Sau l/y hô/n, thấy vợ cũ đang trông xe, chồng mở ví cho 1 triệu. Ba năm sau, chồng h/á m/ồm ki/nh ng/ạc vì…
Ngày l//y h//ôn, Hùng hất mặt, n/ém tờ giấy ra trước mặt Thảo:
– Cô v/ô dụ/ng, chỉ biết quanh quẩn góc bếp. L/y hô/n đi, tôi không muốn gánh cái “cụ/c n/ợ” ă/n b/ám này nữa.
Thảo im lặng ký tên, không đôi co một lời. Mái tóc dài mà Hùng từng thích, lúc ấy rối bời, rủ xuống che nửa khuôn mặt đang ướt đẫm nước mắt.
Sau l/y h/ôn, Hùng lấy ngay một người mới — vợ mới đẹp, ăn nói khéo, gia đình có điều kiện. Hùng tự hào, khoe khắp nơi rằng mình thoát khỏi người vợ cũ quê mùa, vô tích sự.
Một buổi tối mưa, Hùng lái xe hơi vào trung tâm thương mại. Xe đỗ dưới tầng hầm, Hùng hạ kính đưa thẻ xe cho cô nhân viên mặc đồng phục bảo vệ. Vừa liếc qua, Hùng khựng lại. Ánh đèn vàng le lói chiếu xuống, hắt lên gương mặt quen thuộc — Thảo. Mái tóc dài của cô được buộc gọn ra sau gáy, ướt mưa, vài sợi dính vào má. Áo đồng phục bạc màu, tay cầm xấp vé giữ xe, mắt cụp xuống tránh ánh nhìn của chồng cũ.
Hùng nheo mắt, nở nụ cười nửa miệng. Anh rút ví, móc tờ 1 triệu, đưa qua khe cửa:
– Giữ xe cả tháng chắc chưa bằng tôi cho cô hôm nay. Lấy mà mua cái áo mưa, kẻo ướt.
Thảo hơi sững người. Cô định nói gì đó, nhưng chỉ khẽ gật đầu, cúi xuống. Hùng bật cười, rồ ga lái xe đi, tiếng bánh xe nghiến lên nền bê tông ướt nghe g/ai ng/ười.
Ba năm sau, Hùng ngồi giữa phòng hội nghị khách sạn 5 sao, dự buổi ký hợp đồng dự án xây trung tâm thương mại mới. Anh ngồi ghế VIP, vợ mới sành điệu trang điểm bên cạnh, ánh mắt hãnh diện nhìn chồng. Hùng cười tự đắc: Cuộc đời mình đúng là lên hương.
Một đoàn người bước vào. Dẫn đầu là một người phụ nữ mặc vest trắng thanh lịch, gương mặt sáng, môi đỏ, tóc dài buông lượn sóng sau lưng, cài hờ chiếc kẹp ngọc trai. Hùng ngỡ ngàng. Anh nhận ra mái tóc ấy, dáng người ấy — là Thảo…
Hùng chết lặng, cơ thể cứng đờ trên ghế VIP. Đôi mắt anh dán chặt vào người phụ nữ đang tiến vào, từng bước đi đầy tự tin và khí chất. Mái tóc dài xoăn nhẹ, chiếc vest trắng tinh khôi ôm lấy vóc dáng thanh mảnh, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng toát lên vẻ quyền lực. Hùng nháy mắt liên tục, cố gắng xua đi hình ảnh khó tin trước mặt. Không thể nào! Thảo – người vợ cũ “vô dụng” của anh, người từng mặc bộ đồng phục bạc màu, cúi đầu nhận tiền bố thí dưới tầng hầm trung tâm thương mại – làm sao có thể là người phụ nữ thành đạt, ngời sáng này?
Vợ mới của Hùng ngồi bên cạnh, cảm nhận được sự im lặng bất thường của chồng. Cô khẽ nghiêng đầu, liếc nhìn Hùng đầy thắc mắc. Mày anh nhíu lại, khó hiểu. Hùng không hề động đậy, toàn bộ tâm trí anh như bị đóng băng, chỉ có một hình ảnh duy nhất chiếm trọn: Thảo, người đang đứng trước bục phát biểu, nở một nụ cười chuyên nghiệp.
Thảo, người phụ nữ đang tiến về phía trung tâm, không hề liếc nhìn về phía Hùng. Từng bước chân của cô đều toát lên sự điềm tĩnh và tự tin tuyệt đối. Mái tóc dài xoăn nhẹ khẽ lượn sóng, đung đưa theo nhịp chân đều đặn, như một điệu vũ uyển chuyển nhưng đầy quyền lực. Cô sải bước thẳng tắp, không một chút do dự, tiến đến vị trí đầu bàn hội nghị.
Hùng vẫn chết lặng, đôi mắt anh dán chặt vào Thảo, không thể chớp lấy một cái. Toàn bộ cơ thể anh căng cứng, như thể một dòng điện lạnh lẽo vừa chạy qua. Không thể tin nổi, người phụ nữ anh từng gọi là “cục nợ”, là “vô dụng” giờ lại sừng sững đứng đó, khí chất ngời ngời, ánh mắt kiêu hãnh. Vợ mới của Hùng bên cạnh vẫn cảm nhận được sự bất thường từ chồng. Cô liếc nhìn Thảo một cách khó hiểu, rồi lại quay sang nhìn Hùng, mày nhíu chặt.
Thảo nhẹ nhàng dừng lại ở vị trí trung tâm, trước bục phát biểu. Cô nở một nụ cười chuyên nghiệp, rạng rỡ và đầy tự tin, hướng về phía các đối tác khác đang ngồi chờ. Ánh mắt cô quét qua từng gương mặt trong phòng, nhưng tuyệt nhiên không dừng lại dù chỉ một giây ở Hùng. Sự phớt lờ hoàn toàn này như một nhát dao vô hình cứa vào lòng tự trọng của Hùng. Cả căn phòng dường như bị cuốn hút bởi khí chất mạnh mẽ, quyến rũ toát ra từ Thảo, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, quên đi mọi sự hiện diện khác.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, quên đi mọi sự hiện diện khác. Ban tổ chức lập tức bước lên, nhanh chóng giới thiệu về đại diện đối tác. Ngay sau đó, Thảo nhẹ nhàng cầm lấy micro, nụ cười chuyên nghiệp vẫn nở trên môi.
THẢO (GIỌNG TRONG TRẺO, TỰ TIN): Chào mừng quý vị đã đến với buổi ký kết hợp đồng dự án Trung tâm Thương mại X ngày hôm nay.
Giọng cô vang lên rõ ràng, trong trẻo, không một chút run rẩy hay e dè, lan tỏa khắp căn phòng hội nghị rộng lớn. Từng câu chữ găm thẳng vào tai Hùng, sắc nhọn như hàng ngàn mũi kim châm. Cả người anh run lên bần bật, hơi thở dường như mắc kẹt lại trong lồng ngực. Hùng không thể tin nổi vào tai mình. Người phụ nữ anh từng coi thường, khinh miệt là “vô dụng”, “cục nợ” lại chính là đối tác dẫn đầu đoàn đại biểu, là nhân vật chủ chốt trong dự án lớn nhất sự nghiệp của anh. Sự thật này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến anh choáng váng đến tận óc.
Vợ mới của Hùng ngồi cạnh vẫn cảm nhận được sự bất thường đến đáng sợ từ chồng. Cô ta liếc nhìn Hùng, gương mặt trắng bệch, rồi lại dõi theo Thảo với ánh mắt ngày càng thêm nghi ngờ. Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng cô. Thảo vẫn đứng đó, nụ cười vẫn rạng rỡ, ánh mắt kiêu hãnh lướt qua mọi người, nhưng tuyệt nhiên không một lần dừng lại ở vị trí của Hùng. Sự phớt lờ hoàn toàn đó càng khiến Hùng cảm thấy ê chề, nhục nhã. Anh muốn lao đến, muốn hét lên rằng đây là một trò đùa, nhưng cơ thể anh cứng đờ, không thể nhúc nhích.
Vợ mới của Hùng, vốn đang mải mê lướt điện thoại, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên hoàn toàn, bỏ mặc màn hình đang sáng. Cô ta dõi theo Thảo trên sân khấu với một ánh nhìn chăm chú hơn, cố gắng xác định rõ ràng gương mặt ấy giữa ánh đèn sân khấu rực rỡ. Từng đường nét, từng biểu cảm của Thảo dần hiện rõ trong tầm mắt cô ta. Một sự thật kinh hoàng chợt bùng lên trong tâm trí Vợ mới của Hùng. Đôi mắt cô ta mở lớn, đồng tử co rút lại, nụ cười hãnh diện còn vương trên môi lập tức tan biến, thay vào đó là vẻ hoảng hốt tột độ. Cô ta cảm thấy như có một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
Vợ mới của Hùng ngay lập tức quay sang Hùng, ghì chặt lấy cánh tay anh, móng tay cô ta dường như muốn găm sâu vào da thịt anh.
VỢ MỚI CỦA HÙNG (Thì thầm, giọng run rẩy, đầy vẻ nghi ngờ): Anh… đó không phải là Thảo sao? Vợ cũ của anh đó?
Vợ mới của Hùng vừa dứt lời, bàn tay cô ta vẫn siết chặt cánh tay anh. Hùng cứng đờ người, toàn thân như bị đóng băng tại chỗ. Anh ta nhìn chằm chằm vào sân khấu, nơi Thảo vẫn đang mỉm cười thanh lịch, ánh mắt sắc sảo lướt qua đám đông. Một giọt mồ hôi lạnh lẽo chảy dài trên thái dương Hùng, ướt đẫm và khó chịu. Cổ họng anh ta nghẹn ứ, không tài nào thốt lên được một lời. Vợ mới của Hùng lay mạnh anh ta, ánh mắt dò hỏi, đầy lo lắng.
VỢ MỚI CỦA HÙNG (Giọng gay gắt hơn): Anh không nghe tôi hỏi sao? Đó chính là Thảo, đúng không?
Hùng vẫn im lặng, ánh mắt vô hồn. Trong đầu anh ta, một thước phim cũ bất chợt tua lại. Anh ta thấy hình ảnh Thảo, cô vợ cũ mà anh ta từng gọi là “cục nợ”, “vô dụng”, đang đứng co ro trong bộ đồng phục bảo vệ bạc màu, dưới ánh đèn mờ ảo của tầng hầm trung tâm thương mại. Nụ cười khinh miệt méo mó trên môi anh ta hiện lên rõ mồn một khi anh ta thô bạo dúi tờ 1 triệu đồng vào tay cô, kèm theo những lời lẽ đầy miệt thị. “Cầm lấy mà tiêu đi, đừng có làm tôi mất mặt nữa.”
Hùng cảm thấy một luồng điện đau buốt chạy khắp cơ thể. Nỗi hổ thẹn cuộn trào, dâng lên tận cổ họng, nóng bỏng và nghẹt thở. Anh ta tự hỏi, không biết bao nhiêu lần anh ta đã khiến Thảo phải chịu đựng những tủi nhục như vậy? Và giờ đây, cô ấy đã trở lại, không phải là “cục nợ” ngày nào, mà là một nữ chủ tịch quyền lực, kiêu hãnh. Hùng nhắm mắt lại, cảm thấy mình như đang rơi xuống vực thẳm của sự hối hận và dằn vặt. Anh ta đã sai, sai lầm đến mức nào mà đẩy một người phụ nữ tuyệt vời như Thảo ra khỏi cuộc đời mình?
Hùng nhắm chặt mắt, cố xua đi hình ảnh tủi nhục trong quá khứ, nhưng vô ích. Lời nói miệt thị của anh ta, nụ cười khinh bỉ trên môi, tất cả như những nhát dao cứa vào lòng anh ta lúc này.
Trên sân khấu, Thảo vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh. Cô lướt qua một slide mới, hình ảnh 3D sống động của một công trình kiến trúc đồ sộ hiện ra.
THẢO (Giọng nói mạnh mẽ, đầy tự tin): Như quý vị đã thấy trên màn hình, đây không chỉ là một trung tâm thương mại thông thường. Đây là một tổ hợp giải trí – mua sắm – nghỉ dưỡng đẳng cấp quốc tế, vượt xa mọi dự án hiện có tại thị trường Việt Nam. Quy mô của nó… (Thảo dừng lại, ánh mắt quét qua Hùng một cách lướt qua, như vô tình nhưng đầy ẩn ý) …sẽ lớn gấp ba lần những gì công ty của ông Hùng hiện đang lên kế hoạch.
Một tiếng xì xào ngạc nhiên lan truyền khắp khán phòng. Các đối tác khác lập tức tập trung ánh mắt vào màn hình, sau đó quay sang nhìn Hùng và các cộng sự của anh ta với vẻ dò xét. Khuôn mặt của Hùng tái mét. Anh ta chưa từng hình dung một quy mô lớn đến vậy. Trong đầu anh ta, dự án mà công ty anh ta đang ấp ủ đã là một “giấc mơ lớn”, vậy mà giờ đây, trước mặt anh ta, Thảo lại trình bày một “kế hoạch không tưởng”, biến giấc mơ của anh ta thành trò trẻ con.
VỢ MỚI CỦNG HÙNG (Thì thầm, lo lắng): Cái gì mà lớn gấp ba lần? Chuyện này là sao, anh Hùng? Công ty mình đâu có dự án nào như thế?
Hùng không thể trả lời. Miệng anh ta khô đắng, cổ họng nghẹn lại. Anh ta nhìn Thảo, người phụ nữ mà ba năm trước anh ta đã vứt bỏ như một món đồ cũ, giờ đây lại đang đứng trên đỉnh cao, vẽ ra một viễn cảnh mà ngay cả trong mơ anh ta cũng không dám nghĩ tới.
THẢO (Tiếp tục, giọng đầy thuyết phục): Chúng tôi đã nghiên cứu kỹ lưỡng thị trường, phân tích xu hướng tiêu dùng và tâm lý khách hàng. Chiến lược của chúng tôi không chỉ dừng lại ở việc xây dựng, mà còn là tạo ra một hệ sinh thái toàn diện, mang đến trải nghiệm độc đáo và bền vững cho cộng đồng. Chúng tôi sẽ tích hợp công nghệ AI tiên tiến nhất vào mọi khía cạnh hoạt động, từ quản lý vận hành đến trải nghiệm mua sắm cá nhân hóa.
Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về Thảo với sự ngưỡng mộ. Các đối tác liên tục gật gù, ghi chép. Tiếng vỗ tay vang lên lác đác, rồi nhanh chóng trở nên rộn ràng hơn. Thảo mỉm cười, ánh mắt tự tin và sắc sảo. Cô biết, cú lật kèo này mới chỉ là khởi đầu.
Hùng cảm thấy cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Anh ta nuốt khan, vị đắng chát lan tỏa trong miệng. Kế hoạch của Thảo không chỉ là một dự án, nó là một lời tuyên bố, một sự khẳng định rõ ràng về vị thế của cô, và cũng là một nhát dao chí mạng vào sự tự mãn của anh ta.
Tiếng vỗ tay trong phòng hội nghị dâng lên như sóng biển. Thảo, với nụ cười tự tin rạng rỡ trên môi, cúi đầu đáp lại. Ánh mắt cô lướt qua một lượt khán phòng, quét qua từng hàng ghế VIP nơi các đối tác lớn đang ngồi, như một cách tri ân và khẳng định vị thế của mình. Gánh nặng đang đè lên vai Thảo bỗng chốc tan biến. Giờ đây, mọi nỗ lực của cô đều được đền đáp xứng đáng.
Thảo dừng ánh mắt lại, lướt ngang qua hàng ghế của Hùng. Mặc dù chỉ là một cái chạm mắt thoáng qua, tựa như vô tình, nhưng ánh mắt Thảo đã dừng lại đúng vào Hùng. Không có bất kỳ sự tức giận nào, không một chút oán trách hay thậm chí là niềm vui hả hê. Chỉ là một cái nhìn tĩnh lặng, như thể cô đang nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài, thẳng vào tâm hồn đang hỗn loạn của anh ta.
Hùng, vào khoảnh khắc đó, cảm thấy toàn bộ những nỗi xấu hổ, sự hối hận và những lời miệt thị anh đã dành cho Thảo trong quá khứ bỗng chốc bị lột trần. Ánh mắt Thảo không cần một lời nói, không một biểu cảm, nhưng nó như nhìn thấu tất cả nỗi đau khổ và sự giày vò đang gặm nhấm tâm can anh. Cảm giác trần trụi và nhục nhã ập đến khiến Hùng không thể ngẩng đầu. Anh ta cúi gằm mặt, trốn tránh ánh mắt tĩnh lặng mà đầy sức mạnh ấy, không dám đối diện với Thảo – người phụ nữ mà anh ta từng coi là “cục nợ”, “vô dụng”. Anh ta cảm thấy mình thật nhỏ bé, thảm hại trước cô.
Vợ mới của Hùng, thấy chồng bỗng dưng cúi mặt, khẽ chạm vào cánh tay anh ta, nhưng Hùng không hề phản ứng. Anh ta chỉ muốn tan biến, muốn thoát khỏi cái nhìn xuyên thấu của Thảo, cái nhìn như một lời phán xét không cần lời.
Mọi thứ trong phòng hội nghị dường như lắng lại trong giây lát, chỉ còn tiếng tim Hùng đập thình thịch. Đúng lúc đó, từ hàng ghế đầu, một người đàn ông trung niên, với vẻ ngoài lịch lãm và trang trọng, đại diện cho tập đoàn đầu tư chính, từ tốn đứng dậy. Ông ấy nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ nhìn về phía Thảo. Sau đó, ông bắt đầu vỗ tay. Tiếng vỗ tay của ông vang lên dứt khoát, sau đó nhanh chóng lan ra khắp khán phòng, trở thành một tràng pháo tay giòn giã khác.
Khi tiếng vỗ tay dần lắng xuống, vị đối tác nước ngoài nói bằng giọng tiếng Việt chuẩn xác, nhưng vẫn mang chút âm điệu đặc trưng: “Chúng tôi hoàn toàn tin tưởng vào năng lực và tầm nhìn của cô Thảo. Dự án này chắc chắn sẽ thành công rực rỡ dưới sự dẫn dắt của cô ấy.”
Lời khen ngợi như vàng ngọc ấy dội thẳng vào tai Hùng. Mỗi từ, mỗi câu như một nhát dao sắc bén cứa sâu vào lòng tự ái của anh ta. Không chỉ là sự ghen tỵ, mà còn là nỗi nhục nhã tột cùng. Hùng nhớ lại những lời mình từng thốt ra, gọi Thảo là “cục nợ”, là “vô dụng”, nay lại nghe chính đối tác hàng đầu thế giới ca ngợi năng lực và tầm nhìn của cô. Anh ta cảm thấy mình thật thảm hại, từng lời miệt thị của mình giờ đây như những lưỡi dao quay ngược lại, đâm vào chính tim gan anh ta. Toàn thân Hùng run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra. Anh ta siết chặt tay thành nắm đấm, cố gắng kìm nén sự tức giận và uất ức đang trào dâng. Vợ mới của Hùng, cảm nhận được sự căng thẳng của chồng, khẽ liếc nhìn anh ta đầy lo lắng nhưng không dám nói gì. Hùng chỉ muốn biến mất khỏi nơi này, khỏi cái hiện thực nghiệt ngã đang phơi bày rõ ràng trước mắt.
Tiếng vỗ tay cuối cùng cũng lắng xuống. Người điều phối chương trình tiến lên bục, mỉm cười thông báo giờ giải lao đã đến, mời quý vị dùng tiệc trà nhẹ tại sảnh bên ngoài. Cả khán phòng bắt đầu xôn xao, mọi người đứng dậy, di chuyển nhẹ nhàng ra phía cửa.
Hùng, cảm thấy toàn thân vẫn còn run rẩy vì sự nhục nhã, chỉ muốn tan biến vào không khí. Anh cúi gằm mặt, cố gắng hòa vào đám đông đang rời đi, hy vọng có thể lẩn tránh khỏi ánh mắt của Thảo và tất cả những gì đang diễn ra. Anh định rẽ sang lối nhỏ phía sau để tránh mặt, để tìm một góc khuất nào đó mà trốn.
Thế nhưng, một bàn tay thon dài, được tô điểm bởi bộ móng sắc sảo, bất ngờ nắm chặt lấy cánh tay anh. Đó là vợ mới của Hùng. Cô ta không nói gì, chỉ khẽ siết chặt tay anh, rồi từ từ kéo anh về phía trước, theo hướng đoàn đối tác đang di chuyển, nơi Thảo vẫn đang đứng trò chuyện với vị chủ tịch tập đoàn nước ngoài. Trên môi cô ta nở một nụ cười đầy ngọt ngào, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tính toán, sắc lạnh mà chỉ Hùng mới có thể cảm nhận.
Hùng giật mình, cố gắng gỡ tay ra nhưng vô ích. Sức lực của vợ mới anh, không hiểu sao, lúc này lại mạnh mẽ đến bất ngờ. Anh cảm thấy như mình đang bị một sợi dây vô hình trói chặt, từng bước chân đều trở nên nặng nề và miễn cưỡng. Tim anh đập thình thịch, liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, báo hiệu một tai họa sắp ập đến. Hùng nhìn về phía Thảo, cô vẫn đứng đó, kiêu sa và rạng rỡ, hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của anh. Cảm giác bất lực và sợ hãi dâng lên đến tận cổ họng Hùng. Anh chỉ có thể bị vợ mới kéo đi, từng bước một, tiến gần hơn về phía người phụ nữ mà anh từng khinh miệt.
Vợ mới của Hùng kéo anh ta lại gần khu vực Thảo đang đứng. Thảo vẫn đang mỉm cười, trò chuyện sôi nổi bằng tiếng Anh với vị chủ tịch tập đoàn nước ngoài, hoàn toàn không hay biết về sự tiếp cận của hai người. Cô ta cố ý đứng chếch một góc, chờ đợi một khoảnh khắc thích hợp khi Thảo kết thúc câu chuyện.
Khi vị chủ tịch cúi chào và rời đi, Thảo quay người lại, nụ cười vẫn còn vương trên môi, định bước về phía nhóm đối tác của mình. Đúng lúc đó, vợ mới của Hùng bước lên một bước, chặn nhẹ đường đi của Thảo. Hùng đứng sững lại phía sau, cảm thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt.
Vợ mới của Hùng nở một nụ cười xã giao gượng gạo, đôi mắt tinh ranh liếc nhanh qua bộ vest trắng thanh lịch của Thảo. Cô ta cố tình nâng cao giọng, đầy vẻ “ngạc nhiên” giả tạo.
“Chào Thảo, lâu quá không gặp,” vợ mới của Hùng nói, giọng điệu có chút kéo dài, như thể đang cố gợi nhớ về điều gì đó xa xăm. “Thảo bây giờ giỏi quá, không ngờ lại làm dự án lớn như thế này.”
Cô ta nhấn mạnh cụm từ “dự án lớn như thế này,” ánh mắt quét từ Thảo sang những người xung quanh, rồi dừng lại ở Hùng với một cái nhíu mày khó hiểu, như muốn nói “không ngờ cô lại có thể.” Trong thâm tâm, cô ta đang chờ đợi nhìn thấy sự lúng túng, bối rối hiện rõ trên gương mặt Thảo, đúng như những gì cô ta đã tưởng tượng. Hùng, đứng phía sau, chỉ biết cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Thảo.
Thảo vẫn giữ nụ cười thanh lịch trên môi, ánh mắt điềm nhiên nhìn thẳng vào vợ mới của Hùng. Mọi sự mong đợi về một phản ứng bối rối hay lúng túng trên gương mặt Thảo đều tan biến như bong bóng xà phòng. Cô nhẹ nhàng nghiêng đầu, giọng nói trong trẻo, không một chút gợn sóng.
THẢO
(Mỉm cười nhẹ)
Ồ, chào chị. Lâu quá không gặp.
Thảo khẽ dừng lại, như thể đang cân nhắc điều gì đó, rồi ánh mắt cô thoáng lướt qua Hùng đang đứng sững sờ phía sau.
THẢO
(Giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng từ ngữ như những mũi kim sắc bén)
Tôi chỉ là đang cố gắng không làm ‘cục nợ’ cho bất kỳ ai thôi.
Cả căn phòng hội nghị như chững lại một nhịp khi câu nói của Thảo vang lên, nhẹ tênh nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân. Nụ cười xã giao gượng gạo trên môi vợ mới của Hùng lập tức đông cứng lại. Đôi mắt cô ta mở to, gương mặt từ từ tái đi, như vừa bị một gáo nước lạnh tạt vào giữa mùa đông. Cô ta cứng họng, không thể thốt ra thêm lời nào, mọi sự “ngạc nhiên” và vẻ tự mãn ban nãy đều biến mất không dấu vết, thay vào đó là sự bàng hoàng và tức tối không thể che giấu.
Hùng, vẫn cúi gằm mặt phía sau, nghe rõ từng từ trong câu nói của Thảo. Tim anh ta như bị một bàn tay vô hình siết chặt, lồng ngực đau nhói. Anh ta biết rõ Thảo đang ám chỉ điều gì, biết rõ lời sỉ nhục năm xưa đã quay trở lại, sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao nào. Anh ta thậm chí còn không dám ngước lên nhìn phản ứng của vợ mình.
Hùng vẫn cúi gằm mặt, lồng ngực anh ta đau nhói. Toàn bộ cơ thể anh ta như đông cứng lại, cảm nhận rõ từng ánh mắt đang đổ dồn về phía mình và vợ. Sự im lặng trong phòng hội nghị lúc này nặng nề như chì. Cuối cùng, như bị một lực vô hình thúc đẩy, Hùng khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta chạm phải nụ cười điềm nhiên, không một chút gợn sóng của Thảo. Khuôn mặt Hùng lập tức đỏ bừng, không phải vì tức giận mà là vì xấu hổ tột độ. Anh ta cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang gào thét sự nhục nhã.
Anh ta nuốt khan, cổ họng khô khốc. Vợ mới của Hùng vẫn đứng cạnh anh ta, gương mặt tái mét, nhưng dường như cô ta cũng đang đợi một lời giải thích hay một hành động nào đó từ Hùng.
HÙNG
(Giọng lắp bắp, run rẩy, khó khăn lắm mới thốt ra thành tiếng)
Thảo… anh… anh không ngờ em lại…
Anh ta muốn nói gì đó để phá vỡ bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở này, để biện minh cho chính mình, hoặc ít nhất là để giảm bớt sự bẽ bàng đang nhấn chìm anh ta. Nhưng những lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng, không thể nào thành hình. Từng câu chữ trôi tuột vào trong, chỉ còn lại âm thanh khò khè vô nghĩa. Anh ta cảm thấy mình thật nhỏ bé, yếu ớt và đáng thương đến thảm hại trước ánh mắt điềm tĩnh của Thảo, người phụ nữ mà anh ta đã từng gọi là “cục nợ” và “vô dụng”. Toàn bộ sự tự mãn, kiêu hãnh của Hùng giờ đây tan biến không còn một dấu vết.
Hùng vẫn đang vật lộn với từng câu chữ. Ánh mắt của anh ta cố cầu xin một chút sự thấu hiểu, một lời đáp trả nào đó từ Thảo, dù là tức giận hay khinh bỉ. Nhưng Thảo chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào anh ta, đôi mắt đen sâu thẳm không chút gợn sóng, như đang nhìn một vật thể vô tri. Khuôn mặt cô hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc.
Một nụ cười khẩy thoáng qua trên môi Thảo, nhỏ đến mức nếu không chú ý sẽ chẳng ai thấy. Cô chậm rãi quay đầu, chuyển sự chú ý sang vị đối tác ngồi cạnh bên, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt sắc sảo. Hùng và Vợ mới của Hùng vẫn đứng trơ như tượng đá, cảm giác như thời gian trong căn phòng đã ngừng lại, chỉ riêng Thảo là tiếp tục tồn tại trong một chiều không gian khác, nơi họ không hề có mặt.
THẢO
(Giọng nói rõ ràng, dứt khoát, chuyên nghiệp, hoàn toàn không có sự lay động)
Thưa ông Tanaka, về điều khoản phân chia lợi nhuận và tiến độ thanh toán cho giai đoạn đầu, tôi nghĩ chúng ta cần làm rõ hơn về cam kết của cả hai bên. Đặc biệt là những rủi ro phát sinh từ biến động thị trường.
Thảo bắt đầu đi sâu vào các điều khoản hợp đồng, lời nói cô trôi chảy và đầy tự tin, như thể đây chỉ là một buổi họp bình thường nhất. Cô hoàn toàn bỏ qua ánh mắt hoang mang, bối rối của Hùng và Vợ mới của Hùng, coi họ không khác gì những vị khách không mời mà đến, hoặc tệ hơn, là không khí trong phòng. Hùng cảm thấy mình bị rút cạn năng lượng, bị tước đoạt mọi giá trị trong mắt Thảo. Anh ta như một hồn ma đứng giữa cuộc họp, vô hình và vô nghĩa. Vợ mới của Hùng đứng cạnh, tay cô ta nắm chặt lấy áo vest của Hùng, móng tay cắm sâu vào lớp vải, gương mặt không còn một giọt máu.
Thảo tiếp tục trao đổi với các đối tác khác trong đoàn, bàn luận về từng chi tiết nhỏ nhất trong hợp đồng. Giọng cô sắc bén, lập luận chặt chẽ, thể hiện rõ bản lĩnh của một người dẫn dắt. Sau vài phút, khi cảm thấy đã đủ, Thảo mới khẽ dừng lại, ánh mắt cô lướt qua Hùng và Vợ mới của Hùng một cách hờ hững, như vô tình va phải.
THẢO
(Giọng trầm, lạnh lùng, âm điệu không cảm xúc)
Chúng ta nên tập trung vào công việc thì hơn, thưa quý vị.
Lời nói của Thảo như một lưỡi dao sắc lạnh, cắt đứt mọi hy vọng, mọi lời biện minh còn sót lại trong tâm trí Hùng, và hoàn toàn dập tắt mọi ý định chen ngang của Vợ mới của Hùng. Cô quay trở lại với bản hợp đồng trên bàn, gương mặt tập trung cao độ, bỏ lại hai con người đang hóa đá trong sự bẽ bàng và nhục nhã tột cùng.
Hùng và Vợ mới của Hùng vẫn đứng trơ như tượng đá, như hai kẻ lạc loài giữa căn phòng hội nghị sang trọng. Cuộc họp tiếp diễn, những lời nói chuyên nghiệp, sắc bén của Thảo về các điều khoản hợp đồng vang lên rõ ràng, nhưng trong tai Hùng, chúng chỉ còn là tiếng vọng xa xăm, vô nghĩa. Anh ta cảm thấy mình đang chìm dần vào một hố sâu của sự hổ thẹn. Vợ mới của Hùng vẫn nắm chặt lấy tay áo vest của Hùng, móng tay cắm sâu vào lớp vải, cố gắng bấu víu vào chút thể diện cuối cùng còn sót lại.
Sau một vài phút, một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài lịch lãm, mái tóc điểm bạc, rời khỏi vị trí của mình ở bàn đối tác và tiến về phía quầy nước giải lao. Ông ta là một đối tác lâu năm, khá thân cận với Thảo trong công việc. Ánh mắt ông ta lướt qua Hùng, rồi dừng lại ở vẻ mặt bàng hoàng của anh ta. Có lẽ, ông ta nhận ra sự lạ lùng này và quyết định “khai sáng” cho người đàn ông đang đứng như trời trồng kia. Với một nụ cười xã giao, pha chút mỉa mai khó nhận ra, ông ta khẽ nghiêng người lại gần Hùng.
ĐỐI TÁC
(Giọng nói nhỏ, trầm ấm, vừa đủ để Hùng nghe thấy, mang theo chút ý vị châm chọc)
Anh có vẻ ngạc nhiên lắm phải không? Chắc là chưa từng biết. Cô Thảo đó… cô ấy chính là chủ tịch của Tập đoàn S&T. Và chính tập đoàn của cô ấy đã mua lại phần lớn cổ phần của dự án khổng lồ này đấy.
Lời nói của vị đối tác vang lên trong tai Hùng như tiếng sét đánh ngang. Cả thế giới xung quanh anh ta dường như vụn vỡ, tan biến thành hư không. S&T… Tập đoàn S&T… cái tên quen thuộc mà anh ta vẫn nghe được nhắc đến, là đối tác chính, là người nắm giữ quyền sinh sát của dự án mà anh ta đang dốc hết sức mình để cứu vãn. Vậy ra, Thảo… chính là chủ tịch của nó? Thảo, người vợ cũ anh ta từng gọi là “cục nợ”, là “vô dụng” khi ly hôn. Thảo, người mà anh ta đã nhẫn tâm quăng cho một triệu bạc kèm theo lời lẽ khinh miệt ở tầng hầm trung tâm thương mại ba năm trước. Giờ đây, anh ta đang làm việc dưới quyền của cô, dưới cái nhìn lạnh lùng, xa cách của chính người phụ nữ mà anh ta từng chà đạp.
Khuôn mặt Hùng bỗng chốc trắng bệch, không còn một giọt máu. Từng mạch máu trên thái dương anh ta giật giật, điên cuồng. Nỗi nhục nhã ban nãy bỗng chốc hóa thành một cơn sóng thần dữ dội, cuốn phăng mọi thứ trong tâm trí anh. Anh ta nhớ lại từng lời nói độc địa, từng hành động tệ bạc của mình. Anh ta thấy rõ ràng hình ảnh Thảo im lặng chấp nhận ly hôn, không một lời đôi co. Anh ta thấy hình ảnh cô gái bảo vệ yếu ớt năm xưa. Và giờ đây, cô đứng đó, quyền lực, lạnh lùng, như một nữ hoàng. Tất cả dội ngược lại, nhấn chìm Hùng trong sự hối hận và tủi hổ tột cùng, một cảm giác còn đau đớn hơn cả nghìn mũi kim đâm vào da thịt. Vợ mới của Hùng đứng bên cạnh, cũng kịp nghe thấy loáng thoáng câu nói kia, ánh mắt cô ta đầy hoảng sợ nhìn sang Hùng, cảm giác như mình cũng đang bị kéo theo vào một vực sâu không đáy.
Thảo quan sát khuôn mặt trắng bệch của Hùng và ánh mắt hoảng sợ của Vợ mới của Hùng. Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi cô, không phải nụ cười chiến thắng hả hê, mà là một nụ cười của sự giải thoát, của công lý được thực thi sau bao năm. Cô quay lại bàn, cầm lấy cây bút kim loại sáng bóng, tay không hề run rẩy.
Giám đốc dự án, một người đàn ông trung niên khác, cúi đầu một cách kính cẩn trước Thảo, rồi đẩy bản hợp đồng chính thức về phía cô.
GIÁM ĐỐC DỰ ÁN
Kính thưa Chủ tịch Thảo, xin mời Chủ tịch ký ạ.
Thảo gật đầu nhẹ. Ánh mắt cô quét qua từng dòng chữ, từng điều khoản, chậm rãi và tự tin. Chiếc bút lướt nhẹ trên giấy, tạo nên một chữ ký dứt khoát, mạnh mẽ, khẳng định vị thế của người đứng đầu. Âm thanh “xoẹt xoẹt” của bút trên giấy vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của phòng hội nghị.
Khi Thảo ký xong, mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về Hùng và Vợ mới của Hùng. Hùng vẫn đứng đó, cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi nhục nhã thiêu đốt anh ta, khiến anh ta cảm thấy như mình đang bị lột trần trước mặt tất cả mọi người. Vợ mới của Hùng cũng chẳng khá hơn, cô ta buông tay Hùng ra, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn, nhưng ngay lập tức cụp xuống khi bắt gặp một ánh mắt tò mò nào đó. Sự kiêu hãnh, vẻ ngoài hào nhoáng trước đó của họ đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự thảm hại.
Không còn chút hy vọng nào để bấu víu, không còn lời nào để biện minh, Hùng và Vợ mới của Hùng lẳng lặng quay người. Mỗi bước chân của họ nặng trĩu như đeo chì. Họ bước đi giữa những ánh mắt săm soi, đầy ẩn ý của các đối tác, nhân viên và những người có mặt. Một vài tiếng xì xào nhỏ vang lên, đủ để họ nghe thấy, khoét sâu thêm vào vết thương lòng. Cánh cửa phòng hội nghị sang trọng khẽ mở ra, rồi đóng lại, đưa họ ra khỏi không gian quyền lực, nơi Thảo đang đứng, một mình một cõi, như một nữ hoàng.
Thảo nhìn theo bóng lưng hai người khuất dần. Cô không còn cảm thấy giận, không còn cảm thấy buồn. Chỉ còn lại sự thanh thản và một cảm giác nhẹ nhõm vô cùng. Cuộc đời đã tự đưa ra câu trả lời cho tất cả.
Hùng và Vợ mới của Hùng bước ra khỏi phòng hội nghị, mỗi bước chân như giẫm trên lửa. Không khí bên ngoài khách sạn 5 sao dường như cũng đang trêu ngươi sự thảm hại của họ. Hùng mở cửa xe, để Vợ mới của Hùng ngồi vào ghế phụ trước, rồi lầm lũi ngồi vào ghế lái. Tiếng động cơ xe nổ máy gằn lên, rồi chiếc xe lao đi, bỏ lại phía sau ánh đèn lấp lánh của thành phố.
Trên đường về, không gian trong xe đặc quánh sự im lặng. Hùng siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch. Đầu óc anh quay cuồng với những hình ảnh, những lời nói trong buổi họp. Anh thấy lại hình ảnh Thảo của ba năm trước, gầy gò, đôi mắt buồn bã, chấp nhận tờ đơn ly hôn không một lời đôi co. Anh nhớ lại giọng điệu khinh khỉnh của mình khi gọi cô là “cục nợ”, là “vô dụng”. Rồi anh lại thấy Thảo trong tầng hầm trung tâm thương mại, mặc bộ đồng phục bảo vệ cũ kỹ, lặng lẽ nhận lấy 1 triệu đồng cùng những lời lẽ miệt thị của anh.
Giờ đây, hình ảnh Thảo mặc vest trắng thanh lịch, tự tin và quyền lực lại hiện rõ mồn một. Cô ngồi đó, khí chất ngời ngời, một tay ký kết hợp đồng trị giá hàng trăm tỷ. Hùng bỗng nhận ra, giá trị thực sự của Thảo không hề nằm ở vẻ bề ngoài hay gia cảnh nghèo khó của cô ngày xưa, mà ở ý chí quật cường và nghị lực phi thường đã giúp cô vươn lên từ con số không. Anh đã đánh mất một viên ngọc quý, một người phụ nữ trân trọng anh, chỉ vì sự nông cạn và kiêu ngạo của chính mình. Sự phù phiếm đã khiến anh chà đạp lên một tình yêu chân thành, để rồi đuổi theo những thứ hào nhoáng rỗng tuếch. Cảm giác hối hận như một con dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim anh.
Vợ mới của Hùng ngồi bên cạnh, vẫn còn run rẩy vì sợ hãi và nhục nhã, thi thoảng lại liếc nhìn Hùng. Cô ta không dám nói một lời nào, chỉ biết im lặng chịu đựng bầu không khí nặng nề. Hùng cũng không thèm nhìn cô ta. Toàn bộ tâm trí anh giờ đây chỉ ngập tràn sự tiếc nuối. Anh đã đánh đổi sự chân thành, lòng thủy chung và một tương lai có thể rực rỡ bên Thảo để lấy về một vỏ bọc hào nhoáng nhưng rỗng tuếch.
“Thảo, anh sai rồi,” Hùng thầm nhủ, giọng nghẹn lại trong cổ họng, một lời sám hối muộn màng và đau đớn.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh trong màn đêm, như chở nặng bao nhiêu gánh nặng của quá khứ. Hùng không biết mình sẽ đi đâu, về đâu, hay đối mặt với tương lai như thế nào. Nỗi hối hận gặm nhấm tâm can anh, sâu sắc hơn bất kỳ lời trách móc hay sự trừng phạt nào. Đó là bài học đắt giá nhất mà cuộc đời đã dành cho anh, một bài học về giá trị đích thực của con người, về sự công bằng của số phận, và về cái giá phải trả cho sự khinh thường, kiêu ngạo. Anh đã từng nghĩ Thảo là gánh nặng, nhưng giờ đây, chính anh mới là kẻ gánh chịu sức nặng của sự mất mát không thể bù đắp. Cuộc đời vốn dĩ công bằng, nó không lấy đi của ai tất cả và cũng không trao cho ai mãi mãi. Những gì Hùng đánh mất, không chỉ là Thảo, mà còn là chính sự bình yên trong tâm hồn mình. Anh đã chọn lối đi riêng cho mình, và giờ đây, anh phải đối mặt với con đường đầy chông gai do chính anh tạo ra, một mình, với bóng đêm của sự hối tiếc và những hối hận không bao giờ nguôi.

