Cô dâu đang làm lễ thì nhìn thấy người đầu tiên ngồi giữa hàng ghế quan khách đã chết đuối cách đây 2 năm, nào ngờ 3 ngày sau cả làng đứng kín sân khóc hết nước mắt vì nhận được tin…
Lễ cưới của Hân là sự kiện rộn ràng nhất làng Thượng trong suốt nhiều năm. Cô gái đẹp nết, đẹp người, học hành đàng hoàng, lấy chồng Hà Nội, lại làm lễ tại chính quê nhà – ai ai cũng mừng.
Sân nhà căng rạp trắng, người ra người vào tấp nập. Bên trong, Hân mặc áo dài đỏ, tóc bới cao, mặt điểm nhẹ son, vừa bước ra lễ gia tiên thì mọi người bắt đầu ngồi vào ghế.
Nhưng đúng lúc ấy… cô dừng sững lại.
Ở dãy ghế quan khách bên trái – hàng đầu tiên – một người đàn ông ngồi lặng lẽ, tay đặt ngay ngắn trên đùi, mắt nhìn thẳng về phía Hân. Không ai có vẻ để ý đến sự hiện diện của anh ta.
Cô ngẩn người. Rồi tim cô thắt lại.
Là Nam.
Người yêu cũ của cô – m-ất t/ích cách đây hai năm trong một đêm mưa lớn, được cho là đã ch;/ết đuối, dù xá;/c không bao giờ tìm thấy.
Anh ta vẫn như cũ, vẫn bộ sơ mi trắng hơi nhăn, gương mặt trẻ tuổi nhưng tái hơn mọi khi. Và ánh mắt… lạnh, sâu như kéo cô về một khoảng quá khứ không thể quay lại.
Cô choá-ng vá;/ng, lùi lại một bước. Cả lễ cưới dừng lại vài giây vì phản ứng kỳ lạ của cô dâu. Nhưng khi mọi người quay nhìn thì… ghế trống.
Không có ai cả. Không ai ngoài cô thấy người đó.
Gia đình lo Hân xúc động, cho cô vào phòng nghỉ một lát. Cô không dám nói ra… Vì không ai tin. Cũng có thể chính cô không dám tin.
Ba ngày sau.
Một chiếc ô tô biển tỉnh khác về làng. Theo sau là hai xe máy và bốn người mặc đồ t;/ang, mắt đỏ hoe… 👇👇
Đoàn xe chầm chậm lăn bánh, rồi dừng hẳn trước cổng làng Thượng. Tiếng khóc thút thít, nức nở khe khẽ vọng ra từ phía những người ngồi trên xe máy, rồi nhỏ dần khi họ xuống xe. Bốn người đàn ông, tất cả đều mặc đồ tang màu đen, gương mặt hốc hác, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe như vừa trải qua những đêm dài không ngủ.
Vài người dân làng đang đi qua, thấy cảnh tượng lạ và tiếng khóc ai oán, liền dừng lại, tò mò nhìn về phía đoàn người. Vẻ mặt của những người mặc đồ tang lộ rõ sự đau buồn đến tận cùng và mệt mỏi rã rời, một nỗi u uất bao trùm lấy họ, nặng trĩu. Họ đứng đó, lặng lẽ nhìn vào con đường nhỏ dẫn sâu vào làng, như thể đang tìm kiếm điều gì đó, hay đang chuẩn bị đối diện với một sự thật nghiệt ngã nào đó.
Mặt trời vẫn còn gay gắt, nhưng đầu ngõ Làng Thượng, một vài người già đã tề tựu trên chiếc ghế đá quen thuộc, tay phe phẩy quạt mo, miệng rôm rả chuyện làng. Bà Tám, mái tóc bạc trắng như cước, vừa nhấp ngụm nước chè xanh vừa cất tiếng:
BÀ TÁM
(Nheo mắt nhìn về phía đoàn xe)
Kìa, mấy ông mấy bà nhìn xem. Đoàn nào mà lạ vậy cà? Toàn đồ đen xì…
Ông Bảy, người đàn ông gầy gò với bộ râu muối tiêu, đẩy gọng kính lão lên, giọng trầm trầm:
ÔNG BẢY
(Nhíu mày)
Xe ô tô biển tỉnh khác… lại còn hai cái xe máy nữa. Bốn người mặc tang phục. Trong làng mình có ai đâu mà có tang mà lại đi kiểu này nhỉ?
Bà Mười, người phụ nữ tròn trịa hiền lành, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng:
BÀ MƯỜI
Không biết là ai mà lại từ dưới kia lên. Chắc không phải người trong làng mình rồi. Mà cái vẻ mặt của họ… nặng trĩu quá.
Bà Tám gật gù, ánh mắt dáo dác nhìn những người lạ đang đứng chôn chân ở đầu làng. Một cảm giác bất an len lỏi.
BÀ TÁM
Trông lạ hoắc à. Từ xưa tới giờ có thấy ai như vậy đâu. Không lẽ… không lẽ có chuyện gì lớn?
Ông Bảy đưa tay xoa cằm, đôi mắt vẫn không rời đoàn người kia.
ÔNG BẢY
Thường thì có tang là người làng biết nhau hết. Còn cái xe ô tô kia thì chắc chắn không phải của bà con mình rồi.
Những lời xì xào bàn tán vang lên rộn rã hơn, không còn sự rôm rả vui vẻ ban đầu. Ai nấy đều quay đầu về phía đoàn người mặc đồ tang, ánh mắt xen lẫn tò mò và một nỗi lo mơ hồ về những điều sắp xảy ra ở Làng Thượng. Không khí vốn yên bình bỗng chốc trở nên nặng nề, báo hiệu một điềm chẳng lành.
Bốn người mặc đồ tang bắt đầu cất bước, chậm rãi và nặng nề, từng bước chân như giẫm lên sự yên bình vốn có của Làng Thượng. Chiếc ô tô biển tỉnh khác cùng hai chiếc xe máy từ từ lăn bánh theo sau, tạo thành một đoàn tang lễ nhỏ giữa ban ngày nắng gắt. Dân làng Thượng ở đầu ngõ, vẫn còn đông đủ, nín thở dõi theo từng cử chỉ của họ.
Ông Bảy siết chặt cây quạt mo trong tay, đôi mắt nheo lại dưới vành nón. Ông thầm nhủ: “Lạ thật, sao lại đi đường này chứ? Không phải nhà ông Tư, cũng chẳng phải nhà bà Sáu…”. Ánh mắt ông dáo dác tìm kiếm một gương mặt quen thuộc trong đoàn người, nhưng vô vọng.
Đoàn người áo đen cứ thế tiến vào Làng Thượng, không rẽ vào con hẻm nào khác, không dừng lại trước bất kỳ cánh cổng nào. Họ đi thẳng, thẳng tắp về phía con đường lớn dẫn đến trung tâm làng, nơi tiếng nhạc đám cưới của Hân vẫn còn văng vẳng xa xa.
Bà Mười bỗng chốc buông thõng tay quạt, đôi môi mím chặt. Bà Tám bên cạnh, nhận thấy sự bất thường, vội vã đưa tay túm lấy cánh tay Bà Mười, giọng run run:
BÀ TÁM
Kìa… kìa Mười! Chúng nó… chúng nó đi về phía nhà con Hân!
Ông Bảy nghe thấy, giật mình ngẩng phắt dậy. Ông đưa mắt nhìn theo hướng chỉ của Bà Tám, đôi mắt lão tràn đầy vẻ kinh hoàng. Đúng thật! Đoàn người tang không hề có ý định rẽ ngang rẽ dọc, mà dứt khoát rẽ vào con đường quen thuộc, con đường duy nhất dẫn thẳng về sân nhà Hân, nơi rạp cưới vẫn còn căng rợp trời, cờ hoa vẫn còn phấp phới.
Một làn sóng xì xào, hoảng loạn bắt đầu lan khắp đám Dân làng Thượng đang đứng xem. Từ những tiếng thì thầm nhỏ bé, nỗi sợ hãi dần biến thành những tiếng thốt lên kinh ngạc, rồi cả tiếng kêu thất thanh.
DÂN LÀNG 1
Trời đất ơi! Nhà con Hân!
DÂN LÀNG 2
Sao lại là nhà Hân chứ? Mới cưới xong mà…
BÀ TÁM
(Gương mặt tái mét)
Không lẽ… không lẽ có chuyện gì lớn? Sao lại đúng vào ngày vui của con bé thế này?
Một dự cảm chẳng lành len lỏi, nặng trĩu trong lòng mỗi người Dân làng Thượng. Nụ cười hạnh phúc của Hân, tiếng chúc tụng rộn ràng của đám cưới bỗng trở nên lạc lõng, đối lập hoàn toàn với hình ảnh tang tóc đang tiến gần. Ánh mắt ai nấy đều đổ dồn vào đoàn người áo đen, theo dõi họ sải bước về phía ngôi nhà vừa tràn ngập tiếng cười, với một nỗi lo sợ không tên. Tiếng nhạc cưới lúc này bỗng dưng nghe như một điệu kèn đám ma ai oán, não nề.
Mẹ Hân, vẫn còn đang tay dọn dẹp mấy mâm cỗ cuối cùng trên sân nhà Hân, định bụng vào nghỉ thì chợt nghe tiếng còi xe ô tô cùng tiếng động cơ xe máy đang từ từ tiến lại gần. Tiếng nhạc cưới xập xình vẫn còn văng vẳng từ loa, nhưng giờ đây, trong tai bà, nó như réo rắt những âm thanh u ám. Bà thoáng nhíu mày, nghĩ bụng chắc có khách quen nào đó ở lại quên đồ, nên vội vàng bước ra cổng.
Khi cánh cổng gỗ nặng nề vừa hé mở, Mẹ Hân bỗng khựng lại. Nụ cười dịu dàng trên môi bà tắt ngúm. Trước mắt bà, không phải là những gương mặt quen thuộc hay những chiếc xe hoa lộng lẫy đã đưa Hân về nhà chồng, mà là một đoàn người áo đen, tay ôm di ảnh, chân bước chậm rãi như mang theo cả một gánh nặng vô hình. Chiếc ô tô biển tỉnh khác đậu ngay ngắn phía sau, theo sau là hai chiếc xe máy cũng chở những người mặc đồ tang. Một làn gió lạnh buốt chạy dọc sống lưng Mẹ Hân, dù giữa trưa nắng gắt. Đôi mắt bà nheo lại, cố gắng nhận diện, nhưng chỉ thấy những gương mặt xa lạ, u buồn. Không thể nhầm lẫn được, đây là một đám tang!
Bà Mẹ Hân lùi lại một bước, giọng nói tự nhiên nhỏ lại, tràn đầy vẻ bàng hoàng xen lẫn dự cảm chẳng lành.
MẸ HÂN
(Thì thầm, mắt dáo dác nhìn những bộ đồ tang)
Các anh, các chị tìm ai ạ?
Mẹ Hân vừa dứt lời thì một người đàn ông trong đoàn, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe, cố nén một tiếng nấc nghẹn ngào trong lồng ngực. Ông ta bước thêm vài bước, đứng đối diện Mẹ Hân, chìa ra một tấm ảnh đã được ép nhựa cẩn thận cùng một tờ giấy gấp tư. Tấm ảnh chụp một chàng trai trẻ với nụ cười hiền lành, quen thuộc đến đau lòng.
MẸ HÂN
(Mắt bà dán chặt vào tấm ảnh, giọng run rẩy)
Cái… cái này là…?
Người đàn ông hít một hơi thật sâu, đôi vai khẽ run lên. Tiếng nhạc cưới từ trong nhà dường như càng khiến không khí thêm phần chói tai và bi thương.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG ÁO TANG
(Giọng khản đặc, nghẹn ngào)
Chúng tôi đến báo tin buồn về Nam… Thằng bé đã không qua khỏi trong vụ tai nạn lật thuyền ba ngày trước…
Tờ giấy trong tay Mẹ Hân bỗng trở nên nặng trĩu. Bà đứng sững, đôi mắt trân trối nhìn vào tấm ảnh, rồi lại nhìn chằm chằm vào người đàn ông. Những lời ông ta nói như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc màn sương mù của một niềm tin đã được xây dựng suốt hai năm qua. Nam… không qua khỏi? Ba ngày trước? Vậy còn Nam mà Hân đã thấy?
MẸ HÂN
(Thì thầm, gần như vô thức)
Không… không thể nào…
Đôi mắt Mẹ Hân dán chặt vào tấm ảnh trong tay. Đó chính là Nam, nụ cười hiền lành, quen thuộc vẫn còn đó, nhưng giờ đây, bao quanh khuôn mặt ấy là vành khăn đen trên chiếc di ảnh nhỏ. Trái tim bà thắt lại. Bà run rẩy đưa tay chạm vào tờ giấy gấp tư vẫn đang kẹp chặt cùng tấm ảnh, những ngón tay như mất hết cảm giác. Từng câu chữ trong lời báo tin buồn của người đàn ông áo tang lặp đi lặp lại trong tâm trí bà, xé nát từng mảnh hy vọng. Nam đã không qua khỏi… ba ngày trước.
Bà lảo đảo lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, như thể mặt đất dưới chân đang rung chuyển. Đôi mắt bà mở to, không dám tin vào những gì mình vừa nghe, vừa thấy. Tiếng nhạc cưới xập xình phía sau, tiếng cười nói rộn ràng của Dân làng Thượng bỗng trở thành những âm thanh xa xăm, vô nghĩa. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Mẹ Hân. Nếu Nam đã mất… vậy cái người mà Hân vừa nhìn thấy, cái người đã khiến Hân ngất lịm đi… là ai?
Bà ôm chặt lấy ngực, cảm giác như có ai đó đang siết chặt trái tim mình. Nước mắt trào ra nhưng tiếng khóc lại nghẹn ứ nơi cổ họng, không thể thành lời. Cả cơ thể Mẹ Hân đổ sụp xuống, gần như ngã quỵ xuống bậc thềm, chỉ kịp bám víu vào khung cửa gỗ để giữ mình đứng vững. Gương mặt bà trắng bệch, nỗi sợ hãi tột độ và sự hoang mang tột cùng hiện rõ trong từng thớ thịt.
Mẹ Hân cuối cùng cũng không giữ được nữa. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào vỡ òa thành một tiếng gào thét xé lòng, như thể tất cả nỗi đau, sự hoang mang bị dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc bùng nổ. Bà ngã quỵ xuống bậc thềm, tấm di ảnh và tờ giấy báo tin buồn rơi khỏi tay, nằm chỏng chơ trên nền gạch hoa. Tiếng động này, cùng tiếng khóc thê lương của bà, lập tức át đi mọi tiếng nhạc cưới và tiếng cười nói ồn ã đang xập xình tại Sân nhà Hân.
Cả sân nhà Hân bỗng chốc chìm vào một sự im lặng chết người, rồi ngay lập tức vỡ òa thành những tiếng xôn xao. Dân làng Thượng đang ăn uống, trò chuyện, bỗng ngưng bặt. Họ quay đầu nhìn về phía Mẹ Hân đang nằm vật vã, rồi nhìn về phía bốn người mặc đồ tang đang đứng sững sờ gần đó.
Mấy người họ hàng thân cận lập tức chạy tới đỡ Mẹ Hân. Chồng Hà Nội của Hân, vẻ mặt còn đang gượng gạo nụ cười xã giao với quan khách, cũng vội vã chạy đến, nét mặt hoảng hốt.
MỘT NGƯỜI DÂN LÀNG (Thì thầm)
Chuyện gì thế? Sao bà ấy khóc ghê vậy?
MỘT NGƯỜI DÂN LÀNG KHÁC (Đáp lại)
Mấy người kia… trông lạ quá. Lại còn mặc đồ tang. Chiếc ô tô biển tỉnh khác, với hai xe máy chở đoàn người tang.
Người đàn ông áo tang đầu tiên, người đã báo tin cho Mẹ Hân, lúc này mới bước tới, giọng nói trầm buồn, vang vọng giữa không gian im ắng như tờ.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG ÁO TANG
Chúng tôi thành thật xin lỗi vì đã mang tin buồn đến vào ngày vui của gia đình. Nhưng… chúng tôi cần báo tin này. Nam… con trai của ông bà Ba Sáu, người mà hai năm trước đã mất tích… giờ đã thực sự qua đời rồi. Ba ngày trước, trong một tai nạn giao thông.
Cả Làng Thượng như chết lặng. Từ góc sân, một vài người đã nghe được, thì thầm to nhỏ. Tin tức lan nhanh như cháy rừng. Tiếng xì xào bắt đầu lớn dần, pha lẫn kinh ngạc và hoang mang tột độ.
MỘT BÀ DÂN LÀNG (Thốt lên)
Cái gì? Nam á? Thằng Nam mà hai năm trước người ta bảo chết đuối rồi ấy hả? Sao… sao lại giờ mới báo?
MỘT ÔNG DÂN LÀNG
Chứ không phải xác nó không tìm thấy sao? Sao bây giờ lại… thực sự chết?
Người đàn ông áo tang nhẹ nhàng giải thích, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG ÁO TANG
Hai năm trước, thi thể không tìm thấy nên chỉ coi là mất tích. Nhưng ba ngày trước, chúng tôi nhận được tin báo về một vụ tai nạn nghiêm trọng. Người xấu số… chính là Nam. Chúng tôi đã xác nhận qua giấy tờ tùy thân. Anh ấy mất lúc ba ngày sau đám cưới của Hân… à không, tức là ba ngày trước.
Đám đông Dân làng Thượng bàng hoàng. Một làn sóng xì xào, bàn tán lan đi khắp nơi. Nhiều người không khỏi liên tưởng đến Hân, người đang nằm nghỉ trong Phòng nghỉ của Hân, và những gì đã xảy ra trước đó.
MỘT CÔ DÂN LÀNG TRẺ (Nói nhỏ với bạn mình)
Trời ơi, vậy mà lúc nãy Hân nó còn nhìn thấy cái người mặc sơ mi trắng hơi nhăn…
BẠN CỦA CÔ GÁI
Suỵt! Đừng nói linh tinh! Nhưng mà… lạ thật.
MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ LỚN TUỔI
Vậy ra… cái người mà con Hân vừa thấy không phải Nam thật rồi sao?
Tiếng khóc của Mẹ Hân đã thảm thiết hơn bao giờ hết, giờ đây không chỉ vì nỗi đau mất mát, mà còn là sự sợ hãi tột độ về điều Hân đã nhìn thấy. Nếu Nam đã chết thật ba ngày trước, thì cái bóng người mặc sơ mi trắng hơi nhăn mà Hân đã gặp… là gì? Một sự lạnh lẽo khó tả bắt đầu bao trùm Làng Thượng, át đi không khí vui vẻ của ngày cưới. Các vị khách mời nhìn nhau, ánh mắt đầy lo lắng và nghi ngờ.
Trong Phòng nghỉ của Hân, Hân đang nằm trên giường, cố gắng trấn tĩnh. Tiếng nhạc cưới xập xình từ Sân nhà Hân vẫn vọng vào, nhưng lúc này, nó bị át đi bởi một thứ âm thanh chói tai hơn: tiếng khóc nấc nghẹn ngào, ai oán của Mẹ Hân, xen lẫn những tiếng xì xào bàn tán của Dân làng Thượng. Tiếng khóc ấy, dường như không chỉ mang nỗi đau mà còn ẩn chứa sự hoảng sợ tột độ.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Hân. Tim Hân đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hân không thể chịu nổi nữa. Cô vùng dậy, vội vã mở cửa phòng, lao ra ngoài như một mũi tên.
Ánh mắt Hân quét qua Sân nhà Hân đang hỗn loạn. Mẹ Hân đang ngã quỵ bên bậc thềm, người chồng Hà Nội của Hân đang luống cuống đỡ lấy bà, còn bốn người mặc đồ tang thì đứng sững sờ. Đám đông Dân làng Thượng vây kín, không khí nặng trĩu sự lo sợ và tò mò.
Tiếng khóc của Mẹ Hân vỡ òa hơn bao giờ hết, lời nói đứt quãng, nghẹn ứ nhưng từng từ vẫn xuyên thấu không gian tĩnh lặng, chạm đến tai Hân.
MẸ HÂN (Gào lên trong đau đớn và sợ hãi)
Nam… Trời ơi, con tôi! Nam! Nó chết rồi… Nam ơi!
Toàn thân Hân như bị sét đánh ngang tai. Máu trong huyết quản cô như ngừng chảy. Tất cả mọi thứ xung quanh cô bỗng chốc quay cuồng, mờ nhạt. Hân đứng sững sờ, hai chân cứng đờ không thể nhúc nhích. “Nam… chết rồi?” Hân không thể tin vào điều mình vừa nghe. Cái tên ấy, cái tin tức ấy, tại sao lại xuất hiện vào lúc này, và lại được thốt ra từ miệng mẹ Hân? Hân nhìn chằm chằm vào Mẹ Hân, đôi mắt mở to, nỗi kinh hoàng tột độ bắt đầu xâm chiếm tâm trí cô.
Máu trong huyết quản Hân như ngừng chảy. Tất cả mọi thứ xung quanh cô bỗng chốc quay cuồng, mờ nhạt. Hân đứng sững sờ, hai chân cứng đờ không thể nhúc nhích. “Nam… chết rồi?” Hân không thể tin vào điều mình vừa nghe. Cái tên ấy, cái tin tức ấy, tại sao lại xuất hiện vào lúc này, và lại được thốt ra từ miệng Mẹ Hân? Hân nhìn chằm chằm vào Mẹ Hân, đôi mắt mở to, nỗi kinh hoàng tột độ bắt đầu xâm chiếm tâm trí cô.
Giữa đám đông đang xôn xao, một trong bốn người mặc đồ tang khẽ nhấc lên một khung ảnh. Hân như bị thôi miên, ánh mắt cô dán chặt vào đó. Tấm di ảnh của Nam. Gương mặt quen thuộc, nụ cười hiền lành mà cô đã từng yêu say đắm, giờ đây đang nhìn thẳng vào cô, lạnh lẽo và tĩnh lặng.
Một tia chớp xẹt qua tâm trí Hân.
Phải rồi! Người đàn ông mặc sơ mi trắng hơi nhăn, đứng nép mình sau hàng tre bên kia cổng rạp cưới, vào cái ngày cô mặc váy cô dâu. Ánh mắt anh ta nhìn cô, trìu mến nhưng xa cách, rồi tan biến vào màn sương mờ ảo. Cái hình ảnh mờ nhạt ấy, cái cảm giác bất an khó tả ấy…
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Hân, buốt giá hơn cả đêm Nam mất tích trong cơn mưa hai năm về trước. Không phải là ảo ảnh, không phải là do cô quá căng thẳng. Đó là Nam. Chính là Nam. Anh đã về. Về thăm cô lần cuối. Dù chỉ là một bóng hình mờ nhạt, một linh hồn vương vấn.
Hân bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa giữa không gian tang thương. Nước mắt cô chảy dài, hòa lẫn với lớp trang điểm cưới đã nhòe. Vừa thương xót cho tình yêu đầu đời đã mãi mãi ra đi, vừa sợ hãi đến tột cùng khi nhận ra rằng, người cô đã thấy trong đám cưới của chính mình không phải là một người sống. Đó là một lời từ biệt, hay một lời nguyền rủa? Hân không biết, cô chỉ biết trái tim cô đang bị xé nát bởi nỗi đau và sự kinh hoàng.
Giữa tiếng nấc nghẹn của Hân và những tiếng xì xào thương xót của dân làng Thượng, một người phụ nữ lớn tuổi hơn trong số bốn người mặc đồ tang, gương mặt hốc hác đầy vẻ đau khổ, tiến lên một bước. Bà chính là dì của Nam. Ánh mắt bà nhìn Hân đầy xót xa, nhưng vẫn có một sự cố chấp đến lạ.
“Cháu Hân ơi…” Giọng bà run rẩy, khàn đặc. “Cháu không tin cũng phải tin. Nam của chúng ta… nó đã mất rồi.”
Bà dừng lại, như để lấy lại hơi, hay để kìm nén tiếng khóc đang chực trào. Toàn bộ sân nhà Hân chìm trong im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà.
“Cách đây hai năm, vào cái đêm mưa lớn ấy,” bà bắt đầu kể, giọng bà vang vọng đầy đau thương, “Nam mất tích khi đi làm về. Cả nhà đổ đi tìm kiếm khắp nơi, lùng sục từng con ngõ, từng bờ sông, từng cánh đồng ở Làng Thượng này, nhưng chẳng thấy nó đâu. Chúng ta đã mất hết hy vọng, coi như nó đã chết rồi.”
Bà ngước mắt lên, nhìn về phía Hân, gương mặt tái nhợt vì khóc quá nhiều.
“Ba ngày trước…” Bà nhấn mạnh từng chữ, khiến Hân giật mình ngẩng đầu. “…một nhóm thợ lặn vô tình phát hiện ra một vụ lật thuyền trên khúc sông dưới chân đèo. Sau khi trục vớt, họ tìm thấy xác Nam bị mắc kẹt dưới một khối đá lớn dưới đáy sông.”
Sự thật lạnh lùng đổ ập xuống Hân. Ba ngày trước. Chính là ngày cưới của cô. Chính là cái ngày cô đã nhìn thấy Nam. Hân cảm thấy như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy cổ họng mình, không thể thở nổi.
“Xác Nam không bị trôi đi xa,” bà dì tiếp tục, “chắc là do mắc kẹt quá chặt. Ba ngày qua gia đình phải chạy đôn đáo làm thủ tục, nhận dạng, giờ mới mang nó về được Làng Thượng đây.”
Bà nhìn thẳng vào mắt Hân, đôi mắt đỏ hoe. “Con bé Hân à… đó là Nam. Con đã thấy nó ba ngày trước, đúng không? Phải chăng nó về để từ biệt con lần cuối…”
Hân ngã khuỵu xuống, đất trời như sụp đổ. Những lời bà dì vừa nói không khác gì một bản án tử hình, không chỉ cho Nam mà còn cho cả sự tỉnh táo của chính cô. Người cô nhìn thấy, người cô vẫn lầm tưởng là còn sống, người đã về trong đám cưới của cô… thực ra đã là một vong hồn vương vấn từ ba ngày trước. Cảm giác kinh hoàng tột độ hơn cả nỗi đau mất người yêu cũ tràn ngập tâm trí Hân. Người chết đã trở về. Quay về nhìn cô lần cuối.
Hân ngã khuỵu xuống, đất trời như sụp đổ. Những lời bà dì vừa nói không khác gì một bản án tử hình, không chỉ cho Nam mà còn cho cả sự tỉnh táo của chính cô. Người cô nhìn thấy, người cô vẫn lầm tưởng là còn sống, người đã về trong đám cưới của cô… thực ra đã là một vong hồn vương vấn từ ba ngày trước. Cảm giác kinh hoàng tột độ hơn cả nỗi đau mất người yêu cũ tràn ngập tâm trí Hân. Người chết đã trở về. Quay về nhìn cô lần cuối.
Một người đàn ông trong đoàn đồ tang, có lẽ là anh trai Nam, bước tới đặt một tấm di ảnh nhỏ đã được bọc khăn đen xuống đất ngay trước mặt Hân. Anh khẽ đẩy nhẹ tấm khăn, để lộ khuôn mặt Nam, cười hiền lành như những ngày tháng xưa. Hân như bị điện giật. Cô đưa bàn tay run rẩy, lạnh ngắt chạm vào khung ảnh. Khuôn mặt Nam vẫn vậy, vẫn nụ cười đó, nhưng giờ chỉ còn là một hình ảnh vô tri.
Hân gục xuống, không giữ được nữa, ôm chặt tấm di ảnh vào lòng, như thể muốn ôm lấy hơi ấm cuối cùng của Nam. Tiếng nức nở của Hân vang vọng, hòa cùng tiếng khóc thút thít của bà dì Nam. Lòng Hân tràn ngập sự ân hận và tiếc nuối đến tột cùng. Cô thầm oán trách bản thân mình. Cô đã không tin vào linh cảm, vào cảm giác quen thuộc đến rợn người khi nhìn thấy Nam đứng đó. Cô đã chạy trốn, đã phủ nhận sự thật mà trái tim mình đã lờ mờ nhận ra. Giá như lúc đó cô dừng lại, giá như cô đủ dũng cảm để đối mặt, để gọi tên anh. Có lẽ cô đã có một lời từ biệt thực sự, không phải trong nỗi sợ hãi và hoang mang.
Giờ đây, Hân hiểu. Tất cả những dấu hiệu, từ ánh mắt buồn thăm thẳm đến bộ quần áo sơ mi trắng hơi nhăn của Nam, tất cả đều là lời nhắn nhủ. Nam đã thực sự trở về, lặng lẽ đứng nhìn cô trong ngày cưới, trong khoảnh khắc quan trọng nhất của cuộc đời cô, để từ biệt. Anh đã về để nhìn cô lần cuối, không phải để phá hoại, mà để vĩnh viễn buông bỏ. Nỗi đau xé lòng khiến Hân tưởng chừng như không thở nổi. Cô đã để anh đi trong sự lầm tưởng, trong sự vô tâm của chính mình. Sự thật nghiệt ngã này còn đau đớn hơn cả cái chết của Nam hai năm về trước.
Những tiếng nức nở của Hân vẫn chưa dứt, nhưng giờ đây, chúng chỉ là một phần nhỏ trong bản hòa tấu tang thương vang vọng khắp Sân nhà Hân. Ba ngày sau ngày cưới định mệnh, không khí tang tóc bao trùm Làng Thượng, nặng nề đến nghẹt thở. Rạp cưới đỏ rực ngày nào giờ đã được gỡ bỏ, nhường chỗ cho những tấm bạt đen, những vòng hoa trắng và mùi hương trầm khét lẹt. Dân làng Thượng tụ tập đông nghịt, không ai bảo ai, từ người già đến trẻ nhỏ đều có mặt, chen chúc nhau.
Họ đến không chỉ để chia buồn với Gia đình Hân và Gia đình Nam, mà còn để tận mắt chứng kiến câu chuyện kỳ lạ, rợn người về Nam, chàng trai đã mất tích hai năm trời trong một đêm mưa lớn mà không tìm thấy xác, nay lại “trở về” trong ngày cưới của người yêu cũ. Tiếng rì rầm to nhỏ hòa lẫn tiếng thở dài, tiếng xuýt xoa. Ai nấy đều thương cảm cho số phận nghiệt ngã của Hân, rồi lại xót xa cho tình yêu dang dở của Nam. “Tội nghiệp thằng bé, về nhìn Hân lần cuối rồi đi”, một bà lão nói trong nước mắt, tay lau vội khóe mắt. “Chắc là nó không đành lòng bỏ đi đâu…”, một người phụ nữ khác thì thầm.
Gia đình Hân, với chồng Hà Nội của Hân đứng lặng lẽ bên cạnh, cùng Gia đình Nam, đều chìm trong nỗi đau tột cùng. Tiếng khóc uất nghẹn của mẹ Nam, tiếng thở dài nặng trĩu của cha Nam, và cả những tiếng nấc của bà dì Nam hòa vào tiếng khóc chung của cả làng, tạo nên một âm thanh bi thương vang vọng khắp sân, lan tỏa ra cả Làng Thượng. Hân, vẫn ôm chặt tấm di ảnh Nam vào lòng, khuôn mặt sưng húp, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Nỗi đau và sự ân hận cứ thế giày vò tâm can Hân. Cô cảm thấy mình như một tội đồ, đã phụ lòng người đã khuất. Cô đã bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để nói lời tạm biệt. Tiếng khóc của Hân hòa vào tiếng khóc của cả làng, không biết ai khóc cho ai, chỉ biết rằng nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng.
Mẹ Hân đứng lặng ở một góc, tấm lưng gầy gò run rẩy. Nước mắt bà không ngừng tuôn, nhưng không chỉ khóc thương Nam, mà còn xót xa cho Hân. Bà nhìn con gái mình, người đang ôm di ảnh của Nam, gương mặt Hân hốc hác, đôi mắt vô hồn. Mẹ Hân siết chặt vạt áo, trái tim quặn thắt. Bà là người hiểu rõ hơn ai hết tình yêu sâu đậm mà Hân và Nam đã dành cho nhau. Từng nụ cười, từng ánh mắt Hân dành cho Nam ngày trước vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức bà. Họ đã từng là một cặp đôi đẹp nhất Làng Thượng, những câu chuyện tình yêu của họ từng là niềm ao ước của bao cô gái.
“Thằng bé tội nghiệp… con bé của tôi còn tội nghiệp hơn,” Mẹ Hân thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng khóc.
Bà nhớ lại hai năm trước, cái ngày Nam mất tích trong đêm mưa bão. Hân đã vật vã ra sao, từng ngày mòn mỏi chờ đợi, từng đêm khóc cạn nước mắt. Bà đã phải cố gắng lắm mới kéo Hân thoát khỏi vực sâu tuyệt vọng đó, để Hân có thể tiếp tục sống, để Hân chấp nhận cuộc hôn nhân này. Vậy mà, số phận nghiệt ngã lại đẩy Hân vào một bi kịch khác, đau đớn hơn bội phần. Sự kiện “Nam hiện về” trong ngày cưới đã giáng một đòn chí mạng vào tâm hồn Hân. Mẹ Hân biết, vết sẹo này sẽ hằn sâu trong lòng Hân, còn hơn cả nỗi đau mất người yêu lần đầu.
Bà đưa tay run rẩy chạm vào vai Hân. Hân không phản ứng, chỉ như một cái bóng mờ nhạt giữa đám đông. Chồng Hà Nội của Hân đứng gần đó, gương mặt anh ta cũng nhuốm vẻ bàng hoàng, nhưng ánh mắt anh ta không thể thấu hiểu được nỗi đau thẳm sâu mà Mẹ Hân và Hân đang phải chịu đựng. Nó là nỗi đau của những người làng, của mối tình gắn bó từ thuở nhỏ, của lời thề hẹn không thành. Mẹ Hân cảm thấy bất lực. Bà không biết phải làm gì để xoa dịu trái tim tan nát của con gái mình. Nam đã ra đi mãi mãi, nhưng nỗi ám ảnh về sự hiện diện của anh trong ngày cưới sẽ đeo bám Hân suốt cuộc đời.
Hân chậm rãi tách mình khỏi vòng tay run rẩy của mẹ, bước những bước chân nặng trĩu nhưng đầy kiên định về phía quan tài. Khắp căn nhà, tiếng khóc than vẫn âm ỉ, nhưng trong tâm trí Hân, mọi âm thanh dường như tan biến. Chỉ còn lại Nam, nằm yên trong chiếc quan tài lạnh lẽo, và Hân, đứng lặng lẽ bên cạnh anh. Đôi mắt Hân vẫn đỏ hoe vì những đêm không ngủ, vì những giọt nước mắt đã cạn, nhưng giờ đây, trong ánh mắt ấy đã ánh lên một sự kiên định lạ thường. Cô nhìn gương mặt Nam, một nụ cười buồn lướt qua môi.
Hân đưa bàn tay run rẩy, nhẹ nhàng chạm vào thành quan tài gỗ. Cảm giác lạnh lẽo từ thớ gỗ truyền qua da thịt, nhưng lạ thay, Hân lại cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ, ấm áp, như thể Nam vẫn luôn ở bên cạnh cô, chưa từng rời xa. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận sự hiện diện mong manh ấy. Từng ký ức về Nam ùa về: nụ cười rạng rỡ của anh dưới nắng Làng Thượng, vòng tay ấm áp anh dành cho cô trong đêm mưa bão, lời hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc. Tất cả hiện rõ mồn một như chỉ vừa mới hôm qua.
“Nam à…” Hân khẽ thì thầm trong lòng, giọng nói nghẹn lại. “Em sẽ sống thật tốt.” Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhưng lần này không phải là nước mắt tuyệt vọng, mà là nước mắt của sự giải thoát và lời hứa. “Em sẽ sống thay cả phần của anh, Nam. Em sẽ mãi mãi trân trọng những kỷ niệm của chúng ta. Anh hãy yên nghỉ nhé.” Lời hứa thầm lặng ấy, như một sợi dây vô hình, siết chặt trái tim Hân nhưng cũng đồng thời trao cho cô một sức mạnh mới. Cô sẽ không gục ngã nữa. Hân sẽ sống. Vì Nam.
Hân mở mắt, ánh nhìn cuối cùng chạm vào gương mặt Nam. Một hơi thở dài thoát ra, mang theo bao nhiêu nuối tiếc, bao nhiêu lời chưa nói. Hân lùi lại, nhường chỗ cho bốn người mặc đồ tang tiến đến. Tiếng khóc than trong nhà bỗng vỡ òa lớn hơn, hòa cùng tiếng kèn đám ma ai oán từ bên ngoài. Dân làng Thượng đã đứng kín sân, ánh mắt ai nấy đỏ hoe, nặng trĩu nỗi buồn.
Bốn người mặc đồ tang nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát, nâng quan tài của Nam lên. Từng bước chân nặng nề, họ đưa anh ra khỏi ngôi nhà mà đáng lẽ Nam sẽ là chú rể, chứ không phải một linh hồn vĩnh viễn chia lìa. Hân đứng lặng ở ngưỡng cửa, dõi theo chiếc quan tài bằng gỗ thông mộc mạc. Mắt Hân không rời khỏi nó, từng nhịp đập của trái tim cô như hòa vào tiếng khóc của Gia đình Hân, tiếng than của Dân làng Thượng.
Chiếc quan tài chầm chậm được đặt lên thùng chiếc ô tô biển tỉnh khác, đã chờ sẵn. Bên cạnh đó, hai xe máy chở đoàn người tang cũng nổ máy, sẵn sàng theo sau. Hân bước ra sân, không màng đến những ánh mắt thương hại hay tò mò. Hân chỉ đứng đó, nhìn chiếc xe tang lăn bánh chậm rãi, rời khỏi Sân nhà Hân. Hàng trăm ánh mắt của Dân làng Thượng cũng đổ dồn về chiếc xe, nước mắt lăn dài trên má những người đàn bà, tiếng thở dài não nuột của những người đàn ông.
Chiếc xe tang từ từ khuất dạng sau con đường đất quanh co, mang theo Nam, mang theo một phần trái tim Hân, và mang theo một bí mật chưa được hé lộ. Hân vẫn đứng đó, dưới ánh nắng chiều bảng lảng, cho đến khi không còn thấy bóng dáng chiếc xe nữa. Trái tim cô nặng trĩu, đau nhói, nhưng lạ thay, trong sâu thẳm, Hân lại cảm thấy một chút thanh thản, nhẹ nhõm. Như thể Nam đã thực sự được an nghỉ, và cuối cùng, Hân cũng có thể bắt đầu một cuộc sống mới, dù không có anh bên cạnh. Một tương lai không còn dằn vặt bởi sự mất mát mơ hồ, mà là một sự thật đau đớn nhưng rõ ràng.
Nhiều ngày sau đám tang, Làng Thượng dần trở lại nhịp sống vốn có, nhưng cuộc đời Hân đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Sân nhà Hân không còn rạp cưới, không còn tiếng cười nói, chỉ còn lại sự trống trải đến lạnh người. Hân sống như một cái bóng trong chính căn nhà của mình. Mỗi buổi sáng, Hân thức dậy, ánh mắt vô hồn nhìn trân trân lên trần nhà. Hình ảnh Nam hiện về rõ nét, lúc là chú rể với chiếc sơ mi trắng hơi nhăn nhúm đang tiến về phía cô trong lễ gia tiên, lúc lại là Nam trong di ảnh đặt trang trọng trên bàn thờ. Hai hình ảnh ấy cứ đan xen, ám ảnh Hân không ngừng nghỉ, khiến cô không tài nào phân biệt được đâu là thực, đâu là mơ.
Hân không còn là cô dâu rạng rỡ ngày nào, với chiếc áo dài đỏ thắm và nụ cười hạnh phúc. Giờ đây, cô khoác lên mình những bộ quần áo giản dị, tối màu, gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng. Mái tóc dài thường ngày được chăm chút kỹ lưỡng nay chỉ búi vội vàng sau gáy. Cô như một người phụ nữ bị thời gian và nỗi đau tước đoạt đi tất cả sự tươi trẻ. Dân làng Thượng nhìn Hân bằng ánh mắt thương cảm, thỉnh thoảng lại thì thầm những câu chuyện về cái đám cưới kinh hoàng, về số phận nghiệt ngã của cô. Chồng Hà Nội của Hân đã rời đi ngay sau khi mọi chuyện vỡ lở, bỏ lại Hân với một tương lai đổ vỡ và những lời đồn đại không ngừng.
Hân mang trong mình một bí mật lớn, bí mật về sự trở về chớp nhoáng của Nam, về cái chết bi kịch lần thứ hai của anh, và về những lời cuối cùng Nam đã không kịp nói. Nỗi đau ấy, như một gánh nặng vô hình, đè nén lên đôi vai gầy guộc của Hân. Cuộc đời cô đã hoàn toàn thay đổi. Không có hôn nhân, không có tương lai tươi sáng như cô từng mơ ước, chỉ còn lại khoảng trống và sự cô độc. Hân lang thang trong căn nhà, thỉnh thoảng lại dừng lại trước chiếc gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Người phụ nữ trong gương ấy, yếu đuối, mệt mỏi, nhưng trong sâu thẳm, vẫn còn đó một tia sáng le lói, một ý chí lặng lẽ.
Có lẽ, cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Đôi khi, những con đường gập ghềnh, những mất mát tưởng chừng không thể vượt qua lại chính là bài học để ta tìm thấy sức mạnh ẩn sâu bên trong mình. Hân đã mất Nam, không chỉ một mà là hai lần, nhưng mỗi lần mất mát ấy lại mang đến cho cô một sự thật rõ ràng hơn, dù đau đớn. Sự mơ hồ đã tan biến, nhường chỗ cho nỗi đau hiện hữu, buộc Hân phải đối diện với thực tại. Cuộc sống của Hân, từ một cô dâu sắp về nhà chồng, đã trở thành một người phụ nữ độc lập, phải tự mình định đoạt tương lai. Cái chết của Nam, dù bi thương đến mấy, cũng đã giải phóng Hân khỏi một cuộc hôn nhân có thể không trọn vẹn, và quan trọng hơn, giải phóng cô khỏi sự ám ảnh của một mối tình đã không thể thành hiện thực. Dù vết sẹo còn đó, và có thể sẽ không bao giờ lành lặn hoàn toàn, nhưng Hân hiểu rằng, cô phải bước tiếp. Bởi vì Nam, dù ở đâu đó, chắc chắn cũng mong muốn Hân được sống một cuộc đời trọn vẹn, không còn bị quá khứ ràng buộc. Đó sẽ là hành trình gian nan, nhưng Hân tin mình sẽ tìm thấy con đường cho riêng mình, con đường của sự bình yên và trưởng thành.

