Lén về sớm mừng mẹ, tôi chết lặng: Vợ biến mất, mẹ gục ngã. Bí mật động trời!

Tôi l:én về nhà sớm để tạo sinh nhật bất ngờ cho mẹ , nhưng người ch:ết lặ:ng lại là tôi khi thấy mẹ nằm gục trên ghế, còn vợ tôi thì đang ở một nơi không ai ngờ đến…
Cuộc sống của chúng tôi cứ thế trôi đi. Mỗi tối trở về nhà, tôi lại được Mai đón bằng một nụ cười rạng rỡ và một bữa cơm nóng hổi. Mẹ tôi, nhờ có sự chăm sóc chu đáo của Mai, đã dần khỏe hơn. Tôi nhìn thấy sự thay đổi tích cực đó, và tôi càng thêm yêu thương, trân trọng người vợ của mình. Tôi nghĩ rằng, mình đã là một người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời này. Tôi có một người vợ yêu thương, một người mẹ khỏe mạnh, và một cuộc sống không phải l-o lắ-ng về tiền bạc. Tôi đã đạt được tất cả những gì mình mơ ước.
Nhưng rồi, một sự việc nhỏ đã làm xáo trộn sự bình yên trong lòng tôi. Tôi bắt đầu nhận thấy những điều bất thường trong thói quen chi tiêu của Mai. Mỗi tháng, tôi đưa cho cô ấy một khoản tiền lớn để lo chi tiêu gia đình và mua sắm cá nhân. Tôi luôn muốn Mai được ăn diện, được mua những bộ quần áo đẹp. Nhưng lạ thay, tôi lại không thấy cô ấy có quần áo mới. Cô ấy vẫn mặc những bộ đồ c-ũ s-ờn, giản dị, nhưng khi tôi hỏi, cô ấy lại cười và bảo rằng “Quần áo cũ vẫn còn nhiều, em chưa cần.” Câu nói đó khiến tôi cảm thấy khó hiểu, nhưng tôi không bận tâm.
Sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm khi tôi để ý đến những bữa ăn trong nhà. Mai đi chợ với một số tiền lớn, nhưng bữa ăn lại luôn lặp đi lặp lại với những món quen thuộc, giản dị. Mẹ tôi, vì đang b-ệnh nên chỉ có thể ăn cháo, nhưng bữa cháo nào cũng như bữa cháo nào. Tôi hỏi Mai rằng tại sao không nấu những món ngon hơn, những món mà mẹ thích, cô ấy lại cười và bảo rằng “Mẹ ăn thanh đạm, những món này tốt cho sức khỏe của mẹ.” Tôi lại tin, nhưng lòng tôi vẫn có một chút gợn. Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cảm giác này như một con sâu bọ, gặm nhấm sự tin tưởng trong tôi từng chút một.
Tôi bắt đầu theo dõi Mai. Không phải vì tôi không tin cô ấy, mà vì tôi muốn tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi cứ thế xoáy sâu vào tâm trí tôi. Mỗi buổi sáng, tôi g-iả v-ờ đi làm, nhưng lại đứng đợi ở một góc khuất. Mai vẫn đi chợ như mọi ngày, nhưng sau khi mua một lượng đồ ăn lớn, cô ấy lại không về nhà ngay. Cô ấy lại đi đến một con hẻm nhỏ, khuất sâu trong một con phố ngh-èo. Tim tôi đập mạnh, một cảm giác bất an dâng lên. Tôi cố gắng trấn tĩnh bản thân, tự nhủ rằng Mai có thể chỉ đi thăm một người họ hàng nào đó, nhưng những li-nh c-ảm tồ-i t-ệ lại cứ thế ập đến.
Đỉnh điểm là một buổi chiều mưa tầm tã, tôi lén về nhà sớm để tạo bất ngờ cho Mai. Nhưng người ch-ết lặ-ng lại là tôi. Tôi mở cửa, không thấy Mai đâu. Tôi bước vào nhà, thấy mẹ tôi nằm gục trên ghế, bên cạnh là một bát cháo đã ngu-ội l-ạnh. Tim tôi như ngừ-ng đ-ập. Toàn thân tôi r-un r-ẩy. Nỗi s-ợ h-ãi dâng lên trong lòng. Mẹ tôi đã ngã bệnh lại, còn Mai thì không thấy đâu. Cô ấy đã đi đâu? Tại sao cô ấy lại để mẹ tôi ở nhà một mình? Tôi gọi tên Mai, nhưng không có ai trả lời. Nỗi sợ hãi biến thành sự tức giận, sự gh-en tuô-ng.
Tôi vội vã đưa mẹ vào bệnh viện. Trên đường đi, tôi không ngừng gọi cho Mai, nhưng điện thoại của cô ấy luôn tắt. Lòng tôi nóng như lử-a đ-ốt. Tôi cảm thấy một sự ph-ản bộ-i lớn lao. Mai đã lừa dối tôi. Cô ấy đã không chăm sóc mẹ tôi, mà lại bỏ đi đâu đó. Tôi nghĩ về những bữa ăn đ-ạm bạ-c, về những bộ quần áo cũ s-ờn của Mai, và tôi càng cảm thấy tứ-c gi-ận. Tại sao? Tại sao cô ấy lại làm như vậy? Tiền tôi cho, cô ấy đã dùng vào việc gì?…👇MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Lén về sớm mừng mẹ, tôi chết lặng: Vợ biến mất, mẹ gục ngã. Bí mật động trời!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt