Không muốn chị hàng xóm phải chăm sóc mẹ chồng l;;iệt giường chịu thiệt thòi vì nhà chồng tai quái, tôi chạy sang thủ thỉ một b;í m;;ật từ thời cụ tổ nhà đó, thấy chị gật gù tưởng chị hiểu ý, nào ngờ sáng hôm sau ngủ dậy tôi thấy trước nhà om sòm, chạy ra thì mới biết… Xóm Cây Gạo vốn yên bình, chỉ có nhà ông Trần Văn Tư là người ta đồn đại nhiều chuyện k-ỳ l;/ạ. Cụ tổ của họ – Trần Ngọc Dư – từng là thầy c;/úng nổi tiếng cả vùng, có lời ng;/ uyền rằng: “Ai phụng dưỡng người già trong nhà họ Trần đến hơi thở cuối cùng, thì vận may sẽ chuyển hết sang người đó.” Bởi thế, suốt bao đời, con dâu trong nhà họ Trần chưa ai có kết cục yên ổn. Nhà bên cạnh là chị Thu, hàng xóm thân của tôi. Chồng chị – anh Phú, con trai út nhà họ Trần – thất nghiệp, suốt ngày rượu chè. Mẹ chồng thì nằm liệt giường đã 3 năm, lại khó tính và cay nghiệt. Mỗi ngày, tôi đều thấy chị Thu bưng bát cháo, lau người cho bà cụ mà mắt đỏ hoe. Một tối, tôi thương quá, mới ghé sang thủ thỉ: “Chị ạ, em nghe các cụ nói rồi… nhà họ Trần có lời nguyền, ai chăm cụ mà để cụ chế;/t trên tay thì coi như tự rước họ-a đấy.” Tôi chỉ muốn răn chị đừng ôm hết thiệt thòi, biết tránh, biết khéo. Thấy chị gật đầu, im lặng, tôi tưởng chị hiểu ý. Ai ngờ, sáng hôm sau xóm tôi n;/áo loạ;/n. Tiếng la hét, tiếng người khóc, tiếng công an hỏi han. Tôi chạy ra thì thấy nhà họ Trần đông kín người, chị Thu bị dẫn đi, mặt trắng bệch, không ngờ đêm qua chị đã… 👇👇
Vy đứng chết lặng tại chỗ, đôi chân run rẩy không thể nhấc lên khi nhìn theo bóng chị Thu bị đẩy lên xe công an, gương mặt trắng bệch không còn chút biểu cảm. Tiếng còi xe hú xé toạc không khí yên bình của xóm Cây Gạo, khiến Vy giật mình tỉnh mộng, vội vã chạy vọt tới trước cửa nhà ông Trần Văn Tư.
Hơi thở Vy dồn dập, áo phông vắt vẻo trên vai vì chạy quá gấp. Lòng Vy quặn thắt, hoảng loạn và hồi hộp đến mức lồng ngực đập lộp bộp, tim như muốn nhảy ra ngoài. Xung quanh nhà ông Trần Văn Tư đã vây đầy bà con xóm Cây Gạo, người đứng người ngồi, ai cũng cúi đầu xì xào bàn tán, ánh mắt đầy sợ hãi khi liếc nhìn vào trong nhà.
Vy luồn lách qua đám đông, tiến sát đến mấy bà hàng xóm đang đứng chỉ trỏ vào cửa nhà, tay nắm chặt vạt áo bà cụ đứng cạnh nhất. Giọng Vy run rẩy, nghẹn ngào: “Bác ơi, chuyện gì xảy ra với nhà chị Thu vậy?”
Bà cụ vừa bị nắm vạt áo giật mình, vội vàng rút tay lùi lại, mắt liếc ngang dọc rồi lắc đầu quày quả bỏ đi. Mấy bà khác đứng cạnh cũng xì xào chỉ trỏ vào trong nhà, tiếng thì thầm lẹt đẹt vọng lại: “Chết chứ chết, kinh quá”, “Thôi đừng nói nhiều, dính vào thì phiền lắm”. Không một ai dám ngẩng lên nhìn Vy, cũng không một ai dám nói thẳng cho Vy biết chuyện gì thật sự đã xảy ra đêm qua.
Vy đứng chết lặng giữa đám đông, tay siết chặt vạt áo đến bạc cả đốt ngón tay. Tiếng khóc thương của ông Trần Văn Tư vọng ra từ trong nhà, lẫn với tiếng trò chuyện nghiêm giọng của công an, khiến Vy càng thêm hoảng loạn. Vy thầm nghĩ: “Mình không thể để chị Thu chịu oan, nhất định phải tìm ra sự thật.”
Vy rời khỏi đám đông, định tiến vào trong nhà ông Trần Văn Tư để tìm hiểu thì bất ngờ bị một bà hàng xóm kéo mạnh tay áo, lôi tuột vào góc kín sau lưng mấy bụi chuối. Không khí nơi đây ngột ngạt, chỉ có tiếng xì xào từ phía trước vọng lại.
Bà hàng xóm nhìn quanh quất, mắt đảo liên tục như sợ bị ai bắt gặp, rồi áp sát miệng vào tai Vy, giọng thì thầm đứt quãng: “Đêm qua chị Thu hại chết bà cụ rồi, giờ công an đến điều tra.”
Vy trợn trừng đôi mắt, toàn thân cứng đờ như hóa đá. Những lời thì thầm vừa rồi dội thẳng vào tai Vy, nhưng cô không thể nào tin nổi. Chị Thu – người phụ nữ chăm sóc mẹ chồng liệt giường suốt ba năm ròng rã, bỗng chốc lại trở thành hung thủ?
Vy lắp bắp, giọng nghẹn lại: “Bác… bác nói gì vậy? Chuyện này không thể nào… Đêm qua tôi còn sang nhà chị ấy, chị ấy vẫn bình thường mà…”
Bà hàng xóm thở dài, vẻ mặt ái ngại lắc đầu, ánh mắt đầy thương cảm nhưng cũng lẫn chút sợ hãi. “Tin đồn lan khắp xóm từ sáng, công an vào nhà lúc tinh mơ, giờ bà cụ đã nằm bất động rồi. Chị Thu bị dẫn đi với gương mặt trắng bệch, chẳng nói chẳng rằng.” Bà vỗ nhẹ lên vai Vy rồi vội vã lùi lại, rón rén bỏ đi, nhòa dần giữa đám đông hiếu kỳ.
Vy đứng chết lặng trong góc tối, tâm trí rối bời như tơ vò. Lời nguyền họ Trần cô từng thủ thỉ với chị Thu đêm qua bỗng chốc hiện về, lạnh lẽo và đầy ám ảnh.
Vy lao theo chiếc xe công an đang rời khỏi khuôn viên nhà ông Trần Văn Tư, gấu áo dính đầy bụi đất từ khi Vy chạy vội ra khỏi nhà mình. Chị Thu ngồi ghì chặt trong ghế sau, gương mặt trắng bệch, không ngoảnh lại nhìn Vy dù một lần.
“Chờ lại! Tôi là hàng xóm nhà ông Trần, tôi có chuyện muốn khai báo thêm về chị Thu! Chị ấy chăm sóc bà cụ suốt 3 năm qua, chị ấy không thể làm chuyện đó!” Vy gào lên, chân chạy nhanh hơn nhưng khoảng cách giữa Vy và chiếc xe ngày càng xa.
Một cảnh sát ngồi ghế phụ quay đầu lại, giơ tay ra hiệu dừng, giọng nghiêm khắc vang qua loa: “Chị đứng lại, không được lại gần hiện trường!”
Vy dừng bước phắt, ngực phập phồng hổn hển, đôi mắt đỏ hoe nhìn bóng xe biến dần sau bụi cây gạo ven đường. Vy đứng chết lặng, đôi chân run rẩy như bị đóng đinh xuống đất, bụi mù tan dần để lại Vy đơn độc giữa con ngõ vắng ngợi của Xóm Cây Gạo, xung quanh chỉ còn tiếng gió rít qua tán lá cây gạo khô héo.
Tối qua hiện lên rõ mồn một trong đầu Vy: Vy ngồi bên hiên nhà chị Thu, thủ thỉ về lời nguyền họ Trần, rằng con dâu phụng dưỡng người già đến hơi thở cuối cùng chẳng có kết cục yên ổn nào. Chị Thu gật đầu im lặng, Vy cứ tưởng chị đã hiểu ý mình, sẽ bớt nhịn nhục, bớt gánh vác hết mọi thứ thay cho anh Phú thất nghiệp nghiện rượu. Ai ngờ chỉ một đêm sau, bà cụ liệt giường 3 năm qua đời, chị Thu bị đưa đi điều tra với cáo buộc giết người.
Vy siết chặt hai tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. “Tại mình. Tại mình đã nói những lời đó.” Day dứt, hối hận xoáy sâu vào lồng ngực Vy, nặng trĩu như hòn đá đè lên ngực. Nếu tối qua Vy không sang khơi khơi nhắc đến lời nguyền, chị Thu có lẽ đã không suy nghĩ linh tinh, bà cụ có lẽ vẫn còn thở, chị Thu có lẽ vẫn ở nhà nấu nướng như mọi khi.
Vy quệt vội nước mắt, xoay người bước nhẹ về phía nhà mình. Đôi chân Vy vẫn run rẩy, mỗi bước đi như dẫm lên gai nhọn. Cổng nhà Vy nằm sát vách nhà ông Trần Văn Tư, Vy vừa bước vào sân đã vô thức ngẩng đầu nhìn sang bên kia bức tường xây thấp.
Nhà họ Trần tĩnh lặng đến rợn người. Không còn tiếng khóc lóc, tiếng người qua lại ồn ào như sáng sớm nữa. Chiếc cổng gỗ cũ đóng hờ, vệt máu khô trên nền gạch sân vẫn còn đó, nhưng mọi người đã giải tán hết.
Vy tựa lưng vào cột hiên nhà, nhìn chằm chằm sang phía kia. Một bóng người ngồi bệt ngay trước cửa chính nhà ông Trần Văn Tư, lưng tựa vào bậc thềm đá, tay trái chống xuống đất, tay phải siết chặt chai rượu trắng nửa lít, cánh tay trái còn ôm khư khư tấm di ảnh Bà cụ. Đó là Anh Phú.
Anh Phú cười nhếch mép, rượu chảy ròng ròng từ khóe môi xuống cổ áo sờn rách. Đôi mắt Anh Phú đỏ ngầu, nước mắt lẫn với mồ hôi chảy dài trên gương mặt nhợt nhạt. Anh Phú tựa đầu vào cánh cửa gỗ, giọng nói lè nhè, vang vọng giữa khoảng sân vắng:
“Đời con dâu nhà này là khổ, chết cũng không yên.”
Vy siết chặt mép áo, lồng ngực nhói đau. Vy nhìn Anh Phú, kẻ thất nghiệp nghiện rượu, người suốt bao năm để Chị Thu gánh hết việc nhà, chăm sóc Bà cụ, giờ đây lại say xỉn ôm di ảnh Bà cụ khóc lóc. Thương hại trào lên trong lòng Vy, nhưng cũng xen lẫn sự cay đắng khó tả.
Anh Phú gục đầu xuống đầu gối, tấm di ảnh Bà cụ vẫn được ôm chặt trong lòng, giọng nức nở vang lên giữa đêm tối:
“Mẹ chết rồi… Chị Thu đi rồi… Còn lại mình anh… Khổ quá… Con dâu nhà này đời nào cũng khổ…”
Rượu rớt xuống đất, ướt đẫm gạch vỡ. Anh Phú run rẩy, hai vai nhấp nhô theo từng cơn khóc, say xỉn nhưng nỗi đau hiện rõ trên gương mặt méo mó. Vy đứng nhìn, không dám bước sang, chỉ biết siết chặt tay, nước mắt lặng lẽ rơi xuống cổ tay.
Đêm trống lặng, căn phòng Vy lặng lẽ, một khuôn mặt trống rỗng rạo rạch ánh sáng từ ngọn nến. Tay Vy gật nhẹ lên, điện thoại đã tắt, mặt gần như ngập trong tủ lạnh bạc của ánh sáng mờ. Làn gió thổi qua cửa sổ, gào thét qua tấm rèm giấy bạc, làm cả căn phòng rung lên dũng giảng như tiếng gió sập đổ nhẫn nại.
Vy không thể lén lút nắm lại cơ thể trong giường. Đôi mắt nhắm chặt, nhưng mắt dày đặc nhất vẫn sáng rực, như nhìn qua một cánh cửa mà chỉ cô tự thấy. Tiếng cũi thở của chính mình trộn lẫn với tiếng thở của gió vừa khẽ, vừa khủng khiếp. Trên tường, mỗi ánh sáng lung linh dường như là một ký ức đã qua.
Vy nhớ lại lời “cụ tổ Trần Ngọc Dư”, từng cách rắc rối hiện lên trước mắt: “Ai phụng dưỡng người già trong họ đến hơi thở cuối cùng sẽ nhận vận may, con dâu họ Trần không ai có kết cục yên ổn.” Càng rắc rối quyết tâm chân thành, mỗi thời khắc trôi qua trong căn phòng trống rỗng dường như trở nên hiếm hoi hơn.
Những ký ức về anh Phú, bà cụ, chị Thu … trôi qua như những trải nghiệm trong một bức tranh tàn ác. Anh Phú trong màng sương sớm đã quấn một lớp rượu trong tay, bà cụ – đứa người ảnh hưởng bên trong khung nhất định, đã sáng dương trong góc bé nhỏ của thực tại.
Vy dần dần truyền động lực, nhanh để lắng nghe tiếng gió: cánh cửa cũ hắt một luồng gió lạnh, khiến Vy lặng thở trong tâm trí. Cưỡi chiếc ghế, nước mắt rơi trong giọt nước nặng, “Mình chỉ muốn tốt cho chị ấy, sao lại ra nông nỗi này”. Từ đó, Vy ngồi, tay phủ lên bàn, lấy một bức thư cũ đặt ngược chiều thuyền áo, một lời như một quy tắc bất tử.
Bên cạnh Vy, bụng đất trống trâu bạt, bao quanh bởi những tiếng rủ rung rợn, tạo nên một khung cảnh hơi lơ lửng, nhộn nhịp, bóng tối, trăng mọc giữa những đám mây u ám. Lắng nghe. Lưu ý. Điên rồ.
Vy cảm nhận panic, danh tính. She leans into the night, the wind shivering, asking questions of herself. No hidden doubts. The atmosphere is suffocating, relentless. She speaks, absorbing the struggle, biting the curse unnatural within her. She stops, realizes the burden. The wind still howls. The conclusion ends there.
Sáng hôm sau, không khí tại trụ sở công an tỉnh mang vẻ ảm đạm của những bức tường xám xịt và ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt. Vy bước qua hành lang dài với bước chân nặng nề, mùi sát trùng thoang thoảng khiến cô hơi buồn nôn.
Cô được dẫn đến một căn phòng nhỏ, ngăn cách bởi lớp kính dày và những song sắt sắt lạnh lẽo. Ở phía bên kia, chị Thu ngồi bất động trên chiếc ghế sắt. Quần áo xộc xệch, mái tóc bù xù, đôi mắt thâm quầng sâu hoắm như hai hố đen, nhìn thẳng vào khoảng không vô định. Gương mặt chị không còn vẻ cam chịu như thường ngày, thay vào đó là một sự lạnh lùng đến đáng sợ.
Vy cầm chặt mép bàn kim loại, ngón tay trắng bệch vì siết chặt. Cô khẽ gọi: “Chị Thu…”
Người đàn bà bên kia song sắt chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt chị chạm vào Vy, không giận dữ, không oán trách, chỉ là một sự thấu thị khiến Vy bất giác lùi lại nửa bước.
“Chị có ổn không? Sáng nay em nghe nói… nói bà cụ đã đi rồi,” Vy cất giọng nhỏ nhẹ, cố gắng che giấu sự hốt hoảng đang dâng trào.
Chị Thu khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt nhẽo hiện ra trên gương mặt nhợt nhạt. “Ổn? Cô Vy à, đêm qua cô sang thủ thỉ cái gì với tôi nhỉ?”
Vy hơi cúi đầu, tránh ánh nhìn sắc lạnh của chị Thu. “Em chỉ nói về lời nguyền họ Trần thôi. Em sợ chị ôm vác quá nhiều thiệt thòi…”
“Lời nguyền?” Chị Thu cắt ngang, giọng nói khàn đặc nhưng cực kỳ rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. “Chị nói chăm cụ để cụ chết là rước họa, tôi làm đúng thôi.”
Vy chưng hửng, tròng mắt giãn ra vì sốc. Việc chị Thu thừa nhận hành động một cách thản nhiên khiến cô lạnh sống lưng. Chị nói đúng những gì Vy đã thì thầm đêm qua, nhưng cái kết quả lại kinh hoàng hơn cô tưởng tượng gấp vạn lần.
Chị Thu tiếp tục cười, nụ cười ấy đầy uẩn ức và cay đắng, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. “Ba năm chăm một người sắp chết mà không được phép sống yên ổn. Cái lời nguyền đó, cô Vy ạ, nó không phải là may mắn… nó là án tử cho con dâu nhà họ Trần đấy.”
Vy muốn nói gì đó để phản bác, để giải thích rằng mình chỉ muốn tốt cho chị, nhưng cổ họng khô khốc, không thốt lên thành lời. Chị Thu đứng lên, tiếng xiềng xích kéo lê trên sàn nhà vang lên rợn người.
“Cô đã nói đúng, Vy ạ. Chỉ là cô không ngờ tôi dám làm thôi.”
Vy đứng lặng người, nhìn theo bóng dáng chị Thu lùi dần vào bóng tối của hành lang phía sau. Cánh cửa sắt khép lại kình kịch một tiếng, dập tắt hy vọng cuối cùng và kéo cô xuống vực thẳm của sự hối hận tột cùng.
Vy bừng tỉnh, chân đạp mạnh sàn gạch lao tới cánh cửa sắt vừa khép. Đôi bàn tay run rẩy đập liên hồi vào song sắt lạnh lẽo, tiếng kim loại va đập chát chúa vang vọng cả hành lang vắng người.
“Chị Thu! Quay lại mau!” Giọng Vy the thé, đứt quãng giữa những tiếng nấc nghẹn. “Em chưa kịp nói hết! Em không có ý đó!”
Bên kia cánh cửa, bóng chị Thu dừng lại một thoáng. Qua khe cửa hẹp, ánh mắt lạnh lùng của chị lướt qua Vy, rồi lắc đầu nhẹ một cái, tiếp tục bước đi. Tiếng xiềng xích kéo lê trên sàn vang lên càng lúc càng xa.
Vy gục đầu vào song sắt, nước mắt tuôn rơi lã chã, giọt rơi lẫn vào vết rỉ sét trên kim loại. Cô gào thét, giọng khản đặc vì quá sức đau lòng: “Chị hiểu lầm ý em rồi! Em đâu bảo chị hại bà cụ! Em chỉ sợ chị ôm hết thiệt thòi, sợ chị sống không yên ổn thôi mà!”
Hành lang vắng ngắt, chỉ có tiếng khóc của Vy vang vọng. Chị Thu không quay lại, chỉ giơ tay phất phơ về phía sau, cái lắc đầu từ chối tin lời giải thích của Vy càng thêm rõ rệt.
Vy trượt dài xuống chân tường, đầu gối gập sát ngực. Sự hối hận như lưỡi dao cứa vào lồng ngực, cô lặp đi lặp lại câu nói ấy, nhưng người nghe đã khuất bóng sau hành lang tối om.
Vy run rẩy, gục đầu vào đầu gối, tiếng nấc nghẹn vang vọng trong hành lang tối om. Đột nhiên, tiếng khóa cửa sắt lách cách vang lên từ phía cuối hành lang, ánh đèn huỳnh quang chập chờn rọi xuống bóng một cảnh sát đang bước tới.
Người cảnh sát dừng lại trước Vy, giọng trầm, vô cảm: “Vy? Chị Thu, nghi phạm vụ án mạng nhà ông Trần Văn Tư, yêu cầu gặp Vy trước khi lập biên bản.”
Vy bật dậy, mắt sưng húp, gật đầu lia lịa. Vy bị dẫn qua hàng loạt cửa sắt, đến một phòng thẩm vấn nhỏ, ánh sáng chói lóa phản chiếu trên mặt bàn kim loại. Chị Thu ngồi ở ghế đối diện, tay bị còng, gương mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu, nước mắt vẫn lăn dài trên má.
Vy đứng sững ở cửa, sững sờ nhìn Chị Thu. Chị Thu mấp máy môi, giọng khàn đặc, run rẩy: “Đêm qua… đêm qua bà ấy lại lên cơn khó thở. Tôi ngồi canh bên giường, nhớ lại lời Vy thủ thỉ tối hôm trước…”
Chị Thu hít hà, nước mắt giàn giụa, oan ức trào ra trong từng chữ: “Vy nói con dâu họ Trần phụng dưỡng người già đến hơi thở cuối cùng đều không có kết cục yên ổn, phải để bà ấy đi mới thoát được kiếp khổ… Tôi cứ tưởng chị muốn tôi thoát khỏi kiếp khổ này!”
Vy tái mặt, chân run lẩy bẩy, ngã nhào vào tường. Vy sốc toàn tập, mồm há hốc, không thốt nên lời. Chị Thu cứ thế nói tiếp, như nhả từng mảnh ký ức đau đớn: “Bà ấy giãy giụa, tay cào cấu vào tay tôi, tôi cứ nghĩ… cứ nghĩ làm theo lời Vy là sẽ được tự do, không phải chăm sóc người bệnh suốt 3 năm, không phải chịu đựng Anh Phú say xỉn về đánh đập nữa… Tôi siết chặt cổ bà ấy, cho đến khi bà ấy ngừng cử động.”
Phòng thẩm vấn chìm trong sự im lặng chết chóc. Vy run rẩy lùi lại, mắt trừng trừng nhìn Chị Thu, rồi nhìn xuống đôi tay mình – đôi tay đã thủ thỉ nên lời nguyền chết chóc ấy. Chị Thu gục đầu xuống bàn, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên: “Tôi cứ tưởng chị muốn tôi thoát khỏi kiếp khổ này… Tại sao chị lại im lặng? Tại sao chị không ngăn tôi lại?!”
Vy khuỵu xuống sàn, tay ôm đầu, sự sốc vẫn chưa tan, lẫn với sự hối hận xé lòng. Vy lặp đi lặp lại trong đầu lời mình đã nói, lời Chị Thu vừa kể, tất cả quay cuồng như cơn lốc.
Vy khuỵu xuống sàn, tay ôm đầu, sự sốc vẫn chưa tan, lẫn với sự hối hận xé lòng. Vy lặp đi lặp lại trong đầu lời mình đã nói, lời Chị Thu vừa kể, tất cả quay cuồng như cơn lốc.
Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, người cảnh sát trầm giọng mở cửa: “Vy, hồ sơ đã lập xong, chị có thể về.”
Vy gật đầu yếu ớt, tay vịn tường đứng dậy, chân vẫn run lẩy bẩy. Vy bước chậm rãi qua hàng loạt cửa sắt, ánh đèn huỳnh quang lướt qua má Vy, lạnh buốt. Ra đến cổng chính cơ quan công an, ánh nắng gắt chiều hè làm Vy nheo mắt lại.
Ngay cạnh trụ cổng, Anh Phú đứng đợi, áo sơ mi nhăn nhúm, tóc rối bù, mắt thâm quầng, râu ria mọc lởm chởm. Chai rượu rỗng nằm dưới chân Anh Phú, Anh Phú lảo đảo khi thấy Vy bước ra.
Anh Phú vội vàng tiến lại, chân vấp phải đá, suýt ngã. Anh Phú đấm mạnh vào ngực mình, tiếng thịt va vào thịt nghe đau xót:
“Tôi toàn rượu chè, để vợ khổ sở mới ra nông nỗi này!”
Vy dừng bước, nhìn gương mặt hốc hạc, đầy vết sẹo nhỏ do say xỉn va đập của Anh Phú. Ngày thường Anh Phú hung hăng, say rượu về đập phá đồ đạc, mắng chửi Chị Thu, giờ Anh Phú lại gục đầu xuống, vai rung lên bần bật.
“Ba năm nay tôi chẳng giúp gì được Thu, suốt ngày chìm trong men rượu, để Chị Thu một mình chăm mẹ già, chịu đựng tất cả…” Anh Phú nghẹn ngào, đấm ngực thêm lần nữa, máu rỉ ra ở góc môi do cắn mạnh. “Nếu tôi tỉnh táo hơn, Chị Thu đã không phải chịu đựng đến mức làm chuyện đó! Tôi đáng chết hơn Chị Thu!”
Vy đứng im, lồng ngực thắt lại. Vy từng ghét Anh Phú, giờ trào lên thương cảm. Ký ức Chị Thu chăm bà cụ ba năm, Anh Phú say xỉn đập phá hiện về rõ mồn một.
Một chiếc xe công an lùa vào sân, tiếng còi xe ngắn làm cả hai giật mình. Anh Phú ngẩng đầu, mắt dán chặt vào cửa sau xe đang mở, nơi Chị Thu bị dẫn ra, còng tay sáng loáng. Anh Phú lao tới, nhưng bị cảnh sát chặn lại.
“Thu! Thu ơi! Anh xin lỗi! Anh sai rồi!” Anh Phú gào thét, chân trượt ngã xuống đất, tay vươn về phía người vợ đang cúi gằm mặt. Chị Thu không quay lại, bước đi thẳng, lưng hơi run nhưng bước chân vẫn vững.
Vy đứng nhìn, gió thổi qua tóc Vy, mang theo mùi rượu chát của Anh Phú, mùi bụi đường nóng bỏng của buổi chiều. Vy nhớ lại lời mình thủ thỉ tối hôm trước, lời nguyền họ Trần, tất cả những gì đã xảy ra. Trong đầu Vy chỉ còn tiếng Anh Phú đấm ngực, tiếng gào khóc của Anh Phú, và gương mặt trắng bệch của Chị Thu.
Vy đứng lặng người đến khi chiếc xe công an chở Chị Thu khuất hẳn sau góc đường, tiếng còi xe vẫn văng vẳng trong tai Vy. Anh Phú vẫn quỳ sụp dưới đất, vai rung bần bật, chai rượu rỗng lăn lóc dưới chân Anh Phú. Vy siết chặt lòng bàn tay, móng tay bấm sâu vào thịt. Lời nguyền họ Trần mà Vy đã thì thầm vào tai Chị Thu tối hôm trước bỗng hiện rõ từng chữ, xoáy vào óc Vy.
Vy lảo đảo bước về phía Xóm Cây Gạo, chân còn run lẩy bẩy. Vy cần xác minh sự thật. Lời nguyền đó có thật? Hay chỉ là chuyện bịa đặt mà Vy vô tình thốt ra? Vy hướng về phía nhà của các cụ cao niên sống lâu đời nhất trong Xóm Cây Gạo, nơi nắm rõ mọi chuyện xưa của họ Trần.
Vy gõ cửa nhà Cụ già, người cao tuổi nhất xóm, đã ngoài chín mươi tuổi. Cụ già mở cửa, mái tóc bạc phơ, mắt mờ đục nhìn Vy qua cặp kính dày cộp. Vy hít một hơi thật sâu, hỏi:
“Cháu vào hỏi chút chuyện ạ. Chuyện lời nguyền họ Trần… cụ có biết không?”
Cụ già khụt khịt mời Vy vào, ngồi xuống chiếc ghế mây đã sờn vải. Cụ già chậm rãi rót trà, tay run run.
“Lời nguyền đó à? Trần Ngọc Dư, cụ tổ nhà họ Trần, ngày xưa làm thầy cúng nổi tiếng lắm. Cụ ấy đặt ra lời nguyền: Ai phụng dưỡng người già trong họ đến hơi thở cuối cùng sẽ nhận vận may, nhưng con dâu họ Trần không ai có kết cục yên ổn.”
Vy rùng mình, vô thức siết chặt tay cầm tách trà. Trà nóng văng ra ngoài, làm ướt gấu áo Vy. Cụ già nhìn Vy, ánh mắt sắc lạnh:
“Lời nguyền đó là thật, bao đời con dâu nhà họ Trần chưa ai sống yên.”
Vy lùi lại một bước, lưng chạm vào tủ gỗ cũ kỹ. Gió lùa qua khe cửa, làm rùng mình Vy. Vy nhớ lại Bà cụ, mẹ chồng Chị Thu, nằm liệt giường ba năm, cay nghiệt khó tính. Nhớ lại Chị Thu ba năm trời chăm sóc, không một lời oán trách. Nhớ lại lời Vy thì thầm tối hôm trước: “Chị chăm bà đến hơi thở cuối cùng, vận may sẽ đến, nhưng con dâu họ Trần có ai yên đâu.” Vy vốn chỉ muốn răn Chị Thu đừng ôm hết thiệt thòi, biết tránh né khéo léo, nào ngờ lời nói đó lại thành gánh nặng đè bẹp Chị Thu.
Cụ già tiếp lời, giọng già nua vang lên trong không gian tĩnh lặng:
“Ba đời nay, con dâu nhà ông Trần Văn Tư đều bỏ đi hết, chỉ có Chị Thu ở lại. Người ta bảo Chị Thu hiền, chịu thương chịu khó, nhưng ai ngờ…” Cụ già lắc đầu, không nói hết câu.
Vy đứng bật dậy, chân vấp phải chân ghế, suýt ngã. Vy cảm ơn Cụ già vội vã, chạy ra khỏi nhà. Gió chiều thổi mạnh, làm tóc Vy rối tung. Vy tin sái cổ rằng lời nguyền đó thực sự có tác dụng. Lời nguyền đã ám ảnh Chị Thu, đã đẩy Chị Thu vào đường cùng. Vy ôm đầu, nước mắt rơi lã chã. Tất cả đều do lời nói vô ý của Vy.
Vy đứng thẫn thờ giữa đường, nước mắt còn chưa kịp khô thì sự tò mò và nỗi phẫn uất lại trỗi dậy mạnh mẽ. Nếu lời nguyền là thật, thì tại sao ông Trần Ngọc Dư – một thầy cúng lừng danh – lại đặt ra một quy luật tàn nhẫn đến thế? Vy quay ngoắt lại, chạy thẳng vào nhà Cụ già, tiếng bước chân dồn dập làm xáo động cả xóm Cây Gạo.
Cụ già vẫn ngồi đó, đôi mắt mờ đục nhìn ra khoảng sân vắng. Vy lao đến trước mặt Cụ, hai tay chống đứng lên đầu gối, thở hổn hển.
“Cháu không tin! Cháu không tin một lời nguyền vô căn cứ lại có thể hủy hoại cả một đời người như thế! Cụ kể cho cháu nghe, cụ tổ Trần Ngọc Dư… Ngài ấy đặt ra lời nguyền này vì lý do gì?”
Cụ già thở dài một hơi thật dài, tiếng rít trong cổ họng nghe thật rùng rợn. Cụ chậm rãi kể lại.
“Ngày xưa, cụ tổ Trần Ngọc Dư nức tiếng là người tài giỏi, nhưng tuổi già sức yếu, Ngài bị bệnh nặng. Khi đó, người con dâu duy nhất trong nhà đã bỏ mặc Ngài lúc ốm đau, thậm chí còn lén lút lấy trộm vàng bạc trong nhà rồi bỏ trốn, để mặc cụ tổ nằm đau đớn một mình. Cụ tổ hận lắm, hận đến tím tái gan ruột. Trước khi qua đời, Ngài đã dùng hết pháp lực còn lại để đặt lời nguyền, trừng phạt con cháu, trừng phạt những người con dâu bất hiếu ấy.”
Vy lùi lại, mắt trợn trừng. Sự thật phũ phàng vừa được phơi bày khiến Vy cảm thấy lạnh sống lưng. Một lời nguyền sinh ra từ sự phản bội cá nhân, từ nỗi đau riêng tư của một con người, lại trở thành gông cùm trói buộc cả dòng họ suốt mấy đời nay.
“Thế nên…” Cụ già nhìn thẳng vào Vy, “Bất kể con dâu họ Trần có hiền lành, có chăm chỉ đến đâu, chỉ cần bước chân vào nhà này, lời nguyền sẽ giáng xuống. Chị Thu chăm bà cụ ba năm trời, nhưng vì bà cụ là người họ Trần, là hiện thân của sự cay nghiệt mà cụ tổ để lại, nên Chị Thu không thể thoát được.”
Vy siết chặt nắm đấm, máu nóng dồn lên mặt. Vy nhớ lại gương mặt trắng bệch của Chị Thu sáng nay, nhớ lại ba năm trời chị ấy gồng gánh cả gia đình, nhớ lại anh Phú nghiện ngập, bà cụ liệt giường. Tất cả chỉ vì một lời nguyền sinh ra từ sự bỏ rơi của người xưa?
“Lời nguyền vô lý này hại bao người vô tội, sao có thể tin được!” Vy bất ngờ hét lên, giọng the thé vang khắp xóm. “Nó chỉ là sự trút giận của một người đàn ông đau khổ, sao lại có thể định đoạt số phận của Chị Thu, của bao người con dâu khác chứ? Sao có thể tin được một điều phi lý như thế!”
Vy quay lưng bỏ chạy ra khỏi nhà Cụ già, tim đập thình thịch. Vy không thể để Chị Thu chịu oan ức như thế này. Lời nguyền không phải là định mệnh, nó chỉ là một cái cớ cho sự tàn nhẫn. Vy phải tìm cách chứng minh điều đó, phải cứu Chị Thu trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.
Vy lao thẳng ra đường lớn, dừng gấp một chiếc xe ôm, giục tài xế chở thẳng tới trụ sở công an huyện. Suốt quãng đường mười lăm phút, Vy lẩm nhẩm lại từng lời Cụ già kể, nhớ lại ba năm Chị Thu gồng gánh chăm sóc bà cụ, nhớ lại gương mặt trắng bệch của Chị Thu sáng hôm đó khi bị dẫn đi. Vy siết chặt quai túi xách, móng tay cứa sâu vào lòng bàn tay.
Tại trụ sở công an, Vy gặp trực tiếp điều tra viên phụ trách vụ án, khai báo toàn bộ sự việc: từ lời nguyền họ Trần, đêm Vy sang nhà Chị Thu thủ thỉ khuyên nhủ, tới lời thú nhận của Cụ già về nguồn gốc lời nguyền. Vy khẳng định câu nói của mình là nguyên nhân gián tiếp dẫn đến sự việc sáng hôm sau, xin chịu trách nhiệm.
Mấy tuần sau, hồ sơ vụ án được chuyển tới tòa án nhân dân huyện, phiên tòa xét xử Chị Thu chính thức mở.
Phòng xử án chật cứng người, hơn nửa là bà con xóm Cây Gạo. Ông Trần Văn Tư ngồi gục đầu ở hàng ghế đầu, mái tóc bạc phơ che hết gương mặt. Anh Phú ngồi cạnh, mắt đỏ au, quần áo nhăn nhúm còn vương mùi rượu. Chị Thu ngồi trong vành móng ngựa, gầy rộc đi, gương mặt vẫn nhợt nhạt như ngày bị bắt.
Vy ngồi ở khu vực nhân chứng, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch. Vy day dứt, thầm trách bản thân vì câu nói vô tình đêm đó, nếu không, mọi chuyện đã không đến mức này.
Thư ký tòa gọi vang tên Vy lên bục khai báo. Vy đứng dậy, bước lên phía trước, tay run nhẹ khi đặt lên quyển kinh thánh, tuyên thệ nói đúng sự thật.
Chủ tọa nhìn Vy qua cặp kính gọng đồi mồi: “Người làm chứng Vy, hãy trình bày rõ những gì người chứng kiến và biết về đêm xảy ra vụ án.”
Vy hít sâu một hơi, giọng run nhưng rõ ràng: “Đêm hôm đó, tôi sang nhà Chị Thu, thấy chị ấy đang lau người cho bà cụ, tay rộp hết cả da vì nước nóng. Tôi ngồi xuống mép giường, thủ thỉ kể về lời nguyền họ Trần, rằng bao con dâu trong họ đều không có kết cục yên ổn, khuyên Chị Thu đừng ôm hết việc nhà, biết tránh né khéo léo để bản thân đỡ khổ.”
“Tôi chỉ muốn chị ấy đỡ vất vả,” Vy nghẹn ngào, nước mắt rơi lã chã, “Tôi không ngờ Chị Thu lại hiểu lầm ý tôi. Chị ấy gật đầu im lặng, tôi tưởng chị ấy đã hiểu là phải giữ gìn bản thân, ai ngờ…”
Vy quay sang phía vành móng ngựa, nhìn thẳng vào mắt Chị Thu: “Bị cáo hiểu lầm lời tôi, tôi có trách nhiệm trong vụ việc này.”
Tiếng xì xào nổi lên khắp phòng xử án. Chị Thu ngước mắt nhìn Vy, trong đôi mắt lờ đờ không có chút trách móc nào, chỉ đầy biết ơn. Chị Thu khẽ gật đầu, môi mấp máy mấy lần nhưng không nói nên lời.
Vy gục đầu xuống bục khai báo, vai run lên bần bật. Vy biết lời nói này không thể xóa bỏ hết hậu quả, nhưng ít nhất, sự thật về đêm hôm đó đã được phơi bày trước tòa.
Tiếng búa gỗ của chủ tọa gõ xuống bàn làm im lặng toàn bộ phòng xử án. Phiên tòa bước vào giờ nghị án kéo dài hai mươi phút, với Vy, mỗi giây trôi qua đều nặng nề như đá đè lên ngực.
Khi hội đồng xét xử trở lại, nét mặt các thẩm phán không chút biểu cảm. Thư ký tòa đọc to bản án: Chị Thu phạm tội giết người, tổng hợp hình phạt là 15 năm tù giam.
Ông Trần Văn Tư rên lên một tiếng nghẹn, gục đầu sâu hơn vào đôi bàn tay run rẩy. Anh Phú bật dậy, ghế gỗ kêu ken két trên nền nhà, gương mặt đỏ bừng vì rượu và phẫn nộ, nhưng bị hai cảnh sát viên nhanh chóng giữ lại. Vy dồn mắt nhìn chị Thu trong vành móng ngựa. Chị Thu không hề giật mình. Đôi bàn tay từng chai sần vì ba năm chăm sóc người ốm nay đặt nhẹ nhàng trên đùi, không một chút run rẩy. Chị không nhìn cha chồng, không nhìn chồng, ánh mắt lướt qua đám đông rồi dừng lại thoáng chốc ở Vy, trong mắt không chút oán trách, chỉ có một sự tĩnh lặng mệt mỏi kỳ lạ.
Ba ngày sau, Vy đứng trước vách kính trại tạm giam. Không khí nơi đây ngột ngạt, nồng mùi sát trùng và bê tông lạnh lẽo. Chị Thu bước vào, mặc bộ quần áo tù màu xám, tóc cột gọn gàng. Chị ngồi xuống, cầm ống nghe lên, chờ Vy làm điều tương tự.
Ngón tay Vy run nhẹ khi siết chặt ống nghe. Nước mắt đã làm mờ tầm nhìn. “Chị Thu… tôi xin lỗi. Tôi không ngờ…” Vy nghẹn ngào.
Chị Thu lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Chị trông khỏe hơn nhiều so với những năm qua, quầng thâm mắt đã mờ đi, vai không còn cong xuống vì thói quen nhấc bà cụ nằm liệt. “Đừng xin lỗi, Vy. Hôm đó Anh Phú say xỉn về đòi tiền, bà cụ lại chửi tôi hèn mọn, bảo tôi cố ý đầu độc bà ấy… Tôi đã đến giới hạn rồi.”
Vy dùng mu bàn tay lau nước mắt. “Nhưng chị phải ngồi tù 15 năm. Chị có sợ không?”
Chị Thu cười khẽ, âm thanh nhẹ nhàng bất ngờ. Chị áp sát mặt vào vách kính, đôi mắt sáng lên. “Sợ? Tôi đã chăm bà cụ suốt 3 năm, ngày đêm không ngủ, tay rộp hết da, nghe bao nhiêu lời mắng chửi cay nghiệt. Câu nói của chị đêm đó làm tôi bừng tỉnh. Tôi không còn phải chịu đựng nữa. Cảm ơn chị đã nói ra, tôi không còn phải chăm bà cụ khổ sở nữa.”
Vy đứng sững. Nước mắt lăn dài trên má, nóng hổi. Chị đã dự định thấy Chị Thu gục ngã, van xin tha thứ, hay chửi bới Vy vì câu nói vô tình đêm đó. Thay vào đó, Chị Thu bình thản hơn bất cứ lúc nào Vy từng biết.
“Chị…” Vy nức nở, không nói nên lời.
Chị Thu liếc nhìn đồng hồ trên tường. Thời gian thăm nuôi sắp hết. Chị đứng lên từ tốn, phẳng phiu bộ quần áo tù. “Sáng mai tôi đi thi hành án. Chị về đi, đừng lo cho tôi. 15 năm nữa tôi ra, chắc bà cụ cũng đã… à, không nói nữa. Tôi sẽ ổn.”
Chị đặt ống nghe xuống, gật đầu chào Vy lần cuối, nụ cười trộn lẫn biết ơn và nhẹ nhõm, rồi quay lưng bước đi. Bước chân chị vững chãi, không chút do dự, không chút sợ hãi. Vy áp trán vào vách kính lạnh buốt, vai run lên bần bật. Bên ngoài, mặt trời đã lặn sau xóm Cây Gạo, nhưng ở đây, trong trại tạm giam vô cảm, chỉ còn vang vọng lời nói của Chị Thu, và sự bình yên nặng nề, kỳ lạ của một kết thúc không ai ngờ tới.
Vy buông tay khỏi vách kính lạnh ngắt, lau vội nước mắt bằng mu bàn tay chai sần. Chị lảo đảo bước ra khỏi phòng thăm nuôi, luồng gió đêm lạnh buốt thổi vào mặt, mang theo mùi bụi đường quen thuộc của xóm Cây Gạo.
Mười lăm năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.
Vy vẫn sống trong ngôi nhà sát vách nhà ông Trần Văn Tư, mái tóc đen ngày nào giờ đã điểm bạc, nếp nhăn hằn rõ ở khóe mắt. Xóm Cây Gạo vẫn yên bình dưới tán cây gạo rợp bóng, nhưng lời đồn về lời nguyền họ Trần chưa bao giờ nguôi ngoai.
Nhà ông Trần Văn Tư giờ đây hoang phế đến thảm hại. Tường vôi bong tróc từng mảng lớn, cỏ dại mọc đầy sân, cửa gỗ mục nát khép hờ, kẽ hở hiện rõ nội thất cũ kỹ bụi bặm. Ông Trần Văn Tư đã mất cách đây ba năm, để lại anh Phú nghiện ngập, thất nghiệp sống vật vờ trong ngôi nhà xiêu vẹo. Anh Phú giờ đây hốc hác, râu ria xồm xoàm, ngày nào cũng say xỉn, đi lại như bóng ma giữa xóm.
Hai bà hàng xóm đứng trước cổng nhà Vy, tay ôm rổ rau tươi vừa mua ở chợ về, thì thầm to nhỏ đủ để Vy nghe thấy.
“Nhà họ Trần có lời nguyền, lấy vào chỉ khổ thân.” Bà Hoa, người sống ở đầu xóm, chỉ tay sang ngôi nhà hoang phế, giọng đầy sợ hãi. “Chị Thu ngày xưa chăm bà cụ suốt 3 năm, rồi cũng bị tù tội 15 năm, tuần trước ra tù thì trắng bệch mặt, đi đâu chẳng ai thèm nói chuyện. Con trai nhà họ Trần giờ chẳng ai dám gả con cho đâu.”
Bà Lan, người bán tạp hóa gần đó, gật đầu lia lịa. “Cậu Phú giờ rượu chè, thất nghiệp, ngày nào cũng gây chuyện say xỉn. Lời nguyền của cụ tổ Trần Ngọc Dư đúng là linh thiêng thật, con dâu họ Trần chẳng ai có kết cục tốt cả, ai dại mà dính vào.”
Vy trầm ngâm, đôi mắt dừng lại ở tấm biển gỗ mục nát treo lỏng lẻo trên cửa nhà ông Trần Văn Tư, từng là bảng tên gia đình ấy ngày nào. Chị thầm nhớ lại đêm đó mình chỉ muốn chị Thu đỡ khổ, biết tránh né khéo léo, không ngờ câu nói ấy lại thành nỗi ám ảnh bao trùm cả xóm suốt mười lăm năm qua.
Gió thổi qua, tán cây gạo trước nhà rụng xuống vài cánh hoa đỏ tươi, rơi lên sân nhà họ Trần hoang phế. Lời nguyền ấy vẫn lảng vảng trong không khí, chẳng ai dám bước chân vào nhà họ Trần, chẳng ai dám mở lòng với con trai nhà họ. Vy thở dài nhẹ, quay vào nhà, để lại sau lưng ngôi nhà hoang phế và lời nguyền vẫn ám ảnh mãi không tan.
Vy bước vào nhà, đóng nhẹ cánh cửa gỗ mục nát đã dùng mười lăm năm nay. Ánh đèn dầu vàng vọt trên bàn thờ Phật hắt bóng chị lên vách tường loang lổ. Chị đi thẳng đến chiếc bàn gỗ nhỏ kê sát cửa sổ hướng sang nhà ông Trần Văn Tư, nơi mỗi tối chị vẫn ngồi ghi chép những mẩu chuyện xóm Cây Gạo.
Chị kéo chiếc ghế mây đã sờn đệm, ngồi xuống, tay vuốt nhẹ trang giấy trắng tinh khôi còn thơm mùi gỗ của quyển sổ tay bìa da cũ. Đã bao nhiêu đêm như thế này, Vy ngồi viết, từng chữ một hiện ra dưới ngòi bút mực xanh, ghi lại từng chi tiết của câu chuyện bi thảm mười lăm năm trước: lời nguyền họ Trần, đêm chị thủ thỉ với chị Thu, sáng hôm sau xóm náo loạn, chị Thu bị đưa đi, ông Trần Văn Tư mất, anh Phú sa đà rượu chè, ngôi nhà hoang phế, lời đồn ác ý của hàng xóm.
Vy dừng bút, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bóng tối đã phủ kín xóm Cây Gạo, chỉ còn ánh đèn le lói từ vài nhà xa xa. Cây gạo trước sân nhà họ Trần đung đưa trong gió, vài cánh hoa đỏ rơi lả tả xuống sân cỏ dại. Chị thở dài, bụng dạ trăn trở: ngày ấy chị chỉ muốn chị Thu đỡ khổ, đỡ phải ôm hết thiệt thòi khi chăm bà cụ liệt giường suốt ba năm, không ngờ câu nói vu vơ ấy lại bị hiểu lầm, biến thành lời nguyền ám ảnh cả xóm suốt mười lăm năm, đẩy chị Thu vào vòng lao lý, phá nát cả gia đình họ Trần.
Chị cầm bút lại, ngòi bút lướt nhanh trên trang giấy, viết lên dòng chữ in đậm, nét mực đen sậm hiện rõ: “Lời nói không có xương, ai ngờ gây ra án mạng tày đình”.
Vy ngồi lặng người nhìn dòng chữ ấy. Chị hy vọng, khi quyển sổ này được gửi đến tay mọi người trong xóm Cây Gạo, ai cũng hiểu: đừng vội vàng kết luận, đừng hiểu lầm lời nói của người khác, đừng để những lời đồn thất thiệt biến thành sợi dây trói buộc cuộc đời người khác. Chị hy vọng câu chuyện này sẽ cảnh tỉnh mọi người, để không còn ai phải chịu cái kết đau lòng như chị Thu, như gia đình họ Trần.
Gió thổi qua khe cửa sổ, mang theo hương thơm nhẹ nhàng của hoa gạo tàn. Vy gấp quyển sổ lại, đặt lên bàn cạnh chiếc bình gốm cũ đựng vài cành hoa gạo khô chị hái sáng nay. Chị đứng dậy, bước ra hiên nhà, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao của xóm Cây Gạo. Mười lăm năm qua, chị chứng kiến quá nhiều đau thương, quá nhiều hiểu lầm vô ý biến thành thảm kịch không thể cứu vãn. Lời nói vốn không xương, nhẹ tựa lông hồng, nhưng có sức mạnh ghê gớm, có thể đưa người ta lên đỉnh cao, cũng có thể đẩy xuống vực sâu tăm tối.
Chị nghĩ về chị Thu, người vừa ra tù tuần trước, gương mặt trắng bệch, đôi mắt trống rỗng như mất hồn. Chị nghĩ về anh Phú, kẻ nghiện rượu vật vờ trong ngôi nhà hoang, ngày qua ngày sống trong bóng tối của lời nguyền và sự khinh miệt cả xóm. Tất cả bắt đầu từ một câu nói hiểu lầm, từ sự vội vã phán xét của người này với người kia. Giờ đây, chị chỉ mong sau cơn bão dữ, xóm Cây Gạo lại tìm thấy sự bình yên. Mong mọi người học được cách lắng nghe, thấu hiểu, không để lời đồn thất thiệt, phán xét vội vã làm tổn thương người khác.
Đêm nay, gió mát hơn, tiếng côn trùng rả rích bên bờ ao xa vọng lại, hòa cùng tiếng lá cây gạo xào xạc. Vy ngồi xuống bậc thềm đá mòn, nhìn sang ngôi nhà họ Trần tối om. Một ngày nào đó, lời nguyền ấy sẽ tan biến, hoa gạo lại nở rộ, vết sẹo trong lòng mỗi người dần lành lại. Chị tin rằng, sau cơn mưa trời lại sáng, sau nỗi đau sẽ là thấu cảm, bao dung, để xóm Cây Gạo lại trở thành nơi an cư, thay vì nơi của lời nguyền và hiểu lầm dai dẳng.

