộng lớn vừa trải qua biến cố, tạo nên một nốt trầm lạ lùng. Nó khác hẳn với sự ồn ào, rôm rả và thiếu tế nhị của Người phụ nữ ban nãy. Khoảnh khắc im lặng hiếm hoi, và cả cuộc trò chuyện nhỏ đầy tĩnh lặng này, lại càng khắc sâu vào tâm trí Nhân vật chính hình ảnh khác biệt về Người phụ nữ.”
“Tiếng chuông báo hiệu chuẩn bị hạ cánh vang lên. Đèn trong khoang máy bay mờ đi. Một cảm giác thư thái, pha lẫn chút mệt mỏi, lan tỏa. Nhân vật chính đặt cuốn tiểu thuyết đang đọc dở xuống bàn gập. Ánh mắt anh/chị lại vô thức hướng về phía Người phụ nữ trung niên đang ngồi cạnh.
Nhưng lần này, cái nhìn ấy đã khác. Không còn là cái cau mày khó chịu hay ánh mắt đánh giá, khinh thường như những giờ đầu trên chuyến bay. Thay vào đó là một cái nhìn chậm rãi hơn, như đang xem xét một thứ gì đó mới mẻ. Anh/chị quan sát chiếc áo hoa đỏ sờn vai của cô ấy, chiếc túi vải cũ đặt dưới chân, cặp kính râm vẫn che gần hết khuôn mặt. Giờ đây, những chi tiết từng khiến anh/chị khó chịu lại gợi lên một cảm giác khác lạ – một chút tò mò. Anh/chị tự hỏi người phụ nữ này là ai, cuộc đời cô ấy ra sao mà lại có những hành động “”kỳ lạ”” như vậy, nhưng lại có thể giữ bình tĩnh đến vậy trong khoảnh khắc sinh tử ban nãy.
Anh/chị nhìn khuôn mặt Người phụ nữ trung niên, cố gắng đọc điều gì đó qua cặp kính râm. Một sự tôn trọng thầm kín bắt đầu nhen nhóm trong lòng, không phải vì cách ăn mặc hay nói năng của cô, mà vì sự kiên cường bất ngờ bộc lộ trong giây phút đối mặt với nguy hiểm. Những tiếng thở dài nhẹ nhõm và nụ cười trấn an dành cho người bạn sau đó đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn của anh/chị. Anh/chị thầm nghĩ, có lẽ, mình đã quá vội vàng phán xét.
Máy bay nghiêng nhẹ, bắt đầu quá trình hạ độ cao. Bên ngoài cửa sổ, khung cảnh Sài Gòn về đêm dần hiện ra với những ánh đèn lấp lánh. Ánh đèn hắt vào khoang máy bay, chiếu lên khuôn mặt Người phụ nữ trung niên. Anh/chị thấy rõ hơn khóe mắt hơi trũng xuống, dấu vết của thời gian và có lẽ là cả những lo toan. Cuốn tiểu thuyết trên bàn bỗng trở nên nhạt nhòa. Câu chuyện về thế giới phù phiếm trong sách dường như không còn hấp dẫn bằng câu chuyện chưa kể của người phụ nữ ngồi ngay bên cạnh.”
“Tiếng “”cạch”” của dây an toàn lần lượt vang lên khắp khoang. Mọi người bắt đầu đứng dậy, với lấy hành lý xách tay từ khoang trên đầu. Nhân vật chính cũng đứng dậy, lấy chiếc ba lô của mình. Anh/chị nhìn thấy Người phụ nữ trung niên đang loay hoay với chiếc túi vải sờn cũ. Cô ấy không còn vẻ ồn ào, thay vào đó là sự vội vã, như thể đang rất mong được ra khỏi máy bay.
Khi dòng người bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía cửa ra, Nhân vật chính đi ngay phía sau Người phụ nữ trung niên. Anh/chị quan sát bước chân gấp gáp của cô, tấm lưng hơi còng và mái tóc búi vẫn còn hơi lệch. Sự khó chịu ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tò mò im lặng.
Họ di chuyển qua ống lồng, bước vào khu vực ga đến tấp nập. Tiếng loa thông báo, tiếng người nói chuyện, tiếng bánh xe vali lạch cạch hòa lẫn vào nhau. Nhân vật chính giữ một khoảng cách vừa đủ phía sau, ánh mắt vẫn dõi theo tấm lưng quen thuộc.
Bỗng nhiên, Người phụ nữ trung niên dừng lại. Ánh mắt cô ấy hướng về phía trước, rạng rỡ hẳn lên. Rồi, một cảnh tượng diễn ra khiến Nhân vật chính sững sờ. Từ đám đông đang chờ đón người thân, một người đàn ông trung niên, ăn mặc giản dị nhưng rất tươm tất, cùng một cô bé khoảng 7-8 tuổi, tóc tết bím, mặc chiếc váy hồng tươi, lao nhanh về phía Người phụ nữ trung niên.
“”Mẹ!”” Cô bé reo lên.
“”Bà nó!”” Người đàn ông gọi với giọng đầy yêu thương.
Người phụ nữ trung niên mở rộng vòng tay. Cô bé và người đàn ông ôm chầm lấy cô ấy. Họ siết chặt nhau trong vòng tay, gương mặt ai cũng ngời lên hạnh phúc và sự nhẹ nhõm. Người đàn ông xoa lưng vợ, còn cô bé thì dụi đầu vào ngực mẹ, nũng nịu. Tiếng cười nói, hỏi han nhỏ nhẹ vang lên giữa ba người.
Nhân vật chính đứng khựng lại, cách đó vài bước chân. Anh/chị nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt, và mọi định kiến trong đầu như tan thành mây khói. “”Quê mùa””, “”ồn ào””, “”thiếu ý thức””… những từ ngữ từng dùng để gán cho người phụ nữ giờ đây nghe thật trống rỗng và xa lạ. Đằng sau chiếc áo hoa đỏ sờn vai, đằng sau mái tóc búi cẩu thả, đằng sau giọng nói oang oang và những hành động ban nãy, là một người vợ, một người mẹ, một người thân yêu đang được mong ngóng, được yêu thương đến vậy.
Sự thật hiện ra rõ ràng: Cô ấy không phải là một kẻ gây rối vô cớ. Cô ấy là một người phụ nữ bình thường, có cuộc sống, có gia đình, có những lo toan riêng, có lẽ là cả những chuyến đi xa nhà đầy vất vả. Sự vội vã, ồn ào ban nãy có thể chỉ là sự hồ hởi muốn mau chóng trở về bên những người mình thương yêu, là sự bối rối trong một môi trường không quen thuộc. Cô ấy đã cố gắng giữ bình tĩnh trong khoảnh khắc nguy hiểm, không phải vì “”ngông nghênh””, mà có lẽ vì biết rằng có những người đang đợi cô ấy ở nhà.
Một cảm giác hối hận, xen lẫn xấu hổ, dâng lên trong lòng Nhân vật chính. Anh/chị đã nhìn một người qua lớp vỏ bọc bên ngoài, qua những hành động vụng về, mà vội vàng quy chụp, phán xét cả con người họ. Bài học này đắt giá hơn bất kỳ thứ gì anh/chị đọc được trong cuốn tiểu thuyết kia.
Nhân vật chính lặng lẽ đi lướt qua họ, hòa vào dòng người rời ga đến. Tiếng nói cười hạnh phúc của gia đình người phụ nữ vẫn vọng lại phía sau. Anh/chị không quay đầu nhìn lại. Không khí sân bay vẫn ồn ào, huyên náo, nhưng trong tâm trí Nhân vật chính lại tĩnh lặng đến lạ. Chiếc máy bay từ Bangkok, chuyến bay đầy những cảm xúc hỗn độn, giờ đã hạ cánh an toàn, không chỉ trên đường băng, mà còn trong nhận thức của anh/chị.
Thế giới này thật rộng lớn, và mỗi người là một vũ trụ phức tạp. Thật dễ dàng để đứng từ xa, nhìn vào một hành động, một vẻ ngoài, rồi đưa ra lời phán xét. Nhưng đằng sau mỗi con người, là cả một câu chuyện dài, với biết bao thăng trầm, lo toan, yêu thương và hy sinh. Có lẽ, sự tử tế thật sự không nằm ở việc bạn phản ứng thế nào khi người khác làm phiền bạn, mà nằm ở khả năng nhìn thấy con người đằng sau những vụng về, những khác biệt, và nhận ra rằng tất cả chúng ta đều chỉ đang cố gắng sống tốt cuộc đời của mình, theo cách mà chúng ta biết.
Nhân vật chính bước ra khỏi cửa ga, hít một hơi thật sâu không khí quen thuộc của Sài Gòn. Lòng nhẹ bẫng, không còn sự bực bội hay khinh thường, chỉ còn lại một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Cuốn tiểu thuyết trong ba lô giờ đây chỉ là một vật vô tri. Câu chuyện ý nghĩa nhất, bài học đáng nhớ nhất, lại đến từ một cuộc gặp gỡ tưởng chừng như đầy rắc rối trên chuyến bay vừa rồi. Có những bài học cuộc sống, bạn không tìm thấy trong sách vở hay những nơi sang trọng, mà tìm thấy ở những khoảnh khắc bình dị nhất, từ những con người bình thường nhất. Và đôi khi, bạn phải trải qua một sự khó chịu, một sự tức giận, để rồi nhận ra mình đã sai lầm thế nào, và từ đó, trưởng thành hơn. Ánh đèn thành phố đêm lấp lánh đón chào, như một lời hứa về những câu chuyện mới, và về một cái nhìn khác về thế giới.”

