Vợ vừa ʙệɴʜ ǫᴜᴀ đờɪ chưa bao lâu, người chồng đã ʟéɴ ǫᴜᴀ ʟạɪ ᴠớɪ ᴄô ᴏsɪɴ trong nhà, còn hứa sang tên sổ đỏ để ‘ʙù đắᴘ’ cho cô ta…
Đến ngày ra văn phòng làm giấy tờ, cả gia đình bỗng ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ khi sự thật về ᴛʜâɴ ᴘʜậɴ ᴄủᴀ ᴄô ả ʙị ᴘʜơɪ ʙàʏ. Một bí mật đủ khiến tất cả ɴɢã ɴɢửᴀ… nhưng lúc ấy, mọi chuyện đã quá muộn.
Đêm ấy, trời đổ ᴍưᴀ ᴛầᴍ ᴛã, từng hạt nước đậᴘ vào mái tôn nghe như ᴛɪếɴɢ ᴛʀốɴɢ ᴛʜúᴄ ᴄʜếᴛ. Trong căn ɴʜà ᴄũ ᴋỹ, bà Lan đã ᴛʀúᴛ ʜơɪ ᴛʜở ᴄᴜốɪ ᴄùɴɢ vào lúc ba giờ sáng. ᴛɪếɴɢ ᴋʜóᴄ ᴄủᴀ ôɴɢ ʜùɴɢ ᴠᴀɴɢ ʟêɴ ᴛʜảᴍ ᴛʜɪếᴛ.
Mai – cô ɢɪúᴘ ᴠɪệᴄ ᴍớɪ ʜᴀɪ ᴍươɪ ʟăᴍ ᴛᴜổɪ, ᴅᴀ ᴛʀắɴɢ, ᴍắᴛ ʙᴜồɴ ɴʜư ʜồ ᴛʜᴜ – lặng lẽ thay thế vị trí mà người vợ vừa ɴằᴍ xᴜốɴɢ. Cô nấu canh, lau nhà, và đêᴍ đêᴍ ɴɢồɪ ʙêɴ ôɴɢ, ᴛʜì ᴛʜầᴍ ɴʜữɴɢ ʟờɪ ᴅịᴜ ᴅàɴɢ ᴍà ôɴɢ đã ǫᴜêɴ ᴛừ ʟâᴜ.
“Ông ăn đi kẻo nguội ạ…”
“Cảm ơn em… Chỉ còn em là ᴛʜươɴɢ ᴛôɪ thôi…”
Mai đặt tay lên ᴍᴜ ʙàɴ ᴛᴀʏ ông, ɴʜẹ ɴʜàɴɢ ᴠᴜốᴛ ᴠᴇ. ɴɢóɴ ᴛᴀʏ ᴄô ᴍáᴛ ʟạɴʜ, ɴʜưɴɢ ʟạɪ đốᴛ ᴄʜáʏ ôɴɢ ᴛừ ʙêɴ ᴛʀᴏɴɢ.
Chỉ một tháng sau, họ đã ʟéɴ ʟúᴛ ǫᴜấɴ ʟấʏ ɴʜᴀᴜ ᴛʀᴏɴɢ ᴄăɴ ᴘʜòɴɢ ɴɢủ ᴠẫɴ ᴄòɴ ᴍùɪ ᴛʜᴜốᴄ ʙệɴʜ ᴄủᴀ ʙà ʟᴀɴ. ᴍỗɪ ʟầɴ ɴɢʜĩ ᴠợ đã ᴄʜếᴛ ᴍà ɴʜư ᴠẫɴ đᴀɴɢ ɴằᴍ đó, ôɴɢ ʜùɴɢ ʟạɪ ᴄàɴɢ đɪêɴ ᴄᴜồɴɢ ôᴍ ʟấʏ ᴍᴀɪ, ɴʜư ᴛʜể ᴄʜỉ ᴄó ʜơɪ ấᴍ ᴄủᴀ ᴄô ᴍớɪ xᴜᴀ đượᴄ ᴄáɪ ʟạɴʜ ᴄủᴀ ᴛử ᴛʜầɴ.
Qua lại với nhau được 𝟹 ᴛʜáɴɢ, ᴍặᴄ ᴋệ ʟờɪ ᴏɴɢ ᴛɪếɴɢ ᴠᴇ ᴛʀᴏɴɢ xóᴍ, ôɴɢ ʜùɴɢ ᴠẫɴ sᴀʏ ᴍê ᴠớɪ ᴄô ɢáɪ ᴛʀẻ.
“Ông ơi… em chẳng dám mơ gì nhiều, chỉ cần một mái ấm nhỏ thôi… Ông sang tên nhà cho em, em sẽ ᴄʜăᴍ ôɴɢ đếɴ ᴄʜếᴛ. ᴇᴍ ᴛʜề.”
Ông Hùng ɴɢậᴘ ɴɢừɴɢ. Nhưng mỗi lần Mai ǫᴜỳ xᴜốɴɢ, ʜôɴ ʟêɴ đầᴜ gối ông, ɴướᴄ ᴍắᴛ ʟăɴ ᴅàɪ, ôɴɢ ʟạɪ ᴍềᴍ ʟòɴɢ. ᴄᴜốɪ ᴄùɴɢ, ôɴɢ ɢậᴛ đầᴜ.
Tối hôm ký hợp đồng, trời lại ᴍưᴀ. sấᴍ ᴄʜớᴘ ʀạᴄʜ ɴɢᴀɴɢ ʙầᴜ ᴛʀờɪ ɴʜư ᴍᴜốɴ xé ᴛᴏạᴄ ᴍàɴ đêᴍ. Mai ᴍặᴄ ᴄʜɪếᴄ ᴠáʏ ɴɢủ ᴍỏɴɢ ᴛᴀɴɢ, ngồi cạnh ông Hùng ᴛʀướᴄ ʙàɴ ɢɪấʏ ᴛờ, ᴍôɪ ᴄườɪ ɴɢọᴛ ɴʜư ᴍậᴛ. ʙúᴛ đã đặᴛ ᴠàᴏ ᴛᴀʏ ôɴɢ….
Ngón tay ông Hùng siết chặt lấy thân bút, mực đen lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang nhạt nhẽo của văn phòng công chứng. Bên ngoài, sấm rền vang như tiếng gầm của một con thú dữ, kèm theo những tia chớp rạch ngang bầu trời đen đặc. Maingồi cạnh, đôi mắt buồn như hồ thu khẽ liếc nhìn ông, ngón tay cô mát lạnh vô tình chạm vào mu bàn tay ông, như một lời xác nhận cho thỏa thuận đầy tội lỗi này.
Ông Hùng hít một hơi thật sâu, chuẩn bị hạ bút xuống trang giấy sang tên sổ đỏ thì…
“RẸT!”
Cánh cửa gỗ nặng nề bật mở, va vào tường phát ra tiếng động chát chúa xé toạc không khí tĩnh lặng. Gió mưa theo đó tràn vào, mang theo hơi lạnh thấu xương. Một cụ bà tóc bạc phơ, chống gậy, lảo đảo bước vào. Ánh mắt cụ sắc lạnh, găm thẳng vào hai người đang ngồi tại bàn ký kết.
Ông Hùng sững sờ, cây bút trên tay run bần bật, mực nhỏ từng giọt xuống mặt bàn. Ông không tin vào mắt mình.
Cụ bà tiến lại gần, gậy gỗ gõ nhịp nhàng nhưng đầy uy lực xuống sàn nhà. Cụ chỉ thẳng vào Mai, giọng the thé nhưng vang vọng giữa không gian văn phòng đang chết lặng:
“Dừng tay! Đứa ngồi cạnh cháu là con gái ngoài giá thú của chị Lan!”
Mai tái mặt, toàn thân cô cứng đờ như tượng đá. Máu trong người cô dường như ngưng đọng lại, cô lùi lại phía sau ghế, đôi môi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Những thông tin chi tiết về thân phận của Mai bị phơi bày khiến không khí bỗng chốc ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
Ông Hùng trợn trừng mắt, nhìn Mai rồi nhìn cụ bà, tay ông run rẩy đến mức không thể cầm nổi cây bút. Căn phòng vốn dĩ mang mùi thuốc bệnh của bà Lan như đang ùa về đây, đè nặng lên vai ông. Sự mù quáng say mê của ông Hùng vỡ vụn trong tích tắc khi thực tại phũ phàng ập đến.
Cụ bà thò tay vào túi áo bà ba cũ kỹ, rút ra tấm ảnh cũ đã ố vàng góc cạnh, đập mạnh xuống mặt bàn đá lạnh lẽo. Tiếng “rầm” vang vọng giữa văn phòng công chứng chết lặng, khiến mọi ánh mắt đều dồn về phía tấm ảnh. Ngón tay gân guốc của cụ chỉ thẳng vào hai bóng hình trong ảnh: một người phụ nữ trẻ vận áo bà ba nâu, gương mặt hiền từ chính là bà Lan năm 20 tuổi, bên cạnh là đứa bé sơ sinh chính là Mai lúc nhỏ, đôi mắt buồn như hồ thu, khuôn mặt thanh tú giống hệt Mai hiện tại.
“Chị Lan sinh nó năm 20 tuổi, bị nhà chồng ép bỏ, nay nó quay về cướp tài sản!”
Giọng cụ bà the thé, từng chữ vang lên sắc lạnh như dao cạo. Ông Hùng lảo đảo ngã ngửa người ra sau ghế, đôi mắt trợn trừng đỏ ngầu, không tin nổi những gì mình vừa nghe. Những người thân trong gia đình ông Hùng đang ngồi chờ phía xa cũng đồng loạt ngã ngửa, mấy người con trai con gái đứng hình, trợn mắt nhìn Mai không chớp mắt, ánh mắt tràn đầy ngờ vực và ghê tởm.
Mai run rẩy đưa tay che miệng, đôi mắt hồ thu tràn đầy nước, ngón tay mát lạnh siết chặt vạt áo, trắng bệch đến mức không còn chút máu. Cô muốn phủ nhận, muốn hét lên rằng đó là bịa đặt, nhưng cổ họng nghẹn lại, chỉ có tiếng thở hắt ra yếu ớt.
Ông Hùng với lấy tấm ảnh, bàn tay run rẩy đến mức suýt rơi. Ông soi kỹ gương mặt đứa bé trong ảnh rồi nhìn Mai, sự tương đồng rõ ràng đến mức đau mắt. Tiếng sấm rền vang bên ngoài, tia chớp rạch ngang bầu trời đen đặc, chiếu sáng gương mặt tái nhợt của Mai và tấm ảnh cũ trên bàn, mùi thuốc bệnh của bà Lan dường như lại ùa về, nồng nặc trong không khí ngột ngạt.
Mai run rẩy lắc đầu, đôi mắt hồ thu tràn đầy nước, môi mấp máy cố bật lên tiếng chối cãi: “Không… bà nói láo! Tôi là người từ quê lên làm giúp việc, chưa từng gặp bà Lan bao giờ!” Ngón tay mát lạnh của Mai siết chặt mép bàn đá cứng ngắc, đốt ngón tay trắng bệch đến mức không còn chút máu. Mai thầm nghĩ phải chối phăng ngay lập tức, không để lộ tung tích.
Cụ bà cười gằn, ánh mắt sắc lạnh quét qua Mai rồi nhìn ông Hùng, tay thọc sâu vào túi áo bà ba cũ kỹ, rút ra tấm giấy khai sinh đã ố vàng mép giấy, đóng dấu đỏ tươi của ủy ban nhân dân xã từ mấy chục năm trước. Cụ đập mạnh tờ giấy xuống mặt bàn đá, ngay cạnh tấm ảnh cũ, tiếng “bốp” vang lên giữa văn phòng công chứng chết lặng.
Tờ giấy khai sinh in rõ ràng tên “Nguyễn Thị Mai”, mục tên mẹ ghi rành rọt “Lê Thị Lan” – chính là người vợ đã khuất của ông Hùng. Cụ bà chỉ thẳng vào tờ giấy, giọng the thé từng chữ: “Đây là giấy tờ chứng minh nó là con ruột của chị Lan, tài sản này nó có quyền thừa kế!”
Ông Hùng trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, gân cổ nổi lên xanh xao, bàn tay run rẩy siết chặt tấm ảnh đến mức mép ảnh rách nhẹ. Cảm giác bị phản bội dâng lên tột độ, máu dồn ục ịch lên não, chân ông lảo đảo một nhịp rồi đứng phắt dậy, chiếc ghế gỗ phía sau bị đẩy ngã lăn xuống đất, tiếng “rầm” chói tai phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt.
Tiếng sấm rền vang phía ngoài văn phòng công chứng nổ trời ngay sau tiếng “rầm” của chiếc ghế gỗ, mưa xối xả đập mạnh vào khung cửa kính khiến nước tràn cả lên bậu cửa. Mai run bần bật, cái lạnh từ đôi ngón tay mát lạnh lan tỏa khắp người, trái tim đập dồn dập như sắp nhảy ra ngoài lồng ngực. Mai không thể để mọi thứ đổ vỡ lúc này, chưa chắc! Nghĩ vậy, Mai lảo đảo lao tới, quỳ sụp xuống sàn đá lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy đôi chân đang run rẩy của Ông Hùng.
Nước mắt Mai giàn giụa, đôi mắt hồ thu đẫm lệ nhìn lên Ông Hùng, giọng nức nở lạc đi vì khóc: “Ông Hùng ơi, em không muốn cướp, chỉ muốn ông công nhận em là con của mẹ!”
Ông Hùng trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, gương mặt vốn đang tái nhợt bỗng đỏ bừng lên vì giận dữ, gân cổ nổi xanh xao. Ông Hùng giật mạnh chân, đá văng đôi bàn tay mát lạnh của Mai ra xa, tiếng “bốp” vang lên khi mu bàn tay Mai va vào cạnh bàn đá.
Tiếng “bốp” vang lên đanh gọn trong không gian văn phòng ngột ngạt. Mai ôm bàn tay đau điếng, ngón tay mát lạnh và môi mấp máy nhưng không kịp thốt nên lời nào.
Lúc này, nhân viên văn phòng đẩy gọng kính, giọng nói lạnh lùng cắt ngang sự im lặng đáng sợ, tay vẫn lật nhẹ xấp hồ sơ trên bàn: “Ông Hùng ơi, mời ông bình tĩnh xem xét lại giấy tờ. Theo pháp luật, cô Mai có quyền yêu cầu chia tài sản thừa kế của bà Lan.”
Ông Hùng trợn trừng mắt, dường như không tin vào tai mình. “Cô nói cái gì? Cô ta là con của ai?”
Nhân viên văn phòng điềm nhiên trả lời, giọng đều đều như đọc báo cáo: “Chúng tôi đã kiểm tra giấy khai sinh và đối chiếu ADN dự phòng trong di chúc cũ mà bà Lan để lại. Kết quả xác nhận Mai đúng là con ruột của bà Lan, có quyền thừa kế 50% khối tài sản chung của hai người.”
Lời tuyên bố như một nhát dao sắc lạnh đâm thẳng vào tim Ông Hùng. Ông Hùng mở to mắt, hai tay chống xuống bàn cố đứng vững nhưng chân lại bủn rủn. Cả người ông run lên bần bật, rồi gục ngã ra phía sau. Chiếc ghế gỗ cao chót vót ngã ngửa ra sau một tiếng “rắc” kinh hoàng, đập mạnh xuống sàn nhà.
Ông Hùng nằm đó, mắt nhìn trần nhà trắng toát, hơi thở dồn dập. Trong đầu ông, những mảnh ghép vụn vỡ ùa về. Ông nhớ lại cái đêm ba giờ sáng trời mưa tầm tã, khi bà Lan trút hơi thở cuối cùng, và Mai – kẻ mới xuất hiện làm giúp việc ba tháng sau đó. Ông nhớ lại đôi mắt hồ thu buồn bã của Mai, giọng nói ngọt ngào thì thầm: “Anh đừng lo cho em, em chỉ mong muốn một mái ấm nhỏ thôi.”
Lúc đó ông tưởng đó là sự yếu đuối, là lòng chân thành. Giờ đây, sự mù quáng của chính mình hiện ra như một lời nguyền rủa. “Mái ấm nhỏ” ư? Bà ta và đứa con gái này đã lừa ông mù quáng, biến căn nhà cũ vẫn còn mùi thuốc bệnh của bà Lan thành miếng mồi nhử, và ông chính là kẻ ngu ngốc tự tay dâng hiến tất cả. Ông Hùng nghiến răng, ánh mắt đầy oán hận và cay đắng hướng về phía Mai, người vẫn đang quỳ sụp dưới sàn, đôi mắt buồn rớm lệ nhìn ông như một nạn nhân, nhưng lại là kẻ đứng sau sức mạnh pháp lý vừa tước đoạt tất cả.
Mai đột ngột gạt phăng cánh tay nhân viên văn phòng đang đưa ra định đỡ, đứng bật dậy trên nền gạch lạnh lẽo. Đôi mắt hồ thu của Mai vẫn đẫm lệ, nhưng khóe môi lại nhếch lên nụ cười đắc thắng rồi lại ngay lập tức nhăn nhúm khóc lóc: “Tôi đòi chia đôi căn nhà cũ của mẹ tôi ngay lập tức! Ông Hùng phải lấy hết đồ đạc ra khỏi nhà đêm nay!”
Nhân viên văn phòng lùi lại một bước, tay chỉnh lại gọng kính, giọng vẫn đều đều: “Quyết định phân chia tài sản đã có hiệu lực, Mai có thể thực hiện ngay quyền sở hữu 50% căn nhà. Ông Hùng, mời ông ký thêm biên bản bàn giao.”
Ông Hùng siết chặt nắm đấm, đôi tay gân xanh nổi cuồn cuộn, nhưng cuối cùng chỉ đứng dậy lảo đảo, ký tên vào tờ giấy trắng mờ. Căn phòng mờ mịt khói thuốc và mùi mực máy in, tiếng mưa đập rào rạt vào cửa sổ văn phòng công chứng, sấm chớp rạch ngang bầu trời đúng như tối hôm ký hợp đồng.
Họ bước ra khỏi văn phòng trong màn mưa trắng trời. Mai nắm chặt tờ quyết định trong tay, ngón tay mát lạnh chạm vào cánh tay Ông Hùng khi Ông Hùng mở cửa xe: “Đi thôi, về nhà mẹ tôi phân chia đồ đạc.”
Ông Hùng lái xe trong im lặng, đèn pha xé toạc màn mưa tối đen. Căn nhà cũ của Ông Hùng và Bà Lan hiện ra sau rặng cây trơ trọi, cổng sắt rỉ sét kẽo kẹt mở ra. Mùi thuốc bệnh của bà Lan vẫn nồng nặc trong không khí, phả vào mặt Ông Hùng khi bước qua ngưỡng cửa.
Mai đột ngột quỳ xuống sàn nhà, khóc rống lên, tiếng khóc vang vọng trong căn phòng trống trải: “Mẹ ơi, con đã lấy lại được phần của mình rồi! Ông Hùng, đứng dậy ngay! Ông không có quyền ở đây nữa, mẹ tôi mua căn nhà này bằng tiền riêng!”
Ông Hùng đứng sững giữa phòng khách, nhìn quanh những vật dụng quen thuộc: chiếc ghế bà Lan thường ngồi uống trà, tủ sách bà Lan sưu tầm cả đời, bức ảnh cưới của hai người treo lệch trên tường. Một nụ cười nhạt, đầy cay đắng nở trên môi Ông Hùng, lồng ngực đau nhói như có dao cắt.
“Mai đuổi ông ra khỏi nhà ngay lập tức!” Mai la hét, ném túi đồ đạc của Ông Hùng ra sân: “Căn nhà này giờ có một nửa là của tôi, ông không được phép bước chân vào nữa!”
Ông Hùng nhìn căn nhà từng chung sống với bà Lan mười lăm năm qua, lòng đau như cắt. Tiếng mưa rơi rào rạt trên mái ngói, tiếng sấm gầm gừ phía xa, như tiếng khóc than của bà Lan khi bà trút hơi thở cuối cùng ba giờ sáng năm ấy.
Sấm gầm gừ phía xa vẫn chưa dứt, nhưng Ông Hùng đã lái xe quay lại Văn phòng công chứng. Mai đã có mặt từ trước, ngồi ung dung tại sảnh chờ, ngón tay mát lạnh vuốt ve mép tờ quyết định chia đôi căn nhà. Bà con xóm giềng đứng kín cả hành lang, ánh mắt đầy oán hận, chờ đợi cái giây phút “xử lý” kẻ đã phản bội lại người chủ cũ.
Ngay khi Ông Hùng vừa bước qua cửa, tiếng chửi bới vang lên sắc lạnh. Một người đàn bà trung niên, hàng xóm lâu năm của bà Lan, chặn đứng đường Ông Hùng, tay chỉ thẳng vào mặt Mai: “Nhìn con osin mặt dày này mà phát tởm! Lợi dụng lúc ông Hùng yếu đuối, giờ đây lấy trắng trợn nửa căn nhà của bà Lan rồi!”
Mai đưa đôi mắt hồ thu buồn bã nhìn đám đông, giọng vẫn giữ vẻ ngây thơ: “Mọi người nói thế nào mà nặng lời với tôi thế? Đây là quyền lợi hợp pháp của tôi. Mẹ tôi mua nhà bằng tiền riêng, tôi lấy lại những gì thuộc về mẹ tôi là đúng chứ sao?”
Một ông lão chống gậy bước lên, giọng run rẩy vì phẫn nộ: “Bà Lan lúc hấp hối còn dặn ông Hùng chăm sóc căn nhà, vậy mà giờ ông ấy lại mang đi chia chác cho kẻ ngoài đường! Tôi đã bảo ông ấy đừng tin cô osin mặt dày này, giờ ra nông nỗi này!” Lời nói như một mũi dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của Ông Hùng.
Ông Hùng đứng sững giữa vòng vây những ánh mắt khinh miệt, đôi vai gục xuống. Hối hận như ngọn lửa thiêu đốt, ông nhớ lại những lời đường mật Mai thì thầm vào tai ông trong đêm mưa tầm tã, nhớ lại cái nắm tay mát lạnh lúc ông yếu lòng. Giờ đây, trước mặt cả xóm giềng, ông cảm thấy mình thật nhục nhã.
Một người đàn ông khác đẩy mạnh vai Ông Hùng: “Ông còn mặt mũi nào đứng đây? Bà Lan đang nhìn xuống ông đấy! Kẻ vô ơn!”
Mai đứng dậy, vẻ mặt lạnh lùng, ngón tay mát lạnh đầy quyền uy chỉ về phía cửa: “Căn nhà giờ có một nửa là của tôi, các người không có quyền mắng mỏ tôi ở đây. Muốn nói chuyện thì ra ngoài đường mà nói, đừng làm mất trật tự văn phòng!”
Bà con xóm giềng càng hét to hơn, chỉ trỏ vào Mai chửi bới kẻ vô ơn. Ông Hùng không đứng vững được nữa, đột ngột đưa hai tay che mặt, đôi vai rung lên bần bật. Những giọt nước mắt hối hận trào ra, hòa lẫn với sự xấu hổ tột độ, ông quay lưng bỏ chạy khỏi văn phòng, bỏ mặc tiếng hò hét và sự ghê tởm của những người hàng xóm xưa nay vẫn nể trọng ông.
Mưa vẫn trút xuống dữ dội, xối xả vào cửa sổ căn nhà cũ của ông Hùng và bà Lan. Ông Hùng ngồi gục trên ghế sofa, đôi bàn tay run rẩy che lấy khuôn mặt đang rớm nước. Sự nhục nhã tại văn phòng công chứng vẫn còn rực cháy trong lồng ngực, nhưng điều khiến ông đau đớn nhất không phải là ánh mắt của hàng xóm, mà là vẻ mặt lạnh lùng của Mai khi tuyên bố quyền sở hữu căn nhà.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa vang lên, Mai bước vào, mái tóc ướt sũng, nhưng đôi mắt hồ thu giờ đây không còn vẻ ngây thơ. Cô đặt chiếc túi xách to bản lên bàn, tay vẫn nắm chặt quai túi, ngón tay mát lạnh nhưng nay lại siết chặt đầy quyền lực.
Ông Hùng bất ngờ ngẩng lên, ánh mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào chiếc túi xách. Ông biết trong đó là toàn bộ giấy tờ định đoạt số phận căn nhà – kỷ vật cuối cùng của bà Lan. Một nỗi nghi ngờ xé toạc sự mệt mỏi trong ông. Ông đứng dậy, bước tới giật lấy chiếc túi xách từ tay Mai.
“Ông làm gì? Trả đây!” Mai vội vàng vươn tay ra, giọng lanh lảnh nhưng thoáng chút hoảng loạn.
Ông Hùng lạnh lùng gạt phăng tay cô sang một bên, dùng hết sức bình sinh giật lấy túi xách. Ông lục tung bên trong, những tờ giấy sang tên sổ đỏ lẫn lộn với các giấy tờ cá nhân. Một chiếc điện thoại thông minh lọt ra ngoài, màn hình sáng lên hiện tin nhắn từ một đầu số lạ.
Ông Hùng chạm vào màn hình. Dòng tin nhắn rõ ràng hiện ra: “Chị Mai ơi, sau khi sang tên xong, anh cứ để em lo liệu thủ tục đuổi ông Hùng ra khỏi nhà. Luật sư chúng em đã soạn sẵn đơn tố cáo ngược lại ông già mất trí để chiếm đoạt tài sản. Chị cứ bình tĩnh mà ký.”
Máu trong người ông Hùng như ngừng chảy. Ông nhìn Mai, đôi mắt trừng trừng đầy uất hận. Mai cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn vào đôi mắt đang rực cháy sát khí của ông, tay vẫn nắm chặt mép túi xách đựng sẵn giấy tờ sang tên như một thói quen phòng thủ.
“Thì ra từ đầu em đã lừa tôi, mọi lời nói đều là dối trá!” Ông Hùng gầm lên, giọng run rẩy nhưng cứng nhắc như đá. Ông ném chiếc điện thoại xuống sàn nhà, tiếng va đập vang lên giữa tiếng sấm rền.
Mai vẫn cúi gằm mặt, vai cô hơi rung lên, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất mãn khi kế hoạch bị phơi bày quá sớm. Cô siết chặt chiếc túi xách đến mức đốt ngón tay trắng bệch, chuẩn bị cho một cuộc chiến cuối cùng.
Tiếng sấm rền vang như xé toạc bầu trời đen đặc bên ngoài căn nhà cũ. Ánh mắt ông Hùng rực cháy sự điên cuồng, ông nhìn xuống xấp giấy tờ trên tay – tờ hợp đồng sang tên mà hắn định ký để trao cả cơ nghiệp cho Mai.
“Khốn kiếp!” Ông Hùng gầm lên, đôi bàn tay thô bạo xé toạc tờ hợp đồng làm đôi, rồi lại xé, những mảnh giấy vụn bay tứ tung trong không gian ngột ngạt mùi thuốc bệnh của bà Lan.
Mai bàng hoàng ngẩng đầu lên, đôi mắt hồ thu tràn đầy kinh hoảng. Cô vươn tay ra định ngăn cản, nhưng đã quá muộn.
Ông Hùng không dừng lại ở đó. Ông nắm chặt nắm giấy vụn, bước một bước dài tới trước, ném thẳng vào mặt Mai. Những mảnh giấy sắc nhọn cứa qua mái tóc ướt sũng của cô, rơi lả tả xuống sàn nhà.
“Tôi sẽ không để em chiếm một xu nào, bà Lan để lại cho tôi hết!” Ông Hùng gào thét, giọng nói lẫn tiếng rền của sấm sét. “Tôi sẽ kiện ngược lại! Kiện cho em vào tù vì tội lừa đảo!”
Mai lao tới như một con thú bị dồn vào đường cùng. Cô không còn vẻ yếu đuối của một cô giúp việc, ngón tay mát lạnh nay siết chặt lấy cổ áo ông Hùng, cố giành lấy những mảnh giấy tờ cuối cùng.
“Trả đây! Ông không được phép!” Mai lanh lảnh, giọng đầy vẻ đe dọa.
Hai người xô xát dữ dội. Ông Hùng cố đẩy Mai ra, nhưng cô bám chặt lấy ông. Chiếc bàn uống nước bị hất tung, ly nước vỡ vụn. Sức mạnh của sự phẫn nộ và lòng tham tranh giành nhau. Một cú vấp, cả hai ngã lăn ra sàn nhà, giữa đống mảnh giấy hợp đồng nát vụn và mùi thuốc bệnh xưa cũ.
Mai và ông Hùng vừa ngã lăn trên sàn, những mảnh giấy vụn vẫn đang bay lơ lửng. Cánh cửa phòng bật mở, hai nhân viên văn phòng từ phòng khách chạy vội vào, vẻ mặt hoảng hốt.
“Dừng lại! Hai người làm gì thế?” một người đàn ông trung niên hét lên, lao tới định tách hai người ra.
Mai vùng dậy, đôi mắt hồ thu giờ đây rực lên sự điên cuồng. Cô vấp phải góc bàn uống nước, loạng choạng lao về phía ông Hùng vừa bò dậy.
“Đừng có lại gần!” ông Hùng gầm lên, tay ôm ngực, mặt đỏ bừng vì giận dữ.
Nhân viên văn phòng can ngăn, cố gắng chặn giữa hai người. Nhưng Mai quá kích động, cô đẩy mạnh người đàn ông trung niên đang đứng gần nhất. Người này lùi lại, vô tình cản đường ông Hùng. Ông Hùng chưa kịp đứng vững đã bị va vào cạnh bàn gỗ cũ kỹ. Đầu ông đập mạnh vào góc bàn, tiếng “rắc” khô khốc vang lên.
Máu bắt đầu chảy từ thái dương của ông Hùng. Ông khuỵu xuống, hai tay ôm đầu, đôi mắt mở to nhìn Mai với ánh nhìn sắc lạnh như dao cạo.
Mai đứng khựng lại, đôi môi run rẩy nhưng giọng nói lại vang lên đầy đe dọa: “Ông mà chết thì mọi tài sản đều về tay tôi!”
Ông Hùng cười nhạt, máu rỉ qua kẽ tay. “Em nghĩ… mình sẽ hưởng được bao nhiêu?” Ánh mắt ông không còn là say đắm, mà là sự thù hận tột độ.
Một tiếng thở dài khò khè vang lên từ góc phòng. Cụ bà tóc bạc phơ, lưng còng, vốn ngồi im lặng quan sát toàn bộ cuộc ẩu đả giữa Mai và Ông Hùng từ khi hai nhân viên văn phòng chạy vào, giờ mới bước tới. Vạt áo nâu sờn rách quét qua sàn nhà lạnh lẽo của văn phòng công chứng, bàn tay gầy guộc chống lên gậy tre nứt nẻ.
“Thôi cháu dừng lại đi, Mai.” Cụ bà giọng khàn đặc, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào Mai. “Cháu làm thế này, chị Lan dưới suối vàng nhìn thấy cũng đau lòng.”
Mai quay phắt lại, đôi mắt hồ thu rực lên tia giận dữ. Mai vừa lau vội vết máu dính trên ngón tay mát lạnh, móng tay dài sắc cào sâu vào lòng bàn tay. “Bà nói cái gì? Việc này chẳng liên quan gì đến bà!”
Cụ bà lắc đầu, ký ức hiện về đêm Bà Lan qua đời: 3 giờ sáng, trời mưa tầm tã, căn nhà cũ của Ông Hùng và Bà Lan vẫn nồng nặc mùi thuốc bệnh. Bà Lan nắm chặt tay Cụ bà, hơi thở đứt quãng, chỉ kịp thốt lên lời trăn trối.
“Chị Lan nói nếu nó quay về, chỉ cho nó một ít tiền, nhà này là của cháu Hùng.” Cụ bà nhắc lại từng chữ, giọng trầm buồn như tiếng chuông cũ đánh giữa đêm mưa. “Chị ấy biết Mai sẽ quay về, biết Mai sẽ lừa Ông Hùng sang tên nhà. Chị ấy dặn tôi, nhất định phải giữ lại cái di chúc viết tay, đợi ngày nói cho Ông Hùng biết.”
Ông Hùng nghe đến đó, tay ôm đầu run rẩy. Tiếng sấm ngoài trời lại rạch ngang bầu trời, ánh chớp chiếu sáng gương mặt tái nhợt của Ông Hùng. “Cụ… Cụ nói thật? Lan… Bà Lan thật sự để nhà lại cho tôi?”
“Tôi sống đến tám mươi tuổi, chưa bao giờ nói dối.” Cụ bà rút từ trong ngực áo một phong bì cũ kỹ, mép giấy ố vàng, dấu vết mực mờ nhạt hiện rõ chữ viết của Bà Lan. “Đây là di chúc Bà Lan viết tay đêm cuối cùng, có chữ ký của hai người hàng xóm làm chứng. Ông Hùng không hề biết, vì lúc đó Ông Hùng đang ở phòng khám, nghe tin vợ mất mới vội vã về.”
Mai trợn mắt phẫn nộ, bước vội tới một bước, tay siết chặt cổ áo lụa mỏng đến mức các đầu ngón tay mát lạnh trắng bệch. “Bà lấy cái di chúc đó ra! Tôi không tin! Bà chỉ là kẻ lừa đảo, muốn chiếm đoạt tài sản của tôi!” Mai hét lên, giọng the thé vang vọng khắp căn phòng văn phòng công chứng, hai nhân viên đứng bên cạnh lùi lại sợ hãi. “Đưa bằng chứng di chúc đây! Ngay lập tức! Nếu không tôi sẽ kiện bà tội vu khống, bôi nhọ danh dự!”
Cụ bà mỉm cười héo hắt, đưa phong bì về phía Ông Hùng, không thèm liếc nhìn Mai. “Cháu Hùng, cầm lấy. Đây là thứ chị Lan để lại cho cháu. Còn Mai, cháu nên dừng lại đi, tham lam quá sẽ chuốc họa vào thân.”
Mai lao tới định giật lấy phong bì, nhưng Ông Hùng đã nhanh tay cầm lấy, mở phong bì với đôi tay run rẩy. Ánh mắt Ông Hùng lướt qua những dòng chữ quen thuộc của vợ, giọt máu từ thái dương nhỏ giọt xuống mặt giấy, hòa lẫn với nước mắt của ông.
Ông Hùng đột ngột ngưng nức nở, đôi mắt vốn đục ngầu vì đau khổ bỗng trợn trừng nhìn thẳng vào Mai. Hắn đập mạnh tờ di chúc xuống mặt bàn đá lạnh của văn phòng công chứng, tiếng sấm ngoài trời rền vang trùng khớp với tiếng đập đanh thép đó.
“Tôi đã biết di chúc này từ lâu, chỉ chờ em lộ mặt thôi!” Giọng Ông Hùng gầm gừ, âm vang lẫn tiếng mưa xối xả ngoài cửa sổ.
Ánh mắt Ông Hùng lướt qua những nét chữ nguệch ngoác của Bà Lan, ký ức ùa về buổi chiều cách đây một tháng, khi hắn lục tung toàn bộ di vật của vợ trong căn nhà cũ vẫn còn nồng nặc mùi thuốc bệnh. Ngón tay hắn mò mẫm trong ngăn kéo bàn làm việc gỗ sồi cũ kỹ, chạm phải tờ giấy ố vàng được gấp gọn, chính là tờ di chúc Bà Lan ký tên trước khi qua đời ba ngày. Hắn đã giấu kín tờ giấy đó, giả vờ mù quáng say mê Mai, hứa sang tên sổ đỏ để bù đắp tình cảm, thực chất chỉ chờ Mai lộ rõ bản chất tham lam, lừa dối hắn sang tên nhà.
Mai đứng chết lặng tại chỗ, đôi mắt hồ thu trợn trừng đầy vẻ không tin. Cô lảo đảo lùi lại ba bước, chân vấp phải chân ghế sắt, ngã phịch xuống nền nhà lạnh lẽo. Đôi tay trắng nõn, ngón tay mát lạnh run cầm cập, cô cố bám lấy chân ghế để đứng dậy nhưng không nổi, gương mặt xinh đẹp tái nhợt, môi mấp máy không thốt nên lời nào. Thất bại ê chề giáng xuống như tiếng sấm rạch ngang bầu trời, Mai ngồi bệt dưới đất, toàn thân run lẩy bẩy, không thể tin nổi mình lại thua cuộc sau bao nhiêu toan tính.
Mai đột ngột gồng mình đứng dậy, chân vẫn run rẩy sau cú ngã ở văn phòng nhưng lập tức lao về phía cửa kính văn phòng công chứng. Đôi dép cao gót mảnh dẻ vấp ngã trên nền gạch trơn trượt, Mai ngã nhào một nhịp, gối trái rớm máu nhưng gượng dậy ngay lập tức, lao ra ngoài trời mưa tầm tã.
Ông Hùng đứng sững vài giây, nhìn bóng lưng ướt sũng của Mai biến dần vào màn mưa dày đặc, rồi đập mạnh tay xuống thành bàn đá lạnh, hét lớn: “Mai! Dừng lại ngay! Em định chạy đi đâu?” rồi cũng nhấc chân chạy vút ra ngoài, bộ suit đắt tiền vướng nước mưa nặng nề.
Mưa xối xả quất vào mặt hai người, nước mưa chảy ròng ròng xuống gò má Mai, hòa lẫn với nước mắt mà Mai không phân biệt được. Mai chạy thục mạng dọc con đường vắng, ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng hai người lên mặt đường ngập nước, tiếng sấm rền vang từng cơn, chớp rạch ngang bầu trời đen kịt như lưỡi dao sắc lẹm.
Ông Hùng chạy theo sát phía sau, giọng gã khản đặc vì mưa và kích động, từng tiếng thét xé toạc tiếng mưa: “Tại sao em lại lừa tôi? Tôi đã cho em tất cả, coi em như vợ, vì sao em lại trả ơn như vậy? Mai! Trả lời tôi đi!”
Mai giữ chặt chiếc túi xách trước ngực, ngón tay mát lạnh siết chặt quai túi đến trắng bệch, móng tay gãy một chiếc nhưng không hề quay đầu lại. Mai biết phía sau là ánh mắt đau đớn của Ông Hùng, là tất cả những toan tính, mưu mô của Mai suốt mấy tháng qua đã sụp đổ hoàn toàn, nhưng Mai không thể dừng lại. Dừng lại nghĩa là đối mặt với sự thật, đối mặt với việc mình đã thua cuộc ê chề trước một người mà Mai vẫn coi là ngây ngô, mù quáng.
Ông Hùng vấp phải một hòn đá ven đường, ngã khuỵu xuống vũng nước, bùn đất bắn đầy bộ suit đắt tiền. Ông Hùng cố gượng dậy, chân trái trẹo nhẹ nhưng vẫn đứng thẳng giữa đường, đưa tay về phía bóng lưng Mai đã khuất dần vào bóng tối: “Mai… quay lại đi… tôi xin em… tôi không trách em đâu…”
Nhưng Mai đã lao hẳn vào đêm mưa tối om, bóng Mai tan vào màn mưa dày đặc, không để lại một dấu vết, chỉ còn tiếng dép cao gót lách cách vọng lại từ phía xa.
Ông Hùng đứng sừng sững giữa đường, nước mưa ngập đến mắt cá chân, đôi bàn tay gầy guộc che mặt, vai rung lên bần bật. Những tiếng nức nở nghẹn ngào của Ông Hùng hòa lẫn với tiếng mưa rơi xối xả, vang vọng giữa con đường vắng lặng không một bóng người, chỉ còn lại ông già đứng khóc giữa cơn mưa đêm tối.
Ông Hùng hạ đôi bàn tay đang che mặt xuống, dùng cánh tay ướt sũng quệt vội nước mưa lẫn nước mắt vương trên gò má. Tiếng sấm rền vang phía xa, chớp lóe rạch ngang bầu trời đen kịt, soi rõ con đường vắng không một bóng người ngoài ông. Ông quẹo chân trái đang trẹo nhẹ, cơn đau nhói lên khiến ông rùng mình, nhưng vẫn lê bước chậm chạp hướng về phía căn nhà cũ của mình và bà Lan.
Mưa vẫn xối xả đổ xuống, từng hạt nước như nện vào vai ông già gầy guộc. Bộ suit đắt tiền giờ đây nặng trĩu vì bùn đất và nước mưa, vạt áo quét qua vũng nước ven đường mỗi bước đi. Phải mất gần mười phút ông mới tới cổng nhà, đẩy mạnh cánh cổng sắt rỉ sét, tiếng kẽo kẹt ken tai vang lên trong đêm mưa.
Ông mò mẫm lấy chùm chìa khóa trong túi quần, tay run run lắp vào ổ khóa cửa chính. Cánh cửa mở toang, một luồng khí mùi đặc trưng lập tức xộc vào mũi ông: mùi thuốc bệnh đắng ngắt của bà Lan vẫn còn phảng phất trên từng bức tường, từng tấm rèm cửa, từng món đồ gỗ trong nhà, dù bà đã mất hơn ba tháng.
Ông bật công tắc đèn, ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn trần cũ kỹ loang lổ khắp phòng khách. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như đêm bà Lan qua đời: chiếc ghế sofa bọc nỉ bà thường ngồi uống thuốc vẫn ở góc tường, cuốn sổ tay ghi đơn thuốc của bà để ngỏ trên bàn nước, cái cốc sứ bà dùng uống nước mỗi tối vẫn nằm trên kệ bếp, phủ đầy một lớp bụi dày. Thậm chí chiếc khăn tay bà hay dùng lau miệng vẫn còn vắt trên thành ghế, góc khăn còn vương chút vết thuốc màu nâu.
Ông Hùng đi chậm rãi quanh phòng, ngón tay gầy chạm nhẹ vào từng món đồ. Ánh mắt ông dừng lại ở chiếc tủ kính đựng ảnh, tấm ảnh cưới của ông và bà Lan mười lăm năm trước nằm chính giữa: ông mặc bộ vest xám, bà mặc tà áo dài lụa hồng, cả hai đều cười tươi rói, tay nắm chặt tay nhau. Cạnh tấm ảnh là lọ thuốc tim bà uống dở dang, nắp vẫn mở hờ.
Ông với tay lấy tấm ảnh, khung kính lạnh toát chạm vào lòng bàn tay ông. Hình ảnh Mai bất chợt lóe lên trong đầu: ngón tay mát lạnh của Mai siết chặt tay ông, đôi mắt buồn như hồ thu của Mai nhìn ông đầy tình tứ, lời Mai thì thầm sẽ chăm sóc ông suốt đời. Rồi tất cả sụp đổ khi hồ sơ sang tên sổ đỏ lộ ra, Mai chỉ là kẻ lừa gạt, còn ông, kẻ đã phản bội người vợ đã khuất.
Tiếng nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng ông, ông buông thõng đôi tay, tấm ảnh cưới vẫn ôm chặt trước ngực.
“Lan ơi, anh xin lỗi, anh đã phụ lòng em…” Giọng ông khản đặc, run rẩy, vang lên trong căn nhà vắng lặng.
Đầu gối ông khuỵu xuống, ông ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, lưng tựa vào chân tủ kính. Ông kéo tấm ảnh cưới vào lòng, ôm chặt như ôm lấy người vợ đã mất. Tiếng khóc nức nở bật ra, vai ông rung lên bần bật, nước mắt chảy ròng ròng xuống gò má, hòa lẫn với nước mưa còn vương trên tóc. Ông khóc đến nghẹt thở, đến khi chỉ còn tiếng thở hắt ra từng cơn, tiếng mưa rơi xối xả ngoài trời vẫn không ngớt, gói trọn căn nhà cũ trong nỗi hối hận tột cùng của một ông già mù quáng.
Trời đã rạng sáng, những tia nắng nhợt nhạt đầu tiên xuyên qua khe cửa sổ loang lổ trên sàn nhà, soi rõ bóng dáng ông Hùng vẫn ngồi tựa lưng vào tủ kính. Tiếng mưa đêm đã tạnh, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Ông Hùng từ từ mở mắt, nhìn xuống tấm ảnh cưới trên tay, ánh mắt không còn vẻ mù quáng như ba tháng qua mà thay vào đó là sự tỉnh táo lạnh lùng.
Ông Hùng đứng dậy, khớp xương kêu răng rắc. Ông cẩn thận đặt tấm ảnh cưới trở lại vị trí cũ, ngay cạnh lọ thuốc tim của bà Lan. Ông sửa lại bộ vest nhầu nát, lau khô gương mặt, bước ra khỏi căn nhà cũ mang đậm mùi thuốc bệnh – nơi đã giam cầm ông trong ảo ảnh suốt ba tháng qua.
Tại văn phòng luật sư, không khí trang trọng và lạnh lẽo. Ông Hùng ngồi đối diện luật sư, đôi tay gầy guộc đặt lên chồng hồ sơ dày cộm. Luật sư nhìn ông Hùng với vẻ ái ngại, rồi đẩy bản thảo di chúc mới về phía trước.
“Thưa ông Hùng, ông chắc chắn muốn thay đổi toàn bộ nội dung di chúc sao? Cắt đứt mọi quyền thừa kế của Mai và chuyển tài sản cho các quỹ từ thiện?” Luật sư hỏi lại lần cuối để xác nhận.
Ông Hùng nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng, hồi ức về đôi mắt buồn như hồ thu và ngón tay mát lạnh của Mai bất chợt lướt qua, nhưng ngay lập tức bị ánh mắt oán trách của bà Lan đè bẹp. Ông cầm bút, nét chữ gọn gàng, dứt khoát.
“Tôi xác nhận.” Ông Hùng gằn giọng, tiếng bút lướt trên giấy nghe sắc lẹm. “Tôi không để bất cứ ai lợi dụng tình cảm của mình nữa.”
Ông Hùng đặt bút xuống, thở ra một hơi dài. Cảm giác nặng nề đè nén suốt ba tháng qua bỗng chốc tan biến. Ông rút điện thoại ra, tay lướt nhanh qua danh bạ, dừng lại ở tên Mai. Ngón tay ông chạm vào nút chặn cuộc gọi và xóa sạch mọi dữ liệu liên lạc.
Tiếng cửa văn phòng đóng lại “cạch” một tiếng. Ông Hùng bước ra ngoài phố, ánh nắng ban mai hắt lên gương mặt hốc hác nhưng bình thản của ông. Lần đầu tiên sau ba tháng, ông cảm thấy đôi chân mình vững chãi, không còn lênh đênh trong cơn mê muội. Ông đi thẳng về phía trước, không ngoảnh lại nhìn căn nhà cũ, cũng chẳng còn lưu luyến đến bóng hình Mai. Sự giải thoát hiện rõ trong từng bước chân của ông Hùng, tựa như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng dài.
Ba tháng sau, ông Hùng đã dọn hết đồ đạc khỏi căn nhà cũ, chuyển vào một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ ở khu dân cư mới, tường sơn màu kem nhạt, cửa sổ hướng ra vườn hoa công cộng. Ông không mang theo tấm ảnh cưới nào của mình và bà Lan, chỉ cất lọ thuốc tim của bà vào ngăn kéo tủ gỗ, đóng chặt.
Mỗi sáng thứ Bảy, ông đều bắt chuyến xe buýt sớm lên nghĩa trang thành phố, tay cầm bó hoa hồng trắng bọc giấy bạc, cánh hoa tươi rói, không một vết héo. Người lái xe buýt đã quen mặt, thường chào hỏi một tiếng, ông chỉ gật đầu nhẹ, không nói thêm lời nào.
Tại khu phố cũ, sau khi bí mật thân phận của Mai bị phơi bày tại văn phòng công chứng tối hôm ký hợp đồng, cả xóm đều quay lưng với Mai. Những bà nội trợ đứng tán gẫu trước cổng ngõ đều lắc đầu, rỉ tai nhau về quá khứ của Mai, không ai nhận giúp việc từ Mai nữa. Mai cố gắng xin việc ở mấy quán cà phê gần đó, nhưng chủ quán đều lắc đầu từ chối sau khi nghe hàng xóm nhắc tên Mai. Một buổi chiều mưa, Mai xách chiếc vali nhỏ, đôi mắt hồ thu giờ đây đỏ hoe, ngón tay lạnh ngắt, đứng chờ xe khách ở trạm dừng gần ngã ba, không ngoánh lại nhìn căn nhà cũ lần nào. Mai biết mình không còn chỗ đứng ở nơi này nữa.
Hôm nay là thứ Bảy, ông Hùng đứng trước mộ bà Lan, mộ đá hoa cương xám xịt, cỏ dại mọc xung quanh đã được người quét dọn cắt tỉa gọn gàng. Ông quỳ xuống, đặt bó hồng trắng lên bệ đá, cánh hoa chạm vào đá mát lạnh, giống hệt ngón tay của Mai ngày nào, nhưng ông không còn rùng mình nữa.
“Chị Lan, anh sẽ sống tốt, không phụ lòng chị nữa.” Giọng ông trầm thấp, không run rẩy, không hối hận, chỉ có sự bình yên tuyệt đối. Ông nhìn tấm bia mộ khắc tên bà Lan, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, lòng bình yên như chưa từng có biến cố.
Gió nhẹ thổi qua nghĩa trang, mang theo mùi thơm của cỏ non và hoa hồng trắng. Ông Hùng đứng lên, phủi nhẹ bụi trên quần, nhìn xa xa phía chân núi, thành phố nhỏ dần trong tầm mắt, khói bụi từ những ống khói nhà máy bay lơ lửng, hòa vào mây trời. Ông không còn oán trách Mai, cũng không còn day dứt vì đã cắt đứt mọi liên lạc với cô. Những sai lầm trong quá khứ, những cơn mưa đêm 3 giờ sáng khi bà Lan qua đời, những đêm dài mê muội bên Mai, tất cả đều như lớp bụi phủ trên tấm ảnh cưới cũ, thời gian sẽ tự cuốn trôi, để lại chỉ là những bài học nhẹ nhàng.
Ông bước xuống con đường lát đá dẫn ra bãi đỗ xe, tiếng chim hót lảnh lót trên cành cây sồi già bên đường. Cuộc sống không phải lúc nào cũng bằng phẳng, có những lúc con người bị lừa dối bởi những vẻ ngoài hào nhoáng, những lời nói ngọt ngào, nhưng cuối cùng, sự thật luôn tìm đường đi ra, và những ai biết buông bỏ, biết sửa sai, sẽ tìm được bình yên cho riêng mình. Ông Hùng không còn là người đàn ông góa vợ mù quáng, cũng không còn là kẻ giàu có ngây thơ bị lợi dụng. Ông giờ chỉ là một người đàn ông bình thường, sống trong căn hộ nhỏ, đi thăm mộ vợ mỗi tuần, làm những công việc từ thiện nhỏ nhặt, không còn mùi thuốc bệnh ám ảnh, không còn tiếng sấm chớp rạch ngang bầu trời đêm.
Chuyến xe buýt cuối tuần chạy ngang qua cổng nghĩa trang, ông vẫy tay dừng lại, leo lên xe, chọn ghế ngồi cạnh cửa sổ. Nắng chiều hắt lên gương mặt hốc hác nhưng bình thản của ông, những nếp nhăn ở khóe mắt giờ đây không còn là dấu hiệu của đau khổ, mà là của sự thấu hiểu. Cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi những lựa chọn, có sai, có đúng, có mất, có còn, nhưng quan trọng nhất là biết cách bước tiếp, sau mỗi cơn bão, ánh nắng sẽ lại chiếu rọi, dịu dàng và ấm áp hơn bao giờ hết.

